Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Sống như Tiểu Cường (Tự truyện của một kẻ lừa đảo bậc thầy trên đường phố)

  • adminA

    Chương 13:

    Tôi ôm hộp đĩa vừa đi vừa vui ngây ngất, trong chốc lát bán được hơn ba trăm tệ tiền đĩa, tôi đã kiếm được mấy chục tệ tiền lãi (lấy đĩa trả tiền sau thường chỉ được lãi ít). Vẫn còn sớm, tôi định qua rạp chiếu phim chỗ Tứ Mao xem thế nào...

    , Tứ Mao nói đó là rạp Kim Thành, ở đầu đường chỗ tôi bán đĩa, nhưng lúc nãy tôi chạy vào không biết bao nhiêu ngóc ngách nên giờ chả biết định hướng thế nào. Tôi vừa đi vừa tìm, đến đầu đường thứ hai, tôi thấy một cái dáng quen quen, một đứa con gái đang đứng bên đường vẻ như chờ đợi cái gì đó. Tôi tiến lên trước nhìn cô ta, thì ra là cô gái mất điện thoại hôm trước, tôi do dự không biết nên chuồn luôn hay chào hỏi nhau một câu.
    Bỗng cô ta quay lại, hơi ngạc nhiên vì hôm nay tôi đóng bộ khác hôm trước quá, cô ấy nhận ra tôi và mỉm cười, cảm giác thân quen lại dồn về trong tôi.
    “Chào anh!” Cô ta chủ động mở lời rồi cười với tôi.
    “Chào cô!” Tôi đáp, cô gái này tôi gặp lần thứ hai, chẳng hiểu tại sao lại cảm thấy gần gũi đến thế. “Bạn có việc đi qua đây à?” Cô ta hỏi.
    “Tôi đến giao hàng.” Vừa nói tôi vừa dùng tay đỡ lấy đáy hộp, nhỡ đĩa lại rơi ra.
    “Vậy à, mình ở đây chờ một người.” Cô ta nói với tôi.
    “Cô tên gì nhỉ?” Tự nhiên tôi lại muốn hỏi chứ thực ra tôi cũng không cần thiết phải hỏi làm gì, trong biển người mênh mông đâu phải lúc nào cũng có duyên gặp mặt.
    “Mình tên là Lâm Tiểu Hân, “Hân” trong “Hân hân hướng vinh”. Cô gái nhiệt thành đáp lại tôi.
    Tinh tinh thì tôi biết, nhưng từ “Vinh” trong “Tinh tinh tượng vinh” tôi chẳng hiểu là cái gì?
    Một người đàn ông chừng 50 tuổi từ tòa nhà bên đường đi ra, đầu hơi hói, quần áo hàng hiệu, nghề của chúng tôi nhìn là biết ngay người có tiền hay không có tiền. Ông ta đến bên Tiểu Hân, người đàn ông nhìn tôi với vẻ kỳ quái, có lẽ đang ngạc nhiên sao Tiểu Hân lại kết bạn với tôi.
    “Tiểu Hân, đi thôi chứ?” Ông ta hỏi Tiểu Hân. “Vâng ạ!” Tiểu Hân đáp.
    Tiểu Hân cười với tôi, vẫy vẫy tay tạm biệt rồi quay về phía người đàn ông, lúc ngoảnh đầu cô để lộ ra một vệt màu đỏ ở cổ, có lẽ là một cái bớt sau mái tóc bay phất phơ trong gió.
    Tôi càng chắc chắn là mình chưa bao giờ gặp cô ấy vì những cái bớt thế này rất hiếm khi gặp, nếu gặp chắc chắn tôi đã có ấn tượng, nhưng sao trong tôi cứ dồn lên một cảm giác thân quen?
    Cô ấy nắm tay người đàn ông đi về phía chiếc xe con bên đường, chiếc xe xem ra rất sang trọng, nhưng tôi chẳng biết của hãng nào. Họ rất thân mật nhưng đó là tình cảm giữa người lớn và trẻ con chứ không phải thứ tình cảm khác.
    Con bác Trần ở thị trấn tôi cũng đi làm vợ lẽ cho một người giàu có trong thành phố, từ thời Trung Quốc cổ đại đã sớm có khái niệm vợ lẽ rồi. Thời xưa người ta gọi vợ cả là phu nhân, gọi vợ bé là “Như phu nhân”, ngày nay chế độ một vợ một chồng thì vợ lẽ cũng chẳng được như vợ bé ngày xưa, vì thế vợ lẽ gọi chuẩn xác nhất là: “Phong tặng danh hiệu xuất thân Như phu nhân”.
    Con gái bác Trần tuy giàu có nhưng vẫn nhớ về quê hương, có lần chị ấy cùng chồng lái xe con về thị trấn, mang theo rất nhiều đồ, gặp trẻ con trong xóm thì đứa nào cũng được cho kẹo, bác Trần mát mặt lắm.
    Chị ấy hồi bé đánh nhau với bọn con trai bằng tuổi chưa chịu thua bao giờ, thế mà lúc đi cùng người đàn ông kia về thị trấn trông cứ như có kẻ nào khác nhập vào xác chị ấy vậy, thân hình cứ lắc lư suốt, hễ ông kia nói câu gì chị ấy lại nở nụ cười khiến cho hoa lá cũng phải ngả nghiêng, cái cổ chị cũng chuyển động theo, khi ông ta tỏ ra thân mật với chị thì chị lại lim dim đôi mắt nhìn ông ta.
    Tôi nhìn theo Lâm Tiểu Hân và người đàn ông lên xe, tôi có một cảm giác thích thú đặc biệt với Tiểu Hân, không phải vì cô ấy là người tôi lừa được nhiều tiền nhất mà vì rất ít người đối xử với tôi bình thường như Tiểu Hân.
    Rẽ thêm một con phố nữa cuối cùng tôi đã nhìn thấy rạp Kim Thành, tôi không hỏi đường nên lòng vòng mãi, những lúc lừa người ta tôi không có thói quen hỏi đường những người xung quanh, thường thì họ cũng chẳng muốn dây dưa với chúng tôi.
    Không phải chỉ mắt mọc trên đầu con chó mới gọi là mắt chó.
    Tôi nhớ Tứ Mao bảo phòng thu âm ở tầng ba, nên tôi lên thẳng đó tìm, phòng thu âm mở cửa, tôi ngó vào thấy Tứ Mao đang ngồi một mình xử lý thiết bị.
    Tứ Mao từ nhỏ đã lớn lên trong môi trường âm nhạc, ngày đó ông nội cậu đeo kính râm giả mù ngồi bên đường kéo đàn nhị xin tiền, Tứ Mao cứ quấn lấy ông tạo nên bầu không khí thê lương của cảnh ông già cháu cọc, sở thích đó Tứ Mao vẫn duy trì cho đến ngày nay quả không đơn giản chút nào!
    **
    Chương 14:**

    Tôi đến bên Tứ Mao gọi: “Tứ Mao!". Tứ Mao quay lại thấy tôi liền hỏi: “Tiểu Cường, sao dọn hàng sớm vậy?”. Tôi tóm tắt lại mọi chuyện xảy ra buổi sáng cho Tứ Mao nghe.

    Tứ Mao cười đáp: “Chuyện thường ngày là như vậy, coi như số cậu may gặp cảnh sát tay nghề còn non chứ gặp mấy tay cảnh sát lão luyện họ chẳng để cậu thoát đâu.”
    Tôi cũng chỉ là tuỳ cơ ứng biến thôi, chứ gặp kiểu cảnh sát khác tôi lại có phương án đối phó khác. Nghề của chúng tôi, quan trọng là phải làm kẻ bị lừa cùng cộng hưởng với mình, tất nhiên cũng cần chú ý tới sự ủng hộ của khán giả.
    Tứ Mao nói: “Hôm nay nhàn lắm, đang họp mà, họ còn họp đi họp lại cả ngày, mình có thể nghỉ được rồi.”
    Đây là hội nghị lớn à? Tôi tò mò ngó vào xem, trong phòng thu âm của Tứ Mao có một cái cửa sổ kính từ đó có thể theo dõi tình hình hội nghị, một đám người đông đúc, trên bục là một người đàn ông giọng sang sảng đang đọc một bài phát biểu viết sẵn trong tờ giấy.
    Ông ta say sưa đọc những gì viết trong tờ giấy, sau mỗi đoạn lại ngắt một chút, đó là lúc ngắt nghỉ để mọi người vỗ tay, tiếng vỗ tay rất nhiệt liệt và còn kéo dài rất lâu, do đó mà đợt vỗ tay thứ nhất đã đánh thức cả những đại biểu hàng ghế sau đang gà gật, làm họ vừa vỗ tay theo đợt thứ hai vừa lấy làm ấm ức.
    Tôi đứng xem một lúc thấy nhạt nhẽo quá, vì nội dung chẳng khác gì những hội nghị trước đã phát trên tivi, chẳng có gì mới mẻ cả, tuy lúc thì phẫn uất, lúc bi ai, lúc lại mừng vui, giá trị nghệ thuật hẳn rất cao nhưng xem đi xem lại thì cũng thành cũ rích.
    Tứ Mao bảo tôi: “Tiểu Cường, mình ra ngoài một chút, cậu đứng đây coi hộ mình, nếu có ai vào hỏi cứ bảo mình đi vệ sinh.”
    Tôi trả lời: “Ừ, cậu cứ đi đi, nhưng nhanh lên nhé, nhỡ có việc gì mình lại không biết xử lý thế nào đâu.”
    Tứ Mao đáp: “Yên tâm đi, chẳng có chuyện gì đâu.”
    Cậu ta chỉ cái máy tính ở bàn bảo tôi: “Nếu chán thì ngồi chơi máy vi tính nhé.”
    Khoản máy tính này tôi cũng rành, nghề tay trái của chú Bảy là mở một quán Net chui, thỉnh thoảng tôi cũng giúp chú trông quán vào buổi đêm nên trình độ vi tính của tôi tiến bộ rất nhanh, về sau tôi còn dạy bọn trẻ con chơi trò chơi qua mạng nữa.
    Tứ Mao đi rồi, tôi ngồi vào cái máy vi tính, trong đó chẳng cài một cái gì hay ho cả, tôi chợt nảy ra một ý, ngó quanh chẳng thấy ai, tôi đóng cửa lại, lôi từ trong hộp giấy của mình ra một cái đĩa và nhét vào ổ đĩa.
    Chà, hình ảnh của đĩa thật là…Tôi dán mắt vào xem.
    Thật ra không chỉ đơn giản là tôi muốn xem đĩa mà tôi muốn chuẩn bị học ngoại ngữ, để đến năm 2008 có thể đến Bắc Kinh làm ăn một chút với người nước ngoài, học ngoại ngữ quan trọng nhất là phải có môi trường.
    Tôi nghe thấy trong đĩa những âm thanh rất lạ và tôi chả hiểu gì cả, nhưng nó cũng làm tăng thêm niềm đam mê học ngoại ngữ của tôi.
    Bỗng màn hình đen ngòm lại, đúng vào lúc gay cấn lại gặp phải sự cố gì thế không biết? Tôi vỗ vỗ mấy phát vào cái máy tính, vẫn không động tĩnh gì, tôi rút ra cắm lại đống dây rợ lằng nhằng phía sau một hồi, màn hình cuối cùng đã sáng lên, xem ra tôi đúng thật là thiên tài

    Chương 15:

    Lúc tôi đang xem say mê nhất, Tứ Mao từ đâu phóng như bay vào phòng, rút vội rút vàng một dây nguồn trên máy ra, Tứ Mao mắt trợn tròn nhìn tôi, mặt cậu trắng bệch, hồi chị họ tôi vẫn chưa lấy chồng, có lần chị ấy trêu Tứ Mao: “Tứ Mao, sau này em lớn mình cưới nhau nhé!” Lúc đó trông mặt cậu ta cũng kinh sợ như bây giờ.

    Tôi cười hỏi: “Cậu sao thế?” Tứ Mao nói: “Cậu mở âm thanh của máy tính vào hội trường rồi.”
    Tôi sợ quá, ngó vội xuống thấy cả hội trường đang tập trung cao độ, cả những đại biểu khi nãy ngủ gà ngủ gật cũng đã tỉnh táo rồi, mọi người đang tìm hiểu nguồn gốc của thứ âm thanh ấy, tôi và Tứ Mao nhìn nhau không nói nên lời, giờ không biết phải làm thế nào.
    Hai thằng bị ông Giám đốc rạp chiếu phim đuổi cổ ra, nhìn cái mặt ông ta vô cùng đáng sợ, nếu lúc này mà ông ta đang ở ngoài phố thế nào cũng bị tóm gọn bởi mấy ông đạo diễn đang tìm nhân vật chính cho phim khủng bố, chắc chắn sẽ nhanh chóng nổi như cồn.
    Tuy bị ông giám đốc hất cẳng nhưng Tứ Mao vẫn rất bênh vực ông ta, thường ngày ông ta quát tháo nhân viên trông oai phong lẫm liệt là thế, vậy mà khi nãy bị một vị đại biểu trẻ mắng cho một bài giáo huấn khiến ông ta không ngẩng mặt lên nổi.
    “Giám đốc, cháu…” Tứ Mao định giải thích với ông ta.
    Nghe Tứ Mao nói, ông này hàng ngày làm việc cẩn thận lắm, suốt ngày để ý bọn Tứ Mao: “Tứ Mao, sao lại cứ hay phát ngôn bừa bãi thế hả?”, “Tứ Mao, chỗ cậu đầy mạng nhện đấy, vẫn còn không quét đi à?”, “Tứ Mao! đừng có mạnh tay thế, nhỡ hỏng cái nút chỉnh âm thanh thì làm thế nào? Cái đó đắt lắm đấy!”.
    Vậy mà hôm nay phong cách của ông có sự thay đổi lớn, không khác gì một con sói bị thương, ông ta hét lên với Tứ Mao: “Cút!”.
    Tứ Mao bị văng đầy nước bọt vào mặt, cậu lấy tay lau rồi đi ra cùng tôi.
    Tứ Mao cúi gằm mặt đi phía trước, trong lòng tôi cũng khó chịu bứt rứt lắm, đây là công việc lương thiện đầu tiên của cậu ấy, lần đầu tiên Tứ Mao quyết tâm thay đổi nghề nghiệp, giờ vì tôi mà cậu ấy thất bại.
    “Tứ Mao…” Tôi gọi, định nói một câu xin lỗi nhưng thực lòng chẳng biết phải nói sao dù tôi biết có nói thế nào thì cậu ấy cũng tha thứ cho tôi.
    Tứ Mao quay lại nói với tôi: “Cái ông giám đốc này suốt ngày chỉ biết bắt nhân viên làm tăng ca, mắc lỗi thì ông ta chửi bới, nhưng hễ làm được việc thì lúc báo cáo lên cấp trên ông ta lập tức tranh công, công việc này mất cũng không thấy tiếc.
    Thực ra những môi trường làm việc cho người thấp cổ bé họng chỗ nào chẳng thế, tôi biết Tứ Mao nói thế cốt để tôi thấy đỡ áy náy hơn mà thôi.
    Vừa về đến cửa nhà đã gặp ngay chị Trần, nhìn thấy Tứ Mao chị ta nói: “này Tứ Mao, đừng quên mấy hôm nữa là đến ngày nộp tiền nhà đấy”.
    Tôi ngạc nhiên hỏi: “Không phải vừa nộp tiền mấy hôm trước rồi sao?”, chị ta nói: “Đấy là tiền thuê nhà mấy tháng trước, còn tháng này cũng sắp đến ngày nộp tiền rồi còn gì, tháng này cũng đừng có mà nợ đấy.”
    Về đến phòng, tôi nằm dài trên giường nói với Tứ Mao: “Tứ Mao, đợt này bán đĩa có lẽ cũng không dễ dàng gì, hôm nay gặp được chị cảnh sát ngốc mới thoát thân được, mai bọn mình ra phố kiếm việc khác thôi, phải kiếm đủ tiền trả tiền thuê phòng trước đã.”
    Hai thằng hì hục chuẩn bị cho công việc mới mất cả một đêm sau đó cùng vào phố.
    Tôi chọn một nhánh đường phụ nhưng đông người, những con đường thế này không có nhiều cảnh sát lắm.
    Tứ Mao quỳ bên đường, trên người đeo một cái bảng tôi viết hôm qua.
    “Tôi Lâm Đại Tân, 30 tuổi, người thị trấn Thanh Hướng, hôm nay ngày 20 tháng 08, tôi đưa con gái vào thành phố chơi sơ ý lạc mất cháu. Con gái tôi 5 tuổi, cao khoảng 1m, mặt xương, mắt to hai mí, dưới dái tai có một nốt ruồi, khi thất lạc cháu cột tóc bím, mặc áo cộc màu xanh lá cây, quần màu lam nhạt, dép màu trắng. Gia đình chúng tôi hết sức lo lắng cho cháu, ai biết cháu ở đâu xin báo cho chúng tôi, chúng tôi xin cảm ơn và hậu ta. Hôm nay tôi vào thành phố tìm con mà không gặp, trên người không còn một xu, xin những người hảo tâm qua đường làm ơn làm phúc cho tôi chút tiền đi đường, tôi xin đội ơn!”.
    Tối qua Tứ Mao cũng phản đối: “Sao cậu lại để mình diễn vai một ông bố, lại còn 30 tuổi nữa chứ, mình mới 21 tuổi đầu!”. Tôi giải thích: “Đấy là do cậu rất chín chắn, diễn vai từ 20 đến 35 tuổi đều phù hợp.”
    Nghiệp diễn của Tứ Mao sáng sủa hơn tôi, cậu ta có thể nhập thành công một vai 35 tuổi vì ưu thế thân hình của cậu, cậu ấy cũng có thể diễn tốt một vai chàng trai 20, tất nhiên là kiểu người đã trải qua phong trần. Chứ tôi thì không thể, mặt tôi non choẹt, nhiều lúc đó lại là nhược điểm lớn.
    Tôi đã phải vắt óc suy xét mãi mới viết được cái bảng này.
    Cái nghề lừa đảo này điểm mấu chốt là không được để lộ một vết tích nào, không thể để họ thấy được ý định của mình. Đầu tiên là phải tạo nên một hoàn cảnh thật, làm cho mọi người tin rằng bạn chính là một ông bố đang hết sức lo lắng vì lạc mất con, sau đó vô tình nói ra ý đồ của bạn. Như thế mới làm cho người ta cảm thấy tuy không giúp được bạn tìm con thì cũng có thể quyên góp cho bạn chút tiền.

  • adminA

    Chương 16:

    Trước mặt Tứ Mao trải một tấm vải trắng, bên trên đặt một cái bát vỡ, chính ra cũng không nhất thiết phải là cái bát vỡ nhưng ở phòng Tứ Mao chẳng có nổi một cái bát lành.

    Đầu tóc Tứ Mao để rối, đấy là kết quả của việc tôi vừa vò loạn cả đầu cậu ta lên, đầu Tứ Mao đã nhiều ngày nay không gội nên xoa một lúc tay tôi đã đầy dầu và gầu bắn tung tóe. Tôi lau tay vào áo cậu ta, quần áo nhếch nhác chút cũng tốt, nó thể hiện sự lo lắng sốt ruột của ông bố tìm con đến cả quần áo cũng không kịp thay, tôi lau tay xong thấy hiệu quả vẫn thế vì quần áo cậu ta đã bê bết sẵn rồi, tôi làm thế này cũng chỉ là thêm tí mắm tí muối thôi.
    Mặt Tứ Mao hơi bẩn là vì sáng nay tôi không cho cậu ấy rửa mặt, hàng ngày thật ra cậu ta cũng chả rửa. Hai mắt quầng thâm ấy là kết quả của việc, tối qua tôi ép cậu ta ngủ ít để hôm nay diễn được tự nhiên hơn, nhưng tôi thì phải ngủ nhiều một chút.
    Tay cậu ta đặt trên đùi, không xòe tay ra xin tiền như ăn mày, như thế đúng là lừa đảo, thân phận của chúng tôi hôm nay là đi tìm người thân, tuy sa cơ lỡ vận nhưng vẫn phải có lòng tự trọng.
    Tôi nhìn Tứ Mao một cách mãn nguyện, như thể một nghệ sĩ đang ngắm tác phẩm nghệ thuật của mình vậy. Tứ Mao diễn rất tốt những cảm xúc hỗn độn, vừa sốt ruột, vừa lo lắng, vừa sợ sệt. Tôi động viên tinh thần Tứ Mao: “Không còn nghi ngờ gì nữa, cậu đúng là kẻ lừa đảo thành công nhất thiên hạ.”
    Tôi đứng bên kia đường, đi đi lại lại gần chỗ Tứ Mao, mỗi lần có người đi qua chỗ Tứ Mao tôi lại tiến đến nhìn cậu ấy với ánh mắt tràn đầy sự cảm thông, lắc đầu thương cảm mà rằng: “Trời, đáng thương quá!”. Sau đó ném một tệ vào cái bát.
    Con người nhiều khi cần có sự dẫn dắt, mấy ông chủ doanh nghiệp ở thị trấn tôi, mỗi tháng rút từ hầu bao ra 50 tệ phát cho mấy công nhân làm việc quên mình, sau đó hô hào mọi người nêu gương học tập, cùng thi đua tăng giờ làm, dĩ nhiên là lương thì không tăng rồi.
    Tuy vậy hôm nay không phải một ngày thành công, người qua người lại rất nhiều nhưng đa số chẳng thèm để ý đến chúng tôi, hầu như tôi toàn nói với không khí, tôi lại nhìn Tứ Mao và cảm thấy có gì còn bất ổn ở đây, nhưng cụ thể ở điểm nào thì tôi chưa nhận ra.
    Hai thằng làm việc vất và hồi lâu kiếm được 8 tệ 5 hào, thật ra trong đó có một tệ là của người qua đường vô ý làm rơi, đồng xu lăn ngay cạnh bát của Tứ Mao, người này định nhặt nhưng lại sợ bẩn, không nhặt cũng không cam lòng, cuối cùng đành tiếc rẻ mà bỏ đi.
    Tôi cứ chạy qua chạy lại mệt phờ, cuối cùng tôi ngồi cạnh Tứ Mao trầm ngâm. Tôi bàn bạc với Tứ Mao: “Này cậu, sao thu nhập lại ít ỏi thế này nhỉ? Hay mọi người giờ đã hết lòng nhân ái rồi chăng?”.
    Tứ Mao nói: “Mình nghĩ không phải mọi người đã hết lòng nhân ái đâu, mà mình viết nội dung cũ kỹ quá chẳng có gì sáng tạo cả, cũng không nắm bắt được tâm lý mọi người hiện nay. Viết cần phải có sức lôi cuốn hơn, nghe nói bây giờ mấy chuyện tiểu thuyết trên mạng không viết về tình dục thì chẳng ma nào đọc, mình cũng nên thay đổi phong cách đi, viết cái gì đó đang được người ta quan tâm được không? chỉ khi người ta chịu đọc thì người ta mới hiểu được cậu muốn gì!”.
    Tôi nhìn Tứ Mao một cách ngưỡng mộ: “Chà chà, cậu khá lắm, hiểu vấn đề thật thấu đáo.”
    Xem ra hôm nay mình không thành công rồi, đành để mai thay đổi cách làm mới vậy.
    Tôi đứng lên đi ngó nghiêng xung quanh, bỗng thấy phía trước có một người đang quỳ ở đó, hóa ra chúng tôi cũng có đồng nghiệp.
    Tôi không thể giấu được sự bất bình, kẻ nào đây không biết, dám đứng sau lưng mà cướp miếng cơm manh áo của người khác, thảo nào mà công việc làm ăn của tôi lại thất thu đến thế, hóa ra bị hắn cướp mất phân nửa số khách. Lòng nhân ái của con người ta là có hạn chứ đâu có thể đem ra phân phát hết lần này đến lần khác được, cái kiểu này của hắn quả còn gớm hơn Q trong mạt chược.
    Tôi xắn tay áo, chuẩn bị xông lên tính sổ với hắn.
    Tứ Mao trấn tĩnh tôi: “Tiểu Cường, cậu đừng nên kích động quá, chúng ta là lính mới trên cái đất này, cậu phải cẩn thận nhỡ họ có cả một băng đảng đứng sau, cậu đánh hắn có khi lại mang họa vào thân đấy.”
    Tôi nói: “Mình đâu có định đánh nhau gì chứ!” Tứ Mao mặt nghệt ra hỏi: “Thế cậu định đi…”.
    Tôi trả lời cậu ta: “Mình chỉ định đến nói chuyện một cách nghiêm túc thôi.”
    Tôi tiến đến, hóa ra là một đứa con gái, bộ dạng hóa trang rất giống Tứ Mao, cũng đầu bù tóc rối, mặt mũi lem luốc, mặt nhăn nhó đau khổ cũng hệt Tứ Mao, đúng là đồng nghiệp có khác!
    Tôi ngó vào cái bát trước mặt nó, thấy tiền nhiều hơn bọn tôi thật. Chẳng lẽ sự phân biệt về giới lại rõ ràng đến vậy sao?
    Tôi nhìn cái biển, nội dung đại loại là không cơm ăn áo mặc, một mình vào thành phố, yêu phải một tên khốn, sau đó bị hắn đá, lại bị hắn móc sạch tiền, hiện không có tiền về nhà, thỉnh cầu sự giúp đỡ của mọi người.
    Tôi thực sự choáng váng, đúng là đi một ngày đàng học một sàng khôn, thảo nào chúng tôi chả kiếm được đồng nào, một tờ giấy bé xíu của cô ta đã thể hiện được bao nhiêu khó khăn, tình tiết lại li kỳ hấp dẫn, mở ra cho khán giả một không gian tưởng tượng phong phú, yêu phải một tên khốn, không cần hỏi ai cũng biết là bị…

    Chương 17:

    Tôi ngồi chồm hỗm ngay trước mặt nó, rõ ràng nó nhìn thấy tôi nhưng vẫn quỳ như bức tượng, bình tĩnh là tố chất cơ bản của một kẻ lừa đảo, dù sao nó cũng đã đạt đến một trình độ tương đối.

    Có người đi qua, thả một đồng xu vào bát của nó, nó vẫn quỳ bất động, đến lông mày cũng không nhướn lên chút nào.
    Hóa ra là thế! Suýt chút nữa là tôi đã thốt ra lời, lúc trước tôi cảm thấy Tứ Mao có gì đó chưa ổn nhưng mãi chẳng nghĩ ra, cuối cùng thì tôi cũng phát hiện ra, tất cả những phần khác cậu ta đều thể hiện rất hoàn hảo, nhưng mỗi khi người ta rút tiền từ túi ra, cậu ta xúc động đến nỗi hai mắt sáng quắc lên, nếu người ta thả tiền vào bát thì cậu ta hân hoan ra mặt, chẳng có vẻ gì là đang đau khổ.
    Xem ra việc quan sát và học hỏi rất có lợi cho việc tìm ra được khuyết điểm của mình, thảo nào mà cơ hội du học nước ngoài theo diện nhà nước cử đi mọi người lại tranh cướp nhau kịch liệt đến thế, hóa ra nguyên do là ở cái ưu điểm này.
    Tôi đứng dậy, dựa vào gốc cây bên cạnh, hai mắt không dời nó.
    Có một bác gái đi qua, đứng đọc rất chăm chú cái biển của nó, nhìn nó với vẻ hết sức thông cảm, bác thở dài rồi rút trong túi ra một tệ, đang chuẩn bị thả vào bát thì tôi bỗng lên tiếng: “Ái chà chà!” Bác gái giật bắn mình, nhìn tôi chằm chằm.
    Tôi cứ thủng thẳng nói một mình: “Giờ bọn lừa đảo thêu dệt nên mấy chuyện lừa đảo trình độ ngày càng tinh vi, có thể dựng thành phim được rồi.”
    Bác gái bắt đầu nghi ngờ, nhìn tôi hỏi: “Không thể nào?”.
    Tôi nói: “Tại sao lại không thể chứ, biết người biết mặt mấy ai biết lòng.”
    Cuối cùng bác gái đã bỏ đi mà không để một tệ lại.
    Nó vẫn không nhúc nhích, kiên cường quá, tự đáy lòng tôi thấy khâm phục nó, nếu có người chọc gậy bánh xe thế này tôi và Tứ Mao đã vặn cổ hắn rồi, tất nhiên là chúng tôi cũng có cái lợi thế lấy số đông bắt nạt số ít.
    Tính hiếu thắng trong tôi trỗi dậy, trong lòng nghĩ: “Xem cô em kiên định được đến mức nào.”
    Tôi đuổi một chú cho tiền khác, nó vẫn quỳ như tượng.
    Tôi lại đuổi một con nhóc đi, nó vẫn bất động.
    Tôi đuổi tiếp một thím, nó tiếp tục không nhúc nhích.
    Tôi thất bại, đành ngồi bệt xuống đất mà quan sát nó, lúc này tính hiếu kỳ của tôi đã mạnh hơn tính hiếu thắng.
    Khuôn mặt nó phảng phất một nỗi buồn, không phải, đúng hơn là sự bi thương, vài sợi tóc của nó phất phơ trên khuôn mặt, có lúc che lấp cả gò má, nó cúi gục đầu, đôi mắt lúc nào cũng cụp xuống, xung quanh xảy ra sự kiện gì nó cũng chẳng hề hay biết, đấy là cái mà tôi thấy khâm phục nhất.
    Gió nổi lên, lá vàng nhẹ bay như múa lượn, những chiếc lá rơi bay lên mái tóc nó, nó co rúm người lại trông càng hiu quạnh đáng thương.
    Tim tôi rung động, lẽ nào nó chọn cái cây này làm bối cảnh cũng là có nguyên nhân sao? Để tạo nên một khung cảnh hữu tình chăng? Lẽ nào một con bé vắt mũi chưa sạch như nó lại là một cao thủ mai danh ẩn tích?
    Tôi không kìm được lòng, tôi thấy lo lắng cho tiền đồ của mình quá, trình độ của các đồng nghiệp được nâng cao nhanh hơn cả giá nhà đất, liệu còn con đường sống cho tôi không?
    Khoé miệng nó nhúc nhích, một nỗi đau khổ hiện ra trên khuôn mặt nó, đầu nó hơi lắc lư, cảm giác như nước mắt đang chực tuôn ra.
    Một năm nọ, Chủ tịch thị trấn đến nhà tôi phát gạo cứu đói, lúc ấy, mẹ tôi bằng chính cái cảm xúc này đã làm xiêu lòng ông Chủ tịch, hình ảnh mẹ lúc ấy được một phóng viên chụp lại, sau đó đăng trên tờ nhật báo lớn nhất của tỉnh với tiêu đề: “Tấm lòng của Chủ tịch thị trấn sưởi ấm lòng người”, ông Chủ tịch vui đến nỗi lấy luôn chỗ gạo lẽ ra phát cho nhà cô Sáu phát hết cho nhà tôi.
    Lúc mẹ tôi biết mình được lên báo bà chẳng vui tẹo nào, vì bức ảnh sẽ ảnh hưởng đến công việc làm ăn sau này, nhưng sau thấy mọi người trong thị trấn bàn tán quá nhiều, mẹ tôi lại thấy đắc ý lắm, sau này cứ nói chuyện gì là bà phải lái bằng được câu chuyện sang cái chủ đề bức ảnh rồi mới chịu kết thúc. Tất nhiên không phải là bà muốn kết thúc, mà hễ bà nói đến chủ đề này là mọi người lẩn đi như chạch.
    Tôi ngó quanh, chẳng có ma nào, không phải nó định khóc cho tôi xem đấy chứ? Chẳng lẽ nó đã đạt đến trình độ nhập vai ngay cả lúc đời thường?
    Tứ Mao thấy tôi đi lâu quá bèn bỏ cả đồ nghề chạy đi tìm tôi, vừa nhìn thấy con bé cậu ta “A!” lên một tiếng. Tôi giật mình, hay là Tứ Mao quen nó?
    Tứ Mao gọi đứa con gái: “Tiểu Thuý, Tiểu Thuý!”
    Cái đứa tên Tiểu Thuý này vẫn cứ như không nghe thấy gì, vẫn quỳ như tượng ở đó.
    Tứ Mao thấy thế chạy lại lay lay nó, nó ngẩng lên, thấy Tứ Mao, con bé hơi bất ngờ
    Tứ Mao hỏi: “Tiểu Thuý! Sao em lại ở đây?”
    Con bé vuốt mái tóc lòa xòa che kín mặt sang một bên, tôi thấy tai nó bịt kín bằng bông gòn, tôi choáng hẳn, thảo nào tôi chọc phá nó suốt buổi mà nó chẳng phản ứng gì.

    Chương 18:

    Thắc mắc của tôi đã được giải đáp, nhưng nói thật tôi vẫn rất phục nó, một diễn viên có thể nhập mình vào vai diễn đau khổ quả không đơn giản chút nào.

    Tiểu Thuý nhìn Tứ Mao cười: “Tứ Mao, anh cũng ở đây à?”
    Tôi nhìn Tứ Mao dò xét: “Cô này là ai vậy?”
    Tứ Mao hơi ngượng ngùng trả lời tôi: “Một người bạn.”
    Tôi nhìn bộ dạng của Tứ Mao, không nhịn được cười, hồi Tứ Mao 14 tuổi cũng thích con gái thím Bảy, mỗi lần gặp nó trông cậu ta cũng y như thế này.
    Tôi lại hỏi Tứ Mao: “Lẽ nào là hồng nhan tri kỷ của cậu?”
    Tứ Mao ngây ra, cậu ta phủ nhận ngay lập tức: “Đâu có, đâu có, không phải thế đâu.” Nhưng nhìn là biết ngay trong lòng cậu ta đang sung sướng lắm.
    Bộ dạng này làm sao có thể trở thành một kẻ lừa đảo thành công chứ? Tôi lại bắt đầu lo lắng cho tiền đồ của Tứ Mao.
    Tứ Mao giới thiệu tôi với Tiểu Thuý: “Đây là Tiểu Cường, huynh đệ của anh.”
    Tôi cung kính nhìn Tiểu Thuý, khiêm tốn thỉnh giáo cô bé: “Tiểu Thuý, khi nãy em diễn thật xuất thần!”
    Tiểu Thuý khiêm tốn nói: “Có gì đâu anh.” Thái độ khiêm tốn đúng là rất hợp gu với Tứ Mao.
    Tiểu Thuý lôi cái bông tai ra, còn có cả dây nối nữa, hóa ra không phải bông tai, mà là tai nghe.
    Tiểu Thuý lôi cái MP3 trong túi ra tắt đi.
    Tôi tò mò hỏi Tiểu Thuý: “Em đang nghe gì thế?”
    Khuôn mặt của Tiểu Thuý lai lộ vẻ bi thương, cô bé trả lời tôi: “Băng thu lời của chủ nhiệm Hà trong hội nghị báo cáo thành tích.”
    Trời đất, hóa ra là thế! Thảo nào khi nãy trông cô bé thật buồn thảm. Thị trấn tôi cũng có lần tổ chức mời Chủ nhiệm Hà về nói chuyện để học tập kinh nghiệm. Báo cáo thành tích ảnh hưởng rất nhiều đến cảm nghĩ của mọi người, ai nấy đều thấy không thể hấp thụ nổi, tối hôm đó sau khi nghe thuyết giảng xong, đồng chí Chủ tịch thị trấn đem tiền cứu trợ khó khăn kinh tế mua một chai Mao Đài uống sạch trong phiền muộn, sau đó đồng chí đứng ngay cạnh Ủy ban thị trấn khóc lóc, còn nói sau này nhất định phải học hỏi đồng chí Chủ nhiệm Hà, phải làm nhiều hơn nữa những việc tốt, việc thiết thực cho quần chúng.
    Tiếc là những lời nói ra trong lúc say không phải lúc nào cũng là những lời chân thật, nó có thể là những lời hàm hồ.
    Tôi ghé tai hỏi Tứ Mao về lai lịch Tiểu Thuý, hóa ra Tứ Mao và Tiểu Thuý quen nhau hồi đi dán quảng cáo lên tường, sau đó bị công an làm chặt quá, mọi người không thể tiếp tục nghề đó nữa, từ đấy cũng không gặp lại nhau.
    Chào mừng sự kiện gặp lại cố nhân chúng tôi rủ nhau đi ăn mừng một trận ra trò. Nhưng từ sáng đến giờ hai thằng mới thu hoạch được 8 đồng rưỡi, nếu có ăn cơm hộp 3 đồng một suất cũng vẫn thiếu 5 hào.
    Sắp đến giờ ăn tối rồi mà cả ba vẫn đang thất thểu ngoài đường.
    Lúc này tôi chỉ mong sao Tứ Mao đột nhiên nói với tôi: “Tiểu Cường, thật ra mình vẫn giấu một ít quỹ đen, mình quyết định mang ra dùng vào tình huống quan trọng này!” Đáng tiếc là Tứ Mao chưa lấy vợ nên chưa có môi trường để đào tạo thói quen này.
    Chúng tôi đi ngang qua một nhà hàng khá lớn, Tiểu Thuý nói rất to với chúng tôi: “Các anh xem cô dâu kia trông xinh không kìa!”
    Tôi nhìn thấy một đôi tân lang tân nương đứng trước cửa nhà hàng, nói thật lòng tôi chẳng thấy cô dâu xinh tẹo nào, chỉ thấy mặt trát đầy phấn, tóc vuốt đầy keo. Con gái mỗi lần nhìn thấy cô dâu đều hay tò mò soi xét thế đấy.
    Trong đầu tôi bắt đầu hình thành ý tưởng, trước kia tôi, cô Năm và bố cô vào thành phố làm ăn mỗi khi gặp tiệc cưới cũng thường hòa vào mà đánh chén, người vừa đông vừa lộn xộn, hầu như không thể biết chúng tôi là ai, nếu có người hỏi chúng tôi lập tức hỏi lại anh ta trước, nếu anh ta là họ hàng phía nhà gái chúng tôi sẽ nói mình là họ hàng nhà trai, ngược lại nếu anh ta là người thân của nhà trai chúng tôi sẽ trở thành người thân của nhà gái.
    Hôm nay đúng là gặp được cơ hội tốt đây! Tôi nói với Tứ Mao và Tiểu Thuý: “Chúng ta vào làm một bữa đi!” Cả hai gật như bổ củi.
    Ba chúng tôi tiến lên phía trước, cặp uyên ương đang bận rộn chào hỏi khách khứa, chú rể là một anh chàng hơi phốp pháp, trông dáng của một người trung hậu, khi tận mắt nhìn thấy cô dâu ba đứa hoảng hồn, ban nãy nhìn từ xa không thấy được tướng mạo cô ta, bây giờ nhìn gần mới thấy, mắt ti hí, răng vổ, mũi cà chua, tuy mặt đã được nguỵ trang bởi lớp phấn dầy nhưng vẫn nhìn thấy tàn nhang chi chít khắp mặt.
    Trước nay tôi vẫn nghĩ chị họ tôi xấu nhất, nhưng đến hôm nay tôi cũng đã tìm được một người so tài với chị. Tôi nghĩ khi chị ta đi lấy chồng, người nhà chắc chắn phải khóc lóc một trận đã đời vì mừng vui, giống như bách hóa thị trấn đại hạ giá bán tống bán tháo đống hàng kém chất lượng.
    Thấy chúng tôi đi đến, chú rể tiến lên bắt tay chúng tôi, tôi bắt tay đầy thành ý với chú rể, xúc động đến nỗi còn lắc lắc mấy cái, tôi chân thành nói: “Người anh em, anh vất vả quá, anh thật dũng cảm. Vợ chồng anh khi tiếp xúc...chắc là phải tắt đèn.”

  • adminA

    Chương 19:

    Chúng tôi hùng dũng tiến vào nhà hàng, lúc vào cửa còn được mời chụp ảnh với cô dâu chú rể, tôi thật lòng không muốn chụp, cái nghề của chúng tôi là tập trung vào việc, không để bị phân tán tư tưởng bởi chuyện tình cảm. Khổ nỗi Tiểu Thuý lại cứ nhiệt tình chụp ảnh, chụp xong còn xán lấy anh thợ ảnh lèo nhèo đòi gửi cho một bức khi có ảnh.

    Nhà hàng trông rất hoành tráng, sảnh rộng có rất nhiều người trong đám cưới, nhưng chẳng thấy ai đến hướng dẫn chúng tôi, chỉ có một thanh niên chỉ đường qua loa, may mà phòng bày tiệc cưới cũng dễ tìm, chúng tôi tìm một chỗ ngồi trong góc khuất nhất, như thế cô dâu chú rể có đến bàn này chúc rượu thì cũng đã lâng lâng rồi. Tôi ngó nghiêng xung quanh, thấy mấy người này chẳng lịch sự chút nào, chưa đợi cô dâu chú rể đến đã chén rồi.
    Cái bàn chúng tôi ngồi cũng không đông người lắm, món ăn rất hấp dẫn, tôi và Tứ Mao thích nhất món chân giò ninh, trông béo ngậy, chỉ cần cắn một miếng là miệng ngập trong mỡ, tết năm nào mẹ cũng mua một cái chân giò béo nhất cho tôi ăn.
    Chúng tôi nhiệt tình thưởng thức, nhưng không hiểu sao hôn lễ mãi vẫn chưa bắt đầu, chúng tôi cũng không để ý được mọi thứ vì nhiệm vụ của chúng tôi đến đây không phải để dự lễ thành hôn. Chúng tôi liên tục nâng cốc chúc mừng cùng với những người xung quanh, cũng may chẳng có ai hỏi đến lai lịch của mấy đứa.
    Bỗng tôi nghe thấy có người nói một câu, “người thân đến cảm ơn”, tôi ngây ra, phong tục ở đây sao lạ thế nhỉ? Chưa bắt đầu hôn lễ đã chúc rượu rồi. Tôi lập tức dừng đũa, cô dâu chú rể đến chúc rượu rồi, ăn của người ta thì cũng phải lịch sự với người ta là điều nên làm.
    Tôi đứng lên quay lại, nhưng không phải đôi uyên ương khi nãy, một phụ nữ tầm năm mươi xuất hiện, tôi giật mình, ở thị trấn tôi khi tổ chức tiệc cưới cô dâu chú rể đến chúc rượu trước rồi mới đến bố mẹ chúc rượu, xem ra phong tục của thành phố quả có nhiều khác biệt.
    Người phụ nữ mắt đỏ hoe, nếu bà là mẹ cô dâu, chắc khóc vì niềm vui xuất kho được hàng tồn; nếu bà là mẹ chú rể, chắc hẳn khóc vì lo lắng cho chất lượng đời cháu chắt đây.
    Tôi cố gắng nặn ra một nụ cười quyến rũ, bắt tay người phụ nữ một cách thắm đượm tình cảm và nói với bà: “Chúc mừng! Xin chân thành chúc mừng!”.
    Tôi nhận ra không khí xung quanh có vẻ khác thường, mọi người bỗng đổ dồn sự chú ý về phía chúng tôi cứ như trong phim ý. Tôi liếc mắt nhìn mọi người cùng bàn, tất cả đều kinh ngạc há hốc miệng nhìn tôi.
    Tôi nhìn kỹ lại cánh tay của bác mình vừa bắt tay, thấy một miếng vải đen quấn quanh tay áo, lẽ nào tôi vào nhầm phòng, đi ăn tiệc tang chứ không phải tiệc cưới?
    Tuy tôi cũng có khá nhiều kinh nghiệm đi ăn tiệc kiểu thế này, nhưng thường tôi kém trong khoản phân biệt tiệc cưới với tiệc tang, sự khác biệt là ở phần mở đầu chứ không phải ở phần ăn uống, khách đến dự đám tang náo nhiệt chẳng kém gì đến ăn cưới.
    Người phụ nữ đứng ngây ra, tôi nghĩ hôm nay tôi là người duy nhất chúc mừng bà ta.
    Tôi thu vội nụ cười tươi tắn lại, đẩy lên khuôn mặt một vẻ bi thương, tôi nói với bà: “Bác ạ, mình phải sớm để đau thương qua đi, người chết sang thế giới bên kia là đã được siêu thoát, ấy cũng là sự vui!”.
    Tôi không dám nói gì nhiều vì không biết người chết là đối tượng như thế nào, mà tôi không thể phạm sai lầm thêm lần nữa.
    Người phụ nữ khóc thê thảm: “Anh trai cháu ở nơi suối vàng chắc sẽ rất an lòng.”
    Không khí nặng nề xung quanh cuối cùng đã được phá tan, mọi người đều thở phào nhẹ nhõm. Tôi đánh mắt về phía Tứ Mao, ý bảo cậu ta nhìn tôi mà học tập, đấy là nước cờ cao tay trong nghệ thuật tuỳ cơ ứng biến.
    Tôi chửi thầm: “Anh trai bà chết thì có!” dù gì thì cuối cùng tôi cũng đã biết được người chết là một thanh niên khoảng hơn 20 tuổi.
    Nhìn người phụ nữ khóc trông thật đáng thương, nỗi cảm thông trong tôi lại trỗi dậy, ăn của người ta từng ấy món, ít nhất cũng phải cho người ta được vài câu an ủi suông chứ.
    Tôi an ủi: “Anh cháu tốt với mọi người là thế, người tốt nhất định sẽ gặp được may mắn!”
    Mọi người lại lần nữa đổ dồn ánh mắt về phía tôi, tôi ngửi thấy trong bầu không khí là một mùi rất quen thuộc, tôi hít hít, mùi cực kỳ quen thuộc, tết năm nào ở thị trấn tôi cũng có cái mùi này, chình là mùi thuốc nổ.
    Phía sau người phụ nữ còn có cả một đội quân thanh niên thân hình lực lưỡng, vẻ mặt dữ tợn, trên người họ còn săm trổ đầy hình kỳ quái. Trời ơi, lẽ nào tôi đã làm điều gì đó rất tồi tệ
    **
    Chương 20**:

    Tôi, Tứ Mao và Tiểu Thuý bị người ta đuổi ra khỏi nhà hàng, Tứ Mao có vẻ hơi ngượng một chút, tuy mới được nửa bữa nhưng tôi đã rất no rồi, thậm chí còn hơi tức bụng, tôi nghĩ Tiểu Thuý cũng thế, nhưng xem ra Tứ Mao vẫn còn đói.

    “Tứ Mao!” tôi gọi, Tứ Mao quay lại.
    Tôi giải thích với cậu ta: “Thật ra đây chỉ là nhầm lẫn nhỏ thôi mà, mình cũng không ngờ phạm nhân bị tử hình mà người nhà lại làm mấy chục mâm cỗ thế này.”
    Tình hình ban nãy thật nguy hiểm, lúc có mấy anh hùng hảo hán xông lên định cho chúng tôi một trận, người phụ nữ kia đã ngăn lại, bà ta nói: “Hôm nay là tang lễ của con trai ta, lần sau mà để ta nhìn thấy chúng mày thế nào ta cũng đem nướng.”
    Tứ Mao thở dài, lúc bị đuổi ra cậu ta đang gặm cái móng giò thứ tư, thật đau xót khi miếng ăn trong miệng còn bị giằng ra.
    Tiểu Thuý sống ở phía Đông thành phố, tôi nói với con bé: “Tiểu Thuý, khả năng diễn xuất của em khá tốt, từ nay anh em mình cùng kết hợp làm ăn nhé!”
    Tiểu Thúy đáp: “Vâng ạ, em thấy một mình thân cô thế cô làm ăn cũng khó!”
    Tôi thấy rất vui, đây đúng là sự kết hợp hoàn hảo! gọi là “độc biển bất như chúng biển” (một người lừa không bằng số đông cùng làm).
    Nghề của bọn tôi cũng giống nhiều ngành nghề khác, đòi hỏi làm việc tập thể, đội ngũ càng lớn mạnh càng tốt, diễn viên càng đông càng lợi thế, tiếng tăm cũng lừng lẫy hơn, ngày nay hầu hết mọi người đều giỏi làm ăn buôn bán, cho nên cứ nói dối đến nghìn lần thì lúc đó giả cũng sẽ thành thật.
    Tôi và Tứ Mao trở về khu trọ, tôi nằm dài trên giường, chẳng biết Tứ Mao chạy đâu, gió thổi tung mấy tờ giấy dán chỗ cửa kính vỡ bay loạt xoạt.
    Tôi đang nghĩ không biết có phải thằng khỉ ăn chưa no nên lại ra ngoài đi kiếm cái gì đó ăn rồi không. Hy vọng hắn có chút lương tâm, lát nữa cũng mang về cho tôi ít đồ ăn, miễn không phải món phao câu gà khoái khẩu của cậu ta là được.
    Khá lâu sau, Tứ Mao từ ngoài bước vào, mặt mày rạng rỡ, xem ra cái dáng vẻ này là ăn uống rất no say rồi đây, tôi dò xét, hy vọng cậu ta đang giấu trong người cái đùi gà hay một món gì đó.
    Kết quả là cậu ta lôi ra mấy trang giấy, tôi tò mò nhổm qua xem.
    Tứ Mao nói với tôi: “Mình nhờ mấy người bạn cũ làm hộ cậu mấy cái bằng rồi đây này, cậu xem đi.”
    Tứ Mao đưa qua mấy tấm bằng cho tôi xem, tôi lật xem đúng là có mấy tấm liền, có bằng của Đại học Bắc Kinh, bằng của Thanh Hoa, còn có bằng của nhiều trường đại học nổi tiếng khác, mà ngành học nào cũng có một tấm.
    Tứ Mao nói: “Mấy tờ giấy này giờ rẻ như bèo, mình cứ nhiều cho cậu, ngày trước bọn mình bán mười mấy tệ một cái đấy”.
    “Mười mấy tệ?” Tôi ngạc nhiên, “Lợi nhuận cao đến thế cơ à?”.
    Tứ Mao đáp: “Gì mà đã gọi là lợi nhuận cao chứ? Có người còn bán loại bằng cấp này mấy chục nghìn tệ một cái, thế mà người ta vẫn tranh nhau mua, người mua móc tiền túi ra mà vẫn thấy mình thật may mắn, sung sướng như đang ở trên thiên đường vậy”.
    Tôi tiếp tục hào hứng lật đống bằng của mình, bỗng nhìn thấy cả chứng chỉ tiếng Anh cấp 4.
    Tôi khen Tứ Mao: “Cậu thật chu đáo quá, cái này cậu cũng làm hộ mình.”
    Tứ Mao hãnh diện đáp: “Nói gì đến cấp 4, chứng chỉ cấp 6 mình cũng làm luôn cho cậu rồi đấy thôi.”
    “Thật không?” Tôi xúc động lật tiếp, bên dưới đúng là có cái chứng chỉ tiếng Anh cấp 6, tôi biết mấy thứ này rất có ích, nghe nói có cái chứng chỉ này là tương đương trình độ tiếng Anh của một thạc sỹ.
    Con gái dì Quế Hoa cùng mấy chị em nó ra nước ngoài làm ăn mấy năm, trình độ tiếng Anh cũng được cải thiện rất khá, về nước cũng thi được cấp 6, giờ tiền boa cao hơn rất nhiều. Họ còn tổ chức trình diễn hàng trên mạng, và có rất nhiều đàn ông tranh nhau tham gia đăng ký.
    Tôi cầm đống bằng cấp, trong lòng phấn khởi nghĩ đến ngày mai cầm chúng đi thi tuyển công việc mới, hoặc tôi có thể bước vào một thế giới mới, hoặc mở ra cho công việc lừa đảo của tôi một chân trời mới.

    Chương 21:

    Tôi cầm đống bằng cấp đó đi khắp nơi trong thành phố tìm việc, tuy vậy cơ hội tìm việc ít hơn rất nhiều so với tôi tưởng, tôi vẫn lần lượt bị từ chối...

    Có lúc tôi cùng cạnh tranh một công việc với rất nhiều sinh viên bằng cấp đại học nghiêm chỉnh, mấy công việc phổ thông đó tôi có thể đảm nhận tốt, tôi chả hiểu họ đọc lắm sách như vậy có tác dụng gì, hay cũng chỉ bị từ chối như tôi mà thôi? Khác nhau ở chỗ, sự thất vọng của tôi ít hơn nhiều so với họ, vì tôi chưa phải bỏ ra cái gì cả, không như bọn họ đầu tư quá lớn. Có lúc tôi lại thấy thông cảm với họ, chẳng xin được việc tử tế, tôi vẫn còn công việc làm ăn của mình, nhưng với họ đây lại là con đường duy nhất.
    Hứng thú tìm việc của tôi càng ngày càng tuột dốc không phanh, có lúc tôi nghĩ mình đang lãng phí thời gian quá, tôi nên toàn tâm toàn ý vào công việc làm ăn truyền thống thì hơn, thế nên tôi lại bắt đầu hợp tác với Tiểu Thúy và Tứ Mao làm việc, thời gian rảnh mới đi tìm việc.
    Quan hệ giữa Tứ Mao và Tiểu Thuý ngày càng trở nên gần gũi, trước kia Tứ Mao có cái cánh gà nào ăn không hết thì đều phần tôi, giờ sự ưu đãi đó không còn dành cho tôi nữa.
    Nghề xin ăn ngày càng khó làm, có lẽ là do kỹ thuật không được cải tiến mấy, mà giá thành phẩm lại thấp, ai ai cũng có thể làm, chúng tôi lại không tìm được mấy chỗ dễ xin tiền vì thường chỗ nào ngon lành chỗ đó đều là địa bàn của băng nhóm ăn xin. Chúng tôi một lần nữa lại đứng trước nguy cơ phải chuyển nghề.
    Tối nay, Tiểu Thuý mang đến phòng chúng tôi một bọc đồ có vẻ rất quan trọng.
    “Tiểu Cường, Tứ Mao, từ mai chúng ta chuyển sang lĩnh vực làm ăn mới thôi.” Tiểu Thuý nói.
    Tôi nghi ngờ nhìn vào cái túi đồ, Tiểu Thuý mở nó ra, bên trong là một ít đồ ngọc cũ.
    Tôi hỏi Tiểu Thuý: “Làm gì với nó đây? Không lẽ đem lừa bán giá cao cho người ta hả?”
    Tiểu Thuý trả lời: “Đúng thế, mấy cái này lấy từ xưởng gia công, tụi mình nói chúng là ngọc cổ quý hiếm rồi bán”.
    Tôi hơi lo lắng: “Hình như cái này bọn anh đã từng làm lâu lắm rồi thì phải, liệu bây giờ còn có ai bị lừa nữa không?”
    Tiểu Thuý đáp: “Cái đó khỏi lo, chỉ cần lòng tham và sự thiếu hiểu biết còn tồn tại thì bọn mình sẽ không thất nghiệp đâu”.
    Chúng tôi bắt đầu hành nghề bán ngọc trên phố, tôi phụ trách bán hàng, Tiểu Thuý đóng vai chân gỗ, nếu thấy có khách đến xem ngọc, Tiểu Thuý liền chen vào bên cạnh anh ta, quan sát xem anh ta đang nhìn cái nào, ưng ý mảnh ngọc nào, rồi nhanh tay nhặt lên miếng ngọc anh ta định xem lên.
    Quan sát hành vi và nắm bắt suy nghĩ của con người là cái mà tôi và Tứ Mao phải khâm phục ở Tiểu Thuý, đương nhiên tôi chỉ kém chút ít thôi chứ Tứ Mao thì thua xa.
    Tiểu Thuý đã được rèn luyện trong một thời gian khá dài, nó cùng hội cũ trước kia thường bày tú lơ khơ ngoài phố, dùng ba quân bài (hai đen một đỏ) bày ra đất, đầu tiên lật quân bài lên cho mọi người xem màu sắc, sau đó úp xuống, đổi chỗ từ trái qua phải thật chậm mấy quân bài, tốc độ chậm đến nỗi tất cả mọi người đều chắc chắn nhớ được vị trí của từng con bài, sau đó quản trò yêu cầu mọi người chỉ ra con màu đỏ, hầu như mọi người đều biết con bài đó nằm ở vị trí nào. Lúc đó, Tiểu Thuý quan sát ánh mắt của người gần mình nhất, anh ta vừa cúi xuống lấy tiền trong túi ra thì con bài lập tức được đổi vị trí.
    Tiểu Thuý cầm miếng ngọc trên tay và chúng tôi có thể bắt đầu công việc mặc cả.
    Bước một: Tiểu Thuý giả vờ hỏi tôi về giá cả, tôi sẽ đưa ra một cái giá cao ngất trời, nhưng Tiểu Thuý lại trả một cái giá thấp hơn rất nhiều so với giá tôi vừa hét, thực ra bán với cái giá này chúng tôi cũng đã kiếm được không ít.
    Bước hai: Chúng tôi sẽ mặc cả rất kịch liệt, làm cho người định mua ngọc nghĩ rằng lợi nhuận mà chúng tôi kiếm được đã rất ít, có rất ít khả năng trả thêm được giá nào nữa, thật ra người mua đồ cũng ít hứng thú với mấy thứ ngọc này, nhưng chúng tôi trả giá khiếp quá nên thu hút được khách hàng đứng lại xem.
    Bước ba: Giá cả của chúng tôi ngày càng tiến tới giá đích, lúc cưa kéo vài tệ cuối cùng, tôi đau khổ nhìn Tiểu Thuý, đầu lắc lắc, như đang đè nén cảm xúc của mình vậy, đôi mắt như muốn nói giá trị của miếng ngọc thật không đáng bị đánh giá thấp thế, khuôn mặt thể hiện sự bất bình: Cô có thể lăng nhục tôi, nhưng không được phép lăng nhục những miếng ngọc của tôi, nó chính là một tác phẩm nghệ thuật.
    Bước bốn: Quan sát người xem một cách kỹ lưỡng, cần phát huy ý thức tham gia của anh ta, nếu anh ta chán rồi, có thể chửi bậy vài câu và phát ra vài câu thô lỗ, dâm dục, anh ta sẽ cau mày lại nhưng sẽ không bỏ đi. Nếu anh ta không chịu nổi mà bỏ đi, bạn phải nhanh chóng rời khỏi vị trí người bán hàng, kéo anh ta lại và nói: “Để anh đây làm trọng tài phán xét xem”. Khi anh ta đã tham gia vào vai diễn, phải hô hào sự ủng hộ của đám đông, giống như có người vừa viết tiểu thuyết vừa tự lăng xê ấy.
    Bước năm: Tôi và Tiểu Thuý vì sự giằng co một tệ chênh lệch cuối cùng mà không tìm được sự thoả thuận, tôi bắt đầu động viên anh trai vừa nãy mua miếng ngọc, giá cả thậm chí còn thấp hơn giá lúc nãy đứa con gái đáng ghét kia đưa ra là đằng khác, vì chúng tôi gặp nhau ở đây như là có duyên, mà tôi lại là người rất trọng cái duyên cái phận. Vì thế tôi tiếc đứt ruột đứt gan nhưng thà bán cho anh còn hơn bán cho kẻ không biết giá trị của viên ngọc.
    Bước sáu: Lúc này, sẽ có một người khách đi ngang qua (Tứ Mao đóng giả), anh này vừa hay cũng rất thích miếng ngọc đó và rất muốn mua, giống như một mụ góa già, nếu có hai người đàn ông tranh chấp, bà ta lập tức sẽ trở thành Tây Thi, và đương nhiên đồ giả sẽ trở thành đồ quý giá, chỉ đến khi một người rút lui rồi, người kia mới phát hiện ra rằng hóa ra bà ta chỉ là một mụ góa già! Đưa vào hoàn cảnh này sẽ rất dễ dẫn dắt người ta đến quyết tâm mua ngọc.

  • adminA

    chương 22:

    Tôi, Tiểu Thuý và Tứ Mao kết hợp ngày càng ăn ý, tạm thời thu nhập đã đủ để trả tiền phòng, thậm chí có lúc còn cải thiện được bữa ăn.

    Hôm nay vẫn là tôi bán hàng, tôi thấy một cô gái đang đi về phía mình.
    Tiểu Thuý đánh mắt về phía tôi, tôi cúi đầu làm như không có chuyện gì và tiếp tục bày biện chỗ ngọc của mình, trong lòng sung sướng nghĩ thầm, Trung Quốc quả là đất rộng người đông, những kẻ ngốc nhiều như tài nguyên để chúng tôi tha hồ mà khai thác.
    Tiểu Thuý đang tiến về sạp hàng của tôi, chuẩn bị cho một màn diễn mới, tôi ngẩng đầu lên, chuẩn bị sẵn một nụ cười thiện cảm nhất để đón khách, người kia cũng ngẩng đầu lên nhìn tôi, sao trông quen quen thế nhỉ? Tôi nhìn chăm chú, cô ta bỗng “A” lên một tiếng.
    Tiểu Thuý ngẩn ra, lẽ ra tiếng “A” đó là của nó mới phải, sau đó tôi sẽ nhặt một miếng ngọc lên từ trong đống ngọc và bắt đầu diễn, thế mà chị ta lại cướp mất vai diễn của Tiểu Thuý.
    Tôi giật bắn mình khi nhận ra người này chình là nữ cảnh sát đã bắt tôi lần trước, chị ta tóm ngay lấy tôi: “Tên tiểu tử này hóa ra ở đây để hành nghề lừa đảo”.
    Tôi trở nên lóng ngóng, trước kia cũng gặp phải cảnh sát nhưng kiểu tang chứng vật chứng rõ ràng thế này thì quả cũng ít gặp phải. Tiểu Thuý đứng ngây bên đường, chẳng biết nên xử trí ra sao, tôi ra hiệu cho nó chuồn nhanh, nhỡ không may cả hai đứa đều bị bắt thì toi cơm, chúng tôi sẽ bị cảnh sát tách ra để hỏi cung, sau đó bắt đầu lên lớp chúng tôi.
    Tiểu Thuý lùi dần về phía sau, nữ cảnh sát nhìn thấy nó liền nói: “Đứng im, theo tôi về đồn cảnh sát!”
    Tiểu Thuý vội nói: “Em chỉ là người qua đường thôi, em chỉ là người qua đường thôi”. Sau đó bỏ chạy.
    Chị ta không đuổi theo Tiểu Thuý mà cứ tóm chặt lấy tôi, chẳng hiểu sao hôm nay chị ta lại một mình ra đây để tóm cổ tôi, chị ta cứ nhìn tôi chằm chằm làm tôi cũng chẳng còn đầu óc đâu mà tìm mưu tính kế.
    Tôi nói với chính mình, cần phải bình tĩnh, cần phải bình tĩnh. Tôi thấy chị ta không mặc đồng phục, hay là tan ca đi qua đây nhỉ? Sao mà số tôi nó đen đủi thế không biết? Đành giả ngốc, coi như chẳng hiểu gì. Tôi nói: “Chị là ai? Không được bắt người vô cớ!”
    Ai ngờ chị ta lôi từ trong túi ra thẻ cảnh sát: “Tôi là cảnh sát”.
    Tôi ngó kỹ tấm thẻ của chị ta, bên trên có đề tên: Lưu Dĩnh.
    Tôi tiếp tục nhẹ nhàng nói: “Tôi làm ăn chân chính, cảnh sát cũng không có quyền bắt người vô cớ được!”. Việc đã đến nước này đành sống chết cãi tội thôi.
    Lưu Dĩnh cười lạnh lùng: “Lát nữa về sở cảnh sát sẽ có người chỉ ra cho cậu thấy tội ở đâu”.
    Lịch sử luôn lặp lại đến bất ngờ, tôi lại một lần nữa bị Lưu Dĩnh giải về đồn cảnh sát, khác ở chỗ lần trước ôm một hộp đĩa, lần này ôm một túi đồ.
    Tôi vừa đi vừa vắt óc nghĩ cách thoát thân, tôi lại bắt đầu nhệch miệng ra, thút thít khóc, chị ta quay lại liếc mắt nhìn tôi, chẳng có tia sáng nào là của sự cảm thông, thương hại.
    Tôi càng khóc lóc thảm thương hơn, cuối cùng chị ta không chịu nổi đành lên tiếng: “Cậu lại muốn gì nữa đây?”
    Tôi lí nhí đáp: “Chị ơi, em sai rồi, chị tha cho em!”
    Tôi sụt sịt cái mũi, khóc thêm vài tiếng nữa, sau đó nói với chị ta: “Chị ơi, cô em đang bệnh nặng”.
    Chị ta cười khanh khách, mỗi lần tôi kể câu chuyện này tệ lắm thì là không động lòng, đằng này chị ta lại còn bật cười.
    Chị ta quay lại nói với tôi: “Lần trước bảo dì bệnh đúng không? Lần này lại đến cô ốm hả?”
    Những câu chuyện về người ốm của tôi có bốn nhân vật, lần lượt là: dì, cô, cậu, bác, mỗi lần tuỳ cơ ứng biến mà chọn ra một người.
    Tình huống này tương đối nguy kịch, nên tôi đã chọn lấy tác phẩm về cô mà kể, vì bản này tương đối li kì phức tạp, tình tiết du dương bi tráng, nhiều yếu tố xúc động lòng người, ví như phim Bản tình ca mùa đông, thuộc loại truyện bi kịch tình cảm.
    Những câu chuyện tôi kể thường thay đổi theo đối tượng, nhưng tôi đã bỏ qua tính tiếp diễn của chuyện, tôi quên khuấy mất lần trước tôi đã kể dì bị bệnh gì, đây đúng là một sai lầm quá lớn.

    Chương 23:

    Lưu Dĩnh đột nhiên chậm bước, để tôi đi trước, xem ra chị ta muốn giám sát tôi từ phía sau để tránh trường hợp tội phạm tẩu thoát, tôi cúi gằm mặt, nghĩ cách đối phó với cô cảnh sát này, một diễn viên giỏi là phải biết nhập mình vào vai diễn.

    Khi đến khu đô thị đông người, tôi quan sát xung quanh xem có cơ hội nào để trốn thoát không, người đông quá, xem ra tôi có chạy cũng chỉ được vài bước là bị chị ta bắt lại ngay.

    Tôi nghĩ ra được một mưu, đi thêm vài bước, tôi quay lại nhìn Lưu Dĩnh, chị ta giật mình dừng bước.

    Tôi hét lên với chị ta: “Đừng có đi!”

    Chị ta nhìn khắp không thấy ai xung quanh, rõ ràng tôi đang nói với chị ta, mặt chị ta rõ ràng thể hiện sự nghi ngờ.

    Giọng tôi không nhỏ nên người đi đường cũng để ý theo.

    Hai hàng nước mắt tuôn dài trên khuôn mặt tôi trông thật tội nghiệp khiến mọi người ai nấy đều xúc động, hình ảnh một người đàn ông đau khổ hiện ra.

    Tôi đưa tay hướng về phía Lưu Dĩnh, bàn tay run run, hàm răng tôi cũng theo đó mà lập cập, những người đứng gần tôi thậm chí có thể nghe được tiếng răng va vào nhau. Tôi thấp giọng, ánh mắt đầy tuyệt vọng, một vẻ đau khổ tột cùng. Tôi nói với Tiểu Dĩnh: “Mẹ Tiểu Minh, em đừng đi nữa!”

    Lưu Dĩnh một lần nữa nhìn quanh không thấy ai, chị ta nhìn tôi đầy nghi ngờ.

    Tôi tiếp tục nói với chị ta, giọng càng đau khổ hơn, mang theo một thông điệp khẩn cầu: “Mẹ Tiểu Minh, em đừng đi, anh biết người đàn ông đó nhiều tiền hơn anh, anh ta lái xe BMW, anh ta sống trong biệt thự sang trọng, trong nhà có kẻ hầu người hạ, đều là những cô trẻ đẹp, anh thì chẳng có gì cả, nhưng Tiểu Minh con chúng ta còn nhỏ, nó làm sao có thể dời mẹ được”.

    Mọi người xung quanh bắt đầu nghe ra nguồn cơn câu chuyện, hóa ra một người chồng đang cầu xin cô vợ bị kẻ nhà giàu mê hoặc quay lại với gia đình. Loại này hiếm khi gặp, phải nghe rõ đầu đuôi câu chuyện mới hiểu, và kiểu tình huống này cũng gây được sự chú ý khá hiệu quả.

    Tôi xì mũi một tiếng rõ to, tạo dáng vẻ không làm chủ được mình, mấy bác gái vây quanh bắt đầu cảm nhận được nỗi đau khổ của tôi, tôi tiếp tục nói, nhưng lần này hoàn toàn là nói trong nước mắt, tôi duy trì cứ ba câu nói lại sịt mũi một lần, cứ tiết tấu một lần bảy câu nói với Lưu Dĩnh: “Mẹ Tiểu Minh, anh biết ngoài trái tim chân thành dành cho em, anh chẳng mang lại được cho em được cái gì, nhưng Tiểu Minh không thể thiếu em, nó vừa tròn một tuổi, nhưng đã biết gọi mẹ rồi, mỗi sáng thức dậy việc đầu tiên nó làm là gọi hai tiếng: Mẹ! mẹ!”

    Tôi nhìn xung quanh dò xét thái độ của người xem.

    Cuối cùng Lưu Dĩnh cũng đã hiểu được ý định của tôi, cô ta giận đến hai tay run lên, nhưng cũng không biết phải đối phó với tôi ra sao.

    Tôi lại nói: “Anh biết lúc này em đang rất dao động, vì trong sâu thẳm trái tim em hẳn vẫn còn chút tình xưa, cũng không nỡ rời xa anh và máu thịt của chúng ta, xin em hãy nghiêng về phần đứa trẻ mà ở lại!”

    Tôi hơi ngắt một chút rồi lại tiếp: “Mẹ Tiểu Minh, chỉ cần em ở lại, anh nguyện làm tất cả vì em, anh có thể bán máu, bán nội tạng, anh sẽ làm tất cả miễn là em đồng ý quay lại với bố con anh”.

    Tôi dừng lại, khán giả xung quanh đang vô cùng háo hức và tò mò, mọi người đang nghĩ bán máu, bán nội tạng đã là ghê gớm lắm rồi, lẽ nào người đàn ông đáng thương đến độ bị dồn đến bước đường cùng này vì đứa con của mình mà sẵn sàng làm cả những việc vô liêm sỉ hay sao?

    Gió nổi lên, từ đâu bay lại một tờ rơi quảng cáo, bay đúng trước mặt tôi, tôi nhặt lên, vùi mặt vào tờ giấy, lại bắt đầu gào lên, chú ý là tôi nói gào lên chứ không hề nói gào khóc, cái này có sự khác biệt, vì mặt tôi đã được che đi, không cần thiết phải khóc thật, nếu có ai tò mò nhìn kỹ tôi, sẽ thấy thật ra tôi đang trốn sau tờ giấy mà cười. Khi nãy khóc suốt thế giờ cũng phải giải lao tí chứ.

    Tôi giải lao xong, vo viên tờ quảng cáo ném ra đường, ai mà để ý kỹ là thấy tờ giấy còn khô nguyên, tôi đã cẩn thận hỉ mũi vào, đảm bảo không ai dám mở ra kiểm tra, nguyên tắc cẩn tắc vô áy náy trong công việc là thói quen trước nay của tôi rồi.

    Nước mắt lại chan chứa trên khuôn mặt, tôi nói: “Anh thậm chí có thể bán sức lao động vì em!”

    Mọi người xung quanh có vẻ hơi thất vọng, kể chuyện cũng giống như viết tiểu thuyết, phải có lúc thăng lúc trầm chứ không thể đoạn nào cũng đặc sắc được.

    Lưu Dĩnh không kiềm chế nổi, mắng ầm ầm: “Đừng có ăn nói hàm hồ!”

    Tôi cúi đầu bất lực nói: “Anh biết là anh đang nói linh tinh, anh không thể và không biết làm thế nào để ngăn bước em đến với người đàn ông kia, anh chỉ còn biết cầu xin em hãy nghĩ cho Tiểu Minh của chúng ta”.

    Tôi thấy nắm đấm trong tay Lưu Dĩnh đã gồng lên, xem ra sắp không nhịn được mà xuất chưởng đây, tôi bắt đầu thấy lo lắng, chị ta tốt nghiệp từ trường cảnh sát, về mặt lý thuyết mà nói thì hẳn chị ta phải biết chút võ vẽ, còn tôi chỉ là thằng mồm miệng đỡ chân tay.

    Tôi chuẩn bị nói tiếp, đến nước này chỉ còn biết dựa vào sự ủng hộ của quần chúng.

    Tôi vừa há miệng chưa kịp nói gì, Lưu Dĩnh không nhẫn nhịn nổi thét lên một tiếng “A”.

    Chị ta xắn tay áo, chuẩn bị xông lên cho tôi bài học, tôi sợ quá lùi lại đằng sau.

    Cũng may có mấy người từ nãy đứng nghe chuyện thấy phẫn nộ nên đã chặn đứng mụ đàn bà vũ phu lại, tôi nhận được sự ủng hộ từ khán giả, gan lại to hơn trước.

    Tôi nói: “Mẹ Tiểu Minh, em muốn đánh anh thì cứ đánh đi, anh biết sau mỗi lần đánh đập anh, em đều cảm thấy rất sảng khoái, vì Tiểu Minh của chúng ta, anh có thể chịu đựng tất cả”.

    Khán giả đồng thanh kêu lên một tiếng đầy kinh ngạc “trời”, thêm tình tiết gay cấn cho câu chuyện khiến mọi người càng không thể rời đi được.

    Chương 24:

    Một vở diễn thành công hay thất bại phải xem xem khán giả bỏ đi hay càng ngày càng kéo đến đông. Và tôi rõ ràng đã rất thành công, người xem càng ngày càng vây quanh đông hơn.

    Khi diễn xuất phải chú ý rất nhiều điểm:

    Một là: Phải có một chủ đề hấp dẫn, dựa trên giới tính, tuổi tác của người xem mà xây dựng nội dung.

    Ví dụ phụ nữ thì thích nhất là trò bói toán, lúc đó phải thiết kế nên một mối tình tay ba để thoả mãn họ.

    Đàn ông thích chuyện tình cảm thì phải tạo được những tình tiết kích động trí tưởng tượng của họ.

    Người già giàu lòng cảm thông, câu chuyện vợ nhẫn tâm bỏ chồng là hợp lý nhất.

    Hai là: Giọng nói cần có sức truyền cảm.

    Phải ôn hòa, để người nghe cảm nhận như đang thưởng thức giọng nói nhẹ như gió xuân của bạn.

    Đừng quên những chi tiết tình cảm thăng trầm trong từng tiết tấu, để tình cảm khán giả cũng biến động theo từng lời miêu tả của bạn.

    Phải có tính đột phá, nếu phát hiện ra có khán giả kém tập trung, lập tức phải thức tỉnh anh ta, không thể để anh ta làm ảnh hưởng đến tinh thần của người khác.

    Phải nói tiếng phổ thông, đừng dùng tiếng địa phương, nếu không sẽ mất đi sự ủng hộ của một bộ phận quần chúng.

    Ba là: Không ngừng thêm mắm thêm muối cho các tình tiết.

    Đừng bám mãi nội dung cốt truyện, khi người ta đã hiểu ngọn nguồn câu chuyện rồi, thì chắc chắn độ hứng thú của họ đối với câu chuyện của bạn sẽ giảm nhiều, phải thêm thắt nhiều tình tiết lôi kéo sự quan tâm của khán giả, tốt nhất là những thông tin có tính bí mật, những thứ tận đáy lòng người là tà ác nhất, bẩn thỉu nhất, vô liêm sỉ nhất.

    Lưu Dĩnh giận đến tái mặt rồi, cứ cố gắng giải thích với mọi người xung quanh, nhưng một phụ nữ hám danh hám lợi mà bỏ rơi chồng con thì lúc này sự chống chế cũng chỉ là cố đấm ăn xôi mà thôi.

    Lưu Dĩnh cứ định xông vào tôi thì lại bị mấy người phụ nữ thuộc phe chính nghĩa ngăn lại.

    Lưu Dĩnh hét lên: “Tôi là cảnh sát, cậu ta là tội phạm!”

    Mọi người ngây ra nhìn vào tôi, không hiểu Lưu Dĩnh nói thật hay dối.

    Tôi nhìn thẳng vào mắt Lưu Dĩnh, một giọt nước mắt trong veo lăn dài trên má tôi, vẽ nên một hình vòng cung rồi rơi xuống đất.

    Tôi nói: “Thực ra với em lúc nào anh cũng là kẻ phạm tội, lần nào em cũng thích sắm vai cảnh sát, vậy mới có tính thuyết phục, em còn thích…”

    Tôi dừng lại, làm bộ không thể nói tiếp điều khó nói ra, tôi lại dò xét xem phản ứng của người xem thế nào, hầu hết mọi người đều nhìn Lưu Dĩnh bằng con mắt ghen ghét, cũng có một vài ánh mắt ngưỡng mộ, còn có một người đàn ông nhìn cô đầy cảm kích, đầy xúc động, đầy thương yêu, ánh mắt tôi lướt đến đâu người ta đều lần lượt điều chỉnh thái độ của mình đến đó, đồng loạt nhìn Lưu Dĩnh đầy vẻ kỳ thị.

    Tôi tiếp tục: “Nhưng anh chắc chắn người đàn ông đó sẽ không bao giờ biết hi sinh tất cả cho em như anh đâu”.

    Trong đám đông có một phụ nữ bật khóc thảm thương, tôi ngoảnh lại, hóa ra là Tiểu Thuý, tôi thấy có cả Tứ Mao cũng đang trà trộn trong đám đông, hai đứa không biết đến từ lúc nào.

    Tiểu Thuý vừa khóc vừa tiến lại trước mặt Lưu Dĩnh nói: “Chị à, chị không thể tiếp tục sai lầm nữa, tôi đã từng phạm phải một sai lầm chẳng khác gì chị, giờ tôi đã đạt được cái mình muốn, nhưng lúc nào tôi cũng bị dày vò, nỗi đau ấy chẳng bao giờ lành được, chị đừng đi theo vết xe đổ của tôi!”

    Tiểu Thuý vừa khóc vừa quệt bàn tay đầy nước mắt nước mũi lên cái áo khoác bị kéo xộc xệch của Lưu Dĩnh.

    Hai hôm nay Tiểu Thuý lang thang bụi bặm, vì vậy… Thôi, không cần miêu tả quá chi tiết đến vậy!

    Tứ Mao khẽ chen vào ghé tai tôi nói nhỏ: “Tiểu Cường, đủ rồi, Tiểu Thuý đang đánh lạc hướng mọi người, mình nên tranh thủ chuồn thôi”.

    Tôi tiếp cận Lưu Dĩnh, truyền thống cao đẹp của dân tộc Trung Hoa là phép lịch sự, trước khi chia tay phải nói lời từ biệt.

    Tôi buồn bã ghé đầu vào tai Lưu Dĩnh, gọi bằng giọng chân tình: “Mẹ Tiểu Minh”.

    Tôi chắc cô ta ghê sợ đến phát ói lên rồi, vì chính tôi cũng thấy ghê không chịu nổi nữa là, nếu không phải vì mấy bác nông dân trồng ra hạt gạo quá vất vả thì tôi đã oẹ ra rồi.

    Tôi thầm thì bên tai Lưu Dĩnh: “Em nổi giận thế này trông lại càng đáng yêu đấy”.

    Tôi tiến đến gần quá, chị ta tức giận co giò đạp tôi một cái, chân tôi đau khủng khiếp.

    Mọi người xung quanh hết sức kinh ngạc, mụ đàn bà bạo lực này dám hành hung chồng ngay trước bàn dân thiên hạ.

    Tiểu Thuý nhìn tôi đầy cảm thông, bỗng hai tay ôm mặt khóc toáng lên, không biết nó còn định diễn trò gì nữa.

    Tiếng khóc sang sảng của Tiểu Thuý thu hút sự chú ý của hầu hết mọi người. Tứ Mao đứng đằng sau lôi tôi ra, hai thằng lủi khỏi đám đông chuồn thẳng.

    Từ xa tôi nhìn thấy Tiểu Thuý đang đưa bàn tay đầy nước mắt nước mũi lên mặt Lưu Dĩnh, Lưu Dĩnh ra sức né tránh, nhưng hiềm nỗi quá nhiều quần chúng đang hầm hầm phẫn nộ tóm chặt lấy chị ta.

    Nhưng màn diễn hào hứng ấy tôi không được xem, Tứ Mao lôi tôi đi bằng được.

  • adminA

    Chương 25:

    Tôi ngồi trên giường bóp chân, con ranh ấy đúng là đang điên nên đạp một cái tím cả chân tôi. Cũng còn may Tiểu Thúy kể lại cho chúng tôi nghe về tiếp diễn của chuyện sau khi chúng tôi rời đi, sự thoả mãn tinh thần tạm thời xoa dịu nỗi đau thể xác trong tôi, mỗi lần đến đoạn cao trào tôi lại đòi Tiểu Thuý thuật lại thêm lần nữa.

    Tôi cứ giả vờ không tin mà hỏi lại Tiểu Thúy: “Không phải thế chứ? Sắc mặt của cô ta có thật trông khó coi đến thế không?”

    Thực ra là tôi tin lắm chứ, nhưng vẫn muốn nghe Tiểu Thuý thuật lại sắc mặt khó coi như nuốt phải con ruồi của Lưu Dĩnh, trong lòng tôi sung sướng không tả nổi.

    Tứ Mao tự nhiên lên tiếng phản đối: “Chuyện chán ngắt như thế mà hai người cứ nói đi nói lại mãi, có để cho người khác ăn cơm không hả?”

    Tiểu Thuý nói: “Nhưng nãy giờ anh cứ ăn hết bát này đến bát khác, làm sao bọn em đợi anh ăn xong để kể chuyện tiếp được chứ”.

    Tuy là tôi đã giày xéo Lưu Dĩnh trong phút chốc, nhưng tôi biết lần này cô ta cũng không dễ dàng bỏ qua cho tôi đâu, ít nhất là thời gian tới tôi không thể lang thang ngoài phố làm ăn được. Đành bắt đầu đi tìm việc, còn Tứ Mao và Tiểu Thuý cũng phải di chuyển đến địa bàn xa hơn để làm ăn.
    Tôi nhận được bức thư hẹn phỏng vấn của một công ty quảng cáo, đó là công ty trước kia tôi đã nộp hồ sơ, tôi tìm theo địa chỉ đến công ty, một công ty trông rất hoành tráng, tôi hơi thất vọng một chút, vì công ty càng to cơ hội của tôi càng nhỏ.

    Tại đại sảnh của công ty có rất nhiều người, tôi chán ngán tột độ, sao mỗi công việc tạp vụ mà nhiều người đến tranh giành thế cơ chứ?

    Cuối cùng cũng thấy gọi đến tên mình, một cô gái trang điểm loè loẹt đọc tờ danh sách: “Trương Tiểu Cường, vào phỏng vấn”.

    Tôi Thấy có một con ruồi vừa bay qua người cô ta bỗng lảo đảo rơi xuống đất, tôi đoán nó bị ngạt thở vì mùi nước hoa của cô gái kia.

    Phỏng vấn tôi là một người phụ nữ to béo.

    Tôi chẳng hiểu sao cuộc đời tôi lại gắn liền với nhiều bác béo đến thế, bác này, chị Trần, mẹ tôi cũng thế.
    “Có kinh nghiệm làm việc không?” Bác béo hỏi tôi.

    Tôi hơi do dự, thật ra tôi có chút thâm niên công tác nhưng không biết nên kể thế nào với bác.

    Tôi nói: “Cháu cũng mới bước chân vào ngưỡng cửa cuộc đời, cũng chưa làm một công việc nào có tính chuyên nghiệp cao, nhưng từ nhỏ cháu đã phụ giúp bố mẹ nên cũng tích luỹ được chút ít kinh nghiệm làm việc”.

    Bác béo lại hỏi tôi: “Có kinh nghiệm làm việc trong lĩnh vực nào? Nói tôi nghe xem”.

    Tôi nói: “Hồi còn nhỏ, mẹ cháu thỉnh thoảng nghiên cứu về xung kích và động lực học, cháu có phụ giúp mẹ làm thí nghiệm”.

    Bác béo hỏi: “Mẹ cậu là nhà vật lý?”

    Tôi khiêm tốn nói: “Cũng không hẳn vậy, đó chỉ là sở thích ngoài lề thôi ạ”.

    Mẹ tôi thường xuyên nghiên cứu quỹ đạo vận động của xe, bà có thể đoán biết được lúc nào lao ra là hợp lý nhất, bà thường dừng lại ở điểm cách cái xe 1mm, nên tất nhiên sẽ bị tông vào, nhưng không bao giờ bị nguy hiểm đến tính mạng.
    Tôi tiếp tục: “Sau này, cháu cũng có chút ít kinh nghiệm về truyền thông, quảng cáo”.

    Bác béo hỏi: “Là báo hay truyền hình?”

    Tôi trả lời: “Đều không phải ạ, chỉ là chút kinh nghiệm ở loại hình nhỏ”.

    Tôi thường vắt vẻo dưới căn gác của dì Quế Hoa, nhìn thấy người đàn ông nào đang đứng băn khoăn do dự tôi lập tức gọi dì: “Dì Quế Hoa, có khách!”. Và dì Quế Hoa sẽ lập tức lao ra, lôi tọt người đàn ông đó vào nhà. Tất nhiên dì sẽ không quên chia chác cho tôi chút ít.

    Tôi nói: “Cháu cũng đã làm một chút về lĩnh vực kinh doanh”.

    Lần này bác béo không hỏi, nhưng chắc chắn bác không bao giờ biết được, tôi đã bán bao cao su một tệ với cái giá năm tệ cho khách của dì Quế Hoa, lợi nhuận rất khá.

    Tôi nói: “Cháu đã từng làm công việc điều tra xã hội nữa”.

    Mẹ tôi bảo nên thu thập thông tin đời tư mật của mấy ông Chủ tịch, Bí thư của thị trấn, nếu có việc gì mà họ không chịu giúp đỡ, chúng tôi có thể nói với họ: “Ông không giúp đúng không? Ông biết tôi là người không biết giữ mồm giữ miệng rồi đấy, lát nữa tôi sẽ đứng giữa phố, cầm một cái loa và kể tất cả những bí mật xấu xa của ông cho bàn dân thiên hạ biết”.

    Tôi nói tiếp với bác béo: “Sau khi tốt nghiệp trung học cơ sở, cháu có làm thêm việc sáng tác văn học”.

    Thậm chí tôi có thể viết thư nặc danh cho chú Ba bằng tay trái, thật ra tôi viết bằng tay phải cũng không ai nhận ra, vì tôi chẳng phải nhân vật đình đám gì trong thị trấn Tam Thủy cả.

    Bác béo nhìn tôi rất hài lòng, đoạn nói: “Được lắm! Chúng tôi cần những người có kinh nghiệm làm việc phong phú như cậu”.

    Tôi thấy nực cười quá, trước đây tôi đi phỏng vấn người ta chẳng nói thế bao giờ cả.

    Bác béo hỏi tôi: “Đúng rồi, cậu trước kia ở đâu nhỉ?”

    Tôi trả lời: “Thị trấn Tam Thủy”.

    Bác ta đột nhiên dừng lại, đầu cúi gằm suy tư, sau đó nói với tôi bằng bộ mặt u ám: “Cậu về đợi kết quả, nếu tuyển cậu chúng tôi sẽ liên lạc lại sau”.

    Thái độ này tôi đã quá quen thuộc rồi, những lần trước tôi cũng đều bị từ chối như vậy, thái độ của bác béo thay đổi quá đột ngột, tôi vắt óc mà không nghĩ ra lý do vì sao.

    Chương 26:

    Tôi ra khỏi tòa nhà, thấy hơi thất vọng, tôi cảm thấy mình và công việc này hình như không có duyên, tuy vậy tôi vẫn có thể chịu đựng được, đang chuẩn bị ra về, tôi chợt nghe thấy một giọng con gái rất quen thuộc gọi mình:

    : “Này!”

    Tôi ngoái lại, hóa ra là Lâm Tiểu Hân, tay xách một túi tài liệu.

    Cô ấy cười nói với tôi: “Gặp nhau mấy lần rồi mà mình chẳng biết tên anh là gì”.

    Tôi nói: “Mình là Trương Tiểu Cường”.

    Cô ta lại cười: “Anh đến đây làm gì vậy?”

    Tôi thuật lại câu chuyện cho Tiểu Hân nghe.

    Lại cười, cảm giác thân quen lại trỗi dậy, tôi nghệt mặt ra nhìn Tiểu Hân, nhìn đến nỗi khiến cô ấy thấy bối rối.

    Cô ấy khẽ kêu tên tôi: “Tiểu Cường! Tiểu Cường!”

    Tôi chợt nhớ ra hình như nụ cười này tôi đã gặp ở đâu, tuy nhiên là…

    Tôi cười lắc đầu, sao có thể như vậy được chứ.

    Tôi rất bất ngờ nhận được tin báo trúng tuyển của công ty quảng cáo nọ, họ còn cẩn thận gọi điện đến chỗ chị Trần thông báo cho tôi biết.

    Chị Trần cũng vui ra mặt vì từ nay có thể thu tiền phòng dễ dàng hơn.

    Tôi gặp lại bác béo, lần này bác nói với tôi: “Công ty đã quyết định tuyển dụng cậu, nhưng ngày mai cậu phải tham gia khám sức khoẻ đối với nhân viên mới của công ty, nếu kiểm tra đạt yêu cầu mới được chính thức đi làm. Sáu giờ sáng mai cậu đến bệnh viện Nhân Dân, chúng tôi sẽ cho người ở đó đợi cậu.”

    Sáng hôm sau, tôi đến bênh viện Nhân Dân như đã hẹn, tôi ngưỡng mộ nhìn cánh cổng nguy nga, tòa nhà cao vời vợi, tôi phải cố gắng kiềm chế sự xúc động trong mình, từ ngày biết nghĩ đến giờ, tôi chưa một lần bước chân đến nơi nào như nơi này.

    Hồi bé đi cùng mẹ, tôi đã có dịp qua đây, lúc đó tôi rất muốn vào trong chơi, mẹ nói: “Tiểu Cường ngoan nào, đây là chỗ chơi của người giàu có, người nghèo và chó đều không được vào, đợi sau này mẹ có tiền, mẹ sẽ dẫn con vào đó chơi thoải mái”. Chúng tôi mãi vẫn chưa giàu, và tôi vẫn chưa có cơ hội vào đây.

    Từ nhỏ tôi đã có một thái độ thèm muốn đối với bệnh viện, năm tôi 19, con gái chú Lâm âm thầm kén chồng, thanh niên trong thị trấn tranh nhau sứt đầu mẻ trán, chẳng phải vì Lâm cô nương sắc nước hương trời, mà vì cô ta có một công việc tốt. Cô ta làm việc trong trạm hiến máu của thị trấn, chỉ cần ngày nào cũng đem máu ra bán với giá cao là ổn. Ngày đó tôi cũng ra ứng cử, nhưng cạnh tranh khốc liệt quá, nên vòng sơ tuyển tôi cũng không vào được.

    Kiểm tra sức khoẻ rất nhanh, bác sĩ chỉ nhìn ngó mà không khám gì cả, cứ nộp tiền là xong, kết quả thế nào họ chả quan tâm.

    Ngày hôm sau công ty gọi tôi chính thức đi làm, đồng chí phụ trách đưa tôi đi kiểm tra thông báo kết quả cho tôi.

    Anh ta nói: “Sức khoẻ anh hoàn toàn bình thường”.

    Khà khà, thật ra không hỏi tôi cũng thừa biết kết quả, từ nhỏ sức khoẻ của tôi đã cực tốt, chẳng bệnh chẳng tật bao giờ, bà Đồng ở thị trấn còn nói tôi sẽ sống thọ lắm.

    Năm đó tôi ăn trộm một con gà nhà bà Đồng, bà ấy đuổi tôi khắp mấy cánh đồng, sau đó không lết nổi chân nữa đành đứng lại chửi: “Đồ mất dạy! Người tốt thì đoản mệnh còn quân phá hoại thì lại sống dai!”

    Chương 27:

    Tôi đến văn phòng, bác béo đã đợi sẵn trong phòng, bên cạnh còn có một người đàn ông cao gầy.
    Tôi thấy văn phòng rất lớn, được trang trí rất lộng lẫy, cửa sổ sáng choang, trong phòng có rất nhiều bàn làm việc, nhưng nhân viên thì rất ít, tôi mân mê cái mặt bàn, trong lòng tính đợi lúc không người đem bán chúng đi, xem ra cũng kiếm được kha khá.

    Bác béo nói: “Chào mừng cậu đã trở thành nhân viên Bộ phận chăm sóc khách hàng của công ty, tôi họ Giang, là giám đốc bộ phận khách hàng của công ty, cậu có thể gọi tôi là Giám đốc Giang.”

    Bác ta chỉ vào anh cao gầy bên cạnh nói: “Vị này là tiền bối của cậu, là trưởng nhóm, họ Sa, tên là….”

    Anh chàng cao gầy cướp lời Giám đốc Giang nói với tôi: “cậu có thể gọi tôi là Leon”.

    Giám đốc Giang vừa bị anh ta chặn họng nên lườm anh ta bằng con mắt hình viên đạn, giám đốc tiếp tục giới thiệu tình hình công ty, tôi biết được những việc mình phải làm toàn thứ đơn giản và vụn vặt như làm chân chạy việc, tôi rất hài lòng, công việc càng đơn giản càng hay, tuy tôi là một thanh niên tri thức, nhưng chưa được tiếp xúc nhiều với lĩnh vực này.

    Giám đốc Giang nói: “Bộ phận của chúng ta có tất cả mười người, hôm nay có ba người ra ngoài đi công chuyện, còn bốn người khác xin nghỉ phép. Đây là thời gian thử việc nên cậu cố gắng thể hiện cho tốt, sau ba tháng có thể trở thành nhân viên chính thức”.

    Tôi bắt đầu lo lắng, cả phòng chỉ có 3 người đi làm, tôi là ma mới đang trong thời gian thử việc chắc sẽ mệt chết mất.

    Một thím quét rác tầm trung tuổi bước vào văn phòng, giám đốc Giang nói với tôi: “Đây là thím Liên, phụ trách việc dọn dẹp vệ sinh của công ty”.

    Thím Liên cười chào tôi, tôi lịch sự cúi đầu đáp lễ.

    Chỗ ngồi của tôi được sắp xếp trong góc, từ xa có thể nhìn thấy vị trí của Giám đốc Giang, tôi phát hiện ra đó là vị trí phong thuỷ rất tốt, từ góc ấy có thể thâu tóm được tất cả những gì xảy ra trong phòng.

    Chú Năm nhà tôi là một nhà quay phim đại tài, chú ấy phụ trách quay chụp những cảnh khuất tất của những kẻ có máu mặt, sau đó bán cho các báo. Chú ấy từng dạy tôi rất kỹ về phương pháp chọn điạ điểm quan sát người khác, lúc này đúng là tôi chưa thấy một vị trí nào hợp lý hơn vị trí của Giám đốc Giang. Nhưng rồi tôi nhận ra một điều, rõ ràng là mình có chỗ ngồi nhưng lại chẳng có cơ hội nào để ngồi, Giám đốc Giang và tổ trưởng Sa thi nhau giao việc cho tôi, lúc thì họ vứt ra một đống tài liệu bảo tôi đi phô tô, lúc lại đưa một mớ tài liệu hỗn độn sai tôi chuyển đến phòng này ban nọ, đến cả mua nước ngọt họ cũng sai tôi, nhưng con người lương thiện trong tôi luôn lấy ân báo oán, tôi còn cho thêm vào nước ngọt của họ rất nhiều chất dinh dưỡng (đó là chút nước bọt của tôi).

    Suốt buổi sáng tôi chạy như ngựa, mãi mới được nghỉ ngơi một lát, tôi ngồi giải lao ngay ở chỗ của mình, từ xa ngắm nhìn Giám đốc Giang làm việc, bác ta đúng là quá béo, tôi cầm giấy bút trên bàn, phác họa vài đường nét theo khuân mặt bác, một lúc nhìn lại thì thành ra cái thủ lợn. Tôi vừa xem vừa cười, khả năng thi họa của mình quả không tồi, cái thủ lợn trông còn đáng yêu hơn bà giám đốc nhiều, tôi vô tình ngẩng lên, bỗng nhìn thấy Giám đốc Giang đang đi về phía mình, tôi hốt hoảng nhét vội tác phẩm vừa vẽ vào cái cặp trên bàn.

    Giám đốc Giang tay cầm một túi tài liệu nói với tôi: “Tiểu Cường, tôi có một nhiệm vụ quan trọng giao cho cậu, nếu cậu hoàn thành được nhiệm vụ này, tôi tin rằng sau thời gian thử việc cậu chắc chắn sẽ trở thành nhân viên chính thức của công ty”.

    Tôi nhìn bác đầy hoài nghi, xem ra nhiệm vụ này mức độ khó khăn không nhỏ.

    Giám đốc chỉ vào túi tài liệu trong tay mình và nói với tôi: “Trong túi tài liệu này có bản thiết kế phác thảo của công ty cho khách hàng, cậu chuyển nó đến cho khách”.

    Chỉ là chuyển tài liệu thôi mà? Tôi càng nghi ngờ hơn, một công việc đơn giản vậy có cần thiết phải nói năng nghiêm trọng thế không?

    Giám đốc nói tiếp: “Địa chỉ là công ty TNHH Hoàn Cầu Tam Hòa, số 88, đường Phong Hòa. Cậu chỉ cần gửi tài liệu đến tay bà Lý là được, nếu khách hàng chưa vừa ý thì lại mang tài liệu về, bên công ty ta sẽ sửa lại”.

    Tôi nói: “Dạ vâng ạ, giám đốc cứ yên tâm”. Tôi đưa tay nhận túi tài liệu, giám đốc nhìn tôi cười rất dịu dàng, khiến tôi sợ run người, sợ đến nỗi suýt làm rơi đống tài liệu, may mà tôi kịp định thần lại.

    Tôi xuống cầu thang, gặp ngay thím Liên, tôi cười chào hỏi thím, thím cũng cười hỏi tôi: “Anh Trương, anh ra ngoài ạ”.

    Tôi nói: “Thím Liên, lần sau cứ gọi cháu là Tiểu Cường được rồi, thím có biết đường đến công ty TNHH Hoàn Cầu Tam Hòa đi thế nào không ạ?”

    Thím Liên ngạc nhiên nói với tôi: “Tiểu Cường, cháu đến đó hả? Phải chú ý an toàn đấy”.

    Tôi càng thấy khó hiểu bèn hỏi: “Tại sao vậy ạ?”

    Thím Liên nói: “Nghe nói công ty này là do băng “Xã hội đen” Tam Hòa lập ra, vừa rồi hội Tam Hòa mới thay hội trưởng mới, bà ta chê hình tượng biểu trưng của băng nhóm trước kia không đẹp nên đổi logo mới, thuê với giá cao để tìm người thiết kế, giám đốc của chúng ta hám lợi đã nhận tiền thiết kế rồi, nhưng thiết kế tới bốn lần rồi mà họ vẫn chưa vừa ý, bốn nhân viên của chúng ta đều đang nằm trong bệnh viện vì lý do đó đấy”.

    Nghe đến đây tai tôi như ù đi, trước mắt mọi thứ hoa lên, thảo nào mà bà giám đốc nói đây là nhiệm vụ quan trọng, nhiệm vụ này không phải là nặng nề quá sao?

    Còn may là tôi chỉ cần đưa bản thiết kế cho bà Lý là xong, tôi tính, lần này đến gặp bà ấy, đưa bản thiết kế xong là tôi chuồn luôn.

    Tôi hỏi thím Liên: “Bà Lý là ai Thím có biết không ạ?”

    Thím Liên nói: “Bà Lý chính là hội trưởng mới của họ”.

    Tôi ngẩng mặt nhìn trời, trên không trung xuất hiện một đám mây đen che lấp mặt trời, sắc trời chuyển màu ảm đạm, tim tôi rỉ máu.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB