Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Sẽ có 1 thiên sứ thay anh yêu em - truyện Ngắn

  • adminA

    Chương 11
    Phần 1:
    Từng ngày trôi qua, bệnh của dì Thành lúc khỏe lúc yếu, có lúc có thể dựa vào thành giường nói chuyện một lúc lâu, có khi lại ngủ lịm đi cả ngày trời.
    Tiểu Mễ mỗi ngày đều túc trực trong bệnh viện bên dì Thành, không hay biết mùa hè đã sắp kết thúc.
    Bùi Ưu hầu như mỗi ngày đều đến phòng bệnh xem xét bệnh tình của dì Thành, anh dịu dàng thông hiểu, cẩn thận tỉ mỉ, rất nhanh chóng trở thành người bạn vong niên thinh lặng của dì . Khi bệnh tình của dì nặng hơn, anh cũng suốt ngày ở trong phòng bệnh để Thành Quyên và Tiểu Mễ có thể nghỉ ngơi.
    Một đêm trong bệnh viện.
    Có lúc Tiểu Mễ đột nhiên choàng tỉnh trong giấc mộng. Cả người toát mồ hôi lạnh, vừa thở dốc vừa mở to mắt nhìn, Bùi Ưu vẫn lặng lẽ ngồi bên cạnh giường dì Thành, ánh trăng rọi khắp phòng khiến bóng hình anh càng thanh tao cao quý.
    Hình như anh cũng cảm nhận được cử động của cô nên lặng lẽ quay đầu lại mỉm cười dịu dàng. Nụ cười mỉm ấy… Từ thần thái, cử chỉ, giọng nói cho đến từng động tác nhỏ đều giống y như Dực. Ngớ người ra nhìn anh, Tiểu Mễ vừa bước ra từ giấc mộng lúc ấy thường không phân biệt rõ anh là ai. Ngẩn ra nhìn một hồi lâu, sau đó, ánh mắt của cô bắt đầu dần dần ảm đạm.
    Không phải là anh ấy, cho dù là tướng mạo hay trong xương tủy cũng không phải. Cô đã nhầm lẫn một lần, tàn nhẫn làm tổn thương một người vô tội. Cô không có bất kỳ lý do nào để phạm lại sai lầm một lần nữa.
    Cô bắt đầu có ý thức tránh né Bùi Ưu. Chỉ cần Bùi Ưu xuất hiện trong phòng bệnh, cô đều viện lý do bừa bãi để trốn tránh. Cô biết mình đang trong lúc tinh thần đang sa sút, ý chí sẽ yếu đến độ dễ dàng sụp đổ. Không nhìn thấy gương mặt quen thuộc, không nghe thấy giọng nói quen thuộc, cô mới không bị mê hoặc lần nữa.
    Nhưng mà… Bùi Ưu lại vẫn tóm được cô một cách kỳ lạ.
    Trong hành lang yên tĩnh của bệnh viện, dáng cao cao của anh đã chặn trước khi cô đang muốn né tránh, vẻ mặt ôn hòa và bất lực:
    “Tại sao muốn trốn tôi? Tôi đáng sợ lắm phải không?”
    Tiểu Mễ thất thần không nói được câu nào.
    “Nói cho tôi biết nhiều chuyện của Dực hơn được không?” Anh khẩn khoản,
    “Xin cô đấy!”
    Bùi Chấn Hoa rất ít khi có ở nhà. Nhưng hầu như mỗi lần đến nhà họ Bùi, Tiểu Mễ đều có thể nhìn thấy Doãn Đường Diêu ôm một cô gái ra ra vào vào, anh ta lái một chiếc xe đua đỏ mới tinh, rú ga vọt qua trên đường núi trước vườn hoa, trong xe mỗi ngày đương nhiên đều có một mỹ nữ khác nhau, âm nhạc cuồng loạn vang lên trong không gian vắng lặng, phóng đi với tốc độ nhanh như đạn bay, âm thanh mạnh mẽ của chiếc xe làm kinh sợ cả bầy chim rừng. Nhìn xa xa…
    Hình bóng của Doãn Đường Diêu lạnh lùng cô độc đến mức giống như một pho tượng lạnh lẽo thờ ơ.
    Mỗi lần nhìn thấy anh, Tiểu Mễ trong phút chốc tay chân luýnh quýnh, người cứng đơ, đau lòng đến không chịu đựng nổi. Vậy mà Bùi Ưu tuy luôn mỉm cười nhưng rất kiên trì để cô ngồi trong vườn hoa kể chuyện về Dực.
    Ánh nắng ban chiều rọi vào khu vườn, hương hoa lan xa trong cơn gió mùa hạ nhè nhẹ thổi. Dưới tán cây xanh, chiếc bàn tròn nhỏ làm bằng gỗ cây đằng, bình trà nhỏ màu trắng có những hoa văn tinh tế, hương trà thơm thơm, trà bánh bày biện đẹp đẽ.
    Trong chiếc ghế đằng màu trắng, Bùi Ưu cúi đầu nhấm nháp vị trà, Tiểu Mễ đờ đẫn nhìn anh đang ngồi đối diện.
    Lúc đó… Không gian tĩnh mịch dường như chỉ thuộc về anh và cô. Ngắm nhìn Bùi Ưu, trong hoảng hốt cô như có ảo giác thời gian đông cứng lại, nhịp tim dần chậm đến mức có thể nghe thấy cả tiếng của máu huyết lưu thông trong cơ thể mình.
    “Dực học rất tốt, phải không?"
    "Phải."
    “Mỗi lần thi đều xếp trong mấy hạng đầu chứ?”
    “Không.” Cô lắc lắc đầu.
    “…?”
    Á́nh mắt của cô nhẹ nhàng dừng lại trên gương mặt tuấn tú của Bùi Ưu, cười :
    “Không phải mấy hạng đầu, anh ấy luôn luôn đứng nhất, anh không thể tưởng tượng được thế giới này có người ưu tú như thế đâu. Cho dù sau khi thi xong thế nào đi nữa, anh ấy vẫn luôn xuất sắc nhất. Thậm chí có một lần, trong cuộc thi lớn toàn quốc về tiếng Pháp, đột nhiên một bạn khoa tiếng Pháp vốn đã chuẩn bị sẵn sàng để tham gia thi thì bị ngã bệnh, anh ấy tạm thời thay thế để đi thi cũng giành được hạng nhất.”
    “Cậu ấy rất giỏi tiếng Pháp?” Bùi Ưu kinh ngạc hỏi.
    “Dực biết rất nhiều thứ tiếng, anh ấy nói ngôn ngữ của mỗi quốc gia đều có vẻ đẹp và đặc sắc riêng, anh ấy rất thích tiếng Pháp nên đã từng cố gắng học nó.”
    Trong đáy mắt Bùi Ưu ánh lên một ánh nhìn kinh ngạc,
    “Vậy thì chẳng trách…”
    “Sao?”
    “Hồi trước vì muốn đọc tài liệu tiếng Pháp, tôi bắt đầu tự học tiếng Pháp, ha ha, lúc học cảm thấy rất thoải mái và dễ dàng. Lúc đó tôi có một cảm giác rất kỳ diệu, giống như cái thứ tiếng Pháp đó đã tồn tại sẵn trong đầu, có người cho tôi chứ không phải tôi học vậy.”

    Phần 2: Em ương bướng lại ích kỷ và nhỏ mọn
    Tiểu Mễ thẫn thờ:
    “Nghe nói giữa những người sinh đôi thường có một mối liên hệ kỳ diệu.”
    “Hơn nữa, tôi cũng đá bóng.” Anh sờ sờ mũi, cười.
    “Lần trước nghe cô nói Dực đá bóng rất cừ.”
    “Anh đá ở vị trí nào?”
    “Trung phong.”
    Mắt cô chợt sáng lên: “Dực cũng thế.”
    “Nhưng, tôi chỉ ngồi ở ghế dự bị thôi.” Anh cười ngượng nghịu.
    “Có thể là do thân hình hơi gầy gò nên rất dễ bị hậu vệ đối phương đốn ngã. Có một lần bị đối phương chơi ác đá một cái té ngã, bị thương ở đầu gối, sau đó đá bóng chẳng ra gì nữa.”
    Cô run người, kinh sợ kêu lên: “Đầu gối?!”
    “Ừ?”
    “Hai năm trước phải không?”
    “Đúng rồi.”
    “Mùa thu đúng không?”
    Cô kiềm nén hơi thở, gấp gáp nhìn anh.
    “Đầu gối bên trái?! Bị thương rất nặng?”
    Bùi Ưu dần dần ngạc nhiên:
    “Chính thế! Sao cô biết?”
    Đến bây giờ đầu gối bên trái của anh cũng vẫn còn vết sẹo.
    Tiểu Mễ kinh ngạc đến độ không thở nổi.
    Cô nhớ trận thi đấu lúc đó, trong tình huống không có người phòng thủ, Dực đột nhiên ngã nhào.
    Anh ngã rất nặng trên sân thi đấu, máu ở đầu gối bên phải tuôn ra như bị thương rất nặng, không cách nào thi đấu tiếp được nữa. Vì thế đã bỏ dở trận đấu quyết định của cúp bóng đá liên trường, chỉ đoạt giải á quân.
    Bùi Ưu cũng kinh ngạc đến đờ đẫn.
    Hồi lâu, anh nhẹ nhàng đặt ly trà trong tay lên chiếc bàn tròn, hạ ánh mắt nhìn xuống, cặp lông mày trên khuôn mặt tuấn tú của anh chiếu xuống thành một vệt đen, anh nhếch nhếch môi, cười nhạt nhẽo đau khổ:
    “Tiếc là đội bóng của chúng tôi đã sớm bị loại ở trận bán kết, chứ nếu vào được chung kết, nói không chừng…”
    Ngọn gió cuối hạ mang đến hương vị trong lành mát mẻ.
    Hương hoa lạnh nhạt.
    Bên ngoài vườn hoa là đường núi yên tịnh.
    Dưới tàng cây xanh rậm rạp, Tiểu Mễ ngồi lặng lẽ, nhìn Bùi Ưu mặc áo sơ mi trắng, đột nhiên có một cảm giác về số mệnh.
    Lá cây reo xào xạc, ánh nắng rọi qua tán lá lấp la lấp lánh, máu huyết lưu thông như cũng chậm rãi, Tiểu Mễ lặng ngắm anh, tim đập chậm đến độ có thể nghe thấy từng nhịp của nó. Bùi Ưu ngẩng đầu lên. Chỉ thấy trong bóng râm của tàng cây ẩm ướt, mái tóc ngắn của cô mảnh dẻ mềm mại và tròng mắt đen trắng phân minh.
    Ánh mắt cô trong suốt, lặng lẽ ngắm nhìn anh, trong ánh mắt có sự đau khổ và buồn thương, như thể sợ bị người khác phát hiện, đang cố gắng khắc chế nỗi đau để giấu nó vào trong tận đáy mắt.
    “Cô… vẫn nhìn Dực như thế này sao?”
    Tim anh chợt đập nhanh, đột nhiên hỏi. Cô vội vàng cúi đầu xuống.
    “Xin lỗi.”
    Cô cắn cắn môi, biết mình lại thất lễ nữa rồi. Tuy mỗi lần đều nhắc nhở mình, anh ấy là Bùi Ưu là anh của Dực, nhưng mà…
    “Tiểu Mễ, cám ơn em”,
    môi anh lại vẽ nên một nụ cười hiền hòa.
    “Tuy rằng anh không có tư cách gì để nói thế này, nhưng vẫn cám ơn em đã tốt với Dực.”
    “Không!” Cô chầm chậm lắc đầu.
    “Anh sai rồi, không phải em nhìn Dực như thế. Em…” Cô lại cắn chặt môi.
    “Em không tốt với Dực chút nào, lúc nào em cũng trợn mắt nhìn anh ấy, to tiếng với anh ấy, em đối với anh ấy vô cùng tệ hại, em ương bướng lại ích kỷ lại nhỏ mọn…”
    Bùi Ưu đờ đẫn. Cô hít một hơi thật sâu, mỉm cười nhìn anh:
    “Anh xem đấy, cho nên em rất hối hận.”
    “Dực là người lương thiện và dễ hài lòng nhất thế gian, anh ấy chỉ cần một bát mì một gương mặt tươi cười dịu dàng là đã thấy vui lắm rồi. Nhưng em vẫn cứ hay ỷ lại và hung dữ…” Gương mặt cô rất yên tĩnh.
    “Nếu như đổi lại là người con gái khác, anh ấy nhất định sẽ vô cùng hạnh phúc, người con gái ấy sẽ rất yêu quý trân trọng anh ấy.”
    Bùi Ưu vừa ngạc nhiên vừa đau lòng, cô lúc này lặng lẽ ngồi trong chiếc ghế đằng màu trắng, vậy mà lại có cảm giác linh hồn cô đã bị rút mất, đang bồng bềnh trôi dạt trong không trung.
    “Bây giờ em đã học biết được nhiều điều”
    Nụ cười tĩnh lặng trên gương mặt cô gần như đã thông suốt,
    “Nhưng, cũng chẳng cần thiết nữa., em biết… đó là sự trừng phạt của thượng đế.”
    Bùi Ưu biết, đó cũng là hình phạt của ông trời dành cho anh. Nếu anh sớm biết mình còn có một người em trai, anh chưa từng chăm sóc…
    Anh dịu dàng nắm tay cô. Có nói gì cũng không thể an ủi được cô, anh có thể hiểu được tất cả những tình cảm trong lòng cô, những đau khổ và hối hận sâu sắc đó, vào lúc này, anh và cô đều cảm thấy giống nhau.
    Ánh nắng cuối hạ rực rỡ nhưng không chói mắt người.
    Mây trắng lặng lẽ trôi trên bầu trời xanh trong vắt, vẫn một màu xanh trong từ thuở mới khai thiên lập địa cho đến tận tương lai xa vời sau này.
    Gió thổi đến. Trong vườn tràn mùi hương.
    Chiếc xe đua mới màu đỏ gầm rú từ ngoài đường núi phóng đến. Tiếng phanh xe ken két! Chiếc Ferrari dừng ngay trước cửa ngôi biệt thự hoa viên màu trắng đối diện, một gã con trai vừa cao vừa đẹp trai bước xuống, bóng dáng cô độc của anh ta thật lạnh lẽo, mái tóc màu hạt dẻ bị nắng trưa chiếu thành một dải ánh sáng tà ác.
    “Diêu.”
    Mỹ nữ xinh đẹp trong xe phát hiện mình như bị bỏ rơi, chỉ có thể gọi to một tiếng, sau đó cũng mở cửa ra, tươi cười hớn hở chạy đến đi bên cạnh anh.
    Trong vườn hoa. Dưới tán cây xanh. Tiểu Mễ cúi thấp đầu.
    Doãn Đường Diêu đứng đối lưng với vườn hoa nhà họ Bùi, ánh mặt trời rọi bóng anh đổ dài trên mặt đất, chiếc bóng dài và lạnh lẽo, cách biệt với sự yên lặng của đường núi, dồn nén đến mức không thở nổi.
    Anh đi vài bước. Rồi đột nhiên Đứng lại. Anh đột ngột đứng đó, bất động.
    Cô gái bên cạnh giơ tay che ánh nắng, nổi quạu, la lối ồn ào, anh coi như hệt tiếng ruồi vo ve vậy thôi. Anh biết cô đang ở đó, cùng với Ưu, trong vườn hoa nhà họ Bùi, cô trắng trợn xuất hiện trong cuộc đời anh, trắng trợn đùa bỡn anh, sau đó trắng trợn đi chung với bạn của anh. Anh muốn chứng minh cho cô thấy sự tồn tại của cô chẳng là cái quái gì đối với anh cả. Nhưng, khi anh phóng đãng với mấy cô gái khác chỉ chứng minh anh là một thằng ngốc nực cười mà thôi.
    Doãn Đường Diêu chầm chậm… quay người…á́nh mắt lạnh lùng và đáng sợ vẫn nhìn chằm chằm vào vườn hoa nơi cô gái mà anh rất muốn coi thường ngồi đó, mà bàn tay của Bùi Ưu vẫn đang nắm chặt tay cô.
    Hương hoa vẫn thơm. Trong không khí bỗng nhuộm một thứ mùi quái gở. Vườn nhà họ Bùi.

    Phần 3: Sao cái gì cô cũng không biết???
    Doãn Đường Diêu ngồi xuống chiếc ghế đằng màu trắng một cách cứng nhắc, anh hướng ánh nhìn lạnh lẽo vào Tiểu Mễ lúc này khuôn mặt đang trắng bệch, hô hấp có phần rối loạn; không nói lời nào, trong đáy mắt lộ ra nét hận thù tàn khốc.
    Bùi Ưu cười, rót cho anh một ly trà thơm, lắc đầu nói:
    “Sao có thể để cô gái kia cứ thế mà đi về? Ở đây khó bắt được xe lắm!”
    Hương trà vấn vít trong ly. Không ai nói gì.
    Đồng tử Doãn Đường Diêu co thít lại, anh mấp máy môi, cứ trừng mắt nhìn Tiểu Mễ.
    Cô hình như gầy đi một chút, vai càng gầy yếu, mỏng manh đến mức nếu ánh mắt anh lạnh lẽo hơn nữa chắc là hơi thở của cô cũng mất đi luôn.
    Cô hồi hộp vịn chặt tay ghế. Cô có thể cảm nhận ánh mắt của Doãn Đường Diêu mang theo sự lạnh lẽo thấu xương, từ bên ngoài dần dần tiến vào đến xương cốt. Cô lạnh đến mức run toàn thân run rẩy, cảm thấy nếu thêm một khắc nữa thôi cô sẽ chết trong ánh mắt tàn nhẫn của anh.
    Bùi Ưu sờ sờ mũi, cười:
    “Hai người không nói gì à?”
    Đúng là đầu óc bị thương cả rồi, hai người này cứ như đứa trẻ ấy, dùng ý muốn phục thù và tránh né để làm tổn thương lẫn nhau, nhưng lại hoàn toàn không biết hận thù và tránh né đơn thuần không chỉ không giải quyết được vấn đề mà còn làm tổn thương mình đến mức rỉ máu tâm hồn.
    “Tôi về đây!”
    Hồi lâu sau, Tiểu Mễ lập cập nói một câu, hoảng loạn đứng dậy, cả nhìn Doãn Đường Diêu cũng không dám.
    “Làm gì chột dạ thế?”
    Doãn Đường Diêu cười lạnh, cũng đứng lên, từ trên cao ngạo nghễ nhìn xuống cô bên dưới, thân hình cao lớn của anh tạo thành bóng râm hoàn toàn che lấp cô nhỏ bé.
    Cô giật mình. Đúng, cô đang chột dạ. Vốn cho rằng thời gian trôi đi sẽ làm cô quên được việc làm tội lỗi của mình, nhưng mà, cảm giác tội lỗi này càng ngày càng sâu thêm, giống như một con sâu cứ từng ngày đục khoét gặm nhấm trái tim cô.
    Doãn Đường Diêu nâng cằm cô lên đầy khinh bỉ. Anh quan sát cô.
    “Nói tôi biết, Ưu rất giống cái người tên Bùi Dực gì đó phải không?”
    Doãn Đường Diêu nhếch mép, ánh mắt căm hận.
    “Cho nên, cô không còn muốn ngó ngàng gì đến trái tim trong ngực tôi nữa, chuyển hướng sang thích khuôn mặt của Ưu chứ gì?”
    Cô kinh ngạc mở to đôi mắt:
    “Cái gì?”
    “Cô đúng là to gan thật đấy!” Doãn Đường Diêu hít hơi, tay bóp chặt cằm cô.
    “Chơi giỡn với tôi xong, còn dám chạy đến đùa cợt với Ưu. Trong mắt cô, tất cả đàn ông trên thế gian đều có thể chơi đùa được, đúng không?"
    “Em không có!” Cô sợ hãi kêu lên. Không, sao anh có thể chỉ trích cô nặng nề như thế! “Không có…?” Doãn Đường Diêu bóp chặt tay hơn, tàn nhẫn vuốt ve cằm cô, nghiến răng kèn kẹt.
    “Vậy tại sao mỗi ngày cô đều ở bên Ưu?”
    Mấy ngày gần đây, thường thấy cô và Ưu ngồi lặng lẽ trong vườn hoa nhà họ Bùi. Có lúc cô uống trà. Có lúc cô nhẹ nhàng nói chuyện. Cô không giống trước kia luôn cười rất vui vẻ với anh, ở bên cạnh Ưu, thần thái của cô tĩnh lặng đến thấu suốt. Sự tĩnh lặng này anh hoàn toàn không quen, dường như cô cố ý tạo ra nó vì Ưu.
    Mỗi lần đi ngang vườn hoa nhà họ Bùi Anh không để mình nhìn thấy cô. Cô giống như một giấc mộng, mỗi một hồi ức nhỏ bé đều có thể khiến tim anh buốt nhói.
    Vậy mà, cho dù luôn đứng quay lưng lại với cô, từng tế bào trong thân thể anh đều không tự chủ mà cảm thấy được cô, không khí căng thẳng đến mức chịu không nổi; cô đi rồi, không khí càng trống vắng đến không thể chịu đựng được hơn.
    “Em…”
    Tiểu Mễ kinh sợ, mở miệng muốn phân trần, cô không trêu đùa Bùi Ưu, làm sao cô dám thế, làm sao cô bỡn cợt Bùi Ưu được? Nhưng, ánh mắt lạnh lẽo nhức nhối của Doãn Đường Diêu lạnh đến mức khiến cô không thể nói tiếp, anh sẽ không nghe cô giải thích nữa, mọi lời nói của cô đối với anh đều là vô hiệu.
    Doãn Đường Diêu lạnh lùng nhìn chằm chằm cô:
    “Cô đúng là đứa con gái vô liêm sỉ nhất thế gian!” Tim cô đau như cắt.
    Cô nhắm mắt, cặp lông mày đen nhỏ xinh trên làn da trắng như tuyết run nhẹ. Đúng, cô là đứa con gái đáng ghét vô liêm sỉ, cô không thể nào viện được bất cứ cớ gì để cầu xin anh tha thứ. Cô không phản ứng gì.
    Trước mặt anh, cô trong một lúc dường như câm lặng như một con rối, mặc anh sỉ nhục hay làm gì, cô đều không có chút cử động nào. Những thù hận của anh như màu bóng đêm đen đặc chết chóc trước mặt, không có tiếng động nào, không có bất cứ âm thanh gì.
    Doãn Đường Diêu dùng hết sức bóp chặt cằm cô. Cô đau đến mức mặt trắng bệch, nhưng vẫn một mực im lặng, không bao biện không giải thích, cô im lặng như mãi mãi cũng không nói thêm lời nào nữa.
    “Tôi hận cô.” Doãn Đường Diêu rút hơi nói, âm thanh dồn nén trầm khàn.
    Cô rùng mình.
    “Tôi hận không giết được cô!”
    Sự im lặng của cô thổi bùng cơn giận dữ của Doãn Đường Diêu! Tay anh lạnh băng, hơi run rẩy, muốn chế ngự nó, lại dần dần trở nên ghê gớm hơn…
    Đột nhiên, tay anh vận hết sức! Anh bóp cằm cô đến môi miệng méo mó lại, xương cằm kêu lắc rắc! Anh muốn cô đau! Anh muốn cô đau đến phải hét lên. Chứ không phải cứ im lặng không nói thế này.
    “Đủ rồi!”
    Bùi Ưu không nhìn được nữa, bước đến giữ tay Doãn Đường Diêu lại, nhíu mày nói:
    “Diêu! Tính trẻ con thế này không thể giải quyết được vấn đề gì!”
    Tiểu Mễ đau đến mức đầu óc trống rỗng, cô có thể cảm thấy bàn tay Doãn Đường Diêu chứa đựng một ý muốn phục thù kinh hồn, khiến cô hận mình không thể chết ngay đi cho xong!
    “Giải quyết thế nào? Anh nói đi phải giải quyết thế nào đây?”
    Doãn Đường Diêu điên loạn hét to, quay đầu nhìn Bùi Ưu, lại quay đầu thật mạnh nhìn Tiểu Mễ.
    Cô vẫn im lặng im lặng. “ùng” 1 tiếng, tim anh buốt đau! Anh giận dữ hét:
    “Sao cô không nói gì hả? Cô chuẩn bị không nói suốt đời chắc? Khiến tôi nực cười đến mức như một thằng ngu, sau đó cô cười thầm tôi, có đúng không? Cô dựa vào đâu mà không nói chứ? Cô vốn không để tâm, phải không? Cho dù tôi chết đi, cho dù tôi vì cô mà chết, cô cũng không quan tâm, đúng không? Không nói gì, cô muốn giả vờ như không có chuyện gì xảy ra hết hả?”
    Tiếng hét của Doãn Đường Diêu như một mũi dao găm chích máu, khoét thẳng vào tim Tiểu Mễ, đau đến mức khắp người run bắn lên, giống như đầu cô được chôn vùi trong lòng đất giờ bị đào xới tung lên.
    Cô hoảng loạn mở to đôi mắt, sâu thẳm trái tim đau đớn tột cùng
    “Em không biết… em không biết…”
    Cô không biết phải làm thế nào, thế là, cô chỉ biết chạy trốn. Nhưng, trốn tránh cũng sai rồi? Phải vậy không? Môi Doãn Đường Diêu tím tái, đáy mắt là nỗi đau khổ bị tổn thương trần trụi, nỗi đau này còn sắc nhọn buốt nhói hơn cả đêm hôm đó.
    “Cái gì cô cũng không biết hả?”
    Doãn Đường Diêu gào lên đau khổ. Tâm can như càng đau buốt khổ sở đến cùng cực, anh xiết đầu cô chặt hơn, phẫn nộ hét lên với cô:

    Phần 4: Không có nơi nào cho cô trốn chạy
    “Tôi hận cô!”
    “Tôi hận cô!”
    “Tôi – hận – cô !”
    Cô có biết không? Tôi hận cô! Tôi hận cô lừa dối tôi, hận cô gạt tôi xong còn làm ra vẻ như chẳng có gì xảy ra, tôi mãi mãi không tha thứ cho cô, nhưng mà cô cũng không màng nếm thử sự tha thứ nếu có được. Tôi hận cô; hận cô xuất hiện trước mặt tôi, nhưng lúc cô cố không xuất hiện trước mặt tôi nữa, ngoài càng hận cô thêm, tôi cũng bắt đầu hận cả bản thân mình!
    Vườn hoa nhà họ Bùi.
    Ánh nắng chiếu xuyên qua tán lá xanh rậm rạp.
    Gió mùa hè mang theo hương hoa lành lạnh.
    “Diêu!”
    Bùi Ưu hoảng hốt chạy bổ đến.
    Doãn Đường Diêu chầm chậm chầm chậm trượt dài xuống đất, làn môi tím xanh, khóe mắt dường như có chút ánh sáng óng ánh.
    Lúc anh ngã quỵ hai tay vẫn xiết chặt Tiểu Mễ đang đau đớn, nặng nề ngã xuống đất, cho dù đau quặn mà ngất đi, anh vẫn có ý thức bảo vệ đầu cô.
    Màn đêm buông xuống.
    Ánh sao xuyên qua cửa sổ rọi xuống phòng ngủ.
    Doãn Đường Diêu hai mắt khép chặt, mặt trắng bệch nằm hôn mê trên giường, hơi thở của anh rất nhẹ, môi vẫn tím tái. Gió đêm thổi đến, màn cửa bay lật phật, trong ánh sao lung linh trong suốt, Tiểu Mễ đang đờ đẫn đứng bên cạnh giường ngắm nhìn anh.
    Trong đầu vô cùng hỗn loạn, cô cứ thẫn thờ đứng đó, máu huyết trong tai rần rật chảy, cô biết mình vô phương chạy trốn. Tất cả là do cô làm ra. Tất cả phải do cô tự giải quyết.
    Bùi Ưu đang khám cho anh, tuy nhịp tim của Diêu rất yếu ớt nhưng cuối cùng cũng đã hồi phục ổn định dần, không còn gì để quá lo lắng nữa.
    Anh nhè nhẹ cau mày, trong lòng có chút nghi hoặc, Diêu đã làm phẫu thuật thay tim rồi nhưng tại sao mấy ngày gần đây bệnh phát tác ngày càng nhiều? Anh còn nhớ được nghe nói rằng phẫu thuật thay tim cho Diêu rất thành công, cơ bản đã có thể sinh hoạt như người bình thường rồi mà. Anh nhìn về phía Tiểu Mễ đang đứng bên giường. Bộ váy trắng của cô bị gió đêm thổi bay nhè nhẹ, da trắng đến gần như trong suốt, đáy mắt tràn đầy nỗi ân hận day dứt, môi bị cắn chặt như sắp bật máu, đôi vai gầy yếu đang run rẩy không ngừng. Là do cô sao? Bùi Ưu thở dài, có lẽ mình không nên để Doãn Đường Diêu và cô qua lại nữa. Anh vốn cho rằng Diêu yêu cô sâu đậm như thế, chỉ cần ở bên cô sẽ thấy vui vẻ và hạnh phúc. Nhưng, sao anh lại quên rằng, cũng chỉ có tình yêu sâu sắc mới nhấn chìm Diêu vào nỗi đau khổ như vậy!
    Thế là, Anh mỉm cười nói với Tiểu Mễ:
    “Em cứ về trước đi, anh chăm sóc Diêu là được rồi.”
    Nhưng cô chầm chậm lắc đầu:
    “Không!”
    Cô không muốn tránh né nữa, không có chỗ nào để cô trốn chạy cả, chỉ cần trong lòng Doãn Đường Diêu vẫn căm hận và đau khổ, dù cô có chạy đến chân trời góc bể cũng không thể quên được việc mình đã gây ra.
    Đêm đã khuya. Lúc Doãn Đường Diêu từ từ mở mắt, Tiểu Mễ đang nằm nhoài, đầu kê trên nệm trải giường.
    Ánh sao chiếu vào, mái tóc ngắn mềm mại của cô dường như phát ra chút ánh sáng. Hình như cô đang ngủ, đôi vai lặng lẽ co giật, chiếc váy trắng mỏng manh đến như trong suốt.
    Doãn Đường Diêu vô thức vươn tay ra, ngón tay khẽ chạm nhẹ vào mái tóc mềm của cô, như một con nhím mềm mại, mái tóc của cô giữa những ngón tay anh man mát và ấm áp.
    Một cách lặng lẽ… Phần gáy của cô trở nên cứng đờ. Doãn Đường Diêu khi phát hiện ra, toàn thân cũng cứng đơ, nắm chặt tay lại, rút ra khỏi mái tóc của cô, nhãn thần trở nên lạnh lẽo u ám. Cô ngẩng đầu lên, nở một nụ cười nhẹ nhàng với anh:
    “Tỉnh rồi sao?”
    Đây là nụ cười đầu tiên cô tặng anh kể từ sau đêm hôm đó, trong nụ cười có chút yếu mềm, chút ăn năn, trong đôi mắt mờ mịt như có sương mù, nhưng đó vẫn là một khuôn mặt tươi cười. Cô nhìn anh, thần thái không có chút gì lẩn tránh, cũng không trốn chạy nữa.
    Tiểu Mễ đỡ Doãn Đường Diêu ngồi dậy, để gối nằm lót sau lưng anh, đắp chăn lên người anh cẩn thận, sau đó, cô nhẹ nhàng cười với anh:
    “Anh muốn uống chút nước không?”
    Doãn Đường Diêu trầm mặc nhìn cô, thái độ lạnh nhạt mà bướng bỉnh. Rót một ly nước ấm mang đến, cô cẩn thận chậm rãi đặt ly thủy tinh vào trong tay anh, nhẹ giọng nói:
    “Nên uống bây giờ mới tốt!”
    Tay nắm chặt ly nước, Doãn Đường Diêu gườm gườm nhìn cô, trong đáy mắt u tối đầy cảnh giác, khàn giọng hỏi:
    “Cô muốn làm gì?”
    Tiểu Mễ không hiểu ngước nhìn anh:
    “Kìa?”
    “Tại sao, cô lại giả vờ giả vịt như vậy hả?”
    Giọng nói của anh lạnh lẽo tàn khốc, ngón tay cứng đơ đến mức như có thể bóp nát ly thủy tinh.
    “Không phải trốn tôi như trốn rắn rết sao? Không phải cô ngay cả nói chuyện với tôi cũng không muốn sao? Lại giả bộ thế này, rốt cuộc cô muốn đùa giỡn đến mức nào nữa hả?”
    Chiếc khuyên trên cánh mũi anh lóe lên ánh sáng lạnh lẽo châm biếm.
    Nhìn anh, ánh mắt cô dần dần ủ rũ, rất nhẹ rất nhẹ nói:
    “Em không có… chỉ là em… em không biết nên làm thế nào…” Cô khổ sở cười:
    “Nếu có thể chọn lựa lần nữa, em sẽ lặng lẽ đi bên cạnh anh, không quấy nhiễu anh, không để anh phát hiện ra em. Chỉ cần mỗi ngày có thể trông thấy anh, lén lút làm chút việc gì đó cho anh, em nghĩ như thế cũng đã đủ hạnh phúc rồi!”
    Doãn Đường Diêu mím chặt môi. Cô tiếp tục thấp giọng nói:
    “Là em quá tham lam và ích kỷ, nên mới gây ra chuyện không thể tha thứ này. Anh rất ghét em… em… em cũng căm hận bản thân mình. Em sai rồi, em đã làm sai rồi, đã làm sai một cách không thể khoan dung nổi, nhưng mà, phải làm sao đây?”
    Cô nhẹ hít hơi, nhìn anh chăm chú, trong ánh mắt có ý bất chấp tất cả:
    “Xin anh nói em biết, bất luận là gì, em cũng sẽ làm !”
    Rất lâu... Ánh mắt Doãn Đường Diêu vẫn lạnh lùng như cũ:
    “Tôi hận cô, hận đến không thể đập nát đầu cô ra, hận đến mức khi cô chưa xuất hiện trên cõi đời này, tôi sẽ dùng mọi cách để báo thù cô, để cô nếm thử những nỗi đau khổ tôi đang phải chịu đựng.”
    Tiễu Mễ cắn chặt môi.
    “Được.”
    Thật ra, cô đã sớm nếm trải cảm giác đau khổ đó rồi, chính là cảm giác đau khổ đến khắc cốt ghi tâm mới khiến cô đến bên cạnh Doãn Đường Diêu. Và cũng chính vì thế, lúc cô hiểu rõ cô đang khiến người khác bị tổn thương sâu sắc y như vậy, cô mới không thể tha thứ cho bản thân mình.
    “Nhưng, tôi không cách gì làm được.”
    Doãn Đường Diêu đau khổ nhắm nghiền mắt.
    “Không phải vì tôi nhu nhược, mà vì… tôi biết, cô không yêu tôi!”
    Cô ngây người. Nỗi đau khổ tột cùng trên khuôn mặt Doãn Đường Diêu đến khiến người ta phải nghẹt thở, anh trừng mắt, trong đáy mắt anh là sự yếu đuối bất lực:
    “Cô không yêu tôi, vì thế cô không thể nếm trải sự đau khổ đó, cho nên sự phục thù của tôi chỉ là trò chơi chán phèo của con nít, cuối cùng người bị áp bức và sỉ nhục vẫn là bản thân tôi mà thôi.”

    Phần 5: Nếu như, em rời khỏi nơi này?
    Tim cô thắt lại đau đớn. Nếu có thể, cô nguyện khiến anh được vui vẻ, nếu nỗi đau của cô có thể khiến anh vui sướng hài lòng, có thể khiến anh quên hết tất cả những gì đã xảy ra.
    Vậy nhưng, vết thương trong tim cô càng xé càng to, không ngừng rỉ máu. Cô biết, việc cô đã phạm phải mãi mãi không thể được tha thứ, không phải vì sự hận thù của anh, mà vì tình yêu của anh.
    Rất lâu sau đó, Cô hết sức khó khăn nói ra:
    “Nếu như, em rời khỏi nơi này thì sao?”
    Cho dù cô không đành lòng, nhưng mãi mãi biến khỏi nơi này, mãi mãi không xuất hiện trước mặt anh, để thời gian xoa dịu tất cả những ký ức, chắc sẽ tốt hơn chứ?
    “Cô không cần trái tim trong ngực tôi nữa sao?”
    Doãn Đường Diêu lạnh lùng hỏi.
    “Hoặc, vì không muốn nhìn thấy tôi, nên ngay cả trái tim cô yêu thích cô cũng không cần chứ gì?”
    “Không phải!”
    Tiểu Mễ đau khổ khàn giọng kêu lên.
    “Thế thì là gì?”
    Anh lạnh lùng nhìn cô chằm chằm.
    “Vì trái tim này, cô cam tâm tình nguyện ở bên cạnh tôi, sao, giờ lại dễ dàng vứt bỏ thế à? Chẳng phải cô rất yêu nó sao? Chẳng phải thích nó tới mức xem tôi như trò chơi sao? Bây giờ, cô tùy tiện vứt bỏ như thế, cô không sợ vì hận cô mà tôi sẽ tàn nhẫn giày vò trái tim cô yêu quý sao?”
    Cô bắt đầu run rẩy: “Không… không thể…”
    “Thế à?”
    Khóe miệng Doãn Đường Diêu nhếch lên thành một nụ cười lạnh lẽo. Ly nước trong tay “xoảng” 1 tiếng đập vào ngực anh, nước chảy tràn khắp nơi, tiếng va đập cực lớn, toàn thân anh run rẩy, môi bắt đầu xuất hiện sắc tím nhợt nhạt.
    “Đừng mà!”
    Cô thất kinh nhào tới, nắm thật chặt tay anh, hoảng sợ kêu thất thanh:
    “Anh đang làm gì thế?”
    Doãn Đường Diêu cười giễu cợt:
    “Quả nhiên, cái cô quan tâm vẫn là trái tim này!”
    Nước chảy ướt ngực anh, cảm giác thật lạnh lẽo, anh dường như lại hóa thành con rối, bất cứ đau đớn nào ở trái tim cũng chẳng liên quan gì tới anh.
    Tiểu Mễ khóc. Sao có thể thế được, cho dù mọi việc đều do cô gây ra, người sai là cô, có liên quan gì tới trái tim đó chứ? Cô rất ngốc, rất ích kỷ, rất tham lam, nhưng mà trái tim của Dực không hề sai mà? Đối với cô thế nào cũng được, nhưng tại sao lại làm tổn thương Dực và cả bản thân anh như thế?
    “Nếu cô ra đi, tôi thề, cô sẽ hối hận.”
    Doãn Đường Diêu lạnh lùng nói với cô.
    “Chẳng phải anh hận em sao? Chẳng phải anh ghét em sao?” Cô khổ sở khóc.
    “Nếu vậy, không nhìn thấy em là tốt hơn chứ?”
    “Tôi hận cô.”
    Môi Doãn Đường Diêu tím tái đến động lòng.
    “Nhưng, cô không thể ra đi như thế, cô phải làm tất cả để bồi thường cho tôi. Cô không thể khiến tim tôi đau như cắt rồi thoải mái vui vẻ mà đi được. Nếu cô cảm thấy có lỗi với tôi, vậy thì cô phải dùng toàn bộ sức lực của cô để yêu tôi. Đến lúc cô yêu tôi rồi, yêu đến mức không thể rời xa tôi, lúc đó, có thể tôi sẽ đuổi cô đi, đó là sự trừng phạt dành cho cô.”
    Giọng nói của anh lạnh lùng tàn nhẫn. Gió đêm cuối hạ mang hương hoa lành lạnh, hơi lạnh thấu cả xương, ánh sao sáng le lói, màn cửa bay nhè nhẹ. Hận cô là một sự đau khổ. Nhưng vĩnh viễn không nhìn thấy cô lại khủng khiếp ghê gớm hơn đau khổ nhiều lần, giống như chìm sâu vào một giấc mộng tồi tệ mãi mãi không tỉnh dậy được.
    Tiểu Mễ thuỗn người ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ đã gần một tiếng rồi, nhãn thần cô đờ đẫn, môi mím chặt, hình như đang suy nghĩ một câu hỏi gì đó mà mãi mãi cũng không tìm ra đáp án. Thành Quyên điều chỉnh lại tốc độ của bình truyền dịch, đắp chăn cẩn thận cho dì Thành, thấp giọng nói vài câu với dì, lúc bắt đầu quay người nhìn về phía Tiểu Mễ, phát hiện từ nãy đến giờ cô vẫn thẫn thờ như thế.
    “Có chuyện gì à?”
    Tiễu Mễ thường thường cười rất vui vẻ, giống như chẳng có phiền muộn gì, vậy nhưng có lúc cô lại chất chứa biết bao tâm sự. Tiểu Mễ vui tươi đơn giản, Tiểu Mễ buồn khổ bi thương, trước đây Thành Quyên không thể hiểu rõ đâu mới là Tiểu Mễ thật sự? Thành Quyên không thích người ra vẻ bí mật và giả tạo quá đáng nên vẫn giữ một khoảng cách nhất định với Tiểu Mễ. Nhưng thời gian này suốt ngày ở bên nhau, Thành Quyên lại bắt đầu dần thích Tiểu Mễ. Có thể mỗi người đều có một bí mật riêng của mình chăng, không muốn để người khác khám phá ra, chỉ cần cô ấy là người hiền lành tốt bụng, hà tất phải biết hết mọi việc của cô ấy để niềm vui cô ấy cố gắng tạo ra bị hủy bỏ ư? Tiểu Mễ đờ đẫn gật đầu.
    Cô thấy ánh mắt thân thiết của Thành Quyên, trong ấy chứa đựng sự quan tâm thầm

  • adminA

    Sắp hết rồi. Nhưng mình buồn ngủ quá. Chiều mai mình sẽ cố gắng đưa hết lên luôn. Cám ơn bạn thepooh giúp mình nha. Hôm nay mình bận quá, đi làm cả ngày ko online trên máy tính được. Những lúc như vậy mình chỉ online trên điện thoại nên ko post tiếp phần tiếp theo được.

  • adminA

    PHẦN 3: EM THỀ SẼ KHÔNG...##

    ## Cô cắn chặt môi không nói.
    

    Đồng tử Doãn Đường Diêu co hẹp lại, giọng nói lại lạnh lẽo: “Em thích anh làm gì anh đều làm, em thích anh mặc gì anh đều mặc, em thích anh ăn gì anh cũng ăn, em muốn anh đừng để tâm anh cũng không chú ý nữa. Đã đến thế, tại sao vẫn nói “không”?

    “Không.”

    Tiểu Mễ toàn thân run rẩy, khay thức ăn trên tay cũng run theo, chén dĩa va vào nhau lanh canh, mặt cô trắng bệch tựa sáp nhưng ánh mắt lại sáng đến kinh người.

    “Em đã nói em sai rồi… Mọi chuyện trước đây đều là lỗi của em. Anh không cần mặc áo sơ mi trắng, không cần ăn mì trường thọ, không cần học thật giỏi, không cần mỉm cười, cử chỉ không cần lịch sự! Tất cả đều không cần! Anh chính là anh, là Doãn Đường Diêu, không phải ai khác, em cũng không xem anh là người khác nữa, cho nên về sau anh đừng làm những việc đó nữa!”

    Cô khóc, nước mắt chảy dài trên mặt.

    “Anh thích.” Doãn Đường Diêu hờ hững nói. “Sau này anh cũng vẫn làm những chuyện đó, anh thích mặc áo sơ mi trắng, thích ăn mì trường thọ, thích học, thích dịu dàng giống như Ưu.”

    “Nói dối!” Cô kinh sợ cắt ngang lời anh.

    Ánh mắt anh lướt trên chiếc áo sơ mi trắng đang mặc, nhãn thần lạnh lùng: “Không lừa em đâu, về sau anh ngày nào cũng sẽ mặc nó.”

    Tiểu Mễ bị anh dọa đến kinh hoàng.

    Từ thần thái đến giọng nói của anh, cô hiểu rõ anh đang rất nghiêm túc, anh thật sự sẽ làm thế! Cô bị anh làm cho sợ hãi hoảng hốt, bắt đầu run rẩy căng thẳng.

    Không…!

    Cô lắc đầu thật mạnh, nhìn chiếc áo sơ mi trắng đó, cắn chặt môi rồi túm lấy nó.

    Hai tay vận hết sức…

    “Soạt!”

    Áo sơ mi trắng bị cô xé toạc.

    “Em!”

    Doãn Đường Diêu nổi giận, cố gắng đứng dậy, nhưng đang sốt cao không có chút sức lực nào nên lại khuỵu xuống.

    Áo sơ mi trắng không thể mặc được nữa!

    Tiểu Mễ lòng đau như cắt, cô đứng ngây ra, nước mắt từng giọt từng giọt lấp lánh rơi xuống chiếc áo. Không khí trong phòng ngủ ngột ngạt đến nghẹt thở, ngoài cửa sổ bóng đêm tối mù, gió đêm thổi bay màn cửa, đêm đầu thu lại lạnh đến thấu xương. Sắc mặt Doãn Đường Diêu lạnh lẽo, anh nhắm nghiền mắt, dường như không chịu nhìn cô nữa!

    Rất lâu rất lâu sau…

    “Anh…”

    Cô ngẩng đầu lên, dùng mu bàn tay quẹt nước mắt trên mặt, đi đến bên giường, đứng bên cạnh anh. Chỉ nói một từ, lại cảm thấy ngàn vạn câu nói cũng bằng thừa, nỗi đau trong tim dường như đau đớn mãnh liệt hơn.

    Doãn Đường Diêu tựa vào giường, đôi mắt nhắm nghiền, trầm mặc, hai má đỏ bừng bừng, môi khô nứt nẻ lại tím nhợt nhạt. Không nổi giận la hét như trước kia, nhưng vẻ bình tĩnh của anh lại khiến người ta cảm thấy không thở nổi.

    “Anh… không cần giống anh ấy!”

    Tiểu Mễ hít thật sâu, mạch đập rần rật bên tai.

    Nghe câu nói này, anh nhếch nhếch mép, lãnh đạm nói: “Không có anh ta, em vốn sẽ không từ Thanh Viễn đến Thánh Du, càng không thể đến bên anh, đúng không?”

    Cô á khẩu không nói được gì.

    “Cho nên, anh phải cảm ơn anh ta.” Doãn Đường Diêu mở mắt, trong đáy mắt là sự ngạo mạn yếu đuối. “Cảm ơn anh ta đã cho anh gặp được em, nếu không có anh ta, sao em có thể đối xử tốt với anh như một thiên sứ được.” Anh lại nhếch môi giễu cợt. “Anh ta là tấm gương để anh học tập, là mục tiêu để anh nỗ lực, tại sao đến cả cơ hội bắt chước và học tập anh ta em cũng không cho? Em đúng là người tàn nhẫn…”

    Cô cuống lên nói: “Anh không cần học theo Dực, anh ấy là anh ấy, em thề sẽ không…”

    “Sẽ không thế nào?” Anh ngắt lời cô. “Sẽ không thí nghiệm cải tạo anh thành một Dực thứ hai nữa, sẽ không tiếp cận anh chỉ vì trái tim của anh ta nữa, sẽ hoàn toàn quên hết mọi thứ, từ bây giờ sẽ chỉ thích mình anh không vương vấn kỷ niệm cũ nữa?”

    Tiểu Mễ đờ đẫn nhìn anh.

    “Không thể, đúng không?” Doãn Đường Diêu cười đau khổ, “Anh hận em, tại sao em không nói dối anh đi? Chỉ cần em nói là em thích anh, chỉ một chút thôi không vì anh ta mà vì chính anh, cho dù là nói dối anh cũng sẽ tin mà.”

    “Em…”

    “Lừa dối anh đi!” Anh khàn giọng kêu lên, môi lại tím tái xanh mét, “Lừa anh một lần đi, nói em thích anh không hoàn toàn vì anh ta…”

    “…”

    “Nếu không…” Nếu không, làm sao anh dám khác anh ta, nếu không giống anh ta chút nào, cho dù có trái tim đó đi chăng nữa, em sẽ thích anh được bao lâu?

    Cô dùng hết sức cắn chặt môi, không ngừng run rẩy, máu trong người điên cuồng chảy, trong đầu trống rỗng, chẳng suy nghĩ được gì.

    “… Em thích anh…”

    Doãn Đường Diêu cứng đờ người, anh nghe nhầm rồi, anh biết anh đã nghe nhầm! Chắc chắn là ảo giác đúng không? Là tiếng vọng của chính lời anh nói, đúng không? Anh…

    “Nói lại lần nữa!”

    Anh nhìn cô đăm đăm, hết sức chăm chú nhìn vào môi cô, chỉ cần cô nói thêm lần nữa, nếu không anh sẽ phát điên mất!

    “Em thích anh!”

    Tiểu Mễ nhắc lại lần nữa.

    Giống hệt như bị điện giật cực mạnh! Nhịp tim Doãn Đường Diêu khựng lại trong một khắc, giống một đứa trẻ thất thần, cổ họng tắc nghẹn.

    Rất lâu sau.

    “Em… nói có thật không?”

    Anh nín thở thì thầm hỏi.

    Không!

    Không!

    Anh lại cật lực lắc đầu, cười với cô, cười như đứa trẻ vừa lo sợ vừa yêu thích quá độ đến hoảng loạn thất sắc, anh vươn tay ôm lấy cô. “Em không cần nói! Anh tin! Anh biết em nói thật! Em sẽ không dối gạt anh! Em thật sự thích anh…”

    Ôm cô, Doãn Đường Diêu chầm chậm thoải mái dựa đầu vào vai cô. Mái tóc ngắn của cô thơm quá, cổ cũng thơm, người cô mềm mại mà thơm phức. Anh muốn mãi mãi được ôm cô như thế này, cho dù là đang mơ, anh mãi mãi cũng không muốn tỉnh dậy. Vậy mà, nỗi đau sâu sắc lại mơ hồ lướt qua trong đáy mắt anh.

    Được anh ôm trong vòng tay, Tiểu Mễ khóc không thành tiếng.

    Cô không biết vì sao mình lại khóc, chỉ cảm thấy tim đau nhói đến không chịu nổi, chỉ có khóc, chỉ có để nước mắt tuôn ra, cô mới không đau đớn nghẹt thở đến mức muốn chết ngay tức khắc nữa.

    Màn cửa nhẹ bay bay…

    Đêm yên tĩnh.

    Nền gạch hoa lấp lánh ánh sáng dịu dàng của ngọn đèn.

    Anh và cô ôm nhau.

    Giống như những đứa trẻ muốn được dựa dẫm ỷ lại, anh và cô ôm chặt lấy nhau.

    Thời gian biến thành lâu dài…

    Một thế kỷ có lẽ cũng chỉ như một chớp mắt mà thôi.

    Trong vườn hoa bệnh viện Nhân Ái, thảm cỏ mượt mềm, ánh dương buổi sáng rực rỡ huy hoàng, trong không khí có mùi hương hoa thầm lặng, những giọt sương đọng trên cỏ lung linh phản chiếu ánh mặt trời.

    Chạc cây rậm rạp xanh um.

    Gốc cây đặt một chiếc ghế to dài.

  • adminA

    PHẦN 4: VÌ SAO GẦN ĐÂY ANH ẤY THƯỜNG BỆNH ?

    Tiểu Mễ mặc một chiếc váy trắng, cô vừa mân mê thiên sứ bằng vải trong tay, vừa mỉm cười nhìn ra xa, trên thảm cỏ ở bên đó Doãn Đường Diêu đang đẩy xe lăn chầm chậm đưa dì Thành đi phơi nắng. Ngắm anh dưới ánh nắng vàng rực của mặt trời, trong lòng cô dậy lên một sự tĩnh lặng thư thái đã lâu không thấy, cho dù sự tĩnh lặng này do đâu, cô đều muốn mãi mãi duy trì nó.

    “Em thích thiên sứ sao?”

    Vì sao lúc đầu lại nghĩ đến chuyện mua thiên sứ bằng vải tặng cô, Bùi Ưu không nghĩ ra, nhưng hình như cô rất thích nó. Lúc đau khổ hay thất thần cũng như lúc vui vẻ, cô đều hay ôm thiên sứ trong tay, vuốt ve đôi cánh của nó.

    “A, vâng ạ.” Tiểu Mễ cúi đầu, ngón tay lại lướt nhẹ trên đôi cánh óng ánh của thiên sứ, cô quay đầu nhìn anh cười. “Cứ quên cảm ơn anh, em rất rất thích nó.”

    Bùi Ưu mỉm cười: “Anh cũng thích thiên sứ.”

    Cô hiếu kỳ mở to mắt lắng nghe.

    “Từ khi còn rất nhỏ, anh đã hi vọng mình là một thiên sứ, có một đôi cánh để bay lượn, thuần trắng tinh khiết, hoàn mỹ không có một khuyết điểm nào, đồng thời có thể mang đến cho những người thân yêu của mình nhiều hạnh phúc nhất.” Anh ngượng ngập sờ sờ mũi. “Nghe ra có vẻ ảo tưởng quá nhỉ, rõ ràng biết là không thể nhưng đến bây giờ anh vẫn muốn biến thành thiên sứ.”

    “Vậy nên anh thích mặc quần áo màu trắng?”

    “Ha ha, đúng thế.” Ánh mặt trời xuyên qua tán lá tạo thành bóng râm, Bùi Ưu mặc áo trắng cũng có một ánh sáng rực rỡ và dịu dàng.

    “Anh ấy cũng vậy.”

    Tiểu Mễ nhẹ giọng nói.

    Từ nhỏ Dực đã thích sưu tầm đủ loại hình thiên sứ khác nhau, thích những câu chuyện về thiên sứ, đam mê vô hạn những chuyện thần kỳ của thiên sứ. Cô hoàn toàn không tin, cười lớn chọc ghẹo anh rằng trên đời này làm gì có thiên sứ, tất cả chỉ là sản phẩm của người lớn bịa ra để lừa con nít mà thôi.

    “Các thiên sứ đều ở chung trong một nước, nơi đó họ sống rất hạnh phúc vì xung quanh mình đều là những thiên sứ lương thiện. Thiên sứ sẽ chỉ gặp thiên sứ, cho dù lúc ban đầu có là ác quỷ đi nữa cũng sẽ được biến thành thiên sứ. Tuy chúng ta không thấy được các thiên sứ ấy, nhưng họ có thể nhìn thấy chúng ta, thiên sứ mong muốn bảo vệ hạnh phúc của con người, vậy nên chỉ cần chúng ta hạnh phúc, thiên sứ cũng sẽ rất hạnh phúc.”

    Lời cô nói có hơi lộn xộn, nhưng thật kỳ lạ là Bùi Ưu nghe lại hoàn toàn hiểu.

    Trời xanh mây trắng.

    Ánh dương đầu thu.

    Trên thảm cỏ, Doãn Đường Diêu đẩy xe lăn của dì Thành, hai người tinh khiết dịu dàng trong ánh nắng vàng, nhìn xa xa đẹp như một bức tranh sơn dầu.

    “Đã tốt đẹp rồi chứ?” Bùi Ưu hỏi.

    “… Vâng.”

    Anh mỉm cười. Thật vui khi thấy cô và Doãn Đường Diêu lại quay về bên nhau, đoạn thời gian trước đó, nhìn thấy bộ dạng đau khổ suy sụp của Diêu, anh không chịu nổi. Nhưng sự thất thần như bị rút mất linh hồn của cô cũng khiến anh ngày đêm nghĩ ngợi.

    Lúc này, cô đang lặng lẽ ngắm nhìn Diêu ở phía xa xa.

    Bùi Ưu lặng lẽ nhìn cô.

    Cúi đầu, ánh mắt anh lại rơi trên đôi cánh thiên sứ trong tay cô, đôi tay thuần khiết, đôi cánh thuần khiết…

    Anh nhìn sang nơi khác.

    Tiểu Mễ nhìn Doãn Đường Diêu đang đẩy xe lăn trên thảm cỏ, đột nhiên cau mày: “Vì sao dạo gần đây anh ấy thường bệnh thế?”

    “Hử?”

    “Rất nhiều lần bệnh tim tái phát, mấy hôm trước còn sốt cao, chẳng phải đã thay tim rồi sao? Lẽ ra phải khỏi bệnh rồi mới phải chứ?” Cô lo lắng nói. “Tim của Dực rất khỏe mạnh, chắc sẽ không…”

    “Sau khi thay tim phải cần một thời gian để hồi phục, có thể sẽ còn lặp lại nhiều lần, cũng có thể sẽ bị bài trừ…” Bùi Ưu nói, bỗng nhiên hoảng sợ, anh nhớ đến chuyện Diêu nhờ anh kiểm tra nhưng anh không phát hiện ra điều gì, một ý nghĩ kỳ quái nhưng đáng sợ xuất hiện trong đầu anh.

    “Thế sao, vậy bình thường phải chú ý những chuyện gì?”

    Cô cuống quýt hỏi.

    Đúng lúc này,

    Dì Thành ngồi trong xe lăn phía xa mỉm cười với họ và đưa tay vẫy.

    Tiểu Mễ trông thấy liền vội vã giơ tay đáp lại, sau đó chạy đến.

    Trong lúc vội vã, búp bê thiên sứ bằng vải bị bỏ quên trên ghế, cô độc nằm nơi đó. Bùi Ưu thẫn thờ, đưa tay nhặt lấy nó, ngón tay chạm vào đôi cánh, có một cảm giác lành lạnh.

    Những lùm cây bên cạnh thảm cỏ đã nở đầy hoa tím, cả một vùng, cả một khu, cành hoa rất thấp, chỉ cần ngồi xuống là có thể phát hiện ra. Sắc tím nhạt nhạt, giống những ngón tay dài ngắn thô thô, nói nó là hoa nhưng thật ra chẳng có đóa hoa nào, hương thơm không mảy mảy nồng đậm, thế nhưng sắc tím của hoa và sắc xanh của lá có một vẻ đẹp thanh tân thoát tục.

    “Đây là cỏ oải hương.”

    Dì Thành hiền hòa nói, giọng nói yếu ớt nhưng tinh thần vẫn tốt.

    “Cỏ oải hương.”

    Tiểu Mễ ngạc nhiên mở to mắt nhìn, không nhịn được ngắt một nhánh hoa trên đất, nhìn không chớp mắt, lại đưa lên mũi ngửi, dùng hết sức hít hương thơm của nó. Trên tivi và sách báo nhắc đến cỏ oải hương vô số lần, cứ cảm thấy loại hoa này lãng mạn cực kỳ, lần đầu tiên tận mắt nhìn thấy, thì ra là nó ư!

    “Kỳ cục thật!” Cô ngửi rồi lại ngửi, nghi hoặc gãi gãi đầu. “Sao chẳng thơm nhỉ? Oải hương chẳng phải là hương thơm rất thường dùng hay sao? Tại sao mình ngửi mãi mà chẳng thấy thơm tí gì nhỉ?” Nói xong cô muốn ngắt mấy nhánh gần đó, nhưng không cẩn thận lại nhoài người ra quá đà, cứ thế trượt dài trên đám hoa đó.

    Lúc đó, Bùi Ưu đang đi đến trông thấy, anh hoảng hốt vươn tay ra muốn đỡ lấy cô, nhưng khoảng cách quá xa, đã không kịp nữa rồi.

    Một bóng người thoáng qua!

    Tiểu Mễ vụng về ngã nhào vào người ấy

    Hai tay người ấy ôm chặt lấy cô.

    “Binh!”

    Tiếng va chạm cực lớn vang lên.

    Bóng người cao lớn nặng nề ngã bịch xuống đám hoa, một đống cỏ phủ loạn trên người, anh ngã trên đất bùn, bên má còn vương mấy phiến cỏ xanh xanh, trên mặt lốm đốm bùn đất, áo sơ mi bị mấy nhánh hoa cào rách, cả người nhìn rất thảm hại.

    Oải hương cười thầm trong gió.

    “Này! Cười cái gì?”

    Doãn Đường Diêu chật vật đứng lên, vừa lúng túng vừa bực bội, chưa nghĩ gì đã vội đưa tay lên cốc vào đầu Tiểu Mễ. Lúc này cô mới hoàn hồn, trời ơi, cô đang cười anh ấy mới chết chứ, thôi rồi, quá đáng rồi, cô vội vã ngậm chặt miệng, xấu hổ nói:

    “Xin lỗi, cám ơn!”

    Doãn Đường Diêu trợn mắt với cô:

    “Ngốc!”

    “Ồ.” Cô bất lực cúi đầu. Được rồi, ai bảo cô ngốc thật làm chi.

    “Siêu ngốc!”

    “… ԅ” Cho dù thế nào thì mắng một tiếng là đủ rồi mà. =,=

    “Em muốn chết à? Ngốc ngốc siêu ngốc! Ngốc ngốc siêu ngốc!”

    Doãn Đường Diêu nổi giận thấp giọng hét, đến nỗi mặt đỏ cả lên.

  • adminA

    PHẦN 5: ĐỒ ĂN Ở ĐÂY NGON CỰC KỲ!

    Tiểu Mễ bị anh hét đến nỗi chẳng biết gì nữa, đầu óc trống rỗng nhìn anh, không biết nếu mình hét lại thì có gọi là bất lịch sự với “ân nhân cứu mạng” không nhỉ?

    Nhìn anh như thế, đột nhiên tim cô nhói đau.

    A, dường như anh đã trở về là Doãn Đường Diêu như trước kia. Thời khắc này cô hiểu rất rõ rằng, cô hoàn toàn không mong muốn anh biến thành người lịch sự ưu tú, cô muốn được nhìn thấy anh lười biếng, ham ngủ, thích đạp cửa như một tên điên như trước kia, Doãn Đường Diêu như thế mới đúng là Doãn Đường Diêu thật sự!

    “Đồ ngốc! Mau đứng dậy!” Doãn Đường Diêu mặt đỏ bừng hét.

    Tiểu Mễ tiếp tục đờ đẫn.

    “A…!”

    Bỗng nhiên, cô luống cuống. Ôi ngượng chết mất, giờ cô mới biết tại sao anh lại gào hét thế. Là do anh nhào đến đỡ lấy cô, cô không bị ngã xuống đất mà lại ngã ngồi xuống đùi anh, phần mông của cô lọt gọn trên đùi của anh (O___o), dựa sát vào bụng của anh, hơi ấm từ người anh xuyên thấu qua người cô. (^____^) Mặt cô thoáng chốc đỏ bừng bừng, giữa hai người có một luồng khí nóng bao phủ tựa như đặt quả trứng gà vào lập tức sẽ được luộc chín ngay vậy.

    Trong hỗn loạn,

    Cô ngượng ngùng len lén nhìn anh.

    Mặt Doãn Đường Diêu đỏ bừng bừng, hạt kim cương bên cánh mũi lấp lánh ánh sáng tuyệt đẹp. Mắt anh lộ ra vẻ xấu hổ ngại ngùng, sau khi phát hiện ra cô đang lén nhìn mình, anh càng ra sức trừng mắt với cô.

    Bùi Ưu vừa cười vừa đưa tay ra, đầu tiên anh kéo Tiểu Mễ đứng dậy, sau đó kéo Doãn Đường Diêu lên, vỗ vỗ vai Diêu, chỉ cười không nói gì.

    Ngồi trên xe lăn, dì Thành quan tâm hỏi:

    “Ngã rồi sao?”

    Doãn Đường Diêu nói cho dì biết cô không bị thương gì cả rồi gạt gạt bùn đất và cỏ vương trên người xuống, vừa phủi vừa nhìn Tiểu Mễ, thấy cô vẫn còn đỏ mặt, không ngăn được, anh nhìn đến thất thần.

    Dì Thành nhìn ba người trẻ tuổi trước mặt mình đầy yêu thương:

    “Cỏ oải hương bản thân nó hương thơm rất nhẹ, nhưng sau khi được chiết xuất, mùi hương của nó mới lộ ra, giống cậu bé Doãn Đường Diêu này vậy!”

    “A…?” Tiểu Mễ ngạc nhiên.

    Doãn Đường Diêu và Bùi Ưu cũng không hiểu, nhìn dì Thành thắc mắc.

    Dì Thành cười, nói với Doãn Đường Diêu: “Con có trái tim lương thiện và dễ xúc động, nhưng lại che giấu dưới sự bạt mạng và ương ngạnh của mình. Giống như cỏ oải hương, chỉ với người con thích và đến bên con, con mới cho người ấy biết được tấm lòng của mình.”

    Tiểu Mễ đờ người.

    “Con không có!” Doãn Đường Diêu la nhỏ, mặt càng đỏ phừng phừng.

    Dì Thành nắm tay Tiểu Mễ, giọng nói yếu ớt hiền hòa:

    “Phải yêu quý cậu ấy nhé!”

    Tiểu Mễ ngây người chẳng biết nên phản ứng thế nào mới thích hợp, tay dì Thành tuy không có chút sức lực nào nhưng chứa đựng một sự ấm áp vô bờ.

    “Đừng làm tổn thương nhau nữa, đừng cứng đầu bướng bỉnh nữa, bây giờ hãy biết yêu quý những gì đáng được yêu quý. Nếu con yêu quý cậu ấy, cậu ấy sẽ trở thành thiên sứ hạnh phúc đồng thời mang lại niềm vui cho rất nhiều người. Nếu con rời bỏ cậu ấy…”

    Dì Thành không nói thêm nữa, lắc lắc đầu, cảm thấy mình hình như nói nhiều quá rồi.

    “Thiên sứ?”

    Là Thiên sứ sao?

    Tiểu Mễ thẫn thờ nhìn Doãn Đường Diêu đứng kế bên, hạt kim cương trên cánh mũi anh lóe sáng dưới ánh mặt trời, rực rỡ, tinh khiết như thiên sứ.

    Tiệm ăn Lục Châu.

    Sau quầy treo mấy chục cái bảng gỗ nho nhỏ, trên đó ghi vô số đủ loại thức ăn nhẹ, có “đậu phụ”, “Sủi cảo miền Bắc”, “sủi cảo chiên”, “rượu trứng” …

    “Anh muốn ăn gì nào?”

    Tiểu Mễ cười ha ha nhìn Doãn Đường Diêu sắc mặt ủ dột đang trợn mắt ngắm mấy tấm bảng gỗ đến đờ đẫn, nói: “Anh muốn ăn gì cũng được mà, hôm nay em khao! Đồ ăn ở đây ngon lắm nhé!”

    Trong tiệm đầy khách lố nhố, phần lớn đều là học sinh của học viện Thánh Du, tiếng nói cười ồn ào náo nhiệt như một cái chợ. Hình như đồ ăn cũng ngon lắm, chưa thấy cửa hàng nào vào giờ cao điểm lại đông khách như thế, chẳng còn cái bàn trống nào cả, muốn ăn vẫn phải đợi.

    Cho nên Doãn Đường Diêu hơi thất vọng.

    Lúc cô nói mời anh đi ăn, anh cứ nghĩ cô chí ít sẽ chọn một địa điểm yên tĩnh, đồ ăn có ngon hay không cũng mặc, chỉ cần yên lặng ngắm cô , nghe cô nói là được. Ai mà biết cô lại đưa anh đến tiệm ăn Lục Châu ở ngay sát trường học thế này. Vốn định phản đối rồi nhưng thấy bộ dạng cô vui mừng hớn hở, tiếng phản đối của anh bị nhấn chìm trong tiếng ồn ào của tiệm.

    “Không biết.”

    “Hở?”

    “Chưa từng ăn ở đây bao giờ nên không biết món nào ngon.” Doãn Đường Diêu trợn mắt ngắm mấy cái tên đồ ăn lạ lùng. Giá cả gì mà rẻ thế này, chắc là chẳng ra gì rồi.

    “Chưa ăn á? Rất nhiều thứ ở đây đều là món ăn nổi tiếng đó!”

    “… Vì trước đây anh bị bệnh…”

    “A, xin lỗi anh.” Cô ngượng nghịu gãi gãi đầu, đúng là liều thật.

    “Em thích ăn hả?”

    “Vâng.” Cô ra sức gật đầu.

    “Vậy mỗi thứ gọi một phần là được chứ gì.” Anh ngoắc tay gọi nhân viên phục vụ. “Này!”

    “Đừng!” Cô vội vã níu tay anh. “Gọi hết làm sao ăn nổi? Ha ha, thế này nhé, anh tìm chỗ ngồi đi, em phụ trách mua đồ cho!”

    “Em?” Anh có phần nghi hoặc, “Không phải chỉ cần ngồi và chọn món đưa phục vụ là được à?”

    Sau khi Doãn Đường Diêu nhìn đôi tình nhân đã ăn xong rồi, đồ dọn đi hết rồi mà vẫn anh anh em em tình tứ không chịu đi bằng ánh mắt lạnh lùng và khó chịu, họ đi rồi anh bắt đầu ngồi xuống, cho rằng Tiểu Mễ sẽ về ngay, ai biết được thời gian tiếp theo chỉ nhìn thấy cô xoay như chong chóng chạy tới chạy lui, đến nỗi mồ hôi chảy đầm đìa.

    Cái tiệm Lục Châu này đúng là nơi kỳ quái!

    Tiệm ăn bình thường thì chỉ cần chọn món và đưa cho phục vụ, sau đó ngồi chờ là xong, ở đây thì lại bắt người ta đứng mua phiếu ăn, rồi tự mình đi lấy món, cháo bên ô bên phải, bún bên trái, mì các thứ ở phía ngoài, gia vị lại giấu tuốt ở bên trong, đũa, muỗng, đĩa, giấm các loại đều nằm ở những chỗ khác nhau, người mới đến chắc là sẽ bị quay mòng mòng, anh chỉ nhìn cô chạy tới chạy lui thôi mà đã chóng mặt hoa mắt rồi.

    Cô chạy đến đặt một đĩa thức ăn lên bàn.

    Sau đó chạy đi.

    Lại chạy đến đặt một tô đồ ăn lên bàn.

    Lại chạy đi.

    Lại chạy đến đặt một bát đồ ăn lên bàn.

    Lại chạy mất…

    Lại chạy đến đặt một tô đồ ăn…

    Tiếp tục chạy đi…

    Doãn Đường Diêu cau mày, anh cố gắng kiềm chế lửa giận trong người, nói với người phục vụ đang lau lau dọn dọn bàn kế bên:

    “Lại đây!”

    Phục vụ ngoảnh nhìn anh một cái, thấy bàn anh ngồi không dơ bẩn gì, lại quay đầu trở lại tiếp tục vừa lau bàn vừa ngâm nga điệu dân ca chậm rãi…

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB