Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Sẽ có 1 thiên sứ thay anh yêu em - truyện Ngắn

  • adminA

    Chương 3

    Từ sau sự việc ở sân bóng rổ, các sinh viên cùng lớp đều coi Tiểu Mễ như người vô hình. Không có ai nói chuyện với cô, không có ai quan tâm đến cô, cô mỉm cười chào mọi người chỉ coi như là năm nay gián, muỗi đến sớm hơn một chút. Thật ra mà nói, thường xuyên ở bên cạnh người điên người khác sẽ nghĩ rằng bạn cũng là kẻ điên. Hành vi của Tiểu Mễ là cho mọi người coi cô như là một kẻ điên. Lấy bóng đánh người rõ ràng là Doãn Đường Diêu không đúng, đánh Vệ Thụ dã man như vậy, thậm chí còn đánh người được các bạn trong lớp tôn trọng nhất - Thành Quyên! Còn Tiểu Mễ lại giúp Doãn Đường Diêu, thay anh ta xin lỗi, thay anh ta chạy 10.000m, cô ta nghĩ rằng như vậy có thể thu hút sự chú ý của mọi người, có thể làm cho bản thân trở thành”Thiên Sứ tốt bụng" chăng?
    Đáng ghét, rõ ràng cô ta đang muốn đối địch với các bạn cùng lớp! Thánh Du lại không phải là truyện cổ tích thiếu nữ. Các nữ sinh cũng phải tất cả đều say mê anh chàng đẹp trai đến mức điên rồ như vậy. Doãn Đường Diêu mặc dù rất đẹp trai, nhưng hành vi của anh ta quá điên rồ ngạo mạn, chẳng coi ai ra gì, về lý mà nói nên chịu sự trừng phạt. Nhưng tất cả đều đã bị Tiểu Mễ phá hoại! Cô ta có lẽ là loại con gái nhìn bên ngoài thì thuần khiết nhưng bên trong thì đầy dã tâm, bị gia thế của Doãn Đường Diêu thu hút, mới dùng tất cả mọi thủ đoạn để thu hút sự chú ý của anh ta. Cho nên, các sinh viên trong lớp quyết định lạnh nhạt với Tiểu Mễ. Trong lớp học, Uy Quả Quả vừa uống sữa vừa nhìn trộm Tiểu Mễ đang ngồi ở một góc đọc sách. Hình như cô đang bị ốm, sắc mặt xanh xao, không ngừng ho, làn môi thâm lại, trông rất đáng thương.
    Hôm đó trong ký túc xá, Tiểu Mễ yếu ớt đẩy cửa bước vào, dáng vẻ mệt mỏi sau khi chạy 10.000m của Tiểu Mễ làm cho cô quên luôn lời thề "không bao giờ quan tâm đến Tiểu Mễ nữa". Uy Quả Quả dìu Tiểu Mễ vào giường, không nhịn được mắng cô:
    "Rất mệt mỏi phải không? Bạn bị điên à, tại sao lại phải chạy thay hắn? Bạn có biết rằng các bạn cùng lớp nói bạn thế nào không?”
    “Xin lỗi.......”
    Tiểu Mễ miễn cưỡng cười, nụ cười yếu ớt làm cho cô mềm lòng.
    “Sau này đừng có quan tâm đến Doãn Đường Diêu nữa, có nghe thấy không?”
    Uy Quả Quả thở dài. Tiểu Mễ thẫn thờ nhìn cô. Sau một lúc, cô nói:
    “Xin lỗi, mình không thể không quan tâm đến anh ấy.”
    Uy Quả Quả trợn tròn mắt:
    "Tại sao...?”
    Tiểu Mễ không nói gì cả, cô nằm trên giường sắc mặt xanh xao, ánh mắt phảng phất một nỗi buồn.
    “Nói đi, tại sao?”Uy Quả Quả nói to,
    “Không lẽ bạn yêu hắn rồi à! Thật đáng buồn cười! Bạn mất trí à! Lẽ nào bạn muốn như Dương Khả Vi, Na Lộ, vì Doãn Đường Diêu mà tranh đấu nhau trở thành trò cười cho mọi người à? Tên Doãn Đường Diêu này được chiều quá nên hư rồi, hắn chẳng yêu được ai thật lòng đâu!”
    Hơn nữa, Doãn Đường Diêu có cái gì tốt? May mà tiết thể dục Dương Khả Vi không đến, nếu không hôm nay trong phòng sẽ không yên tĩnh thế này đâu.
    "Cảm ơn bạn, Quả Quả”
    Tiểu Mễ cố gắng mỉm cười với cô
    “Mình hiểu, bạn muốn tốt cho mình.”
    “Đừng nói vớ vẩn nữa!”
    Uy Quả Quả càng nói càng tức giận,
    “Mình hỏi bạn một câu, sau này gặp sự việc tương tự như vậy, bạn có còn làm bất cứ điều gì cho hắn không?”
    Tiểu Mễ cười đau khổ. Uy Quả Quả cảm thấy cô chỉ là cười đau khổ, mà căn bản không hề do dự.
    “Ừ, mình sẽ vẫn làm như vậy.”
    Tiểu Mễ nói, ánh mắt cô từ đau khổ chuyển sang một kiểu tình cảm sâu sắc
    “xin lỗi, Quả Quả.”
    Xin lỗi làm cái quái gì nữa đây. Uy Quả Quả tức giận bước đi, nằm trên giường của mình, lấy gối úp lên mặt. À...! Cô nguyền rủa, đáng ghét! Mình sẽ không bao giờ quan tâm đến Tiểu Mễ nữa!
    Uy Quả Quả lại đau khổ quay sang nhìn Tiểu Mễ, sữa uống như không còn mùi vị nữa. Không biết cô ấy định làm trò gì nữ, hôm đó chạy hết 10.000m cơ thể đã hết sức mệt mỏi rồi, lại 2 hôm liền thức đêm đến 2 giờ sáng, chẳng hiểu làm gì nữa. Như thế sẽ rất có hại cho sức khỏe. Uy Quả Quả chán chường đặt hộp sữa lên bàn, quay sang nói với Thành Quyên:
    “Tiểu Mễ hình như bị ốm.”
    Thành Quyên không ngẩng đầu lên, lạnh nhạt nói:
    "Cô ấy không còn là trẻ con nữa, sẽ tự biết lo cho bản thân.”
    “Ừ.”
    Uy Quả Quả thở dài, tiếp tục uống nốt hộp sữa. Nếu như... nếu như sau này Tiểu Mễ không mù quáng yêu Doãn Đường Diêu nữa, cô sẽ tha thứ cho Tiểu Mễ, rốt cuộc chính mình nói là muốn làm bạn của cô ấy.... Ừ, cứ như vậy! Uy Quả Quả lướt nhìn khắp phòng, rồi nhìn ra bên ngoài. Doãn Đường Diêu được vài cô gái lớp khác vây xung quanh, các cô gái cười tươi như hoa, hoặc là thuần khiết, hoặc kiều diễm, hoặc dịu dàng, mỗi người đều là các mỹ nhân xuất chúng. Doãn Đường Diêu khoác vai một trong số đó, anh ta cười lớn, giọng cười rất ngạo nghễ, tiếp theo đó anh ta cúi đầu xuống hôn cô gái. Cô gái hết sức tự hào, các cô gái khác ánh mắt tỏ rõ vẻ đố kỵ. Anh ta sẽ không thể thích một cô gái như Tiểu Mễ. Uy Quả Quả gật đầu. Tiểu Mễ rất nhanh sẽ tỉnh ngộ thôi. Nhưng mà... Uy Quả Quả đoán sai mất rồi.


    Tiếng chuông vào học vang lên. Lại là tiết Quản Lý Tài Nguyên Nhân Lực. Giáo sư Truyền bước lên bục giảng, đặt tài liệu giảng dạy sang một bên, không nói gì, ánh mắt lướt khắp lớp như đang dò xét một điều gì đó. Các sinh viên cảm thấy có gì đó kỳ là, đều ngẩng đầu nhìn ông.
    “Doãn Đường Diêu.”
    Giáo sư Truyền cuối cùng cũng nhìn thấy Doãn Đường Diêu đang đặt hai chân lên bàn ngồi ở cuối lớp. Nhanh chóng, anh ta thu hai chân xuống, dứng dậy:
    “Vâng, thưa thầy.”
    Giáo sư Truyền lấy ra một văn bản:
    "Bài viết rất tốt.”
    Doãn Đường Diêu ngẩn người ra:
    "Bài viết? Mẹ kiếp, bài viết nào?”
    “Lần trước bài viết của anh là Download trên mạng xuống, tôi phê bình anh, muốn anh nộp lại một bài khác. Bài viết mới này của anh tôi xem qua rồi, viết rất tốt, nhìn ra rằng người viết đã rất cân nhắc và đọc rất nhiều tài liệu liên quan.”
    Giáo sư Truyền không nói ra rằng, lúc đầu ông nghi ngờ bài viết này là Download, cho nên tốn mất nửa buổi tối dùng các công cụ để tìm kiếm nguồn gốc của bài viết, nhưng kết quả là bài viết thật sự là nguyên tác. Các sinh viên xôn xao. Học cùng lớp với Doãn Đường Diêu 3 năm, đã quen nghe thầy giáo mắng anh ta cậy nhà giàu không biết phấn đấu, đây là lần đầu tiên nghe thấy điều bất ngờ như vậy. Không lẽ hôm nay mặt trời mọc ở đằng Tây?
    “Chỉ có một vấn đề..."Giáo sư Truyền nghi ngờ, “có phải anh viết không?”
    Doãn Đường Diêu cười. Nụ cười vẫn lạnh nhạt như bình thường.
    “Thầy nghĩ thế nào?”
    Một câu nói làm cho giáo sư Truyền ngỡ ngàng. Ông lưỡng lự đẩy cặp kính của mình:
    "Đương nhiên, cũng có thể là do anh viết, nếu như thật sự là anh tự mình viết, tôi sẽ rút lại nghi vấn vừa rồi.”
    Với sự hiểu biết của mình về Doãn Đường Diêu, giáo sư không nghĩ rằng anh ta nghiêm túc như vậy để viết bài này, bài viết này cũng gần như đạt đến trình độ để phát biểu trên các tạp chí kinh tế rồi. Doãn Đường Diêu không có hứng thú, quay mặt ra cửa nhìn trời nhìn đất, lạnh lùng nói:
    “Không sai, cái đó không phải do em viết....”
    "Bài viết là của Doãn Đường Diêu!”
    Một nữ sinh đứng bật dậy, tiếng nói rất vội vã. Vừa nói, cô vừa ho liên hồi, mặt đỏ lừ, cơ thể đang run lên. Lại...là...Tiểu...Mễ...!!
    Các sinh viên trong lớp xôn xao.
    Uy Quả Quả chán chường gục mặt xuống bàn, đột nhiên hiểu rằng, thì ra ngày nào Tiểu Mễ thức đêm là để giúp Doãn Đường Diêu làm bài tập!! Thành Quyên ngồi im quay bút, không nói gì. Dương Khả Vi lạnh nhạt nói lớn:
    "Không biết xấu hổ!”
    Khoảng cách của Tiểu Mễ và Doãn Đường Diêu rất gần. Giữa họ chỉ là một chỗ ngồi trống. Doãn Đườn Diêu quay mặt sang Anh nhìn cô.
    Phải kiên trì! Tiểu Mễ cố gắng nắm tay lại, khắc chế một cơ thể đang run lên cảm lạnh. Cô nhìn thẳng vào giáo sư Truyền:
    “Ý tưởng của bài viết là do Doãn Đường Diêu đề ra, chỉ là em giúp bạn ấy sắp xếp lại thôi.” Nói dối có là gì. So với việc để cho anh đủ điểm, kể cả phải nói dối mười lần cũng chẳng có vấn đề gì. Tiểu Mễ tự nói với bản thân như vậy. Nhưng mà... Ánh mắt lạnh nhạt của các bạn cùng lớp đổ dồn về phía Tiểu Mễ.
    "Em nói, bài viết này do em viết phải không?”
    Giáo sư Truyền đi đến trước mặt Tiểu Mễ, khuôn mặt của cô gái đỏ lên, dấu vết nói dối rất rõ ràng. Cho nên, ông rất khó tin rằng bài viết là của Doãn Đường Diêu.
    “Không phải!”
    Tiểu Mễ đứng thẳng người lên, dùng tất cả sức mạnh để khống chế những đợt ho:
    "Bài viết là của Doãn Đường Diêu! Chỉ là người đánh máy là em.”
    Giáo sư Truyền cười:
    "Doãn Đường Diêu đã tự thừa nhận rồi....”
    “Cậu ta thừa nhận là… bài viết không phải cậu ấy”viết".
    “Vâng, cậu ấy không cầm bút, cho nên không phải là cậu ấy “viết". Tuy nhiên, một bài viết quan trọng nhất là tư tưởng không phải à? Em chỉ là người đánh máy thôi”. Cô mệt mỏi...... Cô lại bắt đầu ho mãnh liệt.
    Giáo sư Truyền cười, đây là sự việc thú vị nhất mà ông chứng kiến từ khi bắt đầu bước lên bục giảng:
    "Doãn Đường Diêu, anh tự nói đi, ý tưởng trong bài viết có phải của anh không?”
    Ánh mắt của Doãn Đường Diêu vẫn đặt lên người Tiểu Mễ. Ánh nắng sớm chiếu vào phòng học, anh và cô đều bị ánh nắng chiếu rọi cùng nhau.
    “Không phải.” Anh trả lời rất dứt khoát.
    Cả lớp cười lớn! Các sinh viên cười đến mức nước mắt sắp chảy ra. Tiểu Mễ nhỏ bé và đáng thương, cố gắng làm bao nhiêu việc cho Doãn Đường Diêu, nhưng mà người ta không tiếp nhận. Thiếu nữ cổ tích là thiếu nữ cổ tích, hiện thực là hiện thực. Kiểu người máu lạnh như Doãn Đường Diêu, con gái gặp phải hắn chỉ là tự tìm đường chết.
    Uy Quả Quả không nhẫn tâm nhìn Tiểu Mễ lúc đó. Các ngón tay buông lỏng.... Tất cả sức mạnh của Tiểu Mễ đã dùng hết lúc đó, cô dựa tay lên bàn, đột nhiên như muốn khóc. Đồ ngốc, sẽ không đủ điểm à! Nếu như tiếp tục không đủ điểm nữa, có thể sẽ không nhận được bằng tốt nghiệp.....
    Cô ngẩng đầu lên, nhìn Doãn Đường Diêu. Có còn cơ hội thay đổi lại không? Chỉ sợ rằng chỉ có một cơ hội đó, không biết chừng bài viết..... Doãn Đường Diêu nhìn thấy một đôi mắt như vậy....... Đôi mắt sáng, đượm buồn, yếu đuối nhưng cũng đầy mạnh mẽ! Anh lạnh lùng, đưa tay đặt lên vai cô, dùng lực kéo mạnh cô vào trong lòng mình. Anh cúi đầu xuống. Hôn vào môi cô! Giáo sư Truyền đứng trước mặt anh và cô! Các sinh viên trong lớp đang nhìn họ! Doãn Đường Diêu hôn Tiểu Mễ. Các sinh viên lớp B Kinh Tế Ngoại Thương gần như ngừng thở. Không khí cực kỳ yên tĩnh. Doãn Đường Diêu hôn Tiểu Mễ, dùng tay giữ chặt đầu cô, anh hôn rất sâu, các sinh viên thậm chí còn nghe thấy tiếng động. Tiểu Mễ kinh ngạc mở to đôi mắt, trong giây lát cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Đôi môi của anh nóng bỏng. Trong lòng anh, Tiểu Mễ có thể nghe thấy nhịp tim “bịch, bịch" của anh, a, tiếng đập quen thuộc mà lâu lắm rồi cô đã không được nghe. Cô nhắm mắt lại, đôi tay ôm vào lưng anh. Cứ để cô trong lòng anh như vậy, cọi như không có chuyện gì, coi như tất cả đều đẹp đẽ như trước đây. Doãn Đường Diêu bỏ cô ra. “Ngày mai, hẹn hò nhé.” Đây chỉ là một mệnh lệnh, mà không phải là thỉnh cầu. Tiếng nói của anh lạnh lùng, như là người vừa nhiệt tình hôn cô không phải là anh.


    Đường đi đến Lầu 5 Phong Viên dường như dài như đến cùng trời cuối đất, lá cây trên đường núi xào xạc rơi, gió cũng như lạnh hơn mọi hôm rất nhiều. Tiểu Mễ chầm chậm bước đi, cơ thể vừa nóng vừa lạnh, trong đầu như đang bị một chiếc búa dùng lực mạnh đánh vào. Cuối cùng cô cũng về đến ký túc xá.
    Tiểu Mễ dựa vào cửa, thở dốc, ho, sức lực cuối cùng cũng biến mất. Trước mắt cô toàn một màu đen, đôi chân mệt mỏi lê bước, Dực, anh ở đâu? Không phải nói là sẽ biến thành một thiên sứ tiếp tục yêu em à? Nhưng mà, anh ở đâu.... Đột nhiên... Một đôi tay ấm áp đặt lên người cô, bàn tay dịu dàng đặt lên trán cô. “Bạn sốt rồi.” Nghe thấy câu nói đó, nước mắt Tiểu Mễ rơi xuống, cô thì thầm nói: “Dực...!” Cô biết rằng, Dực sẽ không nhẫn tâm nhìn thấy cô khóc. Mỗi lần cô cảm thấy mệt mỏi, anh luôn luôn vô cùng lo lắng, dỗ cô uống thuốc, dỗ dành cô đi bệnh viện, ngồi bên cạnh giường cô cho đến khi cô ngủ. Sao anh có thể bỏ cô lại một mình như vậy? Nước mắt trào dâng, cô nắm chặt đôi tay đó! Lần này, có chết cô cũng sẽ không để anh ra đi!
    "Sốt bao nhiêu lâu rồi? Đã uống thuốc chưa? Trong ký túc có thuốc hạ sốt không?”
    Tiếng nói thân thiết và dịu dàng.. Không..... Không phải..... Không phải anh ấy..... Đôi mắt Tiểu Mễ sưng đỏ, cô cố gắng gượng cười:
    "Cháu không sao, cảm ơn cô Thành.”
    Quản lý ký túc xá là cô của Thành Quyên, khoảng 50 tuổi, rất gầy, tóc đã bạc. Bà mặc đều là quần áo cũ, tuy nhiên rất sạch sẽ. Tính cách của bà rất ôn hòa, đối xử rất tốt với các sinh viên, bất kể các sinh viên về muộn như thế nào bà đều không tức giận. Mọi người đều rất quý bà, nhìn thấy bà đều chào và thân thiết gọi bà là “cô Thành".
    Cô Thành đỡ Tiểu Mễ lên lầu, đẩy cửa, nhẹ nhàng đỡ cô nằm xuống giường, giúp cô đắp chăn. Ngồi bên cạnh giường cô, đặt tay lên trán cô để kiểm tra nhiệt độ.
    “Hình như sốt rất cao. Thành Quyên, cháu xuống dưới nhà đem cặp nhiệt độ lên đây.”
    Cô Thành không quay đầu lại, nói với Thành Quyên đang ăn mỳ. Thành Quyên gật đầu, đặt đũa xuống rồi đi ra ngoài. Trong lòng Tiểu Mễ như có lửa đốt, ngoại trừ lúc trước khi đến Thánh Du vài ngày, thái độ lạnh lùng của các bạn cùng lớp làm cô buồn. Mặc dù cố gắng nói với bản thân là không được quan tâm, các bạn không thích hành vi của cô là rất bình thường, nếu như cô gặp phải một cô gái đối xử với một chàng trai như vậy, cô cũng sẽ nghĩ rằng cô gái đó có dã tâm.. Cho nên, không thể trách các bạn cùng lớp, là do hành vi của cô quá kỳ quái. Tuy nhiên thật sự rất cô đơn, không có người để nói chuyện, giống như đang sống trong một cái hộp sắt băng giá.
    "cô Thành....”
    Nước mắt chảy ra trên gò má Tiểu Mễ.
    “Muốn ăn gì không? Hôm nay cháu không phải ra khỏi giường, muốn ăn gì cô bảo Thành Quyên đến nhà ăn mua.”Cô Thành mỉm cười với cô.
    “Cháu không muốn ăn.”
    Tiểu Mễ hít hít mũi, chẳng hiểu vì sao, cô Thành càng tốt với cô, cô lại càng muốn khóc.
    “Để cô nấu bát cháo cho cháu nhé.” Cô Thành đặt khăn mặt ướt lên trán của cô.
    “Cháu không thể ăn được....”
    “Bát cháo cô sẽ cho thêm một ít đường, ngọt ngọt, thơm thơm, được không?”
    Cô Thành dỗ dành cô, ánh mắt dịu dàng. Một câu nói thật quen thuộc.... Tim của Tiểu Mễ như co thắt lại!
    ...........
    .....
    “Em không muốn ăn đâu!” Cô lấy chăn che mặt, hét lên,
    “người ta đang ốm, anh còn bắt người ta ăn nữa! Thật đáng ghét!” Anh thở dài:
    "Ngoan nào, không ăn thì làm sao khỏi bệnh được.”
    “Không ăn!”
    Cô cố gắng hét lên, trốn trong chăn cười trộm. Thích nhất khi bị bệnh, không cần bệnh nặng, chỉ là cảm nhẹ thôi. Mũi sụt sịt, chảy nước mũi, sốt một chút, nhìn có vẻ rất nặng, thực ra lại không phải rất mệt mỏi. Sau đó nhìn anh ấy lo lắng dỗ dành cô giống như một công chúa.
    "Ăn chút cháo nhé?”
    “Không được!”
    “Một bát mỳ trứng nhé?”
    “Không được!”
    ...........
    Haha, không thể bỏ qua cơ hội tốt để “hành hạ" hắn.
    Anh lại thở dài, không có cách nào để nhìn thấy cô trong chăn - cái này không được, cái kia cũng không xong, trong mắt anh đầy lo lắng.
    “Tiểu Mễ, em cứ như vậy, anh sẽ giận đấy!”
    “Giận đi, giận đi!”
    Cô lè lưỡi, ma mới tin rằng anh sẽ tức giận, từ nhỏ đến lớn, anh chưa từng thực sự tức giận với cô lần nào. Cô biết rằng, anh rất yêu, rất yêu cô, cho nên anh mới lo lắng như vậy. Nhưng mà, lần này cô nhầm rồi! Anh thật sự tức giận, kéo mạnh chăn của cô ra, nhìn cô, sau đó hôn cô.
    “Anh.... làm.... cái..... gì..... vậy..... ?”
    Cô dùng sức đánh mạnh vào lưng anh, 2 chân đá lung tung. Sẽ lây cảm sang anh, đừng mà! “Anh cũng muốn bị bệnh!”
    Anh hành động như một đứa trẻ, vừa hôn cô vừa nói,
    “đợi anh cũng bị bệnh, thì cũng cho em nếm thử mùi vị của sự lo lắng....”
    Kẻ xấu! Cô cười:
    "Được rồi được rồi, xấu xa, làm cho người ta chưa chơi đã!”
    Anh ôm cô vào lòng. Cô thở sâu, có thể ngửi thấy hương thơm từ người anh.
    “Tiểu Mễ....”
    “Hả?”
    “Sau này đừng bị bệnh nữa, biết không?”
    Anh nhẹ nhàng hôn lên tóc cô
    “Anh sẽ rất, rất lo lắng.”
    .
    ....
    ........
    Bát cháo nóng hổi. Thành Quyên ngồi bên cạnh giường dùng thìa xúc cho Tiểu Mễ. Tiểu Mễ dựa vào gối, do dự:
    "Không cần đâu, cảm ơn bạn, mình có thể tự ăn được.”
    Như thế không tiện, cô cũng không phải bị bệnh gì đó quá nghiêm trọng.
    Thành Quyên gạt tay Tiểu Mễ ra, ánh mắt lạnh nhạt:
    "Mình đã hứa với cô mình là sẽ xúc cho bạn ăn hết.”
    Vừa rồi cô của Thành Quyên dưới nhà đã bảo cô nhất định phải chú ý chăm sóc Tiểu Mễ, người bị bệnh đều sẽ rất yếu ớt và cô độc, đặc biệt cần sự quan tâm chăm sóc. Cô của Thành Quyên hiểu tại sao lại biết được Tiểu Mễ gần đây đã làm những việc hết sức hoang đường, cũng biết được Tiểu Mễ bị các bạn cùng lớp cô lập. Tiểu Mễ là một cô gái tốt, nhất định cháu phải chăm sóc tốt cho cô ấy.
    Nhất định? Thành Quyên kinh ngạc nhìn cô của mình, cô Thành tốt bụng thì từ nhỏ cô đã biết, nhưng mà nghiêm túc như vậy yêu cầu cô chăm sóc một người thì là lần đầu tiên.
    Cô Thành cẩn thận múc cháo vào hộp, cười nói, vừa nhìn thấy Tiểu Mễ là đã cảm thấy đặc biệt có duyên với cô.
    “Cô Thành thật là một người tốt bụng.”
    Tiểu Mễ cảm động nói, thật hâm mộ Thành Quyên.
    "Ừ.”
    Thành Quyên chỉ trả lời một từ. Không khí trong phòng tĩnh lặng vừa cổ quái, Tiểu Mễ do dự không biết làm thế nào, Thành Quyên chỉ như một người máy từng thìa một xúc cháo cho cô. Thời gian chầm chậm trôi qua. Thành Quyên quay lại bàn ăn nốt bát mỳ đã nguội lạnh từ lâu. Tiểu Mễ nằm trên giường nhìn ra bên ngoài, cô nghĩ đến nụ hôn đó.... nụ hôn nồng cháy..... nhìn anh có vẻ lạnh lùng, nhưng làn môi lại ấm áp như vậy, dường như tất cả nhiệt tình đều hội tụ trên làn môi đó..... Cơ thể nếu như khác nhau, hôn cũng sẽ khác nhau chăng? Trước đây nụ hôn của anh, mềm mại và dịu dàng.....
    "Lại giở trò gì đây?”
    Một giọng nói lạnh lùng vang lên bên cạnh. Tiểu Mễ thẫn thờ, quay sang nhìn, chỉ nhìn thấy Dương Khả Vi lạnh nhạt nhìn cô, trong ánh mắt tràn đầy băng giá.
    “Nên vui mới phải chứ, không phải rốt cuộc có thể hẹn hò với Doãn Đường Diêu à? Tại sao lại phải nằm trên giường giả bệnh? Ghét nhất loại người giả dối như vậy!”
    Tiểu Mễ cười khổ sở:
    "Mình rất đáng ghét à?”
    “Ừ.”
    “Nếu như không thích, thì đừng nói chuyện với mình.”
    Tiểu Mễ nhắm mắt lại, cô rất mệt, đầu óc quay cuồng, không còn sức để cái nhau với Dương Khả Vi.
    Dương Khả Vi tức giận:
    "Này! Bạn nói gì vậy?”
    Cô ta tức giận bước lên phía trước, giơ tay định kéo chăn của Tiểu Mễ ra.
    "Làm gì đấy?”
    Thành Quyên không biết lúc nào đã chắn trước mặt Tiểu Mễ, cô giữ tay Dương Khả Vi lại. Dương Khả Vi tức giận:
    "Bảo vệ cô ta? Thành Quyên, không phải bạn rất ghét cô ta à? Doãn Đường Diêu làm bạn bị thương, cô ta giả dối như vậy.....”
    “Giả dối cũng còn hơn bạn.”
    Thành Quyên đẩy tay cô ta ra,
    ”Bạn đã làm được gì? Thích Doãn Đường Diêu đúng không, muốn làm bạn gái anh ta đúng không, nhưng mà ngoại trừ bên cạnh hắn làm trò, bạn đã làm được gì? Tiểu Mễ ít nhất cũng thay anh ta chạy 10.000m, thức đêm làm bài tập cho anh ta, so sánh với nhau, bạn còn giả dối hơn người ta nhiều.”
    “Thành Quyên!”Dương Khả Vi tức giận nói,
    “Mình biét là bạn giận mình, ai bảo lần đó mình không cẩn thận....”
    “Cộc cộc".
    Tiếng gõ cửa phòng. Tiểu Mễ định ngồi dậy:
    "Để mình đi mở cửa.”
    Thành Quyên ra hiệu cô nằm đó, đi về phía cửa, mở cửa ra, cô kinh ngạc. Một bó hoa hồng rất lớn! Giấy gói màu tím, mấy chục bông hồng đỏ, tươi mới đẹp đẽ. Một khuôn mặt thanh niên xuất hiện sau bó hoa, anh mặc đồng phục, in dòng chữ "Tâm Ngữ Hoa Phương".
    “Cô Tiểu Mễ có phải không ạ?”
    Thành Quyên lắc đầu, nhìn về phía Tiểu Mễ đang nằm trên giường:
    "Cô ấy kia.”
    “Anh Doãn tặng cô hoa và quà,”
    Chàng trai cười lễ phép với Tiểu Mễ, lấy ra một mảnh giấy và bút,
    “Mời cô ký vào đây.”
    “À.”
    Tiểu Mễ cầm lấy bút và giấy từ tay Thành Quyên, ký tên mình vào, ngẩng đầu lên hỏi,
    “anh Doãn? Là ai vậy?”
    Dương Khả Vi đứng bên cạnh, tức giận dường như đến mức không chịu được:
    "anh Doãn, không là Doãn Đường Diêu thì còn ai vào đây nữa, lại còn giả vờ không biết!”
    “À.”
    Nhưng mà, Doãn Đường Diêu tại sao lại tặng hoa cho cô? Tiểu Mễ ngẩn người nhìn bó hoa. Chàng trai lại lấy ra một hộp giấy màu hồng:
    "Đây là quà của anh Doãn tặng cô, chúc cô vui vẻ.”
    Chàng trai Tâm Ngữ Hoa Phương đã ra về. Thành Quyên ngồi trước bàn học sắp xếp sách vở để chuẩn bị lên phòng tự học, Dương Khả Vi đứng bên cạnh giường Tiểu Mễ nói:
    “Mở ra!”
    Cô muốn biết rốt cuộc Doãn Đường Diêu tặng gì cho Tiểu Mễ. Tiểu Mễ ngồi trên giường, nhẹ nhàng mở hộp giấy, bên trong có một tấm bưu thiếp, trên tấm bưu thiếp viết vài dòng chữ rồng bay phượng múa—
    Mười giờ sáng mai, quảng trường Phấn Tuyền. Doãn Đường Diêu.
    Phía dưới của tấm bưu thiếp, là một cái váy màu xanh nhạt. Thật đẹp...... Uy Quả Quả đẩy cửa bước vào, nhìn thấy cái váy trong tay Tiểu Mễ, dụi dụi mắt, không dám tin vào mắt mình:
    "WOW, đây là hàng xịn của Hàn Quốc đó, mình và mấy bạn vừa nhìn thấy ở cửa hàng, đắt lắm đấy! Tiểu Mễ, bạn mua đấy à?”
    “Rầm!”
    Dương Khả Vi đi ra ngoài, đóng mạnh cửa lại, đẩy Uy Quả Quả sang một bên.
    “Sao vậy? Lại bị làm sao đây.”
    Uy Quả Quả ngồi xuống bên cạnh giường Tiểu Mễ, lo lắng nhìn cô,
    “Bạn bị bệnh à? Lúc trên lớp bạn liên tục ho.”
    Cô đã đấu tranh tư tưởng rất lâu, cuối cùng quyết định... bỏ qua, Tiểu Mễ yêu ai là chuyện của cô ấy, cũng tại bản thân cô quý Tiểu Mễ mà.
    “Bạn không giận mình nữa à?”
    Tiểu Mễ nói, nắm chặt bàn tay lại, trong lòng ấm áp. Tự cô đã làm rất nhiều việc làm cho mọi người ghét, nhưng mà, Thành Quyên và Uy Quả Quả vẫn quan tâm đến cô như vậy. Uy Quả Quả cười:
    "Thế bạn mời mình ăn thịt dê nhé?”
    Haha, cảm giác bạn bè đối xử tốt với nhau thật tuyệt.
    “Ok.”
    “Mười xiên nhé!”
    "Được.”
    “Bạn ăn 5 xiên, mình ăn 5 xiên, ăn ở quán Kim Điển ngoài cổng trường là ngon nhất đấy, đợi bạn khỏi bệnh thì chúng mình đi nhé!”
    “Ok.”
    Tiểu Mễ cười rất hạnh phúc, lúc này, hình như đầu không còn đau nữa, cơ thể cũng không còn nhức mỏi. Uy Quả Quả đột nhiên nhìn thấy nhìn thấy bưu thiếp trong hộp giấy, nhìn kỹ lại, cô kinh ngạc:
    "Trời đất, ngày mai đi chơi phải mặc cái này à? Cái váy mỏng thế này, bạn lại vẫn còn bị bệnh mà!”


    Bầu trời trong xanh, mây trắng, có gió nhẹ, thổi lên người cảm thấy một chút lạnh. Tiểu Mễ đến quảng trường Phấn Tuyền từ sớm, cô mặc cái váy đó, làn gió làm cho cái váy tung bay, cô dễ thương giống như công chúa trong truyện cổ tích.
    Mọi người qua đường đều ngước nhìn cô gái. Cô đang đợi ai? Có lẽ là người trong mộng của mình. Thanh xuân thật là đẹp, tình yêu cũng thật là đẹp.
    Lạnh quá..... Tiểu Mễ cố gắng khắc chế cảm giác lạnh. ....... Ánh mắt Doãn Dường Diêu nhìn cô:
    "Lúc đi chơi mà cô lại ăn mặc như thế này thì thật mất mặt.”
    ....... Tiểu Mễ cắn môi, mỉm cười. Ừ! Lạnh hơn nữa cũng không để anh ấy không vui. Cùng lắm thì bệnh cảm lạnh bị nặng hơn một chút thôi, chẳng có gì quan trọng! Nhưng mà...-- Tại sao anh ấy vẫn chưa đến?
    Mười giờ ba mươi.
    Mười một giờ.
    Mười một giờ ba mươi.
    Mười hai giờ.
    Mười hai giờ ba mươi......
    Ánh nắng mặt trời lạnh lẽo chiếu sáng từ không trung chiếu sáng, lên mái tóc, bờ vai, sau lưng Tiểu Mễ. Bụng của cô đã bắt đâu đói, đôi chân đã mệt mỏi, đầu óc quay cuồng, tầm nhìn của đã trở nên hư ảo.
    Thật mệt mỏi......
    Tiểu Mễ nắm chặt đôi tay, cố gắng giữ nụ cười trên môi, cô muốn mình đợi anh ấy với vẻ mặt rạng rỡ nhất. Thời gian cứ trôi đi......
    “Em đã nói là cô ta sẽ không bỏ đi đâu....”
    Tiếng nói mềm mại, từ sau lưng Tiểu Mễ vang lên.
    “Làm nhiều việc như vậy, chỉ vì được đi chơi với anh, không thấy anh đến, cô ta sẽ không bỏ đi đâu. Anh cũng thật là vô tình, gặp cô ta một lúc thì có làm sao, kể cả rất vô vị cũng nhanh chóng qua đi mà. Anh đi với em, cô ta sẽ rất buồn tủi đấy.”
    Vừa nói, cô gái đó đưa tay phải ra, đứng trước mặt Tiểu Mễ nói:
    "Tiểu Mễ, sao lại mặc ít như vậy, bạn không lạnh à?”
    Tiểu Mễ ngơ ngác.
    Hai người xuất hiện trước mặt cô. Doãn Đường Diêu vẫn vậy.

  • adminA

    Chương 4

    Ánh nắng lạnh lẽo.
    Nước từ trong vòi phun được ánh nắng chiếu chói lòa, tiếng nước phun ào ào, mang theo âm thanh tiết tấu mạnh mẽ.
    Bởi vì là thời gian giữa trưa, mọi người trên quảng trường không có bao nhiêu. Doãn Đường Diêu ngồi trên ghế băng, anh duỗi tay đặt lên ghế. Na Lộ khoác tay anh, ngẩng đầu lên nói với Tiểu Mễ:
    "Xin lỗi nhé, hôm nay là ngày hẹn hò của bạn và Diêu, đáng nhé mình không nên xuất hiện. Nhưng mà. . . . Diêu nói rằng anh ấy rất nhớ mình. . . . mình. . . . . mình đành phải. . . . . " Trên ghế băng đã không còn thừa ra để cho Tiểu Mễ có thể ngồi xuông. Cô đứng đó, chiếc váy xanh cô mặc dưới ánh nắng càng trở nên mỏng manh.
    "Không sao."
    Tiểu Mễ ngắt lời, liếc nhìn Doãn Đường Diêu,
    "thế thì mình đi trước đây, hai người vui chơi thoải mái nhé."
    Nói xong, cô quay người bước đi, trong tim dường như bị một vật sắc nhọt đâm vào. Một bàn tay kéo cô lại! Doãn Đường Diêu đặt tay lên vai cô:
    "Không vui à?"
    Tiểu Mễ thở mạnh, lắc đầu:
    "Không. "
    "Thế thì, cô rất vui?"
    "Vâng. "
    Doãn Đường Diêu ngẩng đầu cười lớn:
    "Tôi đem cô gái khác đến chỗ hẹn hò với cô, cô lại rằng cô vui? Tiểu Mễ, trên đời này còn có người khác giả dối hơn cô không?"
    "Có. "
    Tiểu Mễ nói. Doãn Đường Diêu ngạc nhiên. Nụ cười của Tiểu Mễ đẹp như thiên thần:
    "Em không giả dối. Chạy mười nghìn mét, viết bài luận, đều là để cho anh vui. Lúc đi chơi cũng vậy, anh thích chiếc váy này, mặc dù rất lạnh em cũng mặc vì anh. Anh thích Na Lộ, muốn ở bên cạnh cô ấy, thế thì anh cứ ở cô ấy. Chỉ cần anh vui, tại sao em lại không vui?" "Thật lạnh. "
    Na Lộ trừng mắt nhìn Tiểu Mễ, trong lòng nghĩ. Ồ, Dương Khả Vi luôn nói rằng cô nói chuyện thô bỉ, nhưng như thế này còn thô bỉ gấp trăm lần.
    "Được!” Doãn Đường Diêu gật đầu,
    "Cô nói rất hay, rất cảm động."
    Anh ta kéo cô ôm vào lòng. Doãn Đường Diêu tay trái ôm Na Lộ, tay phải ôm Tiểu Mễ, cười lớn:
    "Thế thì 3 chúng ta cùng nhau hẹn hò nhé, thật vui!"
    Hôm đó, tất cả mọi người trên quảng trường đều trợn tròn mắt nhìn. Một thanh niên lại ngang nhiên giữa thanh thiên bạch nhật ôm hai cô gái! Thanh niên bây giờ, thật là khác người. "Diêu, cảm ơn anh, bữa trưa rất ngon, em thích nhất món canh cá biển, ồ. . . . vừa tinh tế vừa thơm ngon!"
    Na Lộ ngọt ngào nói với Doãn Đường Diêu.
    "Thích thì lần sau đi tiếp."
    "A!"
    Na Lộ vui vẻ, rất thích nhà hàng Pháp này, kiến trúc cửa hàng, không khí, đồ ăn, phục vụ đều là cao cấp.
    "Tiểu Mễ, bạn ăn chưa?"
    Cô giả vờ thân thiện hỏi Tiểu Mễ.
    “Chưa."
    Bụng cô đang sôi lên. Trên trán Tiểu Mễ phảng phất chút mồ hôi.
    "À, như thế thì làm thế nào đây? Nhưng mà chúng mình đã ăn rồi."
    Na Lộ cười. . . . Tiểu Mệ nhìn ra xa thấy một siêu thị, đứng dậy, nói:
    "Mình đi mua cái bánh mỳ ăn được rồi."
    Bắt buộc phải ăn cái gì đó, không thì không chịu được, cô không muốn xấu mặt trước anh. Doãn Đường Diêu ngồi trên ghế băng. Anh không nói gì, sâu trong mắt hiện lên một ánh nhìn khó đoán.
    "A, Diêu, em đột nhiên rất muốn ăn kem!"
    Na Lộ nói. Rồi cô quay sang Tiểu Mễ,
    "Nhưng mà. . . . . mình không muốn đi mua, cũng không muốn Diêu đi mua cho mình. . . . . . Nhưng mà. . . . . mình rất thèm. . . . Tiểu Mễ. . . . . "
    Tiểu Mễ nhắm mắt lại:
    "Được, mình mua giúp bạn. "
    "Cảm ơn! Cửa hàng ở bên kia!"
    Na Lộ chỉ tay, cửa hàng kem ơ phía bắc quảng trường, còn siêu thị có bán bánh mỳ lại ở phía nam quảng trường,
    "nhanh quay về nhé, mình rất muốn được ăn ngay lập tức."
    Ánh nắng giữa trưa chẳng ấm áp chút nào.
    Kem cầm trong tay thật lạnh.
    Khi Tiểu Mễ dùng tốc độ nhanh nhất để mua kem mang về, cái lạnh làm cô rét run người. Nhưng Doãn Dường Diêu và Na Lộ lại không có ở đó, 2 người đứng cạnh vòi phun nước ngắm nước phun lên.
    "Xin lỗi, kem mình không muốn ăn nữa, " Na Lộ nói,
    "hay bạn ăn đi, không phải bạn rất đói à?
    "Ừ. "
    Tiểu Mễ cúi đầu xuống nhìn chiếc kem, bước đến, vứt chiếc kem vào thùng rác. Na Lộ tỏ vẻ tức giận, nhìn Doãn Đường Diêu. Cuối cùng cô cũng nhịn được, quay sang nói với anh:
    "Vòi phun nước là nơi lãng mạn nhất nhỉ."
    Doãn Dường Diêu tỏ vẻ không quan tâm. Na Lộ tiếp tục nói:
    "Nghe nói chỉ cần ném tiền xu xuống bể nước, sau đó ước nguyện, nguyện vọng sẽ trở thành sự thật."
    Doãn Đường Diêu vẫn vậy.
    "Diêu, anh không tin à?",
    "Rất nhiều người tin vậy đó, cho nên ở mỗi vòi phun nước đều có tiền xu dưới đáy. "
    "Tiền xu, trị giá nhất là một tệ nhỉ. "
    "Vâng. "
    "Như vậy có thể nói, những ước nguyện đó chỉ đáng giá một tệ thôi."
    Na Lộ cứng họng. Doãn Đường Diêu vẫn tỏ vẻ không quan tâm:
    "Ước nguyện chỉ đáng giá một tệ, có thực hiện được hay không chẳng quan trọng."
    "Không nên nói như vậy."
    Tiểu Mễ nhìn vòi phun nước, ánh nắng chiếu thật đẹp.
    "Khi đồng tiền xu chìm vào trong nước, giống như một ước nguyện đẹp đẽ được cất giấu đi. Khi có ánh nắng, tiền xu dưới đáy nước sẽ phát sáng, khi nước phun lên, cũng giống như ước nguyện trong đồng tiền xu đang cất tiếng hát. Hoặc là, chỉ có tiền xu là không thể làm cho ước nguyện thành hiện thực. Nhưng mà, khi anh ném đồng xu vào trong bể nước là có hy vọng, vì niềm hy vọng đó, anh sẽ nỗ lực cố gắng, sau dố, ước nguyện sẽ thật sự được thực hiên"
    Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô, cười nhạt:
    “Thế à? Thế thì tôi cũng ước một điều vậy"
    Anh ta đưa tay vào túi quần lục, nhưng trong túi chỉ có chi phiếu và thẻ ngân hàng. Na Lộ vội vàng lục tìm trong túi xách của mình:
    "Em có, em đưa cho anh."
    Doãn Dường Diêu ngăn tay Na Lộ lại, đưa tay gỡ chiếc khuyên kim cương trên mũi xuống, vung tay ném xuống vòi phun nước.
    "Diêu! Kim cương. . . ."
    Na Lộ kinh ngạc, từ khi cô biết Doãn Đường Diêu, anh luôn đeo chiếc khuyên đó, 3 năm không hề tháo nó ra.
    "Ước nguyện bằng kim cương có thể thực hiện chứ?"
    Doãn Đường Diêu hỏi Tiểu Mễ.
    "Chỉ cần cố gắng, ước nguyện nào cũng có thể thực hiện được. "
    "Tôi không tin. "
    "Lúc đầu, em cũng không tin, cho đến khi ông trời cướp đi hạnh phúc của em, làm cho cuộc sống của em trở nên vô ý nghĩa, rồi lại âm thầm trả lại cho em một kỳ tích."
    Na Lộ không thể chịu được cảnh Doãn Đường Diêu và Tiểu Mễ nói chuyện với nhau như không có cô ở đó, cô vội vàng khoác chặt tay anh, ngọt ngào nói với Tiểu Mễ:
    "Ừ, mình tin tưởng kỳ tích sẽ đến với bạn, bởi vì rất ít gặp con gái mặt dày như bạn. Cả ngày bám theo Diêu, làm những việc vô nghĩa, có phải bạn đang cố gắng hy vọng bạn có thể thực hiện được ước nguyện tiếp cận Diêu không?"
    Doãn Đường Diêu ôm cô, hôn lên má:
    "Ghen à, có con gái điên cuồng yêu anh, em nên cảm thấy tự hào chứ."
    Na Lộ cười:
    "Làm gì có, người ta chỉ cảm thấy Tiểu Mễ quá điên cuồng, sợ cô ấy bị thần kinh thì chết, nhỡ làm hại đến anh thì sao!" Quay đầu lại, cô nhìn Tiểu Mễ,
    "Phải không, Tiểu Mễ?"
    Tiểu Mễ cắn chặt môi:"Xin lỗi. "
    "Xin lỗi cái gì?"
    Na Lộ ánh mắt lạnh lùng,
    "Thế thì sau này bạn đừng theo đuổi Diêu nữa, bạn bạn không biết rằng như thế rất đáng ghét à, bạn không có lòng tự trọng ư?Bạn không cảm thấy xấu hổ à?"
    Tiểu Mễ nhắm mắt. Cô nói không nên lời, cô biết rằng bản thân rất đáng ghét, nhưng mà, cô chỉ muốn---ở bên cạnh anh.
    Doãn Đường Diêu nhìn Tiểu Mễ, đột nhiên ôm cô vào lòng, nói nhỏ vào tai cô:"Cô thích tôi?" Tiểu Mễ sững người.
    "Cho tôi biết, cô thích tôi nhiều như thế nào?"
    Nụ cười Doãn Đường Diêu đầy khinh miệt.
    Câu nói này. . . . . Nước mắt Tiểu Mễ trào ra.
    "Em mãi mãi yêu anh. Kể cả khi anh không yêu em nữa, kể cả khi anh quên em đi, kể cả khi em không còn trên thế gian này nữa, em sẽ vẫn yêu anh." Cô nhẹ nhàng nói.
    "Bốp---"
    Một cái tát thẳng vào mặt Tiểu Mễ. Na Lộ quát:
    "Nói không biết xấu hổ, cô lại càng không biết tự trọng!"
    Doãn Đường Diêu cũng sững người, anh ta xoa nhẹ lên vai cô, sau đó, anh ta khôi phục nụ cười nhẹ:
    "biết vừa rồi tôi dùng kim cương ước nguyện điều gì không?"
    Mặt Tiểu Mễ vừa đau vừa buốt, cô bắt đầu ho, chút sức lực cuối cùng đang dần dần biến mất. "Tôi ước, cô sẽ không theo đuổi tôi như thế này nữa."
    Anh ác ý hôn lên tai cô, nhẹ giọng nói,
    "Con gái như cô, thật đáng sợ. "
    Tiểu Mễ sắc mặt xanh xao.
    "Nhưng mà, bây giờ tôi có chút hối hận rồi----"
    Doãn Đường Diêu lấy tay lau nước mắt cho cô, rồi đưa lên miệng nếm thử, ừ, lạnh lạnh, mặn mặn,
    "được người khác yêu mạnh mẽ như vậy, cảm giác thật mới lạ, nếu không thì, chúng ta thử hẹn hò một thời gian xem sao"
    "Diêu!"
    Na Lộ hét lên, một chút khí chất của gái nhà lành cũng không còn.
    "Nhưng mà, làm sao đây, " Doãn Dường Diêu nụ cười đểu giả, "Chiếc khuyên kim cương đã rơi vào trong nước, tôi lại không muốn cái ước nguyện đó nữa. "
    Tiểu Mễ quá mệt đến mức khó nghe rõ những lời anh nói.
    "Giúp tôi tìm lại cái khuyên"
    Anh hôn lên làn môi xám xịt của Tiểu Mễ,
    "Tìm lại được cái khuyên, tôi sẽ hẹn hò với cô 1 tháng."
    "Diêu!Anh nói gì vậy?" Na Lộ lại hét lên.
    Tiểu Mễ chầm chậm ngẩng đầu lên, ngước nhìn anh, làn môi thâm tím:
    "Không cần, em không cần làm bạn gái của anh, chỉ cần anh vui, chỉ cần anh cho em ở bên cạnh anh, em đã cảm thấy rất hạnh phúc rồi."
    Doãn Dường Diêu nhếch mép:
    "Ồ?Chỉ nghe thấy phải vào bể nước tìm cái khuyên cô đã sợ hãi rồi à, không phải cô có thể làm tất cả vì tôi sao, chỉ cần tôi vui. Thế thì đi tìm lại cái khuyên đi."
    Na Lộ nhìn Doãn Đường Diêu, rồi nhìn xuống bể nước, đột nhiên hiểu ra anh đang muốn làm gì, không nhịn được cười:
    "đúng rồi, Tiểu Mễ nhanh lên, bạn có thể làm tất cả mà, vào bể nước này thì có đáng gì?"
    Bể nước rộng phải đến 20 mét. Vòi phun nước đang phun lên từng đợt mạnh mẽ. Nước rất sâu.
    Doãn Đường Diêu dáng người cao cao, khuôn mặt đẹp trai, dưới ánh nắng toát lên một mùi vị lạnh lẽo. Anh nhấc vai cô lên:
    "Sao vậy, sợ nước quá lạnh, không muốn đi à?Cô yêu thôi cũng chỉ có vậy thôi à?"
    Tiểu Mễ nắm chặt tay, sắc mắt cô xanh xao còn tiếng nói yếu ớt như lụa.
    "Tìm thấy chiếc khuyên, anh sẽ vui chứ?"
    "Ừ, tôi sẽ rất, rất vui. "
    Doãn Đường Diêu lạnh lùng, ánh mắt thậm chí còn không thèm nhìn cô.
    Anh nắm lấy khủyu tay cô dùng sức lay mạnh, ánh mắt ác hiểm.
    . . . . . . . . .
    . . . . . . . . .

    *"Em muốn nhìn thấy tuyết!"
    "Tuyết?"
    Anh cười khổ sở.
    Tháng tư ánh nắng tràn đầy, bây giờ thì kiếm đâu ra tuyết đây?
    "Em muốn nhìn thấy tuyết mà, " Cô hưng phấn nói,
    "Để tuyết nhẹ nhàng bay, bay lượn xung quanh em, khắp trời đất đều là tuyết, em ở trong tuyết nhắm mắt lại đưa tay ra hứng tuyết rơi. . . . sẽ rất lãng mạn đúng không?!"
    "Tiểu Mễ, em lại xem phim truyền hình nào rồi?"
    "Bản tình ca mùa đông! Bae Jong Joon ở trong tuyết. . . . . . anh ấy mỉm cười. . . . . Wow, thật đẹp thật quyến rũ!"
    Anh luôn biết.
    Mỗi lần cô xem cảnh tượng đẹp nào trong phim Hàn Quốc, là cô muốn bắt chước bằng được, cô nói như vậy có thể cảm nhận sâu sắc tình yêu trong câu chuyện.
    "Mặc kệ, em muốn nhìn thấy tuyết. . . . . Dực. . . . . "
    Cô lại nũng nịu đòi anh,
    "Được không. . . . . . . năn nỉ anh đấy. . . . "
    "Đợi sau khi tốt nghiệp, anh đưa em đến Thụy Sỹ xem tuyết rơi được không? Nghe nói tuyết ở đó rất đẹp" Anh dịu dàng nói.
    "Không!" Cô nhịu môi,
    "Người ta muốn xem bây giờ cơ!"
    "Tiểu Mễ. . . . "
    "Dực. . . . . . " Cô nài nỉ,
    "được không, năn nỉ anh đấy, Tiểu Mễ biết rằng Dực vĩ đại của cô có thể làm được bất cứ điều gì!Tiểu Mệ sùng bái Dực nhất!"
    "Nhìn thấy tuyết, em sẽ vui chứ?" Anh cười thở dài.
    "Vâng!Vâng!" Cô gật đầu lia lịa,
    "Em sẽ rất, rất vui!"
    Hai mắt cô sáng lên, ôm chặt hai cánh tay anh,
    "Dực, anh có cách rồi đúng không? Wow, em biết là Dực yêu Tiểu Mễ nhất! Dực có thể làm tất cả vì Tiểu Mễ!"
    Sân trường Thanh Viễn tràn ngập ánh nắng.
    Tiếng cười cô vang lên, ánh mắt anh tràn đầy là chiều chuộng, hai người cười ôm lấy nhau, tưởng như tất cả ánh nắng đang chiếu lên hai con người đó.
    Sinh viên Thanh Viễn mặc dù đều biết là anh và cô là một đôi nổi tiếng nhất trong trường, nhưng nhìn thấy cảnh tượng đó cũng không nhịn được ngước nhìn. Khuôn mặt cô hồng hào tràn đầy sức sống. Anh nhìn cô, rồi bất chợt hôn nhẹ lên môi cô. Cô sững người, khuôn mặt cô càng đỏ hồng hơn. Anh mỉm cười, rồi nắm lấy tay cô chạy nhanh trên con đường rừng trong trường.
    Chạy qua sân vận động.
    Chạy qua hồ Kính Minh.
    Chạy qua Viện Giao Lưu nhập văn học thuật.
    Anh dừng lại, mỉm cười:
    "Nhìn kìa, hoa Anh Đào."
    Đây là con đường hoa Anh Đào trong trường.
    Đang là mùa hoa nở.
    Sắc hoa trắng toát như tuyết.
    Khi gió nhè nhẹ thổi qua, cánh hoa bay bay, tạo nên khung cảnh tuyệt đẹp.
    Hoa Anh Đào thật đẹp. . . . . Hoa Anh Đào trắng toát rơi giống hệt tuyết. . . . . Tiểu Mễ giơ hai tai ra, nhắm mắt lại, mỉm cười.
    Trong tuyết hoa Anh Đào, cô giống như một thiên thần.
    "A!Dực đang ở trên cây!"
    Tiểu Mễ mở mắt ra, a, cô nhất thời mỉm cười, nụ cười tươi sáng hơn cả hoa Anh Đào. Thì ra Dực trèo lên cây rung mạnh, làm cho cánh hoa rơi xuống. Anh mỉm cười với cô, ánh mắt đầy trìu mến. Từng đợt, từng đợt hoa Anh Đào rơi xuống làm cho Tiểu Mễ dường như trở thành công chúa hoa Anh Đào xinh đẹp nhất. Còn Bùi Dực----- Vì trèo lên cây phá hoại nên bị kỷ luật.
    "Em vui là được. "
    Anh từ trong phòng bảo vệ đi ra, ôm lấy cô đang đứng đợi ở đó, mỉm cười nói.
    . . . . . . *
    . . . . . . . . .
    Cuối tháng 5 nhưng ánh nắng lại lạnh lẽo bất thường, trong không khí ngập tràn hơi lạnh, Tiểu Mễ mặc chiết váy xanh mỏng manh, cơ thể cô đang run lên, cô cố gắng để không ho thành tiếng, sắc mặt cô trắng bệch như giấy. Cô nhìn Doãn Đường Diêu. 2 tay nắm chặt thành nắm đấm, cố gắng để hít thở, để cho không khí đi sâu vào trong tim. Chỉ cần cô lấy được chiếc khuyên trong bể nước, anh sẽ rất vui chứ? Nụ cười lại nở trên môi Tiểu Mễ, sau đó, hơi thở của cô trở nên rất nhẹ. Như thế, hãy làm cho anh ấy vui. . . . . .
    "Có người nhảy xuống bể nước!"
    Mọi người trên quảng trường kinh ngạc!
    Chỉ nhìn trong làn nước sâu 1 mét, một cô gái mặc váy xanh đang vất vả tìm kiếm, nước từ vòi phun vào người cô, chiếc váy ướt đẫm, dinh chặt lên người cô gái. Thân thể cô đang run lên vì lạnh, run đến mức làm cho mọi người cảm thấy cô sẽ gục xuống ngay lập tức.
    Dưới ánh nắng.
    Trong bể nước.
    Cô gái bị vòi nước lạnh lẽo phun vào.
    Thân thể yếu ớt của cô gái giống như ngọn cỏ đang bị mưa dày xéo. Cô cúi xuống, cố gắng tìm kiếm gì đó ở dưới nước, một chút một chút, cô tìm kiếm rất tỉ mỉ.
    Nước. . . . . Rất lạnh, rất lạnh. . .
    Tiểu Mễ trước mắt đã không còn nhìn thấy gì, ánh nắng mờ ảo, làn nước cũng mờ ảo, khắp nơi là nước, khắp nơi lạnh lẽo. Cô chỉ dùng ngón tay mò tìm dưới đáy nước, cái khuyên nhỏ bé, mày ở đâu, ra đây đi. Hơi thở cô khó nhọc, làn nước lạnh lẽo đang lấy dần đi chút hơi sức cuối cùng của cô.
    Cái khuyên nhỏ bé, mày ở đâu. . . . . . Tiểu Mễ lại cúi xuống kiếm tìm. . . . . . . Khi Tiểu Mễ nhảy vào bể nước, vòi nước phun lên một đóa hoa nước. Hoa nước làm ướt đẫm bàn tay Doãn Đường Diêu.
    Trong bể nước, Tiểu Mễ cuối cùng cũng đứng thẳng lên, cô vẫy tay, hoa nước trên không trung phun lên trong suốt rồi rơi xuống. Cô vẫy tay với anh, nói điều gì đó, nhưng tiếng nước quá lớn, nghe không rõ ràng. Doãn Đường Diêu đi lên phía trước. Anh vẫn không hiểu được mình rốt cuộc đang làm cái gì, thì đã đi vòng đến bên cạnh vòi phun nước, đưa tay ra đỡ lấy Tiểu Mễ đang ướt đẫm người.
    Tiếng nước phun ào ạt. Tiểu Mễ đứng trước mặt anh, cô trông tội nghiệp giống như một con cá vừa nhảy ra khỏi nước. Bàn tay Doãn Đường Diêu vẫn giơ ra. Nhìn tay anh, cô sững người, ngẩng đầu lên, nụ cười yếu ớt nở trên môi cô. Sau đó, cô cũng giơ tay ra----
    Hai bàn tay nắm lấy nhau. . . . .
    Ngón tay tiếp xúc ngón tay. . . .
    Ngón tay cô lạnh buốt. . . . .
    Ngón tay anh nóng hổi. . . . . . .
    Ngay lúc đó, Tiểu Mễ đột nhiên ngã xuống nước. . . . .


    Trong bệnh viện đông đúc người, hành lang lộn xộn.
    Các bác sỹ y tá đi đi lại lại, nhìn người bệnh đi đi lại lại, người thăm bệnh đi đi lại lại, giường bệnh đẩy qua đẩy lại.
    Uy Quả Quả và Thành Quyên vội vã chạy đến bệnh viện, đến tầng 3.
    Cửa phòng bệnh bị đẩy ra!
    "Tiểu Mễ!" Uy Quả Quả hét lớn.
    Đột nhiên nhận được điện thoại nói Tiểu Mễ trong bệnh viện, bảo họ đến, không nói rõ tại sao lại ở trong bệnh viện, cũng không nói rõ tình hình thế nào, điện thoại đã ngắt. Vội vàng chạy đến bệnh viên, cô và Thành Quyên đến mức không nói với nhau được câu nào. Đóng cửa lại, Thành Quyên nhìn không thấy bác sỹ trong phòng bệnh, cũng không có thiết bị cấp cứu khẩn cấp, trong lòng đôi chút yên tâm, biết rằng tình hình của Tiểu Mễ cũng không đến mức quá nghiêm trọng.
    Uy Quả Quả vội đến bên Tiểu Mễ:
    "Tiểu Mễ!Tiểu Mễ!Bạn thế nào rồi?!"
    Tiểu Mễ yên lặng nằm trên giường bệnh, mái tóc ngắn của cô vẫn còn đôi chút nước, sắc mặt xanh xao, đôi môi tím ngắt, cô nặng nề ngủ, bàn tay trái nắm rất chặt.
    "Nói nhỏ chút, cô ấy đang ngủ."
    Thành Quyên nhẹ giọng nói, rồi kéo Uy Quả Quả từ bên cạnh giường bệnh ra xa một chút. "À. "
    Uy Quả Quả liếc nhìn Tiểu Mễ, rồi nhẹ nhàng lùi ra xa. Hy vọng không không ảnh hưởng đến cô nghỉ ngơi.
    Phòng bệnh yên lặng trong giây lát.
    Trong không khí dường như chỉ có hơi thở yếu ớt của Tiểu Mễ. Ánh mắt của Uy Quả Quả từ giường bệnh dịch chuyển, rồi kinh ngạc nhận ra, thì ra trong phòng bệnh còn có một người khác nữa! Doãn Đường Diêu đứng ở góc tường, cách Tiểu Mễ khoảng ba, bốn mét. Bàn tay anh đút túi quần, ánh mắt không có biểu cảm gì.
    Uy Quả Quả xông đến, chỉ tay về phía anh:
    "Đúng rồi, hôm nay Tiểu Mễ đi chơi với bạn phải không?Bạn lại làm điều gì khiến cô ấy phải vào bệnh viện thế này?!"
    Doãn Đường Diêu không quan tâm.
    Uy Quả Quả tiếp tục hét lên:
    "Này!Tiểu Mễ tốt với anh như vậy, thay anh chạy mười nghìn mét, giúp anh viết bài luận, chiếc váy mỏng như vậy anh đưa cô ấy cũng mặc. . . . . anh không biết là cô ấy đang bị bệnh à?Cô ấy đang sốt cao, sốt ba mươi chín độ!Tôi không cho cô ấy đi, nhưng cô ấy vẫn cứ đi, còn nói là sợ anh phải đợi, chưa đến mười giờ đã đi rồi!Nói đi!Anh rốt cuộc đã làm gì hại cô ấy đến nông nỗi này!"
    "Quả Quả!"
    Thành Quyên nói với cô phải nói nhỏ.
    Doãn Đường Diêu là một kẻ hết thuốc chữa, điều này cả trường Thánh Du đều biết. Hy vọng Tiểu Mễ qua lần này sẽ không như vậy nữa. Uy Quả Quả nhịn giọng. Chết thật, tức giận lại quên hết rồi. Cô lại trừng mắt nhìn Doãn Đường Diêu.
    Doãn Đường Diêu vẫn lạnh lùng, anh ta không nhìn Uy Quả Quả, dường như cũng chẳng nghe thấy cô nói gì.
    Đột nhiên---- Anh đứng thẳng dậy, đi đến bên giường bệnh.
    "Này!Anh làm gì vậy!"
    Uu Quả Quả vội vàng giơ tay ngăn anh lại. Lại muốn làm điều gì hại đến Tiểu Mễ đây?Doãn Đường Diêu đẩy tay cô ra, đi đến bên Tiểu Mễ.
    "Tỉnh rồi à?"
    Giọng nói anh vẫn lạnh lùng.
    Uy Quả Quả cũng vội vàng đi đến, cúi đầu nhìn. À, Tiểu Mễ yên lặng nằm đó, cô dần dần mở mắt, có vẻ vẫn rất mệt mỏi.
    Tiểu Mễ cố gắng ngồi dậy, ánh mắt quay sang nhìn Uy Quả Quả và Thành Quyên:
    "Cảm ơn các bạn, mình không sao."
    Uy Quả Quả lo lắng, vội vàng ấn cô nằm xuống, hét:
    "Sao lại không sao?Không sao mà lại vào bệnh viện à!Cho chung mình biết, Doãn Dường Diêu đã làm gì với bạn?"
    "Không sao. Mình không sao mà. "
    Tiểu Mễ nở nụ cười yếu ớt.
    Sau đó, ánh mắt cô nhìn Doãn Đường Diêu.
    Nụ cười cô đẹp như thiên sứ.
    Giọng nói rất, rất yếu ớt, cô nói với anh----
    "Em tìm thấy rồi. "
    Cô vất vả giơ bàn tay trái ra, một cái khuyên kim cương. . . . . Doãn Dường Diêu nhìn cái khuyên.
    Cái khuyên trong bàn tay cô đột nhiên phát sáng rực rỡ!


    Khi Bùi Ưu chuẩn bị về nhà, nhìn thấy cửa của nhà bên cạnh vẫn mở, còn bên trong u ám không bật đèn.
    Bùi Ưu gõ cửa rồi bước vào, vừa bước đi vừa hỏi:
    "Mẹ Doãn? Diêu? Có ai ở nhà không?"
    Không có ai trả lời.
    Phòng khách yên tĩnh dường như không có ai cả.
    Khi ánh mắt của Bùi Dực dần dần thích nghi với bóng tối, anh nhìn thấy Doãn Đường Diêu đang nhắm mắt ngồi trên ghế sofa. Bùi Ưu bước đến, ngồi bên cạnh anh, khoác vai anh:
    "Này, đang nghĩ gì thế. "
    Rất ít khi nhìn thấy Diêu thế này. Doãn Đường Diêu bị đánh thức, mở mắt ra nhìn thấy Bùi Ưu - người bạn lớn lên cùng với anh. Bùi Ưu tỉ mỉ dò hỏi anh:
    "Nghe viện trưởng nói, hôm nay cậu đến bệnh viện?"
    "Ừ. "
    "Ái chà, chuyện lạ nhỉ"
    Bùi Ưu vuốt mũi cười cười,
    "Cậu không phải là có chết cũng không vào bệnh viện à? Sao hôm nay lại tự mình đến đó vậy."
    Doãn Đường Diêu quay sang, biểu cảm có chút lúng túng.
    "Nghe nói, cậu bế một cô gái đến đó, có vẻ rất lo lắng, hét lớn ra lệnh viện trưởng Nhiệm phải đích thân khám bệnh cho cô gái"
    Bùi Ưu cười thành tiếng:
    "Diêu, có phải yêu rồi không, chúc mừng, chúc mừng."
    "Viện trưởng Nhiệm thật lắm mồm!" Doãn Đường Diêu nói.
    "Cô gái đó là ai? Hôm nào cho mình gặp nhé, ái chà, có thể làm cho công tử Diêu lo lắng như vậy" Bùi Ưu hài hước đùa.
    "Không phải. Cô ta chỉ là một người điên"
    Giọng nói Doãn Đường Diêu có vẻ buồn buồn.
    "Người điên?"
    Bùi Ưu lại càng tò mò. Là người điên như thế nào, có thể làm cho Diêu xấu hổ và lo lắng như thế này. Doãn Đường Diêu lại im lặng. Sắc mặt anh có vẻ khác thường, sâu trong mắt dường như có cái gì đó đang phát sáng. Nhưng lại có vẻ mờ ảo, tranh đấu và không rõ ràng. Ngón tay anh vô ý thức nắm cái gì đó. Bùi Ưu nhìn thấy, chỉ nhìn thấy cái khuyên kim cương, trong bàn tay Doãn Đường Diêu không ngừng phát sáng.
    "Này, cái khuyên trên mũi cậu sao lại gỡ xuống."
    Diêu đeo nó đã lâu lắm rồi, Bùi Ưu thậm chí còn cảm thấy cái khuyên đã trở thành một bộ phận trong cơ thể của Diêu. Doãn Đường Diêu nhìn chiếc khuyên. Ánh sáng từ chiếc khuyên kim cương phát sáng khắp phòng.
    Một hồi lâu-----
    Doãn Đường Diêu hỏi:
    "Ưu, nếu như có người nói với cậu--- cô ấy thích cậu, chỉ cần cậu vui, bất cứ điều gì cô ấy cũng có thể làm. Kể cả, cô ấy thật sự không muốn làm, kể cả việc khó khăn như thế nào cũng làm. . . . "
    "Là cô gái đó à?"
    "Ừ. "
    Doãn Đường Diêu dựa đầu vào ghế sofa, nhắm mắt lại, anh nắm cái khuyên vào trong lòng bàn tay:
    "Nhưng mà, tại sao đây?Mình luôn đối với cô ta rất tệ, cũng không thể hiểu được cô ta tại sao. . . . . "
    Bùi Ưu yên lặng nghe anh nói.
    "Ưu, cậu không biết. . . . "
    "Cậu thích cô ấy à?" Bùi Ưu mỉm cười. Doãn Đường Diêu trầm ngâm.
    "Không biết. Chỉ là mỗi lần cô ấy cười với mình, mình chỉ muốn hung dữ với cô ấy. Mình hung dữ với cô ấy, cô ấy vẫn cười với mình. Sau đó. . . . Mình lại muốn càng hung dữ với cô ấy không. . . . . "
    "Diêu, cậu là thằng ngốc!" Bùi Ưu cười lớn.
    Doãn Đường Diêu hít thở sâu, mở mắt ra, nói lớn:
    "Cô ta là một con điên. "
    "Ừ, Thằng Ngốc và Con Điên là một đôi trời sinh mà. Bùi Ưu nghiêm túc nói.
    "Ưu!"
    Khuôn mặt Doãn Đường Diêu đỏ gay.
    "Yêu đi" Bùi Ưu cười, "đàn ông con trai từng này tuổi rồi, cũng nên yêu một lần đi"
    Doãn Đường Diêu đẩy anh ra:
    "Nói chuyện như ông già, chỉ hơn mình có hai tuổi. À này, tại sao cậu không yêu?" "Mình?"Bùi Ưu xoa xoa mũi cười,
    "Mình vẫn đang chờ đợi cô gái của đời mình.
    Doãn Đường Diêu chịu không nổi nhìn anh. Bùi Ưu lại cười lớn.
    Hai người cười rất vui vẻ, căn phòng trong giây lát trở nên rộn rã.
    Qua một lúc, khổ sở lại hiện lên trên khuôn mặt Doãn Đường Diêu.
    "Ưu, mình lo. . . . . "
    "Sao vậy?"
    Doãn Đường Diêu im lặng.
    Bùi Ưu mỉm cười, nhìn anh:
    "Cậu bây giờ đang khỏe mạnh, chỉ cần cẩn thận một chút, điều gì cũng có thể. Nếu như cô ấy thật sự là một cô gái tốt, thì đừng có do dự nữa, yêu đi. . . . "
    "Ừ. . . . "
    "Cậu đã cảm động trước cô ấy rồi. "
    "Mình không có!" Doãn Dường Diêu thiếu chút nữa nhảy lên.
    "Được, được, cậu không có" Bùi Ưu nhịn cười,
    "thế thì coi như cho cô ấy một cơ hội đi"
    “Thật à---- Được không? Chiếc khuyên lạnh lẽo được bàn tay nóng hổi làm ấm . . . . . . . . "10.000 mét à? Mình thay anh ấy chạy. "
    Con đường chạy dài màu đỏ.
    Bóng hình cô chìm trong bóng tối, chỉ khi cô chạy qua bóng đèn mới nhận ra. . . . . . . .
    "Bài viết là của Doãn Đường Diêu!" Cô đứng bật dậy, tiếng nói đầy vẻ cương quyết. Anh nhìn thấy đôi mắt đó----
    Trong sáng như nước trắng đen rõ ràng, mang đôi chút buồn, yếu ớt, nhưng lại cực kỳ kiên cường! . . . . . . .
    "Tìm thấy cái khuyên, anh sẽ vui chứ?" Cơ thể cô đang run lên. . . . . . .
    Cô im lặng nằm trên giường bệnh, mái tóc ngắn vẫn còn đôi chút ướt, khuôn mặt xanh xao, đôi môi tím ngắt. Cô đang ngủ, tay trái nắm chặt lại.
    "Em tìm thấy rồi." Chiếc khuyên trong bàn tay cô đột nhiên lóe sáng rực rỡ! . . . . . . . . .
    Doãn Đường Diêu hít thở sâu, anh có thể nghe thấy nhịp tim mình đang đập nhanh. . . . . "Bịch!Bịch!Bịch!Bịch!. . . . "


    Buổi sáng.
    Trước tiết học đầu tiên.
    "Này, bạn vẫn chưa hết sốt, đi học làm gì! Nếu như bệnh càng nặng thì làm thế nào?! Uy Quả Quả ngồi cạnh Tiểu Mễ, nhìn cô.
    Thật không hiểu nổi, nghỉ học thì cứ nghỉ, dù sao bác sỹ cũng đã viết đơn bệnh rồi, sẽ không bị đánh dấu bỏ học mà.
    Tiểu Mễ ho nhẹ, mở sách ra:
    "Thầy giáo khi dạy sẽ bổ sung rất nhiều nội dung khác, chỉ dựa vào tự mình đọc sách sẽ bị thiếu hụt một số kiến thức. "
    "Này, tiết học này quan trọng, hay là bệnh của bạn quan trọng đây?"
    "Mình không sao, chỉ còn 38 độ thôi, sẽ khỏi ngay thôi mà."
    Uy Quả Quả khổ sở:
    "Năn nỉ đấy, có đi học hay không có quan hệ gì đâu, bạn chắc chắn sẽ đủ điểm mà."
    Tiểu Mễ mỉm cười lắc đầu:
    "Chỉ có cố gắng, người học xuất sắc mới có thể làm thiên sứ. "
    "Thiên sứ?" Cái gì vậy? Tại sao bạn muốn làm thiên sứ?"
    "Người ở bên người, hoa bên hoa, chim bên chim, thiên sứ cũng sẽ ở bên thiên sứ."
    Tiểu Mễ vừa đọc sách vừa nói.
    Càng nói càng khó hiểu, Uy Quả Quả hai mắt mơ hồ.
    Cửa phòng học bị đá mạnh!
    Các sinh viên lại sững sờ quay sang nhìn.
    Doãn Đường Diêu lạnh lùng, anh mặc bộ đồ đen, vai khoác chiếc ba lô to, ánh mắt không biểu cảm.
    "Lại là hắn, thật đáng ghét! Tại sao gần đây hắn ngày nào cũng đi học nhỉ? Không giống như trước đây ngày nào cũng bỏ học, mọi người đều được yên." Uy Quả Quả thì thầm.
    Cửa phòng học thường xuyên bị hắn đá, hậu cần đã phải đến sửa bốn, năm lần rồi.
    Doãn Đường Diêu đứng đó, ánh mắt lạnh lùng dò xét khắp phòng học, sau đó bước thẳng đến. Uy Quả Quả mở to mắt, kinh ngạc. Cái gì? Anh ta đang đi về phía cô và Tiểu Mễ!
    "Tiểu Mễ!" Uy Quả Quả nói. Trời ơi, Doãn Đường Diêu lại muốn làm gì đây, anh ta vẫn hại Tiểu Mễ chưa đủ hay sao? Khi Tiểu Mễ ngẩng đầu lên---- Doãn Dường Diêu vừa lúc bước đến trước mặt Tiểu Mễ.
    Ánh nắng sớm chiếu lên người anh, dáng người cao to của anh như bao vây lấy Tiểu Mễ.
    "Cô đến đây làm gì!"
    Giọng nói anh ta vừa hung dữ vừa lạnh lùng.
    Tiểu Mễ sững người, bắt đầu ho:
    "Khụ. . . . em đến học mà. . . . "
    "Doãn Đường Diêu, làm gì mà hung dữ như vậy! Anh hại cô ấy vẫn chưa đủ hay sao, hôm nay lại định giở trò gì để hại cô ấy nữa đây! Cho anh biết----"
    Uy Quả Quả nói liên hồi, tất cả sinh viên trong lớp đều quay lại nhìn.
    "Bác sỹ nói cô phải nghỉ ngơi!"
    Tiểu Mễ sững người.
    Uy Quả Quả trợn tròn mắt ngạc nhiên.
    Các sinh viên trong lớp cũng vậy, trong giây lát không hiểu vì sao.
    Doãn Đường Diêu đang quan tâm đến Tiểu Mễ à?"
    "Không học hành gì nữa, quay về ký túc!"
    Doãn Đường Diêu cầm cặp của Tiểu Mễ lên, thô lỗ nhét sách vở của cô vào cặp, nhét nhầm cả sách của Uy Quả Quả vào đó mà cũng không biết.
    "Em. . . . . em muốn đi học. . . . . "
    Bàn tay Tiểu Mễ nắm chặt cặp sách, nói nhẹ nhàng.
    Trên chiếc cặp sách màu trắng, bàn tay của Doãn Đường Diêu, bàn tay của Tiểu Mễ, khoảng cách không đến hai cen ti met.
    Anh muốn giật lấy cặp sách của cô, cô lại dùng sức giữ lại. Doãn Dường Diêu hét lên:
    "Này!Cô----" Tiểu Mễ cười.
    Ánh mắt cô nhìn thẳng, đôi môi vẫn còn chút xám xịt, nhưng nụ cười rất có tinh thần.
    ". . . . Em thật sự không muốn nghỉ học. . . . "
    Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô một hồi lâu.
    Cuối cùng------ Anh nói:
    "Tùy cô!"
    Anh buông cặp sách của cô xuống!
    "Cảm ơn. "
    Tiếng nói của Tiểu Mễ rất nhẹ nhàng, nhỏ đến mức chỉ có Uy Quả Quả bên cạnh mới nghe thấy, cũng chỉ có Uy Quả Quả nhìn thấy hình như sắc mặt Doãn Đường Diêu đột nhiên đỏ lên một chút.
    Doãn Đường Diêu quay lưng bước đi.
    Đột nhiên, hít sâu một hơi, biểu cảm của anh dường như đang tranh đấu.
    Anh lại quay người, mở cặp sách của mình, lấy từ bên trong ra---- Một bình thuốc!
    Một gói thuốc giấy! Một hộp thuốc! Lại một gói thuốc giấy nữa! . . . . . . .
    Cuối cùng là một bình nước giữ ấm!
    Tiểu Mễ và Uy Quả Quả sững người nhìn đống thuốc trên mặt bàn, cả lớp đều kinh ngạc. "Uống hết chỗ thuốc này!"
    Doãn Đường Diêu cương quyết nói, rồi quay người bước về chỗ của mình.
    Uống hết. . . . chỗ thuốc này?
    Có phải Doãn Đường Diêu đã mua hết thuô

  • adminA

    tiếp tục đi bạn, truyện cũng khá hay đó. Post hết phần còn lại luôn đi

  • adminA

    ## Chập tối, khi Tiểu Mễ ôm chồng tài liệu đã phô tô xong quay về lầu 5 Phong Viên, nụ cười vẫn nở trên môi cô. Cô hít sâu, mùi vị mùa hè nhiệt liệt mà ấm áp. À, thật sự, một hương thơm thật đẹp! Thực ra dùng "đẹp" để hình dung huơng thơm hình như không phù hợp lắm, nhưng đây là tính từ duy nhất đang hiện lên trong đầu cô. Cô tìm kiếm nơi tỏa ra mùi thơm. Trên cửa sổ của phòng nhân viên quản lý, đặt bình hoa thật đẹp. Bình thủy tinh nhỏ bé, nước ngập nửa bình, màu lá xanh đậm, cắm vào là bốn năm bông hoa trắng. Mùi hương tỏa khắp nơi, Tiểu Mễ không tránh khỏi bị thu hút.

    "Đây là hoa gì?"

    Cô tò mò cẩn thận đưa tay chạm vào bông hoa.

    Cô Thành đóng quyển sổ ghi chép lại, ngẩng đầu lên, dịu dàng cười:

    "Là hoa Di Tử”

    "Hoa Di Tử?"

    Tiểu Mễ nói nhỏ.

    Trước đây cô chỉ nghe nói đến hoa Di Tử qua sách báo, đều nói là nó thuần khiết lại thơm ngát. Nhưng mà cô không có dịp nhìn thấy. Không nghĩ đến rằng, nó còn dễ thương hơn cả những gì cô nghĩ.

    "Thích không?"

    "Vâng!Hoa đẹp quá, hơn nữa lại rất thơm!"

    Cô Thành đứng dậy, cầm bình hoa Di Tử lên, đặt vào tay Tiểu Mễ, mỉm cười:

    "thế thì tặng cháu đó. Nhớ là mỗi ngay thay một lần nước, sẽ có thể nở thêm ba bốn ngày nữa."

    "Không, không. . . . “ Tiểu Mễ vội vàng đặt bình hoa xuống, xấu hổ nói:

    "Cô Thành, mấy hôm trước cháu bị bệnh cô chăm sóc cháu, tốt với cháu như vậy. . . . . trong lòng cháu. . . . . cháu không biết cảm ơn cô như thế nào. . . . . . cháu không thể lại nhận bình hoa của cô nữa. . . “

    "Con bé ngốc. . . “ Cô Thành nắm chặt tay Tiểu Mễ.

    "Cháu vừa chuyển đến đây, còn rất nhiều điều không quen, quan tâm đến cháu là điều nên làm. Hơn nữa cô cũng nghe các bạn nói, biết được là cháu cũng chịu nhiều vất vả"

    Tiểu Mễ cắn môi:

    "Không, mọi người đối xử với cháu rất tốt"

    Cô Thành nhìn Tiểu Mễ, mỉm cười:

    "Tiểu Mễ à, cô quý cháu, từ ngày đầu tiên cháu chuyển đến ký túc, cô đã rất quý cháu. Cho nên, sau này có chuyện gì, nhớ cho cô biết nhé, cô sẽ giúp cháu"

    Quầng mắt Tiểu Mễ đỏ lên:

    "Vâng, cháu biết, cảm ơn cô"

    Khi cô còn rất nhỏ, mẹ cô đã qua đời, bố cô là bác sỹ của hội chữ thập đỏ, năm nào cũng ở nước ngoài để cứu trợ bệnh nhân và nạn nhân thiên tai. Sự quan tâm của cô Thành giống như một luồng hơi ấm, hội tụ trong cơ thể cô rồi biến thành nước mắt muốn trào ra.

    "Cháu cầm hoa mang đi"

    Cô Thành lại cầm lọ hoa đặt vào tay cô.

    "Nếu thích thì cháu đặt bên cạnh giường, ngửi thấy mùi thơm của hoa, tâm trạng sẽ vui hơn, rồi sức khỏe cũng hồi phục nhanh hơn"

    "Vâng!"

    Tiểu Mễ không nói gì nữa. Cô hít một hơi, đột nhiên đặt hoa và tập tài liệu trong tay xuống, cô đưa tay ra ôm lấy cô Thành

    “Cô Thành, cháu cũng quý cô!"

    Nói xong, mặt cô đỏ lên một chút, rồi cầm lấy bình hoa và tập tài liệu, chạy lên gác. Cô Thành nhìn bóng hình Tiểu Mễ khuất đi dằng xa, cô mỉm cười, nụ cười nhân hậu.

    Trong ký túc không có người.

    Tiểu Mễ đặt bình hoa Di Tử lên bàn học, rồi cúi xuống ngửi ngửi. A, tâm trạng vui muốn cất tiếng hát, haha. Giở tập tài liệu ra, cô ngồi xuống, chuẩn bị viết bài luận. Lần này đợi cô làm xong phần sơ bộ của bài luận, nhất định phải để Doãn Đường Diêu tham gia ý kiến, nếu không khi thầy giáo tra hỏi, thì lại bị lộ mất. Cái bút màu da cam chậm chậm viết ra những nội dung có giá trị. Cô đọc rất chăm chú. Ngoài cửa sổ trời càng lúc càng tối

    “Reng reng----"

    Đột nhiên tiếng di động kêu làm Tiểu Mễ giật bắn người. Cô vội vàng nghe máy:

    "A lô”

    "Tiểu Mễ. . . “

    Âm thanh phát ra từ điện thoại làm cô sững người. Có vài giây cô quên mất hít thở, cả người ngồi im, bàn tay nắm chặt lấy cái bút

    “Bố, bố về nước rồi à” Cô thì thầm nói.

    Từ trước đến nay chỉ có sau khi về nước, bố cô mới nghĩ đến gọi điện cho cô

    “Tiểu Mễ. . . . .” Bố cô thở dài,

    "Sao chuyển trường cũng không nói với ba một câu, tại sao lại chuyển đến chỗ xa như vậy?Số điện thoại cũng thay đổi, nếu không có Hạo Dương giúp đỡ, có phải con không đinh liên lạc với ba nữa?"

    "Không a, con nghĩ ba phải tháng 11 mới về nước, không muốn làm phiền ba”

    Giọng nói của Tiểu Mễ rất khách khí,

    "Đến đây con đổi số điện thoại sẽ rẻ tiền hơn, con định sau khi ba về nước sẽ liên hệ với ba”

    "Tiểu Mễ, mọi việc đã qua nửa năm rồi, con không nên. .”

    "Ba!" Tiểu Mễ giành nói,

    "Dạo này ba có khỏe không? Ở Kenya có việc gì vui không?"

    "Rất tốt, con yên tâm” Ông bố do dự, cuối cùng thở dài,

    "Thời tiết phía nam khác phía bắc rất nhiều, con phải tự chăm sóc bản thân nhé, đừng để bị bệnh, đừng để ba phải lo lắng”

    "Vâng”

    "Mấy ngày nữa ba sẽ đi Iraq, khoảng ba, bốn tháng”

    "Bên đó hình như rất hỗn loạn, ba phải cẩn thận đấy”

    "Được, hai chúng ta đều phải tự chăm sóc tốt cho bản thân” Dừng một lúc,

    "Tiểu Mễ, tiền con còn đủ dùng không? Trước khi ba đi sẽ gửi cho con thêm một khoản nữa”

    “Không cần đâu, còn có rất nhiều trẻ em ở các nước nghèo cần khoản tiền đó. Con ở đây đủ dùng rồi”

    "Tiểu Mễ, ba xin lỗi con”

    "Ba, ba nói gì vậy" Tiểu Mễ cười,

    "Con rất tự hào có một người ba như vậy, ba giống như một Thiên Sứ quan tâm đến những người cần giúp đỡ. Hơn nữa, con đã trưởng thành rồi, không giống như lúc nhỏ cứ bám theo ba khóc lóc nữa đâu”

    Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, Tiểu Mễ dường như nghe thấy tiếng thở dài của ba

    “Ba, sao vậy? Con rất khỏe, ba không phải lo lắng” Cô mỉm cười nói

    “Sau này cứ mỗi 2 tháng ba sẽ gọi điện cho con một lần, được không?"

    "Vâng, được ạ”

    Sau đó, hai người không biết nói gì nữa. Từ lúc 7 tuổi sau khi mẹ mất, lần nói chuyện điện thoại này đã lâu hơn tất cả những cuộc gọi điện nửa năm trước cộng lại rồi

    “Tiểu Mễ, Hạo Dương bên cạnh ba, cậu ấy muốn nói chuyện với con”

    "Hạo Dương?" Tiểu Mễ sững người, sau đó có vẻ hoang mang nói:

    "Không cần đâu, con bây giờ có chút việc. . . . . “

    Nhưng có một giọng nói đã vọng đến tai cô…

    "Tiểu Mễ!"

    Một giọng nói trầm buồn, mang theo những ký ức ác mộng trong quá khứ, vang lên bên tai Tiểu Mễ!

    "Tiểu Mễ, cậu nghe thấy mình nói gì chưa? Mình là Hạo Dương!"

    Cô nhắm mắt lại, cố gắng để tất cả những ký ức trấn tĩnh lại, cô nắm chặt cái bút trong tay, thở ra một hơi

    “Hạo Dương. . . . .”

    "Bạn thật là đã chạy trốn hả! Đến cả một lời từ biệt cũng không nói à?! Bạn biết là mình tìm bạn rất vất vả không! Mình nghĩ là bạn mất tích rồi, nghĩ là bạn xảy ra chuyện gì rôi! Việc chuyển trường tại sao lại không thương lượng với mình!"

    Tiểu Mễ cắn chặt môi: "Xin lỗi, Hạo Dương. . . . “

    "Cậu ta đã chết rồi!Tiểu Mễ, cậu ấy chết rồi!!" Giọng nói hét lên

    “Trịnh Hạo Dương. . .” Sắc mặt Tiểu Mễ xanh xao

    “Dực chết rồi! Trong phòng xác bệnh viện bạn đã chạm vào thi thể của cậu ấy! Thâm tím lạnh ngắt không có chút sức sống! Cậu ấy chết rồi! Cậu ấy đã chết hoàn toàn rồi! Người đó không phải là Dực! Kể cả có quả tim của Dực thì cũng không phải là Dực! Bạn tỉnh lại đi được không? Lẽ nào bạn thật sực điên rồi!"

    Cả người Tiểu Mễ bắt đầu run lên, giọng nói phẫn nộ trong điện thoại cùng bóng tôi ngoài cửa sổ, giống hệt như bàn tay sắc nhọn của ác ma, một cơn ác mộng

    “Tiểu Mễ, bạn quay về đi, Dực đã. . . . .”

    "Bạn lại nói từ đó nữa” Tiểu Mễ hạ giọng nói,

    "Nếu như bạn lại nói từ đó nữa, Trịnh Hạo Dương, tôi thề là bạn sẽ không còn là bạn của tôi và Dực nữa”

    Bên kia đầu dây vọng lên một tiếng thờ dài.

    "Tiểu Mễ. . .”

    "Trịnh Hạo Dương, bạn biết rõ là Dực vẫn còn sống, anh vẫn còn sống trên thế gian này!Chỉ cần anh ấy vẫn còn, kể cả chỉ có một ngón tay, một sợi tóc, tôi cũng sẽ ở bên anh ấy!Tôi đi đâu, tôi khỏe hay không, không cần phải nói với bạn. Tôi yêu Dực, kể cả một nghìn năm, một vạn năm sau, người mà tôi yêu vẫn là Dực. Bạn… quên tôi đi”

    "pa"

    tiếng cúp máy vang lên, cô cố gắng cắn chặt môi, cả người run lên, hương hoa Di Tử tràn ngập không khí làm cô không thể thở được.

    Dực. . . . . . Tại sao họ đều nói là anh đã chết rồi?Anh rõ ràng vẫn sống, anh vẫn rất khỏe, em có thể nghe thấy nhịp thở của anh, nhìn thấy anh cười, cảm nhận được hơi ấm của anh. Anh vẫn sống, em biết là anh vẫn còn sống, em biết là anh mãi mãi không nỡ rời xa em. . . . . Nhưng mà. . . . . .

    Tại sao nước mắt chảy dài trên mặt. . .

    Nước mắt mặn chát, ướt đẫm khuôn mặt, chảy xuống môi.

    Tim cô lạnh băng băng, cố sức hít thở, nhưng không cảm nhận được không khí, hình như nước mắt tràn ngập tim cô, không còn không gian để hít thở. . . .

    Tiểu Mễ gục mặt trên bàn. Nghe thấy tiếng khóc, bóng dáng của cô bị ánh đèn chiếu dài dài. Hoa Di Tử yên lặng tỏa hương thơm ngát, cánh hoa trắng toát giống như một cơ thể không còn một giọt máu

    “Ding dong dong~~~~" Tiếng di động lại kêu lên. Tiểu Mễ bịt tai lại, cô không muốn nghe, không muốn nghe những lời nói ấy nữa! Tiếng nhạc di động vẫn không ngừng kêu lên.

    Cô cầm điện thoại lên, định lấy pin ra để nó không thể kêu lên được nữa. Đột nhiên, cô nhìn thấy tên của người gọi điện… "Doãn Đường Diêu" Là lúc nào nhớ vào máy vậy?Trong nước mắt, trong đầu cô là một khoảng trống

    “Này!Sao không nghe điện thoại!"

    ". . . . .”

    "Nói đi chứ!"

    ". . .”

    "Cô đang khóc à?"

    Tiếng nói của Doãn Đường Diêu có vẻ lo lắng, sau đó phẫn nộ,

    "Ai làm cô buồn, cho tôi biết!"

    "Không có, chỉ là em. . . .”

    Tiểu Mễ vội vàng lau nước mắt, ho vài tiếng, dừng tiếng nấc trong họng

    “Chỉ là cái gì?"

    "Em muốn nhìn thấy anh. . . .” Tiểu Mễ nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói

    “. . . . . “ Doãn Đường Diêu sững người giây lát,

    "Này!Buổi chiều vừa gặp nhau mà, hơn nữa buổi tối tôi rất bận, không có thời gian”

    ". . . . . Hehe, em đùa đấy”

    "Thật à?"

    "Vâng”

    "Thế thì 8 giờ tối gặp nhau ở cổng học viện Kinh Doanh” Doãn Đường Diêu cứng giọng nói

    “ . . . .”

    "Tôi chỉ cho cô 20 phút!Có chuyện gì thì lúc đó nói!Thế nhé!"

    Trong điện thoại vang lên tiếng "bip bip bip"

    Hương thơm của hoa Di Tử thoang thoảng bay đến. Trước bàn học, Tiểu Mễ cố gắng hít thở, tự nói với bản thân phải lấy lại tinh thần!Cô lau nước mắt trên mặt, rồi cười với cái gương trước mặt, mặc dù trong nụ cười vẫn còn nước mắt.

    *** ***

    Trên bầu trời đầy sao.

    Sân vận động nhỏ ở học viện Kinh Doanh có những chiếc đèn tỏa ra ánh sáng yếu ớt, vài sinh viên nam đang vui vẻ đá bóng, con đường chạy nhựa trong đêm tối đã không nhìn rõ màu sắc, sân chiếu phim ngoài trời bên cạnh bất thời truyền sang những lời đối thoại, âm nhạc và tiếng cười nói của sinh viên.

    Tiểu Mễ chạy chầm chầm chậm trên đường chạy màu đỏ.

    Mồ hôi chảy ra, cô chạy rất chậm, gió đêm nhè nhẹ thổi qua, mồ hôi được gió thổi khô rồi mồ hôi khác lại chảy ra. Cơ thể chạy rất nóng, mồ hôi toát ra có một cảm giác thoải mái. Nước trong cơ thể mỗi người đều có hạn, nếu như biến thành mồ hôi, sẽ không còn biến thành nước mắt nữa.

    Cô vẫn chạy chầm chậm.

    Khi cô chạy đến vòng thứ 5, dưới bóng đèn của đường chạy xuất hiện một cái bóng. Dáng người anh cao, mái tóc ướt dường như vừa gội qua, chiếc khuyên kim cương dưới ánh đèn liên tục tỏa ánh sáng lấp lánh.

    Sân vận động trong đêm, trong giây phút đó anh thật sự giống như đang phát sáng, làm cho sao trên trời cũng mất đi màu sắc vốn có.

    Anh trừng mắt nhìn Tiểu Mễ, đưa tay vẫy cô lại gần. Tiểu Mễ chầm chậm bước đến

    “Bảo cô đợi tôi ở cửa học viện Kinh Doanh, sao lại chạy ra đây! Muốn chết à?!”

    Ánh mắt Doãn Đường Diêu nảy lửa. Mẹ kiếp, làm cho anh tắm xong còn không kịp lau tóc, kết quả là cô lại đang chầm chậm chạy ở đây!

    "À, 8 giờ rồi à?Em nghĩ là. . . .”

    Cô vội vàng lấy di dộng ra, xem thời gian. . . . . 7 giờ 40. Cô xấu hổ vuốt vuốt tóc:

    "Xin lỗi, có lẽ là thời gian trong điện thoại chậm mất rồi. Cái đó. . . . anh đợi em lâu lắm không?"

    Doãn Đường Diêu đứng đó, không nói gì. Anh sẽ không cho cô biết là anh vừa tắm xong là đi đến chỗ hẹn luôn, còn không kịp xem thời gian. Tiểu Mễ cười:

    "Cảm ơn anh”

    "Cảm ơn cái gì?" Cô cười nhẹ:

    "Không có gì, chỉ là muốn cảm ơn anh”

    Chỉ có nhìn thấy anh, ở bên cạnh anh, nhịp tim hoảng loạn sợ hãi đó mới có thể chậm chậm ổn định lại.

    Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô hồi lâu. Cô gái cổ quái!

    "Tại sao khóc?"

    "Em không có. . .”

    "Nói đi!"

    Anh nắm chặt lấy khủyu tay cô, tiếng nói hung dữ, cô đau đớn

    “Đau. . .”

    "Mắt lại sưng mọng lên, cô coi tôi là thằng ngốc à?! Nói đi, ai bắt nạt cô! Có phải là. . . . “ Anh đột nhiên không nói nữa

    “Ai?"

    Tiểu Mễ quên mất đau đớn, tò mò truy hỏi

    “Dương Khả Vi.. Sắc mặt cô ta có vẻ kỳ lạ… Là cô ta bắt nạt cô?!"

    "Tại sao lại là cô ấy?"Càng tò mò hơn

    “Cô chỉ cần nói có phải hay không là được!Ít nói vớ vẩn đi!"

    Anh hung dữ, biểu cảm lại càng kỳ lạ

    “Anh đã hẹn hò với Dương Khả Vi bao giờ chưa? Nhớ lại rồi, lần đầu tiên trong phòng học nhìn thấy anh, Quả Quả nói là Dương Khả Vi và Na Lộ là bạn gái của anh

    “Không phải!"

    "Thế tại sao cô ấy lại phải bắt nạt em?"Cô nhìn anh,

    "Cái đó, anh hơi coi thường con gái rồi đấy”

    Anh trừng mắt nhìn cô

    “Kể cả bị anh từ chối, cũng không nhất định sẽ thù hận em chứ, anh quá kiêu ngạo đấy. Khả Vi mặc dù không thích em lắm, nhưng cũng thật sự không làm gì hại đến em, em cảm thấy thực ra cô ấy cũng rất dễ thương đấy” Cô cười ngọt ngào, hai mắt chớp chớp

    “Kiêu ngạo?!"

    "He he" Cô nhớ lại. Chết rồi, cô thật sự đã nói 2 từ đó?

    "Cô nói tôi kiêu ngạo?!"

    Anh đang hết sức giận dữ

    “A. . . . . cái đó. . . . “ Cô nghĩ trước nghĩ sau,

    "Cái đó. . . . . a! Đúng rồi! 20 phút rồi chứ?"

    "20 phút nào!"

    "Anh nói chỉ gặp em 20 phút" cô lấy điện thoại ra, nụ cười rạng rỡ,

    "sắp hết 20 phút rồi, anh có thể về rồi, haha”

    "Mễ Ái…"

    Anh tức giận nghiến răng.

    Hơi thở nguy hiểm. . .

    Tiểu Mễ cẩn thận lùi lại nửa bước

    “Binh!" Một cái cốc mạnh vào trán cô!Cô đau đớn.

    Ôi, thế là không tránh kịp rồi.

    "Tôi là người có thể bị cô gọi đến đuổi đi à? Muốn chết phải không?!"

    Doãn Đường Diêu trừng mắt,

    "Tôi cứ không đi đây!"

    ". . . . . À”

    Tiểu Mễ xoa trán. Không đi thì thôi, sao lại đánh người ta

    “. . . Đau không?"

    Tiếng nói anh vẫn cứng nhắc. Cô kêu lên:

    "Đau”

    "Binh!"

    Lại một cái cốc nữa. Tiểu Mễ nước mắt như sắp chảy ra, Doãn Đường Diêu, kẻ bạo lực này

    “Tôi hỏi cô đau không?!"

    Anh nguy hiểm giơ ngón tay lên, chuẩn bị tiếp chúc thân mật với trán cô một lần nữa

    “. . . Anh. . . . . anh muốn em nói đau. . . . . hay là không đau. . .”

    "Nói thật!"

    "Cái đó. . . . . hình như có một chút chút đau. . .”

    Ngón tay anh lại giơ lên, dường như ngay sau đó lại không hề niệm tình cốc thêm một phát nữa

    “Nhưng mà thực ra không đau chút nào!Thật sự không đau mà!" Tiểu Mễ nói liên hồi,

    "Không đau!Không đau!Kỳ lạ thật!"

    "Ừ”

    Có vẻ như cảm thấy hài lòng, bàn tay anh xoa vào trán cô, lực rất mạnh, Tiểu Mễ đau đến mức nước mắt như sắp chảy ra.

    Doãn Đường Diêu là một thằng ngốc!

    Thằng ngốc Doãn Đường Diêu đột nhiên dùng đôi tay đỡ lấy đầu cô.

    Dưới ánh đèn.

    Mặt anh dần dần tiến gần cô.

    Tiểu Mễ mở to mắt.

    Môi anh trước mặt cô.

    Cô lo lắng nhắm mắt lại không dám thở.

    Sau đó…

    Hơi thổi dịu dàng, có chút ấm áp, có chút lạnh lẽo, rất gần trán của cô, nhẹ như lông vũ, rất nhẹ, rất nhẹ.

    Cô mở mắt ra. Sâu trong mắt anh có sự nhiệt tình và xấu hổ.

    Nhìn thấy ánh mắt ngạc nhiên của cô, anh hét lên:

    "Nhìn cai gí!Nhắm mắt lại!"

    Cô không dám mở mắt ra nhìn nữa. Doãn Đường Diêu cười, anh thích hung dữ, thích bắt nạt cô, giống như một con mèo thông minh biến cô thành một con chuột dễ thương. Không nhớ ra là quyển sách nào nói, nếu như con gái thích một ai đó, thế thì kể cả bạn bắt nạt cô ấy, cô ấy cũng sẽ không còn cảm thấy đau. Có lẽ là lừa gạt, bởi vì trán cô ấy đã đỏ rực lên rồi

    “Này. . . .”

    Tiểu Mễ nhìn trộm. Anh đang cười

    “Làm cái gì đấy!"

    "Muốn về rồi. . . .”

    "Tại sao”

    "Hơi lạnh”

    Mồ hôi trên người đã khô hẳn, gió đêm thổi đến, cô lạnh.

    Bệnh vừa khỏi, cô không muốn nhiễm bệnh lại

    “Nhưng tôi không muốn đi!"

    "A. . . .”

    Tiểu Mễ quay mặt đi.

    Trong màn đêm, bộ phim chiếu trong sân vận động truyền đến tiếng cười của các sinh viên, Doãn Đường Diêu quay đầu nhìn, đột nhiên nói:

    "Đi xem phim”

    Trong màn đêm. Khắp trời đầy sao. Màn hình chiếu phim là một bức tường màu trắng, ánh sáng máy chiếu chiếu lên, nhân vật nam nữ chính bắt đầu lãng mạn yêu nhau, chia tay, rồi lại yêu nhau. . . . .

    Các sinh viên ngồi trên từng bậc thang, ba ba hai hai, có lúc chảy nước mắt, có lúc vỗ tay, có lúc lặng im không nói gì.

    Tiểu Mễ và Doãn Đường Diêu ngồi trên bậc thang cao nhất, gió đêm thổi qua người anh và cô, tóc anh đã khô, cơ thể có mùi thơm thoang thoảng. Anh đưa tay ôm lấy Tiểu Mễ đang run người lên, cứng giọng nói:

    "Như thế này thì không lạnh nữa chứ!"

    Anh dùng lực rất mạnh, cô ngay lập tức bị kéo vào trong lòng. Nhưng mà-------- Bởi vì như vậy, cô nghe thấy nhịp đập của trái tim anh

    “Thình thịch----" Tim anh đập bên tai cô” Thình thịch----"

    Tim anh đập cùng với cô “Thình thịch----"

    Cô thậm chí có thể cảm thấy nhiệt độ và dòng máu đang lưu thông qua trái tim ấy.

    Thời gian qua đi trong đêm, tất cả như không có gì thay đổi. Cô vẫn là cô, chỉ cần có anh là nhất định có cô, chỉ cần có cô là nhất định có anh.

    Dực. . . . . . Em biết, anh không hề ra đi. . . . .

    *** ***

    Các sinh viên lớp 2 Kinh Tế Đối Ngoại đã quen với việc Doãn Đường Diêu đi học đầy đủ, mặc dù lần nào anh cũng đến muộn, hơn nữa lần nào cũng dùng chân đá vào cửa để mở ra.

    Các sinh viên trong lớp cũng dần dần quen với việc Tiểu Mễ giúp Doãn Đường Diêu chép bài, khi thầy giáo hỏi cô thì thầm giúp anh trả lời, Doãn Đường Diêu đánh nhau với người khác cô đến can đồng thời xin lỗi thay anh, khi Doãn Đường Diêu bắt nạt cô dường như cô luôn nở một nụ cười tỏ vẻ không có chuyện gì.

    Cho nên khi đến tiết Tài Nguyên Nhân Lực, Doãn Đường Diêu nộp bài luận, rồi rất lưu loát trả lời câu hỏi về bài luận của thầy giao, các sinh viên cũng chỉ biết trợn tròn mắt, không thể hiện thái độ kinh ngạc quá lớn.

    Doãn Đường Diêu và Tiểu Mễ đang yêu nhau ư? Những người "bạn gái cũ" của Doãn Đường Diêu ở học viện Pháp Luật đến phòng học của lớp họ, dùng ánh mắt tò mò nhìn Tiểu Mễ 5 phút, rồi hỏi cô về chuyện đó.

    Kết quả của họ là bị Doãn Đường Diêu dùng quyển sách ném thẳng vào mặt làm lệch cai mũi vừa làm xong ở thẩm mỹ viện. Thế là, vấn đề đó chẳng có ai dám hỏi nữa.

    Cho đến một buổi chiều…

    "Đây là Trịnh Hạo Dương, vừa chuyển đến từ đại học Thanh Viễn, mọi người hoan nghênh”

    Thầy chủ nhiệm mỉm cười giới thiệu sinh viên nam đang đứng trên bục giảng.

    Anh cao khoảng 1m90, mái tóc đen nhánh, đôi mắt sáng. . . . . . Tiểu Mễ thẫn người nhìn Doãn Đường Diêu, trong lớp một vài sinh viên thì thầm bàn tán, ngoài cửa sổ chim tung cánh lay động cành lá, cô đang rất hoang mang.

    Trên bục giảng, ánh mắt của Trịnh Hạo Dương đã tìm thấy cô. Ánh mắt anh sáng lên. Anh nhìn cô. Cô nhìn anh, sắc mắt vẫn hơi xanh xao, răng cắn lên môi, ngón tay nắm chặt lấy chiếc bút, thất thần, "rẹt-----", ngòi bút vạch một đường dài lên quyển vở.

    Còn bên cạnh cô.

    Doãn Đường Diêu đang gục mặt ngủ, hơi thở đều đặn, không nghe thấy gì, không nhìn thấy gì, không biết rằng là có một sinh viên mới chuyển đến

    “Trịnh Hạo Dương, em tự tìm chỗ ngồi, sắp đến giờ vào học rồi”

    Thầy chủ nhiệm nói rồi rời khỏi phòng học.

    Lớp 2 Kinh Tế Đối Ngoại bắt đầu sôi nổi bàn luận, việc kỳ lạ năm nào cũng có, năm nay đặc biệt nhiều. Tiểu Mễ giữa học kỳ chuyển đến đã là một điều là rồi, không nghĩ rằng là lại còn có điều kỳ lạ hơn nữa!Còn cách kết thúc học kỳ có một tháng, sức hút của Thánh Du trở nên mạnh mẽ từ lúc nào. Ha ha, hay là sự nổi tiếng của Thanh Viễn chỉ là hư danh.

    Trịnh Hạo Dương đi xuống dưới lớp. Anh không để lộ biểu cảm gì, nhưng đôi mắt vẫn đề lại cho người khác ấn tượng mạnh mẽ. . . . Các nữ sinh có đôi chút hứng khởi, từng người một dọn dẹp đồ trên bàn của mình, hy vọng rằng anh sẽ đến ngồi cạnh mình. Ánh mắt anh căn bản không quan tâm đến điều đó.

    Anh đi thẳng xuống cuối lớp. Tiểu Mễ có thể cảm nhận thấy tiếng bước chân anh đang bước đến, từng bước từng bước. Cô cố gắng hít thở, tay nắm chặt bút, tuy nhiên không biết có phải do dùng lực quá mạnh hay không, chiếc bút từ trong tay rơi xuống, nảy trên bàn một lúc, rồi rơi "cộp" xuống đất.

    Chiếc bút mực lăn dưới đất.

    Một đôi giày da đen bóng, chiếc bút máy dừng lại trước đó. Trịnh Hạo Dương nhặt chiếc bút lên. Không biết vì sao, khi anh lấy thân người cao một mét chín mươi cúi xuống nhặt chiếc bút, rất nhiều sinh viên nữ trong lớp đột nhiên có cảm giác run lên. Anh đưa chiếc bút cho cô

    “Cảm ơn” Tiểu Mễ thì thầm nói, không ngẩng đầu lên nhìn anh.

    Khi cô đưa tay lên để lấy chiếc bút, anh lại cầm rất chặt, rất rất chặt, cảm giác như mãi mãi không muốn buông ra.

    Cô sững người, ngón tay vẫn để trên chiếc bút. Khoảng hai ba giây sau, anh nắm tay cô lên, đặt chiếc bút máy vào lòng bàn tay cô, sau đó gập bàn tay cô lại. Tay anh thật lạnh. Tiểu Mễ cắn chặt môi, cuối cùng ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh buồn buồn, cảm giác như bị ai đó làm tổn thương. Anh im lặng quay người bước đi. Ngồi sang chỗ trống bến cạnh, Anh và Tiểu Mễ chỉ cách nhau một chỗ đi lại.

    Im lặng, anh bắt đầu sắp xếp sách vở

    “Này!Kia là ai?" Doãn Đường Diêu hét lên, mẹ kiếp, vừa mở mắt ra đã thấy thằng đó nắm chặt tay Tiểu Mễ! Lại dám nắm tay cô! Còn cô lại thể hiện một bộ mặt thất thần.

    Tiểu Mễ giật mình:

    "Anh dậy rồi a?"

    "Tôi hỏi cô thằng kia là ai?!"

    Doãn Đường Diêu trừng mắt, chuẩn bị cáu tiết

    “À. . . . . anh ta. . . .” Cô do dự, cố gắng mỉm cười,

    "cậu ấy là sinh viên mới chuyển đến”

    "Đến từ đâu?"

    ". . . . . . Thanh Viễn” Lại là Thanh Viễn. Doãn Đường Diêu dò xét:

    "Cô quen nó à?"

    Tiểu Mễ cúi đầu nhìn vở, giả vờ ngốc nghếch:

    "À, thầy giáo vừa giới thiệu rồi”

    "Mễ Ái!"

    Tiếng hét của Doãn Đường Diêu làm cả lớp quay lại nhìn, thầy giáo Tài Chính Quốc Tế vừa bước vào cũng giật mình.

    Trịnh Hạo Dương quay đầu nhìn Doãn Đường Diêu, ánh mắt thách thức. Doãn Đường Diêu cũng trừng mắt nhìn.

    Trong sự yên lặng, các sinh viên dường như có thể nghe thấy tiếng hai ánh mắt chạm nhau

    “Vào học!Chào thầy giáo!"

    Lớp trưởng Thành Quyên đứng dậy chào giáo sư, các sinh viên khác cũng chào theo. Trịnh Hạo Dương quay đầu lại, chuyên tâm nghe giảng.

    Tiểu Mễ kéo áo Doãn Đường Diêu, thì thầm nói:

    "Vào học rồi”

    "Vào học thì sao!" Anh tức giận, "Nói đi, thằng đó là ai?!"ánh mắt cô nhìn hắn, chắc chắn không phải là vừa mới quen biết. Đặc biệt là ánh mắt thằng kia nhìn Tiểu Mễ, thật sự là không thể nhịn được!

    "Em phải chép bài. . . . “ Tiểu Mễ nói càng nhỏ.

    "Ghi chép cái gì!"

    "Chép bài đầy đủ, sau này khi anh ôn tập kiểm tra, mới có thể có cơ hội đạt kết quả cao hơn” Cô cười dễ thương

    “Ma nó thèm quan tâm”

    Anh lẩm bẩm, đối mặt với nụ cười của cô, cơn giận trong người anh bất ngờ tiêu tan

    “Anh cũng đừng ngủ nữa, thầy giáo Tài Chính dạy rất hay”

    "Muốn chết à!Cần cô phải lo cho tôi!"

    Doãn Đường Diêu lại trừng mắt nhìn, rồi lại gục mặt xuóng bàn.

    À, ánh nắng buổi chiều quá nhức mắt, không phù hợp nghe giảng, chỉ hợp với ngủ

    “Ngủ quá nhiều sẽ biến thành lợn. . . “ Cô thì thầm

    “Binh!"

    Một cái gõ lên trán cô!

    Tiểu Mễ oán, ồ, anh ta không ngủ à, sao lại nghe thấy được. Doãn Đường Diêu đang nằm ngủ nở một nụ cười lớn, giống như một đứa trẻ. Tiểu Mễ im lặng nhìn anh, lời giảng của thầy giáo toàn bộ bay qua tai cô. Cô đang nghĩ chỉ muốn ở bên anh như thế này. Yên yên tĩnh tĩnh ở bên cạnh anh.

    Tiết học buổi chiều trôi qua rất nhanh. Doãn Đường Diêu ngủ cả buổi chiều, anh lồm cồm ngồi dậy, cả người nhức mỏi. Anh vươn người để cho đỡ nhức, rồi nói với cô:

    "Tý nữa đưa cô đến một nơi”

    Tiểu Mễ cất sách vở: "Chỗ nào?"

    "Đi thì biết!Hỏi nhiều thế!"

    Anh khó chịu nói, sau đó nhìn cô. Cô mặc một cái váy dài màu trắng, mái tóc ngắn bóng mượt, tron gánh nắng, cả người dường như đang trong suốt

    “Cô. . . “

    "Sao vậy?"

    "À, hôm nay rất xinh”

    Giọng nói anh rất hàm hồ, Tiểu Mễ suýt chút nữa nghe không rõ

    “À, ha ha”

    "Tại sao luôn mặc màu trắng?"

    Ngoại trừ lần đầu tiên "hẹn hò" cô mặc cái váy xanh anh đưa, cô hình như luôn chỉ thích mặc màu trắng

    “Màu trắng, là màu của thiên sứ” Cô mỉm cười

    “Thiên sứ?" Tại sao cô luôn thích nói cái điều vớ vẩn này ra

    “Vâng. Thiên sứ là trong sáng không tỳ vết, cho nên họ thích màu trắng, nếu như mặc quần áo màu trắng, thiên sứ tìm ra sẽ dễ hơn”

    "Tìm cái gì?"

    Doãn Đường Diêu chẳng hiểu sao cả, tại sao càng ói càng không hiểu nổi.

    "Tiểu Mễ”

    Một giọng nói trầm như đêm tối xen vào.

    Tiểu Mễ run tay, quyển vở"bộp" rơi xuống đất. Cô hoang mang cúi xuống nhặt, trời ơi, thật vô tích sự, tại sao lại có thể vụng về như vậy.

    Hai bàn tay cùng lúc xuất hiện trước mặt cô.

    Cô sững người. Một bàn tay tranh lên trước mặt cô nhặt quyển vở lên, "Bộp" ném vào người cô, sau đó một cái gõ mạnh quen thuộc tìm đến trán của cô

    “Vụng về thật!Tý nữa gặp bạn tôi, đừng có như thế nữa, hiểu không!"

    Doãn Đường Diêu tức giận. Từ khi sinh viên mới chuyển đến, cô bắt đầu không bình thường, trong đó chắc chắn có trò gì đó

    “Vâng”

    Tiểu Mễ gật đầu, do dự mỉm cười.

    “Xin lỗi cô ấy”

    Trịnh Hạo Dương đứng trước mặt Doãn Đường Diêu, chiều cao một mét chín mươi có cái gì đó tạo cảm giác cho người đối diện phải khiếp sợ, anh uy hiếp Doãn Đường Diêu, ánh mắt lạnh lùng

    “Mày là cái quái gì!" Doãn Đường Diêu nổi giận

    “Cô ấy không phải là người mà mày có thể bắt nạt”

    Trịnh Hạo Dương nhìn vết đỏ trên trán Tiểu Mễ, trong lòng đau nhói,

    "Xin lỗi cô ấy đi!"

    "Mình không sao!Không đau mà!"

    Tiểu Mễ vội vàng nói

    “Cô ấy với mày có quan hệ gì!” Doãn Đường Diêu nhìn Tiểu Mễ,

    "Bạn gái của tao, tao thích bắt nạt cô ấy, liên quan gì đến mày!"

    "Bạn gái?. . . . “

    Một ánh mắt đau đớn chầm chậm quay sang nhìn Tiểu Mễ

    “Em… là bạn gái của nó?"

    Tiểu Mễ cắn chặt môi, trong ánh mắt đau đớn của Trịnh Hạo Dương, đột nhiên cô không thở được.

    Vẫn còn một số sinh viên trong lớp vẫn chưa ra về, họ tò mò quan sát ba người cuối lớp. Doãn Đường Diêu đầy vẻ tức giận, Trịnh Hạo Dương có vẻ đang đau khổ, đứng giữa họ, Tiểu Mễ trông thật nhỏ bé.

    Ánh nắng buổi chiều rọi khắp phòng học.

    Lá cây bên cửa sổ trong suốt thơm ngát.

    Doãn Đường Diêu chầm chậm quay đầu lại, anh trừng mắt nhìn Tiểu Mễ đang yên lặng:

    "Này!Cho tôi biết, cô có phải là bạn gái của tôi không!"

    Lần đầu tiên nhìn thấy Tiểu Mễ như thế này.

    Sắc mặt cô nhợt nhạt dường như linh hồn đã bay mất, cô đứng đó, trong ánh nắng, nhưng dường như lại không có cách nào đưa tay chạm vào được

    “Có nghe thấy không!Nói cho nó biết!"

    Doãn Đường Diêu trong lòng có vẻ hoang mang, anh bắt đầu lắc mạnh vai cô

    “Buông cô ấy ra!" Trịnh Hạo Dương giữ chặt tay anh lại

    “Bốp----!"

    Doãn Đường Diêu vung tay đấm thẳng vào mặt Trịnh Hạo Dương

    “Hạo Dương!"

    Tiểu Mễ kinh hãi, đỡ lấy Trịnh Hạo Dương.

    Lúc đó, cô đã lấy lại tinh thần, dùng sức hít thở, để bản thân bình tĩnh lại. Máu mũi chảy ra. Tiểu Mễ vội lấy khăn giấy ra giúp anh cầm máu. Anh giữ chặt khăn giấy, cũng giữ chặt lấy ngón tay cô.

    Cô bất ngờ, vội vàng buông tay ra, có chút lo lắng nhìn Doãn Đường Diêu. Nhưng Doãn Đường Diêu lại bình tĩnh khác

  • adminA

    Con đường núi cô đơn, hai bên đường là những hàng cây xanh mướt, gió thổi qua lá cây, tiếng kêu xào xạc, hơi nóng của buổi chiều dường như đã giảm đi một chút.

    Màu đỏ của mặt trời chiều muộn ôm trọn cả đất trời, Doãn Đường Diêu đứng trong ánh nắng, mái tóc màu hạt dẻ ngang ngạnh, nhưng lại được ánh nắng chiều muộn chiếu thành vẻ dịu dàng.

    "Cô đến đây làm gì?!"

    Giọng nói anh hung tợn, trong mắt đầy hỏa khí

    Tiểu Mễ ngơ ngác ngồi trên mặt đất, đầu gối cô chầm chầm đứng thẳng lên, khuôn mặt rạng rỡ, trong đôi mắt đen láy dường như có sương mù, cô yên lặng nhìn anh, đôi mắt không nhấp nháy, có chút thất thần, có chút trống rỗng, dường như nghe không hiểu anh nói cái gì.

    "Tôi hỏi cô đến đây làm gì?!"

    Doãn Đường Diêu hét lên, tức giận nắm chặt bàn tay. Đã nói không muốn gặp cô, nhưng cô lại vẫn cứ đến, từ cửa sổ phòng ngủ nhìn thấy bóng dáng đi bộ của cô trên con đường núi, lúc đầu anh định không mở cửa cho cô, kể cả cô có đợi bao nhiêu lâu trước cửa cũng không cho cô vào, nhưng mà, cô lại đột nhiên không đi nữa, như người mất hồn ngồi bên đường, cúi mặt ôm chặt đầu gối không biết có phải đang khóc hay không, anh vẫn không thèm quan tâm, tuy nhiên, cô lại ngồi đó hai giờ liền! Cô ta đang giở trò gì đây?! Doãn Đường Diêu nắm chặt vai cô, kéo cô dậy, trừng mắt nhìn:

    "Này!Nói đi chứ!"

    Bị anh cầm vai lắc mạnh, Tiểu Mễ dường như dần dần tỉnh lại, cô lắc đầu, cố gắng để bản thân tỉnh giấc lại khỏi ảo ảnh vừa rồi. Điều đó là không thể, đó là cô bị ảo giác, trước đây cô cũng thường nhìn nhầm, cố gắng hết sức chạy theo, nhưng rồi lại phát hiện ra đó là một ảo giác đáng buồn cười! Còn Doãn Đường Diêu đứng trước mặt cô. . . . . . Mặc dù có chút hung dữ, có chút trẻ con, có chút vụng về, có chút thích bắt nạt cô, nhưng mà, cô có thể cảm thấy hơi ấm từ hơi thở của anh, có thể cảm thấy sự quan tâm sâu sắc từ trong ánh mắt của anh, dường như cũng có thể nghe thấy nhịp đập của trái tim anh.

    Lá cây trong làn gió của hoàng hôn xào xạc kêu. Lại là ảo giác à? Cô dường như thật sự có thể nghe thấy tiếng trái tim đập, nhịp tim dịu dàng hơn cả làn gió nhẹ trong buổi hoàng hôn. . .

    ". . . . . . Anh bị ốm à?"

    Hít một hơi, ánh mắt cô không còn thất thần nữa, quan tâm nhìn anh.

    "Không. "

    "Đỡ hơn chút nào chưa?Là cảm cúm?Sốt?Đau bụng?Hay là dạ dày không khỏe?"

    "Tôi không bị ốm!Cô nghe không hiểu à!"

    Cô dường như thật sự nghe không hiểu, cô đưa tay nhẹ nhàng đặt lên trán anh.

    Bàn tay cô rất lạnh, giống hệt như bông tuyết rơi đầu mùa đông, bông tuyết bay vào trong người Doãn Đường Diêu, lành lạnh, làm anh giật mình.

    "Này, hình như không bị sốt"

    Tiểu Mễ nở nụ cười, nụ cười rất nhẹ, cũng nhẹ như một bông hoa tuyết,

    "xin lỗi, anh luôn nói là không bị bệnh, cho nên em không tin lắm"

    Doãn Đường Diêu cau có:

    "Tôi hỏi cô đến đây làm gì?!"

    "Nhưng mà, hình như anh gầy đi một chút, sắc mặt cũng nhợt nhạt đi một chút" Cô chăm chú nhìn anh, nghi ngờ nói,

    "Hay là có chỗ nào khác không thoải mái?"

    "Mễ-----Ái----!"

    "Có phải là. . . . . tim. . . . . " Cô hốt hoảng mở to mắt, sợ hãi vì ý nghĩ vừa hiện lên trong đầu,

    "Có phải là tim có vấn đề không?!"

    "Có phải cô mãi mãi nghe không hiểu lời tôi nói!"

    Doãn Đường Diêu giận dữ hét lên với cô,

    "Tôi nói tôi không bị bệnh! Tôi nói là tôi không muốn nghe thấy giọng nói của cô nữa, đừng có gặp tôi nữa!Cô hoàn toàn không hiểu à?!Cô là con ngốc à?!"

    Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn anh.

    Ánh nắng hoàng hôn đỏ rực khắp nơi, con đường núi được bao phủ bởi một màu đỏ rực rỡ của buổi chiều tàn, cây cối hai bên đường trong làn gió nhẹ buổi tối xào xạc kêu, lá cây trong trong ánh nắng dịu dàng hình như say muốn đi ngủ rồi.

    Một lúc lầu, đứng trước mặt anh, cô gật đầu nói:

    "Vâng, nghe không hiều"

    Câu trả lời thật là rõ ràng dứt khoát, Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô, không biết là có cảm tình hay là cuồn cười, giống hệt như một quả bóng bị gió thổi đột nhiên bị kim châm vào. Cô cười khổ sở nói với anh:

    "Bởi vì em không định làm theo lời anh nói, cho nên, cứ coi như hoàn toàn nghe không hiểu là xong. "

    "Cô!"

    "Muốn nói chuyện với anh, muốn lại nhìn thấy anh, muốn ở bên cạnh anh, muốn nhìn thấy anh cười, nhìn thấy anh vui, cho nên những lời nói đó của anh em cứ coi như hoàn toàn không hiểu"

    Ánh mắt trắng đen rõ ràng giống như dòng suối trong vắt, nụ cười trên môi cô có một chút run run, tuy nhiên vẫn nhìn thẳng vào anh, ánh mắt không nhấp nháy.

    Doãn Đường Diêu nổi cáu.

    "Mẹ kiếp, cô coi mình là cái quái gì mà muốn làm gì thì làm!. Tôi nói không muốn gặp cô là không muốn gặp cô!"

    Cô yên lặng cười một lúc.

    ". . . . . À"

    Cúi đầu xuống, cô lấy từ trong túi xách của mình ra một quyển vở da mềm, cầm tay anh lên, đặt quyển vở vào trong lòng bàn tay anh:

    "đây là vở ghi toàn bộ bài học mấy hôm nay và một số tài liệu ôn tập, nửa tháng nữa là thi rồi, anh phải chú ý ôn tập mới được"

    Anh trừng mắt nhìn quyển vở, bàn tay nắm chặt lại, quyển vở dường như đang bị bóp nát.

    "Đừng!"

    Cô nhảy dựng lên, giống hệt như một con khỉ treo trên tay anh, dùng sức kéo, ôm chặt cánh tay của anh vào lòng,

    "Năn nỉ anh đấy, đừng như vậy, những nội dung này phải mất cả một buổi tối mới làm xong!Anh nhìn quầng thâm trên mắt em, có phải rất giống con gấu trúc không?Năn nỉ anh, nếu như lại thức thêm một đêm nữa là em sẽ bị bệnh đấy!"

    "Cô là con ngốc?!"

    ". . . . . . Hả?"

    "Quyển vở có vứt đi cũng không bị nát!Cô căng thẳng như thế làm gì!"

    ". . . . . . hả. . . . . đúng rôi, ha ha"

    Cô xấu hổ cúi đầu, buông tay anh ra. Khuôn mặt anh không biểu cảm:

    "Có lẽ nên xé nát nó ra mới phải"

    Nói rồi, hai tay anh cầm quyển vở lên, chỉ cần dùng sức. . . . . . .

    "Em sẽ về!"

    Tiểu Mễ hét lên, đôi tay giữ chặt tay anh lại, liên tục hét:

    "Em sẽ lập tức biến mất, anh đừng xé nó!"

    Doãn Đường Diêu lạnh lùng:

    "Kể cả tôi xé nát nó, cô chép lại một lần nữa cũng được mà"

    Thì ra, cái mà cô gọi là tốt với anh, cũng có thể cảm thấy thức đêm rất khổ sở.

    "Nhưng mà, như vậy anh sẽ phải đọc quyển vở này chậm mất một ngày"

    ". . . . . "

    "Hôm nay em về đây, ngày mai sẽ đến thăm anh, ngày kia cũng sẽ đến thăm anh, ở trường không biết chừng cũng có thể gặp anh. Nhưng mà, nếu như tối nay anh có thể đọc quyển vở này có lẽ sẽ nhớ thêm được một số kiến thức"

    Nụ cười cô dễ thương, đôi mắt cong cong,

    "hơn nữa, buổi tối em cũng sẽ có thời gian chuẩn bị thêm một số tài liệu ôn tập mới"

    Trong buổi hoàng hôn.

    Con đường núi chỉ có anh và cô.

    Anh trừng mắt nhìn cô, dáng người cao lớn có chút gượng gạo.

    Không biết tại sao, khi anh đối diện với cô hình như rất nhiều lúc là trừng mắt nhìn cô, ngoài điều đó ra, anh ngốc nghếch không nghĩ ra còn biểu cảm nào khác cho phù hợp.

    Bàn tay nhỏ bé của cô nắm chặt đôi tay to lớn của anh.

    Đôi tay anh có chút nóng bỏng.

    Bàn tay cô lạnh lẽo như làn mưa tối hôm qua.

    Tiểu Mễ buông tay anh, xấu hổ vuốt vuốt tóc, ho lên một tiếng, nói với anh:

    "Thế. . . . . em đi về đây, anh nhất định phải xem quyển vở này đấy nhé!"

    Nói xong, cô đeo túi xách lên, quay người chuẩn bị bước đi. Anh trừng mắt nhìn bóng dáng của cô, mắt nhìn cô càng đi càng xa.

    "Này!Đứng lại!"

    Doãn Đường Diêu hét lên, tỏ vẻ bực bội. Lần này cô rất nghe lời, ngoan ngoãn đứng lại, quay người nhìn anh:

    "Sao vậy. "

    "Cô------"

    ". . . . . " Cô chăm chú nhìn anh.

    "Cô đến chỉ vì quyển vở này?!"

    "Hả, không phải"

    "Thế thì tại sao?"

    "Em còn muốn biết bệnh tình của anh thế nào rồi"

    "Đã nói với cô là tôi không có bệnh!!"

    ". . . . À"

    Giống như người say luôn nói rằng mình không say, người điên nói rằng mình không điên, Tiểu Mễ thậm thụt nghĩ.

    "Còn gì nữa không?!"

    Doãn Đường Diêu hung dữ nhìn cô.

    "Còn gì nữa?. . . . " Cô vuốt vuốt tóc, nghĩ giây lát, sau đó khuôn mặt đỏ lên một chút,

    "Còn nữa là. . . mấy ngày rồi không nhìn thấy anh, em. . . . . "

    "Còn gì nữa?!"

    Anh ngắt lời cô, tiếp tục chất vấn.

    Cô trợn tròn mắt, ngơ ngác nhìn anh:

    ". . . . . hết rồi"

    "Muốn chết à!Còn gì nữa?!"

    ". . . . . Cái đó. . . . . . còn gì nữa đây?"

    "Nghĩ đi!"

    ". . . . . " Khổ sở nghĩ. . . . .

    "Nói đi!"

    Cô khổ sở vuốt vuốt tóc:

    "Còn gì nữa, anh nói cho em biết được không?"

    Thật sự không nghĩ ra còn gì nữa. Trộm nhìn anh, wow, dáng vẻ anh thật đáng sợ, ánh mắt hình như đang phun lửa, hình như tức giận đến mức ngay sau đó sẽ định đánh cho cô một trận.

    "Mễ----Ái----!"

    Lại nữa rồi, mỗi khi anh nổi điên là cả tên cả họ của cô đều lôi ra, cô lùi lại một bước.

    "Ha ha, xin lỗi, em lúc này đầu óc có chút trục trặc. . . . . năn nỉ. . . . anh nhắc nhở cho em biết được không?Một chút chút là được. . . . . "

    Tiểu Mễ cười, trước ánh mắt đáng sợ của anh cô lại lùi lại một bước.

    Doãn Đường Diêu hít sâu, muốn kiềm chế cơn giận, nhưng mà khi anh mở miệng ra lại là tiếng hét----

    "Nó là ai?!"

    "Ai?"

    "Thằng đó là----ai----?!"

    Thật sự muốn giết chết cô ta, giết chết cô ta!

    "À, anh nói Hạo Dương phải không?"

    ". . . . . . "

    Hạo Dương. . . . gọi thật thân mật, trái tim Doãn Đường Diêu đột nhiên như co thắt lại. Cô cẩn thận thăm dò anh, nhẹ nhàng nói:

    "Anh ghen à?"

    Sắc mặt anh có vẻ không thoải mái.

    "Mẹ kiếp!Ai ghen chứ!"

    "Ha ha, em nghĩ là anh sẽ không ngốc như vậy chứ. "

    Doãn Đường Diêu trừng mắt, anh hít thở sâu, nắm chặt tay, quyển vở trong tay đang kêu "sột soat" , nếu như đó là cổ của cô thì đã bị đứt cả chục lần rồi! Tiểu Mễ mỉm cười:

    "Trịnh Hạo Dương là hàng xóm của em, em và anh ấy từ nhỏ đã quen biết nhau, hơn nữa luôn luôn là bạn học, cho nên có vẻ thân thuộc, chỉ vậy thôi. "

    "Nó thích cô. "

    Ánh mắt thằng đó nhìn cô, hình như sẽ nuốt mất cô, khát vọng chiếm hữu mạnh mẽ đó hình như trong bán kính năm mươi mét đều có thể cảm nhận thấy.

    ". . . . Vâng. "

    "Cô biết?"

    Doãn Đường Diêu trợn mắt.

    "Vâng. "

    "Thế cô------ Thế cô còn để cho nó tiếp cận cô, thế cô còn để nó dùng ánh mắt đó nhìn cô, thế cô còn để cho nó nắm tay cô bước đi trước mặt tôi!”

    Doãn Đường Diêu có vẻ đau đớn.

    "Cho nên, nếu như em thích anh ta, em sẽ không đến Thánh Du, cho nên, nếu như mười mấy năm không thể thích anh ta, thể thì sẽ không thể đột nhiên thay đổi, cho nên, nếu như bởi vì anh ta mà tức giận, thì anh là một thằng ngốc. "

    Giọng nói cô rất nhẹ, nụ cười cũng rất nhẹ, ánh mắt nhìn anh, hình như anh thật sự là thằng ngốc số một thiên hạ.

    Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô. Tiểu Mễ an ủi:

    "Còn giận à?"

    Doãn Đường Diêu tiếp tục trừng mắt nhìn cô.

    Tiểu Mễ vuốt vuốt tóc, cũng trừng mắt nhìn anh:

    "Thế thì anh tiếp tục giận đi, em về đây. "

    Quay người, cô đeo túi xách lên vẫy vẫy tay, cười nói,

    "Bye bye, nhớ buổi tối xem quyển vở nhé. "

    Ánh nắng chiều muộn như say.

    Tiểu Mễ đã đi xa rồi. Doãn Đường Diêu cúi đầu xuống, mở quyển vở đã nhàu nát ra, nét chữ trong đó rất đẹp, mỗi nét chữ đều viết rất cẩn thận, hình như người viết sợ người đọc nhìn không rõ ràng.

    Quyển vở lật đến trang cuối.

    Giữa trang có một hàng chữ----

    "Nhất định phải nghiêm túc xem nhé, nếu không thi không đỗ sẽ rất ngốc rất ngốc, em sẽ cười anh đấy!"

    Đáng ghét!Muốn chết à!Doãn Đường Diêu "bốp" đóng quyển vở lại, tức giận ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thấy bóng dáng mặc váy trắng của Tiểu Mễ dần dần mất hút dưới con đường.

    Bầu trời đầy ánh nắng đỏ rực, bóng dáng của cô đột nhiên trong suốt, trong suốt như ở phía sau có một đôi cánh của thiên sứ.

    *** ***

    Buổi sáng.

    Cửa lớp học bị một bàn chân đá vào! Tiếng động manh làn cho các sinh viên lớp 2 Kinh Tế Ngoại Thương đều ngẩng đầu nhìn ra phía cửa lớp. Hừ, thực ra không cần nhìn, nhắm mắt lại cũng biết là kẻ đó chính là Doãn Đường Diêu.

    Cánh cửa lật qua lật lại, vang lên tiếng "cách cách cách" đáng thương. Nhưng mà đôi tai Doãn Đường Diêu làm sao có thể nghe thấy, anh đang đeo earphone nghe nhạc, tìm đến chỗ ngồi phía cuối lớp.

    "bộp----!"

    Quyển vở vứt xuống trước mặt Tiểu Mễ, làm cô giật mình.

    Cô ngẩng đầu lên, nhìn Doãn Đường Diêu, trên khuôn mặt nở nụ cười rạng rỡ:

    "A, anh đến rồi, em nghĩ là mấy hôm nữa anh mới đến. "

    Doãn Đường Diêu không lộ biểu cảm ngồi xuống chỗ ngồi bên cạnh cô:

    "Ở nhà rất chán. "

    "Quyển vở đã xem xong chưa?"

    "Chưa. "

    ". . . . . Chưa?" Cô mở to miệng,

    "Tại sao lại không xem?"

    "Vớ vẩn, cô bảo tôi xem thì tôi phải xem à" Anh trừng mắt nhìn cô,

    "Tôi cứ không xem đấy!"

    "Sẽ thi trượt đó, anh đã thi trượt ba môn rồi. . . . . "

    Cô than thở, để thêm một môn thi trượt nữa thì sẽ không lấy được bằng tốt nghiệp đâu.

    "Tôi không quan tâm. "

    "Nhưng mà. . . . . "

    "Ai quan tâm thì tự nghĩ cách đi"

    Doãn Đường Diêu gục mặt xuống bàn bắt đầu ngủ.

    Con lợn~~~~~~ Đồ ngốc~~~~~~ Dở hơi~~~~~~ Tiểu Mễ tức không thể lấy chân đá vào anh ta, tức chết đi được, hắn biết điểm yếu của cô? Đúng rồi, cô rất quan tâm, cô không muốn anh thi trượt sau đó bị người khác cười, nhưng mà dáng vẻ nhởn nhơ đó của anh thật đáng ghét!

    "Này, đừng ngủ nữa!" Cô dùng sức đẩy mạnh người anh

    "Muốn chết à!"

    "Anh không thể thi trượt" Cô trộm nhìn anh, như thế muốn ngủ thì đừng đi học nữa.

    "Từ hôm nay anh phải bắt đầu ôn bài, phải chăm chú nghe giảng!"

    "Cô thật lắm chuyện!"

    Doãn Đường Diêu tức giận ngẩng đầu lên, cô đến trường là cô phải vui chứ, thật lắm điều.

    "Em rất lắm chuyện" Cô buồn bã,

    "Anh mà thật sự thi trượt thì làm thế nào. . . "

    "Thế thì có làm sao, vẫn lấy được bằng tốt nghiệp, vẫn vào được công ty nhà tôi"

    Anh lạnh lùng, chẳng có khác biệt nào cả.

    "Không được!"

    ". . . . . . . ?"

    "Như thế anh sẽ bị chê cười, sẽ bị người ta nói là vì mẹ mà được vào công ty, người ta sẽ cười sau lưng anh. "

    "tôi không quan tâm"

    Anh lạnh lùng.

    Cô nhầm rồi, không có ai dám cười anh, ít nhất là trước mặt anh tất cả mọi người đều rất tôn kính anh, thế giới này đã yên định như vậy rồi.

    "Em quan tâm!" Tiểu Mễ cắn chặt môi, nhìn thẳng vào mắt anh,

    "Anh phải là người xuất sắc nhất" Từ nhỏ đến lớn, anh luôn giỏi giang làm cho mọi người phải ngưỡng mộ. Doãn Đường Diêu lười biếng nhìn cô:

    "Tùy cô, ai quan tâm thì đi mà cố gắng"Nói rồi, anh lại gục mặt xuống bàn để ngủ. "Này~~~~" Cô tiếp tục dùng sức đẩy anh,

    "đừng ngủ nữa, kể cả em có cố gắng hơn nữa, một con lợn cũng không thể thi đỗ được. " "Cốp----!"

    Một cái gõ mạnh vào trán cô! Doãn Đường Diêu sắc mặt đầy vể u ám:

    "Gần đây càng ngày càng khoa trương rồi đấy. Mẹ kiếp, thật là đã xơi tái anh rồi đúng không!

    "Đâu có. . . . " Cô đau đớn xoa trán, uất ức nói.

    "Em sẽ cố gắng giúp anh thi đỗ, nhưng mà anh cũng phải đóng góp một phần chứ, sao lại như vậy. . . . "

    "Muốn chết!" Anh giơ tay lên uy hiếp.

    "Ha ha"

    Cô nắm chặt cánh tay anh, nở một nụ cười dễ thương,

    "năn nỉ anh đấy, hợp tác một chút đi, không vất vả lắm đâu, rất dễ thi đỗ mà. "

    "Có lợi gì không?"

    "Hả?"

    "Tôi hỏi cô có lợi gì đây, nếu không thì tại sao phải hợp tác?"

    Đang nói, Doãn Đường Diêu đột nhiên nhận ra một ánh mắt u ám, anh ngẩng đầu nhìn ánh mắt đó, cách một đoạn, Doãn Đường Diêu và Trịnh Hạo Dương đang trừng mắt nhìn nhau. "Lợi là anh sẽ có thể thi đỗ mà, ha ha. "

    "Không đủ"

    "Hả?. . . . . "

    Tiểu Mễ há miệng. Doãn Đường Diêu đột nhiên cúi đầu xuống, hôn lên làn môi đang kinh ngạc của cô, nụ hôn đó thời gian rất ngắn nhưng mang theo mùi vị của sự thị uy.

    "Anh----!" Cô hoang mang đẩy anh ra, nhìn trước nhìn sau. Phù, may mà ngồi bàn cuối, các bạn trong lớp đều không nhìn thấy. Ngoại trừ. . . . ngoại trừ Trịnh Hạo Dương, anh im lặng nhìn cô, ánh mắt đau đớn, anh, hình như đã nhìn thấy tất cả.

    "Kể cả hôn cũng chưa đủ"

    Doãn Đường Diêu kéo mặt cô quay lại về phía mình, để cô chỉ có thể nhìn anh,

    "Tôi muốn quà tặng. "

    "Hả. . . . . ?Quà tặng?"

    Cô ngơ ngác nghe, trong giây lát quên mất Trịnh Hạo Dương.

    "Nếu như thi đỗ, cô phải mua quà cho tôi, đồng ý không?"

    "À" Cô vuốt vuốt tóc, cũng được, chỉ cần anh thi đỗ là được,

    "anh muốn cái gì?"

    "Không biết. "

    "Không biêt?!" Cô trợn tròn mắt,

    "Thế em tặng anh cái gì đây?"

    "Vớ vẩn!Nếu như biết trước là cái gì thì còn ý nghĩa gì nữa!"

    Anh tức tối, trừng mắt nhìn cô,

    "chỉ cần cô nhớ là được. "

    "À, ha ha. " Cô xấu hổ cười.

    "được thôi, em đồng ý. "

    "Ừ. " Doãn Đường Diêu lại gục mặt xuống bàn ngủ.

    "Sao anh lại ngủ nữa thế?Vừa rồi không phải nói là. . . . . "

    Cô ngơ ngác nó, con. . . . . . . con lợn này.

    "Dù sao cũng chỉ cần thi đỗ là được mà, đừng nhiều chuyện nữa!"

    "Nhưng mà. . . . . "

    "Im miệng, cô nói nữa là môn nào tôi cũng để giấy trắng cho cô xem!"

    Tiểu Mễ cười gượng, Mẹ ơi, đây là thế giới nào vậy, rõ ràng là sợ anh thi trượt chứ không phải cô thì trượt.

    Cứ như vậy, cả một buổi sáng, anh cứ ngủ gục, cô không nhịn được nghi ngờ sự đồng ý của anh chỉ là kế hoãn binh mà thôi.

    *** ***

    Nhưng mà, thực tế chứng minh la Tiểu Mễ đã sai.

    Những ngày tiếp theo, Doãn Đường Diêu lại thật sự bắt đầu "học" rồi!Anh ngày nào cũng đi học, mặc dù thời gian ngủ nhiều hơn thời gian nghe giảng, anh ngày nào cũng cùng cô lên thư viện, mặc dù tiếng ngáy của anh luôn làm các sinh viên khác quay mặt lại khó chịu, ngày nào anh cũng để cô chỉ bảo học tập, mặc dù không chịu xem vở ghi và sách, chỉ đồng ý nghe tiếng nói của cô, cả một buổi tối nói hết cả nước bọt, còn anh vẫn là một bộ mặt buồn ngủ.

    Anh ta thật sự là một con lợn đầu thai! Tiểu Mễ đã n lần hận không thể nắm tóc anh đá cho mấy cái, ngủ!ngủ!ngủ!tại sao lại cứ ngủ như vậy! Nhưng mà---- Anh ngủ thật ngon, đôi môi mím lại, gục mặt xuống bàn ngủ giống như một đứa trẻ.

    Đang mất hồn nhìn Doãn Đường Diêu ngủ ngon, đột nhiên cảm thấy một ánh mắt đang nhìn mình. Cô sững người quay mặt lại. À, vẫn là Trịnh Hạo Dương. Anh vẫn luôn luôn như vậy, thường xuất hiện ở những nơi cô thường đến, dùng ánh mắt lạnh lẽo đó theo dõi cô. Tiểu Mễ cúi xuống, cố gắng không để tâm đến sự bất an trong lòng, đưa ánh mắt trở lại quyển sách trên bàn.

    Mùa hè đã đến, thời tiết càng ngày càng nóng.

    Trong một ngày tưởng như nóng nhất mùa he, kỳ thi cuối năm cuối cùng cũng kết thúc.

    Khi Tiểu Mễ nộp bài đi ra khỏi phòng thi, Doãn Đường Diêu đã ở trong bóng cây bên ngoài chờ bốn mươi phút.

    "Anh nộp giấy trắng à?" Cô kinh ngạc hỏi.

    "Không phải. "

    "Đánh dấu lung tung à?"

    "Không phải. "

    "Thế tại sao lại nộp bài sớm như vậy!" Cô trừng mắt nhìn anh,

    "Kể cả không thể làm được cũng phải trả lời hết, chỉ cần chuông kết thúc vẫn chưa kêu, thì phải không ngừng bút viết viết viết viết viết!Em chưa nói với anh à?!"

    Doãn Đường Diêu vừa giận vừa cười nhìn cô. Con nhỏ này, trước đây hình như dịu dàng nghe lời, sao bây giờ lại khoa trương to mồm như vậy nhỉ.

    Nhưng mà. . . . . Hình như thế này có vẻ dễ thương hơn.

    "Cười cái gì, anh còn cười được à!" Cô tức giận sôi người,

    "thi trượt thì làm thế nào!"

    "Đi thôi, tôi đói rồi. "

    Ánh mắt dữ tợn của anh ra lệnh cho cô im lặng, sau đó anh khoác vai cô, đi về phía nhà ăn Quế Viên.

    "Hôm nay muốn ăn cá sốt. "

    Con lợn-----! Tiểu Mễ hai mắt tối sầm lại, chán chường.

    Vài ngày sau, có sinh viên từ phòng thầy chủ nhiệm lấy về bảng kết quả, khi truyền đến tay Tiểu Mễ, cô kinh ngạc. Dụi dụi mắt, rồi lại dụi dụi mắt, cô thật sự muốn cúi hẳn xuống bàn dùng kính hiển vi để nhìn! Cái này. . . . .

    Không có nhầm lẫn gì chứ! Kỳ thi cuối năm có tất cả năm môn, môn nào kết quả cao nhất cũng là một cái tên!Cái tên đó lại là----- Doãn!Đường!Diêu!

    "Anh mua chuộc thầy giáo đúng không?"

    Kéo Doãn Đường Diêu ra một góc cây vắng bóng người, Tiểu Mễ thì thầm hỏi anh,

    "Anh mua chuộc tất cả các giáo viên?" Doãn Đường Diêu dựa lưng vào gốc cây, gầm gừ:

    "Muốn chết à!"

    "Anh làm thế này thì khoa trương quá!Chỉ cần xin thầy giáo cho anh đủ điểm là được, tại sao lại làm giả kết quả thế này?" Cô gắt gỏng,

    "Thật là ngốc như một con lợn!" Anh hét lên:

    "Này!Đây là tôi tự làm!Hơn nữa tôi đã cảnh cáo cô, để tôi nghe thấy cô nói 'lợn' nữa là tôi cho cô ăn đòn!"

    "Anh tự làm?. . . . . " Cô đưa tay lên trán.

    "Ừ. "

    "Anh cho rằng tôi là lợn à?" Cô ngơ ngác nhìn anh,

    "Kể cả là lợn, cũng không thể tin được.

    " #@$%`&**``%$##~~~~~ Một tiếng kêu vang lên từ trong sân trường.

    *** ***

    Cánh cửa thủy tinh của cửa hàng được đẩy ra, hơi lạnh của không khí tỏa ra khắp nơi, khác hẳn với không khí nóng nực bên ngoài, thật thoải mái.

    Cô gái bán hàng mỉm cười với hai vị khách. Có lẽ là sinh viên, nam sinh vừa cao vừa đẹp trai lóa mắt như ánh nắng mùa hè, trên mũi đeo một chiếc khuyên kim cương làm cho anh có vẻ trở nên dữ dằn hơn, nữ sinh có đôi mắt to tròn, mái tóc ngắn, dáng vẻ vô cùng dễ thương, chỉ là không biết tại sao trên trán lại đỏ lừng lên như vừa bị ai đó gõ mạnh vào.

    "Này!Quà tặng vẫn chưa chuẩn bị xong à?"

    Doãn Đường Diêu cáu gắt nhìn Tiểu Mễ, đáng ghét, cô đã nhận lời, kết quả là chẳng có gì cả, bây giờ mới kéo anh đi mua.

    "Ha ha. "

    "Cô còn dám cười!" Tiểu Mễ vuốt vuốt tóc:

    "Thực ra em đã biết mua gì rồi, chỉ là cái này em một mình không dễ mua được thứ phù hợp"

    "Cái gì?"

    "Ha ha, "

    Cô kéo tay anh lại gần gian trưng bày, trên gian hàng đẹp mắt đó bày rất nhiều đôi giày da nam,

    "nghe nói giày của nhãn hiệu này chất lượng rất tốt"

    "Giày?" Doãn Đường Diêu ngơ ngác,

    "tại sao lại mua giày?" Tôi nghĩ là cô sẽ mua cho tôi món quà gì lãng mạn một chút chứ.

    "Xin hỏi, ở đây đôi giày chắc chắn nhất là đôi nào?"

    Tiểu Mễ hỏi nhân viên bán hàng.

    "Chắc chắn nhất?"

    Nhân viên bán hàng ngơ ngác, thường xuyên có người hỏi loại nào là thịnh hành nhất, loại nào đi vào thoải mái nhất, còn rất ít có người hỏi loại nào chắc chắn nhất.

    "Vâng, " Tiểu Mễ cười,

    "cái loại mà thường xuyên đá vào cửa mà cũng không bị hỏng ấy, lại không làm chân bị đau"

    Cô quay đầu nhìn Doãn Đường Diêu, thậm thụt cười,

    "Thường xuyên đá cửa lớp, chân có lẽ cũng sẽ bị đau nhỉ, cho nên mua một đôi giày chắc chắn tặng anh là hợp nhất. "

    ". . . . . "

    "Có thích không?" Cô lắc lắc tay anh.

    "không thích!"

    "Tại sao vậy?"Cô ngạc nhiên trợn tròn mắt,

    "Em nghĩ rất lâu mới nghĩ ra món quà phù hợp nhất này đấy. "

    "Mẹ kiếp!" Doãn Đường Diêu nghiêm mặt,

    "kể cả không muốn tôi đá cửa thì cũng không cần dùng cái trò này chứ!"

    "Hả---" Tiểu Mễ chớp chớp mắt,

    "bây giờ có chút tin rằng kết quả thi của anh là thật rồi… Thì ra anh cũng không ngốc đến như vậy”.

    "Cốp!"

    Cái cốc thứ năm trong ngày lên trán cô!

    Doãn Đường Diêu tức giận giơ tay lên, trong lòng là một mùi vị không diễn tả được, nhìn cái trán đỏ lựng của cô muốn giúp cô xoa xoa, nhưng mà, con nhỏ đáng ghét này!

    "Tức giận à?"Tiểu Mễ cẩn thận nhìn anh,

    "Đùa với anh chút ấy mà"

    Anh mím chặt môi không nói.

    "Đừng có nhỏ nhen như vậy mà, ha ha" Cô cười dịu dàng nói,

    "thực ra, quà tặng em đã chuẩn bị xong rồi, nhưng mà không định hôm này tặng anh"

    "Lại lừa tôi à!"Anh gầm gừ,

    "Cô thực ra đã quên rồi đúng không!"

    "Không phải" Cô nhẹ nhàng nắm lấy tay anh, mỉm cười.

    "Bởi vì thứ bảy mới là sinh nhật anh, em muốn hôm đó mới tặng quà cho anh"

    Doãn Đường Diêu run người:

    "Làm sao cô. . . . "

    Anh chưa từng cho ai biết về sinh nhật của mình, anh chưa từng tổ chức sinh nhật.

    "Xin lỗi, em cũng sơ ý mà biết được"

    Cô nhẹ giọng nói. Nếu như anh không muốn cho cô biết, như vậy nhất định có lý do.

    Anh chăm chú nhìn cô hồi lâu, hít thở một hơi dài, nói:

    "Thứ bảy tặng quà cho tôi" Hôm đó, để cho bản thân không còn một mình nữa vậy.

    "Vâng!" Tiểu Mễ vui vẻ lắc lắc tay anh, nụ cười tươi như hoa nở.

    *** ****

    Sau kỳ thi cuối nắm, nghỉ hè cũng bắt đầu.

    Uy Quả Quả đã mua vé tàu, nhưng không nỡ rời đi, cô ôm chặt lấy Tiểu Mễ và Thành Quyên, hứa rằng học kỳ mới sẽ mang rất nhiều đồ ắn ngon đến, rồi vui vẻ ra đi. Dương Khả Vi lại yên lặng rời khỏi ký túc xá, có người nói hình như một công ty người mẫu nào đó quan tâm đến cô, nhân kỳ nghỉ hè sẽ luyện tập bước đi. Thành Quyên không đi, bởi vì kỳ nghỉ hè ký túc xá vẫn phải có người trực ban, cô Thành ở đâu, nhà của cô cũng ở đó. Tiểu Mễ cũng ở lại Thánh Du.

    Với cô mà nói, ở đâu cũng như nhau, bố cô phải mấy tháng sau mới về nước.

    Lầu 5 Phong Viên trở nên yên tĩnh, bước trên hành lang có thể nghe thấy tiếng chân vọng lên. Thời tiết nóng như lửa đốt, Tiểu Mễ dành rất nhiều thời gian trong ký túc bật quạt đọc sách viết nhật ký. Còn Thành Quyên bắt đầu cuộc sống làm việc, ngày nào cũng rất muộn mới quay về. Ký túc xá thường xuyên yên lặng chỉ có mỗi một mình Tiểu Mễ, cũng không thể ngày nào cũng đi chơi cùng Doãn Đường Diêu, cho nên sự tiếp xúc của cô và cô Thành cũng trở nên nhiều hơn. Tiểu Mễ luôn luôn vui vẻ kể những việc thú vị. Cô Thành luôn luôn hiền từ mỉm cười nghe cô nói. Tiểu Mễ nói một lúc rồi yên lặng, ngơ ngác say sưa, say sưa nhìn lên bức tường trắng một hồi lâu. Cô Thành sẽ chống tay xuống, ngồi dậy đi lấy một bát chè đậu xanh mát cho cô uống. Đợi một lúc, Tiểu Mễ uống xong bát chè đậu xanh lại bát đầu kể tiếp những chuyện thú vị. Cô Thành lại bắt đầu im lặng ngồi nghe.

    Thời gian cứ thế trôi đi, chớp mắt đã là thứ năm. Chập tối hôm đó, Tiểu Mễ vừa cùng Doãn Đường Diêu chia tay trước cửa ký túc, vẫn chưa kịp đi vào phòng của cô Thành, di động đã kêu lên. Cô mỉm cười, đồ ngốc, cô sẽ không quên ngày kia sẽ tặng quà cho anh.

    "A lô"

    "Tôi là mẹ của Diêu"

    Giọng nói bên đầu dây cao nhã mà uy nghi.

    Tiểu Mễ sững người trong giây lát.

    *** ***

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB