Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Mơ về một ngày... (chuỗi nhật ký đời thường)

  • adminA

    Còn ta với đời...

    **### Đến nay đã đúng một tuần nằm trên giường mà chưa bước được bước nào. Mạch máu vẫn sưng tấy, thuốc vẫn uống hộ trợ. Một tuần, thời gian ngắn so với những lần bị viêm phổi, những lần đau dạ dày vì biến chứng do Aspirin gây ra hay những lúc suy tim cấp. Suốt tuần vừa qua, tôi nằm trên giường với những suy nghĩ xen lẫn những lo sợ và đưa tinh thần vào trạng thái thử thách, tôi đã có được sự can đảm khi sống trong đau đớn và tôi biết mỉm cười nhiều hơn mỗi ngày. Hôm nay, sáng dậy với không nhiều cảm xúc nhưng tôi có thể biết mình vẫn còn một tâm hồn bay bỏng và một trái tim tràn đầy những ước mơ.

    Tôi sẽ vẫn sống cho ngày vui đang tới hay tôi phải sống vì mình đang sống. Tôi sẽ ngoảnh mặt nhìn lại bản thân và đưa mắt nhìn theo dòng đời phía trước, dù nhỏ bé hay dù lớn lao thì cuộc đời này tôi vẫn sẽ giữ vững một tiềm tin. Tôi tin vào một ngày mai với bao điều trải nghiệm, tôi đặt ước vọng vào đôi tay và trái tim mình cho cuộc hành trình thầm lặng của cuộc đời và tôi sẽ ghi lại tất cả những gì mà tôi cảm nhận được vào trong tâm hồn mình để nó luôn cháy bỏng và khao khát...**

  • adminA

    Đêm trong lòng...

    Đã nửa đêm, cơn đau luôn bắt đầu nhức nhối nhất khi tôi đang dần đi vào giấc ngủ, từ lúc tôi đặt lưng đầu đêm đến giờ đã không biết vết thương nhói đau mấy lần, mỗi lần như vậy người tôi giật bắn lên và trái tim như bị chì xiết tột cùng. Tôi đau lắm, mẹ cũng cố thức dậy để xoa dịu cơn đau cho tôi, nhưng nhìn mẹ đã tiều tụy lắm rồi như thế tôi càng đau hơn. Giờ mẹ đã ngủ, còn lại mình tôi với chiếc máy tính vô tri và màn đêm lạnh đạm, dẫu chẳng biết viết thêm gì cho trang nhật ký "Khao khát ước mơ" này mà sao nó ngày càng mang một vẻ u sầu và tuyệt vọng thế này. Hôm qua còn rất quyết tâm còn hôm nay thì lại muốn buông xuôi vô cùng. Tôi như loài thú đêm mang một tâm hồn cô độc và một thể xác nguyền rủa mà vẫn có thế cười dễ dàng cho từng ngày như thế sao?

    Nhớ lắm nhưng ngày thơ ấu, nhớ lắm những giấc ngủ êm đềm với những giấc mơ thần tiên của một đứa trẻ hồn nhiên. Nhớ lắm những kỷ niệm ở một gốc chân trời với tiếng cười ngạo nghễ, nhớ lắm bước chân vô tư tung tăng dưới làn mây tươi thắm và nhớ vô cùng những gì là quá khứ đẹp đẽ, quá khứ ấy như một thế giới không có màu xám, không có những đố kỵ và tự ti, hay không có tiếng rên rĩ trong từng đêm. Thời gian trôi đi, nó biến tôi thành một con người của hàng chục con người, nhân cách tôi ngày càng phức tạp và nhiều nỗi niềm hơn sau mỗi đêm thức dậy. Thay đổi như một khúc quanh của thời gian, tâm hồn tôi trở nên lạc lõng giữa thế giới hiện thực và cô độc giữa thế giới hư vô, âu là một màn kịch cho vai kịch mà tôi phải đóng thế cho một đời lầm than.

  • adminA

    **Xin để tôi chút bình yên!

    ****Giờ này tôi ngồi cặm cụi với chiếc máy tính sau hai ngày, một đêm không hề ngủ. Màn đêm như không muốn cô đơn mà cứ thế nó ăn sâu vào tôi, nó bắt tôi mang những suy nghĩ và những trằn trọc để đồng hành với nó. Tôi thật sự mệt mỏi, tôi suy nghĩ về đủ mọi điều đủ mọi khía cạnh của cuộc sống. Bản thân tôi là một người sống với nghị lực và khát khao, nhưng tôi lại là một kẻ vụng về trong cái gọi là bắt đầu. Tôi ao ước làm được điều gì đó và tôi đã âm thầm và miệt mài nhưng rồi những điều đó đều là sự vô nghĩa và dở dang, tôi không biết cách chèo lái con thuyền mong manh mang tên số phận này khi mà quanh tôi có vô vàn những biến cố, những ràng buộc. Tôi luôn cảm thấy trống trãi, thấp thỏm và yếu đuối dù tôi đánh đổi tất cả để có một niềm tinh mãnh liệt.

    Tôi đã học cách viết, học cách nhìn cuộc sống với đôi mắt của trẻ thơ và chiêm nghiệm nó với những gì vốn dĩ trong tâm can tôi sẵn có. Tôi biết yêu thương, biết san sẽ và lắng nghe nhưng ẩn trong sự hòa đồng đó là một thế giới khép kín đầy nỗi niềm và tuyệt vọng. Làm sao tôi có thể đạt được những điều mình ấp ủ khi tôi cứ thức cùng với màn đêm, thức cùng với những trăn trở và với những ưu phiền...**

  • adminA

    **5 năm, nhìn vào đó để “Khởi động lại cuộc đời”
    **

    -Bác sỹ- tôi chợt lên tiếng hỏi khi bác sỹ đang kê toa thuốc cho tôi, và bác sỹ dừng viết nhìn tôi- Bệnh con còn can thiệp được nữa không bác? Ý con là có phẫu thuật để kéo dài sự sống…

    Bác sỹ đặt bút xuống, đôi mắt bác nhìn thẳng vào tôi, nghiêm túc và tình cảm. Người bác sỹ này là một trong những con người tốt nhất mà tôi có phước được gặp trong cuộc đời. Mặc dù chúng tôi mới biết nhau qua sự giới thiệu của một người từng là bác sỹ có ơn lớn nhất với tôi trước kia và cũng là học trò của bác hiện thời, nhưng bác khám cho tôi không tiền phí, và dù đường đường là một tiến sỹ có những buổi thuyết giảng và là một vị trưởng khoa tim mạch của một bệnh viện của thành phố nhưng bác sẵn sàng trả lời tin nhắn của tôi, sẵn sàng gọi là cho tôi nếu thấy số của tôi trong danh sách gọi nhỡ.

    -Bệnh của con có thể phẫu thuật thêm, nhưng nếu biết có làm phẫu thuật được không thì phải qua nhiều kiểm tra…- bác sỹ dừng lời, nhìn vào tôi lần nữa- Và phải trải qua ít nhất hai ca mổ nữa, và khá tốn kém, mỗi lần chi phí lên đến hơn 60 triệu đồng…

    Lúc đầu tôi nghe mình có cơ may thì tôi thấy có chút phấn chấn, nhưng chỉ trong khoảnh khắc thôi tâm trí tôi lại không nghĩ đến nhiều về điều đó nữa, thứ nhất số tiền ấy nó quá sức tưởng tượng của tôi , thứ hai trong lúc đó và đến bây giờ tôi không muốn mình lên bàn mổ những hai lần nữa.

    -Nếu không làm phẫu thuật thì thời gian còn lại của con là bao nhiêu hả bác?

    Bác sỹ vẫn nhìn tôi với ánh mắt tỉnh cảm, cả hai chúng tôi đều hiểu rõ về cuộc nói chuyện nhạy cảm này, và bác sỹ biết cách làm cho nó trở nên chân thực.

    -Có thể là 5 năm… Hay còn tùy con ạ- tôi biết ý nghĩa của từ “ còn tùy” đó.

    5 năm, tôi có chừng đó thời gian ư? Tôi nghĩ trong đầu “không quá tệ” Tôi thật sự mỉm cười bởi điều đó và tôi đã cười rất tươi, Bác sỹ cũng cười với tôi một kiểu gắng gượng và hy vọng.


    Tôi từng nghĩ mình là kẻ bất hạnh, nhưng lúc này tôi biết phải thầm cảm ơn cuộc sống, bởi cuộc sống này đã ban cho tôi quá nhiều thứ dù tôi chưa xứng để được hưởng. Và 5 năm, tôi nhìn vào nó để lên kế hoạch cho cuộc đời mình, tôi sẽ phải “Restart” cuộc sống. Tôi sẽ phải phấn đấu trong ngần ấy thời gian, tôi sẽ sống một cuộc đời với những việc làm nhỏ nhoi nhưng tươi tắn. Tôi sẽ để thời gian còn lại của mình thật ý nghĩa và điều đó đã thôi thúc tôi… khao khát sống hơn bao giờ hết.

    21/11/2009

  • adminA

    Cuộc đời ơi! Em ơi! Ta muốn ôm tất cả vào lòng...

    Cái lạnh của Cao Nguyên trong buổi sáng tinh mơ, chợt lòng ta lại thấy sao mà nhớ nhung ai đó, ước ao thứ gì đó. Có chăng ta còn yêu em, phải chăng ta thêm bao khao khát trong lòng. 5 năm còn lại của cuộc đời, 5 năm ta quyết tâm khởi động lại cuộc sống, restart tất cả lại để hướng về những điều mới lạ và sáng sủa hơn.

    Ấy mà có khi nào lòng ta tan biến bao khắc khoải, có khi nào tim ta thôi nhớ người con gái mà ta từng coi là hơi thở thứ hai của cuộc đời mình. Những hạnh phúc có chăng khi ta vẫn mãi đi tìm, hiện thực nơi đâu khi ta mãi mơ về một tương lai tươi mới. 5 năm cho lòng ta bao chờ đợi nữa hay không? Năm tháng sau cuối còn đưa ta nên miền hư vô lạc lọng cả một kiếp đời nhỏ bé nữa không? Ta buồn một chút cho buổi sáng hôm nay như bao nhiêu ngày mới đã qua...

    Em ơi! Cuộc đời ơi! Trái tim ta vẫn đập dồn dập khi bình minh soi sáng tâm can, khi tia mặt trời sưởi ấm thì ta vẫn còn đó nỗi buồn vương vấn, ta yêu em như hải âu yêu ghềnh đá ngoài khơi, bay về nơi đó dù biển lạnh gió hung. Ta bước đến với đời dẫu nặng lòng bao nỗi ưu tư, tìm một con đường thênh thang mà chưa chan hạnh phúc.

    Cuộc đời ơi! Em ơi! Ta muốn ôm tất cả vào lòng...

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB