Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Mẹ tôi

  • adminA

    Gởi Mẹ.

    Gởi Mẹ

    Mẹ ơi trái đất này là vòng tay mẹ
    Khắp chốn vùng quê là thân thể mẹ mẹ ơi
    Sinh con ra có đủ mặt đủ tay
    Đủ tất cả là niềm vui của mẹ
    Nhưng không may cho một lần sơ sẩy
    Thân con tàn mẹ đau khổ biết bao
    Dẫu biết rằng cuộc sống vẫn lao đao
    Mẹ vất vả không một lời than trách
    Nhưng mẹ ơi dẫu biết là mãi mãi
    Con cũng buồn cũng khổ lắm mẹ ơi
    Giá có thể con là người lành lặn
    Chắc chắn rằng mẹ chẳng khổ mẹ ơi
    Trong chuyện cổme kể có hình ông bụt
    Sao trong con chẳng có một lần mơ
    mẹ ơi niếu ngày mai là số kiếp
    Con sẽ là con tốt mãi mẹ ơi!
    Và chỉ mẹ là niềm vui hạnh phúc
    Suốt cuộc đời mãi mãi là mẹ thôi
    (sưu tầm)

  • adminA

    Tóc Mẹ.

    Tóc Mẹ.

    Tóc sâu nhổ giúp mẹ xưa

    Chỉ mươi sợi tóc đục đằn vừa lòng tay

    Chín năm...chín tháng...ngày ngày

    Tóc con xanh, tóc mẹ phai nhạt dần

    Mỗi lần trông mẹ vấn khăn

    Giật mình; sợi bạc còn ngần ấy sao?

    Một đời sung sướng, khổ đau

    Sương sa bạc xóa tóc đầu rụng vơi

    Vo vo sợi giắt đầu hồi

    Lang thang sợi rải khắp nơi trong vườn

    Sợi vương vào bát canh cần

    Bữa ăn còn nghẹn mấy lần, mẹ ơi!

    Rụng rồi, còn bạc chưa thôi

    Mòn thêm cùng với dáng người lom khom.

    (Phạm Đình Ân)

  • adminA

    Mẹ tôi.

    Mẹ tôi.

    Mẹ tôi cả đời đi chân đất
    Một tấm áo nâu sồng
    Và chiếc váy lấm bùn quanh năm
    Tuổi thơ mẹ ở đâu

    Tuổi trẻ mẹ ở đâu
    Con nào có biết
    Chỉ biết rằng mẹ thường khóc trong đêm
    Mẹ ơi, tuổi thơ mẹ ở đâu

    Mẹ ơi, tuổi trẻ mẹ ở đâu
    Mẹ ơi, nơi nào mưa nơi nào nắng
    Nắng mưa là chuyện của trời
    Thương con mẹ chấp cả trời bão dông

    Mẹ ơi, mẹ của con
    Đêm nào mẹ cũng thức
    Mẹ khêu đèn ngồi khâu áo cho con
    Rồi mẹ ru con

    À ơi
    À ơi
    À ơi
    Lời ru của mẹ con cất vào tuổi thơ

    (Hữu Ước)

  • adminA

    Mẹ tôi.

    Mẹ tôi

    *Bao năm vò võ đợi chờ
    Ngày xuân của mẹ bây giờ còn đâu
    Cha đi tóc mẹ bạc đâu?
    Cha về đầu mẹ trắng phau mất rồi

    Bao năm lặn lội trong đời
    Nuôi bầy con nhỏ giữa trời bơ vơ
    Mẹ đi từ sáng tinh mơ
    Mẹ về mấy đứa con thơ ngủ vùi…

    Ngày qua chẳng có chi vui
    Tháng nào cũng gánh thăm nuôi chung tình
    Mẹ đi nặng trĩu bình minh
    Mẹ về nước mắt còn in trên cằm

    Mẹ ơi đời mẹ tối tăm
    Bao năm khổ ải, bao năm thăng trầm
    Đắng cay mẹ chịu âm thầm
    Nắng mưa mẹ cứ dãi dầm mà đi…

    Mẹ con giờ lại chia ly
    Bầy con lần lượt ra đi phương trời
    Chân chim hằn mắt mẹ rồi
    Lưng còng vì gánh cuộc đời chúng con…*
    **
    (Đoản Kiếm)

  • adminA

    Ngày của Mẹ.

    Ngày của Mẹ.

    Tình mẫu tử thật tuyệt vời !
    Như là thiên tính của trời ban cho.
    Cưu mang chín tháng mong chờ,
    Đợi giờ sinh nở con thơ vuông tròn.
    Lòng mẹ quặn thắt chon von!

    Nhưng mừng có một đứa con ra đời.
    Mắt đẫm lệ miệng mĩm cười,
    Nâng niu hòn ngọc không rời đôi tay.
    Dòng sữa ngọt của con đây,
    Bú cho mau lớn cho tày người ta.

    Cho dù gặp lúc phong ba,
    Tình thương của mẹ chan hòa xiết bao !
    Ngày của mẹ, đẹp làm sao !
    Cho con dâng chút ngọt ngào nhớ ơn.
    Công của mẹ cao như non,
    Tình thương của mẹ rộng hơn biển trời

    Quà nào xứng đáng mẹ ơi !

    Thơ nào mà viết trọn lời thân yêu

    Rằng con yêu mẹ rất nhiều,

    Món quà chỉ để dệt thêu tấm long.

    Riêng mẹ tôi đã hư không,

    Người về nước Phật con còn ngây thơ.

    Lớn lên lưu lạc bơ vơ,

    Đến khi thành đạt mẹ nhờ được đâu.

    Khi bể cả, khi nương dâu,

    Mỏi mòn nhớ mẹ mà đau suốt đời !

    (Võ Đình Tiên)

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB