Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Mẹ tôi

  • adminA

    Nỗi buồn của Mẹ

    Đêm thức thâu đêm,

    Mẹ may chiếc áo cho con

    Áo nào sờn vai,

    lời ru theo tháng năm dài

    Từng lời ngọt ngào à ơi

    bên mái tranh đầy yêu thương

    Chum chím môi cười,

    mẹ vui biết mấy con ơi

    Canh tím rau dền

    mẹ tôi nuôi lớn khôn con

    Bẻ đọt mồng tơi,

    luộc rau mắm muối dưa cà

    Chiều chiều trên đồng đùa vui

    Bên nhánh sông bìm bịp kêu

    Ngày thơ ấu đó,

    bây giờ đã xa đời tôi

    Và từng ngày mẹ mong

    lớn khôn đâu rồi

    mà sao không nhớ quê hương

    Buồn rồi buồn làm sao

    thèm nghe tiếng khóc ban sơ

    mai nó về áo còn sờn vai

    Có ai quay về ngồi

    Mẹ khâu chiếc áo năm xưa

    Có ai quay về

    cho mẹ thấy mặt thằng con

    kìa bầu trời xa xăm

    nhắn con tôi dùm

    Về đây bên mái tranh xiu

    Một mình mẹ quạnh hiu

    giờ đây mái tóc như mây

    Canh cá đầy nỗi lòng nào vơi

    Có con chim chiều chiều

    lặng yên không hót trên cây

    Nó đau trong lòng

    thấy buồn nỗi buồn mẹ tôi.

    Quê hương là ca dao

    mẹ ru thiết tha hôm nào

    Quê hương là con sông

    xanh xanh từng cây lúa

    Quê hương là trăng thanh

    đùa vui líu lo trên đồng

    Quê hương làm sao quên

    đi xa mà tôi nhớ

    dáng mẹ hiền yêu thương

    Có con chim chiều chiều

    lặng yên không hót trên cây

    Nó đau trong lòng ...

    thầy buồn nỗi buồn mẹ ..tôi...

    (Minh Vy)

  • adminA

    Mẹ già

    Mẹ già cuốc đất trồng khoai

    Ảnh hình xưa có nguôi ngoai đến giờ

    Chiến chinh qua đã bao mùa

    Mẹ nay với mẹ ngày xưa khác nào

    Nón rách xác lá hanh hao

    Áo nâu đẫm ướt chanh chao giữa đời

    Còng lưng che đỡ nắng trời

    Tay gầy móc đất uơm chồi nuôi con

    Bới tìm trong bóng hoàng hôn

    Chút than tro nguội thảo thơm ngọt lành

    Gạn trong sỏi đá cỗi cằn

    Dây khoai sần sượng muộn mằn cầm tay

    Vườn nhà héo ngọn trầu cay

    Bờ tường nắng đổ lắt lay cơ cầu

    Dám mơ thân phận sang giàu

    Một đời cuốc đất nông sâu kể gì

    Thênh thang đường rộng con đi

    Thân già năm tháng... thôi thì cũng qua

    Ngồi buồn chợt nhớ câu ca

    Mẹ già cuốc đất nuôi ta... ngậm ngùi.

    (Đức Tiên)

  • adminA

    Ấm trong lòng mẹ say nồng giấc hoa.

    Ấm trong lòng Mẹ say nồng giấc hoa

    Đêm hè Mẹ dỗ con thơ
    Quay tơ rút kén Mẹ chờ tin cha
    Giặc gây loạn lạc quê nhà
    Tản cư Mẹ gánh con ra miền ngoài

    Tảo tần bữa cháo bữa khoai
    Đường trơn trợt, Mẹ choét mười ngón chân

    Hết chợ xa đến chợ gần
    Thúng rau về, thúng tơ tằm lại đi

    Lạnh lùng rét sớm mưa khuya
    Ngày mai chợ Trại, ngày kia chợ Cồn,

    Từ gà gáy đến chiều hôm
    Đường xa chân Mẹ mỏi mòn tháng năm

    Tơ vươn đứt ruột con tằm
    "Chỗ ướt Mẹ nằm, chỗ ráo phần con"

    Hai tay nâng giấc vuông tròn
    Canh khuya, cò trắng vẫn còn trong mơ

    Ai giàu đem bạc ra phô
    Mẹ nghèo con nói bi bô mát lòng
    Dẫu rằng giá rét đêm đông
    Ấm trong lòng Mẹ say nồng giấc hoa.

    (Trường ca Mẹ)

  • adminA

    Dáng MẸ

    Dáng MẸ

    **Khói rơm vẽ dáng mẹ ngồi

    Tóc tiêu muối nửa phần đời gian lao
    Phên thưa lồng lộng gió gào
    Hiên đời nắng ấm xôn xao gọi ngày**

    Mồ hôi rịn ướt đôi tay
    Nuôi con nhẹ tấm thân gầy liêu xiêu
    Sắn khoai ấp úng bao điều
    Cải dưa ruộm ánh nắng chiều phong phơi

    Lớn, con làm dâu nhà người
    Chái rơm
    Mẹ, một khoảnh trời bơ vơ
    Một đôi đũa lạnh ngác ngơ
    Một nồi cơm sáng đợi chờ bữa đêm

    Khói rơm vẽ tóc mẹ mềm
    Nón nghiêng che nửa nỗi niềm heo may
    Đường làng vằn vặn chua cay
    Chiều quê lơ lửng bóng mây úa nhàu.


    (PHAN THÀNH MINH)

  • adminA

    Thư gửi Mẹ.

    Thư gửi Mẹ

    Sống hết tuổi thơ với mẹ
    Rồi cùng cây súng đi xa...

    Lần đầu về thăm nhà
    Làng xóm khen con chóng lớn
    Lần hai về thăm nhà
    Làng xóm khen con béo khỏe
    Lần này về thăm nhà
    Làng xóm bảo con"nom khác thế"
    chỉ riêng mẹ,mẹ ơi!

    Mỗi lần con về
    Mẹ vẫn nhìn con như đứa trẻ
    áo con rách, mẹ vá
    Tự tay mẹ nấu cơm,con ăn
    Tự tay mẹ đun nước, con uống
    Thấy con vui,mẹ cười
    Và mẹ lại dặn con những lời
    Năm xưa mẹ dạy..

    Mẹ ơi!
    Chẳng phải bây giờ con mới thấy
    Con lớn lên để dáng mẹ hao mòn
    Cây bồ kết nhà mình mỗi năm một cao lớn
    Để lưng mẹ mỗi ngày thêm còng xuống
    Cái sâu nhỏ mẹ còn thấy rộng
    Đường đi từ bếp lên nhà mẹ đã thấy xa...

    Con thèm được ở nhà
    Tự tay hái chùm bồ kết đầu mùa dâng mẹ gội
    Bắc lại giàn trầu để mẹ không phải với
    Uôn cây gậy cho lưng mẹ đỡ còng

    Thế mà con vẫn phải hành quân
    Hết chiến trường Nam đến chiến trường Bắc
    Đất nước mình chưa một ngày hết giặc
    Con chưa yên lòng về bên mẹ, Mẹ ơi!


    (Đăng Vương Hưng)


Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB