Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Đà Lạt, thiên đường du lịch

  • adminA

    Đà Lạt thành phố rau và cây trái

    Không ít người gọi Đà Lạt là "nhà mát" là "kho lạnh" dự trữ khổng lồ của xứ sở mặt trời. Song cái lạnh ở Đà Lạt khác hẳn cái lạnh miền ôn đới, hàn đới cũng không giống cái lạnh của Sa Pa, Tam Đảo, Hà Nội... cái lạnh ở Đà Lạt là cái lạnh tạo nên sự mát mẻ thoải mái, giúp cho tuổi thọ và thời gian sinh trưởng của cỏ cây kéo dài, giữ cho hoa lâu tàn, cho lá xanh tươi, cho con người thảnh thơi trong bầu không khí tốt lành. Nhiệt độ ôn hòa, kết hợp với lượng mưa vừa phải, ánh mặt trời rực rỡ quanh năm, đất đai giàu có và màu mỡ tạo cho Đà Lạt những triển vọng to lớn để xây dựng thành vùng chuyên canh rau, hoa và cây trái phục vụ nhu cầu tiêu dùng to lớn ở trong nước và xuất khẩu.
    Ngoài thông và hoa, các vườn rau cũng là cảnh trí đặc sắc nên thơ góp phần làm đậm thêm bức tranh tuyệt mỹ do thiên nhiên và con người khắc họa nên cho Đà Lạt. Không chỉ ở ngoại vi mà ngay trong các khóm phường nội thị, trong vườn rau và hoa và cây trái san sát xen nhau. Rau trải dài theo các thung lũng, vắt ngang các sườn đồi. Những luống cải bắp màu xanh mốc chạy vòng vèo theo đường bình độ, kế tiếp những luống cà rốt đỏ tươi xen màu lá xanh non, hoa su-lơ trắng tròn như những đĩa xôi đầy ụ lèn giữa chùm lá xám xanh. Lớp này kế tiếp lớp kia chạy suốt từ lưng chừng ngọn đồi thoai thoải chạy dài xuống bờ suối tạo thành những nấc thang dài khoảng mười lăm, hai mươi mét cắt ngắn các sườn đồi. Đồi nọ nối tiếp đồi kia, rau, hoa và cây nối nhau liền liền đua nhau khoe sắc, khoe màu tươi tốt. Mỗi sáng mỗi chiều chăm bón, tưới tắm cho rau, nhìn những luống rau mỡ màng, mỗi ngày mỗi xanh tốt phổng phao, vươn lên rực rỡ hồn hậu đáng yêu như gương mặt trẻ thơ khiến cho lòng người rộn ràng một niềm tin yêu khôn xiết. Thiên nhiên, con người và cuộc sống bỗng hiện lên tươi đẹp lạ thường. Phút chốc mọi nỗi nhọc nhằn đều tan biến hết chỉ còn đọng lại sâu đậm một niềm vui khó tả.
    Trồng rau đã trở thành ngành sản xuất truyền thống của Đà Lạt. Nó phát triển cùng với sự phát triển của thành phố. Cội nguồn của nghề trồng rau ở đây gắn kết sâu đậm từ những kinh nghiệm được hun đúc qua bao đời của nghề rau làng Láng, Ngọc Hà, Nghi Tàm, Quảng Bá - Hà Nội. Từ một làng rau ở ấp Hà Đông, với diện tích rất ít ỏi buổi ban đầu chừng vài, ba chục hecta nhằm thực nghiệm và cung cấp rau tươi cho các quan thuộc địa người Pháp đã phát triển ra nhiều nơi khắp các trang ấp. Giờ đây rau xanh Đà Lạt đã cung cấp cho các tỉnh miền Nam.
    Rau là một mặt hàng tươi sống, cồng kềnh, khó bảo quản và tốn nhiều công vận chuyển. Đường từ Đà Lạt về Sài Gòn khá xa, dài trên 300km, lại chuyển đổi qua hai vùng khí hậu hoàn toàn khác nhau. Nhiệt độ ngày giữa hai vùng thường chênh nhau 10độ C, có khi chênh tới 15độ C. Đưa rau từ một vùng cao mát mẻ xuống một vùng nóng bức, làm sao giữ cho rau khỏi thối rữa, dập nát là cả vấn đề. Chỉ cần một ách tắc nhỏ đủ làm cho hàng chục tấn rau đổ đi mỗi ngày. Năm 1976, năm được mùa bắp cải đồng thời cũng là năm rau bị ứ đọng và thối rữa nhiều vô kể. Có ngày phải đổ đi hàng ngàn tấn rau. Cũng vì vật chẳng mấy khi rau Đà Lạt được đưa đến thẳng tay người dùng mà thường phải vòng qua nhiều khâu trung gian, giữa chủ xe, chủ thầu với các nhà buôn lớn, nhỏ đủ hạng, đủ cỡ. Bởi vậy giá bán cuối cùng đến tay người dùng thường đắt lên gấp tư năm đến mười lần so với giá gốc tại Đà Lạt.
    Cách thức làm rau ở Đà Lạt không giống Hà Nội. Người Hà Nội sản xuất rau chủ yếu bằng cách sử dụng thế mạnh về sức lao động dồi dào của mình. Mọi công việc từ khâu làm đất đến trồng tỉa chăm bón đều là lao động thủ công. Trên những mảnh vườn nho nhỏ xinh xinh trong các làng ven sông Tô Lịch, quanh hồ Tây, người nông dân Hà Nội sử dụng nhuần nhụy những công cụ thô sơ như cày, bừa, cào cuốc... Họ bón cho rau chủ yếu bằng phân chuồng, phân bắc, nước tiểu có kết hợp phần nào với đạm, lân, kali. Việc tiêu thụ rau, đưa rau ra thị trường cũng bằng đôi vai, bằng xe đạp thồ. Ai đã từng sống ở Hà Nội hẳn không quên những cô gái bán rau làng Láng, Ngọc Hà, Nghi Tàm, Mai Động. Những nét mặt trái xoan làn da trắng mịn hồng lên dưới vành nón nghiêng nghiêng, chân bước thoăn thoắt theo đà nhịp chiếc đòn gánh trên vai. Những cô gái nổi tiếng là mau mắn nhưng cũng khá chanh chua. Từ sớm tinh mơ, khi tiếng gà gáy đầu eo óc trong thôn ngõ, trong cái thầm lặng của cảnh đêm chưa tàn đã rậm rịch không khí một ngày mới đang bắt đầu. Các bà, các cô tíu tít kĩu kịt nào cải bắp, cải xanh, nào su lơ, su hào, nào cà chua, cà rốt, bí bầu. Mùa nào thức nấy từ các nẻo đường ngoại ô xăm xăm chạy về các chợ.
    Còn ở Đà Lạt lại khác hẳn. Cái mà Hà Nội dư thừa thì lại chính là chỗ thiếu nhất của Đà Lạt: Đà Lạt thiếu sức lao động. Để tận dụng thế mạnh về đất đai, về những điều kiện tự nhiên, về nghề trồng rau của mình, Đà Lạt phải sớm tận dụng con đường cơ giới hoá và hiện đại hóa.

    Ấp Hà Đông trên triền đồi bình sơn Đà Lạt
    Ấp Hà Đông nằm ở phía bắc thành phố trên tờ bản đồ bên trái, cách trung tâm thành phố chừng ba cây số theo đường chim bay. Ấp được xây dựng trên một sườn đồi rất thoải bên bờ phía đông hồ Vạn Kiếp. Trước đây, cả khu vực này bao gồm ấp Hà Đông, ấp Trung bắc, ấp Nghệ Tĩnh, Đa Thiện được xếp trong cùng một khu vực hành chính gọi là khu Vạn Kiếp. Đến thăn ấp Hà Đông có thể đi theo nhiều con đường khác nhau. Đường nào cũng thuận lợi và đẹp đẽ. Nếu thích cảnh thiên nhiên, thích ngắm những đồi thông vi vút, bạn hãy đi theo đường Đinh Tiên Hoàng. Đây là con đường phía Đông. Đi dọc đường này là ta đi trên một thung lũng tương đối thấp. Sát chân đồi ở hai bên đường còn sót những khoảnh rừng thưa, những vạc cây lùm bụi lúp xúp. Cao hơn trên các sườn đồi thông bát ngát. Đi theo đoạn đường này ta sẽ đến ấp từ phía bắc. Càng gần đến ấp, nhà cửa càng đông đúc san sát hai bên đường trông như những dãy phố. Nếu bạn muốn kết hợp vừa thưởng thức cảnh đẹp thiên nhiên vừa thăm thú một số điểm quần cư của sơn nguyên mời bạn theo đường Nguyễn Công Trứ và hãy đến ấp từ hướng nam. Bên phải con đường bạn đang đi là một thung lũng trải rộng dưới một cánh sườn thoai thoải lượn tròn tren đó là nhà cửa lô nhô cái cao cái thấp trông cứ như chúng được xây chồng lên nhau. Đấy là ấp Trung Bắc, từ đây con đường sẽ thoải dần, xe chạy rất êm. Sau khi vượt qua chiếc cầu gỗ bắc ngang một con suối nước trong vắt thì sẽ phải đi theo đường Nguyễn Hoàng, men theo bờ nam hồ Vạn Kiếp độ ba trăm mét là tới ấp Hà Đông.
    Trước mắt chúng ta là những dãy nhà xây thật đẹp bên chân đồi cách đường độ một trăm mét. Đó là những dãy nhà nghỉ mát của các công chức Pháp ở Đông Dương trước đây. Bên cạnh là khu "Ngự lâm quân" (Doanh trại lính bảo vệ của Bảo Đại) và trường phổ thông trung học Trần Hưng Đạo trước kia được gọi là trường quốc gia "Nghĩa tử Bảo Long" cùng nằm cạnh đó.
    Còn nhiều con đường khác nữa dẫn tới ấp. Tùy theo vị trí xuất phát và mục đích cuộc hành trình mà chọn đường đến ấp. Song dù đi đường nào thì cũng nên đi và về theo hai con đường khác nhau cho dù có phải xa hơn chút ít để tận dụng ngắm cảnh vật đa dạng phong phú của mỗi nẻo đường.
    Ấp Hà Đông hình thành gắn liền với nghề rau Đà Lạt. Ấp được xây dựng nhằm mục đích phát triển nghề trồng rau thành phố để cung cấp rau tươi cho quan quân người Pháp. Được sự gợi ý của chính phủ bảo hộ, tháng 5.1938, Hoàng Trọng Phu lúc bấy giờ là tổng đốc Hà Đông đứng ra lập ấp. Những người dân đầu tiên đến đây được Hoàng Trọng Phu tuyển mộ từ các làng Ngọc Hà, Nghi Tàm, Quảng Bá là những làng trồng rau, trồng hoa nổi tiếng quanh hồ Tây. Lúc đó các làng này thuộc huyện Hoàn Long tỉnh Hà Đông. Để nhớ mãi nơi chôn rau cắt rốn của mình, bà con gọi quê hương mới này là Hà Đông. Cũng giống như các tên làng Thái Phiên, Tây Hồ, Nghệ Tĩnh, Hà Đông là ấp đầu tiên ở Đà Lạt trồng các loại rau xứ lạnh. Dần dần từ đó rau được đem đi trồng ở các nơi khác. Ngày nay nhiều nơi đã vượt Hà Đông về diện tích, sản lượng rau. Song dù sao Hà Đông vẫn xứng đáng là nơi khởi thủy của nghề trồng rau. Gần 50% diện tích đất tự nhiên của ấp dành cho cây rau. Những năng suất điển hình cao nhất về rau của thành phố, Hà Đông đều đạt được.
    ấp Hà Đông không chỉ hấp dẫn chúng ta bởi vẻ nên thơ của những con đường dẫn tới ấp cùng những vườn rau, vườn hoa xinh tươi, cũng không phải vì làng ấp ở đây mang dáng dấp mới mẻ tân kỳ của một miền quê được đô thị hóa, một vùng ven thoáng đãng không khí trong lành, nhà cửa xinh xắn, quanh vườn cây trái xum xuê, bốn mùa có hoa thơm quả ngọt, mà ấp Hà Đông còn hấp dẫn chúng ta bởi cái không khí gần gũi, thân quen và mực thước của nó. Cái chất thanh lịch nền nã của người dân Hà Nội vẫn còn hình bóng của nó trên những khuôn mặt trái xoan tươi tắn, trong chiếc khăn thâm đội đầu, giọng nói ấm áp rất thuần Hà Nội cả cái tật phát âm rin rít tiếng "gia đình" cả thói quen uống trà ướp sen, ướp nhài với những chiếc tách nhỏ xíu màu da lươn.

  • adminA

    **Dịch vụ du lịch và những món ăn đặc sản của núi rừng **

    Nói tới du lịch người ta thường chỉ nghĩ tới việc vui chơi giải trí, tham quan thắng cảnh, các kỳ quan, các di tích văn hóa cổ đối với một số nguời nào đó có quá dư thừa thời gian và tiền của. Thực ra khái niệm về du lịch rộng rãi hơn nhiều. Ngày nay nó không còn là một "thú tiêu khiển" đơn thuần nữa mà đã trở thành một hoạt động văn hóa xã hội và kinh tế rộng rãi, là ngành sản xuất thứ ba, ngành thu ngoại tệ không qua xuất khẩu.
    Mặt khác, việc tham quan các thắng cảnh các di tích văn hóa, lịch sử, viện bảo tàng không chỉ đơn thuần mang ý nghĩa giải trí mà bản thân nó còn mang nội dung học tập, nghiên cứu.
    Là một hoạt động văn hóa cao cấp, có mối quan hệ về nhiều mặt với nền kinh tế, văn hóa - xã hội và không bao giờ lãnh thổ rộng rãi nên hơn bất cứ ngành nào khác, du lịch cần có cơ sở hạ tầng đầy đủ, tiện nghi. Trong đó công tác dịch vụ đóng vai trò hết sức quan trọng. Thường khả năng thu hút khách và lưu khách nhiều hay ít, lâu hay chóng phụ thuộc rất nhiều vào đặc điểm, tính chất của cơ sở hạ tầng và tổ chức dịch vụ tốt hay không tốt.
    Đà Lạt với chức năng ban đầu của nó khi xây dựng thành phố như đã trình bày ở trên và những thời kỳ phát triển sau này của thành phố dưới các chính thể Sài Gòn đều nhằm biến Đà Lạt thành trung tâm nghỉ dữơng cho các quan chức Mỹ và Việt. Bởi vậy, các viên chức cao cấp, các sĩ quan quân đội, các nhà kinh doanh, chủ các nhà băng cùng một số người thuộc các tầng lớp ?trung lưu? trong xã hội Sài Gòn xưa kia đua nhau lên Đà Lạt. Họ cố chen vai thích cánh kiếm cho mình một chỗ đứng trong cái vương quốc đặc biệt này. Nó vừa là một thứ thời trang không thể thiếu đối với số người này, vừa là phương tiện nhằm thỏa mãn thú ăn chơi trác táng của số người khác. Với số người thứ ba nó giống như một "chiếc vé vào cửa" cái xã hội giàu sang quyền quý.
    Với một lịch sử phát triển như vậy đã tạo cho Đà Lạt có cơ sở hạ tầng và tổ chức dịch vụ du lịch khá phát triển. Số khách sạn lớn đạt tiêu chuẩn quốc tế tuy không nhiều nhưng bù vào đó là nhiều dinh thự lớn, đẹp, đầy đủ tiện nghi lại được xây dựng ở những nơi phong cảnh ngoạn mục, đi lại tiện lợi, tiếp cận ngay với các trung tâm kinh tế, văn hoá có thể đáp ứng cho những đòi hỏi cao nhất, khắt khe nhất của du khách nước ngoài. Bên cạnh đó, số biệt thự như chúng ta đã biết cùng với công thự, công sở, trường học có khá nhiều, khá rộng rãi. Nếu cần, những nơi này có thể tổ chức thành nơi nghỉ dưỡng tiện lợi cho du khách trong nước vào các dịp nghỉ hè, nghỉ đông. Một đất nước như đất nước chúng ta với một mùa hè oi nồng kéo dài hàng trăm ngày, con người bị bao vây bởi hết đợt gió lào này đến cơn áp thấp nhiệt đời khác cộng với cái nắng "rám quả bòng" làm sém da, cháy tóc, sau một năm học đằng đẵng, nhất là sau kỳ thi cuối cấp, cuối lớp rất căng thẳng, học sinh, sinh viên và thanh thiếu niên khao khát được nghỉ ngơi, giải trí, được thay đổi không khí, họ có thể tìm thấy ở Đà Lạt một địa bàn lý tưởng có thể thu nạp hàng ngàn người mỗi ngày. Vấn đề đặt ra ở đây là tổ chức việc đi lại sao cho nhẹ nhàng, tiện lợi và ít tốn kém nhất.
    Các cơ sở ăn uống, điểm tâm giải khát ở Đà Lạt rất sẵn. Hầu như ở đường phố nào cũng có quán ăn, tiệm giải khát. Nào phở Bắc, mỳ Quảng, nào bún bò giò heo Huế, nào các tiệm ăn đặc sản mà nguyên liệu là những hải sản, lâm sản nổi tiếng xưa nay. Nào tôm hùm, tôm càng xanh, sú rằng, bạc thẻ của Huỳnh Đế hấp màu gạch đỏ tươi ngon mà chỉ riêng có loài nhuyễn thể ở biển ở cửa sông mới có. Ngao ngậm vành, sò huyết nướng dùng mắm chanh ớt, mực ống dồi thịt, chả mực thơm lựng một vị đậm đà ?rất biển? đầy hấp dẫn. Mực ống luộc, tôm hấp cùng với thịt dọi thái mỏng và một vài lát vả non chấm mắm nêm. Nào các món nem, các món chả nướng, chiên xào. Riêng các món ăn về cá đã có thể đếm hàng chục món khác nhau: cá hấp, cá chiên, cá bỏ lò, cá kho thịt, kho tôm, nấu chua, lẩu cá. Mỗi thứ gia vị đem lại cho lẩu cá một hương vị riêng độc đáo tuỳ theo khẩu vị của khách hàng mà nhà hàng gia giảm theo ý muốn.
    Cũng như những vùng núi khác. Đà Lạt có nhiều món ăn đặc sản của rừng: thịt thú rừng, măng, nấm. Không hiếm thấy ở Đà Lạt những tiệm ăn chuyên các thứ thịt thú rừng như: nai, hoẵng (con mang), dê, nhím, thỏ, heo rừng, chim... Các thú rừng thui được nhồi với thứ lá thơm gọi là lá sưng, loại cây chỉ thấy có ở các tỉnh phía nam. Cái thơm, ngọt tươi roi rói của thịt quyện với hương vị rất hấp dẫn của lá rừng làm cho khách hàng dù khó tính thế nào cũng không nỡ chối từ.
    Cái đặc biệt của các món ăn ở Đà Lạt (cũng giống như các tỉnh phía nam) là có nhiều gia vị, đặc biệt là tiêu, ớt, hành, tỏi, dừa, đậu phụng, mẻ... cùng với nhiều thứ lá thơm. Lúc đầu không quen nhưng ăn lâu sẽ "nghiện". Có mấy chị bạn khi mới vô miền nam cứ chê giá và diếp cá tanh. Vậy mà chỉ ít lâu sau họ không những biết ăn giá sống lại còn tìm diếp cá về trồng. Diếp cá là thứ lá thơm có vị chua rất đặc biệt, ăn mát có tác dụng chữa các thứ mụn nhọt. Trẻ bị sởi mà uống nước lá diếp cá (vò sống lọc lấy nước) sẽ tránh được các biến chứng.
    Các món ăn đã thơm ngon lại được bày rất khéo, rất mỹ thuật càng trở nên quyến rũ. Màu xanh của lá rau, màu đỏ của ớt, của cà chua, cà rốt lẫn với màu trắng ngần của giá, của những lát vả, lát chuối chát thái mỏng đặt cạnh đĩa tôm hấp đỏ lựng cùng đĩa bít tết bò thơm dậy mùi, bát canh chua bốc hơi nghi ngút... làm cho không những cái miệng mà cả con mắt, cái mũi đều thấy ngon. Ngay cả những người ít kinh nghiệm và thiếu nhạy cảm nhất trong việc này cũng bị cám dỗ.
    Muốn ăn ngon mà rẻ mời các bạn hãy vào các chợ hoặc sà xuống gánh hàng rong. Vào chợ Đà Lạt không thiếu một thứ gì từ những món ăn rất ?bình dân? rẻ tiền như cơm hến, cháo trai, bún ốc, đậu rán, cá kho... đến các món sơn hào hải vị rất lạ miệng mà đơn giá thường chỉ bằng một nửa ở các tiệm ăn. Ra về, các bạn đừng quên mua một vài túi khoai lang vàng ruột sấy khô đựng trong các túi bóng giấy. Một thức ăn dẻo ngon, rất quen thuộc mà hấp dẫn lắm đấy. Những buổi tối cùng bạn bè dạco chơi trên đường phố trong cái se lạnh của sơn nguyên mà chuyền nhau túi ngô rang hoặc ngậm một lát khoai sấy dẻo quánh thơm nức sẽ vô cùng thích thú. Vị ngọt của khoai cứ tan ra và thấm mãi nơi đầu lưỡi làm cho câu chuyện của các bạn trở nên đậm đà ý nhị.
    Ngoài ăn, ở là những nhu cầu cơ bản nhất, các dịch vụ phục vụ cho vui chơi giải trí, đi lại, trao đổi, giao dịch, mở mang hiểu biết đều là những dịch vụ rất quan trọng của hoạt động du lịch. Bạn muốn đi thăm các thắng cảnh ư! Mời bạn cứ gọi taxi, chỉ cần một cú điện thoại là năm, mười phút sau đã có xe chờ bạn ở cổng nhà. Bạn thích xe ngựa, càng tốt. ở Đà Lạt, xe ngựa sẵn lắm. Có gì thú hơn được ngồi trên các cỗ xe ?song mã? chạy quanh thành phố. Tiếng vó ngựa cùng tiếng xe gõ lốc cốc trên mặt đường làm thức dậy cái tĩnh mịch của những rừng thông. Ngả người trên xe thả cho tâm hồn mình mặc sức bay xa đến với những cỗ xe tam mã, tứ mã mà bạn đã ít nhất một lần đọc được trong tiểu thuyết. Hẳn bạn chưa bao giờ cưỡi ngựa? Hãy thử một chuyến xem ! Trên bờ hồ Xuân Hương, các chú ngựa đang nhẩn nha gặm cỏ bên những gốc thông già. Hãy cho chú thẻ đường hoặc mẩu bánh ngọt, các chú sẽ ngoan ngoãn đưa bạn đi chơi đâu tuỳ thích.
    Còn các rừng cây, các hồ thiên nhiên hay nhân tạo ở thành phố đều có thể tạo thành bãi tắm, bãi săn bắn, chỗ bơi thuyền lý tưởng. Chẳng phải tìm kiếm đâu xa, ngay ở khu vực thác Đatanla có bao nhiêu thỏ rừng. Chiều chiều khi mặt trời buông là xuống dải rừng tây, các chú thỏ háu đói đã vội vã chui ngay ra khỏi hang, nhảy tốc tốc trong những lùm cây, đôi mắt cảnh giác láo liêng nhìn từ phía nom thật ngộ nghĩnh. Chỉ tổ chức lại một chút nơi đây sẽ không những là một thắng cảnh có sức thu hút du khách bởi vẻ đẹp tự nhiên của nó mà sẽ còn là một bãi săn tuyệt vời. Song muốn làm được điều đó cần phải tổ chức khoanh vùng săn bắn và nuôi thả tự nhiên cho các thú rừng một cách hợp lý. Cần có những chế độ nghiêm ngặt trong việc săn bắt và nuôi thả sao cho vừa đáp ứng yêu cầu giải trí chính đáng của du khách vừa đảm bảo được sự bảo tồn và phát triển nòi giống các cầm thú trong khu vực.
    Đi về phía chợ, phía khu Hòa Bình và chùa Linh Sơn các dãy phố chạy ngoằn ngoèo, nhà cửa san sát. Phần lớn mặt tiền các dãy nhà là những cửa hàng bán đồ lưu niệm. Nào những cửa hàng bán các thứ đồ bằng lông thú rừng. Nhiều nhất là những kiểu mũ, bao tay, khăn quàng cổ, cổ áo bằng lông thỏ. Nào những cửa hàng bán đồ mỹ nghệ làm bằng sừng, bằng xương, bằng ngà voi, bằng các thứ đá huyền vũ rất sẵn trên sơn nguyên. Song những cửa hàng bán đồ mỹ nghệ làm bằng gỗ thông là nhiều nhất, đa dạng nhất. Từ gỗ thông các nghệ nhân tạo nên những bức khắc họa những loài hoa quý, những cảnh đẹp của thành phố, những con giống ngộ nghĩnh, những chiếc gậy khắc chạm tinh vi, những bức tượng mỹ nữ, những kiểu hộp xinh xắn. Trên mỗi chiếc hộp thường khắc nổi một cành hoa hồng hoặc huệ, păngxê, tuylip... hoa gì cũng có, bạn tha hồ ngắm, tha hồ chọn.
    Đứng sau quầy hàng là những cô gái trẻ đẹp rất nhã nhặn và duyên dáng. Lời chào mời là nụ cười và một khóe nhìn đằm thắm thiện cảm. Các cô giới thiệu không biết mỏi hết mặt hàng này đến mặt hàng khác, hướng dẫn khách hàng nhận biết những loài hoa lạ, những cảnh đẹp được khắc họa trên mặt gỗ. Đáp lại bạn là tiếng "dạ" hoặc "thưa vâng" nhỏ nhẻ thật dễ thương. Lời nói dịu dàng, êm ái, cử chỉ mềm mại, duyên dáng, nét mặt niềm nở khiến cho du khách cho dù không có yêu cầu cũng không nỡ ra không mà buộc phải mua một vài thứ gì đó để đáp lại tấm lòng hiếu khách kia. Nhìn các cô tôi lại trộm nghĩ tới các bà, các cô nhân viên trong một số không ít các cửa hàng mậu dịch quốc doanh và không khỏi không so sánh.
    Đà Lạt đẹp và hấp dẫn chúng ta không hẳn chỉ vì nơi đây có nhiều thác nước hùng vĩ, cảnh hồ nên thơ, rừng thông vi vút ngút ngàn; cũng không chỉ vì Đà Lạt có nhiều loại hoa quý nhiều cây trái thơm ngon, trĩu cành; cũng không chỉ vì nơi đây có nhiều công trình kiến trúc đồ sộ đẹp đẽ, nhiều biệt thự xinh xắn. Mà cái hấp dẫn của Đà Lạt chính là ở sự kết hợp tổng quan, hài hòa giữa cảnh sắc thiên nhiên với những nền móng xã hội của nó. Trong đó con người với tấm lòng hiếu khách, cởi mở, đôn hậu, phong độ lịch thiệp duyên dáng đã trở thành linh hồn sống của thành phố Đà Lạt.
    Đà Lạt, thành phố của những ngoạn mục và biệt thự xinh đẹp nên thơ đang chào đón các bạn !
    Đà Lạt có ba dinh Tổng thống được gọi là biệt điện 1, 2 và 3. Dinh 3 ta vừa thấy. Dinh 2 nằm cạnh đường Hoàng Minh Thế và Trần Hưng Đạo. Dinh 1 cạnh đường Gia Long.
    (2) Quốc lộ 11 sau khi gặp quốc lộ 20 ở Đức Trọng thì tiếp tục đi vòng lên phía bắc để nối tiếp với đại lộ Trần Hưng Đạo trước khi vào thành phố

  • adminA

    **Leo núi Lâm Viên nhớ rừng Đà Lạt **

    Địa hình bình sơn còn tạo ta cho khách du lịch Đà Lạt cái thú trèo núi Lâm Viên, dạo chơi hoặc săn bắn trong rừng chân núi Lâm Viên. Những hoạt động du lịch bổ ích, hấp dẫn này được thực hiện chỉ cách trung tâm Đà Lạt chừng mười lăm cây số, với đường đi lối lại thuận lợi, phong cảnh kỳ thú.
    Núi Lâm Viên có thể là một dạng núi sót, dài hơn 3 km, cắt xẻ dạng răng cưa, lô xô trong mây một số đỉnh cao 2.000 m, cao hơn cả là đỉnh Lâm Viên (2.165 m). Cùng với một loạt các đỉnh núi khác cao trên 2.000 m người ta cho rằng trong các giai đoạn lịch sử địa chất cổ xưa đã hình thành một bề mặt ở độ cao như vậy. Sau rồi các hoạt động phá hủy của nội lực và ngoại lực đã cắt xẻ làm đổ vỡ từng mảng của mặt bằng cao đó, cho đến nay chỉ còn sót lại một số đỉnh rải rác đó đây như là những chòi canh kiên cố của người khổng lồ. Từ chiếc chòi canh Lâm Viên nhìn về thấy toàn cảnh bình sơn Đà Lạt hiện ra có dáng một thung lũng mở rộng, trong đó thành phố Đà Lạt được xây dựng với những kỹ thuật và nghệ thuật kiến trúc hiện đại ở trung tâm của cái thung lũng cổ đó.
    Ai đã từng làm quen với nhiều núi cao, rừng sâu ở Việt Nam thì khi leo núi Lâm Viên hẳn sẽ khắc sâu một ấn tượng không thể nào quên, đó là thảm rừng thông thuần loại. Có biết bao nhiêu câu hỏi hóc búa được đặt ra xung quanh khu vực rừng thông đặc biệt này: Giữa xứ sở nhiệt đới rừng thông xuất hiện từ bao giờ? Thông bản địa, hay thông từ đâu tới? Rừng thông tự nhiên hay rừng trồng?... Nhưng thôi, chắc bạn đồng ý những chuyện rắc rối đó để trả lại cho các nhà nghiên cứu sinh vật. Tò mò một chút, lúc các bạn ngồi nghỉ cùng nhau trên một phiến đá lớn phô ra trên sườn núi, bạn hãy đem nhánh thông đã ngắt từ cao nguyên Di Linh ra đối chiếu thử. Bạn sẽ thấy từ mỗi cuống lá thông này mọc ra hai nhánh lá như đôi râu con sén tóc. Người ta gọi nó là thông hai lá (Pinus merkusina) còn thông Lâm Viên là thông ba lá (Pinus khasya). Thông hai lá thường mọc trên địa hình tương đối bằng phẳng hay hơi lượn sóng, trên lớp đất cát hay đất feralit mỏng do đá phiến phong hóa ra, có khi nó mọc cả trên đất bazan ẩm hơn và có lớp kết von. Tuy là loài lá kim, song thông hai lá không ưa nhiệt độ thấp nên chúng thường mọc ở vành đai thấp dưới 1.000m. Tuyệt đại bộ phận diện tích rừng thông hai lá tập trung trên cao nguyên Di Linh. Chúng dễ dàng tái sinh dưới tán rừng thông hay một số loại rừng thứ sinh khác. Trong khi đó thông ba lá là loài cây ưa sáng, đòi hỏi đất thoát nước tốt và không chịu được nhiệt độ cao. Chính vì thế chúng mọc tốt ở trên các sườn núi và trên các đường đỉnh núi có độ cao từ 1.000 m đến 1.800 m. Bình sơn Đà Lạt là địa bàn có điều kiện tối cần đối với thông ba lá.
    Dạo chơi trong rừng thông ba lá quả là thú vị, bởi lẽ dưới tán rừng lá kim này vừa đủ sáng lại vừa đủ mát, đủ khô và đủ thoáng. Rừng tuy cũng có thể có tới bốn tầng nhưng không rậm rịt, âm u như quang cảnh của các rừng rậm nhiệt đới lá rộng mà ta thường gặp ở các khu vực núi thấp khác. Rừng ở đây có tầng trên cùng là tầng cây thông, tuy tán giao nhau nhưng ánh sáng mặt trời vẫn dễ dàng lách qua kẽ lá, cành cây, chiếu dọi xuống đến tận mặt đất. Tầng thứ hai là tầng cây gỗ nhỏ, chỉ loáng thoáng một vài loài ưa lạnh như sồi, giẻ. Sức sống không mãnh liệt lắm. Tầng cây bụi cũng rất thưa thớt, còn dưới cùng là một thảm cỏ mịn màng, sạch sẽ đi rất êm chân.
    Nói đến thông tức là nói đến một nét đặc trưng cơ bản của thiên nhiên Đà Lạt. Có tài liệu kể rằng A. Yersin là người có công phát hiện ra địa bàn và khai sinh ra thành phố Đà Lạt vào những năm 1892-1893. Nếu cho rằng điều đó là sự thực thì bạn hãy thử nghĩ xem cái gì ở đây đã có sức hút mãnh liệt đầu tiên đối với viên thầy thuốc trẻ đầy tài năng này? Phải chăng trước hết đó là thông? Đối với một thầy thuốc người châu Âu giữa bầu trời nắng lửa của vùng nhiệt đới mà bắt gặp một rừng thông bạt ngàn hàng chục vạn hecta, gần như thuần loại thì quả là bước tới một "thiên đường"! Dưới con mắt của nhà bác học Yersin, rừng thông không chỉ có ý nghĩa gợi lên những hình ảnh, những tình cảm da diết về quê hương xứ sở, không chỉ có vẻ đẹp về mặt hình thức mà môi trường của rừng thông với bầu không khí ngát mùi thơm térébenthine là điều kiện lý tưởng trong việc bồi dưỡng sức khỏe cho con người. Lại nữa, mặc dù ở vĩ độ 11 độ 57 phút bắc của vùng nhiệt đới, nhưng do ở độ cao trên 1.500m nên bầu trời Đà Lạt lúc nào cũng thoáng đãng, mát mẻ, khô ráo, dễ chịu với nhiệt độ trung bình tháng không thấp dưới 16 độ C nhưng cũng không vượt quá 20 độ C. Theo y học thì điều kiện khí hậu của mùa xuân vĩnh cửu này không chỉ làm cho con người tăng thể lực, mà còn làm thư giãn thần kinh, tinh thần sảng khoái và từ đó tình cảm cũng trở nên cởi mở, dịu dàng. Một người nào đó đã nghĩ ra một cách lý giải rất hóm hỉnh về địa danh "Đà Lạt". Họ cho rằng cái tên Đà Lạt là do Yersin đã khai sinh ra bằng cách ghép các chữ đầu của một câu tiêu ngữ bằng tiếng La tinh "Dat Aliis Laetitiam Aliis Temperiem", nghĩa là "đem cho người này nguồn vui, cho kẻ nọ thời tiết tốt". Chữ Dalat sau được người Việt Nam đọc trái đi là Đà Lạt. Chính do phát kiến này mà người Pháp tiến hành xây dựng thàh phố "Paris thu nhỏ", một thành phố nghỉ mát hiện đại, tráng lệ trong rừng thông, phục vụ các quan chức Pháp trong các tháng không về được "chính quốc".
    Có thể nói một cách không quá rằng vì có rừng thông nên có thành phố Đà Lạt và có thành phố Đà Lạt làm cho rừng thông phát huy đầy đủ tính năng, tác dụng của nó. Trước mắt và lâu dài việc khai thác, chế biến gỗ, nhựa thông là một trong những phương hướng kinh tế quan trọng góp phần quyết định sự tồn tại và phát triển của thành phố Đà Lạt. Khách du lịch qua thăm chợ Đà Lạt thường tập trung nhiều nhất vào những quầy hàng mỹ phẩm lưu niệm làm bằng gỗ thông của những người thợ thủ công tài hoa, những nghệ nhân có đôi bàn tay vàng. Bạn có thể tìm thấy trong các quầy hàng lưu niệm này những hình mẫu nhà đặc biệt của thành phố Đà Lạt, những chiếc hộp đồ khâu thêu, những hộp đồ phấn son, hộp bút, bìa anbom, bìa lịch v.v... mỗi thứ một vẻ đẹp riêng, tất cả đều được khắc chạm đen hoặc in hoa màu trên nền gỗ thông nhẵn bóng véc ni ánh vàng. Khách có thể phải đắn đo, suy tính xem nên mua vật lưu niệm nào thích hợp nhất với người mà mình định tặng song có một chi tiết mà không khách hàng nào chịu bỏ qua, đó là đòi hỏi trên vệt lưu niệm phải có hai chữ ?Đà Lạt?, mặc dầu nếu như không có hai chữ đó thì mặt hàng mỹ phẩm của Đà Lạt cũng không bao giờ có thể lẫn lộn với sản phẩm mỹ nghệ của các địa phương khác. Thế nhưng cũng như hoa Đà Lạt, đồ mỹ phẩm của thành phố du lịch nổi tiếng này không thể chỉ trông vào khách hàng nội địa mà phải tìm cách đi xa hơn, sang thị trường các nước ngoài. Muốn vậy không những cần phải chú ý hơn tới các mặt hàng mà còn rất cần giải quyết vấn đề bảo hành các mỹ phẩm, vấn đề bao bì sao cho có thể sử dụng tương đối bền trong những điều kiện, khí hậu khác với á nhiệt đới trên cao nguyên của Đà Lạt.
    Đà Lạt là thành phố trong rừng thông. Vắng bóng cây thông Đà Lạt sẽ như một cơ thể mất linh hồn. Mọi người dân Đà Lạt đã ý thức rất rõ điều này. Vì vậy trong thời kỳ địch tạm chiếm đã có lúc bọn Mỹ định phá rừng thông, thực hiện chính sách "khai quang", lập tức chúng đã vấp phải làn sóng công phẫn của nhân dân, của các nhà trí thức Đà Lạt ầm ầm nổi dậy như sóng trào, thác đổ. Hàng loạt cuốn sách, bài báo liên tiếp xuất hiện, kịch liệt phản đối hành động man rợ của kẻ địch. Đồng bào khẳng định rằng phá hủy rừng thông là xúc phạm tới hồn thiêng của quê hương xứ sở. Quả vậy, cùng trăn trở với những cái Đà Lạt cần phải có thì mới có thể nhận thức đúng đắn vị trí của cây thông trên bình sơn Đà Lạt, ít ra cũng phải tính tới ý nghĩa kinh tế, ý nghĩa du lịch và ý nghĩa khoa học của nó.

    Những mảnh gương soi giữa núi đồi
    Nếu hiển nhiên theo nghĩa thể tổng hợp lãnh thổ tự nhiên, cấu thành bởi các hợp phần tự nhiên có quan hệ qua lại mật thiết với nhau, trong đó có những yếu tố trội, coi như những dấu hiện quyết định bản chất của tự nhiên thì có thể hiểu phong cảnh thiên nhiên Đà Lạt như là kết quả của một sự kết hợp hài hòa, nhuần nhị giữa hai yếu tố thông và nước. Người ta gọi Đà Lạt là "thành phố hoa", "thành phố rau xanh", "thành phố cây trái"... Tất cả những sản phẩm đó làm sao thoát ly khỏi yếu tố độ ẩm, yếu tố nước. Nước có vai trò to lớn đối với sự tồn tại và phát triển của giới sinh vật Đà Lạt nói riêng của thành phố Đà Lạt nói chung. Song ở đây chúng tôi chỉ muốn giới thiệu với các bạn đôi nét về nước dưới góc độ tài nguyên du lịch của thành phố trên độ cao 1.500 m.
    Chúng tôi đã mời các bạn đi thăm các thác nước xuất hiện do những dòng suối, con sông "bước hụt" qua những vách núi dốc đứng của cao nguyên. Thác lớn, thác nhỏ, thác ở gần, thác ở xa trung tâm thành phố Đà Lạt có thể kể đến rất nhiều, mỗi thác nước tạo ra một vùng ẩm rừng cây, hoa lá xum xuê. Dù có bàn tay tô điểm thêm của con người hay hoàn toàn tự nhiên thì mỗi thác nước cũng đều là một thắng cảnh mỹ lệ khó có thể nói thác nào là đẹp nhất. Nếu như thác nước là những nét chấm phá sống động của phong cảnh thiên nhiên Đà Lạt thì hồ nước lại là những mảnh gương soi duyên dáng giữa núi đồi.
    Ai đã một lần nghe nói hoặc đọc sách đến địa danh Đà Lạt thì cũng đã một lần biết đến tên hồ Xuân Hương, cái tên đầy thơ mộng và gợi cảm. Hồ Xuân Hương nằm ở tung tâm thành phố, có hình dáng như một mảnh trăng lưỡi liềm với chu vi khoảng 5.000 m, gác chênh chếch theo hướng đông bắc - tây nam. Nhìn toàn cảnh từ con suối đổ vào hồ ở đầu đông bắc rồi con suối từ hồ đổ ra ở đầu tây nam thì hồ có dáng dấp một hồ nhân tạo, có nguồn gốc từ một khúc sông được đắp đập chặn ở hai đầu để giữ nước. Nhưng cũng có người muốn cắt nghĩa nguồn gốc hình thành hồ là do một đứt gãy kiến tạo; đứt gãy này có liên quan đến việc hình thành hàng loạt các hồ khác như hồ Mê Linh, hồ than thở. Cho dù là nguồn gốc như thế nào đi nữa thì hồ Xuân Hương cũng đã và đang tồn tại như một cảnh đẹp nổi tiếng của một thành phố đẹp. Xung quanh hồ là một con đường nhựa láng bóng, xe ô tô chạy êm ru, không hề gây cho khách bộ hành cảm giác khó chịu vì bị bụi phả vào mặt, hay vì những tiếng còi đinh tai nhức óc như ở các thành phố huyên nào không khí sản xuất và thương mại. Viền quanh hồ cũng là một vườn hoa lớn sắc màu rực rỡ với những hàng rào xanh xén tỉa duyên dáng. Từng đoạn từng đoạn lại xuất hiện một ngã ba rẽ xuống đường bờ hồ theo một con dốc nhẹ; nghĩa là từ mọi hướng đều có những con đường đổ về hồ. Bao quanh hồ là các dãy đồi, quả đồi cứ cao dần, cao dần tầng tầng lớp lớp như kiểu kiến trúc của một sân vận động vĩ đại. Vì vậy không phải chỉ có những dãy phố ven hồ mới có điều kiện ngắm hồ mà từ những chiếc lan can kiểu cách hoặc từ những chiếc sân thượng tân kỳ của các toà biệt thự ở cách rất xa hồ người ta vẫn có thể hướng về hồ, ngắm cảnh hồ và tận hưởng những làn gió mát từ hồ thoảng tới. Những đêm pháo hoa rực rỡ tên bầu trời hồ Xuân Hương hầu như cả thành phố Đà Lạt đều được thưởng thức một cách trọn vẹn. Và trong những đêm bình thường thì từ khung cửa sổ của các tòa nhà xây trên các quả đồi cao, ở cách xa hồ vẫn có thể nhận ra bóng dáng hồ Xuân Hương với hệ thống đèn nê-ông lấp lánh đủ để người ta phân biệt những nhành liễu thướt tha, những gốc thông gia cổ kính, những tán là hình tháp nhiều tầng của các cây sa một hoặc bách tán đứng soi bóng dưới làn nước lóng lánh như dát bạc, đôi lúc như tỏa ra trăm hồng, nghìn tía. Những tà áo dài trắng lất phất bay trên bờ hồ trong ánh nắng vàng là hình ảnh mà người Đà Lạt đã gửi gắm trăm nhớ ngàn thương. Nước hồ Xuân Hương luôn luôn được thay đổi nên lúc nào cũng trong sạch. Những chiếc xe đạp nước mang hình dáng thiên nga vẫy chào các bạn trẻ với tấm lòng nhiệt tình mến khách. Những phút dạo chơi trên mặt hồ Xuân Hương chắc chắn sẽ là khó phai mờ trong ký ức mọi người.
    Khách tham quan thành phố "Paris nhỏ" không ai không trầm trồ trước cảnh hồ Xuân Hương tuyệt diệu. Giống như hồ Gươm của Hà Nội, hồ Xuân Hương đã được các nhà nhiếp ảnh thu vào ống kính theo nhiều góc độ khác nhau để giới thiệu như là một nét đặc biệt của Đà Lạt. Thế nhưng cũng có du khách còn đôi chút chưa toại nguyện, cho rằng vì nằm ở trung tâm thành phố nên hồ Xuân Hương còn thiếu vẻ trầm tĩnh thích hợp để cảnh sắc tăng thêm chất thơ và tăng thêm vẻ huyền ảo, mộng mơ. Nếu quả vậy xin mời khách tới thăm hồ Than Thở, một cái hồ mà tên của nó đã gợi trí tò mò của mọi du khách gần xa. Hồ Than thở nằm ở phía đông bắc Đà Lạt, cách trung tâm thành phố chừng km. Nơi đây rõ ràng thông với nước như quyện vào nhau. Giữa một rừng thông mênh mông tưởng chừng như bất tận lộ ra một khoảng trời trong xanh chiếu sáng mặt nước của một chiếc hồ dài hầu như lúc nào cũng lăn tăn gợn sóng. Trên bờ hồ, dưới tán thông là một thảm cỏ mềm mại, xanh mượt, tràn đầy sức sống. Một không khí yên lặng gần như tuyệt đối bao trùm lên cảnh vật. Một sự yên lặng đến kỳ lạ khiến cho ai nấy dù có hiếu động đến đâu cũng không nỡ làm cho thiên nhiên náo động. Tất cả chỉ còn lại một thứ âm thanh đặc biệt: Tiếng thông réo như từ đâu đó xa tít vọng về từng đợt, từng đợt kéo dài dư âm trên mặt nước hồ im ắng. Trong cảnh huống này những người giàu cảm xúc dễ nẩy ra những tứ thơ đượm buồn man mác, dễ hình dung ra tiếng ai than, ai thở trong nỗi niềm uẩn khúc, u hoài. Hình như trước đây đã có một nhà văn nào đó xây dựng nên nơi bờ hồ này câu chuyện về một mối tình trắc trở để cắt nghĩa cho cái tên hồ "Than Thở". Đi chơi hồ bạn hãy chiêm nghiệm mà xem, cái cảm giác than thở, thở than ấy hình như không thể nào vụt tan đi được, nó chỉ mờ dần, chìm dần vào ký ức khi ô tô đưa bạn về lại trung tâm thành phố trong tiếng ồn ào của phố phường nhộn nhịp.
    Dạo chơi quanh hồ Than Thở là một dịp tốt làm thư giãn thần kinh, làm tâm hồn thư thái, lấy lại cân bằng thể lực sau những ngày làm việc căng thẳng đầu óc, mệt mỏi.
    Vượt qua một cái đập nhân tạo, men theo một dòng suối nhỏ, ta sẽ đến một "mảnh gương soi" nữa của Đà Lạt. Đó là hồ Mê Linh. Quanh hồ là một con đường nhựa mang tên hồ. Tuy cách xa nhau không là mấy, thậm chí có người cho rằng hai hồ Mê Linh và Than Thở chỉ là hai khúc của cùng một con sông cũ, song cảnh sắc hai nơi hầu như khác hẳn nhau. Hồ Mê Linh có vẻ đẹp của một sự kết hợp hài hòa giữa thành tạo tự nhiên và những công trình kiến trúc mỹ thuật của con người. Kiến trúc quanh hồ không thiên về to lớn, đồ sộ mà chủ yếu là xinh xắn và kiểu cách. Hình như các chủ nhân của các biệt thự bên hồ này không ai có ý định làm thay đổi dáng vẻ tự nhiên của tạo hóa mà chỉ muốn tô điểm thêm đôi nét thật tinh xảo để cho cảnh hồ càng thêm đẹp, thêm duyên.
    Trong thành phố còn có hồ Vạn Kiếp và một số hồ nhỏ khác. Cũng như các thác nước, mỗi hồ từ nhỏ đến lớn đều là một thắng cảnh không thể bỏ qua. Đối với hoạt động du lịch "những mảnh gương soi giữa núi đồi" là những cảnh đẹp hiếm thấy, vì vậy cần phải biết khai thác triệt để sao cho vừa thỏa mãn nhu cầu chiêm ngưỡng cảnh đẹp, vừa có được những phút vui chơi giải trí bằng những hoạt động thể thao lành mạnh trên mặt nước hồ và bên bờ hồ.
    Du khách từ nhiều nơi đến với Đà lạt có thể có những cách nhìn khác nhau, có thể đặt cho Đà Lạt những cái tên khác nhau. Riêng về quang cảnh tự nhiên thì hầu như mọi người đều thống nhất nhận định rằng sự kết hợp nhuần nhị giữa thông và nước trong điều kiện khí hậu của mùa xuân vĩnh cửu trên cao nguyên vùng nhiệt đới chính là nét đặc trưng độc đáo của Đà Lạt, không thể tìm ra một địa điểm tương tự trên khắp lãnh thổ nước ta. Xuất phát từ nhận định này có tác giả đã cắt nghĩa nguồn gốc của địa danh Đà Lạt là do một sự ghép tự giữa "đà" theo tiếng dân tộc là nước và "lạt" là thông. Nhưng lại cũng có tác giả cho rằng "đà" biến âm từ âm "dak" trong "Dak Cam Ly" (nghĩa là dòng suối Cam Ly) và "lạt" là tên xưa của một bộ tộc người đầu tiên sinh sống bên bờ suối Cam Ly này. Lúc đó quanh suối Cam Ly còn là một vùng rừng hoang vu, tĩnh mịch, các loài chim thú đều vô cùng phong phú.
    Như vậy là có thể cắt nghĩa định danh "Đà Lạt" theo nhiếu cách khác nhau. Mỗi cách cắt nghĩa đều cho thấy địa danh phản ảnh một khía cạnh nào đó của cảnh quan tự nhiên. Song, Đà Lạt khi đã mệnh danh là "Paris nhỏ" thì vẻ đẹp "trời phú" đã được con người tô điểm thêm với những hiểu biết về thẩm mỹ ở trình độ cao và kỹ thuật kiến trúc thuộc vào hàng tiên tiến. Chính vì vậy Đà Lạt đã trở thành một thành phố nghỉ mát hiện đại, có tầm cỡ quốc tế.
    Ở một xứ nóng như nước ta việc xây dựng các khu nghỉ mát, đảm bảo cho người lao động có điều kiện nghỉ ngơi, bồi bổ sức khoẻ cho những ngày hè oi bức là yêu cầu tối cần thiết. Là một đất nước mang tính chất bán đảo, nhiều đồi núi, thiên nhiên mang sắc thái nhiệt đới gió mùa ẩm, phân hóa rất đa dạng chúng ta có rất nhiều phong cảnh đẹp. Nhiều nơi có thể xây dựng thành những khu nghỉ mát, các địa điểm du lịch có giá trị. Trong mùa hè để tìm nơi có nhiệt độ hạ thấp, có khí hậu mát mẻ trong lành, chúng ta có thể đi theo hai hướng: ra bờ biển và lên núi cao. Suốt dọc bờ biển từ Móng Cái cho đến Hà Tiên nước ta có vô số các bãi tắm đẹp, các khu nghỉ mát trên cao cũng có rất nhiều, nổi tiếng nhất là Sa Pa, Tam Đảo, Đà Lạt. Tuy mỗi nơi có một vẻ đẹp, một sức hấp dẫn riêng, nhưng có lẽ không khu nghỉ mát trên cao nào sánh được với Đà Lạt. Ưu thế của Đà Lạt thể hiện ở tất cả các mặt: nghỉ mát, bồi dưỡng sức khoẻ, chiêm ngưỡng các cảnh quyến rũ của thiên nhiên, thưởng thức những công trình kiến trúc, những sáng tác nghệ thuật tuyệt vời của con người

  • adminA

    **Đà Lạt, thủ phủ của những loài hoa **

    Nhờ nằm ở độ cao một ngàn năm trăm mét trở lên mặc dù ở một vĩ độ thấp (11độ 57 phút), thuộc một xứ sở mà "chỉ hai bước nhảy là tới xích đạo" như lời nhận xét của một tác giả phương Tây nào đó, Đà Lạt vẫn mát mẻ quanh năm. Nhiệt độ trung bình năm khoảng 18 độ C. Nhiệt độ đó phân bổ khá đều hòa trong năm. Trung bình tháng nóng nhất không quá hai mươi độ, tháng lạnh nhất ít khi xuống dưới mười lăm độ. Lượng mưa dao động từ 1.500mm đến 1.800mm. Mặc dù cũng có một mùa khô, nhưng mùa khô Đà Lạt không gay gắt và kéo quá dài như các vùng khác ở Tây Nguyên. Không đâu trên đất nước ta lại được thiên nhiên ưu ái như Đà Lạt. Đây là vùng rất thích hợp với việc trồng một số loài cây quý có nguồn gốc ôn đới. Trong đó, từ nhiều năm nay hoa đã chiếm giữ một vị trí quan trọng trong cơ cấu cây trồng và là nguồn xuất khẩu đáng tự hào của Lâm Đồng.
    Ngoài một khối lượng hoa khá lớn đưa về thành phố Hồ Chí Minh và một vài thành phố khác của miền Nam, trước đây, hằng năm Đà Lạt xuất khẩu ra nước ngoài hơn 20 tấn hoa. Năm cao nhất đạt gần 30 tấn. Trồng hoa và xuất khẩu hoa tươi đã trở thành một nghề sản xuất truyền thống, một ngành hoạt động kinh tế quan trọng đem lại nguồn thu nhập đáng kể cho một bộ phận khá đông bà con Đà Lạt.
    Có thể gọi Đà Lạt là thành phố hoa. Riêng lan, ở Đà Lạt có gia đình trồng được trên 300 loại khác nhau (1).
    Ngoài những loại hoa quen thuộc, ở Đà Lạt còn có những loài (2) hoa độc đáo ít thấy có ở những nơi khác chỉ mới nghe tên đã gợi niềm mơ ước được ngắm nhìn: hoa "Quận chúa", hoa "Vũ nữ", hoa "Thiên điểu". Có loài hoa tên gọi là "Bất tử" nom nó rất giống hoa Cúc Đồng Tiền nhưng rất nhiều màu sắc: đỏ , tím, vàng... quanh năm thắm màu tốt tươi. Hoa "óoc-tăng-xia", hoa "Mimoza" thì trông như những chùm bóng bay màu vàng tỏa hương thơm ngát. Hoa "Lồng đèn" trông tực chiếc đèn lồng màu đỏ lơ lửng trên nhành cây.

    (1) Hiện nay con người đã biết 230.000 loài hoa, trong đó có hơn 30.000 loài được sử dụng và 12.000 loài được vun trồng chăm bón. Riêng lan đã phát hiện được khoảng 750 chi với từ 20.000 đế 25.000 loài. Phong lan là họ lớn nhất trong lớp một lá mầm và là họ lớn thứ hai sau họ cúc (Asteraceae) trong ngành thực vật.
    (2) Từ "loài", "giống" dùng trong cuốn sách này chỉ là những từ ngữ dùng theo thói quen để chỉ sự biệt lập giữa cá thể này với cá thể khác, hoàn toàn không có ý nghĩa về phân loại.

    Vường Bích câu và những loài hoa quý
    Men theo bờ hồ Xuân Hương đi dọc đường Trần Quốc Tuấn, vượt qua chiếc cầu, từ đó nước hồ chảy vào suối Cam Ly, vòng bên phải lần theo đường Nguyễn Thái Học và tiếp đó là đường Bà Huyện Thanh Quan, đi miết lên phía bắc, vườn Bích Câu nằm cạnh một con suối nhỏ kẹp giữa hai ngọn đồi. Một bên là đồi Sân Cù, cao 1.508 mét và bên kia, ngọn đồi khác cao 1.503 mét. Trên đồi lúp xúp những lùm cây nhỏ xen một vài khóm thông thưa và đây đó những mảng rừng xanh còn sót lại. Vườn Bích Câu nằm chênh chếch ở chân đồi, nơi có con suối nhỏ đổ vào hồ.
    Vườn không rộng lắm nhưng có bao nhiêu là hoa đẹp. Bước vào công viên, dọc hai bên lối đi là những luống hoa Tú Cầu. Nó còn những tên gọi khác nôm na nhưng nghe rất hấp dẫn: hoa Bút Tiên, hoa Mâm xôi đang mùa nở rộ. Loài hoa, luôn thay đổi màu sắc có bông rất to. Mỗi bông là cả một chùm hoa lớn đến nỗi chiếc cành trở thành quá mảnh mai cứ chao đảo hoài trước mỗi làn gió thoảng. Dưới ánh sớm ban mai, những cụm hoa chen chúc làm sáng cả một mẩu vườn trông cứ như những nạm ngọc long lanh muôn ngàn tia sáng hồng, sắc tía. Tú cầu vừa rực rỡ muôn màu lại vừa mộc mạc đậm đà tràn đầy một sức sống tiềm tàng của nhựa đất, hương trời. Không phải chỉ có ở vườn Bích Câu mà Tú Cầu còn được trồng ở nhiều nơi: trong mỗi vườn, tại các câu lạc bộ. Hoa trồng trong các chậu cảnh đặt trước phòng khách của ủy ban, của Ty nông nghiệp, Chi cục thống kê, khách sạn Đà Lạt, Palace, Duy Tân, Ngọc Lan v.v... Tú Cầu được trồng rất nhiều ở trước nhà ga. Có lẽ không đâu bằng Đà Lạt, tú cầu được trồng rất nhiều và đẹp đến thế!
    Men theo một lối đi nhỏ, qua khỏi những căn nhà xinh xinh, có lẽ là nhà đón khách, núp bóng dưới rặng cây Hồng trà, một loại cây cảnh giống như cây liễu lả lướt xõa làn tóc mềm mại buông dài gần chấm đất đung đưa trước gió. Chẳng hiểu vì đâu loại cây này lại được gọi là "Hồng". Nom nó thật quá xa lạ với các loại Hồng mà ta thường gặp. Một dàn Mống rồng đầy hoa, chìa những cành vàng rực phe phẩy như vẫy gọi như mời chào du khách đừng vì quá vội đến khu vườn chính mà quên sự có mặt của chúng. Và lạ thay người nào đi qua cũng nâng khẽ cành hoa đưa sát vào mũi thơm nhẹ đài hoa rồi khẽ khàng buông cành rảo bước. Nhìn hoa lòng tôi chạnh nhớ tới mấy câu trong bài thơ ? Hoa Mống rồng mùa thu? của Võ Thanh An:

    • "Lại nhớ nhau khi mỗi lúc thu về *
    • Náo nức con đò *
    • Náo nức bờ đê *
    • Dòng nước xoáy cuốn theo bao bèo bọt *
    • Hoa Mống rồng chín ở đâu mà thơm như mít mật *
    • Hơn một lời thề hoa lại đến dâng hương..." *
      Trong vườn, những luống hoa dăng hàng thẳng tắp. Nào Trà Mi, Thông xà, nào Lồng đèn, Đỗ Quyên, nào Hồng, nào Cúc, Thược Dược, Lay- dơn, Xác pháo, Cốt mốt, Păng xê v.v.. Không sao kể xiết! Có những tên hoa nghe rất lạ: Britgit Bac dot, Vanda, Parisbii, Odorata, Côcơlicôv.v.. Côcơlicô mảnh mai óng ả, sắc hoa vàng tươi nom rất đẹp mắt chỉ nhìn thấy hoa đã những muốn nâng niu. Còn hoa Xu xi ở đây thì có đến mấy loại khác nhau. Có loại cánh đơn màu vàng nhạt, có loại màu đậm hơn cánh kép. Có những loại vừa mới nhập vào ta từ đất nước xa xôi. Đến đây hoa hòa nhập ngay với cuộc sống tốt lành của cao nguyên, đang đua sắc cùng bao loài hoa khác. Mỗi luống là một dòng hoa tất cả đều vươn cành khoe sắc. Thật khó có thể phân biệt được hoa nào đẹp hơn hoa nào. Tôi chợt nảy ra ý nghĩ so sánh và hỏi người bạn đi cùng:
    • Anh thích nhất loại hoa nào?
    • Bây giờ thì tôi chỉ thích có được bông Hồng vàng kia để tặng chị - Anh bạn tôi nói đùa và đưa tay chỉ mấy khóm hồng phía trước. Cô bạn gái đi cạnh, nghe vậy cũng góp vui: - còn em chỉ thích Hồng nhung, màu sắc của nó mới thắm rực làm sao. Tôi bỗng nhớ tới một câu phương ngôn không biết đọc được ở đâu ? Về sắc đẹp và khẩu vị không nên tranh cãi hơn thua?. Còn ở nước ta, Nguyễn Du cũng đã nói lời bất hủ ? Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ?. Nghĩ vậy nên tôi bỏ ý định tìm hiểu xem hoa nào đẹp nhất. Quả vậy, tùy lứa tuổi và tùy tâm trạng ở mỗi lúc mỗi nơi mà người ta chọn để trao gởi cho nhau hoa này hay loài hoa khác. ở Hà Nội đã trở thành tục lệ, trong ngày cưới chú rể tặng cô dâu bó hoa Lay-dơn trắng. Khác với Hà Nội, ở Sài Gòn, Đà Lạt... cô dâu lại thích ôm bó Hồng bạch kết tua dài. Còn nếu như ở Hà Nội, các cụ coi việc sưu tầm hoa Phong Lan là niềm vui của tuổi già thì ngược lại ở Đà Lạt phần đông các cụ thích trồng và ngắm Địa Lan. Hoa Hồng biểu tượng của tình yêu và sắc đẹp được giới thanh niên ưa chuộng hơn cả. Còn các cụ thích Cúc và Lan. Không biết tự bao giờ mà nhân dân ta từ nam lên bắc bắc đều dùng hoa Huệ phúng viếng ma chay. Trong các đền chùa cổ kính, trên các bàn thờ tổ tiên bên cạnh bát hương, lư trầm bao giờ cũng có bó Huệ trắng trong một màu thanh khiết, hương thơm dịu, hắt hiu, gợi niềm nhớ tiếc dến nao lòng.
      Ở vườn Bích Câu, Thông xà, Trà mi trồng thành hàng. Hai loại cây này nghe đâu phải mất mười lăm, hai mươi năm mới cao được một, vài mét. Bán rất đắt tiền. Một bồn hoa, những người chịu chơi, dám bỏ hàng trăm "đô" để mua cho các quý phu nhân. Thường ở những nhà khách lớn và nơi giao tế người ta phải mua một chục ngàn đồng một gốc Hồng trà hoặc Bạch trà để trang trí. Lần đầu tiên ở Đà Lạt tôi được biết loại Trà mi đỏ. Còn Hồng thì có đến năm, bảy loại khác nhau: Hồng nhung, Hồng đào, Hồng phấn, Hồng bạch và thật dến ngỡ ngàng khi đứng trước vẻ đẹp lạ lẫm của những bông hồng đen, hồng tím. Có ai đó vừa ngắm hoa vừa thích thú ngâm nga, ghép thêm vần cho bài thơ "Thơ xuân nói chuyện hoa" của Tế Hanh:
      *"Không chỉ có hoa hồng - hồng *
      *Mà còn hoa hồng - đỏ *
      *Còn nữa hồng - trắng sữa *
      *Còn nữa hồng - vàng *
      *Vẫn còn... còn nữa. *
      *Đà Lạt còn có hồng - xanh *
      *Hồng - tím *
      *Hồng - đen" *
      Ở Việt Nam ta, có lẽ hồng nhung được ưa chuộng hơn cả. Hồng nhung Đà Lạt vừa to bông, hương thơm dịu. Mỗi ngày lễ, tết, mỗi bông giá hàng trăm đồng. Hồng vàng cũng đẹp lắm. Chả vậy mà vẫn thường nảy ra những cuộc tranh luận: hồng nhung và hồng vàng hoa nào dẹp hơn? Khách châu Âu thường chọn mua hồng vàng. Sắc màu vương giả, thanh cao của nó thường gợi niềm quý mộ. Còn hồng bạch ít khi thiếu mặt trong lễ cưới. Nó được dùng để kết vòng cho các cô dâu và cài lên ngực áo các chàng rể mới. Ở châu Âu người ta gọi hồng bạch là "Maries" có nghĩa là "cô dâu" là "hoa cưới". Trước đây, riêng hồng mỗi năm bán thu về hàng chục triệu dồng, đem lại nguồn lợi không nhỏ cho các gia đình trồng hoa. Chẳng biết đã có ai may mắn được dịp so sánh hoa hồng Đà Lạt với những bông hồng thuộc "xứ sở hoa hồng" hay chưa? Có điều chắc chắn nếu xét riêng về thời khí và đất đai của Đà Lạt, thì những đều kiện trồng hồng ở Đà Lạt không thua kém về bất cứ phương diện nào so với Bungari. ở đây còn một loài hoa nữa rất lạ mắt và đẹp gọi là cây lễ bạn. Trên chiếc cành rất thẳng, tròn vươn cao những chiếc lá hình lưỡi mác giống như một chùm sáng xanh tia ra các phía. Dưới vòm lá có năm bông hoa quây tròn, chúc ngược lên màu đỏ rực. Mỗi bông hoa có sáu tràng hoa đỏ, hằn lên đều đặn những dường gân mảnh màu vàng tươi tựa những chiếc đèn chùm bóng kính đỏ vàng. ở phần đáy phủ một lớp lông tơ màu huyết dụ có dính điểm ở những chấm sáng tròn lung linh như những ánh sao nhỏ xíu. Một chùm nhụy hoa vươn dài phóng ra tia vàng làm cho nhành hoa trở nên lộng lẫy rực sáng như cả bảy sắc cầu vồng đều quy tụ tại đây, trên một nhành hoa.
  • adminA

    **Sự tích các loài hoa **

    Ngoài sắc đẹp rực rỡ, layơn còn được yêu chuộng bởi một sự tích cảm động về lai lịch của nó. Tương truyền rằng:
    Ngày xưa tại thành Rôm-ma có viên tướng tài tên là Bec-ba Ga-lô. Trong một trận đánh chống người tơ-re-vơ, ông bắt được hai viên sĩ quan trẻ tuổi làm tù binh. Một người tên là Tê-rex còn người kia là Xêp-ta. Họ là những chàng trai phong nhã, tài ba. Ngoài tài thao lược họ còn tinh thông cả âm nhạc, hội họa, thơ ca. Và, thật là oái ăm cả hai người con gái của viên tướng đều đem lòng yêu thương các chàng trai. Biết được điều này Bec-ba Ga-lô vô cùng tức giận. Ông tìm cách giết hại các chàng trai trẻ bằng cách bắt họ đấu kiếm để giết hại lẫn nhau. Tê-rex và Xêp-ta không muốn bị làm nhục bèn cắm phập lưỡi kiếm xuống đất, thà chịu tội chết chứ quyết không đấu kiếm cùng nhau. Lập tức hai người bị chém đầu. Đầu hai chàng trai vừa rơi xuống đất thì lạ thay từ hai thanh kiếm vươn ra những chiếc lá dài sắc nhọn và ở mỗi nách lá đâm ra một bông hoa thắm màu rực rỡ. Đó là cây hoa Layơn quen thuộc ngày nay. Tiếng La-tinh gọi cây hoa này là Gia-dia-lus có nghĩa là cây hoa hình lưỡi kiếm.
    Đến vườn hoa trồng lay-dơn Đà Lạt những người không sành lắm về loài hoa cũng có thể phân biệt được hàng chục loài khác nhau. Có loại mà đỏ cờ, đỏ tía, hồng đào, hồng nhạt, có loại màu vàng, màu tím, màu trắng sữa? Nhờ có kỹ thuật lai ghép tạo giống tài tình và đôi tay vàng khéo léo của những nhà làm vườn mà mỗi giống hoa có thể tạo được nhiều thang màu đậm nhạt khác nhau. Dù chỉ một lần được đến thăm vườn Dơn Đà Lạt sẽ còn đọng mãi trong lòng ta sắc màu tươi thắm, tràn trề ánh sáng vui tươi ấm áp. Và sau đó cứ mỗi lần nghĩ lại đều thấy dâng lên niềm vui lâng lâng...
    Chúng ta vẫn quen nghĩ cây gì đẹp và quý đều hiếm và khó nuôi trồng. Vậy mà layơn Đà Lạt lại vô cùng phong phú. Từ các vườn hoa ở ấp Hà Đông đến ấp Trung Bắc, Đa Thiện, Lam Sơn, sang ấp Thái Phiên, Tây Hồ, vườn hoa nào cũng có layơn. Đến nỗi layơn mọc dại cả ở giữa nơi thanh thiên bạch nhật trên các khóm cỏ ở hai bên vệ đường. Chỉ có điều là layơn để giống khá công phu. Để có được hoa đẹp, cành dài, mẩy và to bông người ta phải chọn hạt giống ngay từ đầu ở những bụi hoa tốt nhất. Hạt gieo lần thứ nhất, cây lớn lên rồi tàn lụi đi, đào lấy củ, vặt sạch rễ và lớp lá khô bọc ngoài đem phơi héo. Sau đó đem trồng lần thứ hai. Cây sẽ trổ hoa nhưng phải ngắt bỏ hết lượt. Chờ cho cây rụi lá lần nữa, đào lên và đem trồng lần thứ ba. Lần này cây sẽ trổ bông to, đẹp, sắc thắm đượm, cánh dày. Về mặt thương mại, ở Đà Lạt layơn đứng đầu trong các loài hoa. Trong số vài, ba chục tấn hoa tươi xuất khẩu hàng năm. Layơn chiếm tỷ lệ cao nhất. Hoa vừa đẹp vừa dễ bảo quản lại bền. Nếu biết gìn giữ mỗi bình layơn có thể chơi được hàng tuần lễ. Bán ra thị trường thế giới layơn không bị tranh chấp quá khắt khe như hoa hồng. Một ưu điểm đáng kể nữa của layơn là mỗi năm có thể trồng liền hai, ba vụ. Đây cũng là điều trội hơn hẳn của Đà Lạt so với Hà Nội. Khách mua hoa trong và ngoài nước lúc nào cũng yêu chuộng layơn. Bởi vậy trong các vườn hoa gia đình thế nào cũng có trồng một vài luống hoa layơn.
    Layơn là biểu tượng của niềm vui và hy vọng, cho nên thường thường vào những dịp vui vẻ, lễ tết, nhất là vào những ngày tết nếu có được một bình Layơn vào những ngày đầu xuân này Layơn rất đắt. Nhiều gia đình vẫn cố mua mấy cành Dơn để "Lấy cái lộc đầu năm". Nếu không có được một bình toàn Layơn thì người ta cắm xen Dơn với một vài thứ hoa, lá khác. Cái vẻ rực rỡ, tràn đầy sắc màu trang trọng của Layơn mà đi với Vi-ô-lét tím biếc khiêm nhường thật là hợp. Chúng làm tăng vẻ đẹp cho nhau. Vài ba cành Dơn màu đỏ cờ hoặc trắng ngà với một bó nhỏ Vi-ô-lét trong một chiếc bình cao cổ đặt trên bàn có trải tấm khăn trắng giản dị là cả gian phòng toát lên không khí vui tươi, đầm ấm. Các gia đình cán bộ ở Hà Nội thích cắm kiểu hoa này. Nó vừa không quá đắt lại vừa đáp ứng yêu cầu ngày xuân.
    Ở các tỉnh phía Nam, các bà, các cô, lại thích cắm Layơn trong những chiếc bình rộng bằng thủy tinh hoặc bằng sành có những hình dáng khác. Chỉ cần vài ba cành Dơn nhỏ với một nhành Thiết mộc lan cắm xen với mấy bông cúc trắng hoặc cúc thạch thảo đặt trong phòng khách gia đình nom rất vui mắt mà vẫn thanh tao, trang nhã. Xúc động biết bao ! khi giữa những ngày châu Âu tuyết tràn trắng xóa, khi mà ở nước ta đang có chiến tranh ác liệt lại bắt gặp những nụ hồng, những bó lay-dơn thắm tươi của Đà Lạt. Từ tận nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn chúng ta dâng lên niềm rưng rưng xúc động. Từ sân bay Liên Khương, Tân Sơn Nhất, Lay-dơn cùng với hồng, huệ tây (lys) và nhiều loại hoa Lan theo cánh én bạc đến tận các miền băng giá châu Âu, mang niềm vui đến cho bao người trên thế giới.
    Để đưa hoa đi xa, người ta cắt những nhành hoa to bông, cuống khỏe, cứng cáp. Nếu là hồng và huệ tây bông hoa phải đang còn búp. Chọn những nụ hoa sắp nở, bóp thử thấy xốp mềm là được. Nếu là lay-dơn thì những bông dưới cùng phải vừa chúm chím hé nở. Cắt hoa về đem bọc thành từng bó nhỏ, bỏ vào túi ni lông rồi bơm hơi ẩm vào, xong dán kín để đưa lên máy bay. Đôi khi người ta không cần vẩy nước vào hoa mà chỉ khi nào cần cắm, dùng kéo cắt chéo cuống hoa, phun ít nước rồi đem cắm vào bình. Chỉ sau độ nửa giờ là hoa sẽ tươi lại và dần dần nở hết.

    Lay ơn hay là cây hoa lưỡi kiếm
    Ngoài sắc đẹp rực rỡ, layơn còn được yêu chuộng bởi một sự tích cảm động về lai lịch của nó. Tương truyền rằng:
    Ngày xưa tại thành Rôm-ma có viên tướng tài tên là Bec-ba Ga-lô. Trong một trận đánh chống người tơ-re-vơ, ông bắt được hai viên sĩ quan trẻ tuổi làm tù binh. Một người tên là Tê-rex còn người kia là Xêp-ta. Họ là những chàng trai phong nhã, tài ba. Ngoài tài thao lược họ còn tinh thông cả âm nhạc, hội họa, thơ ca. Và, thật là oái ăm cả hai người con gái của viên tướng đều đem lòng yêu thương các chàng trai. Biết được điều này Bec-ba Ga-lô vô cùng tức giận. Ông tìm cách giết hại các chàng trai trẻ bằng cách bắt họ đấu kiếm để giết hại lẫn nhau. Tê-rex và Xêp-ta không muốn bị làm nhục bèn cắm phập lưỡi kiếm xuống đất, thà chịu tội chết chứ quyết không đấu kiếm cùng nhau. Lập tức hai người bị chém đầu. Đầu hai chàng trai vừa rơi xuống đất thì lạ thay từ hai thanh kiếm vươn ra những chiếc lá dài sắc nhọn và ở mỗi nách lá đâm ra một bông hoa thắm màu rực rỡ. Đó là cây hoa Layơn quen thuộc ngày nay. Tiếng La-tinh gọi cây hoa này là Gia-dia-lus có nghĩa là cây hoa hình lưỡi kiếm.
    Đến vườn hoa trồng lay-dơn Đà Lạt những người không sành lắm về loài hoa cũng có thể phân biệt được hàng chục loài khác nhau. Có loại mà đỏ cờ, đỏ tía, hồng đào, hồng nhạt, có loại màu vàng, màu tím, màu trắng sữa? Nhờ có kỹ thuật lai ghép tạo giống tài tình và đôi tay vàng khéo léo của những nhà làm vườn mà mỗi giống hoa có thể tạo được nhiều thang màu đậm nhạt khác nhau. Dù chỉ một lần được đến thăm vườn Dơn Đà Lạt sẽ còn đọng mãi trong lòng ta sắc màu tươi thắm, tràn trề ánh sáng vui tươi ấm áp. Và sau đó cứ mỗi lần nghĩ lại đều thấy dâng lên niềm vui lâng lâng...
    Chúng ta vẫn quen nghĩ cây gì đẹp và quý đều hiếm và khó nuôi trồng. Vậy mà layơn Đà Lạt lại vô cùng phong phú. Từ các vườn hoa ở ấp Hà Đông đến ấp Trung Bắc, Đa Thiện, Lam Sơn, sang ấp Thái Phiên, Tây Hồ, vườn hoa nào cũng có layơn. Đến nỗi layơn mọc dại cả ở giữa nơi thanh thiên bạch nhật trên các khóm cỏ ở hai bên vệ đường. Chỉ có điều là layơn để giống khá công phu. Để có được hoa đẹp, cành dài, mẩy và to bông người ta phải chọn hạt giống ngay từ đầu ở những bụi hoa tốt nhất. Hạt gieo lần thứ nhất, cây lớn lên rồi tàn lụi đi, đào lấy củ, vặt sạch rễ và lớp lá khô bọc ngoài đem phơi héo. Sau đó đem trồng lần thứ hai. Cây sẽ trổ hoa nhưng phải ngắt bỏ hết lượt. Chờ cho cây rụi lá lần nữa, đào lên và đem trồng lần thứ ba. Lần này cây sẽ trổ bông to, đẹp, sắc thắm đượm, cánh dày. Về mặt thương mại, ở Đà Lạt layơn đứng đầu trong các loài hoa. Trong số vài, ba chục tấn hoa tươi xuất khẩu hàng năm. Layơn chiếm tỷ lệ cao nhất. Hoa vừa đẹp vừa dễ bảo quản lại bền. Nếu biết gìn giữ mỗi bình layơn có thể chơi được hàng tuần lễ. Bán ra thị trường thế giới layơn không bị tranh chấp quá khắt khe như hoa hồng. Một ưu điểm đáng kể nữa của layơn là mỗi năm có thể trồng liền hai, ba vụ. Đây cũng là điều trội hơn hẳn của Đà Lạt so với Hà Nội. Khách mua hoa trong và ngoài nước lúc nào cũng yêu chuộng layơn. Bởi vậy trong các vườn hoa gia đình thế nào cũng có trồng một vài luống hoa layơn.
    Layơn là biểu tượng của niềm vui và hy vọng, cho nên thường thường vào những dịp vui vẻ, lễ tết, nhất là vào những ngày tết nếu có được một bình Layơn vào những ngày đầu xuân này Layơn rất đắt. Nhiều gia đình vẫn cố mua mấy cành Dơn để "Lấy cái lộc đầu năm". Nếu không có được một bình toàn Layơn thì người ta cắm xen Dơn với một vài thứ hoa, lá khác. Cái vẻ rực rỡ, tràn đầy sắc màu trang trọng của Layơn mà đi với Vi-ô-lét tím biếc khiêm nhường thật là hợp. Chúng làm tăng vẻ đẹp cho nhau. Vài ba cành Dơn màu đỏ cờ hoặc trắng ngà với một bó nhỏ Vi-ô-lét trong một chiếc bình cao cổ đặt trên bàn có trải tấm khăn trắng giản dị là cả gian phòng toát lên không khí vui tươi, đầm ấm. Các gia đình cán bộ ở Hà Nội thích cắm kiểu hoa này. Nó vừa không quá đắt lại vừa đáp ứng yêu cầu ngày xuân.
    Ở các tỉnh phía Nam, các bà, các cô, lại thích cắm Layơn trong những chiếc bình rộng bằng thủy tinh hoặc bằng sành có những hình dáng khác. Chỉ cần vài ba cành Dơn nhỏ với một nhành Thiết mộc lan cắm xen với mấy bông cúc trắng hoặc cúc thạch thảo đặt trong phòng khách gia đình nom rất vui mắt mà vẫn thanh tao, trang nhã. Xúc động biết bao ! khi giữa những ngày châu Âu tuyết tràn trắng xóa, khi mà ở nước ta đang có chiến tranh ác liệt lại bắt gặp những nụ hồng, những bó lay-dơn thắm tươi của Đà Lạt. Từ tận nơi sâu thẳm nhất của tâm hồn chúng ta dâng lên niềm rưng rưng xúc động. Từ sân bay Liên Khương, Tân Sơn Nhất, Lay-dơn cùng với hồng, huệ tây (lys) và nhiều loại hoa Lan theo cánh én bạc đến tận các miền băng giá châu Âu, mang niềm vui đến cho bao người trên thế giới.
    Để đưa hoa đi xa, người ta cắt những nhành hoa to bông, cuống khỏe, cứng cáp. Nếu là hồng và huệ tây bông hoa phải đang còn búp. Chọn những nụ hoa sắp nở, bóp thử thấy xốp mềm là được. Nếu là lay-dơn thì những bông dưới cùng phải vừa chúm chím hé nở. Cắt hoa về đem bọc thành từng bó nhỏ, bỏ vào túi ni lông rồi bơm hơi ẩm vào, xong dán kín để đưa lên máy bay. Đôi khi người ta không cần vẩy nước vào hoa mà chỉ khi nào cần cắm, dùng kéo cắt chéo cuống hoa, phun ít nước rồi đem cắm vào bình. Chỉ sau độ nửa giờ là hoa sẽ tươi lại và dần dần nở hết.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB