Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Chỗ Xanh Rêu...

  • adminA

    Một manh áo tả tơi
    Một chiếc chăn rách nát
    Một mảnh chiếu rách bươm
    Hè phố vắng tênh
    Mưa réo rắc
    Gió xoay cuồn cuộn
    Bà nằm đó lạnh giá luồn qua tóc
    Mưa bão dồn lên ngực
    Co ro
    Cúm rúm
    Cơn bão trái mùa
    Cứ vô tình hời hợt
    Lạnh quá thôi
    Ôi buốt lòng quá thôi ...

  • adminA

    Em xa xôi...nơi nào bờ đại thủy
    Có bao giờ nghĩ lại chút tình xưa?
    Những chiều về tan học nón che mưa
    Ta chung bước đôi lòng cùng rộn rã.

          Nhưng đường đời có lắm điều nghiệt ngã !
          Ta và em xa cách tự bao giờ ?!
          Từ \"cơm áo\" như lửa đốt đời thơ !
          Làm cháy cả những ngày hoa mộng cũ !
    
          Đời ta gặp lắm phong ba, cuồng vũ
          Cuốn phăng theo gió lộng bốn phương trời !
          Như thuyền con lạc lõng giữa biển khơi
          Mong có được một ngày yên sóng lặng.
    
          Giờ xa quá đã qua thời áo trắng
          Đâu mất rồi tóc xõa buổi chiều mưa
          Còn trong tim sót lại chút hương thừa
          Khi tất cả trôi theo đời thầm lặng !
    
          Thêm mùa hạ trở mình về trong nắng
          Thêm một lần phượng đỏ nở trong ta
          Thêm một lần tim sầu dâng ngập lối !
          Mười năm năm màu phượng vẫn chưa nhòa.
    
  • adminA

    ***Có những bức tranh in đậm vẻ chán chường

    Mà bối cảnh chỉ thấy toàn gam màu bạc
    Tôi cố pha để mang tặng đời tôi một màu sắc khác
    Và cũng bởi vụng về - loang lổ vết trầm ưu ***### ***

    Có lúc dặn lòng: "thôi hãy cố lặng im"
    Mà tô nốt quãng đời màu giông bão
    Ở phía sau những chiếc mặt nạ tô màu hồng giả tạo
    Là những âm thầm dìm chết một lần tôi

    ***### ***Chữ hạnh phúc như món hàng đắt giá
    Bán quả tim chưa đủ đổi một phần
    Đôi mắt ngắm cuộc đời - như kẻ lạ
    Xoải bước dài - chưa cuối nẻo băn khoăn

    ***### Nếu như có ai mang rao bán một nụ cười
    Chỉ cần một - tươi nguyên và trọn vẹn
    Thì khoảng cách mười m
    ### ấy### *** năm được xem là vốn liếng
    Tôi thà đổi một lần - thà gục chết - một lần vui


  • adminA

    *có những đêm trường gợi tiếc thương
    có ta lấy tóc đếm ưu phiền
    có ta nâng trái sầu chín rã
    có lệ ta hòa chung hơi men

    có mắt ta là ly rượu nhỏ
    có đời ta là quán cô hồn
    và có ta đang ngồi trong quán
    uống cho tàn cho mạt kiếp nhân sinh

    cũng có đau thương làm vui bạn nhỏ
    có hoang đàng tìm thấy giữa cơn say
    có tuyệt vọng trên vành ly rực sáng
    và có em buồn ta cõng trên vai

    có nắng chiều đang rơi ngoài bãi
    bãi vắng chiều xa không bóng người
    chứng kiến giờ ta lên cơn hấp hối
    ta đội nón đi mời em uống rượu

    cuộc tình sầu thôi hãy gác qua bên
    ta đâu có giận hờn chi cuộc sống
    dù thật tình buồn lắm phải không em
    ta là ly vậy mà em biết không

    ta là rượu vậy mà em biết không
    uống đi em bởi ly đã kề
    bởi ta buồn như câu chuyện kể
    câu chuyện buồn kể giữa cơn say

    bởi lát nữa đây mặt trời sẽ chết
    mùa đông về không chỗ dung thân
    ta sẽ đứng run trong gía lạnh
    dáng bơ vơ như kẻ thất tình

    và thấy em như bờ dốc đứng
    ta chiếc xe đò nổ bánh bơ vơ
    mặt trời chết ở nơi nào trong ta
    ta đã say làm sao biết được

    em không uống nên có ta lẻ bạn
    vòng tay ôm hồ rượu thấy mênh mông
    rượu đã hết hay mắt ta vừa cạn
    em chối từ ta biết nói sao hơn

    thôi giã tiệc và xin chào bạn nhỏ
    ta tủi hờn bóp nát chiếc ly không
    và ta tưởng chính mình đang vỡ
    mùa đông dài ta lại rất cô đơn

    có ta trong một toa tàu trắng
    tỉnh rượu nằm nô giỡn một mình
    có em còn đứng sau khung kính
    có nỗi buồn gửi một toa riêng.*

    Những mảnh sao trên trời hú gọi linh hồn nghệ sĩ, bước chân đời vẫn đang trĩu nặng bởi những nhọc nhằn lẫn khuất nơi bờ vai.

    Đêm hút sâu những âm thù của quỷ. Nhập nhoằng những câu thơ trá hình nơi tâm hồn. Ta như con trâu hì hục kéo cày giữa chí kì đông vụ.

    Những nét nhăn rách ra nơi khuôn mặt nông điền , ta soi vào gương. Con quỷ và chàng hoàng tử giành nhau tấm áo.

    Mê mải chối từ những sự thật. Ta đã biến mình thành một mũi tên phóng đi giữa trời bão tố. Mũi tên không quay đầu lại, nhưng một ngày kia sẽ găm vào cát bụi...

    Ta không biết mình đang nói với mình hay đang nói với ai. Ừ, thì ta nói với đêm. Đêm tàn nhẫn trong sự im lặng vĩnh hằng.

    Chưa bao giờ những câu văn chạy lan khắp thân ta như dòng máu nóng. Ta trêu trọc cả con thạch sùng để đánh lừa mình cho thời gian mau về sáng. Một nỗi sợ hãi vô cớ bùng lên...trời sáng ta là ai???

  • adminA

    lại muốn viết đôi dòng thơ vớ vẩn
    gởi về đâu, một góc phố bâng quơ
    mà vốn chữ mỗi ngày thêm túng quẩn
    lời thì chua và đắng chẳng ai ngờ

    cũng muốn nói vài câu ấm ớ
    lại e người cười mỉa "đáng ba xu"
    ngó sau lưng đã đôi lần bước lỡ
    trước mặt rồi ,lại lỡ bước y như...

    thôi thì thôi, vô ngôn vô tự
    khỏi chạm lòng, (lòng có cận nhau đâu?)
    khỏi thức khuya (đêm sẽ lại qua mau)
    khỏi bận rộn (chuyện con tim ngớ ngẩn)

    thôi thì thôi, vô tri, vô giác
    không thấy gì (mắt nhắm mắt mở là xong)
    không nghe gì (con ráy nghẹt, chẳng thông)
    và như thế chả còn nghe buồn vui, rạo rực

    và như thế xin chào (cơn bực tức)
    chữ viết rồi cũng xoá chẳng gửi đâu
    lời nói xưa...như nước lũ qua cầu
    ngủ một giấc sáng ra quên tất cả

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB