*có những đêm trường gợi tiếc thương
có ta lấy tóc đếm ưu phiền
có ta nâng trái sầu chín rã
có lệ ta hòa chung hơi men
có mắt ta là ly rượu nhỏ
có đời ta là quán cô hồn
và có ta đang ngồi trong quán
uống cho tàn cho mạt kiếp nhân sinh
cũng có đau thương làm vui bạn nhỏ
có hoang đàng tìm thấy giữa cơn say
có tuyệt vọng trên vành ly rực sáng
và có em buồn ta cõng trên vai
có nắng chiều đang rơi ngoài bãi
bãi vắng chiều xa không bóng người
chứng kiến giờ ta lên cơn hấp hối
ta đội nón đi mời em uống rượu
cuộc tình sầu thôi hãy gác qua bên
ta đâu có giận hờn chi cuộc sống
dù thật tình buồn lắm phải không em
ta là ly vậy mà em biết không
ta là rượu vậy mà em biết không
uống đi em bởi ly đã kề
bởi ta buồn như câu chuyện kể
câu chuyện buồn kể giữa cơn say
bởi lát nữa đây mặt trời sẽ chết
mùa đông về không chỗ dung thân
ta sẽ đứng run trong gía lạnh
dáng bơ vơ như kẻ thất tình
và thấy em như bờ dốc đứng
ta chiếc xe đò nổ bánh bơ vơ
mặt trời chết ở nơi nào trong ta
ta đã say làm sao biết được
em không uống nên có ta lẻ bạn
vòng tay ôm hồ rượu thấy mênh mông
rượu đã hết hay mắt ta vừa cạn
em chối từ ta biết nói sao hơn
thôi giã tiệc và xin chào bạn nhỏ
ta tủi hờn bóp nát chiếc ly không
và ta tưởng chính mình đang vỡ
mùa đông dài ta lại rất cô đơn
có ta trong một toa tàu trắng
tỉnh rượu nằm nô giỡn một mình
có em còn đứng sau khung kính
có nỗi buồn gửi một toa riêng.*
Những mảnh sao trên trời hú gọi linh hồn nghệ sĩ, bước chân đời vẫn đang trĩu nặng bởi những nhọc nhằn lẫn khuất nơi bờ vai.
Đêm hút sâu những âm thù của quỷ. Nhập nhoằng những câu thơ trá hình nơi tâm hồn. Ta như con trâu hì hục kéo cày giữa chí kì đông vụ.
Những nét nhăn rách ra nơi khuôn mặt nông điền , ta soi vào gương. Con quỷ và chàng hoàng tử giành nhau tấm áo.
Mê mải chối từ những sự thật. Ta đã biến mình thành một mũi tên phóng đi giữa trời bão tố. Mũi tên không quay đầu lại, nhưng một ngày kia sẽ găm vào cát bụi...
Ta không biết mình đang nói với mình hay đang nói với ai. Ừ, thì ta nói với đêm. Đêm tàn nhẫn trong sự im lặng vĩnh hằng.
Chưa bao giờ những câu văn chạy lan khắp thân ta như dòng máu nóng. Ta trêu trọc cả con thạch sùng để đánh lừa mình cho thời gian mau về sáng. Một nỗi sợ hãi vô cớ bùng lên...trời sáng ta là ai???