Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tạp...!

  • adminA

    Lâu lắm rồi cô mới có dịp đi công việc chung với anh, người đàn ông mà cô luôn ngưỡng mộ vì sự hoàn hảo. Anh và cô biết nhau từ thuở cô còn là con nhóc ưa khóc nhè mỗi khi bị người khác véo má vì tội “da trắng”. Từ nhỏ, anh đã nổi tiếng học giỏi, hình thức lại ưa nhìn, nói năng lễ độ, hiếu thảo với cha mẹ. Lớn lên, sự vượt trội đó ở anh càng thể hiện rõ rệt hơn khi anh tiến những bước dài trên con đường sự nghiệp. Thành đạt, lịch lãm, kiến thức rộng, hiểu biết nhiều khi tuổi đời vẫn còn quá trẻ. Ba mẹ, người thân tự hào vì anh. Hàng xóm, bạn bè vừa ngưỡng mộ lẫn ghen tị bởi những thành công của anh. Hình ảnh anh trong cô không chỉ đơn thuần là người anh trai láng giềng đã lớn lên cùng cô mà còn là hình tượng về mẫu đàn ông lý tưởng để cô mãi mãi tôn thờ. Lắm lúc cô cũng tự hỏi mình rằng liệu cô có mong muốn người yêu, người phối ngẫu với cô có đầy đủ những đức tính như anh đã có không? Câu trả lời là hoàn toàn không. Cô sinh ra không phải để làm người phụ nữ hoàn hảo.
    -Sao rồi cô em gái? Chừng nào gởi thiệp hồng cho anh đây?
    Câu hỏi đột ngột của anh làm cắt ngang suy nghĩ của cô. Im lặng vài giây, cô trả lời nửa đùa nửa thật:

    • Chắc là 5 năm nữa đó anh.
    • Trời, đừng để anh bị sốc chứ, em là cứ làm anh bị sốc hoài thôi.
      Cô triết lý ra vẻ trải đời:
    • Người ta nói lấy chồng chỉ là sự chịu đựng
      Anh bật cười ha hả:
    • Thì cả hai chịu đựng lẫn nhau chứ đâu chỉ riêng ai đâu em. Nếu anh mà không vì những yếu tố khác thì anh cũng chẳng thèm lấy vợ làm gì.
      Cô cười nhẹ có phần xót xa. Nếu vợ anh nghe được câu này thì chị ấy nghĩ gì nhỉ? Anh lại hồ hởi:
    • Sắc đẹp đang ngời ngời như vầy mà không chịu lấy chồng, để vài năm nữa rồi cuống lên, muốn lấy chồng thì đã muộn.
      Cô im lặng. Cũng chẳng biết dùng lời gì để đối đáp. Cô chưa sẵn sàng để sống với trách nhiệm. Có quá nhiều thứ để cô phải sợ và cảm thấy bất an. Có phải cô đang sống quá ích kỷ?

    http://musiccache01.socbay.com:88/music/new_music/1/480/524a2045ac587f669f522bf5e95ff56a.mp3

  • adminA

    "Trăng nơi đáy giếng", một kết cuộc buồn đến não lòng. Nó khiến cho người ta vẫn còn phải suy nghĩ về cuộc đời sau khi cảnh cuối cùng khép lại. Có phải "cuộc đời là không thật và tình yêu ..." như nhân vật chính đã nói?

    5 năm về trước, có một người đã nhắc đến hình ảnh "trăng nơi đáy giếng", người ấy hỏi rằng có phải tình yêu giữa cô và người ấy giống như "trăng nơi đáy giếng"? Rồi mọi thứ cũng vẫn chỉ là "trăng nơi đáy giếng". Mãi mãi chẳng khi nào cô chạm được ánh trăng ấy.

    Cô đọc "Cô đơn trên mạng", cô thấy những cảm xúc mà nhân vật "Cô" và "Anh" trải qua sao giống hình ảnh của mình 5 năm về trước đến lạ kỳ. Thì ra yêu trên mạng ai cũng có cảm xúc giống nhau, thứ cảm xúc vừa thực vừa ảo, khi đụng đến thì nó vỡ tan như bọt xà phòng bay trong không khí.

    Có người nói "cuộc sống là sự âm mưu và toan tính". Cô tự hỏi mình đang toan tính điều chi? Bỗng dưng một người quen cũ tìm cô sau nhiều tháng liền không liên lạc, cô tự hỏi "người ấy toan tính điều chi?" Họ cần ở cô điều mà họ chưa có? Cô cũng cần ở họ điều mà cô chưa có? Mối quan hệ đem lại cho người trong cuộc những điều mà đôi bên đang thiếu. Cuộc đời là vậy sao?

    Cuộc đời vẫn không thật.

  • adminA

    http://musiccache02.socbay.com:88/may56/cache2/new cache/cache7/27374.mp3

  • adminA

    Happy Birthday to me!###

    • 27 tuổi bước đến để khép lại tuổi 26 đầy biến động, nhiều khi chẳng hiểu con người ta tồn tại để làm gì.

    • 27 tuổi nghĩ nhiều hơn đến đoạn cuối cuộc đời, một chiếc xe tang chạy qua cũng đủ để trầm lặng vẩn vơ suốt cả ngày.

    • 27 tuổi trở nên lạnh nhạt, chẳng cần quan tâm người khác nghĩ gì và làm gì.

    • 27 tuổi tự hỏi mình liệu có "Happy 28th Birthday"?

    http://musiccache01.socbay.com:88/socbay_music3/1/130/c5c56e047e27ffa7eeb00788b97fac4e.mp3

  • adminA

    Một buổi sáng thứ Bảy nhàn nhạt. Bị đánh thức bởi hai cái alarm điện thoại. Muốn ngủ nữa nhưng chẳng được.

    Đến công ty sớm hơn mọi ngày. Tỷ Nấm cũng đến sớm. Khoe với tỷ:

    • *Hôm qua tụi em đi tới 10 giờ, ghen tỵ hông?
    • Trở về là em của thuở xưa rồi hén.*
      Bần thần. "Em của thuở xưa" ư? Tự hỏi mình "chẳng lẽ bây giờ khác lắm sao?"

    Nghĩ đến Tết. Thấy buồn. Năm nay có một bao lì xì chẳng thể đến được tay người nhận. Ứa nước mắt. Nhớ lại quãng thời gian hai mươi mấy năm qua. Nhớ hình ảnh người đó. Cảm thấy sợ hãi tương lai vì những điều tương tự. Cảm thấy sợ hãi sự ân hận vì không làm được nhiều điều để người khác thấy an lòng. Lại chống chế cho sự khiếm khuyết của mình bằng hai chữ "số phận".

    Năm mới, phương châm sống mới: "Làm hết sức mình những gì có thể, phần còn lại thì để xem "số phận" an bài thế nào".

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB