Đà Lạt: Góc tản mạn
Cảm xúc về Đà Lạt - Thành phố Hoa thân yêu.
240 trang
946 bình luận
đọc
tác giả
Hiện 240 trang · Sắp xếp theo
Trang trong chương
-
LưuĐã đọc135
A
· admin · 5 trả lời · 0 đọcEm có nghe thấy thì hãy đến bên anh... **Em có nghe thấy thì hãy đến bên anh... ** Trong cái khoảng khắc này đây, ở một nơi, nơi bóng tối bao trùm, âm thanh cuộc sống đang lịm dần sau một ngày không mấy yên bình. Anh lẳng lặng với một nỗi niềm nhớ em. Khi xưa… nụ cười em mang hình hài của mặt trời bé bỏng bên sườn núi, mái tóc em như làn mây vuốt ve ngọn đồi đầu hôm. Trên con đường quanh co dưới hàng thông già, dáng em mảnh mai trong tà áo dài, anh bồi hồi chờ em bước lại gần, giọng anh nói hòa lẫn tiếng em cười, những câu chuyện vui anh kể ngày ấy xuất phát từ tình yêu trong sáng đang nảy mầm trong trái tim sau lần rung động đầu đời. Tháng năm ít ỏi ngày ấy như một giấc mộng thần tiên, giờ đây anh như đếm ngược để tìm lại chút dư âm trong cho cảm giác nên thơ ngày ấy. Em tinh khôi đôi má vương chút phấn hồng của tạo hóa, mắt nâu tiễn biệt chiếc lá rụng vào độ thu về để rồi long lanh khóe mi một giọt lệ trắng trong, cảm giác ôm cả thế gian đâu bằng đứng bên em một ngày đông giá lạnh, ánh dương nào sưởi ấm được lòng anh nếu em không kề cận mỗi lúc anh gục ngã trên con đường tranh đấu với sự sống, anh cất giữ những kỷ niệm ấy sâu tận trong tâm can, nhưng nó hoài dâng tràn về miền ký ức. Năm tháng về sau, anh còn đó bao cơn đau thể xác và nỗi niềm uẩn khuất nhưng em đã không còn bên anh như ngày nào nữa, bởi từ lâu lắm rồi em đã quên mất có một người yêu em tha thiết. Vậy tâm hồn anh có theo ý nguyện để vực dậy mình trong những tháng ngày sau nữa không? Hơn bao giờ hết, anh muốn em bên cạnh anh lúc này, để những câu chuyện vui anh kể lại làm em cười rạng rỡ được sống lại, để những nỗi buồn của anh trở thành niềm hạnh phúc khi lời em san sẻ hòa vào khoảnh khắc yên bình, để trái tim anh… đập nhẹ nhàng trở lại. Đêm 25/11/20090đọc5 -
LưuĐã đọc
-
LưuĐã đọc
-
LưuĐã đọc138
A
· admin · 9 trả lời · 0 đọcthời gian sẽ xóa nhòa đi tất cả.............................0đọc9 -
LưuĐã đọc139
A
· admin · 2 trả lời · 0 đọcLà nơi đây tháng bảy vẫn buồn tênh Thân ái cũ hằn sâu trong ký ức Chiều hôm nay đường về tôi lặng bước Lá bay vờn tìm mãi tóc mây xưa Là nơi đây tháng bảy vắng ngày mưa Cơn nắng cháy, rực thêm mùa phượng vĩ Tuổi xanh đi để sầu vương vạn kỷ Để sân trường rưng rức một màu hoa Em có về tháng sáu vừa sang Tôi đợi mỏi mòn qua tháng bảy Vạt nắng xưa màu thơ dại Bước em về đã chớm rong rêu! Và nơi đây tháng bảy vẫn đìu hiu Trong sâu thẳm tháng ngày qua bỏ lại Tuổi đôi mươi còn chăng là huyền thoại Chuyện ban đầu, một thoáng, mãi chông chênh0đọc2
Đang online