Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-0845

tieuvu1512

@tieuvu1512
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
380
Chủ Đề
377
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Giảm ngân sách sẽ làm quân đội Mỹ ‘rỗng ruột’
    tieuvu1512

    Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Robert Gates nghiêm khắc cảnh báo rằng việc cắt giảm mạnh chi tiêu quân sự sẽ làm rỗng ruột quân đội và suy giảm ảnh hưởng của Mỹ trên toàn cầu.
    *
    *Máy bay chiến đấu đa nhiệm F-35 của Mỹ. Ảnh: defenseindustry.com

    "Chúng ta sẽ giảm khả năng an ninh trên toàn cầu và lâm vào nguy hiểm", ông bình luận trong một văn bản sẽ được đưa ra trước tiểu ban quân sự Hạ viện Mỹ, trong bối cảnh chính phủ và quốc hội nước này đang tranh luận về việc giảm chi mạnh mẽ trong một số chương trình quốc phòng.
    Chẳng hạn, theo Bloomberg, quốc hội Mỹ đã "tiêu diệt" ngân khoản 450 triệu USD cho chương trình nghiên cứu chế tạo động cơ dự phòng của máy bay chiến đấu đa nhiệm F-35, một trong những chương trình đắt đỏ nhất của quốc phòng nước này.
    "Giảm mạnh quy mô cũng như sức mạnh của quân đội Mỹ sẽ khiến các cuộc xung đột vũ trang xảy ra nhiều hơn – điều này dẫn đến hao tổn xương máu và tiền bạc không thể tránh khỏi cho nước Mỹ", tài liệu nói trên, do AFP trích dẫn hôm qua, có đoạn.
    Nếu các dự luật về giảm chi nói trên được thông qua, chúng sẽ dẫn tới "sự ngưng trệ nghiêm trọng" trong các chương trình chế tạo vũ khí, ông Gates cảnh báo.
    "Điều đó khiến quân đội rỗng ruột", Gates viết.
    Bộ trưởng Quốc phòng đặc biệt lo ngại trước kế hoạch của các nghị sĩ Cộng hòa nhằm thông qua một luật, theo đó mức chi tiêu quân sự năm nay sẽ bằng với năm ngoái.
    Tổng thống (http://tin180.com/tags/barack-obama/) yêu cầu chi 547 tỷ USD ngân sách quốc phòng cho năm nay, trong khi dự luật nói trên chỉ cung cấp 526 tỷ USD, thấp hơn 23 tỷ.
    "Tôi muốn nói rõ rằng chúng ta sẽ sớm gặp khủng hoảng nếu Bộ Quốc phòng phải chịu một khoản cắt giảm ngân sách đáng kể như thế", ông nói. Gates đã lập kế hoạch tiết kiệm 78 tỷ USD ngân sách quốc phòng trong 5 năm tới, và cảnh báo rằng nếu cắt giảm hơn thế nữa sẽ là nguy hiểm.

    (theo vnexpress)

    Nhìn ra Thế giới

  • Coca Cola là thủ phạm gây ung thư
    tieuvu1512

    Chất tạo màu được sử dụng trong nước giải khát Coca-Cola và Pepsi có khả năng gây ung thư và cần phải bị cấm.
    MailOnline ngày 17.2 cho biết, các nhà nghiên cứu lo ngại chất tạo màu nâu nhân tạo có thể chính là tác nhân gây bệnh ung thư cho hàng nghìn người.
    "Chất tạo màu nâu nhạt được sử dụng trong Coca-Cola, Pepsi và một số thực phẩm khác bị biến đổi thành phần do hai hóa chất gây ung thư và cần phải bị cấm", Trung tâm Khoa học vì Quyền lợi Công chúng (CSPI) – một nhóm vận động hành lang về y tế có trụ sở tại Washington, DC – lên tiếng.

    Chương trình quốc gia về độc chất của Mỹ nói cả hai chất gây ung thư 2-MI và 4-MI đều hiện diện trong Coca-Cola.

    "Ngược lại với chất tạo màu nâu cho kem caramel có thể làm tại nhà từ việc đun nóng đường, chất tạo màu nâu trong cola cũng như một số sản phẩm khác được sản xuất bằng cách cho đường phản ứng với hai chất hóa học amoniac, sulphites dưới áp suất và nhiệt độ cao. Phản ứng hóa học này dẫn đến sự hình thành hai chất gọi là 2-MI và 4-MI. Hai chất này gây ung thư phổi, gan, tuyến giáp hoặc bệnh bạch cầu trên những con chuột thí nghiệm", các nhà khoa học cho hay.
    Chương trình quốc gia về độc chất của Mỹ cũng khẳng định có bằng chứng cho thấy cả hai chất 2-MI và 4-MI gây ung thư trên động vật, do đó, có khả năng gây ung thư trên người.
    Các nhà nghiên cứu của Đại học Davis, California nhận thấy nồng độ cao chất 4-MI trong 5 nhãn hiệu sản phẩm của cola.
    Michael F Jacobson, Giám đốc điều hành CSPI, kiến nghị Cơ quan Quản lý Dược và Thực phẩm Mỹ điều chỉnh quy định về thực phẩm. Ông nhấn mạnh: "Chất tạo màu gây ung thư không được phép có trong thực phẩm".
    Quy định của Mỹ phân biệt 4 loại chất tạo màu nâu khác nhau. Hai trong số này được sản xuất từ hóa chất amoniac. Chất tạo màu nâu sử dụng trong cola và đồ uống nhẹ tối màu khác là Caramel IV, hay còn gọi là quá trình sulphite amoniac chất caramel. Caramel III, được sản xuất từ amoniac nhưng không có sulphite, đôi khi được dùng trong bia, nước tương và nhiều loại thực phẩm khác.
    *
    Rất nhiều người trên thế giới thích uống Coca-Cola và Pepsi.*

    CSPI muốn hai chất tạo màu từ amoniac bị cấm. Ý kiến của CSPI nhận được sự ủng hộ từ 5 chuyên gia ung thư nổi tiếng, trong đó có những chuyên gia làm việc tại Chương trình quốc gia về độc chất của Mỹ.
    Tuy nhiên, lập luận chất 4-MI trong các mẫu cola kiểm nghiệm khiến hàng nghìn người mắc bệnh ung thư mới chỉ tiến hành ở phạm vi nước Mỹ.
    Trong khi đó, có tuyên bố công thức bí mật chế tạo Coca-Cola đã bị rò rỉ hồi đầu tuần này. "Nhiều bên thứ ba cố gắng lấy trộm công thức bí mật của chúng tôi. Họ hãy cứ thử làm theo xem sao. Họ sẽ không thành công vì chỉ có "một công thức chuẩn", phát ngôn viên của hãng Coca-Cola nói.
    Coca-Cola và Pepsi cũng không đáp lời trước đề nghị của CSPI.

    Huyền Lê (Theo Mail)

    Sức khỏe - Giới tính

  • Cuộc sống hiện tại của cô gái Afghanistan bị cắt mũi
    tieuvu1512

    Mỉm cười hạnh phúc, những người bạn này có vẻ như không có gì khác so với hàng triệu người đi tàu điện ngầm ở New York mỗi ngày.

    Aisha đi tàu điện ngầm ở New York cùng một người bạn.
    Tuy nhiên, đằng sau vẻ bề ngoài thảnh thơi là một câu chuyện khác thường về một con người từng vượt qua sự khủng khiếp của một tuổi thơ tàn bạo và những kỷ niệm đau đớn đi kèm.
    Người phụ nữ ngồi ở bên phải bức ảnh này không ai khác ngoài Bibi Aisha, gương mặt đã xuất hiện trên trang nhất tạp chí *Time *hồi năm ngoái khiến thế giới bị sốc. Người phụ nữ trẻ từ Afghanistan, từng bị chồng cũ – một tay súng Taliban lòng đầy thù hận – cắt mất mũi, giờ đây đang làm lại cuộc đời tại thành phố New York, Mỹ.
    Nhờ lòng hảo tâm của người Mỹ và những tiến bộ của phẫu thuật hiện đại, cô gái 20 tuổi giờ đây có thể nhìn về một tương lai tươi sáng.
    Năm 18 tuổi, Aisha đã bị chồng cắt mất mũi và tai, hình phạt cho tội cố gắng bỏ trốn, trước khi bị kéo tới một sườn núi để mặc cho chết.
    Nhưng thật kỳ lạ, Aisha đã sống sót và hồi tháng 8 năm ngoái cô đã thu hút sự chú ý của cả thế giới sau khi bức ảnh chụp gương mặt bị mất mũi của cô xuất hiện trên tạp chí *Time *danh tiếng.
    Sau khi được tổ chức từ thiện "Women For Afghan Women" giúp đỡ, Aisha giờ đây đang sinh sống tại Mỹ.

    Cô gái dũng cảm người Afghanistan khi chưa được lắp mũi giả.
    Được lắp mũi giả, mặc quần jeans màu xanh và khoác áo jacket, người phụ nữ trẻ đã cố gắng hòa nhập trong ngôi nhà mới. Aisha hiện đang sống trong một căn hộ chung tại New York và được các bác sĩ và nhà trị liệu chăm sóc thường xuyên.
    Aisha hiện đang làm đồ trang sức đính cườm, công việc mà cô hy vọng một ngày nào đó có thể bán để kiếm sống. Aisha, từng không biết chữ khi rời Afghanistan, giờ đây đang học tiếng Anh để chuẩn bị đi học từ đầu và bỏ lại quá khứ đau khổ ở phía sau.
    Năm 12 tuổi, cha Aisha đã hứa gả cô cho một tay súng Taliban để lấy tiền trả nợ. Năm 14 tuổi, Aisha được giao cho gia đình chồng, người đã lạm dụng cô và bắt cô ngủ trong chuồng cùng động vật.
    Khi Aisha chạy trốn, cô đã bị bắt trở lại. Hình phạt của hành động bỏ chạy là chồng cắt mũi và 2 tai trong khi bố chồng dí súng vào đầu.
    “Khi họ cắt mũi và tai tôi, tôi đã ngất đi. Khi tỉnh dậy giữa đêm, tôi cảm thấy như có nước lạnh trên mũi mình. Tôi mở mắt và không thể nhìn thấy vì mặt đầy máu”, Aisha nhớ lại.

    Aisha hiện đang sinh sống tại thành phố New York, Mỹ.
    Aishi đã bò được tới nhà ông nội. Cha cô đã đưa con gái tới một trung tâm y tế của Mỹ, nơi Aisha được chăm sóc suốt 10 tuần. Các bác sĩ tại đây sau đó đã chuyển cô tới một trung tâm bí mật ở Kabul và đưa tới Mỹ hồi tháng 8/2010.
    Hồi tháng 10 năm ngoái, Aisha được lắp mũi giả sau đợt điều trị kéo dài 8 tháng. Bác sĩ Peter H Grossman tại bệnh viện West Hills tại California hi vọng có thể dựng lại mũi và tai cho cô, sử dụng xương, mô và sụn từ các bộ phận khác của cơ thể.
    Tuy nhiên, các kế hoạch trên hiện chưa thể thực hiện vì Aisha bị rối loạn căng thẳng hậu chấn thương tâm lý và vẫn đang trong quá trình bình phục.

    (theo dantri)

    Nhìn ra Thế giới

  • Phóng viên bị đốt mưu sát đã chết
    tieuvu1512

    Phóng viên báo Người Lao Động bị tấn công và đốt cháy bằng cồn tại nhà riêng sau gần 10 ngày điều trị tại BV Chợ Rẫy, dù được các BS giỏi về chuyên môn tại đây tận tình cứu chữa, nhưng đã qua đời vào chiều 29/1/2010.

    Nhà báo Lê Hoàng Hùng 51 tuổi, đã có 30 năm cầm bút. Anh cũng có rất nhiều tác phẩm thuộc thể loại điều tra xã hội được các đồng nghiệp, bạn đọc đánh giá cao.

    Buổi tối ngày 18/1, nhà báo Hoàng Hùng làm việc tại căn phòng ở lầu một và thường ngủ luôn tại đây trong khi vợ và hai con gái ngủ ở lầu hai tại khu dân cư Đại Dương, phường 6 – TP Tân An, tỉnh Long An.

    Căn phòng nhà báo Hoàng Hùng bị kẻ gian đốt cháy

    Đến rạng sáng 19/1, nhà báo Hoàng Hùng đang ngủ trong phòng đã bị kẻ lạ mặt lẻn vào đổ cồn, đốt cháy.
    Dù chịu tỉ lệ bỏng 50% – 60%, nhưng theo các bác sĩ tại bệnh viện Chợ Rẫy, nhờ được cấp cứu tại chỗ đúng cách nên khả năng có thể điều trị thành công. Tuy nhiên, mặc dù các bác sĩ đã tận tình cứu chữa nhưng nhà báo Hoàng Hùng đã qua đời vào khoảng 13h 45 phút ngày 29/1 tại Bệnh viện Chợ Rẫy.

    Dù được tận tình cứu chữa nhưng nhà báo Hoàng Hùng đã qua đời. Ảnh: Bee

    Cơ quan Công an của tỉnh Long An sẽ đến bệnh viện Chợ Rẫy làm thủ tục tiếp nhận xác của nhà báo Hoàng Hùng đưa về Long An.
    Hiện, Cơ quan CSĐT – Công an tỉnh Long An cũng đã quyết định khởi tố vụ án, truy tìm sát thủ đã ra tay sát hại anh Hùng.
    Lãnh đạo Công an tỉnh Long An khẳng định hiện đã khoanh vùng được thủ phạm của vụ án, và sẽ đưa thủ phạm ra ánh sáng trong thời gian sớm nhất.

    Theo Bưu Điện Việt Nam

    Vòng quanh Việt Nam

  • Ngủ lơ lửng giữa vách đá
    tieuvu1512

    Các nhà leo núi đã sáng tạo ra một cách vô cùng tiện lợi để dừng chân nghỉ lấy sức nhằm chinh phục trọn vẹn cuộc hành trình của mình.

    Đối với những thợ leo núi, hành trình chinh phục đỉnh cao của từng ngọn núi là không hề nhỏ với họ, đôi khi phải mất nhiều ngày chịu khó chịu rét để hoàn tất một cuộc hành trình. Vì vậy, họ phải nghĩ ra cách để ngủ và nghỉ ngơi qua đêm khi đang trên chặng đường chinh phục từng đỉnh núi. Vào những năm 1950, các vận động viên và các nhà leo núi đã nghĩ ra cách để nghỉ qua đêm ngay giữa vách đá cao chót vót.

    Thời gian đầu, những người *leo núi *thường tìm những vách đá nào vừa vặn và đủ chỗ trống cho từng người nằm để thay thế giường ngủ, nhưng bây giờ, họ đã sử dụng hệ thống treo chuyên nghiệp hơn có tên gọi là khung cần trục.

    Hệ thống treo thay cho giường ngủ này được thiết kế riêng dành cho những nhà leo núi phải mất nhiều ngày đêm để có thể leo lên được đỉnh núi lớn.

    Dưới đây là một số hình ảnh các nhà leo núi sử dụng khung cần trục để dựng "giường ngủ" ngay trên vách đá:







    Ăn uống, ngủ nghỉ, thư giãn, vệ sinh cá nhân đều được thực hiện tại chỗ

    Hương Buri
    (theo 24h)

    Tán dóc

  • Hội chứng "bàn tay lạ"
    tieuvu1512

    Karen Byrne – một phụ nữ 55 tuổi và sống tại bang New Jersey, Mỹ mắc hội chứng "bàn tay lạ". Bàn tay trái của bà hành động như thể nó đang chịu sự điều khiển của một bộ não khác.

    *Karen Byrne cùng một bác sĩ xem lại đoạn video mà trong đó bàn tay trái liên tục tát vào mặt bà. Ảnh: BBC. *

    Căn bệnh của Karen khiến giới khoa học tò mò bởi nó không chỉ lạ mà còn cho thấy một điều đáng ngạc nhiên về cách thức hoạt động của não người.

    Karen mắc bệnh động kinh từ khi bà là đứa trẻ 10 tuổi. Tới năm 27 tuổi bà phẫu thuật não để chữa bệnh động kinh. "Hội chứng bàn tay lạ" xuất hiện sau ca phẫu thuật.

    Việc chữa khỏi bệnh động kinh cho Karen lại mang đến cho bà một phiền toái bất ngờ. Karen kể rằng ban đầu tình hình có vẻ tốt đẹp. Nhưng rồi sau đó các bác sĩ nhận thấy một số hành vi cực kỳ lạ thường ở bà. Chẳng hạn, bàn tay trái của người phụ nữ tự cởi cúc áo sơ mi của bà mà bà không hề biết.

    "Khi bàn tay trái tự mở những cúc áo sơ mi lần đầu tiên, tôi cài lại cúc bằng bàn tay phải. Nhưng đúng lúc tôi ngừng cài cúc, bàn tay trái tiếp tục cởi chúng", Karen kể.

    Trong quá trình theo dõi Karen, các bác sĩ nhận định cánh tay trái đã nằm ngoài sự kiểm soát của bà.

    "Nếu tôi châm một điếu thuốc, đặt nó nằm thăng bằng trên miệng chiếc đựng tàn thuốc thì ngay lập tức bàn tay trái sẽ vươn tới và dập tắt điếu thuốc. Nó có thể lấy mọi thứ ra khỏi túi xách của tôi mà tôi không hề biết. Tôi mất rất nhiều thứ trước khi ý thức được điều gì đang diễn ra với bàn tay trái", Karen nói.
    (theo vnexp)

    Nhìn ra Thế giới

  • Những tuyên ngôn siêu tếu
    tieuvu1512

    Các ngôi sao bóng đá rất giỏi trong việc sử dụng đôi chân, tuy nhiên dường như điều khiển miệng lưỡi lại không phải sở trường của họ.

    “Tôi sẽ không đi đâu hết, tôi muốn ở đây suốt phần đời còn lại và thậm chí cả sau đó nữa”, Alan Shearer muốn sống làm người Newcastle và chết… làm ma Newcastle.

    “Bạn phải tin vào chiến thắng. Tôi cũng đã rất tin rằng chúng tôi sẽ giành chức vô địch World Cup cho đến khi trọng tài thổi còi kết thúc trận đấu và chúng tôi… bị loại”, Peter Shilton nói về giấc mơ không có thật.

    “Leeds là một đội bóng lớn và đó là nhà của tôi trong suốt nhiều năm qua mặc dù tôi sống ở Middlesborough”, Jonathan Woodgate định nghĩa về khái niệm “nhà”.

    “Tôi không thể nhìn thấy củ cà rốt ở phía cuối đường hầm”, không hiểu theo Stuart Pearce thì “cà rốt” và “ánh sáng” thì có gì liên quan với nhau?

    “Đôi khi trong bóng đá, bạn cần phải ghi bàn thắng”, Thierry Henry dường như cảm thấy có lỗi với các thủ môn.

    Henry cũng là một người rất hài hước

    “Tôi thà thi đấu trước một ngôi nhà đông người còn hơn là một đám đông trống vắng”, Johnny Giles nói mà khiến tất cả phải… nghe.

    “Tôi đã rất ngạc nhiên mặc dù tôi luôn nói rằng chẳng gì có thể làm tôi ngạc nhiên trong bóng đá”, sau một hồi thì không ai biết Les Ferdinand có ngạc nhiên hay không.

    “Không có gì ở giữa tốt và xấu. Nhưng chúng tôi đang ở giữa”. Gary Lineker vừa phủ định lại vừa khẳng định.

    “Nếu bạn không bị thủng lưới, bạn sẽ thắng nhiều hơn thua”, theo Wayne Bridge cách để giành lấy chiến thắng là… phòng ngự chứ không phải tấn công.

    “Thật khó khăn cho chúng tôi khi phải thi đấu giữa trưa vào lúc 3h như vậy”, theo David Beckham thì 3 giờ chiều là giữa trưa.

    “Tôi không đọc báo, không đánh bạc và thậm chí chẳng biết hôm nay là ngày bao nhiêu”, Steve McClaren tỏ ra “bất cần đời”.

    Neo
    (theo 24h)

    Nhìn ra Thế giới

  • Tâm sự đẫm nước mắt của mẹ cháu bé đang thoi thóp sống
    tieuvu1512

    » Tương trợ
    Tâm sự đẫm nước mắt của mẹ cháu bé đang thoi thóp sống

    Lấy chồng từ năm 16 tuổi, Sỹ bị chồng đánh đập gây chấn thương nhiều đến mức bị thần kinh mãn tính. Cháu Thắm, cô gái mới lớn đẹp như bông hoa bản Mường cũng bị cha say dùng ghế đập làm lún hộp sọ.

    Tây Bắc, với nhiều người, nhất là cánh nhà báo, bao giờ cũng là một vùng đất mê đắm khó lý giải. Hàng chục năm nay, năm nào cũng vậy, tôi đều ít nhất một lần cưỡi xe máy đến một điểm nào đó, thường là vùng sâu, xa và cao nhất của Tây Bắc.

    Mỗi chuyến đi, đều để lại nhiều kỷ niệm đáng nhớ, trong đó, ám ảnh tôi mãi là những người đàn bà tôi đã gặp. Số phận, cuộc đời họ bấp bênh mãi bên con sông Đà hung dữ.

    12 giờ đêm, tôi vẫn phóng xe máy vượt cầu Tạ Khoa, thuộc huyện Bắc Yên, rồi chạy dọc Quốc lộ 37 lên TP. Sơn La. Đêm tối mịt mùng. Bên con đường chênh vênh trên sườn núi, sát mép sông Đà, thuộc bản Phố (Mường Khoa, Bắc Yên), xuất hiện một túp lều xập xệ hắt ra chút ánh sáng leo lét. Có tiếng khóc dấm dẳng vẳng ra từ sau tấm liếp mục.

    Trời mưa tầm tã, tôi đành mở cửa túp lều bước vào. Trong túp lều, người đàn bà đang ôm trong lòng hai đứa con nhỏ, máu loang trên khuôn mặt tím tái. Đó là chị Lường Thị Sỹ, người đàn bà Thái, quê ở mãi huyện Phù Yên.

    Lấy chồng từ năm 16 tuổi, Sỹ bị chồng đánh đập nhiều năm, gây chấn thương nhiều đến mức bị thần kinh mãn tính. Cháu Thắm, một cô gái mới lớn, đẹp như bông hoa bản Mường cũng bị người cha say rượu, trong lúc đánh mẹ, đã dùng chiếc ghế đập vào thái dương làm lún hộp sọ, phải nằm bệnh viện mấy tháng trời Hà Nội. Cho đến bây giờ, mỗi khi trái gió, đầu cháu lại đau như búa bổ.

    Không chịu được cảnh sống ấy, Sỹ dắt hai đứa con bỏ trốn về xã Mường Khoa (Bắc Yên) và trú ngụ trong một căn lều mục, sát mép sông Đà, do công nhân làm đường bỏ lại.

    Nhưng rồi, chiều hôm ấy, gã chồng đã đuổi kịp và đánh cho chị một trận tơi bời vì dám bỏ trốn và "rũ" trách nhiệm… nuôi chồng. Đánh đập chán, gã bỏ đi uống rượu, hẹn mấy tiếng sau quay lại… đánh tiếp.

    Không thể ngờ cuộc đời lại có những góc khuất đau lòng đến thế. Trái đất này, trong đêm nay, có bao nhiêu mái nhà có những người đàn bà ngồi khóc trong tuyệt vọng như thế này?

    Thế là, đêm ấy, tôi ôm một chiếc gậy ngồi ngủ gật ở đầu giường, sẵn sàng bảo vệ người đàn bà nọ. Nhưng cũng may, đêm ấy, lão chồng nghiện rượu lại vũ phu kia không quay lại. Chắc anh ta say quá nên ngủ vạ vật ở góc núi nào rồi.

    Bẵng đi vài tháng, chị Sỹ điện cho tôi bảo rằng, chị đã trốn đến nơi khác, được người dân trong bản thương xót cho đất, dựng nhà, rồi giúp vốn làm ăn. Chị mở quán ăn bên Quốc lộ 37, sát mép sông Đà phục vụ cánh lái xe đường dài. Được sự bảo vệ của dân bản, gã chồng không dám tìm đến đánh đập nữa.

    Rồi lại vài tháng sau, chị điện cho tôi với niềm vui khôn tả, rằng có một người đàn ông góa vợ ở TP. Sơn La, thương hoàn cảnh mẹ con chị, đã đưa về ở cùng.

    Rồi sau đó hơn tháng, cô bé Thắm, con gái chị Sỹ lại điện cho tôi trong nước mắt, kể rằng, hóa ra, lão già kia gạ chị bán nhà để cướp tiền. Gã là một tay máu me cờ bạc, nợ nần chồng chất. Khi tiêu hết số tiền ít ỏi bán nhà của chị, bố con gã đuổi mẹ con chị ra khỏi nhà.
    Giờ chị Sỹ lang thang ở bến sông hay xó rừng nào, tôi cũng không biết nữa. Nhưng số phận cháu Thắm, cô con gái của chị Sỹ, từng bị bố đẻ vác ghế đập lún hộp sọ thì cứ ám ảnh tôi mãi.

    Bẵng đi vài năm, cháu gọi điện nói cười rổn rảng rằng đã lấy chồng, ở tận Yên Bái. Chồng Thắm là lái xe, tuy còn nghèo khó, bữa rau bữa khoai, song cũng hạnh phúc. Hai vợ chồng được bố mẹ dựng cho một căn nhà tạm nhỏ xíu ở ngoại ô TP. Yên Bái. Rồi lại niềm vui nữa đến, Thắm cũng thông báo cho tôi, rằng cháu vừa sinh một bé trai kháu khỉnh, đặt tên là Nguyễn Hoàng Nam. Cái tên cũng đẹp.

    Nỗi đau chồng chất nỗi đau
    Nhớ lại giọng cười giòn tan của Thắm khi báo tin vui, nỗi ám ảnh của tôi cũng nguôi ngoai đi phần nào. Tôi tự nhủ, ông trời còn có mắt, cô bé Thắm đẹp như bông hoa rừng kia sau bao năm sống trong sự đày đọa của ông bố vũ phu rốt cục cũng tìm đươc niềm hạnh phúc cho riêng mình.

    Thế nhưng, niềm vui ấy ngắn chẳng tày gang, vào một buổi chiều mùa đông xám xịt, cô bé Thắm lại điện cho tôi trong nước mắt chứa chan: “Chú ơi, bé Nam nhà cháu bị tim bẩm sinh chú ạ. Cháu không biết phải làm thế nào chú ơi! Có cách nào không chú!”.

    Tôi hớt hải phóng xe đến căn nhà trọ dành cho bệnh nhân rộng 4m2 ở đường Lê Duẩn, cách Bệnh viện Tim không xa. Thì ra, Thắm đã cùng con trai nằm ở căn phòng trọ tồi tàn này gần 2 năm nay rồi, kể từ khi cháu bé Nguyễn Hoài Nam chào đời. Cháu Nam bị tim bẩm sinh, rời bệnh viện, thiếu thuốc men là chết.

    Mẹ con Thắm trong căn nhà trọ.

    Cô bé Thắm ít chữ, học hết lớp 4, đọc còn bập bõm, nên chẳng nói rõ được ngọn ngành bệnh tật. Thắm đưa tôi xem một tập hồ sơ, tôi đọc mà hoa cả mắt. Thắm nước mắt lưng tròng: “Vợ chồng cháu, gia đình cháu có thứ gì đã bán hết để nộp viện phí rồi chú ạ. Hôm nay, sau khi chiếu chụp, khám xét, bác sĩ bảo chỉ có một cách duy nhất để cứu cháu Nam là đưa sang Malaysia hoặc Singapore mổ, vì kỹ thuật ở Việt Nam chưa đáp ứng được. Chi phí để cứu mạng cháu là 500 triệu đồng”.

    Thắm nhắc tới số tiền 500 triệu đồng mà mắt nhòe nhoẹt nước, giọng lạc đi. Gương mặt thất thần, Thắm ôm ghì đứa con trai vào lòng nấc nghẹn, đôi chỗ ngắt quãng: “Cháu gọi điện về nhà giục chồng bán nốt căn nhà tồi tàn dưới chân núi, nhưng tổng số tiền bán nhà chỉ được vài chục triệu, chẳng bõ bèn gì.

    Món nợ chữa bệnh cho cháu suốt 2 năm nay vẫn còn chồng chất. Giờ nghe đến số tiền chữa chạy cho con mà như sét đánh ngang tai. Giờ trong nhà không còn đồ đạc giá trị quá 500.000 nghìn đồng… Vợ chồng cháu giờ xoay sở hết cách rồi, bố mẹ nào mà chẳng thương con đứt ruột… Nhưng giờ không còn cách nào chắc cháu phải mang con về quê thôi chú ạ!…”. Thắm bỏ lửng câu nói nghẹn ngào.

    Trước khi về, Thắm vạch bụng cháu Nam cho tôi xem. Bên ngực trái của cháu sưng phồng, to tướng. Trái tim nhỏ bé của cháu phì lên đẩy căng cả lồng ngực. Cháu gần như chẳng ăn gì, khuôn mặt tím tái, thở chẳng có hơi. Đã 2 tuổi rồi mà cháu nặng chưa đầy 7kg.

    Đã 2 tuổi, nhưng cháu Nam nặng chưa đầy 7kg.

    Đưa mẹ con Thắm ra ga Hàng Cỏ về Yên Bái, Thắm quay lại, nhắn tôi: “Chú ơi! Khi nào bé Nam ra đi, cháu sẽ báo cho chú”!, Thắm chào từ biệt tôi với gương mặt ầng ậc nước nước trong cái lạnh ngằn ngặt chiều đông.

    Mọi tấm lòng hảo tâm muốn quyên góp giúp đỡ cháu Nam xin gửi về địa chỉ:
    Chị Hoàng Phương Thắm, tổ 27, Phường Yên Ninh, TP. Yên Bái, Tỉnh Yên Bái. SĐT liên hệ: 0915650898.
    Hoặc Trụ sở tòa soạn Zing News, Tầng 3, Toà nhà Trung Yên 1, Cầu Giấy, Hà Nội

    Lê Trang – Ngọc Sơn
    Theo Bưu Điện Việt Nam

    Vòng quanh Việt Nam

  • Tổng thống Mỹ từng gặp UFO!
    tieuvu1512

    Nhiều văn bản cực cổ xưa như Ramayana và Mahabrahatha của nền văn minh cổ thung lũng Indus-Saraswati mô tả rất rõ tổ tiên họ từng du hành trong không gian bằng những cỗ xe bay rất giống như các (http://tin180.com/tags/ufo/) quan sát được ngày nay.

    (http://tin180.com/khoahoc/bi-an-the-gioi/20100925/bi-an-cac-kim-tu-thap-giza-ai-cap-phan-5.html)
    Kế hoạch công khai sự thật đĩa bay và người ngoài hành tinh (kỳ 1)
    (http://tin180.com/khoahoc/bi-an-the-gioi/20101010/bi-an-dia-bay-ufo-va-nguoi-ngoai-hanh-tinh-phan-1.html)
    (http://tin180.com/khoahoc/bi-an-the-gioi/20101105/bi-an-dia-bay-ufo-va-nguoi-ngoai-hanh-tinh-ky-2.html)

    Jimmy Carter là cựu tổng thống đời thứ 39 của Hoa Kỳ. Ông từng nhiều lần được đề cử giải (http://tin180.com/tags/nobel/) Hòa bình, và đã nhận giải thưởng cao quý này vào năm 2002

    Vào tháng 10/1969, Tổng thống Hoa Kỳ Jimmy Carter đã tận mắt quan sát một chiếc đĩa bay.

    Trong suốt chiến dịch tranh cử của mình năm 1976 ông đã nói với các phóng viên như sau: *“Đó là thứ kỳ lạ nhất mà tôi từng thấy. Nó lớn, rất sáng, nó thay đổi màu sắc và có kích thước khoảng bằng mặt trăng. Chúng tôi theo dõi nó trong mười phút, nhưng không ai trong chúng tôi có thể nhận định nó là cái gì. Một điều chắc chắn, là tôi sẽ không bao giờ chế giễu những người nói rằng họ đã nhìn thấy vật thể bay lạ trên bầu trời. Nếu tôi trở thành Tổng thống, tôi sẽ công khai tất cả thông tin mà quốc gia này có về các vụ nhìn thấy UFO trước công chúng và các nhà khoa học”. *(Trích cuốn sách “Trên cả tuyệt mật”).

    Ông đã giữ đúng lời hứa của mình. Trong nhiệm kỳ tổng thống ông đã đưa ra ánh sáng hơn 20.000 trang tài liệu về UFO của Không lực Hoa Kỳ và các cơ quan khác vốn là thông tin mật. Ông cũng đã thông qua đạo luật về tự do thông tin 5 U.S.C 552, và nói rằng tương lai tất cả mọi công dân Hoa Kỳ đều có quyền được tiếp xúc với các thông tin mật chừng nào các thông tin ấy không gây hại cho an ninh quốc gia. Tuy nhiên, những thông tin có giá trị về UFO mà nhiều lần Jimmy yêu cầu CIA cung cấp đều bị cự tuyệt. Chính những nỗ lực công khai hóa đó đã khiến ông bị một số thế lực không hài lòng và dùng các phương tiện truyền thông để bôi nhọ uy tín ông, làm ông mất cơ hội tái nhiệm tổng thống. Truyền thông đã cố xây dựng hình ảnh rằng ông chỉ là một nông dân ngờ nghệch, và các thông tin của ông đặc biệt về UFO là không đáng tin cậy. Trong thực tế, Jimmy Carter từng tốt nghiệp Học viện Quân sự ngành Vật lý hạt nhân thuộc Đại học Harvard, từng là sỹ quan cấp cao phục vụ trên các tàu ngầm hạt nhân.

    Hiện thực thường lạ lùng và bí ẩn hơn cả tiểu thuyết. Nhiều văn bản cực cổ xưa như Ramayana và Mahabrahatha của nền văn minh cổ thung lũng Indus-Saraswati mô tả rất rõ tổ tiên họ từng du hành trong không gian bằng những “cỗ xe bay” rất giống như các đĩa bay quan sát được ngày nay. Một số văn bản bí ẩn còn nói rõ, những nền văn minh vô cùng phát triển trên Trái Đất từ thời thượng cổ xa xưa đã di cư sang các Thái Dương Hệ khác sau khi Trái đất gặp Đại thảm họa, và họ thường trở lại trái đất trong các phương tiện bay của họ – chính là các UFO chúng ta quan sát được ngày nay.

    *Các sách cổ tiếng Phạn của nền văn minh cổ thung lũng Indus-Saraswati mô tả tổ tiên họ từng du hành trong vũ trụ

    *
    Các văn bản mô tả Vimana đó chi tiết đến mức độ các nhà nghiên cứu có thể phác họa lại được cấu tạo của chúng
    Dưới đây là báo cáo của tổng thống Jimmy Carter với Ủy ban Nghiên cứu Quốc gia về các hiện tượng dị thường trên không (NICAP) vào ngày 18/9/1973. Chỉ các câu hỏi đã được trả lời là được liệt kê. Các câu trả lời của Carter nằm trong dấu ngoặc kép.

    Bản trình bày của tổng thống thứ 39 của Hoa Kỳ – Jimmy Carter – về chiếc đĩa bay mà ông đã quan sát vào 7h15’ một buổi tối tháng 10/1969 tại Leary, Georgia. Ông nói ngoài ông còn có ít nhất 25 nhân chứng khác. Các video những cuộc nói chuyện của ông về UFO có thể tìm thấy dễ dàng trên Youtube

    1. Tên: “Jimmy Carter”
      Địa chỉ: “Thủ phủ bang Atlanta”
      Nghề nghiệp: “Thống đốc”
    2. Ngày quan sát: “Tháng 10 năm 1969″.
    3. Địa điểm quan sát: “Leary, Georgia”
    4. Bạn trông thấy vật thể đó trong bao lâu?: “10-12 phút.”
    5. Hãy mô tả các điều kiện thời tiết và loại bầu trời; có nghĩa là ban ngày, ban đêm, chạng vạng, vv…: “Ngay sau khi trời tối”.
    6. Vị trí của Mặt trời và Mặt trăng trong mối liên hệ với vật thể ấy và với bạn: “Không nhìn thấy”.
    7. Nếu trông thấy vào ban đêm, lúc hoàng hôn, hay lúc bình minh, thì có thể thấy được các vì sao hoặc mặt trăng không?: “Những vì sao”.
    8. Có hơn 1 vật thể không?: “Không”.
    9. Vật thể sáng hơn nền trời? “Đúng”.
    10. Nếu vậy, hãy so sánh độ sáng đó với Mặt trời, Mặt trăng, Đèn pha, vv…: “Có một lúc, sáng như Mặt trăng”.

      (Ảnh minh họa)
    11. Vật thể có:
      a. Dường như đứng yên suốt?: *“Đúng”.
      *g. Thay đổi độ sáng?: *“Có”.
      *h. Thay đổi hình dạng?: *“Có”.
      *i. Thay đổi màu sắc?: “Có”.
    12. Vật thể có khi nào vượt qua phía trước, hay phía sau thứ gì không? Nếu có, hãy cho biết khoảng cách, kích thước, vv… nếu có thể: “Không”.
    13. Có chút gió nào không?: “Có”.
    14. Bạn đã quan sát vật thể thông qua một công cụ quang học hay thiết bị hỗ trợ, kính chắn gió, khung cửa sổ, cửa sổ bão (storm window), màn chắn, vv… nào khác hay không? Là cái gì?: “Không”.
    15. Hãy kể liệu vật thể đó có
      c. Đường nét rõ ràng hay không?: “Có”.
    16. Vật thể có
      b. Tự phát sáng không? “Có”.
    17. Vật thể có lên hay xuống trong khi chuyển động không?: “Tới gần, ra xa, tới gần rồi ra xa.”
    18. … Hoặc, nếu dễ hơn, hãy cho biết kích thước bên ngoài tính bằng inch trên một cây thước đo được giữ khi giơ thẳng cánh tay: “Khoảng bằng Mặt trăng, có thể nhỏ hơn một chút. Thay đổi từ sáng hơn/lớn hơn hành tinh đến kích thước của Mặt trăng”.
      Tổng thống Jimmy Carter trả lời phỏng vấn trên truyền hình về vụ quan sát UFO
    19. Bạn chợt để ý đến vật thể ấy như thế nào*?: “10-12 người tất cả cùng quan sát nó. Ánh sáng đã hấp dẫn chúng tôi”.*
    20. Bạn đã ở đâu và đang làm gì lúc đó?: “Ở bên ngoài chờ một cuộc họp sắp bắt đầu vào lúc 7:30 tối”.
    21. Vật thể ấy biến mất khỏi tầm nhìn như thế nào?: “Di chuyển ra xa rồi biến mất”.
    22. Hãy ước đoán khoảng cách của vật thể: “Khó. Có lẽ từ 300-1000 mét”.
    23. Góc ngẩng của vật thể trên bầu trời: “Khoảng 30 độ bên trên đường chân trời”.
    24. Tên và địa chỉ của các nhân chứng khác, nếu có: “10 thành viên của câu lạc bộ Leary Georgia Lions”.
    25. Hãy vẽ một bản đồ của địa phương nơi quan sát có chỉ hướng Bắc; vị trí của bạn; hướng mà từ đó vật thể xuất hiện và biến mất khỏi tầm nhìn; hướng đi của nó qua khu vực; những con đường, thị trấn, làng mạc, đường xe lửa, và các mốc ranh giới trong vòng 1 dặm: “Xuất hiện từ phía Tây với góc khoảng 30 độ”.
    26. Có sân bay, cơ sở thuộc quân đội, chính phủ, hay cơ sở nghiên cứu nào trong khu vực không?: “Không”.

    Minh Trí
    (tổng hợp)

    Nhìn ra Thế giới

  • Cơn giận bùng phát của những người từ lâu phải chịu đựng một chế độ độc tài
    tieuvu1512

    Cả thế giới như được cổ vũ khi họ nhìn vào người dân Tunisia, những người từ lâu phải chịu đựng một chế độ độc tài, đã tự giải thoát mình khỏi cái ách khốn khổ.

    Khi người biểu tình đổ về Thủ đô Tunis, điều không tưởng đã xảy ra: Chế độ chuyên quyền mà Tổng thống Zine el-Abidine Ben Ali cẩn thận xây dựng trong suốt 23 năm đã không còn an toàn với chính ông.
    Giống như một kẻ phạm tôi, Ben Ali cố tìm cách thoát khỏi hiện trường tội ác, bay sang Ảrập Xêút với hy vọng có thể bắt đầu một cuộc sống mới trong cảnh lưu vong. Và người ta hướng tới Tunisia như một minh chứng, một bài học cần rút ra cho chế độ chuyên quyền đang diễn ra ở những nơi khác trên thế giới.

    Cứng rắn, nhưng đừng quá tay
    Một trong những thủ lĩnh sinh viên, người đã tham gia cuộc lật đổ của Slobodan Milosevic của Serbia vào năm 2000 gần đây đã nói với tôi: "Các nhà độc tài giỏi thực sự là có thể thoả hiệp bất cứ lúc nào". Và đó là sự thật. Nhưng ngược lại, Ben Ali sở hữu các nhà tù chật ních và những kẻ "cung cấp tin tức" ở mọi nơi mọi chốn. Cái giá phải trả đã vượt quá lợi ích mang lại, khi ông bị dân chúng phản đối nhiều vấn đề ông có thể có sự lui gót. Nhà độc tài thông minh không từ bỏ quyền lực, mọi điều có thể đàm phán.

    Đừng cố gắng thành Singapore
    Sẽ là tốt đẹp nếu bạn có thể thức dậy như một con hổ trong nền kinh tế châu Á. Nhưng dường như không phải thế. Ben Ali tạo ra tỉ lệ tăng trưởng kinh tế 5%, cơ sở hạ tầng tốt, hệ thống giáo dục đại học cho rất nhiều người và nâng tuổi thọ của người dân. Nhưng người dân Tunisia đáp trả ông ta? Nếu tính hợp pháp duy nhất của chế độ đến từ các hoạt động kinh tế sau đó thời khắc thịnh vượng trôi qua, toàn bộ hệ thống có thể bị tổn thương. Tunisia có thể có những con số tốt đẹp cho khu vực, nhưng các nhà cầm quyền châu Á không bao giờ để nền kinh tế của họ trở nên phụ thuộc vào những du khách châu Âu, như Tunisia đã làm. Sẽ an toàn hơn nếu là nơi tách biệt với những kỳ vọng thấp. Vì nếu bạn muốn trở thành Singapore và đi lên trong thời gian ngắn, chi phí sẽ rất cao, đặc biệt nếu tài năng duy nhất của bạn là trấn áp.

    Cấp hộ chiếu cho những người trẻ tuổi
    Nếu không thể mang lại việc làm cho tất cả mọi người, hãy khuyến khích di cư. Đó là cách tốt nhất để thoát khỏi gánh nặng làm đau đầu bạn khi những người trẻ tuổi được giáo dục hiểu rằng, họ không thể tìm việc làm hoặc sống nhờ cậy vào cha mẹ. Hugo Chavez và Mubarak đã nắm bắt điểm này: Người Venezuela và Ai Cập đang rời quê hương tìm kiếm những vùng đất mới. Và phần thưởng đem lại? Khi gặp cơ hội tốt nhất ở Mỹ, châu Âu hay các quốc gia vùng Vịnh, họ sẽ làm việc và mang theo nhiều tiền lúc trở về quê nhà.

    Hãy để cho phe đối lập tồn tại – chỉ cần không để cho họ giành chiến thắng
    Ben Ali xoá bỏ các đảng chính trị đố lập. Trong sự nhận thức muộn màng, đó là một sai lầm. Một phe chính trị đối lập cũng có thể là người bạn tốt nhất của một nhà độc tài. Bạn có thể tạo các phe phái giả, bạn có thể gây rối các bên hợp pháp, bạn có thể dẫn dắt những phe phái ấy vào chỗ xung đột lẫn nhau. Điều quan trọng là chúng tồn tại và rằng hệ thống được sắp đặt đầy đủ, chặt chẽ để phe phái ấy không bao giờ ngáng trở bạn. Những người chỉ trích sẽ nói điều này là giả dối, bề ngoài, họ đang sai lầm. Các đảng đối lập, nếu được quản lý phù hợp, sẽ là nơi hút đi những bất bình của công chúng. Tại Tunisia, người đã không có lựa chọn nào khác và phải đổ ra đường.

    Mở rộng cánh cửa báo chí
    Ở Tunisia, có hai điều bạn có thể tính được: Mặt trời mọc mỗi ngày và mỗi ngày Ben Ali ở trang nhất tin tức. Kiểm duyệt truyền thông là không tránh khỏi ở những chế độ chuyến chế, nhưng nó không đồng nghĩa với việc ém nhẹm, bao trùm. Kiểm soát tin tức truyền hình và đài phát thanh là chủ yếu, nhưng hãy để cho xuất hiện những lời phê bình, và cho một số ít phóng viên điều tra cung cấp thông tin cho những tờ báo độc lập với lượng phát hành không lớn. Đây là nơi mọi người có thể xả hơi, và chế độ sẽ có những nguồn thông tin cũng đáng tin tưởng.

    Không bao giờ đàm phán với đám đông giận dữ
    Khi Ben Ali xuất hiện trên truyền hình và cố gắng để cứu vớt quyền lực bằng cam kết cải tổ và hứa sẽ lui gót vào cuối nhiệm kỳ, ông đã vô tình khép kín lối thoát của mình. Bất kỳ người dân Tunisia nào cũng biết rằng quyền lực tổng thống đã chấm dứt. Trong giờ khắc xế tàn, lựa chọn cho một chế độ là rút lui hoặc phản ứng. Thật không may, đối với những chế độ tồn tại theo xu thế cứng rắn, bài học vào giờ phút cuối của Ben Ali có lẽ nên trông cậy vào những chiếc xe tăng hơn là đàm phán.

    Con người mới thực sự quan trọng
    Đây là một khái niệm đáng sợ cho chế độ độc tài, nhưng việc Ben Ali bị lật đổ không thể được gán cho bất kỳ ai ngoài chính bản thân người Tunisia. Không ai cáo buộc rằng, Mỹ, Pháp hay những cường quốc nước ngoài nào khác đứng phía sau. Trên thực tế, chế độ chuyên quyền Tunisia là một đồng minh đáng tin cậy của phương Tây và Mỹ không chỉ trích Ben Ali cho tới khi ông đóng gói hành lý tìm đường lưu vong.

    Các chế độ Ả Rập không thể đổ lỗi cho người Hồi giáo; Ben Ali đã từ lâu đã vây bắt họ hoặc đuổi họ ra nước ngoài. Không có đảng chính trị đối lập kích động người dân, vì đây là điều không tồn tại ở thực tế. Một chế độ không thành công khi giải quyết các vấn đề cơm áo gạo tiền, nạn thất nghiệp, kinh tế, tham nhũng và kết hợp với những cuộc trấn áp đã đủ để bắt đầu một cuộc cách mạng.

    Tunisia cũng đưa lại các bài học cho toàn bộ chúng ta. Đứng đầu trong số đó là: Hãy để người Tunisia tự giải thoát mình. Và giờ đây, khi họ làm được, thì đừng bỏ rơi họ lần nữa. Người Tunisia cần đảm nhận phần lớn công việc, nhưng họ không nên phải làm một mình.

    Tác giả: William J. Dobson
    (theo tuanvietnam.vietnamnet)

    Nhìn ra Thế giới

  • 66% dân số Mỹ sẽ chìm trong núi lửa?
    tieuvu1512

    Khả năng hoạt động trở lại của ngọn núi lửa lớn nhất thế giới được các nhà khoa học đánh giá là rất nguy hiểm.

    Các nhà khoa học gọi đó là siêu núi lửa. Khả năng tái hoạt động của ngọn núi lửa nằm ở nước Mỹ này đang khiến giới khoa học vô cùng đau đầu và căng thẳng tìm ra hướng giải quyết.

    Theo tờ Daily Mail ngày 25/1, nằm sâu dưới tầng đất của vườn quốc gia Yellowstone thuộc bang phía Tây Wyoming là một “siêu núi lửa”. Nó bắt đầu hoạt động từ năm 1920. Sau một thời gian dài ngừng hoạt động, hiện nay, ngọn núi lửa này đang nhô lên trên bề mặt đất với tốc độ nhanh nhất từ trước tới giờ. Trong trường hợp núi lửa này phát nổ (hoạt động trở lại), nó sẽ gây ra chấn động lớn gấp 1000 lần so với độ phun trào của núi St Helens năm 1980.

    Vườn quốc gia Yellowstone ở gần miệng núi lửa là nơi từng xảy ra 3 vụ phun trào núi lửa trong 2,1 triệu năm qua

    Theo lời giải thích của các nhà khoa học, Yellowstone Caldera – chất lắng đọng từ những đợt phun trào núi lửa – đã phun trào 3 lần trong 2,1 triệu năm qua. Chỉ trong 3 năm qua, bình quân hàng năm lượng chất này lại tăng lên 7,6m độ dầy. Chính vì vậy khả năng tái hoạt động của núi lửa này là khá lớn.

    Hiện tại, trường đại học Utah đang nghiên cứu những tác dụng núi lửa của Yellowstone. Trong cuộc phỏng vấn ngắn với giáo sư danh dự Bob Smith của trường, ông có nói rằng Yellowstone đang nhô lên với tốc độ rất nhanh và vươn tới một khu vực rộng lớn.

    Miệng núi lửa Yellowstone (vòng tròn màu đỏ)

    Các nhà khoa học phân tích, trong trường hợp siêu núi lửa này bùng nổ, bán kính phun trào có thể lên tới 1600 km và có thể dâng cao tới 3 m. Và có khả năng dẫn tới sự tuyệt chủng của tất cả các loài động thực vật. Thêm nữa, không khí gây độc sẽ lan nhanh và thậm chí 66% dân số trên lãnh thổ nước Mỹ sẽ không thể sống sót. Hàng chục triệu người dân sẽ bị mất mạng sống.

    Sự hoạt động trở lại của núi lửa lớn nhất thế giới sẽ gây ra một thảm họa cho nước Mỹ

    Rất nhiều nhà nghiên cứu khoa học lỗi lạc đang điều tra về núi lửa Yellowstone. Tuy nhiên, rất khó để có thể phòng ngừa chính xác được tình trạng xảy ra dưới bề mặt đất.

    Năm 1980, trận núi lửa ở núi St Helens đã làm 34 người thiệt mạng và 32 người bị mất tích. Nó đã bao phủ hơn 260 km2 vùng rừng.

    *Nếu siêu núi lửa Yellowstone tái hoạt động, nó sẽ có sức bung phá gấp 1000 lần so với vụ phun trào của núi St Helens *

    La Dolce
    (theo 24h)

    Nhìn ra Thế giới

  • Khóc thét vì trẻ không thể… thuần Việt
    tieuvu1512

    ** Còn nhớ lần đầu tiên khi gặp ông nội, thằng con trai chị nhanh nhảu: “Cháu chào mày!” khiến ông nội nó suýt ngã vật ra đằng sau vì choáng.**

    *“Bà ơi! Hot hot, cái này rất hot nhé! Hôm nay mẹ cháu vừa mua một em white cat rất xinh nhé, trông rất cute nữa…”. *Thấy cậu cháu trai đang học lớp hai tuôn ra một tràng ngôn ngữ nửa Tây, nửa ta, bà nội cu Tít không khỏi ngạc nhiên, giật mình. Kể từ ngày mẹ cu Tít cho con theo học thêm lớp tiếng Anh, cu Tít cứ nhộn nhạo pha tạp lẫn lộn hai thứ tiếng với nhau mỗi khi nó nói chuyện với người trong nhà khiến ông bà cứ mắt tròn mắt dẹt không hiểu cháu mình đang nói cái gì.

    Cách đây bốn tháng, thấy bạn bè của con, đứa nào đứa ấy được bố mẹ rồng rắn kéo nhau cho con đi học tiếng Anh ở trung tâm với lí do học từ bây giờ mới dễ lớn hơn một chút là học khó vào. Chị Hương cũng bắt đầu lên kế hoạch đăng kí cho con theo học ở trung tâm ngoại ngữ.

    Để con theo kịp với bạn bè, ngoài việc con học trên lớp, về nhà chị cũng bắt con thực hành tiếng Anh ở mọi lúc mọi nơi. Chẳng hạn khi con nhờ chị lấy cái gì là chị buộc con phải nói bằng tiếng Anh thì mới lấy cho con. Thằng bé dần dần quen với phong cách “đào tạo” tiếng của mẹ nên việc học ngoại ngữ tiến bộ rất nhanh. Tuy nhiên cũng từ đó, mỗi khi nói chuyện với ai trong nhà, cu Tít thường bắt chước mẹ sử dụng ngôn ngữ kiểu nửa Anh, nửa Việt khiến không ít người khi tiếp xúc với cu Tít phải nhờ chị Hương phiên dịch thì mới hiểu cu Tít nói gì.

    Chị Linh, vốn lấy chồng và sinh sống ở cộng hòa liên bang Đức hơn chục năm nay, 2 cậu con trai bé bỏng cũng đựợc sinh ra trên đất Đức nên ngôn ngữ chúng giao tiếp cũng là tiếng Đức. Công việc kinh doanh buôn bán bận bịu cả ngày nên chị Linh không có thời gian dạy cho con tiếng Việt, hơn thế thời gian chúng ở trường học nhiều hơn thời gian chúng ở nhà cho nên tiếng Việt đối với chúng cũng chính là ngoại ngữ. Chỉ tranh thủ dạy cho con được vài “đường cơ bản” như cách chào hỏi với từng đối tượng, gặp người này thì chào thế này, người kia thì chào thế kia.

    Năm ngoái 2 vợ chồng quyết định chuyển về Việt Nam sinh sống kinh doanh, 2 cậu con trai cũng vì thế phải theo bố mẹ về quê cha, đất tổ với ngôn ngữ chúng sử dụng chính là tiếng Đức. Cho đến bây giờ sau gần một năm về nước, 2 đứa con của chị vẫn không thể nào phân biệt nổi cách chào hỏi ông nội chúng sao cho chuẩn xác.

    Còn nhớ lần đầu tiên khi gặp ông nội, thằng con trai chị nhanh nhảu: *“Cháu chào mày!” *khiến ông nội nó suýt ngã vật ra đằng sau vì choáng. Khi đưa con đi gặp họ hàng, được mẹ nhắc nhở lại rằng gặp người già thì chào là ông, người trẻ thì chào bằng anh, bằng chú, ngang tuổi thì mày tao, tớ cậu… đến lúc con chị gặp một người đàn ông trung tuổi là bác họ của mình thì thằng bé quay lại thẳng thừng hỏi mẹ: *“Thế thằng này gọi là gì?”. *Ông bác thấy cháu hỏi vậy thì nói dỗi: “Thế mày cứ gọi là thằng luôn đi!”, khiến chị Linh không biết trốn vào đâu cho hết xấu hổ.

    Cũng như trường hợp của chị Hương và chị Linh, có rất nhiều ông bố, bà mẹ rơi vào tình huống không thể "đỡ" nổi khi trẻ vì nhiều lí do khác nhau mà không thể sử dụng thành thục ngôn ngữ tiếng Việt. Một trong những lí do chính đó là do thói quen dạy dỗ trẻ của các bậc cha mẹ khiến cho chính bản thân họ sau này phải rơi vào tình huống dở khóc, dở cười.

    June
    (theo afamily)

    Vòng quanh Việt Nam

  • Câu chuyện cô bé 16 tuổi làm cảm động cả trời đất
    tieuvu1512

    Ngày 24/8/1998, một đám tang vô cùng đặc biệt được tổ chức tại huyện Gia Tường, tỉnh Sơn Đông (Trung Quốc). Người chết là một cô gái mới 16 tuổi trên là Thẩm Xuân Linh.

    Nhưng cô được nhận những nghi lễ long trọng nhất của làng, những người anh trai của cô mặc tấm áo tang chỉ được mặc khi đưa tang cha đẻ. Anh trai cô quỳ rất lâu trước linh cữu em gái, người trong làng ai cũng đeo băng tang.

    Nhưng không ai biết rằng, cô gái mười sáu tuổi này thực ra không hề có máu mủ ruột thịt gì với những người còn sống, cũng như với dân làng này, thậm chí cô chỉ là một đứa con gái riêng của mẹ kế mà ngay cả tên trong sổ hộ khẩu của làng cũng không có.

    Tôi là con ruột của gia đình này

    Tháng 6 năm 1994, mẹ của Thái Xuân Linh góa chồng, đem Xuân Linh và đứa em trai từ Long Châu Tập, huyện Phạm Trạch, tỉnh Sơn Đông (TQ) sang huyện Gia Tường với gia đình mới. Bố dượng của Xuân Linh làm nghề thợ mộc, tên là Thẩm Thụ Bình, tính tình hiền lành đôn hậu.

    Bố dượng có cha mẹ già 70 tuổi, và bốn đứa con trai còn đang đi học. Trong đó anh con cả Thẩm Kiến Quốc đang học Đại học Giao thông ở Tây An. Ba cậu con trai còn lại học trường phổ thông trong huyện.

    Gánh nặng gia đình quá lớn, nhưng bố dượng cô giỏi nghề thợ mộc, trong nhà cũng chỉ chi tiêu dè sẻn, nên cuộc sống gia đình cũng tạm đủ.

    Khi ba mẹ con Thái Xuân Linh gia nhập đại gia đình ấy,cả nhà đều vui vẻ chào đón, hay có thể bởi nhà toàn đàn ông, giờ có một cô em gái mới, cả ông bà nội lẫn bố dượng đều rất yêu quý Xuân Linh.

    Khi đó, Linh chỉ vì bố mất, nhà nghèo khó, cô đành bỏ học ở nhà. Bố dượng dứt khoát đưa tiền cho cô đi học trở lại. Trong nhà vốn đã bốn đứa con đi học, giờ thêm Xuân Linh, gánh nặng càng lớn. Ông bố dượng chỉ có cách dành thời gian làm thêm lúc nông nhàn mới đủ cho chi tiêu trong gia đình.

    Xuân Linh vô cùng trân trọng cơ hội được đi học, ngay học kỳ đầu tiên quay lại trường, cô đứng thứ ba trong khối. Ngoài học tập, cô lo liệu việc nhà, lúc nào rảnh rỗi thì giặt quần áo cho các anh, vác gỗ cho bố dượng, ông bố dượng thường khen ngợi:

    • Bố thật là có phúc mới có đứa con gái ngoan ngoãn thế này.

    Thời gian hạnh phúc chẳng bao lâu, đầu mùa hạ năm 1995, bố dượng cô trong lúc làm công trình đã ngã từ tầng ba xuống, bị liệt giường. Cột trụ trong gia đình đã gẫy, nguồn kinh tế chính của gia đình bị cắt đứt, và tiền chữa bệnh của bố dượng cô đã mang lại một khoản nợ rất lớn cho gia đình.

    Thật đáng tiếc, khi mẹ Xuân Linh được bác sĩ cho biết,bệnh của chồng mới sẽ không bao giờ khỏi, cả đời nằm liệt giường, mẹ cô đã rất đau khổ. Bà không thể chịu đựng nổi sự rủi ro liên tiếp từ hai đời chồng, lại biết không gánh vác được một gánh nặng quá lớn từ gia đình chồng, mất hết hy vọng và niềm tin vào cuộc sống.

    Bà ôm đứa con trai nhỏ ra đi, bỏ lại một nhà đầy người già, bệnh tật, trẻ con cho dù Xuân Linh năn nỉ, cầu xin mẹ như thế nào.

    Thấy bố như thế, người con trai thứ hai định xin nhập ngũ, ông bố không đồng ý bởi anh thứ hai và thứ ba sắp cùng thi tốt nghiệp phổ thông, thành tích luôn đứng đầu trường.

    Người con thứ ba cũng đòi bỏ học, muốn đi làm để gánh vác gia đình.

    Vào lúc cả nhà bàn cãi, Xuân Linh đề nghị cho em nghỉ học, thay mẹ chèo chống gia đình này. Bố dượng cô rơi nước mắt, ngay cả ông bà nội cũng khóc. Bố dượng cô đau khổ nói:

    • Xuân Linh, bố xin lỗi con! Các anh con đã học chừng đó năm rồi, giờ bỏ đi uổng phí quá, bố biết là làm thế con sẽ thiệt thòi

    Ba người anh trai đều nắm chặt tay em gái, cùng thề với bố, cho dù sau này ai thi đỗ đại học, cũng đều nhớ công người em gái.

    Mẹ Xuân Linh bỏ đi, nguồn kinh tế của gia đình lại mất hẳn chút hỗ trợ cuối cùng. Ông bà nội đều thở dài, bố dượng gạt nước mắt, các anh trai Xuân Linh cũng lo âu, cả nhà rơi vào tình trạng thấp thỏm bất an, buồn thảm. Những người làng an ủi cô bé:

    • Ở đây cháu không có người thân, hay là cháu quay về nhà ông bà ở bên Phạm Trạch đi!

    • Không, cháu không đi được, mẹ cháu bỏ đi rồi cháu không thể cũng bỏ đi nốt!

    Xuân Linh nói với bố dượng:

    • Bố ạ, mẹ con bỏ đi rồi, là mẹ con nhẫn tâm; nhưng con hứa con không bao giờ bỏ nhà đi, con sẽ ở lại đây cùng vượt qua hoạn nạn với mọi người, từ hôm nay con xin được là con đẻ của bố!

    Năm đó, Xuân Linh mới 12 tuổi, đổi từ họ Thái sang họ Thẩm.

    Làm đồng, việc nhà, chăm sóc người lớn, tất cả mọi việc Xuân Linh đều gánh vác, cô bé làm việc như một phụ nữ thực thụ trong một gia đình nông dân, thức dậy lúc mặt trời mọc, trời tối hẳn mới nghỉ ngơi, cẩn trọng tính toán từng món một trong gia đình để lo liệu qua ngày.

    Xuân Linh biết, để gia cảnh đỡ khó, thì sức khỏe của bố phải tốt lên, cho nên vào những lúc nông nhàn, cô bé không quên chăm sóc chu đáo cho bố. Mùa hè năm 1996, thời tiết nóng bức, bệnh tình bố dượng cô nặng lên, Xuân Linh quyết định đưa bố lên nằm viện trên thành phố Tề Ninh.

    Thu xếp xong việc nhà, cô kéo bố lên thành phố chữa bệnh. Đường đất 80 km, cô kéo xe hết đúng hai ngày một đêm. Khi đến nơi, chân cô đã lở ra, vai kéo sưng u lên một cục lớn.

    Để tiết kiệm tiền, Xuân Linh đã ngủ trong nhà để xe đạp của bệnh viện, người trông xe tưởng cô là ăn mày, đã mấy lần xua cô ra ngoài. Xuân Linh đành kể hết sự tình, ông già trông xe cảm động quá, không chỉ cho cô mang chiếc xe kéo đặt vào tận bên trong nhà xe, còn kiếm cho cô một cái màn chống muỗi.

    Dưới sự chăm sóc của con gái nhỏ, bệnh của bố dượng cô dần ổn định hơn, cô lại kéo bố về quê trên chiếc xe ấy.

    Vừa về đến quê, là vào vụ thu hoạch lúa mạch, các anh đều đang ở trường, ông bà nội chỉ có thể giúp cô nấu cơm và bó những túm lúa, thế là hơn bảy mẫu đất lúa mạch đang chín, lại một mình Xuân Linh cắt. Để kịp thu hoạch, suốt mấy ngày liên tục cô bé ngủ lại ngoài ruộng lúa, mệt tới mức không chống đỡ nổi nữa thì nằm ngủ luôn trên lúa mạch, ngủ dậy lại cắt tiếp.

    Vì quá lo lắng, lại vì lao lực, miệng Xuân Linh nở những mụn nước nhỏ, tay chân xước máu. Thật sự cô bé đã kiệt sức, còn lại hai mẫu lúa mạch nữa.

    Đều là lương thực gia đình trông vào đó!

    Cô bé bất lực đứng giữa ruộng lúa mạch khóc nức nở không thành tiếng, khóc tới mức hàng xóm chung quanh thấy thương hại quá, bèn tới năm tay mười tay giúp cô gặt nốt mảnh ruộng.

    Đợt thu hoạch khó nhọc đó đổi lại được lương thực đủ ăn cho cả gia đình.

    Anh thứ hai đã đỗ kết quả rất cao trong kỳ thi tốt nghiệp trung học, nhờ kết quả đó, anh được tuyển vào trường đại học Đồng Tề ở tận Thượng Hải.

    Cầm giấy báo nhập học của anh thứ hai, Xuân Linh chạy như bay về nhà quên hết mệt nhọc, nhảy lên vui sướng. Nhìn đứa em gái vừa bé vừa đen, người anh thứ ba là Thẩm Kiến Văn rớt nước mắt tủi thân vì thi trượt đại học.

    Thẩm Kiến Văn buồn rầu nói:

    • Anh xin lỗi, em đã vất vả vì cả gia đình, mà anh lại thi trượt!

    Vừa nói anh ba vừa khóc. Xuân Linh hốt hoảng nắm lấy tay anh:

    • Năm nay thi trượt thì năm sau thi tiếp, anh đừng nản chí như thế!

    Thẩm Kiến Văn quyết định không thi đại học nữa, ở nhà kiếm sống giúp em gái. Xuân Linh không đồng tình:

    • Em chịu vất vả cũng chỉ vì muốn các anh học lên đại học mà thôi! Anh thất bại là em cũng thất bại!

    Ba nghìn Nhân dân tệ học phí là gánh nặng quá lớn với cả gia đình. Vào lúc bất lực ấy, Thẩm Xuân Linh nghĩ đến chuyện đi bán máu.

    Lần thứ nhất đến nơi bán máu, vì quá nhỏ tuổi, bác sĩ không đồng ý!

    Lần thứ hai, cô nói dối tuổi mình, cuối cùng được bán 200 ml máu. Cầm được 400 tệ tiền bán máu, nỗi buồn bã của cô vẫn không bớt đi. Vì 400 tệ so với 3.000 tệ thì còn quá ít ỏi. Như cốc nước hắt vào đống lửa, chả thấm vào đâu.

    Ba ngày sau, cô quay trở lại trạm y tế. Lần này, nói kiểu gì bác sĩ cũng quyết không lấy máu của Xuân Linh. Quá lo lắng, cô đành quỳ xuống cầu xin bác sĩ, và kể cho ông biết lý do.

    Bác sĩ trầm ngâm rất lâu, cuối cùng ông thở dài bảo:

    • Thôi được, chỉ một lần này thôi nhé! Lần sau cháu đừng đến đây nữa, cháu còn quá nhỏ, cơ thể còn đang phải lớn nữa!

    Ông bác sĩ chỉ rút một lượng máu rất nhỏ tượng trưng, rồi móc túi ra đưa cho cô 700 tệ, làm Xuân Linh vô cùng cảm động.

    Về nhà, Xuân Linh đưa tiền cho bố dượng, bố vội hỏi tiền ở đâu ra mà nhiều thế này, cô nói dối là đi vay người ta.

    Bố cô cầm tay con xem xét, lại móc từ túi cô ra hai tờ giấy bán máu.

    Cả nhà cô đều kinh hãi.

    Nhưng số tiền đó còn lâu mới đủ được, dù chỉ một nửa học phí cho người anh.

    Bố dượng cô quyết định bán đi một phần mảnh đất từ ngôi nhà cũ của họ, ông bà nội cũng bán ba cây dương vốn định dành gỗ để đóng quan tài cho ông bà sau này. Khi bố dượng không đồng ý bán ba cây dương, ông bà nói:

    • Máu của Xuân Linh còn không tiếc, chúng tôi còn cần quan tài để làm gì nữa!

    Dưới sự nỗ lực của toàn gia đình, tiền học cho anh hai, anh ba cuối cùng đã thu xếp xong. Để anh Thẩm Tiến Quân có thứ để lên trường, suốt mấy tối liền Xuân Linh thức khuya khâu vỏ chăn mới và giầy vải cho anh.

    Vào lúc lên đường, Xuân Linh ra bến xe tiễn anh, cô nói:

    • Anh ạ, nhà mình tuy nghèo, nhưng khảng khái, anh phải học cho ra học, anh đừng lo lắng chuyện ở nhà, cũng đừng tự khắc nghiệt với bản thân mình quá, anh cần tiền tiêu cứ viết thư về cho nhà nhé, em sẽ lo cho anh!

    Thẩm Tiến Quân không nén được, ôm lấy đứa em nhỏ vào lòng, cảm động trào nước mắt.

    Có thể bỏ rơi cha, không được phép bỏ rơi em

    Những người anh lên đường đi học rồi, Xuân Linh bắt đầu tính toán xem làm cách nào kiếm tiền để chữa bệnh cho bố, lo học phí cho các anh trai. Ban đầu, cô định theo chân các chị trong làng ra ngoài đi làm kiếm tiền, nhưng ở nhà còn hai người già và một người bệnh đều cần chăm sóc, cô chỉ có thể ở lại. Cân nhắc kỹ, cô quyết định trồng bông.

    Trồng bông không giống như trồng những cây khác, không chỉ phí sức trồng trọt, ngay khoản phun thuốc sâu cho bông cũng rất nguy hiểm, nhưng Xuân Linh tính nhẩm ra, một năm trồng bông có thể thu lãi được 8-9 nghìn Nhân dân tệ (16-18 triệu VND), cô không trù trừ bắt tay vào làm ngay.

    Cô háo hức trồng xuống cây bông, nhưng chẳng mấy lâu, khu vực Lỗ Tây Nam (mấy huyện thuộc Sơn Đông) gặp dịch sâu xanh trên lá bông (Helicoverpa armigera) tràn tới, vụ dịch làm Xuân Linh cuống quýt,cô bé người còn chưa cao bằng ngọn cây bông đã cõng bình xịt thuốc sâu nặng hơn 20kg sau lưng đi dọc ruộng bông để xịt thuốc.

    Cô nghe người ta nói, lúc chính ngọ thời tiết nóng nực nhất, là lúc trừ sâu có hiệu quả lớn nhất. Cô liền chọn lúc giữa trưa nắng to đi phun thuốc sâu, mặt trời rát bỏng trút nóng xuống cánh đồng bông hầm hập như một lò hấp khí nóng, làm Xuân Linh không thở nổi. Cô chỉ có thể chạy phun một hàng rồi chạy ra hít thở không khí. Một ngày vào lúc chính ngọ, vì thùng thuốc sâu bị rò chảy, cô trúng độc, ngất đi.

    Người làng khiêng Xuân Linh về. Lúc tỉnh lại, cô không để ý đến sự ngăn cản của người bố nằm liệt giường, lại đòi chạy ra ruộng bông luôn. Năm đó, bông được mùa thu hoạch lớn, nhưng vì thế mà giá thu mua bị dìm xuống rất thấp, và Xuân Linh vẫn không thể kiếm được khoản tiền như cô mong muốn.

    Đầu óc thông minh của Xuân Linh lại suy tính, cô đang nghĩ có cách nào kiếm được tiền nhanh nhất. Lúc nông nhàn, cô đã từng theo người làng đi thu mua hoa hòe, cành liễu (dùng như sợi bàng, sợi chiếu cói của VN), cũng từng đi bán mũ nan, đậu tương. Sau này, cô nghe người ta nói táo Tứ Thủy ở huyện bên rất rẻ, cô lại cùng ông bác trong làng đi Tứ Thủy buôn táo.

    Hàng ngày, sau bữa tối, cô kéo xe kéo lên đường, lúc trời hơi rạng thì tới được vườn táo, chất đầy xe táo rồi quay về ngay. Đàn ông thanh niên kéo một xe, cô cũng kéo một xe. Dọc đường, người ta đều ăn táo giải khát, cô thì chưa từng ăn một quả táo nào, ngay cả những quả dập nát cũng giữ lại phần bố, cho ông bà ăn.

    Anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa thấy đứa em 14 tuổi vất vả như thế, quá áy náy, quyết định bỏ học và cũng trốn nghĩa vụ quân sự, ở nhà kiếm sống thay em.

    Xuân Linh khuyên anh thế này:

    • Em hâm mộ nhất trên đời này là quân nhân, anh ở nhà rồi sau này anh sẽ ra sao? Anh cứ đi đi, em vẫn còn chống đỡ gia đình này được.

    Ngày anh tư lên đường, Xuân Linh rút từ trong túi ra một ít tiền lẻ nhàu nát dúi vào tay anh trai:

    • Đây là 80 tệ, tiền em dành riêng ra, anh giữ lấy để tiêu vặt, vào bộ đội rồi anh nhớ cố gắng.

    Thẩm Kiến Hoa mắt rưng rưng.

    Mùa xuân năm 1997 là mùa xuân vui sướng hạnh phúc nhất của Xuân Linh. Tết năm đó, ngoài người anh thứ tư đang ở bộ đội, cả ba anh trai đều quay về nhà ăn tết. Và ai cũng mang quà về cho cô em gái. Người anh cả là sinh viên mang tặng em một bộ quần áo mới, người anh thứ hai cũng là sinh viên tặng em một chiếc khăn màu hồng, người anh thứ ba đang ôn thi cũng mua cho em một hộp kem trang điểm.

    Xuân Linh ôm tất cả quà vào lòng vui sướng, nhảy lên cười, lúc đó cô bé quay trở lại vẻ ngây thơ con nít vốn có. Bố gọi ba đứa con trai đến bên giường:

    • Các con phải báo đáp cho Linh, vì nó đã quá khổ sở rồi. Ngày sau các con trưởng thành, các con có quyền quên bố đi, nhưng không bao giờ được phép quên Xuân Linh.

    Tình thân vĩnh viễn

    Công việc nhà nông bận rộn, nhưng Xuân Linh không quên bệnh của bố dượng, hễ có hy vọng, ngại gì đường xa núi cao, cô đều kéo bố đi. Trời xanh không phụ người có công, bệnh của bố dượng đã đỡ hơn rất nhiều, đã có lúc ông chống được gậy đứng lên. Những người anh học hành tấn tới. Anh cả Thẩm Kiến Quốc sau khi tốt nghiệp đại học đã thi đỗ để học tiếp Thạc sĩ.

    Người anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa đã được vào Đảng trong quân ngũ, được đề bạt lên làm trung đội trưởng. Tháng 9/1997, người anh thứ ba Thẩm Kiến Văn cũng thi đỗ cao đẳng, được Học viện Đông y Sơn Đông nhận vào học.

    Tháng 3/1998, bà nội bỗng dưng bệnh nặng, lúc lâm chung, bà cụ nắm chặt lấy tay Xuân Linh nói: “Xuân Linh, cả đời bà chẳng có gì tiếc nuối, vì đã có một đứa cháu ngoan như cháu, bà chỉ thương xót cháu thôi!” Nói rồi bà lần từ dưới gối ra một chiếc vòng tay bằng ngọc đưa cho Xuân Linh, Xuân Linh không dám cầm. Ông nội nói: “ Xuân Linh, đấy là thứ bà nội định để dành cho cháu dâu đầu, nhưng bà nội nghĩ, cái vòng này nên để dành cho cháu, cháu hãy nhận cho bà mãn nguyện đi!”. Xuân Linh nuốt nước mắt rưng rưng nhận lấy.

    Sau khi bà nội mất, người anh thứ tư viết thư về, nói sẽ chuẩn bị thi vào trường quân sự, nhưng khi biết bà nội vừa mất,trong nhà đã lo liệu hết tiền, anh bèn quyết định bỏ cuộc. Xuân Linh đọc thư, lo lắng, cô liền tìm người nhờ gửi thư cho anh trai khuyên ngăn, và gửi kèm theo đó 200 tệ, để anh trai mua sách vở ôn thi. Cô nói: “Anh ạ, thi vào trường quân sự là việc lớn cả đời anh, đừng để khó khăn trước mắt làm ngăn cản việc cả đời”.

    Đúng lúc đó, mẹ Xuân Linh đã bỏ đi biệt tăm tích lâu nay, bỗng gửi thư về cho cô, thì ra mấy năm nay, mẹ cô bỏ đi rồi đã làm một tờ giấy li hôn giả mạo với bố dượng, rồi sang huyện Bình Dương ăn ở với một ông có tiệm thực phẩm, cuộc sống khá sung túc. Mẹ cô nghe qua người khác mới biết con gái mình mấy năm nay chịu cực khổ vô vàn, trong lòng bà rất ăn năn. Mẹ cô gửi thư tới muốn bảo con gái bỏ sang huyện Bình Dương, hứa sẽ tìm cho cô một gia đình đàng hoàng để gả chồng.

    Đọc lá thư của mẹ, Xuân Linh nước mắt dào dạt, rất muốn được sống một cuộc sống đơn giản vô lo của một cô con gái bên cạnh mẹ. Nhưng cô cũng không thể nào bỏ rơi gia đình này, cái gia đình nghèo khổ hoạn nạn, nhưng cả nhà đều chân tình yêu thương cô!

    Bố dượng biết con gái khó xử, khuyên cô:

    • Xuân Linh, đi tìm mẹ con đi! Bố không trách con, cả nhà ta đã khổ, kéo theo cả đời con khổ theo thì bố không nỡ lòng nào!

    Xuân Linh cắn chặt môi, quỳ xuống trước giường bệnh của bố:

    • Bố ạ, khổ sở nữa con cũng chịu được, bố đừng đuổi con đi!

    Xuân Linh nhờ người viết thư trả lời mẹ rằng, cô không muốn theo mẹ.

    Một ngày tháng 9/1998, vì muốn kiếm tiền cho anh trai thứ tư ôn thi, cô lại nghĩ đến việc đi bán máu. Sau rất nhiều lần cầu xin, cuối cùng bác sĩ đã đồng ý, lấy 300ml máu của cô. Vốn thân thể gầy gò yếu ớt vì thiếu dinh dưỡng, giờ Xuân Linh càng yếu.

    Nhưng cô lấy lại tinh thần, đi ra bưu điện gửi mấy trăm tệ đó cho anh. Lúc liêu xiêu qua đường, vì không còn tinh thần để ý kỹ, cô bị một xe tải lớn chở các cuộn sắt gạt ngã, bánh xe lớn nghiến qua người Xuân Linh.

    Tin dữ đến, ông nội cô không chịu đựng nổi, đổ bệnh liệt giường, bố dượng Xuân Linh cũng ngất đi nhiều lần. Người anh thứ ba Thẩm Kiến Văn là người đầu tiên biết tin này, anh chạy về nhà, chỉ còn biết khóc bên thi thể em.

    Người anh thứ hai Thẩm Kiến Quân nhận được điện báo,suốt hai ngày đi tàu về không ăn không ngủ, khóc từ Thượng Hải về đến Sơn Đông.

    Ở tít tận Tây An, người anh cả Thẩm Kiến Quốc đang học thạc sĩ được tin cũng khóc rụng rời, không thể về dự đám tang được, anh điện về nhà: “Em gái yêu quý, em dùng tấm lòng người mẹ để gánh vác cả gia đình này, dùng đôi vai yếu ớt để dựng lên một niềm hy vọng, cả gia đình mãi mãi yêu em.”

    Vừa nhận được giấy báo nhập học của Học viện Lục quân Quế Lâm, người anh thứ tư Thẩm Kiến Hoa cũng đồng thời nhận tin em chết, anh ngã ngất đi trên thao trường. Tỉnh dậy liền vội vã về quê.

    Nhưng ở quê, những người chết trẻ vị thành niên không được phép tổ chức đám ma, ngay cả nghĩa trang của dòng họ cũng không được phép vào chôn cùng.

    Xuân Linh đến đây sống bốn năm, họ tên thì đã đổi, nhưng hộ khẩu thì không có, ngay cả tư cách là dân chúng của địa phương cũng không có, không được coi là người làng. Nhưng những người già trong làng cảm động trước cuộc đời hiếu nghĩa của Xuân Linh. Người già nói, đứa con gái tốt đẹp thế, chết rồi thì tại sao còn phải để nó phải chịu tức tưởi nữa.

    Nhà văn Lưu Hồng, người đã từng đến viết bài phỏng vấn Xuân Linh hồi trước cũng đến dự tang lễ, và viết một bài ai điếu cho cô bé:

    “Em, là một đóa hoa giữa thung lũng, một vệt mây ở bên trời, lặng lẽ đến, lại lặng lẽ đi.

    Đôi vai nhỏ gánh đầy tình người, tâm hồn nhỏ nâng đỡ cả gia đình, tuổi còn trẻ như thơ như họa, như tơ như khói, lại đầy gian nan khốn khó vất vả.

    Em đi rồi, nhẹ như thế, như đám mây bên trời xa, câu chuyện để lại nặng như thế, ân tình cao như núi Thái Sơn…”.

    Những người con gái đều có những son phấn của riêng mình, có lẽ Xuân Linh cả đời chưa chạm vào son phấn, nhưng cô vẫn là người con gái đẹp nhất.

    Năm 2007, Đài truyền hình Trung ương Trung Quốc dự định làm một bộ phim truyền hình 100 tập về 100 tấm gương tốt cảm động thời nay, lấy tên phim là “Câu chuyện của chúng tôi” để giáo dục thế hệ trẻ Trung Quốc, câu chuyện về Xuân Linh sẽ được dựng lại ở tập mười sáu.

    (theo tindachieu)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Công dân Triều Tiên bị hành quyết vì tội nhặt truyền đơn
    tieuvu1512

    Hãng tin BBC ngày 25/1 đưa tin một sĩ quan quân đội và một phụ nữ vừa bị xử bắn tại Triều Tiên vì cất giữ truyền đơn và USD do các tổ chức Hàn Quốc gửi bằng bóng bay qua vĩ tuyến 38.

    Hãng tin trên cho biết cả hai người bị xử bắn ngày 3/1/2011 tại khu vực gần thủ đô Bình Nhưỡng. Trong khi đó, thân nhân của họ bị nhốt vào trại cải tạo lao động.

    Các nhóm hoạt động tại Hàn Quốc thường sử dụng những quả bóng bay như thế này để thả truyền đơn sang lãnh thổ Triều Tiên

    Hãng tin AFP ngày 25/1, dẫn nguồn tin từ Hàn Quốc cho biết một sĩ quan quân đội Triều Tiên và một phụ nữ 45 tuổi đã bị đấu tố và bị xử bắn trước 500 người tại Sariwon, cách Bình Nhưỡng 45 km về phía Nam. Hai người này bị kết án tử hình vì giữ một số truyền đơn và vài USD do các tổ chức nhân quyền Hàn Quốc gửi sang bằng bóng bay. Có 6 thành viên trong gia đình hai người bị xử bắn đã bị đưa vào trại cải tạo lao động.

    Trong các quả bóng bay được thả sang lãnh thổ miền Bắc, các truyền đơn thường được gửi kèm những tờ 1 USD cùng tài liệu hướng dẫn vượt biên hay cách bắt đài phát thanh đối lập từ Seoul.
    Bảo Minh* (Tổng hợp)
    *(theo bee)

    Nhìn ra Thế giới

  • Coi chừng nuôi ong tay áo
    tieuvu1512

    Bài học rút ra từ những kinh nghiệm đau thương này phần nào giúp các công ty thấu hiểu cần phải làm gì để tự bảo vệ mình trước nguy cơ “nuôi ong tay áo”.

    Một Giám đốc IT (CIO) có thể hình dung một cơn ác mộng tồi tệ nhất: bỗng nhiên, một ngày nào đó nhận được khuyến cáo từ Liên minh Phần mềm Doanh nghiệp (BSA), cho biết một số phần mềm Microsoft đang được sử dụng trong công ty là những phần mềm bất hợp pháp.

    Công ty tiến hành điều tra, thật bất ngờ khi không chỉ là vấn đề phần mềm bất hợp pháp, mà chúng còn được bán bởi một công ty mà chủ sở hữu bí mật và điều hành không ai khác chính là người quản trị hệ thống IT của công ty, một nhân viên đáng tin cậy trong nhiều năm trời. Tiếp tục “đào bới” các hoạt động của anh ta, lại lòi ra một trang web khiêu dâm tính phí đang chạy trên một trong các máy chủ của công ty. Chưa dừng lại ở đó, nhóm điều tra còn phát hiện ra vị này đã tải về hàng trăm số thẻ tín dụng của khách hàng từ máy chủ thương mại điện tử (e-commerce) của công ty.

    Và đây là phần tồi tệ nhất: Anh ta chính là người duy nhất nắm giữ mật khẩu quản trị mức cao nhất.

    Liệu điều đó có thể xảy ra không? Có đấy! Đó là khẳng định của một chuyên gia tư vấn (http://tin180.com/tags/bao-mat/) từng có kinh nghiệm cứu giúp nạn nhân là một nhà bán lẻ có doanh số 250 triệu USD, tại bang Pennsylvania (Mỹ).

    Và tất nhiên bạn sẽ hiếm khi được nghe nói đến những vụ việc như vậy, vì hầu hết các công ty khi bị rơi vào tình trạng này đều tìm mọi cách ém nhẹm thông tin, để sự vụ trôi đi lặng lẽ, càng nhanh càng tốt.

    Một cuộc khảo sát hàng năm được tạp chí CSO, Cơ quan mật vụ Mỹ (U.S. Secret Service) và CERT (một chương trình của Viện Công nghệ phần mềm tại ĐH Carnegie Mellon) tiến hành cho thấy rằng 3/4 các công ty là nạn nhân của những cuộc tấn công xuất phát từ nội bộ – Dawn Cappelli, Giám đốc kỹ thuật bộ phận quản trị các mối đe dọa và sự cố của CERT, cho biết. "Vì vậy, chúng ta biết rằng những gì đã được công khai chỉ là phần nổi nhỏ bé của tảng băng chìm", bà nhấn mạnh.

    Tuy nhiên việc các công ty bị thiệt hại giữ im lặng lại khiến những công ty khác mất cơ hội rút kinh nghiệm từ họ. CERT đã cố gắng khắc phục điều này bằng cách nghiên cứu các mối đe dọa nội bộ kể từ năm 2001, và đã thu thập thông tin của hơn 400 trường hợp. Trong báo cáo gần đây nhất, có tiêu đề "Hướng dẫn kinh nghiệm phòng chống và phát hiện các mối đe dọa nội bộ", xuất bản năm 2009, qua phân tích hơn 250 trường hợp, CERT xác định một số sai lầm phổ biến nhất các công ty thường mắc phải, đó là: không điều tra kỹ trong quá trình tuyển dụng, không giám sát và kiểm tra các đặc quyền truy cập một cách thích đáng mà chỉ quan tâm tới mặt tiện dụng của hoạt động.

    Nhưng các mối đe dọa từ những nhân viên IT nhiều đặc quyền rất khó phát hiện. Bởi, nhìn chung thì các hoạt động bất chính của họ trông giống như nhiệm vụ thường ngày. Nhân viên IT thường xuyên "viết và chỉnh sửa kịch bản, lập trình và chỉnh sửa các đoạn mã, vì vậy nó không giống như hoạt động bất thường", Cappelli cho biết. Và họ biết nơi nào là mắt xích phòng thủ yếu nhất của mạng doanh nghiệp và làm thế nào để che đậy chúng. Bạn không thể dựa vào công nghệ, hoặc chỉ đưa ra biện pháp phòng ngừa để tự vệ trước nhân viên IT bất lương. Bạn phải nhìn rộng ra, mọi người cần phải hiểu rõ cơ chế làm việc, quan sát những gì đang xảy ra tại nơi làm việc, chứ không chỉ nhìn vào những gì nhân viên IT đang làm.

    *Computerworld *đã đi tìm hiểu những câu chuyện đằng sau các sự cố chưa được công bố rộng rãi. Mặc dù mỗi câu chuyện đều có những tình huống riêng, tất cả đều cho thấy chúng có cùng mẫu số chung như CERT đã nhấn mạnh: Sử dụng lao động, hãy cẩn thận.
    (theo quantrimang)

    Nhìn ra Thế giới

  • Biệt thự hoang
    tieuvu1512

    Nhiều biệt thự trị giá hàng chục tỷ đồng đang bị bỏ hoang tại cụm chung cư An Sinh thuộc Mỹ Đình II, Từ Liêm. Theo tìm hiểu của PV, tại Hà Nội, còn nhiều khu biệt thự khác cũng đang bị bỏ hoang…

    Căn hộ bạc tỷ ngay lối rẽ vào khu đô thị mới Văn Quán

    Căn hộ 30 – 32 khu C tập thể Văn Quán

    Những kiểu cổng nhà "cá tính" trong khu tập thể của khu đô thị Văn Quán

    Hai căn nhà liền kề tại khu B Văn Quán

    Những căn hộ bạc tỷ như những vết "sẹo" trong bộ mặt các chung cư hiện đại

    Biệt thự này, ở khu Văn Quán, theo giá thị trường khoảng hơn 100 triệu đồng/m2 nhưng chủ nhân để không cả năm nay

    Khu Mỹ Đình 2, một khu đô thị mới phía Tây Nam nội thành Hà Nội cũng không thua kém…

    … phơi bày vấn nạn người thiếu kẻ thừa

    Thể hiện rõ nét hơn sự phân hóa giàu nghèo ngày càng mạnh của kinh tế Hà Nội nói chung

    Nhà số 4 lô C Mỹ Đình 2 giờ đến cả những người hàng xóm cũng không biết chủ ngôi nhà này là ai sau 3 năm bỏ không và liên tục đổi chủ

    Những ngôi nhà bạc tỷ, có chủ mà cũng như không, bất cứ ai cũng có thể ra vào thoải mái, làm gì tùy thích

    Các căn biệt thự có thể bỏ không…

    Hoặc cũng có thể được trồng rau xanh để cải thiện, không sợ thuốc trừ sâu của nhà vườn

    Hoặc để làm nơi tập kết rác thải…

    … cũng có thể dùng tầng cao làm nơi treo biển quảng cáo

    Khá nhiều người lao động ngoại tỉnh tìm được nơi tá túc trong những đợt mưa rét tại Hà Nội

    Những căn hộ của "người không mang họ" trở thành cơ hội lí tưởng cho kẻ gian với những hàng xóm liền kề

    Bức tranh biếm họa về sự đối lập trong các khu chung cư mới tại Hà Nội

    Việt Hưng
    (theo dantri)

    Vòng quanh Việt Nam

  • Con đường màu xanh
    tieuvu1512

    Chưa có một con đường nào lại có màu sắc kỳ lạ như vậy.

    Tất nhiên đây không phải là “Con đường màu xanh” theo ý nghĩa “lãng mạn” như trong 1 bài hát của Việt Nam mà là con đường có màu xanh thật 100%. Đây là tác phẩm của nghệ sỹ người Hà Lan Henk Hofstra. Con đường được sơn màu xanh có chiều dài 1 cây số, nằm ở Drachten, Hà Lan.

    Con đường này có khá ít xe qua lại

    Trải dọc theo con đường là câu “Water is life” màu trắng, có chiều dài mỗi chữ cái là 8 mét. Con đường màu xanh này được làm có ý nghĩa để gợi nhớ về cách di chuyển bằng đường thủy ngày xưa. Đây cũng là cách thể hiện hướng về thiên nhiên đầy cảm hứng. Có 1 vài hình ảnh thú vị dọc đường, ví dụ như chiếc xe hơi đang bị chìm chẳng hạn.

    Dự án này đã tốn 4000 lít sơn và 75000 euro. Trong đó, một nửa chi phí đã được các quỹ của thành phố hỗ trợ. Dự án này có lẽ chỉ thực hiện được ở những con đường sạch sẽ và ít xe qua lại thôi. Chứ gặp những đường nhiều rác, nhiều ổ gà và nhiều xe lớn thì không đỡ nổi.

    Chiếc xe hơi đang bị chìm

    Người dân cũng khá thích thú với con đường

    Con đường chỉ được sơn ở 1 phần diện tích cố định

    Mặt đường rất sạch và nhẵn


    Con đường nhìn từ trên cao, dọc theo nó là dòng chữ “Water is life”

    (Theo VCTV)

    Tán dóc

  • Điện thoại reo trong bụng cá sấu
    tieuvu1512

    Một con cá sấu ở Ukraina không chịu ăn suốt một tháng sau khi nuốt phải chiếc điện thoại di động của khách tham quan.

    Một con cá sấu sông Nile. Ảnh: National Geographic.

    Gena, tên của con cá sấu sông Nile, được nuôi trong vườn thú thành phố Dnipropetrovsk. Con cá sấu 14 tháng tuổi nuốt phải chiếc điện thoại mà một vị khách đánh rơi khi chụp ảnh nó vào cuối tháng 12 năm ngoái. Từ đó tới nay người ta vẫn nghe thấy tiếng chuông điện thoại từ trong bụng con vật, AFP đưa tin.

    Eduard Manukyan, một quan chức của vườn thú, nói rằng thể trạng của Gena đang trở nên tồi tệ hơn sau mỗi ngày, song ban quản lý vườn thú chưa dám mổ bụng nó để lấy điện thoại ra vì việc đó quá nguy hiểm.

    “Con cá sấu di chuyển lung tung, lặn xuống nước nhưng không ăn trong suốt một tháng qua”, Manukyan nói.

    Để chiếc điện thoại chui ra ngoài cơ thể Gena qua đường tiêu hóa, các chuyên gia đề xuất giải pháp cho con vật ăn thuốc nhuận tràng và một số loại vitamin, song nó không hề động tới thuốc.

    “Giờ đây chúng tôi đang cố gắng tăng nhiệt độ của nước và không khí để thúc đẩy tốc độ tiêu hóa của Gena”, Manukyan cho biết.

    (theo vnexpress)

    Tán dóc

  • Siêu núi lửa Mỹ nhăm nhe phun trào
    tieuvu1512

    Siêu núi lửa nằm bên dưới công viên quốc gia Yellowstone ở Wyonming, Mỹ đang cao lên với tỉ lệ kỷ lục kể từ năm 2004, tạo nguy cho một đợt phun trào khủng khiếp.


    Miệng núi lửa tại công viên quốc gia Yellowstone, Mỹ đã phun trào 3 lần trong 2,1 triệu năm và có thể phun trào lần nữa

    Núi lửa này sẽ phát nổ với một lực mạnh hơn 1.000 lần so với đợt phun trào của đỉnh St Helens năm 1980. Nó sẽ phun nham thạch vào bầu trời, văng xa tới 1.600km và tạo thành lớp bụi dày tới 3 mét phủ xuống mặt đất. 2/3 nước Mỹ sẽ trở thành nơi không thể sinh sống được vì khí độc lan tràn, hàng ngàn chuyến bay sẽ bị hoãn và buộc hàng triệu người rời nhà đi.

    Đây là cơn ác mộng mà các nhà khoa học đang dự đoán sẽ xảy ra nếu siêu núi lửa lớn nhất thế giới phun trào lần đầu tiên trong 600.000 năm và có thể là trong tương lai gần.

    Miệng núi lửa trong công viên Yellowstone đã phun trào 3 lần trong vòng 2,1 triệu năm và các nhà khoa học theo dõi nói rằng nó có thể phun trào lần nữa. Họ cho rằng, siêu núi lửa dưới công viên Wyoming đã cao lên với một tốc độ kỷ lục kể từ năm 2004. Nền của nó đã cao lên 8cm mỗi năm chỉ trong vòng 3 năm qua – tỷ lệ cao nhất kể từ khi nó được theo dõi năm 1923.

    Do thiếu dữ liệu, nên các nhà khoa học không thể có dự báo đầy đủ và cũng không thể cho thời gian chính xác khi thảm họa tiếp theo có thể xảy ra.

    Khi siêu núi lửa phun, nó sẽ vượt qua ảnh hưởng của núi lửa Eyjafjallajokull của Iceland đã phun trào vào tháng 4 năm ngoái, khiến ngành hàng không thế giới náo loạn.

    (theo khoahoc)

    Nhìn ra Thế giới

  • Bé trai bán đồ chơi gây quỹ giúp người
    tieuvu1512

    Quá sốc trước vụ thảm sát tại bang Arizona hôm 8/1, một bé trai 9 tuổi người Mỹ đã bán các đồ chơi nhằm gây quỹ cho nữ nghị sĩ Gabrielle Giffords, người bị thương nặng trong vụ nổ súng.

    Cậu bé Isaac Saldana.

    Isaac Saldana đã đút số tiền 2.85 USD vào phong bì cùng một tấm thiệp có dòng chữ “Chúc bà chóng hồi phục” và gửi cho nữ chính trị gia Gabrielle Giffords.

    Mẹ cậu bé, cô Aracely Saldana, cho hay cô không hay biết về những việc cho mình đã làm cho tới khi các giáo viên của cậu cho biết rằng Isaac đã bán một số đồ chơi.

    Cậu bé, hiện đang sống tại thành phố Tucson, bang Arizona, nơi 6 người thiệt mạng trong vụ nổ súng gây chấn động nước Mỹ, đã bán các đồ chơi cùng một chiếc vòng tay mà người bố đã tặng cậu trước khi anh này tham gia quân đội Mỹ.

    “Cháu và anh trai đang chuẩn bị dắt chó đi dạo thì nhìn thấy bản tin trên truyền hình nói rằng một bé gái và nữ nghị sĩ Gabrielle Giffords đã bị trúng đạn.

    Cháu thực sự cảm thấy buồn khi bà Gabrielle bị bắn và phải nằm viện, vì thế cháu chỉ muốn làm một việc gì đó để giúp đỡ bà ấy”, Isaac tâm sự.

    Nữ nghị sĩ Gabrielle Giffords bị bắn vào đầu hôm 8/1.

    Bà mẹ 2 con Aracely, 30 tuổi, cho hay: “Tôi thậm chí chẳng biết chuyện gì. Tôi nhận được thư của giáo viên nói rằng giáo viên đã bắt gặp cậu bé bán các đồ chơi trong lớp. Khi tôi hỏi, cậu bé mới nói thật lý do rằng cậu đang cố gây quỹ cho bà Gabrielle… Tôi cảm thấy rất tự hào về các con mình”.

    Phi hành gia Mark Kelly, chồng bà Gabrielle Giffords, hứa sẽ trả lại cậu bé số tiền. Tuy nhiên., Isaac nói: “Cháu không muốn nhận lại. Cháu nghĩ bà ấy cần nó”.

    Nữ nghị sĩ Gabrielle, người bị thương nặng do bị bắn vào đầu trong vụ thảm sát tại thành phố Tucson, bang Arizona, đang tiếp tục hồi phục và đã có thể đứng lần đầu tiên kể từ khi bị bắn, với sự trợ giúp của các bác sĩ.

    Hôm qua, bà Gabrielle đã được chuyển từ Tucson tới một trung tâm phục hồi tại Houston, bang Texas.

    Mặc dù tình trạng sức khỏe có nhiều tiến triển nhưng các bác sĩ cho hay bà Gabrielle phải mất một thời gian dài mới có thể bình phục và không rõ là có bị di chứng gì hay không.

    (theo dantri)

    Nhìn ra Thế giới
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng