Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2008-0020

phuongnst

@phuongnst
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
185
Chủ Đề
30
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Tìm nơi cung cấp nguyên liệu ở Dalat
    phuongnst

    Jasmin:
    Xin mọi người chỉ giúp Jas 2 việc sau:

    1. Jas muốn tìm nơi cung cấp thường xuyên đọt su khoảng 10kg/1 tuần
    2. Jas cũng muốn tìm nơi cung cấp trái dâu tằm quanh năm

    Các bạn biết thì chỉ dùm Jas nhe, hiện Jas đang cần gấp thông tin. Nếu có chỗ cung cấp thì cuối tuần Jas lên dalat gặp trực tiếp để bàn luôn.

    Thanks trước nhé.

    1. Đọt su thì chỉ có trực tiếp ra chợ tìm những người bán đọt su dạo, mình sẽ trả trước 1 số tiền rồi nhờ họ hàng ngày ta Thành Bưởi gửi xuống thôi.
    2. Dâu tây thì hỏi Corenthien, còn dâu tằm thì chịu rồi chỉ có cách ra chợ tìm mối như đọt su.
    Hỏi đáp

  • Kế hoạch chương trình: Nô Nức Ngày Tựu Trường!
    phuongnst

    unknown:
    chị hạnh ui ... chổ tập trung gần chợ đà lạt không chị nhỉ .. em đi xe bus lên đó ...hôm bửa em có thấy cái bản đồ mà giờ kiếm hoài không ra ...

    Em cứ đi xe bus lên đường Trần Hưng Đạo, đến chỗ đầu đèo Mimosa rồi đứng đó chờ cũng được, nhà chị Hạnh cũng gần đó. Còn ko có anh chị nào gần khu chợ đi ngang chở Unkown đi với nè.

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Bài hát rất hay ... nghe 5 năm rồi vẫn thấy hay ...
    phuongnst

    Gốc bài này là bài ****Sutaki Da Ne ****trong phim ****Final Fantasy X
    Tiếp theo với HT 3 phiên bản tiếng Anh của Final Fantasy:

    ****Sutaki Da Ne - Rikki (Final Fantasy X)
    https://www.youtube.com/watch?v=lmQ1FkFn04A&hl

    Melodies of Life (Final Fantasy IX)
    https://www.youtube.com/watch?v=3mNOJpN_qOQ

    Eyes on Me (Final Fantasy VIII)

    https://www.youtube.com/watch?v=1-_Did76LXQ

    Nhạc Trữ Tình

  • Chúc mừng sinh nhật Caythonggia,sinhviendalat 23.3
    phuongnst

    Chúc Tina sinh nhật thật vui và nhiều quà nhé :) Happy Birthday!

    Thành viên diễn đàn chúc mừng sn dlh

  • Rồi ta sẽ tìm thấy nhau
    phuongnst

    Có khi nào trên đường đời tấp nập
    Ta vô tình đã đi lướt qua nhau
    Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
    Một tâm hồn ta đợi đã từ lâu.

    •                              Bùi Minh Quốc
      

    Chúc Hoàng tử bé sẽ gặp được người mà vẫn hằng mơ và nghĩ đến...
    *

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Sống!
    phuongnst

    ||================================
    || Cuộc sống được khởi đầu bằng những ước mơ ...
    ||================================


    Có những ước mơ sẽ vẫn chỉ là ước mơ dù cho ta có nỗ lực đến đâu nhưng nhờ có nó ta mạnh mẽ hơn, yêu cuộc sống hơn và biết cố gắng từng ngày

    Có những lời hứa cũng vẫn chỉ là lời hứa dù ta có mãi chờ đợi bởi nguời hứa đã không còn nhớ, nhưng nhờ có nó ta biết hi vọng và mong chờ.

    Có những ước hẹn cũng sẽ chỉ là ước hẹn nếu một mai một người đã bỏ đi, nhưng nhờ có nó đã có những giây phút thật sự tuyệt vời.

    Có những nỗi đau vẫn mãi là nỗi đau một khi ta không thể thoát khỏi chúng, nhưng nhờ có nó ta đã trưởng thành hơn

    ||================================
    || Và cả những sai lầm trong cuộc sống ...
    ||================================


    Có những sai lầm sẽ mãi là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm nhưng nhờ có nó bỗng giật mình: điều sai lầm duy nhất của ta là phủ nhận những gì trái tim ta thật sự cảm nhận.

    Có những lần tình cờ gặp nhau đơn giản chỉ biết mặt nhau hay thậm chí chẳng để ý tới, nhưng nhờ có nó ta chợt nhận ra : vô tình gặp nhau ba lần đó là nhân duyên.

    Có những người bạn đơn giản chỉ là người quen, nhưng nhờ có họ ta nhận rằng tên bạn thân của ta tuyệt vời lắm.

    Có một nguời sẽ luôn chỉ là một của thế giới nhưng mãi mãi là cả thế giới của một người và nhờ có người ấy ta đã có một tình yêu.

    ||================================
    || Nhưng thật đơn giản ...
    ||================================

    Có những cuộc tìm kiếm đơn giản chỉ là tìm kiếm nhưng nhờ có nó ta hiểu rằng tình yêu là giữa một biển người vẫn tìm thấy nhau.

    Và sẽ có những người làm nên tất cả vì họ có ước mơ; họ tin vào lời hứa; họ có những lời ước hẹn; họ đã trưởng thành từ nỗi đau; họ nhận ra sai lầm; họ có một người bạn thật sự và vì bên họ còn có một tình yêu.

    Vì sao ? Một lí do đơn giản, vì đó là cuộc sống ...

    -st-

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Chúc mừng mod mới Sudem79
    phuongnst

    Chào mừng mod mới Sudem79
    Chúc mod mạnh khỏe và hoàn thành tốt nhiệm vụ.

    Thông báo

  • Lòng tốt giữa đại ngàn
    phuongnst

    Chị Ka Hiếu, vợ chồng anh Ha Tông..., những người con của núi rừng đang sống trong nghèo khó nhưng có tấm lòng nhân hậu. Tự tâm hồn họ đã thắp lên ngọn lửa mang hình chữ “nhân” cao quý, lung linh giữa đại ngàn

    Chúng tôi tìm đến buôn Xoan thuộc thị trấn Đinh Văn, huyện Lâm Hà, tỉnh Lâm Đồng. Buôn Xoan của người K’ho nằm ngay bên Quốc lộ 27. Hỏi nhà chị Ka Hiếu không khó khăn lắm, bởi không có ai ở vùng này là không biết chị và những câu chuyện về tấm lòng nhân hậu của chị.

    Tho My và cha Ha Tông
    **
    Người phụ nữ K’ho và những đứa con nuôi**

    Đối diện chúng tôi là người phụ nữ có gương mặt hiền từ với nụ cười hồn nhiên, chân chất. Chị không nói nhiều về bản thân mình mà chỉ nói về những đứa con. Người mẹ ấy sung sướng, mãn nguyện khi kể về những đứa lớn nay đã trưởng thành và nước mắt ròng ròng khi nhắc đến cháu K’Len không may đã mất và cháu K’Niệm đang mắc bệnh hiểm nghèo.

    Những đứa con ấy không phải do chị sinh ra nhưng chúng đã lớn lên trong vòng tay yêu thương của chị. Không có con đẻ, nhưng chị lại đang ôm ấp trong vòng tay của mình 8 đứa con nuôi và bây giờ thêm một đàn cháu ngoại mạnh khỏe, ngoan ngoãn. Theo dòng hồi ức, Ka Hiếu kể lại:

    Mẹ chết từ năm 1968, cha đi bước nữa từ năm 1971. Ka Hiếu lớn lên trong căn nhà lạnh lẽo với thân phận mồ côi. Tuổi thơ của chị thấm đẫm nước mắt tủi khổ. Năm 1977, mới bước sang tuổi 18, Ka Hiếu bắt chồng.

    Chị trải qua một lần sinh nở nhưng cháu bé mới 3 tháng tuổi đã lìa đời. Hai năm sau, chị lại phải gánh thêm một nỗi đau nữa khi người chồng bị Fulro bắn chết.

    Từ đó, như một định mệnh, cuộc đời người phụ nữ gặp nhiều bất hạnh này đã gắn liền với cuộc đời của nhiều đứa trẻ côi cút, bơ vơ với sự đồng lo toan và chia sẻ của người chồng mới là anh K’Déo.

    Chị kể: “Năm 1979, tôi nhận nuôi cháu Ka En khi mẹ cháu mất vì sốt rét ác tính. Lúc đó, tôi 20 tuổi, Ka En 7 tuổi. Một mẹ, một con lại sống trong tâm trạng bị nhiều người dị nghị, nhưng vì thương cháu côi cút, tôi đã chấp nhận hết mọi điều và quyết nuôi dưỡng cháu nên người”.

    Khi chị Ka Hiếu đang tiếp chuyện chúng tôi thì Ka En dẫn 6 đứa con sang thăm ông bà ngoại. Nhìn mẹ âu yếm, Ka En rơm rớm nước mắt: “Em về với mẹ Ka Hiếu từ lúc lên 7. Bao năm tháng qua, mẹ đã yêu thương, chăm sóc, nuôi dạy em nên người rồi lại hết lòng lo cho các con em. Nếu không có mẹ thì đời em không biết đã đi về đâu!”. Ka En cũng mời chúng tôi qua thăm nhà, một ngôi nhà khang trang, khá tiện nghi và rất ấm cúng trong khuôn viên chung với chị Ka Hiếu.

    Sau Ka En, từ năm 1980-1995, chị Ka Hiếu còn nhận thêm 6 cháu bé mồ côi khác về nuôi. Đứa lớn nhất khi về với chị cũng chỉ mới 3 tuổi và nhỏ nhất thì mới ra đời được 20 ngày.

    Cô gái Ka Nhiêu đỏ hỏn ngày nào nay đã trở thành một bà mẹ trẻ. Cô cũng có một gia đình hạnh phúc, một mái ấm ngay trong vườn mẹ nuôi bên cạnh nhà chị cả Ka En.

    Chị Ka Hiếu nói: “Lúc mới về, nó còn đỏ hỏn và gầy queo, khóc suốt ngày suốt đêm. Tôi phải chạy ngược chạy xuôi để tìm đường, sữa nuôi con”. Tương tự, ba anh em ruột mồ côi mẹ, cha bỏ đi bước nữa là K’Len, K’Lẻ, Ka Nhiêu và 3 đứa trẻ mồ côi khác là Ka Hoài, Ka Hồi, K’Lưu cũng được mẹ Ka Hiếu đưa về nuôi.

    Thế nhưng K’Len đã mất cách đây 3 năm sau một cơn đau nặng. Nhìn di ảnh của con, chị Hiếu nghẹn ngào: “Cháu mất 3 năm rồi nhưng tôi vẫn luôn nằm mơ thấy nó về nũng nịu”. Hoàn cảnh lúc đó gặp rất nhiều khó khăn, chị đã nghĩ rằng “thôi, xem thằng K’Lưu như là con út vậy”.

    Nhưng rồi chị lại không thể kìm lòng được khi nghe tiếng khóc thất thanh của một cháu bé mới chào đời đã bị bỏ rơi. Đó là một đêm tối trời vào tháng 11-2000, lúc đó, chị đã ngủ ngon thì chợt có tin báo từ Trung tâm Y tế huyện Lâm Hà: Có một cháu bé vừa chào đời thì người mẹ đã trốn khỏi phòng sinh.

    Ka Hiếu cùng chồng chạy ngay đến trung tâm. Chị đã khóc nức nở khi ngắm hài nhi đỏ hỏn ấy. Từ cái nhìn đồng tình khích lệ của chồng, chị đã bồng cháu bé về nhà. Đứa con út này, chị Ka Hiếu đã đặt cho nó một cái tên thật có ý nghĩa, K’Niệm. Thế nhưng sau 13 tháng đầu lớn lên rất nhanh, K’Niệm đã mắc bệnh hiểm nghèo - bệnh động kinh.

    Nhìn gương mặt thất thần, biến dạng của con, chị đau lòng khôn tả. Chị đã bán trâu, bò, cà phê... để đưa con xuống TPHCM chữa trị nhưng bệnh vẫn không thuyên giảm. K’Niệm sống một đời sống thực vật, đã bước sang tuổi lên năm nhưng cháu chỉ như một đứa trẻ đang còn nằm nôi.

    Chị nuốt nước mắt tâm sự: “Nếu nơi nào chữa bệnh cho cháu có thể trở thành người bình thường, tôi sẵn sàng bán hết nhà cửa, ruộng vườn để lo cho con...”. Anh K’Déo nói với chúng tôi rằng từ khi biết cháu lâm bệnh, gia đình đã “không dám sắm thêm một cái ly uống nước”.

    Chị Ka Hiếu và bé K'Niệm
    **
    Lòng nhân hậu của người Chil **

    Dân tộc Chil có câu: “Yang kon đời lang he – Yang kon me lang nài”, nghĩa là: “Mình nghèo khổ nhưng có tấm lòng giúp người, trời sẽ cho điều phúc đức”.

    Để chứng minh điều đó, chúng tôi đã về với Đam Rông - huyện vùng sâu nghèo khó bên dòng K’Rông Nô của tỉnh Lâm Đồng. Câu chuyện thấm đẫm tình người chính là nói về tấm lòng nhân hậu của những người Chil đã sống theo đạo lý mà tổ tiên của họ truyền dạy.

    Để đến được với buôn Mê Ka, xã Đạ Tông và gặp những thành viên trong gia đình anh Rơ ông Ha Tông giữa căn nhà gỗ khiêm nhường nép mình dưới chân núi Lơmbur, chúng tôi phải vượt một chặng đường rừng gần 200 cây số với chập chùng những dãy núi và ba con đèo chênh vênh, hiểm trở trong cái nắng chói chang. Câu chuyện giành lại sự sống cho đứa trẻ sơ sinh của vợ chồng Ha Tông đã được anh kể lại trong không gian thấm đẫm cảm xúc.

    Năm 2000, chị Ka Hiếu lâm bệnh nặng phải đi TPHCM phẫu thuật. Sợ mình không qua khỏi, chị đã bán 20 con heo, 2 con bò, 5 tấn cà phê được 90 triệu đồng và mua bảo hiểm hết số tiền đó cho các con.
    Trải bao đời nay, đồng bào dân tộc Chil vẫn lưu truyền một hủ tục lạc hậu mà ai đã từng chứng kiến đều phải quặn lòng: nếu một sản phụ trong khi sinh nở chẳng may qua đời thì đứa bé sơ sinh sẽ phải chôn sống theo mẹ.
    Cách hành xử đó xuất phát từ quan niệm nếu đứa trẻ con của sản phụ bất hạnh ấy mà sống sẽ truyền lại những điều xấu cho dòng họ và buôn làng. Thế rồi bao đời nay, biết bao đứa trẻ vừa ra đời chưa một lần bú mớm đã bị úp lên bụng của người mẹ xấu số và bị vùi theo mẹ vào lòng đất sâu.

    Một ngày cuối tháng 3-1993, điều bất hạnh ấy đã đến với bà mẹ trẻ Liêng hót Ka Pâng khi chị hạ sinh đứa con thứ ba. Chị Kon sơ Ka Glong, vợ Ha Tông, kể: “Trước khi trở dạ hai ngày, Ka Pâng đã đuối sức lắm. Thế rồi, sinh con được ba ngày thì nó chết”.

    Theo tập tục truyền đời, đứa bé trai ba ngày tuổi ấy sẽ phải úp lên bụng thi hài mẹ nó để chôn. Thật may mắn, đôi vợ chồng nhân hậu này đã đối đầu với hủ tục, giải cứu sinh mệnh cho đứa trẻ bất hạnh.

    Anh Ha Tông tiếp lời: “Vợ chồng tôi đã từng chứng kiến nhiều đứa trẻ, thậm chí có lúc là hai đứa sinh đôi, khóc ngằn ngặt lìa cõi đời. Xót xa không cầm lòng nổi anh ạ. Thế là, vợ chồng tôi bàn bạc và quyết chí cứu sống cháu bé”.

    Vợ chồng anh Ha Tông đã phải nói hết lời với những người trong dòng tộc Ka Pâng. Lời thuyết phục xuất phát tận đáy lòng trong chan chứa nước mắt cuối cùng cũng làm mọi người thuận ý.

    Trước khi bế đứa trẻ đỏ hỏn, chỉ nặng hơn 1 kg với hai phần sống, tám phần chết về nhà, Ha Tông cam kết với buôn làng: “Tôi coi nó như con ruột. Nếu nó sống, sẽ nuôi dạy đàng hoàng. Nếu nó chết sẽ chôn cất tử tế”.

    Đứa trẻ ấy đã về nhà anh với cái tên do bố mẹ nuôi đặt: Kon sơ Tho My. Tho My, tiếng Chil có nghĩa là “được cứu sống”. “Với quan niệm truyền kiếp như thế, lúc nhận cháu về nuôi, vợ chồng anh có e ngại không?”- tôi hỏi.

    “Ở dân tộc chúng tôi, nếu có người chết như thế, không có ai đến thăm và việc chôn cất cũng chỉ do những người trong dòng tộc lo. Người Chil cho rằng ai nhận nuôi con người chết sẽ mang theo sự xui xẻo, mang theo con ma về nhà. Nhưng vợ chồng tôi không nghĩ thế”.

    Anh Ha Tông nói vậy, nhưng có lẽ chính lòng nhân ái, trắc ẩn đã giúp vợ chồng anh vượt qua những quan niệm lạc hậu từng đè nặng lên nhận thức hàng ngàn năm qua của một tộc người sống giữa đại ngàn...

    Vợ chồng anh Ha Tông có 6 đứa con ruột, thêm Tho My là 9 miệng ăn. Từ lúc sơ sinh cho đến lúc lên lớp 3, Tho My luôn đau ốm quặt quẹo. Sinh ra không được bú sữa mẹ, chỉ có nước cơm pha muối.

    Nhưng nhờ tình yêu thương của bố mẹ nuôi mà đến nay Tho My đã lớn lên khỏe mạnh, trở thành một đứa con hiếu thảo, một học sinh lớp 9 ngoan hiền của Trường THCS Đam Rông.

    **Rất nhiều tấm lòng **

    Cũng như vợ chồng anh Ha Tông, về với vùng sâu Đam Rông này, chúng tôi cũng đã được gặp và sẻ chia với nhiều tấm lòng cao cả khác. Họ đã gánh thêm nỗi lo toan nhọc nhằn khi san sẻ tình cảm cho những cảnh đời bất hạnh.

    Đó là vợ chồng Kon sơ Ha Khánh và Kơ sa Ka Glàng ở thôn Đa Kao 2, xã Đạ Tông, suốt 5 năm qua đã làm thuê, cuốc mướn nuôi 13 miệng ăn trong nhà. Đó là vợ chồng Đa Cát Dương và Mok Ka Đên dù chẳng khá giả gì nhưng luôn sẻ bớt phần cơm gạo trong nhà cho những người đồng tộc khó khăn, đứt bữa...

    UÔNG THÁI BIỂU- NLD

    Thông tin tình nguyện

  • Tài Năng Của Dalathoa.com
    phuongnst

    Nhớ xắp xắp Đà Lạt!

    Anh chị em DLH khoái xắp xắp
    Xắp xắp khoái anh chị em DLH
    DLH khoái anh chị em xắp xắp
    Anh khoái xắp xắp... chị em DLH
    Chị em DLH khoái... xắp xắp anh

    Thơ sáng tác

  • Thông báo về việc đi khảo sát xã Đạ Tông - huyện ĐamRông - tỉnh Lâm Đồng.
    phuongnst

    Mọi người đi sao rồi, cả nhà đang mong chờ kết quả nè :)

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Mình cần hỏi nà...
    phuongnst

    Angek:
    à mà thầy Hòa ở đường nào vậy bạn...
    mình cũng co một nhok em cũ mún học nhưng nó tận Đức Trọng lận

    Bạn cứ gọi điện liên hệ trực tiếp với thầy Hòa cho rõ.

    Hỏi đáp

  • Thông báo về việc đi khảo sát xã Đạ Tông - huyện ĐamRông - tỉnh Lâm Đồng.
    phuongnst

    Đợt này không đi cùng mọi người được tiếc quá. Chúc cả nhà đi an toàn, mạnh khỏe và thành công nhé :)

    Kế hoạch và tình hình hoạt động

  • Thắc mắc cổng usb của Kindle
    phuongnst

    USB Port: USB 2.0 (micro-USB connector) for connection to the Kindle DX power adapter or optionally to connect to a PC or Macintosh computer.

    Ý của câu diễn dãi này là: trên máy có 1 cổng USB nhỏ, dùng để kết nối đến cục sạc theo máy để sạc pin, và cũng có thể dùng để cắm vào máy tính (PC thường hoặc Apple-Mac) để chép dữ liệu, ngoài cách cắm USB để chép dữ liệu còn có cách chép thông qua Internet bằng cách truy cập Wireless.

    Thủ thuật – mẹo vặt

  • Đọc nhưng đừng khóc nhá (Truyện Người mẹ điên)
    phuongnst

    Sory Unknow, tại tựa của em khác của anh nên tìm không thấy, để anh post Audio đọc để ai thích nghe đọc thì nghe.

    Nghe đọc truyện "Người mẹ điên":

    http://www.forvn.com/os/uploads_18064/0000004398/music/449103/205cda2bc0ddeec229c519e828ebfd5f.mp3

    Truyện

  • Người mẹ điên
    phuongnst

    Đọc truyện này xong không thể nén được lòng.

    Truyện

  • Người mẹ điên
    phuongnst

    Nghe đọc truyện:
    http://www.forvn.com/os/uploads_18064/0000004398/music/449103/205cda2bc0ddeec229c519e828ebfd5f.mp3

    Truyện:

    Hai mươi ba năm trước, có một người con gái trẻ lang thang qua làng tôi, đầu bù tóc rối, gặp ai cũng cười cười, cũng chả ngại ngần ngồi tè trước mặt mọi người. Vì vậy, đàn bà trong làng đi qua cô gái thường nhổ nước bọt, có bà còn chạy lên trước dậm chân, đuổi "Cút cho xa!". Thế nhưng cô gái không bỏ đi, vẫn cứ cười ngây dại quanh quẩn trong làng.

    Hồi đó, cha tôi đã 35 tuổi. Cha làm việc ở bãi khai thác đá bị máy chém cụt tay trái, nhà lại quá nghèo, mãi không cưới được vợ. Bà nội thấy con điên có sắc vóc, thì động lòng, quyết định mang cô ta về nhà cho cha tôi, làm vợ, chờ bao giờ cô ta đẻ cho nhà tôi "đứa nối dõi" sẽ đuổi đi liền. Cha tôi dù trong lòng bất nhẫn, nhưng nhìn cảnh nhà, cắn răng đành chấp nhận. Thế là kết quả, cha tôi không phải mất đồng xu nào, nghiễm nhiên thành chú rể.

    Khi mẹ sinh tôi, bà nội ẵm cháu, hóp cái miệng chẳng còn mấy cái răng vui sướng nói: "Cái con mẹ điên này, mà lại sinh cho bà cái đứa chống gậy rồi!". Có điều sinh tôi ra, bà nội ẵm mất tôi, không bao giờ cho mẹ đến gần con.

    Mẹ chỉ muốn ôm tôi, bao nhiêu lần đứng trước mặt bà nội dùng hết sức gào lên: "Ðưa, đưa tôi..." bà nội mặc kệ. Tôi còn trứng nước như thế, như khối thịt non, biết đâu mẹ lỡ tay vứt tôi đi đâu thì sao? Dù sao, mẹ cũng chỉ là con điên. Cứ mỗi khi mẹ khẩn cầu được bế tôi, bà nội lại trợn mắt lên chửi: "Mày đừng có hòng bế con, tao còn lâu mới đưa cho mày. Tao mà phát hiện mày bế nó, tao đánh mày chết. Có đánh chưa chết thì tao cũng sẽ đuổi mày cút!". Bà nội nói với vẻ kiên quyết và chắc chắn. Mẹ hiểu ra, mặt mẹ sợ hãi khủng khiếp, mỗi lần chỉ dám đứng ở xa xa ngó tôi. Cho dù vú mẹ sữa căng đầy cứng, nhưng tôi không được một ngụm sữa mẹ nào, bà nội đút từng thìa từng thìa nuôi cho tôi lớn. Bà nói, trong sữa mẹ có "bệnh thần kinh", nếu lây sang tôi thì phiền lắm.

    Hồi đó nhà tôi vẫn đang giãy giụa giữa vũng bùn lầy của nghèo đói. Ðặc biệt là sau khi có thêm mẹ và tôi, nhà vẫn thường phải treo niêu. Bà nội quyết định đuổi mẹ, vì mẹ không những chỉ ngồi nhà ăn hại cơm nhà, còn thỉnh thoảng làm thành tiếng thị phi.

    Một ngày, bà nội nấu một nồi cơm to, tự tay xúc đầy một bát cơm đưa cho mẹ, bảo: "Con dâu, nhà ta bây giờ nghèo lắm rồi, mẹ có lỗi với cô. Cô ăn hết bát cơm này đi, rồi đi tìm nhà nào giàu có hơn một tí mà ở, sau này cấm không được quay lại đây nữa, nghe chửa?"

    Mẹ tôi vừa và một miếng cơm to vào mồm, nghe bà nội tôi hạ "lệnh tiễn khách" liền tỏ ra kinh ngạc, ngụm cơm đờ ra lã tã trong miệng. Mẹ nhìn tôi đang nằm trong lòng bà, lắp bắp kêu ai oán: "Ðừng... đừng...". Bà nội sắt mặt lại, lấy tác phong uy nghiêm của bậc gia trưởng nghiêm giọng hét: "Con dâu điên mày ngang bướng cái gì, bướng thì chả có quả tốt lành gì đâu. Mày vốn lang thang khắp nơi, tao bao dung mày hai năm rồi, mày còn đòi cái gì nữa? Ăn hết bát đấy rồi đi đi, nghe thấy chưa hả?"

    Nói đoạn bà nội lôi sau cửa ra cái xẻng, đập thật mạnh xuống nền đất như Dư Thái Quân nắm gậy đầu rồng, "phầm!" một tiếng. Mẹ sợ chết giấc, khiếp nhược lén nhìn bà nội, lại chậm rãi cúi đầu nhìn xuống bát cơm trước mặt, có nước mắt rưới trên những hạt cơm trắng nhệch. Dưới cái nhìn giám sát, mẹ chợt có một cử động kỳ quặc, mẹ chia cơm trong bát một phần lớn sang cái bát không khác, rồi nhìn bà một cách đáng thương hại.

    Bà nội ngồi thẫn thờ, hoá ra, mẹ muốn nói với bà rằng, mỗi bữa mẹ sẽ chỉ ăn nửa bát, chỉ mong bà đừng đuổi mẹ đi. Bà nội trong lòng như bị ai vò cho mấy nắm, bà nội cũng là đàn bà, sự cứng rắn của bà cũng chỉ là vỏ ngoài. Bà nội quay đầu đi, nuốt những nước mắt nóng đi, rồi quay lại sắt mặt nói: "Ăn mau ăn mau, ăn xong còn đi. Ở nhà này cô cũng chết đói thôi!".

    Mẹ tôi dường như tuyệt vọng, đến ngay cả nửa bát cơm con cũng không ăn, thập thễnh bước ra khỏi cửa, nhưng mẹ đứng ở bậc cửa rất lâu không bước ra. Bà nội dằn lòng đuổi: "Cô đi, cô đi, đừng có quay đầu lại. Dưới gầm trời này còn nhiều nhà người ta giàu!". Mẹ tôi quay lại, đưa một tay ra phía lòng bà, thì ra, mẹ muốn được ôm tôi một tí.

    Bà nội lưỡng lự một lúc, rồi đưa tôi trong bọc tã lót cho mẹ. Lần đầu tiên mẹ được ẵm tôi vào lòng, môi nhắp nhắp cười, cười hạnh phúc rạng rỡ. Còn bà nội như gặp quân thù, hai tay đỡ sẵn dưới thân tôi, chỉ sợ mẹ lên cơn điên, quăng tôi đi như quăng rác. Mẹ ôm tôi chưa được ba phút, bà nội không đợi được giằng tôi trở lại, rồi vào nhà cài chặt then cửa lại.

    Khi tôi bắt đầu lờ mờ hiểu biết một chút, tôi mới phát hiện, ngoài tôi ra, bọn trẻ chơi cùng tôi đều có mẹ. Tôi tìm cha đòi, tìm bà đòi, họ đều nói, mẹ tôi chết rồi. Nhưng bọn bạn cùng làng đều bảo tôi: "Mẹ mày là một con điên, bị bà mày đuổi đi rồi." Tôi tìm bà nội vòi vĩnh, đòi bà phải trả mẹ lại, còn chửi bà là đồ "bà lang sói", thậm chí hất tung mọi cơm rau bà bưng cho tôi.
    Ngày đó, tôi làm gì biết "điên" nghĩa là cái gì đâu, tôi chỉ cảm thấy nhớ mẹ tôi vô cùng, mẹ trông như thế nào nhỉ? mẹ còn sống không?

    Không ngờ, năm tôi sáu tuổi, mẹ tôi trở về sau 5 năm lang thang.

    Hôm đó, mấy đứa nhóc bạn tôi chạy như bay tới báo: "Thụ, mau đi xem, mẹ mày về rồi kìa, mẹ bị điên của mày về rồi!" Tôi mừng quá đít nhổng nhổng, co giò chạy vội ra ngoài, bà nội và cha cũng chạy theo tôi. Ðây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy mẹ, kể từ khi biết nhớ. Người đàn bà đó vẫn áo quần rách nát, tóc tai còn những vụn cỏ khô vàng khè, có trời mới biết là do ngủ đêm trong đống cỏ nào.

    Mẹ không dám bước vào cửa, nhưng mặt hướng về phía nhà tôi, ngồi trên một hòn đá cạnh ruộng lúa trước làng, trong tay còn cầm một quả bóng bay bẩn thỉu. Khi tôi và lũ trẻ đứng trước mặt mẹ, mẹ cuống cuồng nhìn trong đám tôi tìm con trai mẹ. Cuối cùng mẹ dán chặt mắt vào tôi, nhìn tôi chòng chọc, nhếch mép bảo: "Thụ... bóng... bóng...". Mẹ đứng lên, liên tục giơ lên quả bóng bay trong tay, dúi vào tôi với vẻ lấy lòng.
    Tôi thì liên tục lùi lại. Tôi thất vọng ghê gớm, không ngờ người mẹ ngày đêm tôi nhớ thương lại là cái hình người này. Một thằng cu đứng cạnh tôi kêu to: "Thụ, bây giờ mày biết con điên là thế nào chưa? Là mẹ mày như thế này đấy!"

    Tôi tức tối đáp lại nó: "Nó là mẹ mày ấy! Mẹ mày mới là con điên ấy, mẹ mày mới là thế này!" Tôi quay đầu chạy trốn. Người mẹ bị điên này tôi không thèm. Bà nội và bố thì lại đưa mẹ về nhà. Năm đó, bà nội đuổi mẹ đi rồi, lương tâm bà bị chất vấn dày vò, bà càng ngày càng già, trái tim bà cũng không còn sắt thép được nữa, nên bà chủ động đưa mẹ về, còn tôi lại bực bội, bởi mẹ đã làm tôi mất thể diện.

    Tôi không bao giờ tươi tỉnh với mẹ, chưa bao giờ chủ động nói với mẹ, càng không bao giờ gọi "Mẹ!", khi phải trao đổi với mẹ, tôi gào là chủ yếu, mẹ không bao giờ dám hé miệng.

    Nhà không thể nuôi không mẹ mãi, bà nội quyết định huấn luyện cho mẹ làm việc vặt. Khi đi làm đồng, bà nội dắt mẹ đi "quan sát học hỏi", bà bảo mẹ không nghe lời sẽ bị đánh đòn.

    Sau một thời gian, bà nội nghĩ mẹ đã được dạy dỗ tương đối rồi, liền để mẹ tự đi cắt cỏ lợn. Ai ngờ mẹ chỉ cắt nửa tiếng đã xong cả hai bồ "cỏ lợn". Bà nội vừa nhìn đã tá hỏa sợ hãi, cỏ mẹ cắt là lúa giống vừa làm đòng trỗ bông trong ruộng nhà người ta. Bà nội vừa sợ vừa giận phát cuồng chửi rủa: "Con mẹ điên lúa và cỏ mà không phân biệt được..."

    Bà nội còn đang chưa biết nên xoay xở ra sao, thì nhà có ruộng bị cắt lúa tìm tới, mắng bà cố ý dạy con dâu làm càn. Bà nội tôi lửa giận bốc phừng phừng, trước mặt người ta lấy gậy đánh vào eo lưng con dâu, chửi: "Ðánh chết con điên này, mày cút ngay đi cho bà..."

    Mẹ tuy điên, nhưng vẫn biết đau, mẹ nhảy nhỏm lên chạy trốn đầu gậy, miệng phát ra những tiếng lắp bắp sợ hãi: "Ðừng... đừng...". Sau rồi, nhà người ta cũng cảm thấy chướng mắt, chủ động bảo: "Thôi, chúng tôi cũng chẳng bắt đền nữa. Sau này giữ cô ta chặt một tí là được..."

    Sau khi cơn sóng gió qua, mẹ oại người dưới đất thút thít khóc. Tôi khinh bỉ bảo: "Cỏ với lúa mà cũng chả phân biệt được, mày đúng là lợn!" Lời vừa dứt, gáy tôi bị một cái tát lật, là bà. Bà trừng mắt bảo tôi: "Thằng ngu kia, mày nói cái gì đấy? Mày còn thế này nữa? Ðấy là mẹ mày đấy!" Tôi vùng vằng bĩu môi: "Cháu không có loại mẹ điên khùng thế này!"

    "A, mày càng ngày càng láo. Xem bà có đánh mày không!" Bà nội lại giơ tay lên, lúc này chỉ thấy mẹ như cái lò xo bật từ dưới đất lên, che giữa bà nội và tôi, mẹ chỉ tay vào đầu mẹ, kêu thảng thốt: "Ðánh tôi, đánh tôi!"

    Tôi hiểu rồi, mẹ bảo bà nội đánh mẹ, đừng đánh tôi. Cánh tay bà trên không trung thõng xuống, miệng lẩm bẩm: "Con mẹ điên này, trong lòng nó cũng biết thương con đây!". Tôi vào lớp một, cha được một hộ chuyên nuôi cá làng bên mời đi canh hồ cá, mỗi tháng lương 50 tệ. Mẹ vẫn đi làm ruộng dưới sự chỉ bảo của bà, chủ yếu là đi cắt cỏ lợn, mẹ cũng không còn gây ra vụ rầy rà nào lớn nữa.

    Nhớ một ngày mùa đông đói rét năm tôi học lớp ba, trời đột ngột đổ mưa, bà nội sai mẹ mang ô cho tôi. Có lẽ trên đường đến trường tôi mẹ đã ngã ì oạch mấy lần, toàn thân trông như con khỉ lấm bùn, mẹ đứng ở ngoài cửa sổ lớp học nhìn tôi cười ngớ ngẩn, miệng còn gọi tôi: "Thụ... ô...". Có mấy đứa bạn tôi cười khúc khích, tôi như ngồi trên bàn chông, oán hận mẹ khủng khiếp, hận mẹ không biết điều, hận mẹ làm tôi xấu hổ, càng hận thằng Phạm Gia Hỷ cầm đầu trêu chọc.

    Trong lúc nó còn đang khoa trương bắt chước mẹ, tôi chộp cái hộp bút trước mặt, đập thật mạnh cho nó một phát, nhưng bị Phạm Gia Hỷ tránh được. Nó xông tới bóp cổ tôi, chúng tôi giằng co đánh nhau. Tôi nhỏ con, vốn không phải là đối thủ của nó, bị nó dễ dàng đè xuống đất. Lúc này, chỉ nghe một tiếng "vút" kéo dài từ bên ngoài lớp học, mẹ giống như một đại hiệp "bay" ào vào, một tay tóm cổ Phạm Gia Hỷ, đẩy ra tận ngoài cửa lớp.
    Ai cũng bảo người điên rất khỏe, thật sự đúng là như vậy. Mẹ dùng hai tay nhấc bổng thằng bắt nạt tôi lên trên không trung, nó kinh sợ kêu khóc gọi bố mẹ, một chân béo ị khua khoắng đạp loạn xạ trên không trung. Mẹ không thèm để ý, vứt nó vào ao nước cạnh cổng trường, rồi mặt thản nhiên, mẹ đi ra.

    Mẹ vì tôi gây ra đại hoạ, mẹ lại làm như không có việc gì xảy ra. Trước mặt tôi, mẹ lại có vẻ khiếp nhược, nhìn tôi vẻ muốn lấy lòng. Tôi hiểu ra đây là tình yêu của mẹ, dù đầu óc mẹ không tỉnh táo, thì tình yêu của mẹ vẫn tỉnh táo, vì con trai của mẹ bị người ta bắt nạt. Lúc đó tôi không kìm được kêu lên: "Mẹ!" đây là tiếng gọi đầu tiên kể từ khi tôi biết nói.
    Mẹ sững sờ cả người, nhìn tôi rất lâu, rồi y hệt như một đứa trẻ con, mặt mẹ đỏ hồng lên, cười ngớ ngẩn. Hôm đó, lần đầu tiên hai mẹ con tôi cùng che một cái ô về nhà.

    Tôi kể sự tình cho bà nội nghe, bà nội sợ rụng rời ngã ngồi lên ghế, vội vã nhờ người đi gọi cha về.
    Cha vừa bước vào nhà, một đám người tráng niên vạm vỡ tay dao tay thước xông vào nhà tôi, không cần hỏi han trắng đen gì, trước tiên đập phá mọi bát đũa vò hũ trong nhà nát như tương, trong nhà như vừa có động đất cấp chín. Ðây là những người do nhà Phạm Gia Hỷ nhờ tới, bố Phạm hung hãn chỉ vào cha tôi nói: "Con trai tao sợ quá đã phát điên rồi, hiện đang nằm nhà thương. Nhà mày mà không mang 1000 tệ trả tiền thuốc thang, mẹ mày tao cho một mồi lửa đốt tan cái nhà mày ra."

    Một nghìn tệ? Cha đi làm một tháng chỉ 50 tệ! Nhìn những người sát khí đằng đằng nhà họ Phạm, cha tôi mắt đỏ lên dần, cha nhìn mẹ với ánh mắt cực kỳ khủng khiếp, một tay nhanh như cắt dỡ thắt lưng da, đánh tới tấp khắp đầu mặt mẹ. Một trận lại một trận, mẹ chỉ còn như một con chuột khiếp hãi run rẩy, lại như một con thú săn đã bị dồn vào đường chết, nhảy lên hãi hùng, chạy trốn, cả đời tôi không thể quên tiếng thắt lưng da vụt lạnh lùng lên thân mẹ và những tiếng thê thiết mẹ kêu. Sau đó phải trưởng đồn cảnh sát đến ngănbàn tay bạo lực của cha.

    Kết quả hoà giải của đồn cảnh sát là: Cả hai bên đều có tổn thất, cả hai không nợ nần gì nhau cả. Ai còn gây sự sẽ bắt luôn người đó. Ðám người đi rồi, cha tôi nhìn khắp nhà mảnh vỡ nồi niêu bát đũa tan tành, lại nhìn mẹ tôi vết roi đầy mình, cha tôi bất ngờ ôm mẹ tôi vào lòng khóc thảm thiết. "Mẹ điên ơi, không phải là tôi muốn đánh mẹ, mà nếu như tôi không đánh thì việc này không thể dàn xếp nổi, nhà mình làm gì có tiền mà đền cho người. Bởi nghèo khổ quá mà thành hoạ đấy thôi!". Cha lại nhìn tôi nói: "Thụ, con phải cố mà học lên đại học. Không thì, nhà ta cứ bị người khác bắt nạt suốt đời, nhé!". Tôi gật đầu, tôi hiểu.

    Mùa hè năm 2000, tôi thi đỗ vào trung học với kết quả xuất sắc. Bà nội tôi vì làm việc cực nhọc cả đời mà mất trước đó, gia cảnh ngày càng khó khăn hơn. Cục Dân Chính khu tự trị Ân Thi (Hồ Bắc) xếp nhà tôi thuộc diện đặc biệt nghèo đói, mỗi tháng trợ cấp 40 tệ. Trường tôi học cũng giảm bớt học phí cho tôi, nhờ thế tôi mới có thể học tiếp.

    Vì học nội trú, bài vở nhiều, tôi rất ít khi về nhà. Cha tôi vẫn đi làm thuê 50 tệ một tháng, gánh tiếp tế cho tôi đặt lên vai mẹ, không ai thay thế được. Mỗi lần bà thím nhà bên giúp nấu xong thức ăn, đưa cho mẹ mang đi. Hai mươi ki lô mét đường núi ngoằn ngoèo ruột dê làm khổ mẹ phải tốn sức ghi nhớ đường đi, gió tuyết cũng vẫn đi. Và thật là kỳ tích, hễ bất cứ việc gì làm vì con trai, mẹ đều không điên tí nào. Ngoài tình yêu mẫu tử ra, tôi không còn cách giải thích nào khác. Y học cũng nên giải thích khám phá hiện tượng này.

    27/4/2003, lại là một chủ nhật, mẹ lại đến, không chỉ mang đồ ăn cho tôi, mẹ còn mang đến hơn chục quả đào dại. Tôi cầm một quả, cắn một miếng, cười hỏi mẹ: "Ngọt quá, ở đâu ra?" Mẹ nói: "Tôi... tôi hái..." không ngờ mẹ tôi cũng biết hái cả đào dại, tôi chân thành khen mẹ: "Mẹ, mẹ càng ngày càng tài giỏi!". Mẹ cười hì hì.

    Trước lúc mẹ về, tôi theo thói quen dặn dò mẹ phải cẩn thận an toàn, mẹ ờ ờ trả lời. Tiễn mẹ xong, tôi lại bận rộn ôn tập trước kỳ thi cuối cùng của thời phổ thông. Ngày hôm sau, khi đang ở trên lớp, bà thím vội vã chạy đến trường, nhờ thầy giáo gọi tôi ra ngoài cửa. Thím hỏi tôi, mẹ tôi có đến đưa tiếp tế đồ ăn không? Tôi nói đưa rồi, hôm qua mẹ về rồi. Thím nói: "Không, mẹ mày đến giờ vẫn chưa về nhà!" Tim tôi thót lên một cái, mẹ tôi chắc không đi lạc đường? Chặng đường này mẹ đã đi ba năm rồi, có lẽ không thể lạc được. Thím hỏi: "Mẹ mày có nói gì không?" Tôi bảo không, mẹ chỉ cho cháu chục quả đào tươi. Thím đập hai tay:" Thôi chết rồi, hỏng rồi, có lẽ vì mấy quả đào dại rồi!"

    Thím kêu tôi xin nghỉ học, chúng tôi đi men theo đường núi về tìm. Ðường về quả thực có mấy cây đào dại, trên cây chỉ lơ thơ vài quả cọc, bởi nếu mọc ở vách đá mới còn giữ được quả. Chúng tôi cùng lúc nhìn thấy trên thân cây đào có một vết gãy cành, dưới cây là vực sâu trăm thước. Thím nhìn tôi rồi nói: "Chúng ta đi xuống khe vách đá tìm!" Tôi nói: "Thím, thím đừng doạ cháu...". Thím không nói năng kéo tôi đi xuống vách núi...

    Mẹ nằm yên tĩnh dưới khe núi, những trái đào dại vương vãi xung quanh, trong tay mẹ còn nắm chặt một quả, máu trên người mẹ đã cứng lại thành đám màu đen nặng nề. Tôi đau đớn tới mức ngũ tạng như vỡ ra, ôm chặt cứng lấy mẹ, gọi: "Mẹ ơi, Mẹ đau khổ của con ơi! Con hối hận đã nói rằng đào này ngọt! Chính là con đã lấy mạng của mẹ... Mẹ ơi, mẹ sống chẳng được hưởng sung sướng ngày nào..." Tôi sát đầu tôi vào khuôn mặt lạnh cứng của mẹ, khóc tới mức những hòn đá dại trên đỉnh núi cũng rớt nước mắt theo tôi.

    Ngày 7/8/2003, một trăm ngày sau khi chôn cất mẹ, thư gọi nhập học dát vàng dát bạc của Ðại học Hồ Bắc đi xuyên qua những ngả đường mẹ tôi đã đi, chạy qua những cây đào dại, xuyên qua ruộng lúa đầu làng, "bay" thẳng vào cửa nhà tôi. Tôi gài lá thư đến muộn ấy vào đầu ngôi mộ cô tịch của mẹ: "Mẹ, con đã có ngày mở mặt mở mày rồi, MẸ có nghe thấy không? MẸ có thể ngậm cười nơi chín suối rồi!"
    (Trung Quốc)

    Vương Hằng Tích
    Dịch giả là Trang Hạ ( Tựa khác: Vừa đọc vừa khóc)

    Truyện

  • Đừng dại yêu dân IT
    phuongnst

    Anh yêu em bằng lưu đồ thuật giải
    Viết tình anh bằng ngôn ngữ tình yêu
    Cuộc đời anh là môi trường soạn thảo
    Trình biên dịch chính là em yêu kiều.

    *
    *
    Yêu mãnh liệt, lẽ nào sai cú pháp?
    Lời tỏ tình chưa khai báo tận tường
    Thủ tục yêu không trả về giá trị
    Nhưng lòng anh không dấu chấm cuối cùng.

    *
    *
    Bởi tình anh là vòng lặp vô tận
    Không điểm dừng, yêu em mãi không thôi
    Chẳng lầm lỗi, sao tình em không hiểu?
    Có thể nào giải mật mã tim em?

    *
    *
    Không thất vọng, anh lưu vào bộ nhớ
    Cất tình anh vào thư mục con tim
    Chỉ riêng em mới được quyền truy cập
    Và tình anh không sao chép bao giờ.

    *
    *
    Tim anh được save vào nhưng chỉ đọc
    Chẳng thể nào anh delete dễ dàng
    Và là nơi mà tình anh lưu trữ
    Chỉ mình em và không có dự phòng.

    *
    *
    Vì tim anh chỉ phân vùng duy nhất
    Dẫu tình buồn đã quá tải con tim
    Em vô tình tựa như hàm hủy diệt
    Anh lạc vào thế giới mã nhị phân.

    *
    *
    Tim rối bời, em không lời chú giải
    Mặc anh yêu, em cứ nén tim mình
    Không tuyệt vọng, nhủ lòng restart
    Cài cuộc tình với biểu tượng tình yêu.

    *
    *
    Anh tin có một chiều lướt web
    Chuột trong tay sẽ đăng nhập tim em
    Và tất nhiên, anh phải dùng password
    Mở cửa lòng đọc thông điệp tình yêu.

    *
    *
    Anh yêu em, yêu đâu bằng phím tắt
    Đến với em bằng con đường menu
    Đời không em - những chuỗi ngày hiu quạnh
    Đến bao giờ em cập nhật tình anh?

    *
    *
    Dẫu tim anh đã vượt ngoài dung lượng
    Quyết vững lòng trước virus tình yêu...

    Thơ sưu tầm

  • Đừng dại yêu dân IT
    phuongnst

    Chàng: Em ơi lấy chồng tin học đi.
    Phần mềm phần cứng chẳng ngại chi.
    Vấn đề chủ yếu là công nghệ.
    Với anh cái đó thì khỏi chê...

    Nàng: Em chẳng lấy chồng tin học đâu.
    Phần mềm, phần cứng nhức cả đầu.
    Phần mềm thì mãi sao không cứng.
    Phần cứng lúc cần chẳng thấy đâu.

    Thơ sưu tầm

  • Đừng dại yêu dân IT
    phuongnst

    Miền domain em vẫn mãi đi tìm
    Lạc chốn nào trong hàng triệu website
    Đến thăm anh bằng địa chỉ e-mail
    Niềm thương nhớ trải dài trên keyboard

    Chân tình anh chẳng thể nào download
    Người ta dùng flashget còn đâu
    Em yêu anh dù mọi lỗi Windows
    Disconnect vẫn vẹn tình chung thủy

    *
    Enter rồi là tình đã trao đi
    Anh có hiểu sau mỗi lần Accept
    Hay người ấy là Photoshop đẹp
    Em vụng về lóng ngóng mỗi lần Paint*
    *
    Em tìm anh qua hàng vạn nickname
    Giấu data sâu tận cùng harddisk
    Rồi ngơ ngẩn mỗi lần anh exit
    Chơ vơ buồn giữa biển list Invis (ible)*
    *
    Em lại tìm anh qua cửa sổ Archive
    Mà chẳng thấy dáng hình trên desktop
    Em đau đớn khi mỗi giờ log off
    Biết lòng anh em có mãi defaut*
    *
    Hạnh phúc nào select được bằng mouse
    Nhưng yêu rồi nào ai biết True, False
    Dẫu virus giăng đường link đầy rẫy
    Vì yêu anh em sẽ vượt firewall*

    *-st-
    *

    Thơ sưu tầm
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng