Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1352

matador

@matador
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
39
Chủ Đề
2
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Cung Tơ Chiều xưa của tôi!
    matador

    Quán này từ lúc khai trương đến giờ có đi 3 lần.
    Lần 1: Lúc mới khai trương, quán ít khách. Tuy là khách lạ nhưng cũng được chị chủ quán tới ngồi nói chuyện, hát song ca vài bài tuy là mình hát dở. Nhận xét là chỗ ngồi ấm áp, thân thiện, giá chấp nhận được. Chị chủ quán được cái hát to, nhưng đàn còn yếu.
    Lần 2: Sau lần 1 vài năm, đi với một khách quen của chủ quán. Nhận xét là quán quá đông khách, không gặp chị chủ quán. Nhạc mở nhỏ đến mức khó mà nghe thấy. Không khí ngột ngạt. Ngồi chen chúc. Phục vụ chậm. Lần này được mời nên không biết giá cả thế nào. Bắt đầu cảm thấy chán.
    Lần 3: Đi với một số đứa bạn từ SG lên. Mình cũng chẳng muốn đi, nhưng tụi nó cứ đòi đi cho biết, và lần này biết thiệt. Chạy xe dò dẫm lên tới cổng thì có người yêu cầu tắt máy xe dẫn bộ. Đi vào quán thì chẳng thấy nhân viên phục vụ đâu, loay hoay tìm ghế thì không có ghế trống mà cũng chẳng thấy ai hướng dẫn. Đứng giữa quán một hồi, bắt đầu cảm thấy quê quê thì có khách bỏ về nên mới có chỗ ngồi. Ngồi chờ nữa tiếng mà chẳng thấy ai tới hỏi han. Khách ngồi xung quanh thì cứ nói chuyện thậm thà thậm thụt, không dám nói to. Trên bàn thì có bảng hướng dẫn "đi nhẹ chân, tắt điện thoại, nói chuyện vừa đủ nghe", tự nhiên cảm thấy mất tự do dễ sợ. Ngồi một lát nữa thấy chẳng ai quan tâm nên kéo nhau về, đi quán khác. Lần này quê với đám bạn dễ sợ, mình đi cà phê cũng nhiều và khắp các thành phố du lịch nhưng chưa bao giờ lâm vô hoàn cảnh này, mà lại ngay tại thành phố quê mình. Tự nhủ: "chẳng cần, lần sau cho vàng cũng chẳng vào".
    Không biết có ai bị giống mình chưa, mỗi lần đám bạn nhắc đến cà phê đó cảm thấy quê quê. Đúng là độc nhất vô nhị!

    Đà Lạt Talk

  • Hình Đà Lạt xưa
    matador

    Khách sạn Palace 1925

    Hồ Xuân Hương 1920

    Trường Lycee Yersin

    Một biệt thự ở Đà Lạt.

    Hồ Xuân Hương

    Khách sạn Palace 1930

    Thác Liên Khương

    Thác Pongour

    Thác Cam Ly

    Thác Gougah

    Khách sạn Palace nhìn từ trên cao

    Thác Liên Khương

    Đà Lạt một buổi sáng 1926

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Hình Đà Lạt xưa
    matador

    Nguồn:http://www.vnafmamn.com
    Nhà Bác sĩ Yersin ở Đà Lạt

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Ngàn lẻ một kiểu tập thể dục ở Hà Nội
    matador

    Cám ơn bạn nhé! xem cái video clip này thấy mắc cười quá :vaidai:

    Clip hài

  • Tiếp xúc trẻ lang thang
    matador

    Thử phân tích một số nét của trẻ lang thang nhé:

    • Thiếu tình cảm gia đình và người thân.
    • Thiếu thốn về vật chất.
    • Vì là trẻ con nên ý thức kém (có thể biểu hiện qua việc kiếm chác, trộm cắp).
      Và chúng ta cần phải hiểu là tổng hòa những thứ hình thành một đứa trẻ lang thang. Đó là do môi trường sống của tụi nó tạo ra, không thể trách tụi nó được. Khi một đứa bé bước chân vào cuộc sống lang thang, nó sẽ học hỏi từ những đứa khác những mánh khóe để tồn tại, không phân biệt được đúng sai xấu tốt. Đôi khi chôm chỉa được món gì lớn, chúng coi như là một chiến công. Và tất nhiên là với ý thức kém, chúng chẳng thể nhận ra được cơ hội của mình để đổi đời.
      Nếu chúng ta chỉ tiếp cận bằng tiền, liệu chúng ta có nuôi tụi nó được cả đời hay không? Tiền có thay đổi được ý thức tụi nó không?
      Theo mình, để tiếp cận trẻ lang thang và giúp đỡ chúng cần phải hỗ trợ cả 3 mặt trên:
    • Tình cảm: cần cho chúng biết là vẫn còn người quan tâm, thương yêu chúng.
    • Vật chất: hỗ trợ chỗ ở, quần áo, thức ăn...
    • Ý thức: chỉ cho chúng biết phân biệt đâu là đúng, sai, tốt, xấu.
      Trong quá trình tiếp xúc cần nhất là tính kiên nhẫn và phải hiểu những các xấu của chúng một phần là do môi trường sống của chúng tạo ra.
      @Cafetung: những từ "đứa", "tụi nó", "chúng" dùng để gọi trẻ lang thang là cách thể hiện tình cảm của mình. Thông cảm hí
    Thông tin tình nguyện

  • Tiếp xúc trẻ lang thang
    matador

    CapheTung:
    **Hihi, thanks bác, bác hoàn toàn chính xác về cách nhìn nhận hai cách tiếp cận!

    Về cách gọi thì Tùng nghĩ đây là vấn đề nhạy cảm mà, nó không thân thuộc như việc gọi bạn bè, gọi cháu chắt, mà theo Tùng qua cách gọi ở đây cũng đã diễn tả được sự tôn trọng, ấm áp của mình với những trẻ em lang thang.

    Chào thân ái! :)**

    Cả đời chẳng làm nên tích sự gì, chỉ được cái nói đúng!
    Vậy phải cố gắng làm sao để khi gọi "tụi nó" tụi nó thấy gần gũi, thân mật.
    Chỉ không bằng lòng với bạn ocutit ở chỗ: các trẻ em lang thang thường thiếu thốn về vật chất, bạn lại khai thác ngay điểm yếu đó để đạt được mục đích của mình, như thế là không tốt. Thay vì dùng vật chất, bạn có thể dùng tình cảm, hiệu quả sẽ cao hơn.
    @Tung: đừng gọi bằng bác, nghe già quá!

    Thông tin tình nguyện

  • Tiếp xúc trẻ lang thang
    matador

    CapheTung:
    **
    Hình như em có cái nhìn quá khắt khe thì phải và cũng mong là diễn đàn mình ai cũng sẽ gọi trẻ lang thang là các em, đừng gọi "tụi nó", nghe thấy đau lòng quá! :((**

    Đám cháu chắt của mình ở nhà cũng gọi là "tụi nó", nhưng thương lắm cơ!
    Hai cách tiếp cận trên khác nhau, nên không so sánh với nhau được.
    Cách tiếp cận của CafeTung là tiếp cận để thay đổi đối tượng, quá trình tiếp cận lâu dài.
    Cách tiếp cận của occutit là tiếp cận để tìm hiểu đối tượng, quá trình tiếp cận ngắn. Có thể cho tí tiền để thực hiện được mục tiêu.

    Thông tin tình nguyện

  • Lang thang cà phê Đà Lạt
    matador

    gadumuc:
    Phe ta đây rồi :rasta: :rasta: :rasta: :rasta: :rasta:
    Vậy mà có người nỡ chia tay người yêu vì một điếu thuốc :(
    dumuc thì đã cafe Đà Lạt từ những năm đầu thập kỷ 90. Ấn tượng nhất chỉ có 2 quán: Hương Thủy dọc đường Nguyễn Chí Thanh và Quán Văn đường Phan Bội Châu.
    Đây là giai đoạn làm quen với :rasta: và những giai điệu Rock Ballads.
    Quán Hương Thủy đã đổi nhiều tên và thay nhiều chủ, bi giờ không gian không còn như ngày xưa nữa. Ấn tượng nhất khi ngồi quán này là những giai điệu của Scorpions và bức tranh sơn dầu một thiếu nữ khỏa thân :biggrin: tới bây giờ vẫn còn yêu người thiếu nữ trong tranh, không biết bức tranh này hiện nay đã lưu lạc nơi đâu.
    Quán Văn thì nhớ nhất một chỗ ngồi ấm áp dưới chân cầu thang, sau những buổi chiều mưa đi bơi Hồ Xuân Hương, làm một ly séc, thả những lọn khói vòng tròn, hít hà mùi cần sa :frown:

    Hương Thủy là quán nào thế? Cafe đường Nguyễn Chí Thanh đã đi hết mà đâu thấy quán Hương Thủy?

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Bức ảnh làm cả thế giới bàng hoàng
    matador

    Thật đáng thương! vì không chịu nổi những lời chỉ trích mà Carter đã tự tử. Chẳng dũng cảm tí nào, ai trong đời mà chẳng sai, quan trọng là sửa cái sai đó như thế nào. Cứu được hàng triệu người mà bỏ rơi một người thì cũng đâu có gì đến nỗi, phải nhìn cả đám rừng chứ đừng xăm soi cái cây. Nếu mình là Carter thì mình sẽ sống đến cuối đời để xem người ta nói về mình như thế nào. Chắc chắn là ngoài những người chỉ trích thì cũng có những người ủng hộ. Nếu lương tâm có cắn rứt thì dùng cái lương tâm đó đi tiếp cống hiến cho đời.

    Nhìn ra Thế giới

  • Bức ảnh làm cả thế giới bàng hoàng
    matador

    hoangtube_11:
    Uhm,i'm too!^^mà matador có bít thông tin vì sao 3 tháng sau khi chụp được tấm ảnh đó người nhiếp ảnh đó lại tự sát vậy??tự nhin tò mò quá

    Tấm hình làm rúng động cả thế giới, và nhờ đó nạn đói ở Châu Phi được thế giới chú tâm hơn, một chiến dịch cứu đói Châu Phi được mở ra, có hàng triệu người được cứu. Nhưng sau đó người ta không thể quên đi cô bé trong bức hình. Người ta hỏi Kevin Carter về số phận của bé gái sau đó ra sao? Kevin Carter không trả lời được vì sau khi chụp bức hình anh thì cũng đi ngay…

    Người ta tìm cách truy tìm thông tin về số phận của cô bé sau khi tấm hình được chụp, nhưng vô ích, em chỉ là một trong vô số thân phận các em bé bị bỏ rơi trong nạn đói, mà cha mẹ, người thân của em đã chết trước…

    Nhưng chẳng nhẽ Kevin Carter lại vô tâm đến thế? Sao không nỡ đưa cô bé đến trại cứu trợ cách đó có vài trăm thước? Sao không đuổi con chim kên kên đó đi? Dẫu cho em chết nhưng để mặc con chim kên kên ăn thịt thì thật là nhẫn tâm, loài vật (Loài voi chẳng hạn) còn bảo vệ xác đồng loại sau khi chết, không cho các loài thú ăn thịt đến cắn xé phương chi con người ? Và người ta lên án Kevin Carter.

    Có một bài báo đã viết về Carter: “The man adjusting his lens to take just the right frame of her suffering, might just as well be a predator, another vulture on the scene.” . Dịch nghĩa: “Kẻ chỉ chú tâm chụp ảnh, nhưng lại vô cảm trước thảm cảnh của cô bé da đen, thì cũng chỉ là một con vật ăn thịt, một con kên kên thứ hai trong bối cảnh tàn bạo ấy mà thôi” . Kevin Carter đọc được bài báo này, anh đã tự sát.

    Một tấm hình của Kevin Carter mà hàng triệu người được cứu khỏi chết đói. Nhưng hành động tác nghiệp báo chí một cách máy móc, cố sao cho làm được nhiều thao tác, lấy được nhiều tin… Đã làm một sinh linh bé nhỏ biến mất không thể tìm lại được nữa. Chắc khi phát hiện ra sai lầm, Kevin Carter cũng cố gắng tìm kiếm khắc phục… Nhưng vô vọng. Mặc dù cứu được hàng triệu người khỏi nạn đói đe doạ tính mạng, nhưng dù chỉ vô tình mà bỏ mặc một sinh linh bé bỏng trong nguy hiểm rình rập mà Kevin Carter đã tự sát. Anh là người có lương tâm, anh nhận ra sai lầm của mình, và rất đau đớn khi sai lầm đó không thể khắc phục được hậu quả… Dẫu là tự sát, nhưng người công chính vẫn muốn thắp một ngọn nến mà cầu nguyện cho anh – Cho lương tâm của nhân loại.
    THeo hanoimoi

    Nhìn ra Thế giới

  • Bức ảnh làm cả thế giới bàng hoàng
    matador

    hoangtube_11:
    nghe matador nói cũng có cái lý riêng,nhưng vẫn thấy có j đó phũ phàng và nhẫn tâm quá.Đành lòng là người đó đã hoàn thành nhiệm vụ của mình nhưng nếu dám quay lưng bỏ đi trước 1 cảnh như vậy thì cũng thật khó hiểu,hay tại ở đó hàng ngày,hàng giờ phải chứng kiến rất nhìu những hình ảnh như vậy ông ta cũng trở nên..,dùng từ gì nhỉ"vô cảm"ư??Mà thôi,đó cũng chỉ là suy nghĩ cá nhân thôi,dù sao ô ta cũng đã làm được một việc quan trọng là cho thế giới thấy được còn có những nơi,những con người đang cần giúp đỡ như thế!!

    Những người nhiếp ảnh như vậy theo mình thì không phải vô cảm đâu mà rất có tình cảm, và rất nhân đạo mới dám đến những nơi như thế và chụp được những tấm hình như thế. Dù sao đây chỉ là quan điểm cá nhân rất vui chia sẻ với bạn.

    Nhìn ra Thế giới

  • Bức ảnh làm cả thế giới bàng hoàng
    matador

    hoangtube_11:
    ko hiểu người nhiếp ảnh đó nghỉ gì mà sau khi nhìn thấy cảnh tượng đó lại bỏ đi ngay như rứa nữa,ít ra cũng phải làm gì đó như đưa em bé đến chỗ phân phát lương thực chứ...???

    Theo mình nhớ thì đã có xem đâu đó một đoạn phim chiếu cảnh này. Em bé này lúc đó chẳng bò đi đâu hết, sức đâu mà bò. Nó đang cố gắng che đầu chống lại con Kền Kền. Con Kền Kền thì đợi nó chết. Mỗi lần nó nằm im hơi lâu thì con Kền Kền lại xáp tới mổ, nó lại dùng cái cẳng tay bé tẹo quơ quơ và che cái đầu thì con Kền Kền lại lui ra chờ. Con Kền Kền thiệt là đáng ghét, chim ăn thịt mà nhát như thỏ đế, đợi chết mới dám ăn.
    Nhiệm vụ của người nhiếp ảnh là mang lại thông tin cho thế giới, chụp bức này và làm nó nổi tiếng là đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Sứ mệnh này quan trọng hơn nhiều so với việc đem em bé này tới Trạm phát lương thực. Lúc đó có rất nhiều người cần giúp chứ không phải chỉ có em bé này, nếu muốn giúp hết cũng không được. Chỉ giúp cho cả nước Su Đăng bằng tấm hình này.
    Theo mình nghĩ thì em bé này đã nằm trong bụng con Kền Kền. Như vậy cũng tốt cho Nó và cũng tốt cho con Kền Kền. Con Kền Kền thì cần thức ăn, Nó thì suy nhược đến mức không có khả năng phục hồi cho dù có được ăn uống và chăm sóc. Đối với Ngựa thì giải pháp là một phát súng vào giữa đầu. Đối với người thì giải pháp Kền Kền có vẻ nhân đạo hơn.

    Nhìn ra Thế giới

  • Hải chiến Trường Sa
    matador

    Dễ giận thiệt!!!

    Linh tinh

  • Bức ảnh làm cả thế giới bàng hoàng
    matador

    Sửa hình giùm bạn nè

    Nhìn ra Thế giới

  • Chuyến đi xuyên Âu - Á của một gia đình 'Tây'
    matador

    Chiếc xe ngầu quá!
    Khâm phục chị phụ nữ này. Vượt qua chặng đường đó với đàn con bé xíu chắc là đảm đang lắm đây. Khâm phục!

    Du lịch Thế giới

  • Một thoáng Đà Lạt
    matador

    bupbe_ma:
    Hình đẹp lắm. thêm nữa đi pác

    Cái hình trên không phải, nhưng do bupbe khen đẹp nên để luôn :biggrin:
    Hình cầu bằng gỗ là cái này nè:

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Một thoáng Đà Lạt
    matador

    luongnguyen:
    hichic,........em chưa thấy cây cầu chữ Y đó bằng gỗ bao h............

    Chắc là chiếc cầu này đây, trước vườn hoa thành phố. Mình cũng chưa được thấy tận mắt :(

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Múa Lân ở Đà Lạt
    matador

    Dalatxưa:
    Xuân Trường có phải là Trại Mát không vậy????
    Thanks

    Vì không thấy ai trả lời nên tạm trả lời theo hiểu biết của mình vậy.
    Xuân Trường là một xã của TP. Đà Lạt (đơn vị hành chính).
    Trại mát là một khu vực thuộc Phường 11, TP. Đà Lạt (không là một đơn vị hành chính).
    Từ Đà Lạt đi dến Đơn Dương sẽ lần lượt đi qua: Trại Mát, Xuân Trường, Xuân Thọ, Trạm Hành, Đèo Dran, Đơn Dương.

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Một thoáng Đà Lạt
    matador

    Dalatxưa:
    Chiec cau go chung quanh Ho Xuan Huong..(hinh so 6)...Co ban nao cho biet tren nhung chiec cau nay, nhat la nhung chiec cau gan Vuon Hoa Thanh Pho co con dau tich dot la thong tren cau khong nhi....
    Nho khi xua luc tron hoc thuong hay ra ho Xuan Huong de boi ..khi tam xong leo len nhung chiec cau nay gom gop la thong kho dot de suoi am...
    Mot ky niem thoi tho au...
    Mot ky niem cua lua tuoi hoc tro...

    Xin chia buồn với bác là những chiếc cầu gỗ mà bác đốt lá thông đã bị phá đi từ rất xưa rồi :(
    Chiếc cầu trong hình được làm bằng bê tông cốt thép trong vòng chục năm trở lại đây. Vì làm bằng bê tông cốt thép nên đốt lá thông sẽ an toàn hơn, không sợ cháy cầu :biggrin: Nhưng cũng thật là buồn vì lứa học sinh cuối cùng trốn học đi bơi cũng cách ni chục năm rồi :( nên không có ai đốt lá thông để sưởi ấm. Hồ Xuân Hương bây giờ là hồ cảnh quan, không được tắm vì gây kẹt xe :biggrin: (tắm lên vắt quần cho khô mà mọi du khách cứ xúm lại xem gây kẹt xe :biggrin:)
    Xin chúc mửng bác đã có những kỷ niệm đẹp mà không phải người Đà Lạt nào cũng có được.

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng