Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2008-0046

joedie

@joedie
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
421
Chủ Đề
203
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Yêu anh bốn mùa và ngàn năm
    joedie

    Bình minh hé lộ, ánh sáng chan hòa, tinh khôi đầu tiên của một ngày mới tràn qua khe cửa. Bao yêu thương đắm say lướt rất nhẹ làm em tỉnh giấc, dịu dàng mỗi phút giây qua ngỡ như có anh bên mình!

    Em từng nghĩ rất nhiều về những tình yêu đã không bao giờ đến, chỉ như cơn gió ngang qua đời không ở lại để làm thành một mùa…yêu. Nhưng em tin về một tình yêu không bao giờ đi, như ánh bình minh tràn trề nhựa sống mỗi sớm mai mà đêm dài vẫn mong ngày mới. Anh là ánh bình minh ấy, qua bao ngày, qua bao mùa, vẫn dịu dàng, vẫn ấm áp và tràn đầy yêu thương.

    Em mong anh, một ngày cuối hạ, nhiều nắng, nhiều gió, lòng se sẽ đợi chờ vì lần đầu hò hẹn. Hạ bừng thắm trong sắc đỏ đang lan dần trên những cành phượng, rực rỡ trong màu tím ngẩn ngơ của những hàng bằng lăng, dòng người đi lại cứ hối hả vội vã, chỉ có chúng mình ngập ngừng, bối rối không nên lời.

    Em nhớ anh, ngày đầu thu trong lành, tinh khiết, êm nhẹ những bước chân cùng nhịp trên phố. Anh cũng nhìn thấy đấy, hương sắc tình tứ của mùa thu khơi gợi bao ý thơ. Nước hồ hòa lẫn màu trời xanh ngắt, thu rắc thêm chút vàng trong những chiếc lá đang xoay trong điệu valse của ngọn gió giao mùa. Mùa thu, anh nhờ em đi tìm mùi hương hoa sữa. Trong vị nồng nhẹ của hoa sữa đầu mùa còn man mác hương một loài hoa em không biết tên. Hương hoa chỉ thoảng qua đủ để khơi gợi trong lòng người một nỗi nhớ thật mơ hồ.

    Em yêu anh, mùa đông, gió lạnh, đường vắng, ngồi sau xe và đúc tay vào túi áo anh thật ấm. Ngày gió mùa về, phong phanh khoác lên mình chiếc áo của anh, biết anh ngồi đằng trước lạnh lắm mà vẫn bướng bỉnh không chịu ngồi yên. Có đêm nào chui vào chăn nghe nhạc, thả hồn theo lời bài hát và mơ đến một ngày mai không xa xôi.


    Những lối phố đều in bóng hình anh

    Anh ơi, trời đang xanh vì mùa xuân rồi đấy. Làn mưa bụi bay lất phất không đủ làm ướt chiếc áo mới nhưng cũng đủ mang vị ngọt ngào trong từng nụ hôn. Hơi thở của anh còn dịu dàng hơn cả khí xuân đang căng tràn.

    Đã bao lần em tự hỏi về những điều lạ lùng mà rất đỗi kì diệu của tình yêu, những mong ước xa xăm không ngỡ về rất gần – là anh đó. Đã bao lần em tự hỏi sao Hà Nội luôn đẹp trong từng góc phố của không gian và thời gian. Rồi em tự trả lời: cũng vì lúc nào, ở đâu đi nữa, em cũng sẽ có anh bên cạnh và cũng có cảm nhận như em đang mùa.

    Em muốn là nắng sớm mai, trong trẻo, hồn nhiên, rực rỡ mà không chói gắt. Thứ nắng mật ong rót khắp lối phố Hà thành có bóng dánh anh. Thứ nắng dịu dàng tặng anh cả cuộc đời, để anh biết anh là mỗi ngày của em.

    Em muốn là cơn gió trong lành, mát rượi, ướp hương trong những giấc ngủ của anh, để anh hiểu anh là chính giấc mơ ngọt ngào nhất em có.

    Em muốn là cơn mưa nhỏ, mỗi lần mưa anh cũng sẽ đưa tay lên để cảm nhận, giọt mưa trong tay anh nhỏ bé hơn nhiều khi trong tay em. Vì em mãi là thiên thần bé nhỏ của anh.

    Đã bao lần trong vòng tay anh ấm áp, đã bao lần bên bờ môi anh dịu ngọt…để em thấy yêu hơn cuộc sống này. Dù bao lo toan, bao vất vả, dù bao thử thách và hồ nghi…em vẫn muốn nói với anh rằng: em yêu anh biết nhường nào. Cả nắng, cả gió, cả cơn mưa bất chợt và cả bốn mùa cũng không thể đong đầy nên…em yêu anh mãi ngàn năm!

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Ở nơi đó có phải anh đang chờ em
    joedie

    Chỉ khi mất mát con người mới học được cách trân trọng những gì mình đang có, 3 năm trước em đã đánh mất ý nghĩa sống của bản thân và anh đã giúp em tìm lại.

    Giờ đây em đã mất anh và cũng tự hỏi ý nghĩa sống của bản thân là gì? Câu trả lời vẫn như 3 năm về trước: đó là tình yêu em dành cho anh! Nhiều người bảo yêu nhau là sống chết cùng nhau và em đã từng nghĩ vậy, anh cũng biết điều đó. Em hiểu những gì anh đã nói với em và hiểu cả những gì anh chưa thể nói.

    • Em là 1 cô gái mạnh mẽ can đảm! Anh tin em sẽ sống tốt!

    -Nếu em yêu anh, hãy vì anh mà sống. Sống đúng nghĩa!

    • Hãy thay anh thực hiện ước mơ lớn nhất của anh, hãy đi đến cuối con đường của cuộc sống, thực hiện hoài bão của em và sống thật hạnh phúc. Ước mơ lớn nhất của anh là em sống hạnh phúc. Hãy tin sẽ có một câu chuyện cổ tích thứ hai. Anh vẫn luôn ở bên em,...anh sẽ chờ em ở cuối con đường, nhưng là cuối con đường.

    • Hứa với anh! Em sẽ sống hạnh phúc!

    • Anh mãi yêu em....tút..tút...tút...!

    Em không nhớ mình đã ngồi bao lâu trong câm lặng, tim em như muốn ngưng đập,thế giới như sụp đổ dưới chân em, em làm mọi việc trong vô thức, em không muốn tin vào sự thật,anh đã rời xa em mãi mãi. Em cố tin rằng chưa hề có chuyện gì xảy ra, vui vẻ làm mọi việc nhưng em không dám nghe điện thoại vì em sợ. Để rồi em đã nghe,đã phải tin vào 1 sự thật rằng anh đã vĩnh viễn rời bỏ thế giới này trong tai nạn đó,trong cái ngày cả anh và em đều đang rất hạnh phúc mong từng giây phút được ở cạnh nhau.

    Em đã nghe mẹ anh nói trong vô thức, nỗi đau đó như bóp nghẹn lấy trái tim em, em không thể nào thở và cũng không thể nói lên lời,em không thể khóc. Em là người có trái tim sắt đá phải không anh, mọi người đều khóc,từ người thân,bạn bè thân thiết đến cả những người bạn mới quen biết anh, còn em - người con gái anh yêu thì lại không hề rơi 1 giọt lệ mà vẫn nở một nụ cười.

    Em không hiểu vì sao mình lại cười nhưng em biết anh mong em luôn cười,phải không anh? Tình yêu có cả hạnh phúc và khổ đau, có cả ngọt ngào và cay đắng! Chúng ta đã cùng nhau trải qua tất cả những cung bậc đó, nhưng đến giờ em mới hiểu thế nào là tận cùng của khổ đau và cay đắng, nó làm con người ta tê dại, nó có thể giết chết trái tim của một con người trong nụ cười!

    Anh có biết lúc nghe cuộc điện thoại đó em muốn nói gào lên để níu giữ anh lại, để anh không rời xa em vậy mà cổ họng em tắc nghẹn,em không cất được lên lời. Em biết anh cũng mong được nghe giọng nói của em trong giây phút phải đối mặt với tử thần vậy mà em không thể nói,không thể nói được dù chỉ là 1 tiếng. Anh luôn là người nói lời xin lỗi,còn em thì luôn ương bướng không bao giờ chịu nhận mình sai.

    Yêu nhau suốt bao năm mà em chưa từng 1 lần nói: ´´Em yêu anh´´, và ngay cả khi biết rằng em sắp anh mất em vẫn không thể nói với anh: ´´Em yêu anh!´´. Anh đã từng nói với em: ´´Em là người quan trọng nhất của anh´´, em đã bảo anh: ´´Em không tin´´.

    Anh bảo: ´´Với anh sự nghiệp không là gì cả,anh có thể từ bỏ tất cả để được ở bên em. Giữa gia đình anh và em,nếu buộc phải chọn lựa anh sẽ chọn em, dù mọi người nghĩ anh bất hiếu. Em biết rõ anh không nói để nịnh em,em hiểu con người anh như thế nào.Sẽ có 1 ngày anh chứng minh cho em thấy: Em là người quan trọng nhất của anh!´´. Và anh đã chứng minh rồi đó, sự chứng minh phải trả bằng mạng sống của anh, trong giây phút đối mặt với sự sống và cái chết anh vẫn nhớ đến em, lo cho em, anh đã dùng chút sức lực cuối cùng để gọi cho em thay vì gọi một ai đó đến giúp anh, gọi cho 1 cô gái cách anh cả một đại dương chỉ để nói lời xin lỗi, anh lại thất hứa và thất hứa mãi mãi...

    Valentine này cũng như bao valentine khác em vẫn một mình, nhưng đây là valentine đầu tiên em biết cô đơn và trống vắng là thế nào, em không còn được nghe giọng nói của anh, nhận những món quà của anh. Sau bao ngày anh ra đi giờ là lần đầu tiên em khóc, em đang khóc khi viết cho anh lá thư này,lá thư mà biết nó không thể được anh mở ra nữa, nhưng em tin anh đang đọc những gì em viết, phải không anh?

    ´´Em xin lỗi!´´, em đã quá ích kỉ khi đặt lên anh những gánh nặng quá lớn, vì em anh đã sống quá gấp gáp, không dành cho mình thời gian nghỉ ngơi, bỏ qua những phút giây bên bạn bè và gia đình để xây dựng sự nghiệp, để em không phải lo lắng cho cuộc sống sau này của chúng ta và để được về bên em, để em có thể dựa vào anh. Em luôn tự ti, em luôn cảm thấy không xứng đáng với anh nên đã luôn đẩy anh ra xa trong khi anh luôn cố gắng để có thể tới gần em. Đến bây giờ em vẫn luôn tự hỏi, tại sao anh lại chọn em?

    • Một cô gái khiếm khuyết về cơ thể ngay từ khi mới chào đời, một cô gái không có gì giỏi giang. Anh là một người con trai hoàn hảo, mạnh mẽ và quyết đoán, một mẫu người mà bao cô gái mơ ước vậy mà lại là một người si tình nhất thế gian này. Anh đã bỏ mọi công việc, bỏ cả bản hợp đồng quyết định vận mệnh của anh để về bên em. Khi ca phẫu thuật của em thất bại, em phải trả giá bằng đôi chân của chính mình, em đã không bao giờ còn có thể đi lại được nữa cũng là lúc em quyết tâm phải nói lời chia tay với anh. Nhưng rồi em đã không làm được, em đã không thể thoát ra khỏi vòng tay anh. Em đã khóc, anh nói em thật ngốc, dù em có ra sao thì anh vẫn yêu em, em là người không thể thay thế.

    Anh bảo em đừng hi sinh ngốc nghếch như vậy, bởi cho dù em có rời xa anh thì anh cũng không thể yêu một ai khác, em là tình yêu đầu tiên và duy nhất của anh. Anh không muốn trao em cho một ai khác, anh bảo em yêu là ích kỉ, anh muốn em hãy ích kỉ trong tình yêu, đừng rời xa anh, đừng đẩy anh ra xa em. Em hoàn toàn xứng đáng là người phụ nữ của anh, trong mắt anh em luôn là một thiên thần. Cho dù em không thể đi lại được nữa anh cũng không bao giờ rời bỏ em, anh sẽ là đôi chân của em, sẽ chăm sóc em suốt cuộc đời. Anh có biết em thực sự hạnh phúc thế nào khi nghe anh nói vậy không, em chỉ muốn những giây phút đó kéo dài mãi mãi.

    Khi anh nói: ´´Anh sẽ ở lại chăm sóc em, không đi nữa´´, em rất muốn gật đầu nhưng rồi em lại đẩy anh ra, lại một lần nữa em đẩy anh ra đi, đẩy anh về thế giới của anh- một thế giới mà em không nghĩ mình có thể bước vào.

    Lại vẫn lí do cũ,em đã lạnh lùng nói: ´´Em muốn anh hãy xây dựng sự nghiệp vững chắc,đừng cư xử trẻ con như vậy, em sẽ ổn´´. Em hiểu anh hụt hẫng và đau lòng thế nào, nhưng anh im lặng vì anh quá hiểu em, em sẽ không dễ thay đổi quyết định. Em biết không phải vì anh thiếu quyết đoán mà anh đã lại ra đi mà vì anh biết em sẽ có những hành động thiếu suy nghĩ chỉ để ép anh phải đi. Nên anh đã đi, nhưng anh không hề bỏ mặc em.

    Em biết suốt 3 năm nay, kể từ ngày em phải ngồi trên chiếc xe lăn đó anh vẫn luôn âm thầm giúp đỡ em, anh vẫn luôn dõi theo từng bước đi trong cuộc sống của em. Anh biết em có lòng tự trọng cao, cho dù anh là người yêu của em thì em cũng không bao giờ chấp nhận một sự giúp đỡ nào của anh, em luôn cho rằng mọi thứ phải rõ ràng, đặc biệt về kinh tế nên anh không bao giờ nói cho em biết. Nhưng em cũng đâu phải là cô bé ngốc ngày nào, em đã biết và không muốn làm anh buồn.

    Bởi em chưa bao giờ công khai mối quan hệ giữa hai chúng ta, gia đình em vẫn nhận sự giúp đỡ từ anh mà không hề hay biết, chỉ có em là cảm nhận được điều đó nhưng không thể nói ra vì trong thế giới của gia đình em anh chưa từng tồn tại. Không ai biết em đã có người yêu từ rất lâu rồi. Trong mắt mọi người em là một người con ngoan và chưa hề biết tình yêu là gì, luôn nghe lời người lớn.

    Nhiều lúc anh đã cười và nói rằng:´´Anh như một tên gián điệp ấy, yêu em mà luôn phải hoạt động du kích, bao giờ cô bé của anh mới cho anh được bước vào thế giới của em đây? ´´.Giờ em mới thấy mình thật buồn cười, khi mà mỗi lần anh gửi quà tặng em em đều bảo :´´Anh giữ hộ em, sau này em sẽ nhận lại.´´

    Anh cười :´´Con gái thật khó hiểu, sau này là bao giờ vậy cưng?´´.´´Sau này´´-giờ thì chắc không có sau này nữa! Nhìn lại căn phòng, em không hề có giữ một món quà nào của anh, không có một thứ gì để gợi nhớ về anh ngoài chiếc nhẫn anh đã trao cho em và em không thể không đeo nó. Nó là minh chứng cho tình yêu của hai chúng ta, là câu nói: ´´Em đồng ý đi cùng anh đến cuối cuộc đời´´.

    Chiếc nhẫn vẫn còn đây, em vẫn ở đây và chờ đợi vậy mà anh không còn nữa, anh có biết em đang muốn vỡ tan ra không, em không mạnh mẽ, không can đảm, anh biết mà. Anh đã chuẩn bị mọi thứ để đón em về bên anh, sẵn sàng đối đầu với mọi sóng gió có thể xảy ra trong gia đình anh để đưa em vào thể giới của anh, để thế giới của hai chúng ta hoà làm một. Anh nói anh chỉ chờ một câu nói của em, chỉ cần em đồng ý và anh sẽ đến. Em đã im lặng không nói, em đã thực sự bị thuyết phục bởi anh nhưng sự cố chấp, tự ti trong em không cho em nói: ´´Em đồng ý´´.

    Những tưởng lần này anh sẽ tiếp tục chờ đợi vì chúng ta còn quá trẻ, nhưng anh đã kiên quyết: ´´Anh sẽ không tiếp tục nhường nhịn em nữa, anh có thể chiều theo ý em trong mọi việc nhưng lần này thì không, anh sẽ xin phép gia đình em để đưa em đi.Anh sẽ công khai mối quan hệ của chúng ta, anh không thể chờ đợi hơn nữa!´´. Và dù không gật đầu đồng ý nhưng em đã thuận theo ý anh, chúng ta đã dự tính rất nhiều cho tương lai, nghĩ đến những khó khăn mà cả hai sẽ phải đối mặt sau này, em những tưởng hạnh phúc sẽ mỉm cười với em từ đây, em sẽ không đơn độc trên đường đời nữa, em không hề nghĩ một ngày nào đó không có anh em sẽ phải làm sao dù trước đây em đã từng có ý nghĩ rời xa anh.

    Cuộc đời không ai học được chữ ´´ngờ´´ phải không anh? Em có ngờ đâu ngày mà anh đến đón em cũng là ngày anh ra đi mãi mãi. Em không tin có một câu chuyện cổ tích thứ hai trong cuộc đời này, anh đã dắt em vào một thế giới cổ tích rồi lại bỏ mặc em mà rời khỏi thế giới đó. Anh đã mang đến hi vọng vào cuộc sống cho em và rồi hi vọng đó lại vụt tắt ngay khi nó vừa soi sáng tâm hồn em. Anh có biết em đã mất phương hướng khi không biết mình sẽ phải bắt đầu lại từ đâu, bước đi tiếp thế nào trên con đường dài này?

    Chờ đợi là một điều khủng khiếp, nhưng không có gì để chờ đợi còn khủng khiếp hơn. Chết vì người mình yêu đã là một điều không dễ nhưng sống vì người mình yêu còn khó hơn rất nhiều.Em vẫn không thể bỏ được thói quen chờ điện thoại của anh hàng đêm, nhịp thở em như gấp gáp hơn mỗi khi điện thoại rung để rồi khi mở máy một cảm giác hụt hẫng lại ùa về, em lại bấm phím từ chối.

    Từ chối bởi em biết đó không phải là anh, bởi em lại phải trở về với thực tại, trở về với sự thật em sẽ không bao giờ được nghe giọng nói của anh, được nép vào ngực anh ngủ ngon lành nữa. Em đang nhớ lại những kỉ niệm của hai ta, từ khi chúng ta còn là những đứa trẻ, em luôn bảo anh cao quá, em ngước nhìn anh mỏi cổ lắm.

    Anh cười lớn rồi bế em đặt lên chỗ ngồi cao hơn anh, anh bảo: ´´Giờ thì anh ngước nhìn em rồi đó!´´. Anh đã nói: ´´Nếu em không muốn bước vào thế giới của anh, thì anh sẽ bước vào thế giới của em, từ giờ anh sẽ không để em phải ngước nhìn anh mà anh sẽ cúi xuống để nhìn em!´´

    Anh luôn ra sức bảo vệ em, anh không bao giờ muốn em phải chịu bất kì sự tổn thương nào, vậy mà đã có lúc em cố tình không hiểu anh. Yêu nhau nhưng thời gian được ở bên nhau của chúng ta không nhiều, những lần gặp nhau chỉ đếm trên đầu ngón tay. Anh có biết em khao khát được ở bên anh, chỉ để được ngắm nhìn anh, được lau những giọt mồ hôi cho anh khi anh làm việc, nhưng chính em lại mâu thuẫn với bản thân. Em đã lựa chọn cuộc sống xa anh với một suy nghĩ có thể làm tình cảm của chúng ta phai nhạt, để anh có thể quên em và bắt đầu một cuộc sống khác, để anh có thể yêu một người con gái khác- hoàn hảo hơn em, có thể chăm sóc anh suốt cuộc đời. Nhưng càng xa anh, em càng yêu anh và lại càng đau khổ, anh cũng vậy!

    Sự xa cách không xoà nhoà được tình cảm của chúng ta mà nó lại làm tình yêu của chúng ta thêm sâu sắc. Anh đã nói rằng: ´´Được ở bên người mình yêu là điều hạnh phúc, anh biết việc chăm sóc một người vợ bị liệt không hề đơn giản nhưng anh muốn được làm điều đó, bởi đó là người anh yêu. ´´H à, em xin lỗi vì em luôn khiến anh buồn, khiến anh phải suy nghĩ nhiều hơn trong khi anh đã có nhiều áp lực, em thật ngốc phải không anh? Đáng lẽ em nên trân trọng quãng thời gian ngắn ngủi chúng ta được bên nhau thay vì tranh luận với anh về cuộc sống sau này, về việc chúng ta là người thuộc hai đẳng cấp khác nhau. Nhưng thời gian thì không quay trở lại,có lẽ mẹ anh đã đúng khi nói: Chúng ta không nên có một bắt đầu! Mặc dù vậy em cũng không hối hận khi chúng ta đã bắt đầu, em không hối hận vì đã yêu anh, đã cùng anh viết lên một cuốn tiểu thuyết tình yêu mà kết thúc của nó thật buồn! Em sẽ không để cuốn tiểu thuyết đó kết thúc bằng một bi kịch, bởi em biết anh muốn em để cuốn tiểu thuyết đó bước sang một trang mới, và không hề muốn nó dang dở.

    Nơi kết thúc cũng là nơi bắt đầu, cuộc sống của em từ giờ sẽ trở nên khó khăn hơn, nhưng em sẽ không gục ngã đâu anh. Em sẽ không phụ lòng tin của anh. Em là một cô gái mạnh mẽ mà! Em sẽ học cách bước đi một mình, em đã sống trong sự che chở của anh quá lâu và giờ em cần phải đối mặt với những sóng gió của cuộc đời. Em tin rằng ở quanh đây, anh vẫn luôn ở bên dõi theo em, và muốn được nhìn thấy nụ cười của em phải không anh? Em sẽ chỉ khóc trong hôm nay thôi, chỉ khóc lúc này thôi. Em sẽ luôn mỉm cười. Cho dù chưa biết ngày mai sẽ ra sao, chưa biết em sẽ phải đi như thế nào. Nhưng em sẽ sống có ý nghĩa, sống vì tình yêu của anh dành cho em. Và em muốn nói với anh rằng:´´Em sẽ không viết câu chuyện cổ tích thứ hai, em chỉ viết câu chuyện cổ tích của em với một người, một người sẽ sống trong trái tim em,là anh đó!´´.Nhưng em sẽ sống hạnh phúc, và đi đến cuối con đường của cuộc sống này, bởi em yêu anh và bởi ở cuối con đường anh vẫn chờ em, phải không anh?

    Hãy cười tươi, tình yêu của em, em sẽ thay anh thực hiện ước mơ con dang dở, thực hiện hoài bão của chúng ta. Hãy ở đó, ở nơi đó chờ em anh nhé! Em sẽ đến với anh khi em đã thực hiện xong những gì anh muốn em hứa. Chúng ta sẽ luôn mỉm cười và cùng nhau bước đi trên con đường đó, dù không thể nhìn thấy nhau, nhưng chúng ta sẽ cùng nhau nhìn về một hướng.

    Ở nơi đó, anh vẫn chờ em phải không?

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • ´I´m online" means "I love you"
    joedie

    **“I’m online“

    Chẳng qua là để như là tình cờ gặp em
    để cho những giấc mơ
    Em online
    ngắm avatar nhìn status
    nghĩ
    nghĩ nhiều
    rồi PM
    Chia cùng em nỗi buồn
    lúc em vui thì có lẽ tôi k cần thiết
    .
    Nó là ảo
    mong là thật
    Mạng là ảo
    tình cảm là thật
    .
    Có lần tôi đã gửi cho em bài “ Wo bu pei “ của Jay Chou
    có câu cuối là
    你的美 我不配
    ni de mei wo bu pei
    Your beauty is something I am not worthy of
    Vẻ đẹp của em là thứ mà tôi cảm thấy không xứng
    .
    Dù em đã có lần khen tôi đẹp trai đấy
    nhưng tôi không dám tin rằng tôi xứng với “ your beauty “
    Tôi có gì
    ờ thì tự sướng là có nụ cười
    sự tự tin
    và giữ lời hứa
    Nhưng có lẽ là chưa đủ, cố gắng cũng không được
    chính xác là không kịp
    Em chắc không thể chờ lúc tôi đủ
    đủ của tôi cũng chắc gì được như ai
    .
    Có lẽ em không hiểu đâu
    Có lẽ em đã có người yêu
    hay em đã yêu ai đó
    .
    I cannot say “ I love you “
    but I love you
    " I´m online " mean I love you.**

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Văn hoá cà phê: “Đa dạng tính cách”
    joedie

    ** Có người nói: “ Cà phê không phải là thú thanh thản như trà, càng không mạnh mẽ bạo liệt như rượu. Người thưởng thức nhẹ nhàng cho rằng cà phê là gạch nối giữa niềm vui và nỗi buồn. Với ai đang muộn phiền, cà phê càng day dứt như một bản nhạc có nhiều dấu lặng. Còn những kẻ môn đồ của giáo phái cà phê thì cho đó là người đàn bà mang bùa ngải trong mình…. ”**

    Chính vì thế một nghịch lý đã xảy ra, khi cuộc sống càng đầy đủ bận rộn thì vai trò của cà phê càng trở nên quan trọng hơn trong đời sống thường nhật, nhất là đối với giới mày râu. Đàn ông không chỉ uống cà phê như một nhu cầu giải khát sinh học mà từ lâu nó đã trở thành một “thú thưởng thức” mang nhiều tính cách cá nhân.

    Cũng ngần đó loại cà phê nhưng mỗi người lại đến với cà phê theo mỗi cách khác nhau.

    Những người đàn ông có tuổi, người mang nhiều tâm sự hoặc sống hướng nội không thích những chốn ồn ào, sôi động. Họ thường tìm đến những góc quán có không gian trầm lắng, nhẹ nhàng, thông thoáng. Trong ngõ sâu hoặc trên những con phố vắng người để trải lòng với những tách cà phê, đắm mình trong những bản nhạc dịu êm hoặc một không gian thiên nhiên thư thái bên giỏ lan, bên con suối nhân tạo róc rách.

    Những người này có thể bỏ hàng giờ, hàng buổi thậm chí là cả ngày để được uống cà phê và quên đi mọi tâm sự của mình. Họ xem đó cũng là một kiểu giải toả stress “không đắt tiền”. Nổi tiếng nhất đối với những quán cà phê dạng này là cà phê Sỏi Đá, Tuấn Ngọc, Thiên Thai, Tĩnh lặng, Tưởng Niệm, Niết bàn,… (Sài Gòn) hay Phố Cổ,… (Hà Nội).

    Riêng những người bạn trẻ là sinh viên, học sinh hoặc những người mới đi làm thường tìm đến những góc quán vui nhộn, sang trọng và trẻ trung họ thường đi thành nhóm và nói chuyện rất sôi nổi bên tách cà phê. Quán họ tìm đến là quán có không gian hiện đại, mang màu sắc Âu và thường nằm ở những con phố lớn, có view hướng ra đường, hầu hết đều có máy điều hoà nhiệt độ và màn hình ti vi lớn.

    Bước vào quán là bước vào một thế giới sôi động, náo nhiệt với những bản nhạc rock nảy lửa hay những bộ phim hành động “ác chiến”. Giới trẻ tìm đến đây vì những quán dạng này mang đến cho họ những cảm giác hết sức thoải mái, họ tha hồ nói chuyện cười đùa, ăn uống mà không sợ gây ảnh hưởng đến những người xung quanh. Papilon, cafe Nhân… (Hà Nội), Hình Như Là, Viet”s Top, cát Đằng, Bờ Hồ, Grammy… (Sài Gòn) là những quán dạng này.

    Hai chiếc ghế nhựa hoặc gỗ, một ngồi và một để cà phê. Có thể ngồi trên vỉa hè, trong hẻm nhỏ nào đó vào bất cứ thời điểm nào. Đó là kiểu uống cà phê bình dân nhất, phổ biến hiện nay nhất ở Việt Nam. Đối tượng uống cà phê kiểu này đủ mọi thành phần, lứa tuổi. Họ uống cà phê như một nhu cầu giải khát hay một thói quen thường nhật nên không câu nệ về không gian.

    Riêng ở Hà Nội, không biết từ bao giờ uống cà phê dạng này như đã trở thành một nét văn hoá. Chỉ cần dạo qua con phố Nguyễn Du, Lý Thái Tổ bạn sẽ dễ dàng bắt gặp cảnh đông đúc người ngồi bên vỉa hè uống cà phê dù vào mùa hè hay mùa Thu. Những quán dạng này tuy hơi xô bồ, bụi bặm nhưng trái lại người uống cảm thấy rất thoải mái và tiện lợi, giá cả lại phải chăng. Ở Sài Gòn, quán Môri trên đường Hồ Văn Huê là quán cà phê vỉa hè lớn nhất và được dân nghiền cà phê vỉa hè gọi vui bằng cái tên “chốn về bình yên”.

    Đối với dân văn phòng thì điểm đến quen thuộc và thường xuyên nhất có lẽ vẫn là cà phê wifi phủ khắp khuôn viên quán cộng với không khí dễ chịu, thoải mái là điểm thu hút nhất. Thần dân của quán là những người không thích môi trường làm việc gò bó của văn phòng, họ tìm đến đây như một cách làm việc tự do. Ngồi ở đây, vừa làm việc vừa có thể nhâm nhi cà phê hay tán gẫu cùng bạn bè. Mà họ vẫn gọi là “vừa làm vừa chơi”.

    Dạng quán cà phê độc đáo nhất vẫn là dạng quán chuyên về một thú chơi nào đó. Chẳng hạn, quán nhạc Trịnh là nơi hội tụ của dân mê nhạc Trịnh, quán xe cổ - là nơi trưng bày nhiều bộ sưu tập về xe máy cổ, Yoko là quán dành cho các fan nhạc rock, Đồng Quê - quán tái hiện lại không gian của làng quê thuần Việt với những vật trang trí thân quen như cái cày, bộ quang ghánh, cái liềm, lợp mái tranh… thậm chí, trong thời gian gần đây, khi thị trường chứng khoán rộ lên như một cơn sốt, thì xuất hiện những quán cà phê chuyên cập nhập thông tin chứng khoán để hút khách.

    Cá tính và độc đáo là “tính cách” của quán hay cũng chính là tính cách của những người đến đây. Họ tìm đến quán vì họ nhận thấy “gu” của quán hợp với gu của mình. Do đó quán là điểm gặp gỡ thường xuyên của những người có cùng sở thích, đam mê. Đây là kiểu cà phê in đậm dấu ấn cá nhân rõ nét nhất nhưng lại chiếm số lượng nhiều nhất.

    Đi vào đời sống tự nhiên như không có gì đặc biệt. Nhưng người ta dễ dàng nhận thấy, càng ngày cà phê càng định hình rõ nét như một sắc màu văn hoá đối ẩm chẳng khác gì trà. Và trong cơn lốc của thị trường, của cuộc sống đó không phải là điều khó lý giải đối với giới mày râu.

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Nghĩ suy về cái chết...
    joedie

    Xe máy chất đầy mấy bao tải rau, chồng chất lên nhau, vợ ngồi ở đằng khung xe trước, đi trên đoạn đường nhỏ, gặp một đống gạch nhà ai đó xếp cản lối, người chồng đánh tay lái ra để tránh, chẳng may xe trượt ngã, lao đầu xuống một con mương thoát nước nhỏ bên đường...

    Đầu xe cắm xuống bùn cùng hai con người bất hạnh, và những tải rau nặng đè lên, không thể thoát được ra. Hai vợ chồng nọ chết ngạt – với một thai nhi 2 tháng tuổi trong bụng và để lại giữa cuộc đời một đứa con khác mới lên 2 tuổi.

    Đó là câu chuyện có thật, một tai nạn đau lòng xảy ra hôm thứ sáu vừa rồi… Mình được nghe kể lại như vậy… Nghe lòng nhoi nhói, rưng rưng… Nghĩ về con người, cuộc sống và cái chết giữa đời này…

    Đúng là con người ta, ai cũng sẽ phải trải qua Sinh – lão – bệnh – tử, như một điều tất yếu, một quy luật bất biến của tự nhiên, của cuộc sống này… Chẳng có một ai, một điều gì là vĩnh cửu và mãi mãi cả… Nhưng mỗi kiếp người, mỗi số phận lại có những cách đi qua cái quy luật ấy khác nhau, với những mức độ khác nhau, không nhất thiết là phải tuần tự lần lượt qua bốn trạng thái đó…

    Mình thấy ranh giới giữa sự sống và cái chết trong cuộc sống này mong manh lắm. Vì bản thân cuộc sống của chúng ta bây giờ luôn đầy những nguy hiểm, bất trắc… Ta qua đường lóng ngóng, cũng có thể dễ dàng bị tử thần cướp đi. Ngày nào cũng nghe nhan nhản trên đài báo, tivi những vụ giết người hay tai nạn giao thông, tai nạn cuộc sống… Chẳng ai biết trước được những nguy hiểm gì có thể xảy đến bất ngờ với ta trong cuộc sống này. Vì thế, mỗi sớm mai thức dậy, còn được nhìn thấy vầng mặt trời ấm áp sưởi ấm tim ta – ta hãy cứ bình yên mà nở một nụ cười chào ngày mới, cám ơn cuộc đời!

    Có một lần, ông thầy dạy của mình đã kể cho nghe câu chuyện về một người đàn ông may mắn thoát chết trong một chuyến bay do trục trặc của một bộ phận nhỏ trên máy bay. Chỉ khi hạ cánh an toàn trên mặt đất, nhịp tim ông mới đập bình thường trở lại được. Ông vội vã về nhà, gặp vợ và con gái đang cắm nến sinh nhật. Ông kể cho vợ và con nghe về chuyến bay định mệnh vừa rồi, về sự lo lắng không chỉ cho tính mệnh của mình mà cho cả cuộc sống của vợ và con... Vợ ông mỉm cuời với một câu nói:

    • Mọi chuyện cuối cùng đều đã qua, tốt đẹp rồi phải không anh? Anh lên gác chuẩn bị rồi xuống đón khách với mẹ con em.

    Người đàn ông lê từng bước chậm chạm lên gác, ngồi giữa căn phòng tối cô đơn… Ông chợt nhận ra, vợ và con gái không hề quan tâm tới câu chuyện mà mình vừa kể... Trong khoảnh khắc ông thấy mình cô đơn ghê gớm, như bị bỏ quên, lạc lõng giữa thế gian, và ngay trong căn nhà nhỏ ấm cúng của mình. Cho đến khi chị vợ chờ lâu mà không thấy chồng xuống, chạy lên thì thấy ông đã treo mình lủng lẳng trên một sợi dây thừng...

    Câu chuyện muốn nói về sự quan tâm dành cho nhau trong cuộc sống là cần thiết biết bao nhiêu. Không cứ phải là những điều gì quá ư là lớn lao và to tát. Chính những cử chỉ, những sự quan tâm bình dị, giản đơn lại mang lại cho người khác nhiều cảm động và trân trọng!

    Con người ta trong cuộc sống này, ai cũng mải mê chạy theo nhiều ham muốn, tham vọng để thoả mãn bản thân, mà sự quan tâm dành cho chính con người – là người thân, bạn bè – đôi khi thật ít ỏi. Và chỉ đến khi không còn sự hiện hữu của một ai đó trên cuộc đời này, trong cuộc sống của ta, ta mới nghĩ nhiều về họ, mới nhận thấy mình đã vô tình và bỏ qua rất nhiều những khoảnh khắc mà có thể mang lại hạnh phúc, sự ấm áp sưởi ấm trái tim nhau… Khi đó đã muộn, có tiếc nuối, day dứt cũng chẳng ích gì…

    Cũng có những người khác, cái chết đến với họ quá sớm, quá đột ngột – điều mà không ai mong muốn… Đau lắm! Trái tim rách nát… Nhưng hãy cứ đau trong một khoảng thời gian, chứ đừng quá chìm đắm trong nỗi đau đó. Mình nghĩ thế! Vì người xa đã thành ký ức, là bóng hình – mà chúng ta đang sống trong thực tại, với thực tại. Giống khép lại một giấc ngủ, giấc mơ dù có đẹp, có huy hoàng bao nhiêu, con người ta cũng đành phải chấp nhận khép lại, để quay trở về, sống với thực tại. Người đi xa liệu có an lòng, có mong muốn trông thấy người ở lại quá đau thương mà bỏ quên cuộc sống, bỏ quên ý nghĩa cuộc đời… Mà cuộc đời này lại mong manh và đầy bất trắc… Chi bằng hãy sống cho thật tốt, thật đẹp để người đi xa hay người ở lại đều mỉm cười nghe lòng ấm áp những thanh thản, bình yên…

    Cái chết… Con người ta cần phải biết học cách đối mặt với cái chết, và làm nhiều điều ý nghĩa hơn cho cuộc sống, cho cộng đồng trước khi nhắm mắt xuôi tay…

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Bạn với bè
    joedie

    ** Đừng bỏ bạn vì bạn trai**

    Bạn và bạn trai bạn có thể có một kết cục là một cuộc sống hạnh phúc, cùng bên nhau cho đến khi bạn đầu bạc răng long. Nhưng hầu như những cuộc tình mùa hè không kéo dài đến mùa đông, và tình yêu học trò lại có những ngã rẽ khi vào đại học. Bi kịch ư? Không hẳn như thế! Hãy lắng xuống, bạn biết rằng đây là thời điểm để khám phá bạn là ai và bạn muốn điều gì ở cuộc sống, đừng nghĩ đến chuyện mãi mãi với anh chàng nào cả.

    Nhưng bạn gái với nhau lại khác. Bằng chứng là, mẹ bạn vẫn còn liên lạc với ít nhất một người bạn từ thời con gái. Hãy lưu ý điều này trước khi bạn quyết định nghỉ chơi với một cô bạn thân để đến với cậu con trai nào đó. Tại sao phải đánh đổi một tình bạn lâu dài với một mối quan hệ lãng mạn chớp nhoáng nhỉ? Nếu bạn và bạn ấy chơi với nhau từ năm lớp hai, đùng một cái không muốn nhìn mặt nhau bởi vì cả hai cùng kết một anh chàng (người mà hiếm khi thừa nhận mối quan hệ của cả hai), đã đến lúc để xem xét lại tình huống này.

    Hãy tính toán những con bài cho khéo, và bạn có thể có tất cả: bạn thân, bạn bè và cả bạn trai nữa. Bạn cũng không cần phải “thề không yêu” để tuyệt đối trung thành với bạn gái. Chỉ cần bạn không bỏ bê bạn bè là tốt rồi. Nhớ đừng bao giờ “bon chen” cạnh tranh cùng một anh bạn trai nhé. Tuyệt đối không được cầm cưa tán tỉnh bạn trai của bạn mình, dù chỉ trong tư tưởng. Hãy vui vì bạn mình có bạn trai, thậm chí ngay cả khi mình chưa có, vì bạn ấy thật đặc biệt và xứng đáng có được một bạn trai tử tế.

    Một người bạn trọn vẹn

    Không gì khó chịu hơn khi các bạn đang đi chơi cùng nhau mà bạn như quên béng mất bạn mình đang có mặt ở đó, vì bạn quá say sưa chuyện trò khi gặp đám bạn thuộc tầng lớp thượng lưu hay gặp anh chàng mà bạn đang kết. Nếu bạn quan tâm đến ai đó thì hãy xem họ là người trong cuộc trong mọ tình huống. Có thể bạn thấy mình “đàn chị” hơn nên cứ xông lên? Bạn có quyền đưa vào danh sách những người bạn ít gặp thường xuyên hơn cơ mà

    Đừng làm… bí thở

    Một người bạn thật sự biết tôn trọng những mối quan hệ khác cũng như những lúc “mình ta với ta” của bạn mình. Thậm chí là bạn thân nhất, nhưng không có nghĩa là bạn phải ngồi cạnh bạn ấy suốt các buổi học hay cùng đi chơi tất cả những buổi chiều. Nếu bạn quá đòi hỏi sự quan tâm từ bạn bè, bạn ấy có thể bực bội vì giống như là làm nghĩa vụ. Bên cạnh đó, nếu bạn cứ bám lấy bạn ấy quá chặt, bạn sẽ bỏ lỡ cơ hội làm quen bạn mới.
    Không cãi nhau không phải là bạn

    Không nhất thiết là bạn thân thì phải cùng mọi quan điểm. Những hiểu lầm và tranh cãi là hiển nhiên. Trút hết bực bội ra ngoài, đừng có tích trữ trong lòng. Nếu việc bạn phản đối là chính đáng, hãy nhấn mạnh vấn đề một cách cụ thể, khéo léo và theo lẽ phải. T. hẹn gặp bạn ở rạp chiếu phim mà sau đó không đến? Đừng la toáng lên “Cậu là người tồi, tớ chẳng bao giờ lên hẹn hò gì với cậu nữa đâu!”. Thử xem: “Tớ chờ dài cổ mà cậu không đến, chuyện gì đã xảy ra thế?” Rồi lắng nghe bạn ấy trả lời, và cho bạn ấy biết rằng sau này bạn đánh giá cao nếu bạn ấy gọi điện báo cho bạn khi không thể thực hiện được.

    Bạn của bạn có quyền nổi điên lên với bạn. Bạn làm lộ bí mật của bạn ấy, bỏ bạn ấy khi bạn ấy cần bạn, hay làm vỡ món đồ mà bạn mượn bạn ấy. Hãy xin lỗi thay vì có hành động chống chế, và đừng để điều đó xảy ra lần nữa.

    Đôi khi các bạn cũng phải biết sống chung với thói xấu của nhau. V. lúc nào cũng “rùa” nhưng bạn ấy là người tuyệt vời, vậy khoan bắt bạn ấy phải đúng giờ y chang. D. hay nói và hơi nhiều chuyện, vậy khi nói chuyện tốt nhất là tự giữ bí mật cho chính mình.

    Cuối cùng, luôn nhớ rằng các bạn là bạn, không phải là nhân bản, không thể lúc nào cũng nhìn nhận sự việc giống nhau. Hãy cảm thông, thẳng thắn và các bạn vẫn mãi là bạn dù điều gì xảy ra.

    **Giữ liên lạc
    **

    Cuộc sống có nhiều thay đổi. Người chuyển từ thành phố này đến thành phố khác, người đi học xa... Điều đó không có nghĩa là họ đã ra khỏi cuộc đời bạn nếu bạn vẫn giữ liên lạc. Gọi điện, viết thư, email, nhớ ngày sinh nhật, chia sẻ tin tức, đi thăm... Khoảng cách sẽ không làm một tình bạn chân thành bị ngăn cách.

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Vùng ngọai ô Đà Lạt
    joedie

    **

    Giáo xứ Langbian

    Đường lên thiên đàng
    **

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Đà Lạt đời thường
    joedie

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Sắc màu cuộc sống
    joedie

    Hình Kỳ Thú

  • Love!
    joedie

    Hình Kỳ Thú

  • Heart cookies
    joedie

    Hình Kỳ Thú

  • winter_is_coming
    joedie

    Hình Kỳ Thú

  • 2 chiếc giày ♥
    joedie

    **2 chiếc giày hay như nguời ta vẫn thường gọi là 1 đôi giày
    Chúng nó là 1 đôi đấy
    Luôn ở bên nhau mà, luôn song hành cùng nhau
    Chúng nó sướng thiệt anh nhỉ?
    Có những đôi giày rất giống nhau

    Và..........
    Cũng rất khác

    Như chúng ta nhỉ? Muôn hình muôn vẻ, có những đôi mập đều, hoặc ốm đều, xấu đều hoặc đẹp đều như thế có lẽ mọi nguời nói là đẹp đôi anh nhỉ?
    Cũng có những đôi anh mập em ốm hoặc ngược lại, hoặc anh cao em lùn....nhỉ, Như thế người ta gọi là gì nhỉ? Quên mất rồi
    Nhưng.......có những chiếc giày chỉ ở 1 mình

    Như anh và em vậy. Anh xa rồi, anh bay theo làn gió, anh vui đùa cùng mây, phiêu lưu cùng các thiên thần, anh mải vui, bỏ quên em nơi trần gian lạnh lẽo này rồi. Xa rồi, Quên rồi, Chỉ còn 1 chiếc giày chờ đợi 1 chiếc giày khác mà không biết phải chờ đến lúc nào, có lẽ, đến lúc chiếc giày đó không còn ở trên thế gian này nữa. Sinh ly tử biệt, 4 chữ, nhưng chưa đọng rất nhiều cảm xúc. Thôi, anh cứ đi,cứ theo làn gió và các thiên thần mà vui vẻ, nhớ đợi em anh nhé.**

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • ~~~»»♥...Çhờ cơn mưa...♥««~~~
    joedie

    **

    Từng giọt nhẹ rơi tí tách lướt trên cành lá

    Từng giọt chạy quanh âu yếm thân cây nhẹ nhàng

    Đến bên cây, thật dịu dàng.

    Thật nồng nàn mưa cho tiếng yêu cây đậm sâu

    Và khẽ khàng mưa hứa mãi bên cây dài lâu

    Trái tim ta, thuộc về nhau.

    Nhưng rồi 1 ngày mưa không ghé qua

    Lá hoa dường như khô héo

    Cây mong chờ mưa

    Cây mới nhận ra là cây rất nhớ mưa.

    Nhờ giớ với mây tìm mưa giúp cây và nhắn

    Cuộc sống thiếu mưa làm cây khô héo.

    Nhờ gió hãy mang mưa trở về

    Nhờ mây nhắn với mưa đôi lời

    Rằng cây đang mong mưa ngày đêm.

    Chỉ nhắn với a rằng em nhớ anh vậy thôi

    Cuộc sống thiếu anh dường như vô nghĩa

    .Nhờ mưa nhắn với em đôi lời

    Nhờ giớ hãy mang em trở về

    Về bên anh cho thôi quạnh hiu

    **

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Hấp Dẫn Đây >>>>> Chọn điểm pose trên Đà Lạt theo tiêu chí "xì tin"
    joedie

    **Những địa điểm không có trong sách hướng dẫn du lịch đâu. Nhưng xì tin nhà mình có dịp lên Đà Lạt chơi thì rất nên tham khảo. Theo chân Mr. Chip và Tiny, teen Đà Lạt chính gốc tới những địa điểm đặc biệt này và “pose” nhiệt tình nhé! **

    Trường Cao đẳng Sư Phạm Đà Lạt

    Ai cũng biết tới vẻ đẹp rất cổ kính, rất “châu Âu” của ngôi trường với khung nhà cong và hòn non bộ cực đẹp. Ngôi trường đã từng xuất hiện trong “Nụ hôn thần chết” này còn có một khuôn viên cực kỳ lãng mạn sau trường, một “background” toàn lá vàng rơi, hay một góc thông cổ thụ với bãi cỏ xanh mướt sau lưng cùng mái vòm hàng lang thấp thoáng xa xa là gợi ý khá hay ho cho bộ sưu tập ảnh của bạn, đúng không nào?

    Cánh đồng cỏ lau ở trường ĐH Đà Lạt

    Trường Đại học Đà lạt được bình chọn là “Trường Đại học đẹp nhất Đông Nam Á” với khuôn viên rộng kinh khủng, những khu nhà với kiến trúc Châu Âu đẹp mê mẩn, ẩn chứa một khung cảnh bí mật đẹp tuyệt vời. Phía sau trường là cánh đồng hoa cỏ lau rộng bao la cực kỳ “rồ man tíc”, tha hồ cho bạn “pose” những khoảnh khắc lãng mạn nhé!

    Nhà nguyện bên hông trường Trần Phú

    Trường Trần Phú có lịch sử là một tu viện cổ, sau này được sửa sang và nâng cấp thành trường học. Bên hông trường hiện nay vẫn còn một nhà nguyện cổ, nếu tinh ý một chút bạn sẽ nhận ra ngay đây là bối cảnh của rất nhiều bộ phim nổi tiếng: “Hoa dã quỳ”, hay “Ván cờ tình yêu”. Còn với teen nhà mình? Tường nhà đầy rêu hay khung trời đầy nắng lên hình đều tuyệt cả. Thử xem nhé!

    Nhà thờ Con Gà

    Những ô cửa màu đỏ thẫm nổi bật trên bức tường xám là vẻ đẹp đặc trưng không lẫn vào đâu được của nhà thờ Con Gà. Rất nhiều teen Đà Lạt đã trưng avatar là chân dung của mình với background ô cửa của nhà thờ này đấy.

    Hoa dã quỳ - tượng trưng cho Đà Lạt

    Trên đường Thiện Mỹ - gần thác Cam Ly, đi thẳng hết đường có một khu đất toàn hoa là hoa dã quỳ, hoa đặc trưng của cao nguyên Lâm Viên, thành phố Đà Lạt. Thử hòa mình vào một không gian toàn loài hoa dã quỳ và ngắm một bức ảnh thật đẹp xem!

    Đà Lạt Talk

  • Điểm mặt 4 HOT BOIZ của Đà Lạt mình
    joedie

    Ủa Vậy còn Mr.Chip là ai vậy ta???????

    Kulz Boiz - Kute Girlz

  • Điểm mặt 4 HOT BOIZ của Đà Lạt mình
    joedie

    XInh trai thật nhưng mà hình như đều bị bế thì phải. Heheheh

    Kulz Boiz - Kute Girlz

  • Quật ngã Thái Lan, Việt Nam đón Giáng sinh trong mơ
    joedie

    I LOVE VN. Việt Nam cố lên. Vn muôn năm.

    Đồi thông tin

  • Một số hình ành offline từ Dalatclub
    joedie

    Zui nhỉ hông biết khi nào DLH mình mới được vậy. Mấy pác DLH mình chán quá.

    Hình ảnh thành viên

  • Đại ca "nhí" xử đàn em bằng cách chém đứt gân chân
    joedie


    Đại ca "nhí" Vũ Trường An - Ảnh: C.T.V

    Hôm qua 18.11, Phòng CSĐT tội phạm về trật tự xã hội (PC14), Công an TP.HCM đã ra quyết định tạm giữ 7 đối tượng trong băng cướp “nhí” cực kỳ nguy hiểm do Vũ Trường An (tức Nị, 16 tuổi, ngụ Q.10) cầm đầu.

    Băng cướp này gồm hơn chục thành viên, đến nay đã có 7 tên sa lưới, trong đó có Vũ Trường An. Đa số các đối tượng này là vị thành niên nhưng "thành tích" và thủ đoạn gây án lại hết sức nghiêm trọng. Chỉ tính từ tháng 8.2008 đến nay, bọn chúng đã thực hiện trót lọt ít nhất 9 vụ trộm, 5 vụ cướp tại Q.8, Q.6 và H.Bình Chánh. Mặc dù mới 16 tuổi đời nhưng do sớm ăn chơi lêu lổng, cộng với tính khí hung dữ nên An đã được đàn em tôn làm đại ca. Cách thức xử đàn em “phạm luật” của An khiến đồng bọn khiếp sợ. Đầu tháng 9.2008, do mâu thuẫn với một học sinh trường Bông Sao (P.5, Q.8), Huỳnh Duy Đức (tức Nhi, 15 tuổi, ngụ Q.8) đã cầu cứu An cùng 2 đồng bọn đến trường tìm học sinh trên đánh trả thù. Thế nhưng Đức đã bị Công an P.5 (Q.8) tạm giữ, lập biên bản xử phạt hành chính; số còn lại đã kịp chạy thoát.

    Sau lần đó, Đức bỏ trốn biệt tăm, không dám cùng băng nhóm của An đi trộm cướp. Cho rằng Đức là người “phản bội” nên băng cướp đi tìm xử Đức. Trưa 15.10.2008, bọn chúng bắt Đức đưa về khu vực quán cà phê Pháp Cổ (xã Bình Hưng, H.Bình Chánh) giao cho An xử lý. Tại đây, An ép Đức quay trở lại con đường trộm cướp nếu không sẽ bị “xử theo luật”. Đức không đồng ý nên bị bọn chúng đánh tả tơi. Chưa hết, An lấy báo kẹp vào chân Đức châm lửa đốt và dọa nếu làm rơi tờ báo sẽ bị cắt gân chân. Nóng quá, Đức đã làm rơi tờ báo, liền bị An lạnh lùng cầm dao chém đứt gân chân. Vẫn chưa hả giận, An chém tiếp một nhát nữa nhưng Đức né được. Sau đó, Đức được đưa đến bệnh viện chấn thương chỉnh hình mổ nối lại gân chân.

    Nhận được thông tin, thượng tá Mai Văn Tấn, Trưởng phòng PC14 đã chỉ đạo trinh sát Đội 2 (PC14) truy bắt cho bằng được băng cướp nguy hiểm này. Ngày 16 - 17.11, Đội 2 phối hợp với Công an Q.8 đã lần lượt bắt giữ được 7 đối tượng nói trên... Hiện Công an Q.8 đang tiếp tục điều tra mở rộng, truy bắt các thành viên còn lại của băng cướp.

    Đàm Huy

    Đà Lạt Talk
  • 1
  • 2
  • 3
  • 4
  • 5
  • 21
  • 22
  • 2 / 22

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng