Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1024

Jasmin

@Jasmin
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
1.2k
Chủ Đề
181
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Sao Dalathoa không có chuyên mục Nhạc Tiền Chiến?
    Jasmin

    Thật ra ý của Jas chỉ là mọi người nên hiểu đúng "như thế nào là nhạc tiền chiến". Jas đọc từ trên xuống dưới chủ đề này mà Jas vẫn chưa thấy có định nghĩa tương đối thỏa mãn cho vấn đề này. Nhiều người còn lẫn lộn dòng nhạc khác với nhạc tiền chiến. Theo như Jas nghĩ thì Trầm Tử Thiêng chưa có bài nào được xếp vào nhạc tiền chiến như Tùng nói đâu.

    Vấn đề này Jas cũng không dám bàn rộng, để Jas kím ông winh của Jas bàn thêm mới rõ được.

    Nếu mọi người có ý lập box về nhạc Tiền Chiến thì Jas nghĩ rằng nên biết bài nào là nhạc tiền chiến và bài nào không. Theo như Jas nghe từ 1 chị ca sĩ ở gần nhà thì nhạc tiền chiến chỉ có khoảng trên dưới 70 bài chứ không nhiều.

    Hỗ Trợ - Góp Ý - Thắc Mắc

  • Vespa và lễ hội của niềm đam mê
    Jasmin

    Ủa, năm ni cũng có Lễ Hội Vespa nữa hẻ? Jas nhớ dịp 30/4 năm 2007 lên Dalat có gặp đoàn Vespa. Công nhận nhìn mí anh ấy thiệt là mê, anh nào cũng quàng cái khăn lên màu đỏ bourdoux, chạy xe lòng vòng trong thành phố dễ sương gì đâu á. Tự nhin nhìn anh nào cũng lẹp chai hết thảy :verycraz:

    Đà Lạt Ngày Nay

  • Dalat | Tôi | Thay đổi
    Jasmin

    Lâu quá hỏng thấy bài viết mới gì hết, chủ nhà bỏ đi đâu roài? :missyou:

    Một Thoáng Đà Lạt - Online Ta Cùng Viết

  • Chồng điểm 10
    Jasmin

    Từ ngày có cu Bi, bỗng dưng vợ bị tụt hạng, trở thành thứ yếu trong nhà, mọi ưu tiên chồng đều dành hết cho cục cưng.

    Trước đây, ngày nào đi làm về chồng cũng gọi rất âu yếm: "Em ơi, anh về rồi nè!". Bây giờ thì khác, vừa về tới cổng chồng đã gọi um: "Bi ơi Bi à! Ba về nè con!". Cu Bi lạch bạch chạy ra, vừa chạy vừa cười hắc hắc mừng ba về. Chồng bế thằng nhỏ lên hôn lia lịa. Khuôn mặt chồng tươi rói, mệt nhọc gì cũng bay mất tiêu. Liều doping này còn hay hơn... thuốc tiên.

    Đi ngoài đường, chồng là chúa chạy xe ẩu. Vợ ngồi phía sau nhiều phen đứng tim. Cằn nhằn thì chồng bảo: "Đi chậm ngửi khói bụi còn mệt hơn, lơ mơ lại kẹt xe chết cứng". Bây giờ thì khác, chồng chở con trai lái xe cẩn thận lắm, cà rị cà mọ như mới học lái xe. Chồng bảo: "Đi với con phải cẩn thận tối đa mới được". Chồng chạy một mình cũng rùa bò y vậy, vì theo chồng: "Nhỡ xảy ra chuyện gì ai lo cho con?". Ganh tỵ chưa, trước đây chớ thấy "chả” quan tâm mình được vậy!

    Kỷ niệm ngày cưới, sinh nhật cũng bị chồng biến thành "ngày của Bi". Ai đời chở vợ đi mua quà mà chọn tới chọn lui cũng là quà cho con. Trách chồng, chồng gãi đầu cười trừ: "Quà cho em khó chọn quá, tặng con cũng như tặng mẹ vậy mà”.

    Trước đây đi công tác xa, chồng thấy thứ gì hay hay cũng mua về tặng vợ, bây giờ thì miễn, toàn là mua quà cho con. Đã vậy ngày nào chồng điện về cũng hỏi, Bi hôm nay có ngoan không? Ăn mấy chén cơm? Có nhớ ba không? Còn với vợ thì: "Em nhớ buổi tối pha sữa cho con nghe, đừng cho con xem tivi nhiều quá, nhớ kể chuyện cho con dễ ngủ...". Có cu Bi rồi "chả” không thèm nhớ tới mình, không thèm hỏi mình một câu. Thiệt tức chết!

    Tối lên giường, nói ra càng... tủi. Hai cha con chơi trò diệt quái vật, hát hò, kể chuyện, hôn hít nhau chán chê thì lăn ra ngủ, vợ chẳng là... cái đinh gì! Chả bù ngày xưa, vợ lăn qua lăn lại là chồng quan tâm liền: "Sao vậy em? Ngủ không được hả?". Vợ thấy ấm lòng, nằm ngoan trong tay chồng, cố ngủ cho chồng yên tâm. Than ôi, thời "oanh liệt" nay còn đâu! Bây giờ mình có lăn lộn sập giường cũng chẳng ma nào ngó tới.

    Chồng ngồi làm việc bên máy vi tính, mặt ủ mày chau rất căng thẳng. Những lúc ấy vợ chớ dại mà làm phiền. Vậy mà cu Bi lủn tủn tới ôm chân, ngọng nghịu hỏi: "Ba làm gì "ó”?". Thế là khuôn mặt "bô lão" giãn ra tức khắc, bế thằng nhỏ lên hôn hít, giỡn đến chán chê...

    Có lần vợ bức xúc quá nên khiếu nại với chồng: "Anh có cu Bi là số một rồi, chẳng quan tâm gì tới số hai này hết nha". Ngồi nghe vợ kể tội, chồng cười xòa: "Anh thấy hình như từ lúc có cu Bi, em cũng xếp anh vào hạng chót vậy. Thôi, rút kinh nghiệm, từ nay anh quan tâm hai mẹ con bằng nhau. Nhưng cu Bi còn nhỏ sẽ được quan tâm... nhiều hơn chút xíu ".

    Giả bộ trách chồng vậy thôi, chứ trong bụng vợ nở từng khúc ruột. Chồng yêu thương vợ con như vậy, thắp đuốc cũng khó tìm.

    Theo PNO

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Sao Dalathoa không có chuyên mục Nhạc Tiền Chiến?
    Jasmin

    Jas nghĩ mọi người nên tham khảo ở đây (Nhạc Tiền Chiến) để nắm thế nào là nhạc tiền chiến nhe. Đề tài này xưa ngót ngoét gần 1 thế kỷ, chắc chỉ có ông Ngoại Jas sống lại mới dám phân tích thoai, chứ Mama Jas thì cũng chưa thể hiểu để mà tham luận được (mặc dù Mama của Jas năm ni cũng đã U60)

    Jas thích bài này nhưng Jas cũng hỏng bít nó có phải tiền chiến hông nữa?

    Gửi người em gái
    *Sáng tác: Đoàn Chuẩn - Từ Linh
    Trình bày: Tuấn Ngọc *

    http://dl.mp3.kapsule.info/fsfsdfdsfdserwrwq3/b66e620dc1f908448e22c649ac26743c/49fd48a7/8/4e/84e08c908cc0d63148a10cf591871e7a.mp3

    Hỗ Trợ - Góp Ý - Thắc Mắc

  • Làm từ thiện nên thế nào?
    Jasmin

    CapheTung:
    Kế hoạch sắp đến là mừng ngày 01/06, tổ chức vào ngày 31/05, qua lễ Tùng sẽ post thông tin lên nhen Su!

    Tùng, J mới phác thảo sơ về kế hoạch 1/6 với mạnh thường quân (tương lai) bằng email. Qua lễ J bàn với Tùng vài việc rồi hãy public plan lên nhe.

    Thông tin tình nguyện

  • Vị Kỷ - Sòng Phẳng - Vị Tha
    Jasmin

    Ba hành khách cùng đi trên một chuyến tàu tới ga Tình yêu: Sòng phẳng, Vị Kỷ và Vị tha. Cả ba đều mang theo mình hai gói đồ: Nhận và Cho, nhưng độ nặng nhẹ khác nhau:

    Sòng phẳng: Cho = Nhận

    Vị kỷ: Cho < Nhận

    Vị tha: Cho > Nhận

    Trong lúc rỗi rãi ba người tán gẫu về hành lý của mình. Sòng phẳng lên tiếng:

    • Tôi thấy hành lý của các anh lệch lạc, thật khó mang theo. Còn tôi luôn cân đối Cho và Nhận nên mang đi dễ dàng.

    • Anh làm thế nào cho cân được? Vị kỷ hỏi.

    • Thì tôi phải tính chớ. Tôi chỉ cho đi khi tôi chắc có thể nhận về một lượng tương đương. Cho không hay nhận không của ai cái gì, tôi đều không thích. Tính tôi là vậy, không muốn mắc nợ hay mang ơn.

    Vị kỷ:

    • Anh nói nghe như thể đi mua hàng vậy: Tiền nhiều mua được nhiều, tiền ít mua được ít, không tiền không mua. Nhưng tình cảm đâu thể đong đếm theo cách đó.

    Sòng phẳng cười phá lên, rung cả hai vai. Vị kỷ ngạc nhiên:

    • Tôi nói vậy không đúng à?

    • Quá đúng là khác. Tôi chỉ buồn cười là trông 2 gói hành lý của anh bên Cho thì nhẹ bên Nhận thì nặng, vậy mà anh cũng nói được câu đó.

    Vị kỷ nhìn lại 2 gói đồ của mình, gật đầu. Sòng phẳng thoáng bâng khuâng:

    • Không phải lúc nào tôi cũng sòng phẳng cả đâu. Có những người cho tôi nhiều mà tôi không cho lại được là mấy. Ví như tình yêu cha mẹ cho tôi gần như vô hạn, chẳng kể tôi có đáp lại hay không. Vậy là tôi Nhận nhiều hơn Cho. Với con cái thì tôi Cho chúng nhiều hơn Nhận về. Cũng nhờ có sự bù trừ như vậy mà 2 gánh hành lý của tôi thường cân nhau.

    Vị kỷ tán thành:

    • Tôi thấy kiểu hành lý của anh giờ đang thịnh hành. Nhiều người thích sòng phẳng cả trong tình yêu theo kiểu: “Ông rút chân giò, bà thò chai rượu”.

    Sòng phẳng trầm ngâm:

    • Đôi khi tôi cũng không thích sống thế này đâu. Luôn phải tính toán nhiều - ít, luôn phải dừng gánh để sẻ từ bên này sang bên kia. Tôi thấy mệt mỏi và nhiều lúc trống rỗng, vô cảm.

    Vị kỷ:

    • Tôi cũng giống anh, luôn phải so đo tính toán. Nhưng tôi phải tính sao cho Nhận về mình nhiều hơn. Tôi chỉ thích nghĩ cho mình thôi mà.

    • Nhận nhiều như thế anh có hài lòng không? Sòng phẳng hỏi.

    • Chả mấy khi tôi vừa lòng. Tôi luôn canh cánh trong lòng: Mình có bị mất mát gì không? Cho như thế có nhiều quá không?

    • Anh có người yêu không?

    • Có chứ. Tôi rất yêu người yêu tôi là đằng khác. Nhưng tôi luôn lo sợ. Tôi sợ mình cho nhiều quá lỡ tình yêu bỏ tôi đi thì tôi chẳng được gì. Tôi không muốn nhận về tay trắng. Đó là nỗi ám ảnh của tôi.

    Tàu qua cầu vượt sông Âu Lo. Tiếng xình xịch của đầu máy át lời tâm sự của Vị kỷ. Qua khỏi cầu, tiếng ồn dịu lại, Vị kỷ và Sòng phẳng lúc này mới nhớ tới người bạn đồng hành thứ ba. Vị tha nãy giờ vẫn yên lặng lắng nghe. Khi thấy hai bạn hướng mắt về mình mới khẽ khàng cất lời:

    • Hai anh đều có lý lẽ của mình. Lập luận của anh Sòng phẳng thuần túy là của bộ óc, không có mấy liên hệ đến trái tim. Chính vì vậy anh luôn thấy căng thẳng, mỏi mệt và đôi khi trống rỗng. Còn anh Vị kỷ yêu ghét rõ ràng, nhưng tình yêu của anh là “vì mình, cho mình”. Bởi yêu mình quá mà anh thường trực lo sợ. Tôi nói vậy có phải không hai anh?

    Vị kỷ và Sòng phẳng đang mải nghĩ ngợi nên không trả lời. Vị tha nói thêm:

    • Anh Sòng phẳng nói đúng: Hành lý của tôi không cân - Cho nhiều hơn Nhận. Ấy là vì tình cảm xuất phát tự đáy lòng thì rất chân thành và giản dị. Nó thấy rằng Cho là lẽ tự nhiên, không gì vui bằng làm cho người mình thương yêu được hạnh phúc. Niềm vui khi dâng tặng làm vơi gánh nặng của tôi, cho tôi sự thanh thản, đủ đầy.

    • Đủ đầy? Sòng phẳng và Vị kỷ cũng thốt lên. Cho là mất chứ, cho nhiều thì phải còn ít đi mới phải.

    Vị tha mỉm cười:

    • Đấy là về mặt vật chất, là quy luật trong Toán học thôi. Quy luật của tình yêu thì khác. Lát nữa đến nơi, tôi sẽ chỉ cho các anh.

    Vị kỷ và Sòng phẳng nhìn gánh hành lý của Vị tha, lại nhìn hành lý của mình, lòng chưa hết băn khoăn. Cũng vừa lúc tàu đến ga Tình yêu. Tàu chạy chậm dần, chậm dần rồi dừng hẳn.

    Ngước nhìn vào sân ga, Sòng phẳng và Vị kỷ đều trông thấy dòng chữ có nội dung Vị tha vừa nhắc đến. Hai người rất đỗi ngạc nhiên vì họ đi trên chuyến tàu nhiều lần, đến ga Tình yêu đã nhiều mà chưa bao giờ thấy hàng chữ đó. Thực ra quy luật của Tình yêu luôn có ở đó, nhưng chỉ những ai có trái tim nhạy cảm mới thấy và thấu hiểu.

    Tôi sẽ không nói hàng chữ trên sân ga Tình yêu nói gì vì tôi chắc bạn cũng đoán ra được.

    Để kết thúc câu chuyện, tôi chỉ xin tiết lộ về những người sẽ đón 3 hành khách của chúng ta cùng hành lý Cho và Nhận của mỗi người:

    Đón Sòng phẳng là Khô khan, Vị kỷ sánh đôi cùng Bất an, và người đón đợi Vị tha chính là Hạnh phúc.

    From: Sha Chan's blog

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Tên bạn trong Đàlạt Hoa có nghĩa gì?
    Jasmin

    Jasmin có nghĩa là cây hoa lài. Chỉ là vì hay xài khăn giấy Tempo, trên bao bì có nhiều mùi hương khác nhau, vô tình thấy chữ Jasmin thì lụm thoai hà.

    Jas là biệt hịu mới được anh Ku Jen đặt cho.

    Thành viên diễn đàn

  • Đà Lạt phố mưa - Một khúc ca trong trẻo
    Jasmin

    Phục anh thiệt đó nhe, đọc ở đâu hỏng bít mà nhớ như in. :biggrin:

    Nhưng anh có chắc là bài anh post là original? :nhiumay:

    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Đà Lạt đời thường 2
    Jasmin

    Em tên Jen:
    Jas còn làm thơ cho Jen coi nữa.

    Mình cảm ơn nhưng buồn quá đi, Jas cho mượn bờ vai gầy guộc nhỏ chút coi,
    hụ hụ,,
    (gác chưn chút, tê chưn quá..)

    (tan nát con tim)

    Ừa, cho mượn bờ vai đó, chút nhớ trả tiền bo nhe. Lấy rẻ 2k thoai.

    Lâu rồi Jas không làm thơ, Jas cũng muốn làm thơ trở lại, kể cả những thể thơ không phải sở trường của Jas.

    Chắc phải đọc lại "Đưa em tìm động hoa vàng" để lấy cảm hứng.

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Đà Lạt đời thường 2
    Jasmin

    Em tên Jen:
    Đà Lạt rất dễ thương, em có nhiều kỷ niệm, chạy xe vòng vèo với người yêu lên dốc xuống dốc, lạc mất đường còn ghé mua tấm bản đồ.
    Mà hôm rồi nguời đã bỏ ta đi, em khóc hết nước mắt, giờ mới biết "muộn màng khi em ra đi".

    Thôi buồn.

    Jen lùn, cuộc đời rất mong manh, phải cố giữ lấy những gì mình đang có chứ. Sao vậy hả?

    "Tờ lịch tháng 5 ngờ mưa đến mà rơi
    Chiếc phong linh mặc gió, vương buồn bã
    Con sâu lạnh rùng mình trên phiến lá
    Anh rùng mình – bao nữa em về bên?"

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Lời mời của chủ quán Hoa Hướng Dương!
    Jasmin

    Bít nhỏ đó roài, chụp hình chung với Công Vinh. J cũng hỏng rành lắm mấy ca sĩ mới.

    Tưởng Thủy Tiên hải ngoại chớ, có Thủy Tiên đó chắc J cũng ráng mò lên. :verycraz:

    Thành viên diễn đàn

  • Lời mời của chủ quán Hoa Hướng Dương!
    Jasmin

    Ca sĩ Thủy Tiên nào hả Tùng?

    Thành viên diễn đàn

  • Dạ Khúc
    Jasmin

    Sáng tác: Quốc Bảo
    Trình bày: Hiền Thục

    http://media2.ns.gate.vn/Music/BHV/Final/BHV23_DaKhuc.mp3

    Mùa đông đến từ khi nào, ta đâu còn nhớ… Giữa lúc con trăng còn đầy, giữa lúc đêm tỏ đơn lẻ một bóng hình, giữa lúc ta xa nhau và chữ tình mỗi người mỗi vẻ,.. nghe “Dạ Khúc” mà thấy thấm lòng những nỗi nhớ ngóng trông và cả sự khắc khoải chờ đợi trong hi vọng mong manh …

    Ôm vào lòng những nỗi nhớ và thả lên trời hi vọng là cách mà ta đã làm bao năm nay rồi, người có biết? Và dường như để thêm vào đó nỗi quạnh vắng, đêm vẫn cứ dài ra từng ngày và theo cả những mùa trăng im vắng... Có ngày nào bầu trời bình yên khoáng đạt ta dạo phố, những hàng cây và mái nhà xô nghiêng từng kỉ niệm ở góc khuất nào đó vẫn thấy… Có đêm nào trằn trọc từng giấc thì hình ảnh người cứ hiển hiện trong mơ với miệng cười xinh xắn, những cử chỉ thân thương cùng lời ân cần xiết bao.. Trong khi người đi thì ta lại quá nhớ, trong những hi vọng, ước mơ người lại quá xa vời. Nói sao cho hết sự hụt hẫng. Rồi ta sẽ biết sống sao qua từng ngày đông thiếu hơi người nóng ấm, qua từng tối mùa hạ khan rạc cả những niềm vui bé nhỏ..

    Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy
    Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối
    Cần thêm anh hỏi han cho giấc trưa em yên lành
    Cần thêm những lần hẹn như cuối cùng

    Giấc ngủ thường giật mình không trọn vẹn vì ở đâu đó trong cuộc sống thực còn nhiều khấp khểnh lo toan. Tình yêu có nhiều ước mơ xa xôi chẳng qua cũng vì còn thiếu thốn tình cảm hoặc giả như người ta muốn nhiều hơn cần. Vì chỉ khi còn cần nhau, mới thấy hết những hi sinh và chịu đựng dành cho nhau nhiều hơn điều ta muốn. Cần cả đêm trắng mới vơi được chút lòng mình mà bày tỏ, cần thêm chút ánh sáng soi lối đến với nhau sao còn nhiều tăm tối và chỉ cần một lời yêu thương đúng lúc cho sự cố gắng mệt nhoài… Người liệu có còn làm được và cho nhiều hơn thế…

    Từ lần hẹn cuối, từ độ tình yêu dần nhạt theo mỗi ngày cũng kể như từ đó những điều giản dị trao nhau chỉ còn là mong muốn. Một đôi bàn tay nắm chặt, một nụ hôn ấm áp, một phút bên nhau xua tan cái lạnh mùa đông này,.. hình như khá là mơ hồ. Đôi khi người ta cứ nghĩ phải làm những điều thật to lớn gì đó, một sự kiện đặc biệt nào đó cho nhau để thắp lửa tình yêu. Vậy nhưng có phải cứ mãi hoài lo lắng về điều ấy hay cái lạnh thấm dần vào tâm tư mà người quên dần đi chút gió hiu hiu vẫn đượm được ngọn lửa tình. Chẳng thể biết từ khi nào suy nghĩ âu lo lớn dần trong ta cũng như không thể đo đếm được nỗi e sợ chia đôi từ phía nào nhiều hơn. Ta mặc kệ, nếu có nhau chỉ trong phút giây yêu thương bên người. Vậy mà, những khi cần có nhau nhất lại làm ta chơi vơi nhất. Ở cái thời khắc mong manh giữa lời an ủi đã trở nên vô nghĩa và tiềm thức lý trí bỗng sống dậy, ta phải bật thốt lên cay đắng: “cần yêu hay cần thôi biết yêu…”

    Cần tay níu để thấy anh còn gần
    Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng
    Cần thêm anh, cần thêm cho những khi em lo sợ
    Cần thêm yêu hay cần thôi biết yêu

    Đôi khi, để thừa nhận điều gì đó khi bản thân không muốn được đánh giá là dũng cảm. Nhưng để nói dũng cảm như vậy trong tình yêu, đồng nghĩa với những nỗi buồn không thể che giấu. Nhận ra nhau đã từng yêu nhiều đến vậy, đã trao nhau cả ngọt và đắng, cho đến phút cuối lại phải tách mình ra khỏi hạnh phúc đâu thể dễ dàng thế..

    "Yêu là mất trong lòng một ít" chỉ đúng khi được yêu và tình yêu đó là bền lâu. Ấy thế nhưng đã phải cô quạnh nhìn trăng xa xưa từng đêm trắng, đong đầy sự cô đơn là những nỗi nhớ không nguôi,.. tình yêu làm người ta có thể vượt qua nhiều thử thách cũng sẽ làm người ta đau đớn những vết tích khó lành. Chấp nhận nỗi đau như kiểu người vẫn nói là "ngậm cười", đơn giản vì ta cần người và cũng có thể trao người hạnh phúc, dù điều đó có phải đánh đổi về mình nỗi trống vắng khôn nguôi. Vì, ta nghĩ...

    *Đã cần thế, thương thật rồi
    Vẫn như anh còn xa rất xa
    Vì đã vùi hết những ước mơ dịu ngọt
    Em thêm cần anh đến muôn lần
    *
    Có khi nào trước lúc xa nhau mà chẳng nói một lời, người sẽ quay lại khi nhận ra ta là một phần không thể thiếu? Có lúc nào người nghĩ về ta như thể trái đất hình tròn và cuối cùng vẫn về lại mà thấy không đâu bằng nơi xưa ấy. Còn ta, vẫn mong muốn những điều giản dị sẽ dễ thành hiện thực hơn, như một lời hứa hẹn sẽ làm được thôi, như một lần nào đó giận dỗi sẽ làm hòa, như khi qua những bão giông trời đất rồi cũng lắng dịu hiền hòa ..

    Thế tình nhé, xin về gần
    Nối thêm yêu thương vào với nhau
    Tình có dậy sóng vẫn cứ xin tình nồng
    Nối em vào anh chiếc hôn nồng

    Rồi những ngày đông buồn ảm đạm sẽ qua, ít nhất là cứ nghĩ tới mùa xuân để thấy trước ngày ấm áp. Như thể ta được nghe một ca khúc để thấy cuộc đời không quá nhàm chán với những xót xa yêu, ca từ không gồm những lời quá buồn bã, mà còn thấy trong đó những yêu thương, niềm lạc quan và cả sự hi vọng kết nối yêu thương. Nếu đang nghe "Dạ Khúc", bạn sẽ thấy tình yêu bắt đầu bằng lúc cần có nhau và kết thúc bằng một điều mong muốn trong tình yêu: "nụ hôn nồng" ...

    Mèo Còi (NhacSo.net)

    Others

  • Jour De Neige - Elsa
    Jasmin

    Ku Bi nghe nhạc Pháp? Biết tiếng Pháp hử?

    Others

  • Cafe Đường Lên Trăng (KTS: Lữ Trúc Phương)
    Jasmin

    Em tên Jen:
    Đố mấy anh "lầu Ngưng Bích" ở đâu.
    Trả lời liền, mau..

    Lầu Ngưng Bích có phải là chỗ có gã tỉu nhị tên Jen, biệt hiệu trai đỉm, trai đẹp chuyên phục vụ từ A đến Z cho chị em hôn? :think:

    Khu Ẩm thực
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng