Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-2834

E-M

@E-M
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
21
Chủ Đề
4
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Bởi - Vì - Em - Vẫn - Đợi - Chờ
    E-M

    Trả E-M về cho E-M ! :biggrin:

    Nhật Ký Tuổi Hoa

  • Chúc mừng Xuân Canh Dần 2010
    E-M

    Xuân an lạc !

    chúc mừng năm mới!

    Thông báo canh dần

  • xin cảm ơn đời vì tôi còn có mẹ .
    E-M

    **Xin môt lần được trở lại ngày xưa
    Có dòng sông con một thời tắm mát
    Được chạy dài trên cánh đồng thơm ngát
    Có gió, có mây, và cả những cánh diều ...

    Con trâu già lững thững bước liêu xiêu
    Có đàn trẻ con những buổi chiều tan học
    Dáng bà gầy mầu mây thay mầu tóc
    Thấp thoáng từ xa với chiếc bánh dành phần ...

    Xin trở về dẫu là chỉ một lần
    Con sẽ giữ cơn nắng chiều sắp tắt
    Giữ nụ cười của mẹ trong đôi mắt
    Giữ giọt mồ hôi cha thấm ướt một đời ...

    Cho con một lần nghe lại tiếng " à ơi"
    Nghe vùng vẫy những trưa hè ngụp lặn
    Nghe gió thổi khô giọt mồ hôi rất mặn
    Nghe bàn chân con, bước vội vã trở về .**

    Thơ sưu tầm

  • Thơ Tình Ngàn Năm Chưa Phai
    E-M

    Em bước đi qua một cuộc tình vội vã
    Không ngoái không nhìn không vật vã đau thương
    Không nhớ nhiều đâu
    Không hoài tưởng con đường
    Kỷ niệm cũ ....
    Yêu thương .. chừ xa lắc !

    Em bước đi về
    về với ngàn tất bật
    cuộc đời dài khóc hận đã từng qua
    em nhớ anh
    một hình bóng mờ xa
    không còn đọng
    không vỡ oà
    không biến mất...

    Dường như thật mà từ lâu không thật
    dường như nhiều mà vốn thiếu từ xưa
    dường như gần bởi vốn đã rất xa
    dường như chỉ ....
    mình ta
    sầu muôn lối !

    Thơ sưu tầm

  • Tình yêu thầm lặng
    E-M

    Một cô gái yêu tha thiết một chàng trai nhưng bị gia đình phản đối kịch liệt ngay từ đầu. Cha mẹ cô cho rằng hoàn cảnh hai gia đình không phù hợp, nếu lấy nhau, cô sẽ chịu khổ suốt đời.
    Vì áp lực từ phía gia đình, hai người thường xuyên cãi vã. Mặc dù rất yêu, nhưng cô gái hay hỏi người yêu “Anh yêu em như thế nào?”
    Khi chàng trai không trả lời theo ý mình, cô lại tức giận. Cứ mỗi lần như thế cùng với áp lực của gia đình, cô lại trút giận vào người yêu. Nhưng anh chỉ chịu đựng trong im lặng.

    Hai năm sau, chàng trai tốt nghiệp đại học và quyết định đi du học ở nước ngoài. Trước khi đi, anh cầu hôn người mình yêu thương: “Anh không khéo ăn nói. Nhưng chỉ cần em biết rằng anh rất yêu em. Nếu em chịu đến với anh, anh sẽ chăm sóc em suốt đời. Còn về phía gia đình, anh sẽ cố thuyết phục bố mẹ. Em đồng ý làm vợ anh chứ?”
    Cô gái đồng ý, và rồi cha mẹ cô cũng tán thành. Trước khi chàng trai đi học, họ đã đính hôn với nhau.

    Cô gái bắt đầu đi làm, và chàng trai thì tiếp tục sự nghiệp học hành của mình ở nước ngoài. Họ gửi cho nhau những lời yêu thương qua thư từ và điện thoại. Mặc dù có khó khăn, nhưng chưa bao giờ họ nghĩ đến chia li.
    Một ngày nọ, trên đường đi làm, cô gái bị tai nạn ô tô. Tỉnh dậy, cô nhìn thấy cha mẹ bên cạnh giường mình nằm, xung quanh là màu trắng toát. Cô biết là cô đã bị thương rất nặng. Nhìn mẹ đang khóc, cô muốn an ủi. Nhưng rồi nhận ra rằng mình đã mất đi một thứ vô cùng quý giá – giọng nói.

    Bác sĩ nói rằng chấn thương não quá mạnh làm mất khả năng nói của cô.
    Sụp nhanh chóng, những ngày ở bệnh viện, cô chỉ biết có khóc mà thôi. Về nhà, tình hình cũng không có gì thay đổi. Mỗi lần nghe tiếng chuông điện thoại, tim cô nhói lên đau đớn. Cô không muốn cho người yêu biết hoàn cảnh của mình, cô không muốn mình là gánh nặng của anh. Cô viết một lá thư nói rằng cô không thể chờ đợi anh ta thêm được nữa và quyết định chia tay.

    Kèm theo lá thư, cô gửi trả lại chiếc nhẫn. Chàng trai gửi hàng trăm lá thư, gọi không biết bao cuộc điện thoại, nhưng những gì cô có thể làm chỉ là khóc mà thôi.
    Cha mẹ cô quyết định chuyển chỗ ở, hi vọng cô có thể quên mọi thứ và sống vui vẻ hơn.
    Ở môi trường mới, cô học ngôn ngữ cử chỉ và bắt đầu một cuộc sống mới. Hàng ngày cô vẫn luôn tự nhủ phải quên người mình yêu. Một ngày, bạn cô tới và nói rằng chàng trai đã quay về. Cô bảo bạn đừng để cho anh biết chuyện gì đã xảy ra đối với cô. Từ đó, không có tin tức gì về anh nữa.

    Một năm trôi qua, người bạn của cô lại đến mang theo một cái phong bì. Đó là thiệp cưới của người yêu cũ. Cô choáng váng, đau khổ. Mở phong bì ra, cô thấy tên mình trong đó.
    Khi đang định hỏi chuyện người bạn, bỗng thấy anh đứng trước mặt. Anh dùng ngôn ngữ cử chỉ nói chuyện với cô: “Anh đã dành một năm để học ngôn ngữ cử chỉ. Vì anh muốn nói với em một điều, anh chưa bao giờ quên lời ước hẹn của hai ta. Hãy để anh là giọng nói của em. Anh yêu em.”
    Anh đeo nhẫn vào tay cô. Cô mỉm cười hạnh phúc.

    Truyện

  • Người lớn, con nít và điện thoại
    E-M

    Anh và em quen nhau qua một diễn đàn. Anh là “người lớn”, em là “con nít”. “Người lớn” lúc nào cũng xưng là ta, vui thì gọi “con nít” là nhóc, buồn thì kêu là mi, xem “con nít” như đứa em gái nhỏ.
    Và rồi một hôm “người lớn” lúng túng hẹn em đi uống cà phê, dặn đi dặn lại là đi một mình thôi. “Người lớn” nhìn trời nhìn đất, gãi đầu gãi tai rồi lấy hết can đảm nhìn thật sâu vào mắt em và nói: “Nhóc, ta thương… em! Nếu hai năm nữa vẫn thương em như thế này, ta sẽ nói là ta yêu em. Và nếu mười năm nữa tiếp tục thương em như thế này, ta sẽ cưới em”.
    Thẳng đuột. Ngang phè. Chẳng lãng mạn gì hết. “Con nít” phì cười mà cảm động vô cùng. Tình yêu của “người lớn” và “con nít” bắt đầu như thế đó.
    Tình yêu là hồi em mới mua chiếc điện thoại đầu tiên của Hãng S., chức năng thì đơn giản và chỉ lưu được 20 tin nhắn. Vì không thể lưu được nhiều tin nên mỗi lúc phải xóa một tin nào đó, em đều đọc đi đọc lại gần như thuộc lòng rồi mới ấn phím xóa.
    Tình yêu là khi hai đứa nghe lời đồng bọn rủ rê, mua điện thoại S.Couple. Hai chiếc điện thoại giống nhau y hệt, chỉ khác mỗi số cuối. Tha hồ nhắn, gọi nhau cả ngày. Gần tết thì “con nít” tung tăng đi mua sắm, hớ hênh sao đó bị mất điện thoại. Tiếc xót xa đến mấy ngày. Điện thoại vô tri nhưng tin nhắn có hồn. Số điện thoại mất có thể xin lại được, còn những tin nhắn ấy chắc chẳng bao giờ…
    Dạo mới yêu, mỗi lần giận nhau “con nít” thường tắt điện thoại. Dỗi hờn vu vơ cũng tắt máy cho “người lớn” lo sốt vó chơi. Và tình yêu là khi “người lớn” nói với “con nít”: “Đã bao giờ em biết cảm giác chờ đợi một người là thế nào không? Nhiều sáng anh thức dậy, trong tay vẫn nắm chặt cái di động…”.
    Và từ đó em không bao giờ tắt điện thoại, kể cả khi giận nhau.
    Tình yêu là khi anh giận em, chạy băng băng nửa tiếng dưới mưa về nhà. Về đến nhà không gọi điện được cho em, lại chạy ngược qua nhà em vì lo em có chuyện gì.
    Em đã quen với cảm giác luôn có một người chờ đợi.
    Em đã quen mỗi trưa cầm máy lên có một tin nhắn chờ sẵn, và mỗi tối anh gọi chúc ngủ ngon.
    Yêu thương đôi khi là lớn, đôi lúc lại giản đơn như hai ngón tay út vô tình chạm vào nhau.
    Tình yêu, chỉ đơn giản là những điều như thế.

    Truyện

  • xin cảm ơn đời vì tôi còn có mẹ .
    E-M

    Con không nhận ra sự già nua của Ba
    và quên mất tuổi đời của Mẹ
    Chỉ ước ao thời gian đừng qua lẹ
    để con mỗi ngày còn bé mãi, chẳng lớn lên.

    Con không nghĩ mình sống nhạt với Ba
    cũng không tin mình hững hờ với Mẹ
    Nhưng con giật mình vì những điều rất bé
    Ba Mẹ phải cậy nhờ người khác giúp cho

    Con không phải là người có lắm chuyên lo,
    vẫn chưa bao giờ cùng Ba nhỏ to câu chuyện
    về cuộc sống
    Cũng không phải người lo toan hàng đống,
    vẫn đếm không được một lần cùng Mẹ nhổ cỏ phía vườn hoang.

    Có thể con viết được những đoạn văn hay
    vẫn chưa bao giờ viết được bài thơ đầu tay cho Ba Mẹ
    Con học thêm nhiều từ ngữ kiêu sa mới mẻ
    Vẫn vụng về hoài hai chữ "cám ơn " đấng tạo ra mình

    Đâu phải con vô tình trước sự hy sinh của Ba
    và thờ ơ trước biển rộng bao la lòng Mẹ
    Điều may mắn ở đời sẽ chẳng bao giờ con cảm nhận
    cho đến ngày biết được mình sắp rời Mẹ rời Ba

    Rồi con sẽ là vợ người ta
    Chưa xa Ba mà đã thấy tủi thân vì thiếu người nâng đở
    Chưa rời Mẹ mà đã lạc loại vì sợ hụt hẫng tình thương
    Chưa một ngày con đền đáp công ơn mà nay vội bỏ đi xa
    để lại nỗi trống vắng quạnh hiu thêm lòng Ba Mẹ

    Con vẫn nhớ lời Ba dạy
    sống phải có nghĩa có nhân
    Con vâng dạ,
    nhưng chỉ ân cần với người dưng thiên hạ

    Mẹ thường nói đời có trả có vay,
    Con hồn nhiền "vay" mà đâu hay mình
    đắn đo chuyện "trả"?

    Con tự hào thừa hưởng từ Mẹ lòng can trường chung thuỷ
    và hãnh diện đón nhận nơi Ba tính đùm bọc nghĩa nhân
    Mà đêm nay lòng chợt khắc khoải phân vân
    Sao con sống chưa tròn câu hiếu thảo?

    Con vẫn viết Ba Mẹ không đòi hỏi con
    phải thật hoàn hảo
    Cũng không buộc con đền đắp ơn dưỡng dục sinh thành
    Nhưng chỉ những cử chỉ rất vặt vãnh chân thành
    liêu con có làm tròn, để giấc ngủ Ba Mẹ
    đêm về thanh thản?

    Con vẫn sống vô tư bình thản:
    Ba Mẹ ở đời là để sống cho mình
    Lúc ba mắng con bực mình tránh né
    khi mẹ rầy con dỗi hờn toan tính chuyện bỏ đi
    Và được mấy khi, con cảm ơn bữa cơm chiều mẹ nấu
    Có bao lần con xin lỗi lúc lỡ lời nặng nhẹ với Ba?

    Sự yêu thương đó chắc con sẽ chẳng bao giờ nhận ra
    nếu sống hoài trong vòng tay BA MẸ
    nay con tự tách mình lặng lẽ mới nhận ra
    29 năm qua con sống hững hờ với mẹ với ba

    Để tránh lúc muộn màng mới xin được thứ tha
    rồi hối hận hoài thì đã không còn ba còn mẹ
    nay con viết vài dòng từ tấm lòng con trẻ
    xin kính tặng Ba Mẹ
    thay những tháng năm dài
    lơ đểnh
    vô tình
    vì con nghĩ trên đường đời sẽ có lúc mỏi gối chùng chân
    lạc lỏng lắm nếu thiếu vắng tình thâm Ba Mẹ
    Và con lại quay về rất khẽ
    xin Ba Mẹ niềm tin, tiếp tục cuộc hành trình
    Cám ơn Ba đã tạo vóc tạo hình
    cho khối óc cho bầu trời cao rộng
    cám ơn mẹ ấp ủ tình thương nâng niu sự sống
    Gốc đạo vun bồi chắp đôi cánh ước mơ

    Và xin lỗi ba những ngày tháng ấu thơ
    Con cạn cùng khiến Ba giận đêm dài mất ngủ
    xin lỗi mẹ vì bao lần ấu trĩ
    Làm mẹ buồn nước mắt chảy ngược vào trong

    Ba mẹ cũng biết con là đứa rất ngông
    nên sẽ khập khiễng trên đường đời nếu thiếu người dìu dắt
    một mai này thiếu đắn đo cân nhắc
    con lại làm ba buồn mẹ khóc
    Nay con xin trước ở Ba tính độ lượng
    và ở mẹ lòng vị tha
    nếu có những điều vị khờ dại con lỡ gây ra
    hoặc cuộc sống khiến con thành kẻ thờ ơ lầm lỗi
    Xin Ba Mẹ hiểu trong con
    có một điều không đổi,

    Ba Mẹ là cội nguồn,
    là gốc rễ cuộc đời con...

    Thơ sưu tầm

  • xin cảm ơn đời vì tôi còn có mẹ .
    E-M

    **Mẹ

    **Cả cuộc đời mẹ vất vả vì con
    Từ thuở ấu thơ cho đến giờ khôn lớn
    Khi bước chân con không còn chập chững
    Gánh nước mỗi ngày mẹ như thấy nặng hơn.

    Chẳng có gì so được tình thương
    Của mẹ dành cho con như đất dành cho cây sự sống
    Dẫu biển kia có sâu có rộng
    Sánh chi bằng ở mẹ tấm lòng tiên.

    Dòng sữa ngọt ngào theo tháng năm con lớn lên
    Mẹ chăm chút cho con từng miếng ăn giấc ngủ
    Những lúc ngu ngơ con đâu có hiểu
    Mẹ đã vì con mà thành túng thiếu
    Chiếc áo vai sờn đạm bạc bữa cơm rau.

    Con chưa bao giờ thức trọn một đêm thâu
    Những sáng mùa đông con chưa một lần dậy sớm
    Để nhìn thấy ngoài trời từng cơn gió lớn
    Quẩy quang gánh hàng nặng lầm lũi mẹ đi.

    Mỗi lần con lên tỉnh dự thi
    Là đêm đó mẹ ở nhà thao thức
    Dẫu trong cuộc sống nhiều lúc con làm mẹ buồn lòng đôi chút
    Con biết rằng mẹ vẫn thương con

    Có tình thương nào có thể so sánh hơn
    Và suốt đời như tình thương của mẹ
    Nên dẫu trên đời này còn bao lời hay hơn thế
    Con cũng chỉ một lời thầm gọi: Mẹ ơi!

    Thơ sưu tầm

  • xin cảm ơn đời vì tôi còn có mẹ .
    E-M

    Mẹ Biết Không Con Rất Sợ Mùa Xuân

    Mẹ biết không con rất sợ mùa xuân
    Khoác tấm áo thời gian lên tuổi trẻ
    Mai nở vàng bao lần con trách khẽ
    Cánh én nào về lặng lẽ héo lòng con

    Mùa xuân đẹp làm khuyết mãnh trăng non
    Con lại sợ chẳng tròn câu hiếu thảo
    Khi sức khoẻ mẹ mùa xuân đã cướp ráo
    Bỏ lại là... phiền muộn với nỗi đau

    Mùa xuân vô tình, hời hợt biết bao
    Trút lên vai những nhọc nhằn mẹ gánh
    Chợ đời xa nên thân cò mõi cánh
    Chỉ mong sao con lành mạnh hơn người

    Nhưng mẹ ơi, con chẳng thể vui cười
    Khi mùa xuân lại về trên tóc mẹ
    Dẫu thế gian cho rằng xuân tươi trẻ
    Còn với con xuân bạc trắng như vôi

    Mẹ biết không con sợ phận mồ côi
    Phía chân đồi rồi hoàng hôn sẽ lặn
    Mùa xuân nhẩn tâm đem mẹ làm quà tặng
    Cho cát bụi mây trời, cho hoang vắng thời gian

    Con sợ lắm, sợ mùa xuân sẽ mang
    Nhiều muộn màng con chưa lần đền đáp
    Chữ "hiếu ân" nặng tình sâu lắng nghĩa
    Tới bao giờ mới trả hết hở xuân?

    Thơ sưu tầm

  • xin cảm ơn đời vì tôi còn có mẹ .
    E-M

    **Nói với mẹ!

    **Mẹ cũng có một thời như con
    Nên mẹ đừng trách con yêu người ấy
    Con cũng có 1 tình yêu nồng cháy
    Như thủa nào mẹ đã yêu ba!

    Đừng bắt con nghĩ đến chia xa
    Đừng giận con mỗi khi anh ấy đến.
    Đã bao lần con đã từng lỡ hẹn
    Với người ấy chỉ vì muốn mẹ vui!

    Hãy cho con dù chỉ 1 lần thôi
    Đc sống thật với lòng con mẹ nhé!
    Được sống thật với tình yêu tuổi trẻ
    Của chính con cho người ấy mà thôi!

    Nhưng mẹ ơi con cũng cần mẹ hiểu
    Dù con thuyền có chở con xa mãi
    Nhưng bến đỗ đời con mãi là mẹ
    Dù con đường có đưa con lạc lối
    Mẹ mãi là ánh sáng cuộc đời con!

    Mẹ ơi mẹ, con thật lòng muốn nói
    Dù lòng mình có yêu ai đi nữa
    Con vẫn yêu Mẹ nhất trên đời!

    Thơ sưu tầm

  • Thơ Tình Ngàn Năm Chưa Phai
    E-M

    Có lẽ nào ta không thuộc về nhau

    Có lẽ nào, ta lại phải xa nhau
    Anh một mình giữa mưa chiều lạnh giá
    Sau hôm nay phải quên đi tất cả
    Mọi con đường đều không rẽ về nhau…

    Có lẽ nào, chỉ một lời chia tay
    Em lặng lẽ quay lưng về phía nắng
    Và phía trước, những khung trời màu trắng
    Hạnh phúc nào, sẽ đón đợi chúng ta?

    Có lẽ nào, mọi thứ sẽ trôi qua
    Như con sông không trôi về bến đợi
    Đêm mùa đông mong chờ một ngày mới
    Sớm mai nào, anh lại đứng chờ em?

    Có lẽ nào, tình giống như giọt sương
    Đợi bình minh rồi vụt tan lặng lẽ.
    Có con gió thổi qua rất khẽ
    Mang em về nơi biển cả mù xa…

    Có lẽ nào, tất cả là giấc mơ…
    Phút nồng say mới đây rồi biến mất
    Anh nhận ra một tình yêu rất thật
    Nửa trái tim, nửa hạnh phúc viễn vông.

    Có lẽ nào, không có một ngày sau
    Phố mùa đông im lìm trong lạnh giá
    Và đâu đây những nỗi buồn rất lạ
    Khi ta yêu, nhưng đâu thuộc về nhau…

    Thêm một...

    Thêm một chiếc lá rụng
    Thế là thành mùa thu
    Thêm một tiếng chim gù
    Thành ban mai tinh khiết

    Dĩ nhiên là tôi biết
    Thêm một lắm điều hay
    Nhưng mà tôi cũng biết
    Thêm một phiền toái thay

    Thêm một lời dại dột
    Tức thì em bỏ đi
    Nhưng thêm chút lầm lì
    Thể nào em cũng khóc

    Thêm một người thứ ba
    Chuyện tình đâm dang dở
    Cứ thêm một lời hứa
    Lại một lần khả nghi

    Nhận thêm một thiếp cưới
    Thấy mình lẻ loi hơn
    Thêm một đêm trăng tròn
    Lại thấy mình đang khuyết

    Dĩ nhiên là tôi biết
    Thêm một lắm điều hay.

    Kỷ niệm - Trần Thanh Thúy

    Giữa chúng ta không có một ô cửa màu xanh
    Nơi tình yêu thả những nụ cười đầu tiên vào khoảng trời ngập gió
    Giữa chúng ta chưa một lần hò hẹn
    Để em đứng đợi anh dưới góc khuất nẻo đường.

    Chưa kịp có gì mà đã vội xa nhau!

    Mỗi lần soi gương
    Một người con gái mắt đen cứ nhìn em chế giễu
    Cười nụ cười khó hiểu
    Vì sao ta không yêu nhau?

    Có nghĩa gì đâu những buổi chiều
    Mọi buồn vui chúng mình đều chia sẻ
    Cớ sao mà lòng lặng lẽ
    Để suốt cuộc đời này ta không thể đến với nhau?

    Rồi mãi mãi về sau anh không bao giờ biết được
    Em đã vắt kiệt mình hoá đá nỗi cô đơn!

    Và anh sẽ có một khung cửa sổ màu xanh
    Mở ra một khoảng trời riêng rộng lớn
    Sao anh không dõi tìm em, nỗi- cô – đơn nơi cuối đường đứng đợi
    Để suốt cuộc đời này ta vẫn chẳng là gì của nhau!!!

    Giày Chân Trái

    Có một nỗi buồn không đáy của thời gian…
    Có một nỗi buồn không tan trong thời gian không đáy…
    Có một nỗi buồn của chiếc giày chân trái…
    Chưa tìm được chiếc giày chân phải để thành đôi…

    Anh ơi !
    Em chỉ dám gọi anh khe khẽ vậy thôi.
    Chỉ dám để anh nằm im trong trí óc.
    Chỉ nhìn hình anh những lần em khóc.
    Chỉ liếc mắt trông anh trong cái cười buồn.
    Có biết bao dòng nước mắt đã tuôn.
    Bao ngày bao đêm em khóc vì anh như thế…
    Chính em đây cũng chẳng thể nào đếm xuể.
    Chỉ biết rằng em còn khóc nữa vì anh.
    Cuộc đời em như chiếc lá mong manh.
    Em cần có một cành cây để vun tựa.
    Em cần có anh để làm chỗ dựa.
    Nhưng em không thể sao lại thế hở anh ?
    Tự lòng em con tim em mách bảo em không đành.
    Lấy mất anh từ tay người bạn ấy.
    Người đã khổ hơn em gấp mấy.
    Nhưng trong em vẫn cháy bỏng tình yêu.
    Dù em muốn gặp anh mỗi chiều.
    Muốn trò chuyện cùng anh mỗi tối.
    Mỗi sáng dậy muốn nghe giọng anh nói.
    Mà sao em phải nén lòng em.
    Mỗi lần đi qua em chẳng dám ngẩng xem.
    Chẳng dám nhìn vào mắt anh sâu thẳm.
    Dù trong lòng em em muốn lắm.
    Cái nhìn anh bắt gặp cái nhìn em.

    Thôi anh cứ đi đi để lại một mình em.
    Một mình em với nỗi buồn không đáy.
    Với nỗi buồn của chiếc giày chân trái.
    Có chiếc giày chân phải chẳng thành đôi.
    Thì tình ta chỉ có vậy thôi.
    Em sẽ cố quên anh anh nhé.
    Em sẽ không nhắc tới anh thêm nữa.
    Liệu em có làm nổi điều đó không anh ?

    Thơ sưu tầm

  • xin cảm ơn đời vì tôi còn có mẹ .
    E-M

    **Người đàn bà thứ 2 **

    **Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
    Bởi trước con anh ấy là của mẹ
    Anh ấy có thể yêu con cả một thời trai trẻ
    Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi.

    Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
    Hình bóng mẹ lồng vào tim anh ấy
    Dẫu bây giờ con được yêu thế đấy
    Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai.

    Mẹ đừng buồn những chiều hôm, những ban mai
    Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
    Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
    Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh.

    Con chỉ là cơn gió mong manh
    Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong trái tim anh ấy
    Nhưng có một tình yêu luôn rực cháy
    Anh ấy chỉ dành cho mẹ, mẹ ơi.

    Anh ấy có thể sống với con suốt cả cuộc đời
    Cũng có thể chia tay trong ngày mai, có thể
    Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
    Dù thế nào, con cũng chỉ thứ hai.

    Phan Thị Vĩnh Hà**

    Thơ sưu tầm

  • Thơ Tình Ngàn Năm Chưa Phai
    E-M

    Người đàn bà đến với đời anh sau em
    Tác giả : Đoàn Ngọc Thu

    Người đàn bà đến với đời anh sau em
    Chắc phải hơn em về mọi mặt
    Vì có thế anh mới đánh đổi
    Những hạnh phúc - khổ đau từng cóp nhặt - chúng mình.

    Người đàn bà đến với đời anh sau em
    Chắc hẳn có tình yêu mãnh liệt
    Vì thế " tiếng sét ái tình"
    Mới phá vỡ bao năm mình chung sống

    Anh của em ơi
    Em biết không thể níu giữ nữa rồi
    Khi em nhìn vào mắt anh sâu thẳm
    Em không còn giữ được ngọn lửa chính em đã thắp
    Không đâu, lời oán trách
    Dù anh đi, mang của em hạnh phúc theo mình
    Chút hi vọng vỡ tan thành đau nhức
    Kỷ niệm trĩu ngực trời đêm.

    Tình yêu ấy liệu có thể lãng quên
    Em đánh rơi tim mình vào quá khứ
    Chỉ xin gửi anh một lời nhắn nhủ
    Đừng làm đau khổ người đàn bà đến với đời anh sau em!


    Em mặc thật xinh trong đám cưới của anh

    Nhận tấm thiệp hồng anh gửi ở trên tay
    Chầm chậm mở ra, mong thời gian ngừng lại
    Em đọc mãi tên anh ghi bên trái
    Cạnh tên anh, tên cô gái không quen

    Đám cưới anh, người bên người đông chen
    Hoa lộng lẫy, rượu tràn li, đèn rực rỡ
    Em bước xuống xe, bao ánh nhìn ngưỡng mộ
    Em mặc thật xinh trong đám cưới của anh

    Mọi người vui, mọi người hát, mọi người ăn
    Em cũng hát, cũng ăn, cũng cười nghiêng ngả
    Ai cũng bảo hôm nay em đẹp quá
    Em mặc thật xinh trong đám cưới của anh

    Cô dâu bước bên anh, đôi mắt long lanh
    Anh lướt qua em, cúi chào trong hạnh phúc
    Em thì thầm chúc anh nhiều lời chúc
    Kỷ niệm xa xăm ơi sao bất chợt ùa về

    Thuở hẹn hò tràn ngây ngất si mê
    Êm dịu, đắm say biết bao lời anh nói
    Con đường vắng giờ mình em đứng đợi
    Con sóng của ngày xưa nay đã thật xa rồi

    Em mỉm cười, nâng cốc, lệ tuôn rơi
    Cô ấy đã của anh, em chẳng là gì nữa
    Ai sẽ đón đưa em, bờ vai nào em tựa
    Em thật xinh đơn lẻ giữa muôn người…

    **Ngày không anh
    **Tác giả : Hạnh Nguyên

    Có những ngày rộng quá một tầm tay
    Gió không biết vịn vào đâu
    Em không biết vịn vào đâu
    Dã quỳ vẫn vô tình nở dọc ray tàu
    Sự kiêu kỳ mang vẻ đẹp tầm thường
    Mở to mắt, ngước nhìn mặt trời
    Đầy thách thức
    Ở chính giữa niềm kiêu hãnh
    Là hụt hẫng màu vàng
    Sự kiêu kỳ biết vịn vào đâu?

    Có những ngày vụn như nỗi hoang mang
    Sự vô nghĩa không thể hiểu nổi mình
    Trong giới hạn ngột ngạt của những gì cho là ý nghĩa
    Mơ hồ vụt khỏi cái nhíu mày
    Lang thang như kẻ khốn cùng không chốn dừng chân
    Chông chênh
    Ý nghĩ không biết vịn vào đâu
    Em không biết vịn vào đâu

    Có những ngày chật chội như một cái nhà gương
    Quay về hướng nào cũng chỉ thấy chính mình
    Những phiên bản méo mó đầy thói xấu
    Hình như mình đã chẳng nhận ra
    Em muốn bỏ hoang tất cả những xấu xa
    Lòng sẽ rộng thêm
    Bình yên sẽ tự tìm được nơi trú ngụ
    Chờ niềm vui bằng niềm vui cũ
    Đón nỗi buồn bằng một cái mím môi

    Có những ngày như thế
    Ngày không anh

    Thơ sưu tầm

  • Thơ Tình Ngàn Năm Chưa Phai
    E-M

    Dối lòng mình … thì có tội ko anh ?!!

    Đừng trách em sao không trả lời anh !
    Hai tiếng “có”, “không” sao … mênh mông quá
    Em hỏi gió … gió lắc đầu buồn bã
    Em hỏi mây … mây hờ hững trôi xa

    “có” hay “không” tất cả sẽ nhạt nhòa
    Bao nghiệt ngã giữa hai chiều quên - nhớ
    Mưa chiều nay … bao nhiêu bong bóng vỡ
    Tím cả góc trời … nỗi nhớ không tên

    Nhớ nhau nhiều nhưng vẫn mãi lặng im
    Bởi khoảng cách vô hình … nhưng rất thực
    Sợ chạm tay … vỡ tan … miền ký ức
    Dối lòng mình … thì có tội ko anh ?!!

    Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu!
    Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
    Nhưng không phải yêu nhau,
    Mà là yêu người khác.

    Anh sẽ nắm tay một người con gái
    Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
    Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
    Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác...

    Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
    Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
    Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
    Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
    Tại đường phố đông người
    Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.

    Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
    Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
    Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
    Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh...

    Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
    Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
    Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
    Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.

    Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
    Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
    Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
    Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa...
    Em nghe lại những bản tình ca
    Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế
    Vẫn say mê như chưa hề cũ
    Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau

    Thơ sưu tầm

  • Thơ Tình Ngàn Năm Chưa Phai
    E-M

    Em chưa mặc áo cô dâu

    Em chưa mặc áo cô dâu
    Mà anh vội bước qua cầu đành sao
    Đau thương ta gởi trao nhau
    Chỉ còn ảo ảnh đằng sau cuộc tình

    Em chưa quên một bóng hình
    Khắc sâu tận đáy tim mình bấy lâu
    Sao anh chối bỏ mộng đầu
    Để rồi tan vỡ đôi câu hẹn thề

    Em chưa má cận môi kề
    Bên ai khác để lối về mình anh
    Nở nào anh lại xa xăm
    Bên ai khác để âm thầm mình em

    Em chưa lỗi nhịp tơ duyên
    Áo cô dâu vẫn dành riêng một người
    Nhưng giờ người ấy quên lời
    Sang sông bỏ lại một người đợi mong

    Em chưa pháo cưới rượu hồng
    Mà anh nên nghĩa vợ chồng cùng ai
    Tình đành theo gió mây bay
    Nhưng em mãi nhớ những ngày bên nhau

    Em chưa mặc áo cô dâu
    Chỉ mình anh bước qua cầu... chia xa...
    Mắt rươm rướm lệ nhạt nhòa
    Người đổi thay mặc tình ta bẽ bàng

    Thơ sưu tầm

  • Thơ Tình Ngàn Năm Chưa Phai
    E-M

    Em Đi

    Chuông nhà thờ đang buồn bã gióng vang
    Ta cứ tưởng tiếng bước nàng quay lại
    Ta ngồi đó, bình yên, hồn điên dại
    Mắt cứ nhìn vào một cõi xa xăm

    Xa xa kia, trong lặng lẽ, em nằm
    Nằm trong cỗ quan tài buồn, lạnh lẽo
    Đóa hoa trắng bên em nhìn như héo
    Cho dù hoa còn đang rất là tươi

    Ta bỗng nghe vẳng lại tiếng em cười
    Rồi chợt nhớ là em không cười nữa
    Ta chợt thấy dáng em ngoài khung cửa
    Rồi ngỡ ngàng, em nằm giữa nơi đây

    "Thiên thần ơi, nếu người có qua đây
    Xin hãy dẫn người yêu tôi về nhé!"
    Ta nói khẽ, rồi thầm trong lặng lẽ
    Giọt lệ buồn lăn khẽ xuống bờ môi

    "Thiên thần ơi, người không trả em tôi
    Thì xin hãy dẫn tôi theo người nhé!
    Ở bên em, tôi không còn quạnh quẽ
    Được gần em, tôi bán rẻ linh hồn"

    Ngày buồn tàn dần theo ánh hoàng hôn
    Ở trong ta, ngày đã là đêm tối
    Ngày không em, ngày qua sao quá vội
    Ngày không em, ngày gọi gió mưa về

    Trong cơn mưa, ta đi giữa u mê
    Không còn biết lối về là đâu nữa
    ta không thể giữ hồn mình được nữa
    Ta buông xuôi, bàn chân bước qua lề

    Ta một mình trong mưa, lạnh tái tê
    Nghe như gió đưa về từng hơi thở
    Rồi trước mắt, cửa thiên đường vụt mở
    Sáng chói loà, ta đã ở bên em.

    Chiến Tranh

    Em đã đoạt anh từ tay người đàn bà kia
    Giống như người đàn bà kia đoạt anh từ tay người đàn bà khác
    Bỗng chốc anh trở thành tư bản
    Trong tay những kẻ chỉ yêu tiền

    Ghen như sôi và giận như điên
    Người đàn bà với trái chín trên tay vừa bị rớt xuống đất
    Ghen như sôi và yêu như điên
    Người đàn bà với ước mơ đang thành sự thật
    Anh, dễ thương như cây và hiền lành như đất
    Trong tay những kẻ chẳng yêu vườn!

    Em đã đón anh về
    Nhưng chắc gì giữ anh được lâu hơn
    Rồi sẽ có một người đàn bà khác
    Anh vốn yếu mềm và biếng nhác
    Miếng mồi của chiến tranh man rợ diệu kỳ
    Em sửng sốt nghĩ đến một ngày anh lại bỏ ra đi...

    Thơ sưu tầm

  • Thơ Tình Ngàn Năm Chưa Phai
    E-M

    Anh Đi

    Anh biết anh đi, em rất buồn
    Ngày đi, anh biết trời mưa tuôn
    Không phải là mưa trời nặng hạt
    Mà mưa từ đôi mắt em buông

    Anh biết tình ta có rất nhiều
    Nhưng thời gian chẳng có bao nhiêu
    Anh đi, tình hãy còn xanh lá
    Như màu xanh của áo em yêu

    Anh biết rằng em cứ chờ anh
    Cho dù mộng đẹp đã không thành
    Anh quen mùi hoa trên bia mộ
    Anh quen tiếng bước chân thăm anh

    Nhưng em có biết hỡi em yêu
    Anh trách thầm anh, trách rất nhiều
    Vì anh không có bên em nữa
    Không thể trao em con tim yêu

    Anh biết là em yêu rất buồn
    Là em vẫn cứ nhớ anh luôn
    Tình ta giờ chỉ là mộng ảo
    Lời hứa trăm năm, hẹn hứa suông

    Anh nằm nơi đây, trong đất lạnh
    Anh đâu còn biết đến đau buồn
    Chỉ có mình em là vương vấn
    Ôm hoài tình cũ mãi không buông

    Anh biết em buồn những ngày qua
    Nhớ bao kỷ niệm đã trôi xa
    Nhớ từng góc phố chân quen bước
    Nhớ nụ hôn xưa dưới hiên nhà

    Nhưng em yêu hỡi những ngày vui
    Anh đã mang theo, đi mất rồi
    Em còn ở lại, còn gì nữa?
    Chỉ còn kỷ niệm đớn đau thôi

    Yêu một người khác có tội gì
    Anh đâu bảo em quên anh đi
    Cứ cùng người ấy đi thăm mộ
    Thì anh cũng chẳng trách em chi

    Hay là cứ tìm người giống anh
    Cho dù người đó chẳng là anh
    Nhưng mà em cũng thôi vương vấn
    Cùng với người ta xây mộng lành

    Anh đi mà còn lải nhải nhiều
    Chỉ bởi là vì anh rất yêu
    Rất yêu và mong em hạnh phúc
    Cho đời em thôi khỏi cô liêu

    Thơ sưu tầm

  • Thơ Tình Ngàn Năm Chưa Phai
    E-M

    **Chat Cô Đơn

    **Anh từng chờ Chat những buổi đêm
    Đợi mặt cười Yahoo em bật sáng
    Exit rồi những tháng ngày lơ đãng
    Thả hồn mình vào Desktop cô đơn.

    Trong bóng đêm ánh Mouse sáng chập chờn
    Nghe Hard disk xạc xào như quét rác
    Ngồi lặng im nhìn Display ngơ ngác
    Thoảng đâu đây tiếng Buzz đã xa rồi.

    Login đi dẫu chỉ một lần thôi
    Để được dùng Headphone nghe em hát
    Khung cửa sổ những Icon bàng bạc
    Soi bóng mình lặng lẽ xuống Keyboard.

    Bức thư tình anh đã cố Download
    Edit rồi thả trôi trên nỗi nhớ
    Yahoo ơi! Có ích gì than thở?
    Invi(...sible) rồi chẳng thể thấy được đâu
    Sign-in nhìn lặng lẽ bước qua nhau
    Để Archive còn lưu theo ngày tháng.

    File còn đó chứa tình anh trong sáng
    Cho con tim Run mãi mãi không về
    Sẽ cố Wait...đến lúc nó ngủ mê
    Compress lại không còn tương tư nữa.

    Có những lúc Admin anh tự hứa
    Design hoài vẫn mãi một trái tim
    Zip lại rồi đôi mắt bỗng lim dim
    Không nỡ giấu, Send đi thì sợ mất.**

    **

    Phố Núi

    Phố núi ơi, phố núi có mù sương
    Khi em đã không còn nơi đây nữa?
    Con dốc cũ, dài, quen từng cánh cửa
    Bỗng dài thêm khi đã chẳng còn em

    Phố núi ơi, phố núi có nhớ em?
    Chứ ta biết, ta nhớ em nhiều lắm
    Nhớ nụ cười hiền, nhớ môi em thắm
    Đôi mắt làm ta chết đuối bao năm

    Phố núi ơi, phố núi có vấn vương
    Từng tiếng bước chân em đi trên phố?
    Ta nơi đây nghe tiếng chuông chiều đổ
    Hồn lâng lâng mơ em bước quay về

    Phố có yêu và có thấy say mê
    Màu áo xanh, em về tan buổi học?
    Tiếng em bước dịu dàng trên con dốc?
    Tiếng em cười và mái tóc em bay?

    Phố núi ơi, khi em trở về đây
    Xin hãy gởi dùm ta lời yêu ấy
    Nếu như em không trở về cũng vậy
    Xin giữ hoài lời yêu ấy dùm ta

    Tôi thích bài này vì nhắc tôi nhớ đến A-N-H ngày ở DaLat

    Thế nghĩa là...!

    Thế nghĩa là anh chẳng còn nghĩ đến em vào mỗi sớm mai
    Chẳng còn muốn gọi điện vào mỗi tối
    Chẳng còn đang làm việc bỗng nhắn tin chỉ nói
    “Anh nhớ em…”

    Thế nghĩa là anh muốn em quên
    Khó gì đâu, chỉ toàn là lời nói
    Chưa một cái nắm tay
    Chưa một ánh nhìn bối rối
    Có gì mà chẳng quên…

    Thế nghĩa là anh chọn con đường chẳng có em
    Đường sỏi đá hay rải hoa cũng là anh đã chọn
    Anh đi cẩn thận, nhớ nhìn sau trước
    Sỏi đá đã đành,
    nhưng hoa cũng rất có thể lẫn gai

    Còn em sẽ đếm những ngày dài
    Mới hôm qua
    đã hôm nay
    lại sắp mai mất rồi...

    Thơ sưu tầm

  • xin cảm ơn đời vì tôi còn có mẹ .
    E-M

    Tình Thương
    Tình thương là gì hỡi mẹ
    Ngày nào mẹ đã cho con
    Có phải là dòng sữa ngọt
    Thơm hơn nước suối đầu nguồn

    Tình thương là dòng nước mắt
    Mẹ buồn những lúc con sai
    Đòn đau con buồn bật khóc
    Roi buông, lệ mẹ tuôn dài

    Tình thương là những nụ cười
    Là dòng nước mắt mừng vui
    Những khi con làm việc tốt
    Khi con vững bước vào đời

    Tình thương mẹ cao vời quá
    Bao giờ trả hết mẹ ơi
    Một lòng con xin ghi nhớ
    Yêu thương mẹ mãi muôn đời

    Thơ sưu tầm

  • xin cảm ơn đời vì tôi còn có mẹ .
    E-M

    Viết cho mùa Vu Lan

    Hoa hồng đỏ hay hoa hồng trắng
    Đóa hoa nào cài áo hôm nay
    Khẽ buông một tiếng thở dài
    Lấy cành hoa trắng em cài áo em

    Hoa hồng đỏ cho ai còn mẹ
    Hoa trắng thì cho kẻ như em
    Đêm đêm hay đứng bên rèm
    Thầm thương nhớ mẹ, thầm thèm lời ru

    Thương và nhớ thì nhiều vô kể
    Nhưng cùng ai kể lể tâm tình
    Bây giờ chỉ có một mình
    Nhìn qua nhìn lại chỉ mình cô đơn

    Nhìn khung ảnh khói hương nghi ngút
    Nhớ ngày xưa những lúc cận kề
    Bây giờ nghĩ lại tái tê
    Đâu còn với mẹ đi về quê xưa

    Này ai đó giữa đời nông nỗi
    Có khi nào bắt lỗi mẹ cha
    Chỉ là hờn giận thôi mà
    Đừng nên để ý khổ là về sau

    Khi mà ở quanh ta quạnh quẽ
    Không còn ai chia sẻ buồn vui
    Nhớ ngày xưa đó qua rồi
    Làm sao tránh được lệ rơi một dòng

    Thơ sưu tầm
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng