À tớ quên một cái là mục Muzik của amin,tớ thấy nên thêm phần nhạc tổng hợp thay cho Micheal Learn To Rock vì post mỗi nhạc ông ý nghe cũng chán.Nhạc tổng hợp để mọi người kể cả tớ - những con dân trung thành với nhạc nước ngoài có cơ hội gửi tới bạn bè những bài hát tiếng anh hay nhất và đều thuộc top hit :47:
Sổ hành trình — lời nhắn
-
Một đề nghị mang tính chất riêng tư! -
Một đề nghị mang tính chất riêng tư!Có thể mở thêm một số mục như Tâm sự của tôi và Gửi tới người ấy cho vào Phần Góc Riêng ấy?
Tớ thấy diễn đàn nào hầu hết đều có những mục này để thành viên tha hồ post cảm xúc ý nghĩ của mình và những điều muốn nhắn gửi tới người thương yêu hay bạn bè.
Ngoài ra,có thể thêm mục Nhật ký Đà Lạt Hoa để các bạn viết về từng ngày diễn ra của diễn đàn như thế nào và mỗi người chỉ được post 1 bài ở mục này trong một ngày==> tránh tình trạng spam!
Còn vấn đề nữa là những mục không có bài hoặc chẳng ai tham gia nên xóa bớt để gương mặt diễn đàn trong đẹp hơn?Thế giới di động hình như không cần thiết? -
Villa _ Biệt thự của DalatbÓc tEm chO pẠn!:X
cÁi piC thỨ 6 hỲnH nhƯ chỖ ấY bÂy giỜ nÀ nhÀ hÀng Ming củA trUnG quỐc rỒi :D -
Cô gái rơi từ tầng 4 ĐH NgoạicÁc pẠn biẾt cÔnG tY vỆ sĨ Trấn Long khÔng?vĂn phÒnG nẰm trÊn đưỜnG YersIn giỜ chuYểN vỀ Hai bÀ trƯnG đÓ.
-
Cô gái rơi từ tầng 4 ĐH NgoạitẠi tỚ tỪnG lÀm nỮ vỆ sĨ ,bÁc tỚ nÀ tRưỞng pHònG cẢnH sáT hÌnH sỰ nÊn tỚ đưỢc hỌc chÚt ít đỦ sàI mÀk?
-
Girl SG không thua girl DalatThế này thì phải nói ngược lại mới đúng ý chứ nhỉ?Girl Đl giờ toàn chạy theo Gu của SG >"< ( bức xúc nhưng vẫn nói ra vì điều đó đúng mà)cÁi thứ 7 mÁt mẻ nhỜ??
-
Khi đại nạn đến anh có thể nắm chặt tay em không?Nếu Tình Yêu Tan Vỡ...
Bạn đã từng trải qua một cuộc tình đẹp,lãng mạn và đầy ắp kỉ niệm đáng nhớ.Ngay khi chia tay với người ấy,bạn sẽ biết thật khó khăn để quên đi những gì hai người đã từng có với nhau.Những ngày đạp xe rong ruổi dọc con phố đầy lá rụng,những chiều ngồi bên nhau đợi hoàng hôn buông xuống hay những khi giận hờn khóc như mưa trên bờ vai người ấy...Tất cả đối với bạn vẫn như còn mới nguyên.
Nhưng bạn có biết chính những kí ức đẹp đẽ ấy sẽ làm bạn đau khổ nếu bạn cứ muốn nó " sống ".Chẳng pahỉ ngẫu nhiên mà nhiều người khuyên bạn " Hãy để quá khứ ngủ yên ",điều này thực sự có ý nghĩa khi bạn bắt đầu một cuộc tình khác.Hãy quên chuyện cũ để bắt đầu chuyện tình yêu mới.Với thời đại bây giờ, khi bạn thất bại trong tình yêu đầu và thề rằng không bao giờ yêu ai nữa thì quả thật là quá Sai Lầm!Bạn sẽ sống suốt 50 năm cuộc đời mà vẫn nhớ đến mối tình đầu và giữ cho nó vẹn nguyên hình ảnh đẹp đẽ trong tim bạn chứ?
Không có một liều thuốc nào giúp bạn quên đi chuyện tình cũ hữu hiệu bằng thời gian.Đừng sốt ruột và cũng đừng cứng nhắc.Một nguyên tắc nhiều người muốn nhắc bạn là " càng cố quên thì càng nhớ ",vậy nên bạn chẳng cần phải cố.Bạn hãy sốngt hật với tình cảm của mình,không cần cố che giấu nỗi đau mà bạn đang trải qua.Chính những người xung quanh sẽ giúp bạn xoa dịu nỗi đau và nhanh chóng quên đi quá khứ.
-
Hãy Trân Trọng Những Gì Bạn Đang CóOh bÓc tEm!!!!:D Cái nÀy hO^ì tRưỚc tỚ cŨnG pOst chO 4rUm cŨa tỚ,mÀ hìnH nhƯ 4rUm hAy diendan nàO cŨnG cÓ thỲ phẢi?đÚnG nÀz nÊn trÂn trỌnG nhỮnG gỲ đà vÀ đaNg cÓ,cẦn thÊm khOản tiẾt kiỆm nỮa.TiẾt kiỆm đỂ ủnG hỘ nhỮnG nGưỜi thiẾu , khÔnG cÓ , cÓ íT hƠn mỲnK nhƯ trOnG pic tRêN!
-
Cô gái rơi từ tầng 4 ĐH NgoạiÝ cÁi hỲnH đẦu tiÊn Áz===> chƯa mƯa====>SâN rÁo trƠn mÀz :((~
mÀ lẠ nhỜ? khÔnG fẢj thÀnH viÊn cỦa trƯờNg mỪz nẠi chẠy vàO đÂy chẾt chẮc tíNh hY sInH cẢm tỬ đỂ bÔi xấU hÌnH ảNh cỦa trƯờNg Ý?mÀ hỔnG cÓ Ai nHìN thẤy thỲ kỂ cŨnG lẠ thẬt??? -
Người chồng - người cha nhẫn tâmThực ra tớ cũng là một trong những nạn nhân của nạn bạo hành gia đình.Nhưng tớ từ bé đã tập cho mình một ý chí kiên cường không khuất phục, đến nỗi mà bây giờ tớ vô cảm với tình yêu.Tớ th7ường xuyên chịu những trận đòn vô cớ ,ba tớ bỏ rơi tớ từ khi 5 tuổi nhưng tớ vẫn nhớ như in cái ngày ông ấy nắm chân tớ thốc ngược đầu xuống đất và cứ thế mà đập.Còn với mẹ thì tờ không thể cảm nhận được tình thương vì tớ không được dạy cho cách hiểu nó như thế nào.Có lẽ vì còn hận ông ấy mà tớ trở thành cái thớt bất đắc dĩ mỗi khi bà ấy tức giận...Có những khi bị bỏ đói, những khi bị nhốt ngoài cửa nhà và ngủ qua đêm bên hiên với cái lạnh cắt da cắt thịt của trời Đà Lạt.Chắc chỉ có người trong cuộc mới hiểu nỗi đau muốn tố cáo mẹ mình với chính quyền để vơi đi phần tổn thương da thịt nhưng rồi lại không nhẫn tâm đẩy người mẹ ấy vào vòng luật pháp vì vơi đi cái này thì dâng đầy cái kia,trái tim người con sao có thể ...Tớ yêu mẹ dù mẹ luôn hững hờ với tôi.Có ai hiểu mỗi khi muốn nói lên một câu :"Con yêu mẹ " nhưng lại nghẹn họng vì mình đã 19 tuổi đâu thể trẻ con và yếu đuối thế?Có ai đau hơn khi chịu đòn oan mà không thể giải thích hay phát nên một lời nào?Vì nói thì cho là cãi ,không nói thì bảo khinh người???Trải qua 19 năm cuộc đời chưa một lần thực sự yêu thương ai,vì sợ lắm,sợ mỗi khi yêu ai đó sẽ bị tổn thương hoặc vì mình không biết yêu nên làm tổn thương đối phương.Cảm giác lạnh đến tê tái khi chỉ có một mình trong căn phòng trống nhớ lại những kí ức đau thương mình phãi trải qua và không thể né tránh thực tại,ai đã từng ???
-
Tìm người "lạ" - chưa quen - sắp quen - sẽ quenTỜ RƠI
**Cộng hòa xã hội chủ nghĩa " Độc Thân "
Độc ...- Tự Do - "Chưa" Hạnh PhúcTớ tên nàz : Tiểu Nhi :hihi:
Oe Oe ngày 22 tháng 10 năm...nào đó:gif_23_10:
Hiện đang quy ẩn giang hồ tại "Tuyệt tÌnh cỐc",đườnG Hà Huy Tập, Đà nẠt cItyrUm.
Nay tỚ xYn trÂn trỌng thÔnG báO tỲm nGưỜi " nẠ " à " lẠ ".TìM mỘt nGưỜi vỚi nhỮnG đẶc điỂm nhÂn dẠnG nhƯ saU ::34:
**
-Nàz mỘt thẰnG cOn zAj ( Ô,tẤt nhiÊn rỒy ):kaos_chirol_lovely:
-cÓ tÓc ( khÔnG tỲm tiỂu sƯ đI tU ):14:
-kaO trÊn 1 m 5 ( nÙn qUá sỢ...):5:
-kÂn nẶnG ( vÔ tƯ ):46:
-xYnH mỘt tÝ , kiÊu mỘt tÝ , dỄ thƯơnG mỘt tÝ , đÁng yÊu mỘt tÝ,kUte mỘt tÍ ...vÂn vÂn vÀ vÂn vÂn kÁi mỘt tÝ...:20::2:
-Bít đÙa ,khÔnG giỚi hẠn khẢ nĂnG nÓi.:kaos_chirolp_as:
-khÔnG giỚi hẠn tuỔi tÁc.:kaos_chirol_bak1:
-chƯa vỢ hOặc bẠn gÁi (tỚ sỢ bỴ đÁnh ghEn nẮm):38:
-Thẳng thắn, biết cách cho lời khuyên đúng lúc và hợp lý.:47:
-Địa chỉ :cÓ thỂ nÀz bẤt kỨ đÂu.:44:**Những bạn nào tự thấy khả năng và bản thân phù hợp với các yêu cầu trên hoặc ai phát hiện ra có người như thế xin liên hệ ngay và " gấp " địa chỉ yahoo : kim_min_zee@yahoo.com .
Sau khi tìm được "Tình yÊu lÝ tưỞnG " ,tỚ sẼ chÂn thÀnh hẬu tẠ. **:smiles_39::thankyou::56: -
HOT : Bé Điệu...9x Đà Lạtqua nời nhẬn xÉt cỤa cÁc páC mỲnK đOáN eM lÀy : mẮt tO (theo pelove306),kute (theo lời joedie),đẸp (theo lỜi aliboboalo) cỘnG vỚi lỜi giỚi thiỆu Điệu 9x thỲ....tÓm nẠi nÀz...đOán hỔnG rA!:nhiumay:
-
Mưa mùa thu...Tình hỡi...cho tôi được yêu một người,
Để biết trái tim này mong chờ gì...
Hạnh phúc...sẽ không là mãi mãi,
Vẫn mong lần này tình yêu sẽ muôn đời... -
Máu trên vai anh, là của em đấy......Chẳng lẽ chỉ có cái chết mới có thể chứng tỏ mình thực sự yêu một người và luôn hy sinh vì người ấy mặc cho họ vẫn hiểu lầm mình?
Cô gái ấy giống mình thế nhỉ?Có điều giá mà mình có đủ dũng khí để tự sát,có đủ nhẫn tâm bỏ lại toàn bộ người thân đang sống để chứng tỏ cho người ấy hiểu một điều rằng mình chẳng bao giờ phản bội hay muốn bôi xấu người ấy... Thật may là thời gian có thể làm người ta quên đi tất cả...
Từng lời hát vẫn vang vọng đâu đó...
** " Dẫu biết vách ngăn tình yêu chúng ta là biển khơi...
Nhưng nếu đã yêu nhau rồi
Nếu đã cho nhau một đời
Có khó khăn chi thì vẫn có em chờ đợi anh...
...Mình mãi quên nhau thật sao...?"** -
Màu đỏ**- Mặt trời có màu gì?
- Để người ta nhớ lại coi, à, nó có màu lửa. Anh biết lửa không? Nó rất nóng.
- Thế cỏ có màu xanh như thế nào?
- Xanh như mùi lá vậy! Xanh êm ái, xanh như giấc ngủ dịu dàng vậy!
- Vậy màu vàng thì sao?
- An đưa tay cho Tuấn đi!
- Để làm gì? Đây này!
- Đâu?
- Đây!
- Ờ, được rồi, mình đi nhé!
- Đi đâu?
- Ra ngoài sân.
- Có gì ngoài đó vậy?
- Có nắng.
- Sao Tuấn biết ngoài đó có nắng?
- Ờ, tối nào Tuấn cũng nghe thời tiết!
An gật đầu rờ rẫm đi theo Tuấn ra sân. Ra đến nơi, Tuấn bảo: - An thấy sao?
An đứng lặng đi một chút rồi nói: - Thấy ấm ấm!
Tuấn mỉm cười: - Màu vàng đấy! Nắng rất vàng!
An ngẩn người một lúc. Rồi nói: - Tuấn hạnh phúc hơn An!
Tuấn ngạc nhiên: - Sao An cho là vậy?
An đáp: - Tuấn đã biết cuộc sống hình dáng ra sao rồi mới bị mù. Còn An thì…
Cả hai cùng im lặng. Cả hai cùng bị mù. An sinh ra đã không nhìn thấy gì còn Tuấn thì mới bị từ năm lớp 8. Hai người quen nhau đã một tháng nay rồi. An còn nhớ hôm quen nhau. Hôm ấy An đang mò mẫm đi trên đường thì đụng vào Tuấn. Tuấn quát: - Mù à? Sao không nhìn thấy người ta?
An đáp: - Xin lỗi anh, tôi mù thật!
Bên kia im lặng và hồi lâu, An nghe có tiếng thở dài: - Xin lỗi bạn, tôi cũng thế!
Và quen nhau. Từ ngày chơi với Tuấn, An biết được nhiều hơn về hình dáng của mọi vật, màu sắc bằng cảm giác. Màu xanh là màu bình yên, màu của mùi hăng hăng, dễ chịu. Màu vàng là màu âm ấm, màu của cảm giác hớn hở. Màu tím là màu của giấc mơ, của mơ mộng, của sự chờ đợi không biết mỏi mệt… Tuấn kể cho An nghe rất nhiều về cuộc sống, về những con vật dễ thương như gâu gâu là tiếng của con cún. Con cún là cảm giác của sự nô đùa, của cái lưỡi ươn ướt, âm ấm trên tay An. con cá là tiếng róc rách, con gà là ngày mới bắt đầu. Mặt Trăng là mẹ, Mặt Trời là cha, những vì sao là bè bạn, và mưa luôn cuốn phăng tất cả những nỗi buồn… - An nghĩ gì vậy?
- Màu đen, An biết rõ nhất là màu đen. Khi tất cả ra đi thì chỉ còn màu đen. Màu bất lực.
An thở dài sau câu nói đó. Tuấn siết chặt tay An: - Không phải! Màu đen là ngôi nhà.
- Ngôi nhà thế nào?
- Là gồm tất cả các màu trộn lại, là giấc ngủ, là bình yên của màu xanh, là giấc mơ của
màu tím, là nắng của màu vàng, là…
An ngắt lời Tuấn: - Tuấn này, màu đỏ là sao?
- Màu đỏ á! Màu đỏ là…..
Bất ngờ Tuấn đặt một nụ hôn lên đôi má bầu bĩnh của An. An cũng cảm thấy thật lạ. Má An nóng bừng lên. - Cái gì vậy Tuấn?
- Môi của Tuấn, má của An, đó là nụ hôn Tuấn vừa hôn An.
- Tại sao?
- Màu đỏ đấy!
- Đỏ?
- Ừ, đỏ!… An! Đứng lại đi!
An bỏ chạy. An cảm thấy một điều gì rất lạ đang xảy ra trong An. Và An muốn rời khỏi chỗ này. Chẳng phải là sự chạy trốn, mà là cái gì đó rất lạ, đầy phấn khích. Phấn khích của màu vàng, phấn khích của tiếng gâu gâu, phấn khích của tiếng róc rách…
Tuấn hét lớn: - Coi chừng hồ nước trước mặt đấy!
Không kịp rồi, An thấy mình hụt chân. An thấy mình rơi xuống nước. Nước có màu gì nhỉ? An sặc. An muốn chạy ra khỏi chỗ này nhưng An chẳng biết phải làm gì. An vùng vẫy. An chìm. Chợt An cảm thấy một vòng tay ôm ngang người mình. Tuấn đưa An lên bờ. An ho sặc sụa, nhưng An vẫn cố nói. - Tại sao Tuấn nhìn thấy được? Tại sao Tuấn nói dối An?
Tuấn im lặng cầm bàn tay của An đặt lên ngực trái của mình: - Đây là màu đỏ, bởi vì màu đỏ, An ! **

-
Viết cho người đàn ông tôi từng yêu**Đã hơn hai tháng kể từ cái ngày kinh khủng đó.Em mạnh mẽ là thế, bãn lĩnh là thế, mà không ngờ có lúc trái tim mình vụn vỡ những niềm đau… xót xa và yếu đuối đến thế này…
“Trước khi yêu một người,hãy học cách làm quen với một sự thật là ta có thể mất người ấy bất cứ lúc nào”.Anh đã dạy em đâu,em đã kịp học của ai đâu…vậy mà anh nỡ bỏ rơi em một cách tàn nhẫn như vậy…em đau đớn biết chừng nào. Anh nói em dù có đau khổ hay không rồi em cũng sẽ quên thôi. Anh nói đơn giản quá,như thể tình yêu là một chiếc áo,không thích thì thôi…
Đành vậy,em biết là khó khăn, vô cùng khó khăn,em đang cố gắng chấp nhận.Ừ thì em đổ lỗi cho tuổi trẻ vậy,tuổi trẻ thích khẳng định mình.Em không hối hận đã cãi lời người lớn để đến với anh.Em chỉ tiếc về những điều mình không làm chứ không bao giờ hối hận về những gì mình đã làm.Ừ thì té ngã,đánh rằng rất đau nhưng để mình lớn khôn hơn, nhìn nhận bản thân mình tốt hơn và biết luôn có những bàn tay dịu dàng luôn sẵn sàng nâng đỡ mình thì cũng nên một lần té ngã,phải không anh?
Em thấy như anh đang nắm tay em, thật chặt ,cả hai cùng leo lên một ngọn núi rất cao.Bỗng nhiên anh buông tay em ra,em chới với. Em càng cố gắng nắm lại tay anh thì anh càng đẩy em ra.Ừ thì leo một mình hay có đôi đều có những khó khăn, khi em có anh và anh có em, dù khó khăn thế nào cũng dễ chịu hơn.Chính anh đã làm em tin tưởng biết bao, vậy mà…Em không yêu bằng trái tim thiên thần,không yêu bằng một tình yêu chỉ có thể làm đau chính mình.Vậy mà sao em không thể tịnh lòng cho quên đi mọi chuyện.”Khi người ta cố nhớ nghĩa là người ta đã quên.Hạnh phúc được nhớ lại không còn là hạnh phúc.Đau khổ được nhớ lại thì suốt đời vẫn khổ đau.” Những ngày chông chênh này…trong em vời vợi những nỗi buồn không nơi dấu cất,không còn bờ vai anh cho em tựa vào…em thấy mình bơ vơ quá.Mong được nhẹ nhàng qua hết những ngày không anh…**

-
Sâu lắng người Đà LạtCậu ấy đang viết về người Đà Lạt chúng mình đấy sao?Sao mình chẳng tìm thấy điểm nào ở mấy người bạn xung quanh mình có những điểm tốt thế nhỉ?Hay vì thời đại thay đổi,con người cũng thay đổi nốt???Bài này dành cho người Đà Lạt 5 đến 10 năm về trước nghe có vẻ hợp lý hơn.
-
"Nuy" nơi công cộng tại Đà Lạt (shock shock)<~~~~~~~~~Chưa gặp ===> chưa sợ:15:
<~~có gặp rồi=====>đá ngay chỗ đấy của hắn:31:Xem dám khoe hàng với bổn cô nương nữa không?:22::22: -
Tiền .... Cuộc sống cái gì mới là quan trọngđọc được....chết liền!
-
Người chồng - người cha nhẫn tâmCác bậc cha mẹ bây giờ nhẫn tâm thật?Đọc những bài thế này tự nhiên hình ảnh con người Việt Nam hiền hòa, chịu thương chịu khó, ... tan biến đi đâu hết kả...:-s