Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2010-3205

bongbonglentroi

@bongbonglentroi
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
125
Chủ Đề
19
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Bài học cuộc sống (song ngữ Anh - Việt)
    bongbonglentroi

    Three red marbles

    During the waning years of the Great Depression of the 1930's in a small southeastern Kansas community, I used to stop by Mr.Miller's roadside stand for farm fresh produce as the season made it available. Food and money were still extremely scarce and bartering was used extensively.

    One particular day, Mr. Miller was bagging some early potatoes for me. I noticed a small boy, delicate of bone and feature, ragged but clean, hungrily apprising a basket of freshly picked green peas. I paid for my potatoes but was also drawn to the display of fresh green peas. I am a pushover for creamed peas and new potatoes. Pondering the peas, I couldn't help overhearing the conversation between Mr. Miller and the ragged boy next to me.

    "Hello Barry, how are you today?"

    "H'lo, Mr. Miller. Fine, thank ya. Jus' admirin' them peas...sure look good."

    "They are good, Barry. How's your Ma?"

    "Fine. Gittin' stronger alla' time."

    "Good. Anything I can help you with?"

    "No, Sir. Jus' admirin' them peas."

    "Would you like to take some home?"

    "No, Sir. Got nuthin' to pay for 'em with."

    "Well, what have you to trade me for some of those peas?"

    "All I got's my prize marble here."

    "Is that right? Let me see it."

    "Here 'tis. She's a dandy."

    "I can see that. Hmmmm, only thing is this one is blue and I sort of go for red. Do you have a red one like this at home?"

    "Not 'zackley .....but, almost."

    "Tell you what. Take this sack of peas home with you and next trip this way let me look at that red marble."

    "Sure will. Thanks, Mr. Miller."

    Mrs. Miller, who had been standing nearby, came over to help me. With a smile she said, "There are two other boys like him in our community, all three are in very poor circumstances. Jim just loves to bargain with them for peas, apples, tomatoes or whatever. When they come back with theirred marbles , and they always do, he decides he doesn't like red after all and he sends them home with a bag of produce for a green marble or an orange one, perhaps."

    I left the stand, smiling to myself, impressed with this man. A short time later I moved to Colorado but I never forgot the story of this man, the boys and their bartering. Several years went by, each more rapid than the previous one. Just recently I had occasion to visit some old friends in that Idaho community and while I was there learned that Mr. Miller had died.

    They were having his viewing that evening and knowing my friends wanted to go, I agreed to accompany them. Upon our arrival at the mortuary, we fell into line to meet the relatives of the deceased and to offer whatever words of comfort we could. Ahead of us in line were three young men. One was in an army uniform and the other two wore nice haircuts, dark suits and white shirts - very professional looking. They approached Mrs. Miller, standing smiling and composed, by her husband's casket. Each of the young men hugged her, kissed her on the cheek, spoke briefly with her and moved on to the casket. Her misty light blue eyes followed them as, one by one, each young man stopped briefly and placed his own warm hand over the cold pale hand in the casket. Each left the mortuary, awkwardly, wiping hiseyes.

    Our turn came to meet Mrs. Miller. I told her who I was and mentioned the story she had told me about the marbles. Eyes glistening, she took my hand and led me to the casket. "Those three young men who just left were the boys I told you about. They just told me how they appreciated the things Jim 'traded' them. Now, at last when Jim could not change his mind about color or size - they came to pay their debt. "

    "We've never had a great deal of the wealth of this world," she confided, "but right now, Jim would consider himself the richest man in Idaho." With loving gentleness, she lifted her husband's lifeless fingers. Resting underneath were three exquisitely shined,red marbles!

    *By W. E. Petersen
    *

    Ba viên bi màu đỏ

    Bản tiếng Anh của câu chuyện này. Trong suốt những năm khủng hoảng ở cái bang Idaho bé nhỏ nằm phía Đông Nam nước Mỹ này, tôi thường đến cửa hàng nhỏ của ông Miller để mua rau quả tươi. Thực phẩm và tiền bạc đều khan hiếm, nên đôi khi chúng tôi dùng hình thức đổi chác.

    Một hôm, khi ông Miller đang bỏ một ít khoai tây vào túi cho tôi, thì tôi nhìn thấy một cậu bé gầy gò, ăn mặc rách rưới nhưng khá sạch sẽ, đang nhìn giỏ đựng quả đậu xanh với ánh mắt đói khát. Tôi trả tiền xong liền đứng lại nghe cuộc nói chuyện giữa ông Miller và cậu bé ăn mặc rưới kia.

    • Chào Barry, cháu khỏe không? - Tiếng của ông Miller.

    • Chào ông Miller, cháu khỏe ạ! Cháu nghĩ đang ngắm giỏ quả đậu này. Trông chúng ngon thật đấy!

    • Chúng ngon lắm, Barry ạ ! Mẹ cháu khỏe không?

    • Cũng bình thường ạ? Hình như mẹ cháu đang khỏe lên.

    • Tốt! Ta có thể giúp gì cho cháu nào?

    • Không ạ, thưa ông. Cháu chỉ ngắm giỏ quả đậu thôi?

    • Cháu có muốn lấy một ít không?

    • Không ạ, thưa ông. Cháu không có tiền trả đâu.

    • Được, cháu có gì để đổi nào?

    • Cháu? - Tiếng cậu bé ngập ngừng - Cháu chỉ có một viên bi cháu mới chơi thắng được thôi ạ !

    • Thế à? Cho ta xem nào!

    • Đây, viên đẹp nhất đấy ạ !

    • Nó màu xanh à... Nhưng ta đang cần viên màu đỏ. Cháu có viên màu đỏ không?

    • Cháu không nhớ, để cháu xem...

    • Này, cháu đem giỏ đậu này về nhà đi và lần sau mang cho ta viên đỏ nhé!

    • Chắc chắn rồi, cảm ơn ông?

    Có hai cậu bé nữa như thế ở làng này. Chúng nghèo lắm. Ông Jim nhà tôi cứ thích đổi chác, cho chúng quả đậu, táo, cà chua và những thứ khác. Cứ khi chúng giơ viên bi màu xanh ra, ông ấy lại bảo chúng cầm một ít rau quả về nhà và lần sau mang viên bi màu đỏ cho ông ấy. Vừa để chúng chịu mang rau quả về nhà ngay, vừa để chúng cảm thấy chúng thực sự đã làm gì cho để trao đổi, chứ không phải được cho không. Tôi thấy rất cảm phục ông Miller. Không lâu sau, tôi chuyển nhà, nhưng câu chuyện về ông Miller, người nông dân nhân hậu ấy, thì tôi không bao giờ quên.

    Nhiều năm sau, lại có lần tôi quay về làng quê ở Idaho và rất buồn vì trong thời gian ở đó thì nghe tin ông Miller mất. Khi cùng vài người bạn cũ đến nhà ông Miller, tôi thấy ở đó có ba chàng trai trẻ, trông rất thành đạt. Họ đến gần bà Miller, ôm lấy bà và nói những lời an ủi. Rồi từng người một, họ đến bên ông Miller đang nằm đó, chạm những bàn tay nóng ấm của mình vào bàn tay lạnh lẽo của ông Miller và lau nước mắt.

    Rồi tôi cũng lại gần bà Miller và nói rằng tôi vẫn nhớ câu chuyện về những viên bi ve ngày nào. Bà Milìer nói:

    • Ba chàng trai lúc nãy chính là những cậu bé ngày trước, tôi kể với cô. Họ vừa nói với tôi là họ đã biết ơn ông Jim và những gì ông đã "đổi chác" cho họ biết chừng nào. Và cuối cùng, bây giờ, khi ông Jim không còn đòi họ đổi những viên bi màu nào nữa, thì họ quay lại để tỏ lòng biết ơn ông ấy. Ông Jim luôn nghĩ mình là người giàu có nhất ở bang Idaho này với những viên bi ông có được.

    Rất nhẹ nhàng, bà Miller nhấc bàn tay của ông Jim lên. Dưới bàn tay ông là ba viên bi đỏ, sáng bóng và trong veo.
    *
    Translator unknown
    *

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Bài học cuộc sống (song ngữ Anh - Việt)
    bongbonglentroi

    **My money tree
    **

    **For years I wanted a flower garden. I'd spend hours thinking of different things I could plant that would look nice together.

    But then we had Matthew. And Marvin. And the twins, Alisa and Alan. And then Helen. Five children. I was too busy raising them to grow a garden.

    Money was tight, as well as time. Often when my children were little, one of them would want something that cost too much and I'd have to say, "Do you see a money tree outside? Money doesn't grow on trees, you know."

    Finally, all five got through high school and college and were off on their own. I started thinking again about having a garden.

    I wasn't sure, though. I mean, gardens do cost money, and after all these years I was used to living on a pretty lean, no-frills budget.

    Then, one spring morning, on Mother's Day, I was working in my kitchen. Suddenly, I realized that cars were tooting their horns as they drove by. I looked out the window and there was a new tree, planted right in my yard. I thought it must be a weeping willow, because I saw things blowing around on all its branches. Then I put my glasses on--and I couldn't believe what I saw. There was a money tree in my yard!

    I went outside to look. It was true! There were dollar bills, one hundred of them, taped all over that tree. Think of all the garden flowers I could buy with $100! There was also a note attached: "IOU eight hours of digging time. Love, Marvin."

    Marvin kept his promise, too. He dug up a nice ten by fifteen foot bed for me. And my other children bought me tools, ornaments, a trellis, a sunflower stepping stone, and gardening books. That was three years ago. My garden's now very pretty, just like I wanted. When I go out and weed or tend my flowers, I don't seem to miss mychildren as much as I once did. It feels like they're right there with me.

    I live up in Michigan's Upper Peninsula, where winters are long and cold and summers are way too short. But every year now, when winter sets in, I look out my window and think of the flowers I'll see next spring in my little garden. I think about what mychildren did for me and I get tears in my eyes--every time.

    I'm still not sure that money grows on trees. But I know love does!
    By Ruth Szukalowski
    **

    **Tình yêu mọc trên cây **

    Từ nhỏ tôi đã mơ ước có một khu vườn trồng thật nhiều hoa. Tôi có thể ngồi hàng giờ để tưởng tượng về nó, về những loài hoa sẽ trồng, những chiếc chậu bằng đất nung màu đỏ, hay những lối đi nhỏ rải đầy cuội trắng...

    Nhưng để có một vườn hoa như thế cần không ít công sức, và cần rất nhiều tiền.

    Gia đình tôi có Matthew, Marvin, hai nhóc sinh đôi Alisa và Alan, và Helen. Với 5 đứa con, tôi quá bận rộn và vất vả, làm sao đủ sức nghĩ tới một khu vườn trồng hoa chỉ để ngắm.

    Khi bọn trẻ còn nhỏ, đôi khi chúng muốn một thứ gì đó đắt tiền mà tôi thì không thể cho, và tôi thường nói: “Con có nhìn thấy một cái cây tiền nào ngoài kia không? Con biết là tiền không mọc trên cây mà!”.

    Cuối cùng, khi cả 5 đứa nhỏ đều đã tốt nghiệp trung học, rồi đại học, rồi có sự nghiệp riêng thì tôi bắt đầu nghĩ đến khu vườn mình từng ao ước.

    Một buổi sáng mùa xuân, vào Ngày của mẹ, tôi đang ở trong bếp, đột nhiên nghe tiếng ầm ĩ ngoài cửa. Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ và thấy một cái cây. Hẳn là nó mới được trồng. Không biết là cây gì mà có những chiếc lá khá to cứ đung đưa trên cành. Tôi vội vàng đeo kính. Không thể tin vào mắt mình! - Đó là một cái cây tiền, trong sân nhà tôi.

    Tôi chạy bổ ra ngoài. Có rất nhiều tờ 1 đôla được dính vào cái cây. Một tờ giấy đính kèm: “Chúng con yêu mẹ thật nhiều. Matthew, Marvin, Alisa, Alan và Helen”.

    Cả nhà đã lấy những tờ đô la đó để mua dụng cụ làm vườn, lưới mắt cáo về làm hàng rào, hạt giống và cả những quyển sách dạy làm làm vườn nữa.

    Đó là chuyện 3 năm về trước. Giờ thì khu vườn nhỏ của tôi đã rất xinh xắn và giống như trong trí tưởng tượng của tôi. Khi tôi ra vườn tưới nước hay bắt sâu cho những cây hoa, tôi dường như không nhớ những đứa con nhiều như trước nữa, vì tôi cảm thấy chúng luôn ở bên mình.

    Tôi đã sống ở Michigan, nơi mùa đông dài và giá lạnh, còn mùa hè trôi qua trong chớp mắt. Nhưng mỗi năm, khi mùa đông đến, tôi lại nhìn ra ngoài cửa sổ và nghĩ đến những bông hoa sẽ nở rộ trong vườn vào mùa hè năm tới.

    Tôi nghĩ đến những gì bọn trẻ đã làm, và lần nào cũng thế, giọt nước mắt hạnh phúc lại lăn trên má. Tôi không chắc là tiền có thể mọc trên cây không nhưng rõ ràng tình yêu thì có thể.

    Translated by Minh Nguyet (Dan Tri)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Bài học cuộc sống (song ngữ Anh - Việt)
    bongbonglentroi

    The mayonnaise jar and 2 cups of coffee

    When things in your lives seem almost too much to handle, when 24 hours in a day are not enough, remember the mayonnaise jar and the 2 cups of coffee.

    A professor stood before his philosophy class and had some items in front of him. When the class began, he wordlessly picked up a very large and empty mayonnaise jar and proceeded to fill it with golf balls. He then asked the students if the jar was full. They agreed that it was.

    The professor then picked up a box of pebbles and poured them into the jar. He shook the jar lightly. The pebbles rolled into the open areas between thegolf balls. He then asked the students again if the jar was full. They agreed it was.

    The professor next picked up a box of sand and poured it into the jar. Of course, the sand filled up everything else. He asked once more if the jar was full. The students responded with an unanimous "yes."

    The professor then produced two cups of coffee from under the table and poured the entire contents into the jar effectively filling the empty space between the sand. The students laughed.

    "Now," said the professor as the laughter subsided, "I want you to recognize that this jar represents your life. The golf balls are the important things--your family, your children, your health, your friends and your favorite passions--and if everything else was lost and only they remained, your life would still be full.

    The pebbles are the other things that matter like your job, your house and your car.

    The sand is everything else--the small stuff. "If you put the sand into the jar first," he continued, "there is no room for the pebbles or thegolf balls . The same goes for life. If you spend all your time and energy on the small stuff you will never have room for the things that are important to you.

    "Pay attention to the things that are critical to your happiness. Play with your children. Take time to get medical checkups. Take your spouse out to dinner. Play another 18. There will always be time to clean the house and fix the disposal. Take care of thegolf balls first--the things that really matter. Set your priorities. The rest is just sand."

    One of the students raised her hand and inquired what the coffee represented. The professor smiled. "I'm glad you asked.

    "It just goes to show you that no matter how full your life may seem, there's always room for a couple of cups of coffee (pot of tea) with a friend."
    *By Author unknown

    Cái bình cuộc sống


    • Khi bạn cảm thấy cuộc sống của mình đang ngoài tầm kiểm soát, khi một ngày dài 24h dường như không đủ để bạn làm việc, hãy nhớ đến câu chuyện về cái bình rỗng và hai tách cà phê…

    Giờ triết học, vị giáo sư già ngồi yên ở bàn với một số đồ lỉnh kỉnh trước mặt. Khi giờ học bắt đầu, giáo sư không nói lời nào mà đặt một cái bình lớn lên trên mặt bàn và đổ đầy vào đó những quả bóng bàn. Sau đó ông hỏi tất cả sinh viên trong lớp và mọi người đều đồng ý rằng cái bình đã đầy.

    Tiếp đó, ông giáo sư lấy ra một hộp đầy sỏi nhỏ và đổ chúng vào bình. Ông lắc nhẹ cái bình, sỏi rơi đầy các kẽ hở giữa những quả bóng bàn. Một lần nữa ông hỏi các sinh viên của mình và tất cả đều đống ý là cái bình đã đầy.

    Tiếp tục công việc, vị giáo sư lấy tiếp một cái hộp đựng đầy cát và trút tất cả số cát vào bình. Tất nhiên là cát nhanh chóng lấp đầy những kẽ hở còn lại. Thêm một lần nữa giáo sư hỏi cả lớp chiếc bình đã đầy chưa. Lần này, rất quả quyết, đám sinh viên trong lớp khẳng định cái bình không thể chứa thêm một thứ gì nữa.

    Mỉm cười, vị giáo sư ra ngoài lấy hai tách cà phê rồi trút cả vào trong bình. Ðám cát có sẵn nhanh chóng hút hết, và cà phê đã lấp đầy khoảng trống dù rất bé nhỏ giữa những hạt cát.

    “Nào các trò”, ông giáo sư ngồi xuống ghế và bắt đầu. “Tôi muốn các trò hãy coi cái bình này như cuộc sống của các trò. Những trái bóng bàn kia là những thứ quan trọng nhất trong cuộc sống của các trò: Gia đình, con cái, sức khoẻ, những người bạn và những niềm đam mê. Nếu những thứ đó còn, cuộc sống của các trò vẫn coi như hoàn hảo.

    Những viên sỏi kia tượng trưng cho những thứ khác trong cuộc sống như công việc, nhà cửa hay xe hơi.

    Cát là đại diện cho những điều vặt vãnh khác. Nếu các trò bỏ cát vào bình đầu tiên, sẽ không còn chỗ trống cho sỏi hay bóng bàn. Cuộc sống cũng thế. Nếu bỏ quá nhiều thời gian, sức lực cho những thứ vặt vãnh, các trò sẽ không còn thời gian cho điều gì quan trọng hơn.

    Những thứ cần quan tâm có thể là những thứ quyết định hạnh phúc của các trò. Ðó có thể là chơi với bọn trẻ, có thể là bỏ thời gian để đến khám bác sĩ định kì, có thể là dành thời gian ăn tối cùng gia đình, cũng có khi chỉ là công việc dọn dẹp nhà cửa và tống khứ đi một số thứ không cần thiết.

    Hãy quan tâm đến những trái bóng bàn đầu tiên, những thứ thật sự quan trọng. Hãy biết ưu tiên cái gì đầu tiên. Những thứ còn lại chỉ là cát thôi.

    Có một cánh tay đưa lên và một câu hỏi cho giáo sư: “Vậy cà phê đại diện cho cái gì thưa giáo sư?”.

    Ông giáo sư mỉm cười: “Tôi rất vui khi trò hỏi câu đó. Cà phê có nghĩa là dù trò có bận rộn với cuộc sống của mình đến đâu thì vẫn luôn có thời gian để đi uống một tách cà phê với bạn bè”.

    Translated by Minh Nguyet (Dan Tri)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Bài học cuộc sống (song ngữ Anh - Việt)
    bongbonglentroi

    **The power of worry

    **Death was walking toward a city one morning, and a man asked, "What are you going to do?"

    "I'm going to take 100 people,"Death replied.

    "That"s horrible!" the man said."That's the way it is."

    Death said, "That's what I do."

    The man hurried to warn everyone he could about Death's plan.

    As evening fell, he met Death again. "You told me you were going to take only 100 people," the man said. "Why did 1,000 die?" I kept my word, Death responded," I only took 100 people" Worry took the others.

    Worry is, and always will be, a fatal disease of the heart for its beginning signals the end of faith.

    Release the regrets of yesterday, refuse the fears of tomorrow and receive instead, the peace of today. Simply let go and let God be God. Live this and be eternally blessed.

    Author unknown

                [![](http://bp3.blogger.com/_CAsUG8WJoKM/R-6IBvfl-VI/AAAAAAAABYA/zcIHUV-EiO4/s200/death.jpg)](http://bp3.blogger.com/_CAsUG8WJoKM/R-6IBvfl-VI/AAAAAAAABYA/zcIHUV-EiO4/s1600-h/death.jpg)
    

    **
    Sức mạnh của sự lo lắng**

    Một buổi sáng, một người đàn ông gặp thần Chết trong thành phố. Ông ta hỏi thần Chết: “Ngài đang làm gì trong thành phố của tôi vậy?” - “Ta sẽ lấy đi mạng sống của 100 người trong thành phố này” - Thần Chết trả lời.

    “Thật là tồi tệ” - người đàn ông nói.

    “Đúng thế” - Thần Chết đồng ý - “Nhưng đó là công việc của ta và ta phải làm thôi”.

    Người đàn ông nhanh chóng loan báo cho mọi người trong thành phố về kế hoạch của thần Chết.

    Nhưng khi tối đến, người đàn ông kia gặp lại thần Chết với một câu hỏi lớn:

    “Thần nói với tôi là lấy đi cuộc sống của 100 người, vậy sao lại có tới 1000 người qua đời trong ngày hôm nay?”.

    “Ta vẫn giữ lời của mình đó chứ” - Thần Chết trả lời - “Ta chỉ lấy đi 100 người, và lo lắng đã lấy đi số người còn lại”.

    Việc lo lắng thái quá có thể là nguyên nhân của rất nhiều căn bệnh như chứng đau nửa đầu, chứng viêm khớp, các vấn đề về tim mạch, viêm ruột, chứng đau lưng, các vấn đề về tiêu hóa và tất nhiên là cả cái chết nữa.

    Hãy để những hối tiếc của ngày hôm qua, những lo lắng của ngày mai sang một bên và thay vào đó, hãy nhận bình yên trong cuộc sống của ngày hôm nay.

    Translated by Nguyen Thi Minh Nguyet (Dan Tri)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Bài học cuộc sống (song ngữ Anh - Việt)
    bongbonglentroi

    Bản tiếng Anh

    God's coffee

    A group of alumni, highly established in their careers, got together to visit their old university professor. Conversation soon turned into complaints about stress in work and life. Offering his guests coffee, the professor went to the kitchen and returned with a large pot of coffee and an assortment of cups - porcelain, plastic, glass, crystal, some plain looking, some expensive, some exquisite - telling them to help themselves to the coffee.

    When all the students had a cup of coffee in hand, the professor said: "If you noticed, all the nice looking expensive cups were taken up, leaving behind the plain and cheap ones. While it is normal for you to want only the best for yourselves, that is the source of your problems and stress. Be assured that the cup itself adds no quality to the coffee. In most cases it is just more expensive and in some cases even hides what we drink. What all of you really wanted was coffee, not the cup, but you consciously went for the best cups... And then you began eyeing each other's cups.

    Now consider this: Life is the coffee; the jobs, money and position in society are the cups. They are just tools to hold and contain Life, and the type of cup we have does not define, nor change the quality of Life we live. Sometimes, by concentrating only on the cup, we fail to enjoy the coffee God has provided us." God brews the coffee, not the cups.......... Enjoy your coffee! "The happiest people don't have the best of everything. They just make the best of everything." Live simply. Love generously. Care deeply. Speak kindly. Leave the rest to God.

    Cà phê cuộc đời

    Một nhóm học sinh cũ khá thành công và ổn định trong nghề nghiệp tập trung tại nhà một thầy giáo cũ. Câu chuyện dần dà chuyển sang những than thở về áp lực cuộc sống và công việc.

    Đãi cà phê cho các vị khách của mình, thầy giáo vô bếp mang ra một ấm to cà phê và nhiều ly tách khác nhau từ ly nhựa, ly sứ, ly thủy tinh, có cái đơn giản, xinh xắn, có cái sang trọng đắt tiền. Thầy bảo các học sinh tự lấy cà phê cho mình.

    Khi em nào cũng chọn được cái tách cho mình, thầy nói:

    “Nếu các em để ý sẽ thấy mấy cái tách đẹp, sang trọng và đắt tiền được chọn ngay, chỉ có những cái bình thường và rẻ tiền được chừa lại. Cũng bình thường thôi, thường thì người ta chỉ muốn những cái tốt nhất cho mình. Đó cũng chính là nguồn cội của những vấn đề và áp lực”.

    Hãy hiểu rõ ràng rằng bản thân cái tách không làm cà phê ngon hơn. Trong mọi trường hợp, nó chỉ làm cà phê mắc tiền hơn hay trong vài trường hợp nó át hẳn mùi vị của cà phê.

    Những gì bạn muốn ở đây đơn giản chỉ là cà phê, không phải là cái tách nhưng một cách vô thức các em lại hướng đến những cái tách tốt nhất... và sau đó các em bắt đầu nghía tách của các bạn khác.

    Hãy nghĩ thử xem: cuộc sống như cà phê; công việc, tiền bạc và vị trí trong xã hội là những cái tách thôi. Chúng chỉ là những công cụ để chứa đựng cuộc sống này và loại “tách” chúng ta có được không quyết định, cũng không thay đổi giá trị của cuộc sống chúng ta.

    Đôi khi vì quá chạy theo những cái tách mà chúng ta bỏ mất cơ hội thưởng thức cà phê! Người hạnh phúc nhất không phải là người có tất cả những thứ tốt nhất. Họ chỉ trân trọng hết mức mọi thứ mà họ có.

    Sống đơn giản. Yêu thương ngập tràn. Quan tâm sâu sắc. Nói những lời tử tế.
    Translated by LAI TU QUYNH (Tuoi Tre)

    Author unknown :xauho:

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Đà Lạt đêm trăng
    bongbonglentroi

    momstudio:
    Dù cho Bongbonglentroi có thay đổi thái độ-thay đổi cuộc đời bi nhiêu lần, mình vẫn nhận ra là "trợ lý" Thienlyily mà.

    hì hì... bác thiệt là dế xương á. Uhm, khi nào bác quởn thì add nick Y!H em nhe, em có chịn cần lúm mà hổng bít mần răng nói chịn với bác (nick cũ của em đóa)

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Đà Lạt đêm trăng
    bongbonglentroi

    àh, bác MOM nè, em là "trợ lý" của bác đó, em change nick khác rùi sợ bác k nhận ra... cố nhân hí hí :verycraz:

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Đà Lạt đêm trăng
    bongbonglentroi

    shock_xjtrum:
    anh Minh ui bây giờ em muốn theo anh để học photoshop không biết anh có nhận không :"> câu hỏi thật lòng á anh Minh nha

    nếu anh Minh không nhận thì "trợ lý" của anh ấy nhận thay có được hông zị??? ;)

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Đà Lạt đêm trăng
    bongbonglentroi

    cảm ơn bác nhiều lắm, hơn 10 năm mà làm được như bác là quá đẹp luôn á. Em thấy sấm chớp của bác không hề lãng xẹt đâu, rất hay (mặc dù thực tế em rất sợ nó). Giống như là điểm nhấn hay cao trào cho toàn cảnh đúng không? Hihi... Cảm ơn bác lần nữa nhé! :)

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Đà Lạt đêm trăng
    bongbonglentroi

    lâu nay không thấy bác đâu vậy nè? Mong lắm thấy mưa qua ảnh của bác đó ;)

    ĐàLạt: Nào ta cùng bấm!

  • Tháng sáu và...tôi.
    bongbonglentroi

    nhưn mà quản cáo choa Đà nạt chắc nà hem xao đâu... hờ hờ

    Tạp bút

  • Những câu chuyện cảm động về Cha và con gái
    bongbonglentroi

    Đạo diễn: Michaël Dudok De Wit
    Kịch bản: Michaël Dudok De Wit
    Âm nhạc: Normand Roger, Denis L. Chartrand
    Năm: 2000
    Quốc gia: Hà Lan
    Thời lượng: 8 phút 30 giây
    Nhạc nền: Valurile Dunării (Sóng sông Danube)

    https://www.youtube.com/watch?v=GhieqAEi2r4

    cách đây 10 năm Bố và con cùng nhau xem bộ phim này. Chỉ xem được 1 lần trên VTV.
    Giờ thì con tha hồ xem đi xem lại trên pc, nhưng ... chỉ có mình con mà không có Bố. Không biết bây giờ Bố còn đang lênh đênh hay đã cập bến bình yên? Không biết đến khi nào cha con mình sẽ gặp lại nhau...

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Câu chuyện về Cha : Ngọn nến không cháy
    bongbonglentroi

    xem lại, bỗng dưng... mún ... khóc

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Câu chuyện về Cha : Ngọn nến không cháy
    bongbonglentroi

    trong bài "Những câu chuyện ...Cha và con gái", chuyên mục này luôn nè - một bộ phim hoạt hình rất hay ;)

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Câu chuyện về Cha : Ngọn nến không cháy
    bongbonglentroi

    cảm ơn bạn đã cm! Vì mình nghĩ nên mới post những bài trên ấy. Bạn đã xem "Father & Daughter" chưa?

    Trà sữa cho Tâm hồn

  • Cún cưng biến hình
    bongbonglentroi

    maudontinhban_96:
    Hay là về ta biến con Lu thành con gấu ta,hay nhỉ haha

    Thui, cứ để em Lu là Lu, biến thành gấu có khi nó bị trầm cảm hay ung thư (vì thuốc nhuộm á) thì tội chết... hu hu

    Nhìn ra Thế giới

  • Vòng tay Cha
    bongbonglentroi

    *** Bạn thân mến, có bao giờ bạn thắc mắc dường như những bài hát, những câu thơ viết về mẹ nhiều hơn viết về cha? Có bao giờ bạn thử cắt nghĩa vì sao có nhiều ngày lễ để bạn bày tỏ lòng biết ơn đến mẹ mà hiếm có ngày nào dành cho cha? ***

    Vòng tay cha ấm áp, vững chải dìu dắt con trên đường đời - Ảnh minh họa: Gia Tiến

       [![](http://media.tuoitre.com.vn/download/Banner/icon/audio_resize.gif)](http://media.tuoitre.vn/Index.aspx?Playing=Radio&ID=36158)**[Nghe Audio Nhịp sống trẻ 174: *Vòng tay cha*](http://media.tuoitre.vn/Index.aspx?Playing=Radio&ID=36158)
    

    http://media.tuoitre.vn/Radio.aspx#Media,36158

    **
    Khi chương trình Audio Nhịp sống trẻ này đến với các bạn thì chỉ còn hai ngày nữa là đến Ngày của cha (Father’s day, chủ nhật tuần thứ ba của tháng 6, và năm nay là ngày 20-6, khởi xướng đầu tiên ở Mỹ vào năm 1972), một dịp tuyệt vời để bạn nói lời yêu thương với đấng sinh thành.
    Với chủ đề Vòng tay cha, Audio Nhịp sống trẻ kỳ này như một món quà gửi đến những người cha thương yêu.
    Chương trình mở đầu với lá thư nhiều cảm xúc của con gái gửi ba. Phần điểm tin sẽ mang đến các bạn thông tin về các sân chơi khóa học, sân chơi thú vị trong mùa hè này.
    Những kỷ niệm đặc biệt về cha sẽ được các bạn trẻ chia sẻ trong phần ghi nhận do CTV Hồng Thắm thực hiện
    Cha trong mắt bạn là người như thế nào? Mời bạn tìm hiểu nội dung này qua phần ghi nhận do CTV Đức Toàn và Ngọc Mai thực hiện.
    Những yêu cầu quà tặng âm nhạc cùng những lời yêu thương cũng sẽ được gửi đến những người cha. Những đoạn trích hay trong những câu chuyện về cha gửi về chương trình hi vọng cũng sẽ mang lại nhiều cảm xúc cho thính giả.

    TuoitreOnline

    Coffee Chiều Thứ 7

  • Cún cưng biến hình
    bongbonglentroi


    Chú khuyển được nhuộm như hổ đang đứng ở công viên thú cưng tại Trịnh Châu hôm 5-6 - Ảnh: China Daily


    Khoác oai hùm, chú cún này nằm ngả người trên bãi cỏ - Ảnh: China Daily


    Chó béo hơn được vẽ thành gấu trúc - Ảnh: China Daily.


    Nào cùng đi chơi phố - Ảnh: China Daily.


    Thợ nhuộm tóc lâu nay lại có nghề mới. Họ không chỉ nhuộm mà còn phải cắt tỉa lông cho các chú chó để đáp ứng yêu cầu của chủ nhân - Ảnh: BARM

    Những bộ cánh diêm dúa, điệu đà - Ảnh: Dogguide

    Made in Việt Nam đê... ê... ê... :verycraz:

    Nhìn ra Thế giới

  • Cún cưng biến hình
    bongbonglentroi

    ở VN cụng có roài đóa bạn, nhưn mà mềnh thấy làm thế tội ngịp em nó quá... hic

    Nhìn ra Thế giới

  • Vũ điệu tình yêu
    bongbonglentroi


    **Cô gái chỉ có một tay.

    Chàng trai chỉ có một chân.

    Họ có thêm một cái nạng.

    Để trình diễn một vũ điệu tuyệt vời.

    Vũ điệu ấy chỉ có thể gọi là "Sức mạnh tình yêu"

    https://www.youtube.com/watch?v=LnLVRQCjh8c

    Các nghệ sĩ biểu diễn: Mã Lệ (馬麗) và Trạch Hiếu Vĩ (翟孝偉)

    Âm nhạc: San Bao

    Biên đạo múa: Zhao Limin

    **

    KHI Ý CHÍ LÀM NÊN SỰ HOÀN MỸ

    Điệu múa Tay trong tay của một cặp đôi Trung Quốc nhận hàng trăm lời nhận xét bày tỏ sự ngưỡng mộ, và con số trên một triệu lượt xem vẫn đang tăng vùn vụt trên YouTube - một trang web chia sẻ miễn phí video clip được nhiều người trên khắp thế giới sử dụng.

    Hai người trong điệu múa, chàng tên là Trạch Hiếu Vĩ bị cụt mất chân trái từ năm lên bốn tuổi trong một tai nạn; nàng tên là Mã Lệ, bị cắt tay phải sau một tai nạn giao thông năm 19 tuổi. Bằng những nỗ lực không thể tin nổi, họ đã sát cánh cùng nhau dựng nên tác phẩm múa tình cảm, mạnh mẽ và chân thành đến rơi nước mắt.

    Cuối tháng 4-2007, kênh CCTV9 - Đài truyền hình trung ương Trung Quốc (CCTV) phát đi bản tin tác phẩm múa Tay trong tay đã thu phục hoàn toàn khán giả của cuộc thi múa toàn quốc lần 4 do CCTV tổ chức. Không chỉ chinh phục những khán giả của CCTV hay YouTube, các blog cá nhân từ nhiều nước trên thế giới đang giới thiệu tác phẩm múa Tay trong tay. Nhiều người đã khóc khi xem họ biểu diễn, kể cả trên sân khấu và qua màn hình bé chỉ bằng lòng bàn tay của những trang web.

    Mỗi người một cảnh

    Trước năm 2005, Mã Lệ và Trạch Hiếu Vĩ chưa hề quen biết nhau, nhưng đã cùng trải qua những mất mát. Mã Lệ học múa từ năm 7 tuổi. 18 tuổi, cô tốt nghiệp loại ưu Trường nghệ thuật Mã Điếm, tỉnh Hà Nam và được nhận vào Đoàn nghệ thuật Thanh Đảo. Một năm sau cô gặp tai nạn, cánh tay phải bị dập nát, phải cắt bỏ. Bao nhiêu mơ ước tan thành mây khói. Cô rời đoàn nghệ thuật, suy sụp tinh thần.

    Năm 2001, trước ít ngày diễn ra hội diễn nghệ thuật múa người khuyết tật của tỉnh Hà Nam, một nhân viên trong hội đã tìm đến Mã Lệ đề nghị cô tham dự hội diễn. Mã Lệ từ chối, nhưng rồi sau khi được thuyết phục nhiều lần, cô đến thăm hội khuyết tật và nhận ra nhiều người khuyết tật nặng hơn cô mà vẫn say mê chơi đùa, luyện tập. Mã Lệ đã đồng ý tham dự hội diễn và giành được giải vàng với tiết mục múa Cô gái Hoàng Hà, vì vậy, cô được mời tham gia liên hoan múa toàn quốc ở Bắc Kinh.

    Còn Trạch Hiếu Vĩ sinh ra ở một thành phố hẻo lánh của tỉnh Hà Nam. Năm bốn tuổi, Vĩ theo mấy người lớn đến bên một chiếc máy nghiền đá, không may bị lọt chân vào khe máy đúng lúc máy chuyển động. Chân trái của anh bị dập nát và buộc phải cắt bỏ đến tận đùi. Sau khi tốt nghiệp bậc sơ trung học, Trạch Hiếu Vĩ xin được một chỗ làm cho một gia đình làm nghề đan lưới đánh cá. Năm 2005 anh trở về Hà Nam và trở thành vận động viên khuyết tật môn đua xe lăn.

    Sự gặp gỡ của nghệ thuật và ý chí

    Mã Lệ gặp Trạch Hiếu Vĩ tình cờ ở một trung tâm phục hồi sức khỏe vào năm 2005. Họ cảm thấy quí mến nhau. Lúc ấy Mã Lệ đang có ý tưởng tìm người múa cùng với mình để dự thi múa toàn quốc. Cô hỏi Trạch Hiếu Vỹ có thích múa không. Anh trả lời thành thật: "Tôi không múa được vì tôi không tự đi được. Tôi cũng không biết rõ là tôi có thích múa hay không". Mã Lệ phải gọi điện thuyết phục nhiều lần Trạch Hiếu Vĩ mới đồng ý.

    Cuối năm 2005, họ bắt tay vào luyện tập. Nhưng vì Hiếu Vĩ chưa từng học múa nên Mã Lệ phải hướng dẫn anh từ những động tác đầu tiên. Sự luyện tập căng thẳng chỉ với một chân khiến Vĩ cảm thấy chán nản. Anh đã toan bỏ cuộc nhưng rồi Mã Lệ kiên trì thuyết phục anh rằng làm việc gì cũng phải có quyết tâm cộng với sự kiên trì mới đạt kết quả, Vĩ đồng ý trở lại luyện tập. Họ nhờ một biên đạo múa giúp họ thực hiện ý tưởng. Không có tiền thuê sàn tập, mùa đông họ tập trong nhà, mùa hè họ ra công viên. Có ngày họ tập luyện từ 8 giờ sáng đến 8 giờ tối mới nghỉ.

    Hết lần này đến lần khác, Vĩ phải đỡ Mã Lệ trên một chân, khó nhất là động tác vừa tiến lên phía trước vừa ôm giữ cô vì toàn bộ sức nặng dồn lên chân anh, sau đó, anh phải thả cô xuống, lo giữ thăng bằng với chiếc nạng chống. Họ làm đi làm lại, vừa làm vừa điều chỉnh cho đến khi cảm thấy hoàn hảo.

    Ngày thi đã đến. Họ bước ra sân khấu và múa bằng tất cả tâm hồn mình, không hề nghĩ tới cuộc thi. Tác phẩm Tay trong tay kể lại chính câu chuyện về tình yêu múa của họ. Hai người gặp nhau, có lúc xung đột tới mức chia xa, rồi quay trở về với nhau nồng ấm và quyến luyến hơn trước.

    Điều đặc biệt là khi xem họ múa, những khiếm khuyết của cơ thể không còn hiện diện, chỉ còn tình yêu - sự nâng đỡ che chở trên nền nhạc da diết và mạnh mẽ còn đọng lại trong lòng khán giả. Tay trong tay đã làm lu mờ tất cả những tiết mục dự thi khác trong cuộc thi múa toàn quốc.
    Từ Internet

    Trà sữa cho Tâm hồn
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng