Bỏ qua nội dung
Đà Lạt Hoa Sân ga ký ức · 2006
  • Nhà ga
  • Các sân ga
  • Vừa đến ga
  • Hành khách
Trình vé
Số hành khách HK-2009-1206

binhminh2801

@binhminh2801
Bỏ theo dõi Theo dấu
Thông tin
Bài Viết
49
Chủ Đề
7
Chia sẻ
0
Nhóm
0
Người theo dõi
0
Đang theo dõi
0

Sổ hành trình — lời nhắn

Gần đây Tốt Tranh cãi

  • Hoa Hồng Đà Lạt
    binhminh2801

    Hi, mình cũng chỉ thích hoa hồng vàng thôi, tặng những ai thích hoa hồng vàng bộ sưu tập mình vừa copy được

















    Đà Lạt: Góc tản mạn

  • Người Đà Lạt đang ở Hà Nội
    binhminh2801

    Đăng ký làm sao giờ hả admin, em không phải người Đà Lạt nhưng có sống và học tập tại HN, hihi ( thế là được một trong hai điều kiện rùi)

    Họp mặt diễn đàn (Party - Event)

  • Father and Daughter
    binhminh2801

    https://www.youtube.com/watch?v=mTE_3aRtOU4
    Father and Daughter_ Để biết yêu thương là chưa đủ

    Hi, là một bộ phim hoạt hình ngắn mà tớ rất rất thích, nếu ai chưa coi thì coi nha, cảm động lắm.

    Cho em. Và cho chị.

    "Bố hẹn về lần thứ bao nhiêu?
    Đường xa quá, trời mưa, trời nắng quá"

    Năm 2000, có một bộ phim hoạt hình với độ dài chỉ hơn 8 phút ra đời đã làm rung động biết bao trái tim. Với nền nhạc từ một bản giao hưởng từ thế kỷ 18, cảnh phim từ nét vẽ tay của một họa sĩ, những góc quay không trực diện miêu tả cận cảnh các nhân vật, bộ phim ấy đã chiếm trọn cảm tình của mọi đối tượng khán giả, và trở thành một hiện tượng trong nền hoạt hình thế giới khoảng thời gian 2000-2001, mà cho đến nay khó có bộ phim hoạt hình ngắn nào có thể vượt qua.

    Một người con gái, không phải với dải lụa vàng nắm chặt trong tay chờ đợi người yêu trở về, chỉ có một trái tim khao khát yêu thương, một bờ sông để bám trụ, đứng từ xa trong lặng yên và chờ đợi, chờ đợi một phép màu. Phép màu mang niềm yêu thương trở lại.

    Niềm yêu thương tưởng như không cần mơ ước cũng có thể gọi tên, nhưng đối với cô gái ấy thì là cả một đời.

    Niềm yêu thương ấy giản gị có tên gọi "Cha tôi".

    8 phút để dành cho một cuộc đời. 8 phút để dành cho niềm yêu thương và khao khát được chiếu sáng. Một tình cảm không tên, và nỗi niềm khao khát không lời. Giống như một ngọn lửa nhỏ, cứ âm ỉ cháy mãi, cháy mãi...

    "Father and Daughter" – hẳn sẽ có bạn ngạc nhiên?

    Vậy thì bạn đã đúng rồi đó, bộ phim hoạt hình ngắn được phát sóng trên VTV3 hai năm trước, trong chuyên mục “Thư giãn”. Bạn có nghĩ, đó là một bộ phim đã đoạt giải Oscar?

    Cùng trải nghiệm lại xúc cảm đã từng lướt qua đó, mỗi chúng ta sẽ tự ngẫm cho mình một giá trị riêng...

    o O o

    Một chiều đông, Bố dắt con ra với dòng sông xanh thẳm nghiêng mình chờ đợi. Có đám mây trắng bay lơ lửng trên đầu Bố con mình. Con chỉ cho Bố đám mây trắng nhé. Một cái ôm và nụ cười Bố dành cho con, rồi Bố đi vào lòng sông... Con không nói gì cả. Vì con biết Bố có lí do để phải đi. Con không chạy theo Bố tới tận triền sông. Vì con muốn từ trên bờ sẽ nhìn thấy dáng Bố từ xa.
    Xa... xa lắm... Bố cứ xa con, dần dần từng chút một... Tới khi con không thể nhìn thấy bóng Bố thấp thoáng được nữa, tới khi con biết Bố đã thực sự xa con.

    Nhưng con biết Bố sẽ chỉ tạm thời xa con thôi, chỉ là tạm thời trong chốc lát, rồi mai hay ngày kia Bố sẽ lại trở về với con, phải không Bố? Vì thế con sẽ không lo lắng nhiều đâu. Con sẽ không thấp thỏm nhiều đâu. Vì con biết Bố sẽ về.

    Con sẽ về nhà, chăm sóc ngôi nhà mình, còn có Mẹ đang chờ con ở nhà, con sẽ đi đón Bố ngày mai nhé, được không Bố?

    Rồi ngày mai cũng đến nhanh thôi Bố à. Và con vẫn đứng đây. Nhưng sao Bố không trở về. Con trông mãi, ngóng mãi. Mắt con sẽ nhoèn đi mất nếu cứ đứng nhìn thế này mà xung quanh không có một chút gì. Không có một chút gì Bố ạ. Sao Bố mãi chưa về? Mẹ và con đều rất nhớ Bố... Nhưng con biết Bố không phải người từ biệt là mãi mãi, nên Bố sẽ về nhanh thôi. Và Bố sẽ thấy con đứng đây, bất kể ngày nào, giờ nào, Bố nhé?
    Con sẽ không khóc đâu,
    Thật đấy.
    Chỉ...
    Rất buồn...
    Dòng nước vẫn trôi, hàng cây vẫn vươn đều. Con vẫn đạp xe ra đây... Chỉ có Bố không trở về.

    "Bố đừng hẹn con gái Bố mùa xuân
    Ẩm ướt lắm, đường vào nhà trơn tuột..."

    Ngày mai, ngày kia, tuần sau, tuần sau nữa, tháng tới, tháng tới nữa. Rồi một mùa mới lại đến. Mùa xuân rồi Bố ạ. Từng nhánh cây đã bắt đầu nhú chồi non mới. Con đang lớn lên từng ngày. Tự hỏi liệu Bố có ngỡ ngàng khi trông thấy con đã lớn. Con sẽ lớn nhanh lắm, sẽ bắt kịp Bố nhanh lắm. Mau về đi Bố ơi, để xem con lớn thế nào...

    *"Bố đừng hẹn về dịp giữa tháng Năm
    Mùa hè nóng cả những ngày không nắng
    Có con ở nhà sao vẫn vắng lặng
    Sáu giờ, đồng hồ đã reo sáng loạn lên rồi..."
    *
    Đi đâu rồi con cũng sẽ trở về với Bố. Các bạn hỏi tại sao con hay đi tụt lại phía sau. Đơn giản chỉ vì con thấp thoáng trông thấy một bóng thuyền từ xa. Một gợn sóng lăn tăn nhỏ cũng có thể là tín hiệu của Bố. Dòng sông trôi trôi mãi, vẫn còn có con đây. Con sẽ là người đầu tiên chạm mặt Bố, giúp Bố, đưa Bố trở về ngôi nhà thân yêu của gia đình mình, Bố sẽ cười thật tươi, được không Bố?

    *"Bố đừng hẹn về ngày sang thu
    Tóc mẹ rụng nhiều, trời hanh hao quá thể
    Ông bưu tá già nhét cái thư xanh qua khe cửa
    Thư loang vệt nước dài, mỏng như lá xa cành" *

    Con ước gì Bố cũng có thể gửi về một lá thư. Thời gian đã trôi đi hết bao lâu rồi? Tưởng như trước mắt con vẫn là Bố, đang đứng yên bình cùng ngắm cảnh hoàng hôn với con. Con đã trưởng thành, đã là người có gia đình. Gặp mặt con lúc này không biết Bố có nhận ra con không? Con đã khác quá nhiều với ngày ấy. Nhưng Bố có tin trong tim con vẫn là hình ảnh nụ cười Bố? Con biết Bố vẫn bình an. Tiếng sóng trôi trong lòng sông vẫn nhắc con Bố sẽ về, nhất định Bố sẽ về. Con trông thấy lá thư xanh Bố gửi cho con, ngòai ô cửa, trong làn gió, trong màu nắng se nhẹ vàng tênh... Bố vẫn đang trở về. Từng ngày, con sẽ vẫn chờ đợi mùi sóng từ Bố. Con không chỉ có một mình, còn có gia đình bé nhỏ bên cạnh con, con sẽ đứng trên bờ sông để có thể phóng tầm mắt xa hơn, xa hơn nữa. Xa hơn cái ảo ảnh con vẫn đang ngày đêm ngóng chờ...

    "Mùa lạnh rồi Bố đủ áo ấm chưa?
    Mẹ cứ ngồi đan phong phanh bên cửa sổ
    Ngòai kia gió lùa đi từng sáng từng chiều..."

    Từng mùa cứ lần lượt trôi qua. Xuân, Hạ, Thu, Đông. Lại một Xuân, Hạ, Thu, Đông nữa... Con đã bằng tuổi với Bố ngày xưa. Có bao giờ Bố tự hỏi Mẹ còn sống hay đã chết? Sao Bố không trở về? Bố sẽ trở về chứ? Vàng tơi bao mùa nắng. Lòng sông bắt đầu khô kiệt dần. Phép màu mà cả đời con trông đợi vẫn chưa xảy ra. Làm thế nào mà con thuyền Bố về được trong lòng sông đã cạn?

    "Bố ạ, con sẽ không chờ nữa
    Khi chiều qua,
    Những chiếc bóng đổ vàng,
    Bố không về..."

    Con đã là một bà lão. Vẫn với chiếc xe đạp ngày xưa của Bố. Con sẽ đi tìm Bố, con sẽ không ngóng trông nữa, con sẽ bước vào lòng sông. Bao năm tháng chờ đợi sẽ hóa thành bọt bể không Bố? Kia rồi con trông thấy con thuyền của Bố. Không biết tự bao giờ đã trụ lại ở đây. Con thuyền Bố đã đi, con thuyền vẫn còn lưu lại mùi vị Bố. Chậm rãi từng bước chân, đã bao giờ con nhận ra mình không thể chạy đến với Bố nữa. Con thuyền cũng giống như Bố vậy, êm đềm và dịu dàng biết bao. Lần đầu tiên sau bao năm, con lại thấy đám mây trắng trôi bồng bềnh phía xa, có phải dấu hiệu Bố sẽ trở về? Và kìa, Bố đã đứng đó tự bao giờ. Vậy là con đã không nhầm. Con đã chờ Bố, và Bố đã về. Con không nhầm, không thể nhầm. Liệu yêu thương có nhầm được không Bố? Ánh mắt Bố đáp lại câu hỏi của con rồi. Con sẽ chạy đến bên Bố ngay, ngay thôi Bố à. Cuối cùng thì Bố cũng trông thấy con đã lớn. Con hóa nhỏ bé trước Bố, mọi thứ như vỡ òa. Cuối cùng thì Bố cũng trông thấy con từng bước trưởng thành. Bố cười với con rồi. Và con thấy mình ấm áp biết bao trong vòng tay Bố. Cả cuộc đời con chỉ để dành cho một cái ôm này mà thôi. Chỉ cần được Bố ôm, con có thể thanh thản mãi mãi...

    *Bố con mình lại dắt tay nhau đi...
    Đến nơi Bố đã từng đến, Bố nhé?
    *

    (Sưu tầm, nhưng hok nhớ tên tác giả,hihi)

    English Music

  • Tie a yellow ribbon round the old oak tree
    binhminh2801

    Hic hic, mình tìm mãi mà không biết làm cách nào để post bài hát lên được

    English Music

  • Tie a yellow ribbon round the old oak tree
    binhminh2801

    https://www.youtube.com/watch?v=7NCZ4l8FCFc
    **Tie a yellow ribbon round the old oak tree
    **
    I'm comin' home, i've done my time,
    Now i've got to know what is and isn't mine,
    If you received my letter,
    Tellin' you i'd soon be free,
    Then you'll know just what to do,
    If you still want me . . .
    If you still want me . . .

    Tie a yellow ribbon 'round the ole oak tree,
    It's been three long years,
    Do you still want me ? ( still want me ? )
    If i don't see a ribbon 'round the ole oak tree,
    I'll stay on the bus, forget about us,
    Put the blame on me . . .
    If i don't see a yellow ribbon around the ole oak tree . . .

    Bus driver please look for me,
    'cause i couldn't bear to see what i might see,
    I'm really still in prison,
    And my love, she holds the key,
    Simple yella ribbon's, what i need to set me free . . .
    I wrote and told her please . . .

    Tie a yellow ribbon 'round the ole oak tree,
    It's been three long years,
    Do you still want me ? ( still want me ? )
    If i don't see a ribbon 'round the ole oak tree,
    I'll stay on the bus, forget about us,
    Put the blame on me . . .
    If i don't see a yellow ribbon 'round the ole oak tree . . .

    Tie a yellow ribbon 'round the ole oak tree,
    . . . three long years,
    . . . still want me ?

    And now the whole damn bus is cheerin'
    And i can't believe i see . . .
    A hundred yellow ribbons 'round the ole oak tree!
    I'm coming home !!!

    Bài hát này ra đời cách đây khá lâu, và cũng từng xuất hiện trong phim “Yêu bằng cả trái tim” nên chắc nhiều bạn nghe rồi. Tớ chỉ muốn chia sẻ về xuất xứ của bài hát, một câu chuyện có thật và thực sự rất thú vị. Hi, đoạn sau thì tớ xin copy từ blog của một người bạn sang:
    “Bài hát này được sáng tác dựa trên 1 câu chuyện có thật, bắt đầu năm 1972 ở Mỹ, trên một chuyến xe khách đi Miami. Một hành khách nói với người lái xe rằng anh ta mới ở tù ra sau ba năm vì tội tiêu tiền giả. Cảnh sát đã chứng minh được rằng anh phạm tội và 3 năm là một thời gian vừa đủ để anh sửa chữa lại mọi chuyện . Nhưng Mary người vợ sắp cưới của chàng trai thì không thể tin điều đó.
    Ngày mở phiên tòa , mặc cho chàng trai không ngừng quay về phía sau tìm kiếm cô vẫn vắng mặt . Trước khi lên chiếc xe dành riêng cho các tù nhân , chàng trai nhờ chuyển cho Mary một lá thư rồi bước đi ngay . Anh không kịp nhìn thấy cô đang đứng khuất phía sau , vừa khóc vừa nắm chặt tờ giấy với những dòng ngắn ngủi : "Anh biết rằng anh không xứng đáng với tình yêu của em.”
    Trong suốt ba năm ngồi tù , dù chàng trai có mong mỏi tin tức của Mary đến đâu thì cô vẫn bặt tin . Năm đầu tiên anh tự nhủ rằng có lẽ cô vẫn chưa thể quen được với việc chồng sắp cưới của mình là một người phạm tội . Năm thứ hai chàng trai nhờ người hỏi han tin tức và chỉ nghe phong phanh rằng cô ấy đã đi xa , xa lắm và chẳng biết khi nào mới quay trở về . Và trong lá thư viết về cho Mary anh đã bảo cô không cần phải chờ anh, nhưng nếu cô còn yêu anh và vẫn đợi anh về hãy buộc một giải ruy băng màu vàng trên cây sồi già cho anh biết,nếu không thấy anh sẽ ngồi nguyên trên xe khách và không quay về tìm cô nữa. Và khi chiếc xe khách rẽ vào đường U.S.17 gần quê của chàng trai - làng White Oak, Georgia, chàng trai nhờ người lái xe hãy chạy chậm lại để chàng có thể nhìn thấy giải ruy băng được treo trên cây sồi già.
    Thế nhưng thứ chàng cũng như cả chiếc xe khách hôm đó nhìn thấy không phải là một giải ruy băng vàng mà là hàng trăm giải ruy băng được buộc trên cây sồi đó. Những giọt nước mắt của chàng trào ra vì sung sướng, còn người lái xe nhanh chóng gọi điện cho đài phát thanh và kể cho họ điều này.
    Và câu chuyện lúc đó đã nổi tiếng khắp nơi như một biểu tượng của sự chung thủy. Cảm nhận được tình cảm của 2 nhân vật chính trong câu chuyện trên, Tony Orlando và ban nhạc Dawn đã sáng tác ra bài hát : " Tie an yellow ribbon round the old oak tree" vào năm 1973 và nó đã nhanh chóng trở nên nổi tiếng không chỉ trong phạm vi nước Mỹ. Ca từ rõ ràng và xúc động, giai điệu vui tươi pha lẫn âm hưởng đồng quê của bài hát đã khiến nó đi vào trái tim của hàng triệu người, mọi thế hệ. Ngày nay người ta không còn nhớ đến chàng trai trong câu chuyện có thực năm nào nữa nhưng Tony Orlando và bài hát của ông sẽ còn mãi ở trong tim mọi người
    ”:snog:

    English Music

  • HOT ... Đồ tồi! Tôi yêu anh! - Nguyễn Bích Hồng
    binhminh2801

    Trẻ con bây giờ yêu sớm thật!

    Truyện

  • Nhà nghĩ vừa lạ, vừa đẹp, vừa rẻ nhất Đà Lạt
    binhminh2801

    thích quá, vừa đẹp vừa rẻ. nhưng liệu quảng cáo có chỉ là quảng cáo không nhỉ? Hi, dù sao cũng cảm ơn bạn nha!

    Thông tin lưu trú

  • Nhân cách suy đồi của một Hot Girl Đà Lạt
    binhminh2801

    Mình thấy ảnh ngày xưa thì em này vẫn xinh mà,hi. Nhưng xấu tính thế có đáng phải dành hẳn 1 topic thế này không nhỉ.

    Đà Lạt Talk

  • Ngại Yêu ! (Tặng Hội Độc Thân Đà Lạt)
    binhminh2801

    Phải trách thần Cupid, lười quá, chẳng chịu bắn cung tên gì cả. Chứ có ai không muốn được yêu đâu nhờ.

    Coffee Chiều Thứ 7
  • 1 / 1

Xin nhẹ bước nơi sân ga — tàu ký ức đang đỗ.

10.542 chuyến · 36.638 lời nhắn · 29.501 hành khách

Đà Lạt Hoa · Sân ga ký ức · 2006 · NodeBB

Powered by NodeBB Contributors
  • Bài viết đầu tiên
    Bài viết cuối cùng