Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Khi ta trở về!

  • adminA

    Vô tình đọc được dòng chữ này. Lòng Tôi như thắt lại và cũng tự đặt câu hỏi cho riêng mình.
    "Mama, now I'm coming home
    I needed your arms to welcome me
    But, a cold stone is all I see"

    (Mẹ ơi, giờ con đang trở về
    Con ao ước được lao vào vòng tay Mẹ
    Nhưng.... tất cả điều con thấy lúc này chỉ là tấm bia lạnh lẽo)

    Tôi tin chắc những ai đang đi xa nhà vì 1 lý do gì đó, chúng ta phải tha phương cầu thực, phải xa gia đình, xa quê hương, xa Mẹ sẽ cảm nhận được câu nói này ý nghĩa thế nào. Trong lòng chúng ta sẽ dâng trào 1 cảm giác sợ hãi, sợ phải đối diện với điều này. Sợ 1 ngày nào đó chúng ta sẽ mất Mẹ. Sợ không còn được ôm Mẹ, sợ không còn được gọi to "Mẹ ơi, con đã về". Chúng ta sẽ không còn được nhìn những vết "đồi mồi" trên bàn tay nhăn nheo, chai sạn vì cuộc mưu sinh hằng ngày. Sợ không còn được nhìn những vết hằn của thời gian trên gương mặt bừng lên hạnh phúc khi thấy con cái mình trở về. Sợ không còn được nghe những tiếng ho khan của Mẹ mỗi đêm. Sợ sẽ chẳng bao giờ được ăn những món mà con thik do chính tay Mẹ nấu (những món mà với ai khác có thể chẳng ngon gì) nhưng với con nó không phải chỉ là món bình thường mà được nêm nếm bởi tình yêu. Đó chính là tình yêu của Mẹ.

    Nếu bạn còn Mẹ, hãy thu xếp về bên Mẹ để được nhìn thấy Mẹ. Hãy làm trước khi quá muộn. Hãy trở về bởi Mẹ đang mong.

  • adminA

    Thanks bai hay lắm

    Nhưng sao mẹ k thôi ba (bố) nữa chứ

    Nói đùa thôi gia đình là nơi ta luôn muốn quay về Tại - Bởi - Vì hoàng cảnh mà chúng ta phải xa nó thôi

  • adminA

    Từ nhỏ con đã quen được ba mẹ chăm sóc, nuông chiều, nấu nướng cho con ăn, khi phải sống xa ba mẹ, con mới thấu hiểu hết những yêu thương lo lắng ba mẹ dành cho con.

    Đón ba ở bến xe ra Sài Gòn thăm ông trẻ đang ốm nằm viện mà lòng con thắt lại, dáng ba gầy gầy, có phần hơi hốc hác chắc ba phải suy nghĩ nhiều về chuyện của gia đình mình. Tóc ba đã bạc đi trông thấy và đã chuyển màu hoa dâm rồi, ba trông già hơn cái tuổi của mình vì những lo toan, bận rộn cho gia đình, con cái.

    Nhìn dáng vẻ của ba mà con thấy mình thật kém cỏi. Con từng hứa với chính bản thân mình rằng, khi con khôn lớn sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền, con sẽ nuôi ba mẹ, nhưng từng này tuổi con chưa hề làm được gì cho ba mẹ mà lúc nào cũng chỉ khiến ba mẹ lo lắng thêm.
    Vội vàng đưa ba đến bệnh viện rồi bỏ ba ở đó để đi làm cho kịp giờ (ba nói với con là ba tự vào được con đi làm đi, rồi tối vào đón ba về) nhưng trong lòng con vẫn thấy lo lắng. Sài Gòn này nhộn nhịp quá, hối hả quá, không biết ba có quen không, có tìm được phòng mà ông trẻ đang nằm không?

    Con tự nhủ với mình, ba từng làm bộ đội đặc công cơ mà, chắc ba sẽ tìm được dễ thôi. Cứ thế con mải miết làm việc tới mức vô tâm quên không gọi điện hỏi thăm xem trưa ba ăn gì hay ba lại ngại đi ra ngoài rồi bỏ bữa. Giờ tan tầm, vội vàng phóng xe về đèo ba từ bệnh viện ra bến xe để về quê. Ba còn tranh thủ đưa cho con ít đồ ăn sẵn mà mẹ đã tranh thủ làm để gửi lên cho con.

    Nhìn dáng ba tất tả vội vã lên xe con lén quay đi lau nước mắt, thương ba mẹ lắm. Lâu lắm rồi con chưa về ra thăm ba mẹ, công việc bận rộn quá, chuyện học hành… cuốn con đi khiến con trở thành một người vô tâm. Cũng lâu lắm rồi con chưa được ăn những món ngon ba mẹ nấu. Con vẫn nhớ, vẫn nhớ lắm khi con đi học đại học. Dịp cuối tuần trở về nhà con luôn được ba nấu cho những món ăn con yêu thích, rồi khi con trở lại trường là ba mẹ bắt con mang theo đủ thứ đồ ăn từ quê lên.

    Lâu lắm rồi, con chẳng nhớ gọi điện về hỏi thăm sức khỏe của ba mẹ trong khi cứ nghe tin Sài Gòn ngập, lụt là ba mẹ lại gọi lên hỏi xem con thế nào. Con giật mình khi thấy mình trở nên quá vô tâm. Có lẽ con đã quá quen với việc chỉ nhận tình yêu thương, sự quan tâm, lo lắng từ ba mẹ mà không quen đáp lại, con hư quá rồi đúng không ba?

    Con xin lỗi ba mẹ nhé, cuối tuần con sẽ về thăm ba mẹ, con không thể sống như một kẻ vô tâm như thế được. Con không thể chăm lo cho ba mẹ, nhưng con lại có thể yêu thương, quan tâm đến ba mẹ bằng tất cả tình cảm và tấm lòng của một người con. Mong sao ngay lúc này đây con đang đứng trước cổng nhà mình và nói với ba mẹ rằng “Thưa ba mẹ con đã về!

    Sưu tầm.

  • adminA

    con người ta có nhiều nơi để đi nhưng chỉ có một nơi duy nhất để về thôi - đó chính là nhà của ta, gia đình của ta - nơi mà lúc nào bố mẹ, anh chị em cũng sẵn sàng mở rộng vòng tay đón chào đón và chở che cho ta!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB