ôi....hội những người khó đỡ!
Nhật Ký Tuổi Hăm.
-
Nắng thênh thang như tràn ngập phố
Đến bên em trong ngày rực rỡ...Hì hì hì hì hì
Đầu tuần vui vẻ lấy trớn cho nguyên tuần vui tươi nghen.
Thất học 1 năm mấy rồi, nay xài lại cái đầu thấy chất xám nay nó muốn chuyển thành trắng hết rồi - mất hết cả buổi mới thích nghi lại với việc ghi chú những lời giảng của thầy. Mới bước vô lớp là nhận "quà" là cuốn sách dày bằng khoảng 4-5 cuốn Conan gập lợi, hic.
Thầy cười mặt tươi roi rói - trò cười lòng đau nhoi nhói
Giờ mới phát hiện ra mình là người khá tự mãn. Miệng không nói ra nhưng trong đầu nghĩ mình khá hơn người ta. Dĩ nhiên là mình chỉ nghĩ vậy trong những chuyện mà mình tự tin mình làm tốt - nhưng giờ thì hơi đau khi thực tế mình chẳng là cái đinh gì ngay cả trong lĩnh vực mình chuyên - hừm hừm - lại có thêm 1 bài học vào đời, cưng nhé.
Thêm một phát hiện nữa là mình diễn đạt cảm xúc bằng lời nói không ... trơn tru bằng khi mình viết nó ra. Hehe. Trong đầu một mớ bùi nhùi nhưng nói không ra. Đánh máy + nhắn tin thì ra
Khuyết điểm ở người này đôi khi người khác lại thấy đó là ưu điểm, nhỉ - vậy nên cứ ... vậy thôi
Tươi tắn mỉm cười nhún mình chào tuần mới
Tự tặng mình bài thơ nhỏ nhỏ dễ xương.
CHIẾC VÒNG ĐÁ NHỎ
Tác giả: Bế Kiến Quốc
Long Hưng, ngày 4-7-1984Chiếc vòng đá nhỏ cổ tay ai
Chẳng biết đầu tiên ai đẽo mài
Rồi ai mua tặng, ai âu yếm
Trao vòng đá nhỏ cổ tay ai…Xui khiến chiều nay anh lặng im
Giấu điều muốn nói tận trong tim
Gặp gỡ muộn màng thương biếc biếc
Chiếc vòng đá nhỏ cổ tay em. -
This is for my own self, and in this way I am more comfortable with expressing my thoughts.
So I don't care whatever you may think.Nhất quá tam ba bận.
In each person, there are limitations which you shouldn't cross. Don't take everything for granted.
I clearly drew my lines so that you can see and respect my space - but sadly, you didn't.
I was hopeful that changes are always able to make if we really mean to do so - but sadly, I was wrong.
Words are supposed to be listened to, but no attention - from you - was paid to them.
I felt pity for myself sometimes, just because I was such a shallow thinker, not because my wishes were not granted.
But not anymore, since somehow I've changed.I didn't believe in the strength of being merciless before, that's just not me. But people taught me a hard lesson, and I need to accept that I was too nice for my own good.
I wasn't praising myself. That's just my conclusion after long days of suffering from "self-torturing", hahaha
Ok, that was enough for my own let-it-go...Back to my growing dream
Day after day, the love for that land grows stronger, bigger, and healthier. It's so real now.
I keep dreaming of the peaceful days when I can leisurely walk along the sloping streets, enjoy the freshness of things, and be a part of the highland city.
Counting down the months seems like a silly idea, but that's really what I'm doing now
I will just silently make my dream come true. No more words will be repeated from now on.
Wait and see, buddies, wait and see! -
Chị có quen một người (chỉ là khách hàng chứ không phải bạn), tiếng Anh của anh ta khá tốt, thậm chí nghe qua điện thoại tưởng là người ngoại quốc, anh ta chia sẻ với chị rằng anh ta tự tin hơn khi phải nói những vấn đề quan trọng & nghiêm trọng bằng tiếng Anh. Em cũng vậy đúng không pé?
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập