Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Nhật Ký Tuổi Hăm.

  • adminA

    Mình tuổi ... Băm ..., đời lại lửng lơ con cá vàng, đọc mà thấy ngậm ngùi cả thời trai trẻ , dù sao vẫn là cuộc sống, khó khăn hay thuận lợi cũng vẫn là cuộc sống ... lửa còn cháy được là mọi thứ vẫn hoạt động tốt đấy ... (nên chúc mừng MT :D)
    ()

  • adminA

    Duimoc;44829:
    Mình tuổi ... Băm ..., đời lại lửng lơ con cá vàng, đọc mà thấy ngậm ngùi cả thời trai trẻ , dù sao vẫn là cuộc sống, khó khăn hay thuận lợi cũng vẫn là cuộc sống ... lửa còn cháy được là mọi thứ vẫn hoạt động tốt đấy ... (nên chúc mừng MT :D)
    ()

    Lửa cháy nhà, rầu ngu người luôn í Duimoc 😞

    Dù sao, cám ơn lời động viên 🙂

  • adminA

    Mặt Tròn;44069:
    Mẹ hay dạy "ghét của nào trời trao của đó"

    Hình như câu này mẹ chị dạy sai thì phải.... Em ra đường thấy con gái đẹp em ghét cay ghét đắng mà chờ mãi chẳng thấy ông trời cho cô nào cả 🙂

  • adminA

    Vậy là 5 ngày rồi đó. Những giấc ngủ vẫn chập chờn, những điều không muốn thấy vẫn lấp ló đâu đó trong những cơn mộng mị. Cảm xúc tươi mới ngày nào nay chỉ còn vơi nửa.
    Những gì làm được - mình đã làm. Không trách móc bản thân nữa, nguyên nhân câu chuyện cũng chẳng từ mình mà ra. Quyết định khóa miệng vết thương, mặc dù nó mới chỉ phục hồi lại khoảng 3 phần. 1,2,3 - khóa!

    Về với biển. Thứ bảy máu chảy về tim - vợ chồng người ta đi chụp hình kéo mình theo cho ... dzui. Ừ, thì đi. Dù gì cũng muốn làm mòn bớt cái đinh nhọn ghim vào mình từ vài ngày trước bằng ... nước muối
    Ngày trời không nắng, không mưa, đẹp! Vậy mà sóng ào ào thấy sợ - bọt nước trắng xóa. Bãi vắng hoe, lèo tèo 2,3 cặp khác cũng chụp hình cưới. Vậy mà khỏe, tung tăng thiệt sướng. Quần sọc áo sơ mi trắng, mình lê lết từ bãi cát này đến bãi đá kia, hehehe - coi lại hình thấy hồn nhiên phát sợ
    Đi biển mà nhớ phố núi, nghĩ cũng lạ hè.
    Cát mịn dưới chân cũng được đem so với cỏ trên đồi ở Đà Lạt.
    Gió biển thổi phù phù tung bay tóc ... ngắn cũng gợi nhớ gió chiều Đà Lạt lạnh quằn quại ngày giáp Tết, dù đã khoác cái áo lạnh lông xù dày cui.

    Ly rong biển Vũng Tàu mình cũng ngồi so với "nành bò" đêm Đà Lạt!

    Chỉ có cái không khí là mình không so thôi. Mùi xóm biển đặc trưng thiệt là đậm, xe chạy ngang chợ, mùi khô cá thi nhau bay vào xe. Ai đó trong xe bịt mũi bảo sao nồng mùi cá quá - chuyện, đi về đây không nghe mùi cá chớ đòi nghe mùi gì trời! Rồi cái nồng đó - khó chịu ban đầu, lúc sau nó khiến cả đoàn ào ra mua khô mua cá từa lưa, cũng vui

    Còn Đà Lạt thì sao nhỉ? Mùi Đà Lạt trong mình có mùi hoa cỏ (ks mình ở vừa rồi có khu vườn nhỏ rất xinh), mùi cà phê "kho" chỉ đây mới có, mùi ... đồ ăn đủ món nao nức lòng người nữa

    Nhắc đến lại cuồng chân quá xá. Nhưng thôi, ráng nhịn thèm lại đi cưng....
    Chưa đầy 2 tuần nữa, mình sẽ chính thức bước vào 1 thử thách mới. Sẽ ráng giữ sự "hồn nhiên" của mình khỏi những lo toan ngày thường vốn đã có, giờ gộp thêm áp lực học hành - hy vọng hết năm nay tóc mình không có bị nửa đen nửa bạc, hehe
    Bây giờ thì dỗ hai con mắt nhắm lại, cái đầu "tắt máy" đi ngủ thôi!

    12.10am ngày 29.3.2011

  • adminA

    Hồi nhỏ đọc truyện tranh, phát ghiền, mày mò vẽ vời với ước mơ hoành tráng làm "họa sĩ". Vẽ coi ...cũng tạm, mờ chỉ vẽ được công chúa, búp bê ko hà, haha --- tự mình đánh thức mình dậy trước khi mơ quá lố :))

    Lớn xíu, truyện tranh ra ko kịp cho mình đọc, mình đổi thú dzui, chuyển sang truyện chữ
    Còn nhớ cuốn sách đầy chữ lần đầu tiên mình đụng đến (lúc nớ mới lớp 6 thì phải) là cuốn "Truyện cổ tích dành cho .. người lớn" của nv Nguyễn Nhật Ánh. 12,13 tuổi đầu, dòm truyện cổ tích nghĩ "Được à " cộng thêm dòng chữ ma lực "cho người lớn", hé hé, mình lẳng lặng ôm dzìa từ tủ sách của bác.

    Đọc đọc đọc .... ủa đâu phải cổ tích ta. Cũng chẳng hề dung tục chút nào. Những câu chuyện lồng ghép với nhau kể về những mối quan hệ xã giao, ứng xử với người với đời của 1 loạt nhân vật "trẻ con lớn xác". Đọc hết, mò qua trả sách đem cuốn khác dzìa, hê hê.

    Cuối cấp 2 mình đọc nhiều, vơ được gì đọc nấy. Không quan tâm thể loại, thấy hay hay là đọc tiếp để giải tỏa cục tò mò bự chảng trong đầu. Harry Potter là bộ truyện dài đầu tiên. Tiếp đến là Animorphs (Người Hóa Thú) - mèn ơi bộ này nó dài, lại là khoa học viễn tưởng, rứa mà cũng nuốt hết khoảng 60 cuốn (ực!). Truyện chi mà ứ có hậu, mần mắc công theo dõi, hứ!

    Lên cấp 3, bù đầu, bớt đọc lại, Mẹ quản kĩ - thêm 2 cái tròng dày cui, rứa là bới bơi sở thích trong sáng nhưng tốn kém, híhí. Truyện ko dám tha về nhà đường đường chính chính nữa, toàn lén lút :">

    2 năm đầu ĐH là khoảng thời gian tự do kinh khủng của mình. Muốn làm gì làm - hớ hớ - bởi vậy dòm bảng điểm muốn bịnh . Năm 3,4 chạy vắt giò, nước lúc này tới gần cổ rồi chứ chả tới chân nữa :">

    Hầu như chả đọc gì nhiều trong 4 năm đó. Thỉnh thoảng nghỉ lễ, Têt thì còn đọc truyện tranh, truyện ngắn - chớ truyện dài kỳ đem dzô dĩ vãng chơi lâu rồi.

    Truyện dài nhất đọc gần đây nhất là bộ Twighlight saga. Vừa ra trường. Đọc xong mắt lên 1 diop vì đọc trên máy tính, hé hé - Mẹ mần 1 tăng hoành tráng chỉ biết ngậm ngùi lắng nghe.
    Rồi 2 em mắt lên bàn cho bác sĩ .. bắn hồi tháng 1 năm ngoái. Từ đó đến giờ chưa đọc nhiều, đương thèm.

    Vì sao thèm? Vì chưa tìm được người phù hợp để trải lòng hơn những trang sách. Nói trắng trợn ra là chưa ai hiểu được mình.
    Nhỏ tưng. Giấu khư khư mà đòi người ta hiểu!

    Ờ giấu thì phải biết moi chớ. Tui là người mà đòi "thẳng tưng như ruột ngựa". Nói chung cũng do người chưa nhận thấy yếu điểm của mình thôi - nhận ra rồi thì chưa oánh là đây hàng rồi :))

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB