Ngày hôm nay lạ....
Thức dậy với cái sự lười biếng tột độ, đã tình cúp thêm ngày nữa....nhưng không hiểu sao lòng zòng 1 hồi lại quyết định thay đồ, make up và đi học.....hôm nay mình giỏi...vượt qua cám dỗ của sự lười biếng.....ước gì ngày nào mình cũng thế
Mà quyết định đi học là đúng đắn, ngày hôm nay lên lớp vui, chứ ko chán ngắt như thứ 2, chọc ghẹo thầy cô, bạn bè......đúng là Nấm của những ngày cấp 3 mà, không kiêng nể ai......cả lớp nay đc cười vì mình, đáng lẽ phải trả tiền phí cho mình mới đúng.......Hôm nay vui lạ....ứ bik tại sao nhưng cứ tận hưởng đã.....yeah yeah....huýt sáo nào 
cuối năm
-
-
4.30pm: đứng trước gương, sao mình chả có gì mới mẻ....
- đi cắt tóc không Ngọc, cắt ngắn luôn.......
- đi
thế là đi, sau bao lần đắn đo, chần chừ, tiếc nuối đã quyết định cắt bỏ mái tóc thề.
9.30pm hoàn thành mái tóc ngắn cũng là lúc tâm trạng thoải mái, vui tươi, không hiểu tại sao............"ngồi hát ca bềnh bồng"
-
Nấm của những ngày tháng Giêng...................
Bớ người ta nhỏ Nấm nó buồn, bớ người ta nhỏ Nấm nó tuyệt vọng, nó không biết mình đang nghĩ gì và đang muốn gì.............1 mặt nó bảo mình nuôi dưỡng sự thù hận, nó muốn những ai đã và đang làm nó mệt mỏi, tổn thương phải gánh chịu gấp nhìu lần như thế...nhưng hình như với bản tính không giận ai đc lâu, nó không làm được điều đó, nó chỉ buồn và tiếc 1 điều, 1 thứ niềm tin trong nó dường như sụp đổ hoàn toàn......h nó sống mà ko bik bấu víu vào đâu, có người nói nó còn gia đình, bạn bè. Nó yêu gia đình nó vô cùng nhưng trong đầu nó chưa từng có suy nghĩ, khi mệt mỏi, tuyệt vọng, gia đình là chỗ dựa tình thần cho nó, chưa từng, vì trong gia đình không ai hiểu nó cả, tất cả mọi thứ nó làm, nó nghĩ mọi người đều cho là sai, suy nghĩ của nó trog gia đình dường như bị giam cầm, nó ko thích điều đó. Còn bạn bè nó mất niềm tin ở tất cả mọi người, nó không dám tin ai tuyệt đối, nó sợ mình bị tổn thương, trở về với căn phòng tối, 1 mình nó với những suy nghĩ mông lung (mà chẳng có chuyện gì là của mình), nó mệt mỏi.....mệt mỏi thật sự....tuần qua nó bia bọt nhìu....hại người, hại não quá đi thôi.............."đời mênh mông chào đón những con tim an hòa"
-
sao nấm cứ phải dằn xé trong lòng mình hoài thế,
như vậy dễ tuyệt vọng lắm đó,
thôi thì cái gì tới thì sẽ tới thôi ,có suy ngĩ nhiềi chỉ thêm bế tắt,
cứ thoải mái bản thân trước đi nấm nha,
haiz ........... bé này nhỏ mà tâm hồn nhạy cảm quá
vui đấy rồi lại buồn đấy.cố lên nấm,rồi sẽ qua.
cười lên cái ,hít thở thật sau bước ra nhà rồi ta lại là ta...
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập