Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

cuối năm

  • adminA

    khi đọc những dòng trải lòng và chia sẻ của Bé út anh không khỏi xúc động và anh rất mừng vì Bé út nay đã trưởng thành thêm rất nhiều rồi. Anh mong mọi điều tốt đẹp sẽ luôn đến với Bé út và gia đình nhé.
    Thân
    Đại Ca: caythonggia

  • adminA

    @Jasmin: em nhớn ùi mà...hihi.
    @Mặt Tròn: bạn ấy học hỏi em mới đúng.
    @Chinsu: ĐLH cũng là 1 gia đình....mình đem tình cảm cho gia đình này kể cho gia đình kia nghe thui. 🙂
    @a.Già: hihi, trước h chưa bao giờ nghe anh gọi em là Út, lạ quá! cám ơn A nhìu lắm!

  • adminA

    gửi "Chị" - Em không xin phép mà nhắc "Chị" ở đây.......đơn giản Em chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng....."Chị" nhé........

    2 hôm nay tôi suy nghĩ rất nhiều, nếu nói suy nghĩ về sự đời thì hơi nặng vì vốn sống tôi chẳng được bao nhiêu, 20 năm - 1/3 quãng đời, liệu tôi đã có được những gì.............

    Cuộc sống vốn dĩ không như mình mơ, nghe chuyện Chị, tôi chợt buồn, tôi buồn cho 1 sự mất mát quá lớn và khi nó mất đi rồi mới hối tiếc! Tôi biết Chị dằn vặt và trách bản thân mình rất nhiều......Chị hiểu Chị đã sai, và Chị đang sửa chữa sai lầm, tôi đồng cảm nhưng cái nỗi buồn cứ ám vào tôi. Mới nghe Tôi có chút ganh tỵ, chút hối tiếc, sao Chị lại vô tình bỏ quên 1 mối tình chân thật như vậy.........nhưng rồi cái sự ganh tỵ được chia làm đôi 1 nữa cho sự đồng cảm, 1 nửa cho nỗi tiếc thương 1 con người, 1 số phận, cũng tại Chị quá đa cảm, quá yếu đuối....nhưng ít nhất Chị vẫn còn gượng dậy, Chị chưa quỵ ngã.....Tôi phục Chị!!!Chị tâm sự, Chị mong tôi sống vui, Chị sợ tôi buồn...nhưng tôi không làm được, tôi đã cố gắng nhưng có lẽ do tôi quá đa cảm, chỉ 1 chút thoáng qua đủ làm tôi suy nghĩ.......

    20 năm, không đủ dài để nói đã nếm đầy đủ hương vị cuộc sống nhưng chí ít tôi cũng đã có những trải nghiệm riêng, tôi không đủ vốn sống để nhìn rõ bản chất 1 con người nhưng gì tôi vướng phải đủ để tôi sống khác hơn, không quá tin vào 1 ai đó chỉ qua 1 hành động ban đầu......tôi đã 1 lần sai lầm và cái sai lầm đó được trả bằng hơn 2 năm trời, tôi sống trong mệt mỏi hơn thế nữa là tôi mất niềm tin vào con người, vào thứ gọi là tình yêu......có thể nói tôi tiêu cực, tôi chấp nhận, chấp nhận để không làm mình quá đau.....nhưng tôi đang tập sống khác, tôi trở về tôi của 2 năm trước và sống tiếp tục cho đến ngày sau......có thể tôi sẽ vẫn đa cảm nhưng sẽ nhìn đời 1 cách tích cực hơn........tính chất của cuộc sống vốn dĩ là muôn màu muôn vẻ............tôi phải tập dần thói quen tự mình vựng dậy....và....cai dần thói quen dựa dẫm người khác.......

    Hôm nay tôi lại nghĩ về bạn, có lẽ vì 1 vài lí do khách quan bạn đã mất niềm tin nơi tôi, và tôi cũng không biết lấy gì để vực lại niềm tin đó, bạn không còn thói quen tâm sự với tôi, mặc dù ngày nào tôi và bạn cũng nói chuyện! Tôi không biết chuyện của bạn đang đi đến đâu và sẽ đi về đâu.....nhưng cách sống hiện h khiến tôi lo cho bạn......tôi lo bạn tự "hành hạ" bản thân mình, dùng từ "hành hạ" có hơi nặng nhưng tôi không biết dùng từ gì nhẹ hơn......tôi thấy và tôi biết nhưng tôi không đủ tư cách để khuyên bạn.....tôi viết ra đây, tôi mong bạn thấy (click "thanks" nếu bạn biết tôi nói về bạn), thấy rằng tôi lo cho bạn. tôi biết bạn biết bản thân mình đang làm gì và bạn cũng biết những điều tôi nói nhưng bạn không quyết tâm và vì 1 lí do chủ quan nào đó! tôi muốn bạn khác đi....tôi mong bạn hiểu..............

    Có thể hôm nay tôi suy nghĩ khá nhiều..................

  • adminA

    thở và cười, ôi tền iu cua tôi 😄

  • adminA

    điều tôi trông chờ nhất vẫn chưa đến.........................:(

    P/s: tềnh êu của tôi...............cụng ổi nào 😄

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB