Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Mình bị giựt ba lô tối qua. Mình không thấy giận, chỉ buồn chút ít và hơi tủi thân. Mình đã khóc. Có lẽ vẫn chưa buông bỏ được cái tôi nên khóc và chắc cũng vì bẩm sinh là phái yếu nên mau nước mắt. Về nhà nằm suy nghĩ thấy cuộc sống nhiều người còn chìm trong sự đau khổ quá. Mình thấy người giựt đồ của mình khổ. Do nhu cầu cuộc sống nên họ nảy lòng tham đồ của người khác. Và khi giựt được rồi thì đồ lại không có giá trị để quy đổi.

    Mình “mất” ba lô nhưng bù lại mình ngộ “được” nhiều điều khác. Những điều mình ngộ lại thật sự có giá trị đối với mình trong lúc này.

    Ranh giới nào giữa sự được mất?

    Thứ Năm, Tuần thứ 4, 16:41.

  • adminA

    Một tuần chạy marathon và đôi lúc vì muốn hoàn thành việc này mà phải bỏ việc kia. Mình sẽ chết vì tính cầu toàn.

    Ai cũng nói mình ốm. Dường như chuyện ốm mập luôn là điều khiến người ta hay phát biểu nhất thì phải.

    Tuần này mình học môn mới. Thầy giảng rất vui, cả lớp cười nghiêng ngả từ đầu đến cuối buổi. Mình có cảm giác tựa như đang đi xem hài kịch. Hơi nhảm một tí. Anyway, I don't care!

    Anh mình nói mình có suy nghĩ giống Alexandre đại đế. Thật ra mỗi khi anh nói mình giống ai đó thì là một cách khéo léo để chọc quê hoặc khuyên răn. Cũng giống như lần nào đó anh nói mình móc áo len giống "Đông Phương Bất Bại" rồi cười ha hả để mình tò mò tìm đọc bằng được bộ "Tiếu Ngạo Giang Hồ". Đọc xong rồi thì... bla bla tức điên.

    Mình không nghĩ rằng mình giống Alexandre. Ổng thích đem quân đi đánh nhau còn mình thì thích mở mang kiến thức. Việc đánh các nước khác thì có giới hạn còn kiến thức là vô hạn. Tham vọng trong bể kiến thức thì có gì giống với tham vọng trong chiến tranh?

    Mình vẫn đang đọc Haruki. Có lẽ lần này mình đọc Haruki chậm nhất. Càng đọc càng thấy ngưỡng mộ tài của dịch giả. Gãy gọn, súc tích, dùng nhiều từ rất đắt.

    Kệ sách của mình đang quá tải. Mình quyết định chia tay một số. Có lẽ là lĩnh vực thơ, tiểu thuyết và triết học sẽ được di dời trước tiên.

    Dạo này mình thấy ngán những gì được lập đi lập lại. Ngán những buổi cơm trưa gượng ép khi câu chuyện trong bàn ăn chỉ quanh quẩn việc nêu lên sở thích hưởng thụ vật chất của các cá nhân. Mình có quá lập dị hay không khi mà mọi thứ đều vận động quay quanh sự tiêu thụ của con người thì mình lại đi theo xu hướng giảm tiết tất cả?

    Chiều nay mình đi dọc theo con phố từ nhà sách Khai Trí sang nhà sách Nguyễn Huệ. Mình thấy khoan khoái khi thả bộ một mình như vậy giữa trung tâm Sài Gòn. Nhìn khách bộ hành là một sự lý thú. Nghe người khác nói tiếng Anh với mình và mỉm cười với ý nghĩ "hình như mình không giống người Việt Nam" cũng là một sự lý thú.

    Mình vừa recover được danh sách liên lạc lưu trong hande. Mình thấy một số điện thoại quen tưởng đã mất theo chiếc phone cũ. Bấm phím gọi. ".../Sorry, this phone is not allow". Mới đó mà 7 tháng 02 ngày.

    Xmas is coming. Nhớ Tùng mùa Giáng Sinh 2008 da diết.

    Chủ Nhật, tuần I, tháng 12

  • adminA

    Björn hỏi mình về chuyện riêng tư mà đã quá nhiều người hỏi và mình cũng quá ngán phải trả lời. Trả lời một người Việt Nam thì dễ hơn so với trả lời một người nước ngoài. Câu chuyện dài hơn một năm chỉ có thể tóm gọn bằng một câu tiếng Anh đơn giản "I need to be my own". Cũng chẳng hiểu tại sao J lại hỏi về vấn đề đó, nó quá riêng tư và phạm đến sự riêng tư của người khác đâu phải là văn hóa của những người Tây Phương như J. Dù sao, câu an ủi của J cũng làm mình thấy "happy" đôi chút: "You are a nice looking girl, very easy to find a new one". "Danke schön, J".

    Thứ Tư, Tuần II, tháng 12

  • adminA

    Bỏ được cục đá đeo trong người từ hôm chủ nhật xuống, thấy nhẹ nhõm hẳn. Đôi khi mình không được phép quá hiền lành và nhường nhịn. Chỉ hiền với người xứng đáng được đối xử hiền lành và nhường nhịn với người xứng đáng nhận được sự nhường nhịn. Thêm bạn là bớt kẻ thù nhưng cũng phải có trường hợp không cần những người bạn tự cho mình là cao hơn người khác và tỏ thái độ coi thường người khác mặc dù người khác chẳng làm gì động chạm đến lợi ích của mình.

    Hôm nay có tin vui. Sắp có khả năng nhận được một dự án lớn mà tưởng đã bị rớt. Thì ra làm ngành này đòi hỏi sự nhẫn nại. Thành quả không thể thấy trước mắt mà đôi khi phải chờ đợi thật lâu.

    Bị khách hàng ép giá quá nhiều nên bây giờ mình cũng học được cách đi ép giá người khác. Ừ, thì cũng đâu có gì quá đáng lắm đâu. Mình biết ngành dịch vụ thì % lời là bao nhiêu mà. Ép nhưng không để người khác phải lỗ vốn. Mà nếu người ta lỗ vốn thiệt thì người ta cũng đâu có chịu để mình ép. Hmm, đôi bên cùng có lợi, haha.

    Một ngày vui.

    Thứ Năm, Tuần II, Tháng 12.

  • adminA

    J bị tai nạn tối qua sau khi rời farewell party của công ty cũ. Nghe tin mà thấy rụng rời. Đúng là “chỉ mành treo mạng có hay ai”.

    Phòng mình hôm nay trang trí Noël với những chủ đề “thời thượng”: Mùa đông không lạnh, Chiếc khăn gió ấm, Giấc mơ tuyết trắng... Mình chợt nhớ đã từng rất ngạc nhiên khi ai đó mở bài “Chiếc khăn gió ấm” từ computer của mình. Huy Hoàng đã viết “tôi đã ngỡ rằng sự khác biệt có thể làm nên những thú vị cho tình yêu” nhưng mình phản đối ý nghĩ đó. Nên thận trọng với những sự khác biệt dù là nhỏ nhất.

    Tình cờ đọc một bài viết về “phụ nữ hiện đại”. Cảm thấy rất vui vì thật lâu mới có một bài bênh vực phụ nữ đến vậy.

    Tôi ủng hộ cách sống của phụ nữ hiện đại.

    Thực sự, phụ nữ cá tính cũng thú vị thật nhưng nhiều khi cũng mệt mỏi. Nếu bạn hiện đại, sống theo phong cách Tây, bạn sẽ thấy họ rất dễ chịu, thú vị khi nói chuyện và đương nhiên rất bình đẳng trong cách cư xử vì khả năng vượt qua nỗi buồn của họ rất nhanh. Bạn sẽ chẳng bận tâm đến chuyện cô ấy “ăn miếng trả miếng” với bạn. Bạn sẽ chẳng tự ái khi cô ấy luôn “sửa gáy” bạn. Bạn cũng sẽ chẳng thiếu tự tin khi cô ấy thông minh và giỏi hơn bạn. Và bạn cũng chẳng xấu hổ khi cô ấy kiếm tiền nhiều hơn bạn. Bạn có làm được điều đó không? Nếu được, chẳng còn gì phải bàn cãi, bạn sẽ hạnh phúc bên cô ấy.

    Chúng ta đang sống ở thế kỷ 21, trong một thế giới được trang bị hoàn hảo về mọi thứ. Chỉ cần một máy tính được nối mạng, bạn có thể biết mọi thông tin đang diễn ra trên thế giới. Phụ nữ cũng vậy, cũng có khả năng tìm hiểu và cập nhật rất nhiều thông tin như chúng ta, và họ còn “áp dụng” được cả quyền bình đẳng của phụ nữ phương Tây nữa. Vì thế, ngày càng nhiều phụ nữ thành công trong sự nghiệp. Họ cũng phải phấn đấu rất nhiều, tự hoàn thiện mình để được tôn trọng trong gia đình cũng như xã hội. Họ hoàn toàn có quyền đó. "Nếu bạn quá gia trưởng, e rằng bạn nên tự chỉnh mình, hoặc tìm một tuýp phụ nữ hiền thục, dịu dàng kiểu chỉ đâu đánh đấy, hay chồng nói gì cũng “đúng” cho an toàn. Bạn không thích vợ bạn mặc quần đùi, đi xỏ ngón, mặc áo hai dây phi xe trên đường? Không thích vợ mình khi chồng chưa nói hết câu đã cãi đôm đốp ? Không thích vợ nhanh nhảu quá, nói chẳng cần suy nghĩ, chẳng sợ ai đó sẽ mếch lòng? Phụ nữ hiện đại khó kiểm soát kiểu vậy lắm. Họ không phải là ô sin để bạn thích gì sai nấy, không phải nơi trút những cơn giận vô cớ, hay không phải “recycle bin” để bạn thích vứt “lời thừa” nào vào cũng được.

    Ai chẳng thích một người phụ nữ dịu dàng, nhẹ nhàng, yêu chồng, thương con, biết chăm lo cho gia đình và biết vun đắp cho tổ ấm. Tuýp phụ nữ đó giờ hiếm lắm. Mà nếu có, về sống với bạn thì cam ngọt cũng thành cam chua vì bạn cũng đâu hoàn hảo mà chờ người khác? Bây giờ, cô nào cũng thế, chưa bước chân về nhà chồng đã đòi “quyền bình đẳng” nên nhiều khi tôi sợ vai trò của cánh nam nhi chúng ta sẽ lâm nguy. Đã hết rồi cái thời phụ nữ thích ở nhà nội trợ, bàng quan chuyện kiếm tiền. Đã hết cái thời phụ nữ phải phụ thuộc vào tài chính của chồng. Mà nói thật nhé, đàn ông nên nắm giữ tài chính trong gia đình, nếu không, thỉnh thoảng “ngứa nghét” các quý phu nhân đáng kính sẽ “nướng” hết tiền cho mua sắm. Chẳng hạn như cô vợ tôi, làm bao nhiêu tiền thì toàn dùng để mua hàng hiệu hết. Ngồi nhà xem ti vi, thấy Best-Buy giới thiệu sản phẩm nào hay hay, là gọi điện mua liền. Mua xong, dùng một lần là vứt xó thậm chí, nhiều sản phẩm còn chưa sử dụng qua đã bỏ rồi. Lãng phí thế đấy, mà nhắc nhiều lần cô ấy cũng chưa để lọt tai vì em mua bằng tiền của em đấy chứ?

    Vợ tôi có cá tính đấy. Tôi không muốn cô ấy kiếm tiền nhưng cũng không ép cô ấy phải ở nhà. Tôi muốn cô ấy được thoải mái, tự do trong suy nghĩ. Tôi biện hiếm có nàng dâu nào thích sống với bố mẹ chồng. Đó là sự thật, bạn cứ thử nghĩ xem, ngay cả mình sống với bố mẹ đẻ còn chuyện này, chuyện kia, huống hồ một nàng dâu? Nàng Thoại Khanh chỉ có trong chuyện cổ tích, không có ngoài đời đâu. Vì thế, mặc dù tôi là con trai duy nhất, cô chị gái đã lấy chồng, mà tôi cũng phải mua nhà để hai vợ chồng sống riêng. Tôi cần có thời gian để hai thế hệ hòa hợp với nhau, để họ cùng chung một mục tiêu để còn chịu đựng nhau.

    Nói thật, tôi cũng không an tâm lắm khi vợ đi làm. Nếu vợ anh xinh đẹp đang tuổi chín muồi, anh có an tâm không? Hơn nữa, vợ anh lại có quá nhiều quan hệ xã hội, tiếp xúc với quá nhiều ông chủ trẻ? Lại thông minh, nhanh nhẹn thì anh có sợ mất không? Chắc chắn là có, nhưng biết sao được, chằng lẽ lại học mấy vị vua “chim quý phải nhốt ở lồng son, mình không ăn thịt được thì cũng chẳng thằng nào đụng tay vào được”? Nếu mất niềm tin thế, thì cũng chưa biết chừng nhé, không khéo bạn lại nuôi con của thợ điện, hay thợ nước đấy chứ? Đành tin nhau là chính thôi. Xã hội phức tạp, có quá nhiều cạm bẫy, nhưng cũng không vì thế mà “vợ bắt buộc phải ở nhà”?

    Một cô vợ cá tính thú vị hơn nhiều so với các cô theo kiểu Quỳnh, Dao trong “Tỏa nhị Kiều”. Tôi cũng có thời gian sống ở Mỹ, các cô gái Mỹ nào cũng cá tính, cũng sống theo kiểu hưởng thụ và sống cho bản thân mình. Nên chuyện của các cô gái Việt hiện đại đối với tôi bình thường, thậm chí còn tốt hơn nhiều nếu đem so với các cô gái phương Tây. Nói thực, nhiều khi tôi cũng cảm thấy mệt vì các cụ hay nhắc nhở kiểu sao con chiều vợ con thế, có ngày nó cưỡi lên đầu, lên cổ mất thôi . Nhưng các cụ cũng thuộc lớp người cũ, mà bây giờ chỉ có ở nông thôn hay miền núi mới có kiểu suy nghĩ đó. Vợ chồng tôi đưa ra những quy định rõ ràng cho nhau để tôn trọng nhau và giữ gìn mái ấm gia đình. Bốn năm chung sống, tôi thấy vẫn ổn, chưa xảy ra điều gì đáng tiếc. Tôi có công việc của tôi, cô ấy cũng vậy. Buổi tối chúng tôi cùng nhau ở nhà chơi với con, hoặc cùng nhau đi xem phim, thỉnh thoảng đi bar. Cuối tuần đưa các cháu về thăm ông bà nội. Mọi chuyện vẫn tốt đẹp. Chúng tôi luôn tôn trọng nhau. Tôi vẫn ủng hộ cho cách sống của phụ nữ hiện đại. Họ sẽ làm cho cuộc sống thú vị hơn nhiều.

    Thứ Bảy, Tuần II, Tháng 12

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB