Chiều chủ nhật. Bò dậy sau những chập thức ngủ liên miên. Thức đọc sách và ngủ cho đỡ mỏi mắt. Từ ngày bị cận thị, mình đọc kém hẳn. Rất dễ mỏi mắt.
Leo lên net ngồi. Đọc báo. Mình thường đọc vnexpress. So với tuoitre thì vnexpress kém hẳn về chất lượng bài viết, lâu lâu còn mắc lỗi chính tả nhưng được cái tin rất nhanh và toàn tiêu đề giật gân (chiêu câu khách). Nhưng cũng có khi cần phải đọc thêm từ các báo khác (ví dụ như tin "vợ tưới xăng đốt chồng").
Báo phunuonline có bài chỉ cách nấu chè thưng sao cho ngon. À, tò mò tí. Cách thức và mẹo cũng không có gì đặc biệt. Mấy chiêu đó mình biết hết rồi. Mình hay nấu món đó. Tết vừa rồi mới nấu một nồi chà bá để Má cúng giao thừa. Hậu quả là 3 ngày Tết chỉ toàn chè với chè. Mình cũng để ý cái món này ở Quán Ngon (giờ là Nhà hàng Ngon - Pasteur). Chè thưng ở đây đúng là trứ danh. Mình cố nấu cho giống nhưng vẫn chưa đạt. Hổng thấy ai chỉ cách nấu chè Lục Tàu Xá nhỉ? Mình vẫn đang thắc mắc về liều lượng vỏ quýt.
Nghe Tuấn Ngọc hát Chiều Nội Trú Bâng Khuâng. Thích nhất câu "mưa đầu mùa hạt nhỏ long lanh, mưa quấn quít giọt dài giọt vắn". Sài Gòn cũng đã mưa nhưng chưa thể gọi là mưa đầu mùa. Hôm qua mình cũng mắc mưa khi tới thư viện. Mưa làm những lá me rơi xuống bám vào áo mưa của mình. Thấy hay hay.
Mình đang đọc quyển "Người Do Thái với thế giới và tiền bạc". Quyển sách trình bày lịch sử người Do Thái từ khi bắt đầu hình thành ở vườn Địa Đàng theo Kinh Thánh cho đến hiện tại là những bá chủ của Wall Street. Gần 1000 trang cho lịch sử của một dân tộc. Đọc quyển này tự nhiên nhớ tới "chồng". Mình hay gọi đùa là "chồng" chứ thực ra một người là sư phụ, một người là đệ tử. Chỉ vì đệ tử quá ư là quậy phá nên cuối cùng sư phụ bị nó gọi là "chồng" để dễ bề bắt nạt. "Chồng" là người mình rất ngưỡng mộ về sở học. Chồng giỏi tiếng Việt và các thể loại thơ phú như một ông thầy giáo Việt Văn chính cống. "Chồng" có thể kể vanh vách lịch sử Việt Nam từ thời vua Hùng dựng nước cho tới thời "20 năm nội chiến". "Chồng" lớn lên bên trong một ngôi chùa nhưng lại không xuất gia. "Chồng" thề nguyền không lấy vợ. "Chồng" có nhiều bí hiểm nhưng... mặc kệ "chồng". Ai mà thèm lấy người như "chồng" chứ. Lấy "chồng" làm chồng thiệt giống lấy hũ nho quá, hức hức... ở giá sướng hơn, "chồng" hén.