Một tuần chạy marathon và đôi lúc vì muốn hoàn thành việc này mà phải bỏ việc kia. Mình sẽ chết vì tính cầu toàn.
Ai cũng nói mình ốm. Dường như chuyện ốm mập luôn là điều khiến người ta hay phát biểu nhất thì phải.
Tuần này mình học môn mới. Thầy giảng rất vui, cả lớp cười nghiêng ngả từ đầu đến cuối buổi. Mình có cảm giác tựa như đang đi xem hài kịch. Hơi nhảm một tí. Anyway, I don't care!
Anh mình nói mình có suy nghĩ giống Alexandre đại đế. Thật ra mỗi khi anh nói mình giống ai đó thì là một cách khéo léo để chọc quê hoặc khuyên răn. Cũng giống như lần nào đó anh nói mình móc áo len giống "Đông Phương Bất Bại" rồi cười ha hả để mình tò mò tìm đọc bằng được bộ "Tiếu Ngạo Giang Hồ". Đọc xong rồi thì... bla bla tức điên.
Mình không nghĩ rằng mình giống Alexandre. Ổng thích đem quân đi đánh nhau còn mình thì thích mở mang kiến thức. Việc đánh các nước khác thì có giới hạn còn kiến thức là vô hạn. Tham vọng trong bể kiến thức thì có gì giống với tham vọng trong chiến tranh?
Mình vẫn đang đọc Haruki. Có lẽ lần này mình đọc Haruki chậm nhất. Càng đọc càng thấy ngưỡng mộ tài của dịch giả. Gãy gọn, súc tích, dùng nhiều từ rất đắt.
Kệ sách của mình đang quá tải. Mình quyết định chia tay một số. Có lẽ là lĩnh vực thơ, tiểu thuyết và triết học sẽ được di dời trước tiên.
Dạo này mình thấy ngán những gì được lập đi lập lại. Ngán những buổi cơm trưa gượng ép khi câu chuyện trong bàn ăn chỉ quanh quẩn việc nêu lên sở thích hưởng thụ vật chất của các cá nhân. Mình có quá lập dị hay không khi mà mọi thứ đều vận động quay quanh sự tiêu thụ của con người thì mình lại đi theo xu hướng giảm tiết tất cả?
Chiều nay mình đi dọc theo con phố từ nhà sách Khai Trí sang nhà sách Nguyễn Huệ. Mình thấy khoan khoái khi thả bộ một mình như vậy giữa trung tâm Sài Gòn. Nhìn khách bộ hành là một sự lý thú. Nghe người khác nói tiếng Anh với mình và mỉm cười với ý nghĩ "hình như mình không giống người Việt Nam" cũng là một sự lý thú.
Mình vừa recover được danh sách liên lạc lưu trong hande. Mình thấy một số điện thoại quen tưởng đã mất theo chiếc phone cũ. Bấm phím gọi. ".../Sorry, this phone is not allow". Mới đó mà 7 tháng 02 ngày.
Xmas is coming. Nhớ Tùng mùa Giáng Sinh 2008 da diết.
Chủ Nhật, tuần I, tháng 12