Có cái răng khôn mãi mới mọc được lại đem đi nhổ, uổng công nhịn bia nhịn mồi cho nó mọc àh? khồng! lại nhổ còn bị "phù dung" - khồng!
Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
-
Mình thích chat bằng “xì kai pì” hơn là “yá hù”. “Xì kai pì” có mấy cái “ái kờn” độc hơn, “ắk xờn” hơn. Thí dụ như cái “ái kờn” dấu hai chấm dấu sao, “xì kai pì” nó động liên tục, còn “yá hù” thì mất gấp đôi thời gian để động một lần. Nó còn có “ái kờn” che miệng cười, rất “ku te”, “ái kờn” "cóc teo", “ái kờn” “num bờ one”, rất tâm trạng. Một đặc tính nữa của “sì kai pì” là nó “seo” chat “tet” trên “sợt vơ” của nó luôn. Do đó, khi mình có chat ở máy công ty thì chạy về nhà mở ra vẫn lưu tất cả chat, kể cả những “phai” đã “tran sì phơ”. Ai lai sì kai pì

-
Mình đang khốn khổ khốn nạn. Cái plan re-new services đã qua gần 3 tuần mà chưa có bài. Làm sao đây ta? Viết mà hông có “ứng” ứ viết được. Nhưng hông có bài thì ugly guy nó sẽ băm mình ra làm trăm mảnh quăng cho vịt ăn mất.
Người ta làm nhạc tặng mình. Nhạc hay mà sao thấy buồn não ruột. Buồn đến nỗi nghe một hồi cãi nhau với người làm nhạc luôn. Haiz, thôi kệ đi. Thường thì phải quánh nhau u đầu sứt trán mới hiểu ý tứ của nhau.
Có những người bạn, đã từng chơi rất thân, bỗng dưng bây giờ gặp mặt thấy họ gượng gạo sao sao đó. Nghiệm lại xem mình đã làm gì nói gì để khiến họ như vậy. Suy đi xét lại thì chắc có lẽ vì mình từ chối đi chơi cùng họ, từ chối những bữa ăn uống nhậu nhẹt nên họ xa lánh mình chăng? Ngoài ra đâu còn lý do nào khác. Mình không gặp họ thường xuyên mà. Lẽ nào người ta kết bạn chỉ vì ăn, vì chơi? Nếu quả thật vậy thì mình cũng ứ cần bạn. Bạn tốt thật sự thì chỉ khi hoạn nạn mới biết được.
Đi kiếm nhạc của anh Hòa. Khiếp! Lắm ca sĩ tên Thái Hòa quá. Có anh Thái Hòa nào đấy làm cho hãng Schneider Hong Kong giờ đầu quân FSoft (đọc báo thấy vậy). Người tên Hòa mình thích chỉ 1 dù có đến 100 anh tên giống. Đang phân vân không biết cái bài mình đã rất thích nghe anh ấy hát có tựa là “Mái tranh chiều” hay “Mái tranh nghèo”. Nghe “Mái tranh chiều” trong NCT thì chả phải, mà đường link mình hay nghe thì ở đây lại vô không được. Access denied. Rõ chán!
Đã tới giờ dung dăng dung dẻ! Hô biến!
-
Để sẵn cái link khi mô rảnh thì đọc lại: http://vnexpress.net/gl/the-gioi/nguoi-viet-5-chau/2011/03/toi-lam-giau-o-my-nhu-the-nao/
Hình như lâu lắm rồi mình mới viết. À, thì cũng tại mình sắp thi í. Một môn khó xơi của ngành kinh tế. Bị vì nó mà mình phải trả quyển "Bà Vua" - Pearl S. Buck đang đọc dở dang lại cho thư viện vì sợ cứ chúi đầu vào lại mất hết thời gian học bài. Nhưng, chưa hết ải này lại đến ải khác. Tuần sau, vướng phải giờ thuyết trình trước lớp môn Anh Văn. Đề tài cô ra thật khó nuốt. Chưa lên được ý tưởng nào cả nhưng mình không lo lắm. Target là điểm tối đa. Tôi ơi, cố lên nào!
Anh chàng internship làm mình thấy lạ lùng. Tính cách anh ta hơi khó hiểu và buồn cười. Miệng nói rằng: "anh không thích con gái Việt Nam, anh thích con gái Đức". Vậy mà sáng hôm qua, vừa vô tới phòng, chưa kịp bỏ cái cặp vào ngăn bàn đã méc mình "tối hôm qua có một em gái gọi cho anh, anh hỏi tên gì mà em ấy hổng có nói". Gặp ai anh ta cũng hỏi vụ án đó như thể nó rất "ly kỳ và rùng rợn". Anh ta cho rằng ai đấy trong công ty đã gọi cho anh ta. Mà có ai biết số điện thoại của anh ta đâu. Chỉ duy nhất 2 người có số là cô bé đi đón anh ta ở phi trường và J. Nhưng, cả hai đều lắc đầu. Rồi anh ta gọi tiếp cho Mẹ của anh ta để hỏi (ba mẹ anh ta cưng anh ta đến nỗi theo con trai về VN trong suốt thời gian con thực tập, khi nghe tin này mình đã póhand.com ẹc ẹc, không biết anh ta là con trai hay con gái nữa). Tóm lại là náo loạn cả buổi sáng chỉ vì cú điện thoại của con nhỏ vớ vẩn nào đó. Thiệt hết biết. Nếu khẳng định hông thích con gái VN thì con nào gọi kệ mịa nó, quan tâm con đó tên gì làm chi. Đúng là "con trai nói không là có, con trai nói có là không, hí hí". Mà kể ra từ khi có anh ta cũng vui. Phần vì anh ta nói tiếng Việt ngọng ngịu làm mình thấy lạ tai, phần vì các cô gái cứ lượn lờ qua phòng mình để tám nhằm gây sự chú í. Haha... chai đẹp quả có khác.
Còn 1 tuần nữa Susi sẽ bay trở lại Việt Nam. Dạo này mình không có nhiều bạn nhưng mình có những người bạn "quality". Tuy ít gặp nhưng vẫn nhớ và quan tâm đến nhau. Susi là một người như vậy. I hope to see you soon and we will enjoy seafood together in Vung Tau, right? Miss you, Susi.
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập