Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Nhựt ký 1 ngày lười biếng.

    5g30. Đồng hồ reng. Tắt. Ngủ tiếp.

    7g00. Điện thoại reng. Mở mắt ra. Sức nhớ cái hẹn ăn sáng lúc 7g15. Cuống cuồng chạy vào nhà tắm.

    7g20. Có mặt ở quán ăn đầu hẻm. Vừa ngáp vừa nhìn thực đơn.

    7g25. Một cụ già tóc bạc trắng lững thững đi vào quán. Vai vác ba lô, tay cầm nón bảo hiểm.

    7g28. Nghe tiếng huýt sáo bài “Can’t take my eyes off you”. Ngay đoạn “I love you, baby/And if it’s quite alright/I need you, baby/To warm me lonely night”. Nhìn quanh quất. Phát hiện ra “thủ phạm” chính là cụ già vừa vào quán.

    7g30. Len lén liếc sang bàn bên cạnh. Cụ già đã thôi huýt sáo và bắt đầu lấy sách ra đọc. Tự hỏi: “Sao mình không yêu đời được như cụ nhỉ? “

  • adminA

    Tết kéo dài làm cho đầu óc con người ta trở nên mụ mị. Chẳng suy nghĩ được gì ra hồn.

    Đọc lan man về "nhập môn Phật học". Khai thị được vài điều nhưng cũng chỉ như hạt cát giữa sa mạc. Tự an ủi "dục tốc bất đạt".

    Lâu lâu ngẫm nghĩ lại mớ sự đời. Rõ ràng rằng khi mình muốn mẫu người đàn ông nào để kết bạn thì hầu như đều được toại nguyện nhưng mối quan hệ chẳng bao giờ suôn sẻ bằng phẳng. Càng tìm hiểu, càng nhận ra đối tượng mình muốn không phải như mình tưởng tượng lúc ban đầu. Lại nhớ đến nhân vật nữ trong tác phẩm "Mười lẻ một đêm - Hồ Anh Thái". Người con gái với niềm tin vững chắc rằng mình sẽ được gả cho người đàn ông danh giá, cao sang, quyền quý. Kết quả, nàng kết hôn với một người đàn ông như vậy thật, nhưng bên ngoài vẻ hoàng nhoáng, người đàn ông ấy sở hữu tâm hồn rỗng tuếch. Tấn trò đời cố đấm ăn xôi. Kết luận: đừng bao giờ tự đặt mình vào tình thế "cố đấm ăn xôi" kẻo lại "xôi hỏng bỏng không".

    Vì tình cờ thấy rồi vì tò mò mà đọc bài viết của một người quen. Hắn nói yêu vợ còn hơn chính bản thân hắn. Nói thì thế nhưng lại đi chơi qua đêm để vợ phải chờ cơm, phải gọi phone (mà phone off), phải xách xe đi kiếm lung tung. Chuyện thiên hạ đôi khi không cần để ý nếu như người đó chẳng có gì đặc biệt. Mình đã mai mối con bạn thân của mình cho hắn 7 năm về trước. Chúng nó quen nhau được 1 năm. Đùng một cái, hắn đòi chia tay để đi định cư ở nước ngoài. Con bạn mình vật vã suốt một tháng trời bỏ ăn bỏ ngủ. Kết quả là cho đến bây giờ, khi tuổi 30 ùa đến, nó vẫn chẳng muốn mở lòng ra cho bất kỳ ai. Phụ nữ bao giờ cũng gánh chịu phần tổn thương nặng nề sau những cuộc chia ly. Đọc nhật ký vợ hắn viết mới thấy có khi con bạn mình may mắn. Nếu ngày ấy thề non hẹn biển thì giờ này nó là đứa đang dở khóc dở cười vì có một người chồng nhậu nhẹt bê tha, nhưng miệng thì nhoay nhoáy nói những điều thiếu lý tính như "anh yêu em hơn cả bản thân mình". Nói gì thì nói, mình cũng không cần người đàn ông thiếu hiểu biết như vậy làm chồng.

    Đầu năm đổi sếp. J là sếp mới. Từ một phòng âm thịnh dương suy 3 nữ 1 nam thành phòng cân bằng 2 nam 2 nữ. Tuần tới, sẽ thành phòng dương thịnh âm suy khi đón tiếp thêm anh chàng người Đức gốc Việt. Mình chưa bao giờ thích tiếng Đức mà không biết sao những người nói tiếng Đức lại cứ vây quanh. Rõ là số phận đã định. "Halt den Mund!". Mình sẽ xài câu này khi những đứa xung quanh mình nói quá nhiều. Hị hị.

  • adminA

    Cái thú của người bị cận & loạn thị mà không đeo kiếng là gì? Là bình thường nhìn đời với bản chất mờ ảo, nhòe nhoẹt, mọi thứ không rõ ràng nhưng khi có kiếng thì cái gì cũng trong, cũng sáng, cũng tinh vi đến khó ngờ.

    Một buổi chiều huyên náo. Ngồi lặng thinh ở cafe góc phố huyên náo. Đeo kiếng. Nhìn mọi thứ trong tầm mắt.

    Đầu tiên là người phụ nữ trung niên nhưng còn tươi đẹp. Chị mặc chiếc áo hai dây màu đen điểm hoa trắng. Dáng cao, thon gọn, mắt bồ câu mở to, tóc cài chiếc kẹp mái xinh xinh. Chị đi với người đàn ông lùn (hơn chị), bụng bự, thô kệch. Hai người ngồi nhìn xa xăm (theo hai hướng) ra dòng xe cộ đang đuổi nhau. Chẳng ai nói với ai câu nào.

    Kế đến là nhóm bốn người, ba nữ một nam. Họ nói gì đó luôn miệng rồi cười. Đến đây thì mình nghĩ đến nhân vật "người đàn ông 35 tuổi mệt mỏi ly dị" trong "Xứ sở kỳ diệu tàn bạo & Chốn tận cùng thế giới". Anh ta có khả năng biết người khác đang nói gì qua sự mấp máy của môi. Nếu mình cũng có khả năng đó thì ngồi ở quán cafe này, quan sát câu chuyện của thiên hạ là sự thú vị tột đỉnh.

    Một người đàn ông trung niên ngồi một mình. Anh ta đeo kiếng đen. Không biết kiếng đen đến cỡ nào mà mỗi khi nhắn tin anh ta buộc phải hé kiếng ra để nhìn vào điện thoại rồi sau đó trả kiếng về vị trí của nó trên sóng mũi.

    Nhóm đàn ông gồm bốn người (xí trai) ngồi ở một cái bàn khác. Độ già của bốn chàng thì như nhau và có thể đoán họ vừa qua tuổi 40. Họ cũng nói cười nhưng chẳng thể biết rõ đề tài của những người đàn ông VN thường nói khi ngồi với nhau là gì. Giá vàng, giá đô la, giá bất động sản, con cái, bồ bịch, nhậu... có thể lắm, nhưng chắc chắn họ không bàn về vợ.

    Một nam một nữ là những người khách cuối cùng trong quán lọt vào tầm ngắm của mình. Cô gái thì nhỏ người, gương mặt không đẹp không xấu cũng chẳng thấy nét duyên. Người đàn ông thì mập mạp, to cao, đeo kiếng cận gọng đen bản to. Nhìn kiểu ăn mặc có thể đoán anh này không phải người sống ở VN lâu năm. Người đàn ông để bàn chân gác lên đùi chân kia và rung liên tục. Họ nói chuyện với nhau nhưng cả hai để tầm mắt ở màn hình tivi.

    Bên kia đường, một phòng nha đang trong giờ làm việc. Cửa kính trong suốt có thể nhìn thấy cả ba tầng lầu. Khoảng ba, bốn nha sĩ đi đi lại lại ở tầng trệt. Một nha sĩ đứng chống tay ở lan can tầng hai và nhìn ra đường. Các cô y tá tóc dài xinh tươi trong bộ đầm trắng có nơ xanh màu ngọc bích đang từ tốn làm công việc của mình. Khách của phòng nha là những vị bước xuống từ xế hộp với đủ các loại tuổi.

    Mình nhớ tới câu chuyện đã đọc trong sách:

    *"Đức Phật hỏi một vị Tỳ kheo:

    • Mạng sống con người tồn tại bao lâu?
    • Trong vài ngày.
    • Thầy chưa hiểu đạo.
      Đức Phật hỏi vị khác:
    • Mạng sống con người tồn tại bao lâu?
    • Khoảng một bữa ăn.
    • Thầy cũng chưa hiểu đạo.
      Đức Phật hỏi thêm một vị nữa:
    • Mạng sống con người tồn tại bao lâu?
    • Trong một hơi thở.
    • Hay lắm, thầy đã hiểu đạo.*"

    Mạng sống con người chỉ tồn tại trong một sát na. Thế thì, ở ngay cái ngã tư này, có bao nhiêu con người hiểu được điều đó?

  • adminA

    Tối thứ Bảy. Ủng hộ quán cafe nhạc sống.

    *- Xin chào, cho hỏi có ông chủ ở đây không?

    • Có, cô nương muốn uống gì?

    • Cho một ly đá chanh đi.

    • Ở đây không có đá chanh.

    • Ơ, sao lại không có "uống ly chanh đường, uống môi em ngọt" nhỉ?

    • Hết rồi.

    • Vậy chứ quán còn gì nào?

    • Chanh Rhum.

    • Vậy cho "100 %" đi.

    • Rhum 100% hả? Uống vô xỉn luôn.

    • Chơi luôn, cuối tuần rồi, không sợ xỉn.
      ...

    • Bài này hay hén?

    • Mới sáng tác hả?

    • Đúng rồi. Nghe mùi không? Bài này có tựa đề là: Bởi Vì Anh Yêu Em

    • Cái tựa thì mùi đúng là mùi thiệt mà không biết mùi gì nữa. Có khi mùi sầu riêng :))

  • adminA

    Copy một bài khá hay và sâu sắc.

    Bằng nhiều kinh nghiệm về yêu, được yêu, cống hiến, sống hết mình, vì con cái, hy sinh cá nhân mình và cả bất mãn, bất cần, coi thường tất cả, đến giờ tôi nghiệm ra một nhận định có thể là cá nhân nhưng tôi tin chắc vào điều đó: Số đông đàn ông Việt Nam cần phải thay đổi cho tốt hơn. Phụ nữ Việt Nam quá tốt đến mức nhiều hơn mức cần thiết.

    Tôi cho rằng đàn ông (nên tính đến họ đã trải nghiệm phần chính của cuộc đời chưa) thì được chia vào 3 nhóm:

    Nhóm 1: Những người rất tốt, chung thủy, có trách nhiệm cả về tình cảm và vật chất với gia đình. Rất tiếc nhóm này quá nhỏ, quá ít về số lượng, tôi nhắm rằng dưới 5%.

    Nhóm 2: Chiếm đa số, đó là những người tham lam, muốn có tất cả, chẳng muốn mất gì, vợ con, gia đình, tình nhân, sắc dục mỹ mãn. Nhóm này chiếm bao nhiêu, tôi sợ đưa ra dự đoán làm đàn ông thất vọng nhưng quá nhiều. Từng người sẽ hỏi bao nhiêu phần trăm, tôi cho là đa số.

    Nhóm 3: Là những người không có khả năng để tham lam, vì họ kém cỏi về tài chính, bản lĩnh, không có điều kiện và họ có thể đang ru ngủ mình là người tốt. Nhóm này có lẽ cũng nhiều nhưng ít hơn nhóm 2. Một ngày nào đó họ giật mình về khả năng và bản lĩnh của mình và gia nhập vào nhóm 2. Tất nhiên sẽ có những người không hiểu nổi mình thuộc nhóm nào vì họ còn trẻ, đang lao vào xây dựng nền tảng cuộc sống và tài chính. Những người đó sớm muộn sẽ hiểu mình thuộc về nhóm nào.

    Vậy phụ nữ chúng ta theo bản năng luôn cần đàn ông, tìm kiếm tình yêu, tìm kiếm bờ vai nương tựa, nói chung tìm kiếm hạnh phúc phải làm gì với thực tế đó? Tôi đã suốt đời hỏi mình câu hỏi đó vì thế đây là chia sẻ trải nghiệm chứ không muốn giáo huấn ai. Chúng ta phải chuẩn bị tốt nhất cho thực tế đó, đừng lý tưởng hóa những gì tốt đẹp chúng ta đang có, cái tỷ lệ nhỏ bé đó liệu có rơi vào chúng ta không?

    Chỉ đến khi đi hết cuộc đời ta mới biết ta có trúng số độc đắc đó hay không. Đa phần chúng ta sẽ phải chịu cảnh chán ngắt với một nửa kém cỏi, vô vị hay với những người tham lam đa tình. Vậy đừng quá buồn vì điều đó.

    Độc lập, tự chủ, biết yêu thương chính mình, biết cách giải thoát ra khỏi những đau khổ. Thế giới sinh ra là vậy thì chúng ta đừng quá khổ sở. Hay chúng ta làm những nhà từ thiện, tha thứ cho họ, cải tạo con người họ. Khi không còn có thể làm từ thiện thì đừng cố. Pháp luật còn phải chào thua với nhiều đối tượng nữa là chúng ta. Kém hơn thì chúng ta mũ ni che tai và cố gắng tìm sự bình yên của người mù về những điều không nên biết.

    Nếu cần thì hãy đối xử với họ như họ đối xử với mình. Nếu họ coi mình là công cụ của họ đạt được những điều họ muốn thì mình cũng vậy. Đàn ông có thể coi phụ nữ là trò chơi hay cân bằng âm dương thì tại sao phụ nữ không vậy. Đã phải làm điều này, nửa thế giới kia phải hiểu phụ nữ chúng tôi cũng đã no đòn vì họ rồi. Nhưng nếu đó là giải pháp đem đến sự thanh thản trong cuộc sống cho phụ nữ thì hoàn toàn có thể chấp nhận được.

    Tôi yêu phụ nữ, thương phụ nữ, dù họ là người thứ 2 hay người thứ 3, họ đều đáng thương đáng yêu. Cái tỷ lệ nhỏ nhoi của nhóm 1 lớn dần lên làm chúng tôi hạnh phúc hơn, còn không thì chúng tôi phải tìm cách yêu chính mình. Tình yêu không có màu sắc giới, tình yêu của sự tự tin và độc lập. Đàn ông không nên là tất cả dù rất quan trọng vì chúa sinh ra chúng ta vậy mà.

    Tôi chúc chị em được hạnh phúc theo cách này hay cách khác. Đàn ông không phải là tất cả. Phải biết yêu chính mình và hạnh phúc là sự thanh thản, điều đó cao hơn việc được một người đàn ông yêu, vì tình yêu đó rồi cũng có lúc ra đi. Tôi lớn tuổi rồi vẫn còn đang học những điều này. Cảm ơn tất cả.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB