Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Chắc mình iu ai mất rồi. Có thể nào không nhỉ?

    Mình nghe ai kể muốn dắt mấy đứa cháu đi chơi tàu cánh ngầm vào cuối tuần. Mình bảo ai rất giống Randy Pausch. Thế mà không chịu tin mình, để rồi đọc xong đoạn trích mình đưa thì lại phát biểu "giống đến từng milimet". Dĩ nhiên là ai không thể giống anh chàng Randy hoàn toàn vì anh ta sinh ra ở một đất nước khác, được giáo dục theo một cách khác thì suy nghĩ và hành động của anh ta khác nhưng cái giống ở đây là tình thương dành cho những đứa cháu. Tình thương thì không có sự khác biệt.

    Có những ngày mình rất vẩn vơ. Thật sự thì mình không thể tránh khỏi nhưng giây phút nhớ về người "cũ". Cái cảm giác tim mình thắt lại khi bất chợt vô tình bắt gặp hình ảnh người "cũ" ở đâu đó. Nó là những cảm giác rất thực. Mình chưa lý giải được đó là gì nhưng mình tin rằng mình không bị nhầm lẫn giữa cảm giác đang yêu và đã dừng yêu. Mình nói với ai về cảm giác của mình. Có lẽ ai là người đầu tiên có những suy nghĩ rất khác so với những người mà mình đã gặp: "Thì cứ buồn đi, buồn cũng tốt mà. Anh không khuyên ai đừng buồn đâu, mọi cảm xúc đều đáng quý, tới cái lúc không biết buồn nữa thì đúng là nên cắm thêm pin". Mình phì cười vì "nên cắm thêm pin". Làm như người ta là búp bê điện tử vậy, buồn mà cũng đợi cắm pin.

    Hôm qua đọc sách, vô tình bắt gặp một tình huống cũng gần gần với cái mình đã trải qua:

    ... Lệnh Hồ Xung trong lòng cảm thấy áy náy, nói: "Ta trước sau vẫn không quên tiểu sư muội, xin nàng đừng trách".
    Doanh Doanh nói: "Thiếp sẽ không trách chàng, nếu chàng là kẻ phù phiếm, vô nghĩa bạc tình, thiếp sẽ không xem trọng như thế đâu"...

    Doanh Doanh quả là thấu tình đạt lý hay Kim Dung thấu tình đạt lý? Cũng như nhau cả thôi. Và ai cũng là người thấu tình đạt lý: "Yêu không vội vã và yêu không bao giờ oán trách".

  • adminA

    Thứ Bảy rồi đó. Tuần này mình khá rảnh. Ngồi họa thơ người khác. Phải thật lâu mình mới làm hoàn chỉnh được một bài. Kể cũng khó khăn thật. Bỏ lửng ba năm rồi còn gì.

    Mình chơi sudoku trong giờ ra chơi ở lớp. Chơi bằng điện thoại. Thắng được vài bàn. Nhưng tính ra thì do mấy games trong điện thoại dễ, chứ chơi online trong web mình chưa thắng được ván nào ở vòng Evil. Khó chết đi được. Chơi trò này cũng không khác gì trò 56 chữ ở thể thơ Thất Ngôn Bát Cú Đường Luật.

    Mình nhớ ai. Nhớ chỉ để mà nhớ thôi. I can't take my eyes off you, my dear.

    Nghe Khánh Ly hát Niệm Khúc Cuối. Tìm đâu ra một người đàn ông như trong bài nhạc này nhỉ? Chỉ một cụm từ "dù sao đi nữa" mà đã khỏa lấp tất cả sự chông chênh trong tình yêu. Hay thật!

  • adminA

    Đi thư viện. Ngồi đọc 'Tiếng thở dài qua rừng kim tước'. Nếu nội dung truyện được xây dựng trên những thực tế xã hội thì quả là kinh khủng. Kinh khủng cho ai lỡ sinh ra làm con gái. Tại sao phải có của hồi môn mới lấy được chồng nhỉ? Rồi cái của hồi môn đó còn phải trả giá lên xuống như món hàng ngoài chợ. Hủ tục gì mà kỳ cục hết sức. Cũng may mình là con gái VN.

    Hôm nay ngồi quán cafe với mấy chiến hữu xưa cũ. Vẫn giữ thói quen quán xá, ngày nắng hoặc nước mía hoặc chanh đường, tối trời mát hoặc sữa tươi có chút cafe hoặc cacao. Mấy chiến hữu nhìn mình lắc đầu. Chắc họ thương hại mình vì dạo này xuống sắc trầm trọng. Mình cười hì hì: "Miễn vui vẻ, thoải mái là mãn nguyện rồi". Lâu quá mới gặp nên câu chuyện cứ miên man từ chuyện này sang chuyện khác. Tự dưng thấy ai cũng lớn hẳn so với hồi xưa. Nếu đề tài ngày xưa chỉ là nhạc và các quán ăn ngon thì giờ là chuyện làm ăn lĩnh vực này lĩnh vực nọ. Ôi dào, già cả lũ rồi.

    Mỗi lần gặp lại Th. là mình lại thấy những điểm tương đồng trong suy nghĩ về tình yêu và công việc. Có nhiều lúc mình không thể chối cãi rằng Th. rất hiểu tính cách mình. Th. tinh tế trong suy nghĩ và nhìn nhận vấn đề. Nếu mình nói dối, Th. sẽ phát hiện ra ngay. Đã vài lần như vậy. Thật ra mình không nghĩ đó là nói dối mà chỉ là không muốn trả lời đúng cho những câu hỏi quá trực diện và có phần riêng tư. Hôm nay Th. chở mình. Năm năm rồi mình mới lại ngồi đằng sau lưng Th. Cảm giác không khác xưa là mấy nhưng có phần xa cách. Th. bảo đang quen em mới. Mình cười. Từ ngày Th. về nước đến nay thì em lần này không biết là em thứ mấy nữa. Thay người yêu còn nhanh hơn mình thay áo. Dù sao thì mình cũng theo quan điểm: miễn vui là tốt rồi.

  • adminA

    Một ngày đầu tuần tương đối nhàm chán. Không có gì quá gấp gáp để phải thực hiện ngay.

    Th. rủ mình đi ăn tối. Mình nói bận đi học. Th. bảo “cúp cua đi”. Mình vẫn nói phải đi học. Th. dịu giọng “sinh nhật Th. mà”. Nghe đến đây thì giật thót mình. Quay vào kiểm tra thông tin trong profile của Th. ở skype. Ờ nhỉ, sinh nhật Th. mà. Mình chả nhớ gì cả. Mình còn nhớ nhầm sang tận 10 ngày sau. Đầu với chả óc, già cả lú lẫn mất rồi.

    Nghĩ về món quà của Th. Trước giờ mình chưa tặng Th. gì khác ngoài sách. Lang thang vào tiki. Quyển mình muốn tặng Th. đã hết hàng. Chán thật. Bù lại thì mình thấy chương trình giảm giá của Nhã Nam. Đưa vào danh sách mua một số quyển thuộc dạng kinh điển. Cẩn thận hơn, mình sẽ vào nhà sách để xem trước xem nội dung có ổn không vì đa số là sách dịch. Dịch mà dở thì đọc chỉ muốn vứt. Kiểm tra nội dung trong nhà sách và quay lại đặt hàng trên mạng, kể ra mình cũng khá dở hơi. Dù sao thì dịch vụ mua hàng online cũng khá tốt vì sách sẽ được giao miễn phí tận nơi và lại được bao bọc cẩn thận kèm theo miếng chặn sách. Cũng đáng công đó chứ.

  • adminA

    Just for reference...

    Mẹ ơi, con muốn lấy chồng
    (Hạn vần: Gái tơ mà đã ngứa nghề sớm sao)
    LÊ QUÝ ĐÔN

    Trình mẹ có hay?
    Nghĩ con không dại!
    Phải kén tấm chồng
    Mới yên phận gái.
    Đẹp lòng kia gặp gỡ là nên
    Thuận ý nọ lứa đôi cũng phải
    Mẹ suy bụng mẹ, sao yên gia thất mới đành
    Con nghĩ lòng con, cũng muốn cơ đồ được toại.

    Tưởng như con nay:
    Gặp khi sen ngó
    Đương thưở đào ,
    Kể bậc phong lưu, yếm thắm dải đào chi tha thướt
    Cũng thời trang điểm, môi son má phấn chi nhởn nhơ.
    In màu bồ liễu chi xuân, đêm ngày gìn giữ
    Hé cửa động đào chi nguyệt, năm tháng đợi chờ,
    Bởi ai chểnh mảng
    Nên kẻ hững hờ!
    Tin yến đưa thoi, thấp thoáng bóng câu chi ruổi
    Khúc hoàng lọt tiếng, bâng khuâng hồn bướm chi mơ.
    Chỉ e điều voi cái chi cười, thiệt công mà dại
    Những gìn tiếng chó con chi trách, thấy của liền vơ.

    Thưa con nghĩ thế
    Xin mẹ nghe ra.
    Cũng đôi chúng bạn
    Cũng một lứa nhà.
    Người sao đã có
    Mình vẫn không ?
    Chẳng thanh tĩnh tu đà thành Phật
    Dẫu chính chuyên thác cũng ra ma?
    Sao kia còn có bà Ngâu, sông Ngân đợi bắc cầu qua bến
    Trăng nọ vẫn nuôi chú Cuội, cánh mây khép cửa trong nhà?
    Xem vật loại cũng ở trong khuôn trời đất
    Ngắm chuyện thế mà để gẫm sự người ta;
    Cớ hơi biết mùi đời chi hương phấn
    Cại càng nồng sắc nước chi nguyệt hoa.
    Mừng thưở gặp thời, tơ liễu chi chừng đôi tám
    Sợ khi quá lứa, quả mai chi rụng bảy ba.
    Dẫu hèn dẫu sang, may có kẻ yêu chi phận gái
    Ép dầu ép mỡ, xưa kia ai cấm chi duyên bà?

    Xin mẹ bằng lòng
    Cho con vững dạ;
    Muốn cho gái hiền
    Lấy được rể khá
    Những mong là sửa túi nâng khăn
    Nào thấy có gieo cầu ném quả;
    Hẹn mười hẹn chin, mấy mặt thấy đâu
    Ngày một ngày hai, những lòng rắp đã.
    Nhớ sông Hán rong chơi họp mặt, ngắm xem phận gái, vẻ vang chi rồng đã có mây; Tưởng bến Tần vui thú dăng tay, trông thấy chị em, sực nức chi lan nhường bén xạ.
    Nghĩ ăn chẳng ngon, nghĩ nằm chẳng ngủ, đêm những ngậm ngùi
    Chán lược biếng chải, chán gương biếng soi, ngày càng buồn bã!
    Lòng bác mẹ mong trăng tròn hoa nở, nỗi u tình biết tỏ với ai hay!
    Tình chị em yêu áo xẻ cơm nhường, của vưu vật có nhẽ đâu người đỡ,
    Ngao ngán nỗi long đinh chi ván, trót buộc tay dám ngỏ người hay;
    Sung sướng thay đầy thóc chi bồ, biết no bụng nào nhường kẻ lỡ!

    Vậy nên con muốn:
    Bằng chị bằng em
    Có đôi có lứa;
    Lẽ đâu ở mả chi mèo lành
    Cũng muốn húc rào chi dê sữa.
    Chớ ỏe họe bà già chi lên mặt, những hòng kén cá chọn canh
    Để dở dang con trẻ chi ngang lòng, lỡ lại già lừa đẻ ngựa!
    Không trách kẻ nương dâu chi đứng, nghĩ như kẻ ấy lại thêm buồn
    Cũng thấy ai bụi ráy chi ngồi, có bận ai đâu mà lại ngứa?
    Mẹ vẫn nghe mười voi không bát xáo, chờ những lúc gối quì tay liếm, lâu ngày tính khổ chịu sao
    Con dại nghĩ trăm lợn cũng một lòng, e những khi lửa bén gần rơm, một giờ dễ hay giữ cửa.

    Con vẫn biết:
    Trai khôn trăm nết
    Gái dại bảy nghề
    Xuân tâm chợt động
    Xuân sự chớ hề,
    Vẫn gối phượng chăn loan chi chờ đợi
    Nào tin ong sứ bướm chi đi về.
    Đã hay rằng sớm mận tối đào, cấm sao kẻ dài mỏ chi rủ rỉ
    Dẫu rằng có nụ cà hoa mướp, khéo những người nỏ miệng chi gớm ghê!
    Thôi mẹ đừng cấm chợ ngăn sông, sá quản người đời chi mai mỉa
    Để con liệu nhổ sào qua bến, tha hồ miệng thế chi cười chê.

    Phương chi:
    Trời đã định người có thì
    Mẹ cũng mong con được sớm
    Hễ lấy đừng chê, hễ chê đừng lấy, khỏi mang già kén chi cười
    Sao nên chẳng gặp, sao gặp chẳng nên, lại phải miệng đời chi nhảm.
    Đã lắm lúc bực mình chi trê đẻ, vì đường kinh kỷ loay hoay
    Đã nhiều phen sạn mặt chi đá trơ, không lẽ quyền nghi chút tạm.
    Phỏng như lúc tơ tơ chi con gái, thoảng trông người cũng đã yêu
    Ngô theo sau song sọc chi cái già, nhác thấy ai mà chẳng gớm?
    Thôi đã đẹp duyên thì lấy, có đâu đổi chác chi cỏ rau
    Hẳn là phải kiếp thì theo, sá quản tầm thường chi tấm cám.

    Vậy có thơ rằng:

    Nhân duyên trời định chửa nơi nao,
    Nông nỗi con nay mẹ tính sao?
    Con muốn lấy chồng cho sớm sủa
    Kẻo người lấy hết chổng mông gào!

    Mẹ già nghe nói, khuyên con ngọt ngào:
    Hễ nhà có gái, lắm kẻ ra vào;
    Biết đâu là duyên ưa lá thắm
    Để mong cho phận đẹp má đào;
    Vội chi mà vội
    Bao giờ thì bao!
    Cũng mặc ai chỉ Tấn tơ Tần, cứ giữ lấy mình vàng giá ngọc
    Cho đáng kẻ chồng loan vợ phượng, lọ là nên chào khách bán rao!
    Há lo đâu có ế chi chồng: giỗ muộn càng nhiều hạt chắc
    Cũng nên nghĩ đương xuân chi gái, ngọc lành hãy đợi giá cao…

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB