Ve vãn giống cái là chức năng thiên bẩm của giống đực. Chuyện rất ư là tự nhiên mà sao đôi lúc mình thấy không ưa được. Một gã supplier, sau khi mình đề nghị chuyển khoản thanh toán cho gã xong xuôi, gã mở màn bằng câu "Hôm nay em bắt anh dẫn em đi ăn đi". Ék, dzụ gì đây? Muốn mời đi ăn mà nói câu nghe mất cảm tình ghê nơi. Mình "gài độ" cho gã dẫn cả phòng đi ăn. Gã đồng ý nhưng lại thòng "Có em ngồi cùng anh thì được". Xin lỗi, chịu không nổi. Thế mà mình đánh giá gã là hiền và khù khờ khi mấy lần gã qua văn phòng mình họp. Biết bao giờ người ta sẽ thôi hát bài Lầm?
Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm
-
Saigon, ngày 07 tháng 02...
*Kỳ nghỉ Tết dài khiến tôi nhận ra rằng tâm mình đang dần được thanh thản. Tôi không mừng vì điều đó. Bớt mừng vui sẽ bớt đau khổ. Người ta hỏi tôi rằng có thể đánh giá được gì ở bản thân mình suốt một năm qua. Tôi mỉm cười với ba từ "không thành công". Thật ra tôi muốn né đi cụm từ "thất bại". Tôi không quan niệm "thất bại là mẹ thành công" như người ta vẫn thường nói. Với tôi, có thất bại mới biết thành công là như thế nào, có khổ đau mới biết hạnh phúc là như thế nào.
Suốt 10 ngày nghỉ, tôi chỉ quanh quẩn với việc nội trợ và đọc sách. Tôi nấu nhiều món ăn mặc dù nhà tôi chỉ có 3 người. Tôi đọc tiểu thuyết thuộc dạng kinh điển mà tình cờ tôi thấy trong tủ sách của Má tôi. Trước đây tôi từng hững hờ với nó vì tôi đã tự nhồi vào đầu mình từ thuở còn đi học rằng "đọc tiểu thuyết là điều không tốt". Sau này tôi nhận ra những gì tôi nghĩ hoàn toàn sai. Có lẽ nó không tốt cho học sinh nhưng chính tiểu thuyết đã làm cho trí tưởng tượng của tôi được mặc sức bay bổng.
Tôi thích bài Belle ngay từ lần đầu tôi xem nó trên Thúy Nga. Nó như mê hoặc tôi. Có cái gì đó cuốn hút một cách kỳ lạ. Tôi nghe đi nghe lại cả bản tiếng Việt và tiếng Pháp. Nó làm tôi khao khát đọc tác phẩm "Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà Paris".
"Đọc bao giờ cũng là tự làm cô đơn mình" - BVP.
-
Saigon, ngày 13 tháng 02...
*Mọi việc đang dần đi vào guồng quay của nó sau kỳ nghỉ Tết. Tôi hài lòng với mình ngay hiện tại, ngay lúc này. Tôi ngồi ở bàn máy tính, bên phần ăn trưa và lấp đầy khoảng trống quanh mình bằng giọng chàng ca sĩ tôi ưa thích. Tôi nhớ lại chuyến về quê nghỉ Tết của mình. Tôi đi chung xe với gia đình người hàng xóm. Anh cũng lấp đầy không gian trong xe bằng giọng chàng ca sĩ này mặc cho lũ trẻ gào thét với mẹ chúng rằng "nhạc dở quá". Anh nói rằng đây là nhạc từ chiếc CD tôi đã tặng anh. Tôi mỉm cười. Tôi không nhớ rõ sự việc này. Tôi đã không còn tặng CD nhạc cho bạn bè kể từ khi tôi nghe nhạc trực tiếp trên internet.
Ngày mai tôi lại bắt đầu cặm cụi với lớp học buổi tối của mình. Tôi lấy lớp học này trong sự tình cờ vì nghe lời rủ rê của con bạn thân. Nhưng khi lớp bắt đầu thì chỉ có mình tôi. Nó không học vì lý do hết sức gia đình rằng "chồng tui không cho học". Haiz, mệt với những thứ gọi là "chồng". Dạo này trên một tờ báo điện tử khá lớn, đăng đầy những bài tranh luận về gia đình và phụ nữ. Càng đọc càng thấy nực cười cho các tư tưởng thủ cựu của đàn ông Việt Nam. Nói cho đúng hơn, vì lề thói xã hội nên đàn ông mặc nhiên cho mình đủ thứ quyền. Quyền lớn tiếng, quyền bồ bịch, quyền quyết định mọi việc lớn nhỏ, quyền ghen tuông vô căn cứ, quyền ăn nhậu vô tổ chức, quyền muốn làm gì thì làm. Còn phụ nữ được những quyền gì mặc dù mọi người đã hiểu chữ bình đẳng gần 100 năm?
Tự dưng một lúc nào đó tôi nhận ra mình không thể làm một người phụ nữ vừa lăn ra xã hội để tranh đua với đàn ông trong sự nghiệp rồi lại lăn về nhà và tất bật chuyện bếp núc, con cái. Nó quá sức chịu đựng của tôi. Nếu tôi quấn chặt đời mình vào hoàn cảnh tương tự như những phụ nữ ở xung quanh tôi thì tôi lấy đâu ra thời giờ cho bản thân mình? Tôi không còn thời gian để học, để đọc, để viết, để đi đây đó. Đôi khi tôi cho rằng tuổi tác không quan trọng nhưng có một thực tế rằng tôi không hợp với đàn ông cùng trang lứa. Những người quen biết tôi nhiều năm đều cho rằng đàn ông hơn tôi 10 tuổi vẫn chưa đủ khả năng mở được cánh cửa tâm hồn tôi. Tôi cũng không dám tin rằng người đàn ông hơn tôi 1 giáp tôi quen biết khoảng 1 tháng nay hợp với tôi mặc dù những gì anh thể hiện làm tôi rất hài lòng. Anh biết chơi piano và guitar. Anh biết sáng tác nhạc và hát. Anh thích làm thơ. Anh có sở học về Phật Pháp. Anh làm giáo sư cho 1 trường đại học lớn. Anh có một phòng mạch tư. Và quan trọng nhất, những gì tôi quan tâm anh đều biết và chúng tôi có thể nói chuyện với nhau nhiều giờ đồng hồ. Anh cũng có thể đàn hàng giờ cho tôi nghe tất cả những bài anh biết và thật ngẫu nhiên rằng chúng cũng chính là những bài tôi rất thích. Đôi khi trong lúc anh đàn, tôi xúc động thật sự. Xúc động vì nhạc hay xúc động vì tìm thấy tri kỷ?
* -
Nhựt ký ngày 14/02:
-
7g50. Gặp vợ chồng cô bé đồng nghiệp ở tiệm tạp hóa gần công ty. Định chào thì nghe hai câu đối thoại.
Vợ (nhỏ nhẹ): "Mua bao nhiêu anh?"
Chồng (nạt lớn): "Muốn mua bao nhiêu thì mua, mắc mớ gì hỏi tui?" -
9g00. Bị đau bụng dữ dội. Nguyên nhân cũng do sơ ý pha sữa mà nước trong bình chưa nóng. Lật đật chạy sang phòng thằng Mập.
"Mập, có dầu hông?"
"Muốn dầu gì? Dầu xanh, dầu kim hay dầu cù là?"
"Đau bụng thì xức dầu gì?"
"Dầu hôi." -
15g30. Nhận tin nhắn từ tên lùn lưu manh.
"Tính hẹn nhỏ bạn đi chơi offline mà sợ bị làm nhụt quá. Thôi :("
"Hoa tàn nhụy rữa, còn sợ nhụt gì nữa pa?" -
16g10. Điện thoại reng.
*"Ê, tối nay mày có độ gì không?"
"Có."
"Chời ơi, mấy đứa chưa chồng thiệt sướng."
"Con đi học đó má."
"Thôi nghỉ đi, đi ăn với tao. Đi học không được đâu, kẹt xe đầy đường cho coi".
"Mày ế trai nên mày rủ tao hả?"
"Xin lỗi mày à. Tao không thèm gọi thôi, chứ có mà đầy."
-
16g30. J qua phòng.
"Eh T, do you like chocolate? I have some chocolate from Germany."
"Sorry, I don't like chocolate".
"Are you sure? You are a girl and don't like chocolate. It's so surprise."
"Yeah, but that's true". -
17g10. Phóng xe ra khỏi cổng. Điện thoại reng.
"Chị ơi, hôm nay được nghỉ nha, mai cũng nghỉ, thứ Tư học lại."
"Trời, gì kỳ vậy nè!?" -
20g30. Chat chit.
"Cô Cô ơi, sao hông nói gì đi."
"Chờ chút, Cô Cô đang bị đứt tay. Máu chảy tùm lum nè."
"Hả? Sao vậy? Máu nhiều hông? Dán băng chưa?"
"Xong rồi. Ủa, Quá Nhi là bác sĩ mà, mắc gì sợ máu. Người sợ phải là Cô Cô chớ."
"Quá Nhi đâu có sợ máu. Quá Nhi sợ Cô Cô bị đau nhiều thui."
"Cô Cô bị đau thì kệ Cô Cô, mắc gì tới Quá Nhi đâu nè."
"Quá Nhi thương Cô Cô mừ."
"Hmm!"
"Quá Nhi hông bao giờ làm Cô Cô phải buồn, phải phiền não đâu."
"..."
"Sao Cô Cô hông nói gì?"
":) Cô Cô hết biết nói gì rùi."
-
-
Nhựt ký 1 ngày lười biếng.
5g30. Đồng hồ reng. Tắt. Ngủ tiếp.
7g00. Điện thoại reng. Mở mắt ra. Sức nhớ cái hẹn ăn sáng lúc 7g15. Cuống cuồng chạy vào nhà tắm.
7g20. Có mặt ở quán ăn đầu hẻm. Vừa ngáp vừa nhìn thực đơn.
7g25. Một cụ già tóc bạc trắng lững thững đi vào quán. Vai vác ba lô, tay cầm nón bảo hiểm.
7g28. Nghe tiếng huýt sáo bài “Can’t take my eyes off you”. Ngay đoạn “I love you, baby/And if it’s quite alright/I need you, baby/To warm me lonely night”. Nhìn quanh quất. Phát hiện ra “thủ phạm” chính là cụ già vừa vào quán.
7g30. Len lén liếc sang bàn bên cạnh. Cụ già đã thôi huýt sáo và bắt đầu lấy sách ra đọc. Tự hỏi: “Sao mình không yêu đời được như cụ nhỉ? “
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗
Đăng ký Đăng nhập