Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Nhận nhiệm vụ viết mới lại dịch vụ của công ty để đăng lên web mà mãi mình chả có ý tưởng gì. Dường như việc liên quan đến sự viết mình chỉ làm một lần, đến lần thứ hai thì tịt ngòi.

    Mai là đưa ông Táo về giời. Mọi năm mình đều dặn Má mua thèo lèo cứt chuột để cúng rồi dành phần đó, mình về sẽ ăn cho bằng hết. Năm nay thì không cần. Răng mình đau, hàm cũng đau nốt, chả thiết ăn món đó nữa.

    Nhờ đau răng mà quen biết được một anh nha sĩ. Vẻ ngoài của anh thì hoàn toàn phù hợp với người trong mộng của mình. Không ốm, không mập. Cao vừa phải. Trắng trẻo. Đeo kiếng. Dáng vẻ thư sinh. Bọn bạn mình vẫn cười hô hố khi nghe đến những tên “trói gà không chặt” như thế. Ờ thì kệ tui, tui thích nho nhã thư sinh thì đã sao? Mỗi người có một khẩu vị riêng chứ.

    Nói chuyện với anh nha sĩ cũng thú vị. Anh khoe mình đủ thứ. Nào nhạc anh viết, thơ anh làm. Nhạc thì mình không có kiến thức nhạc lý nhưng thơ của anh thì mình cứ phải bụm miệng cười. Có ý có từ mà ghép vào với nhau nó chả phải thơ hay. Khổ thế! Đàn ông mà mơ mộng như anh thì cũng có cái hay và dở. Hay ở tâm hồn đa cảm, dễ cảm thông và độ lượng. Dở vì quá ướt át, nó lấn át hình tượng cây tùng cây bách vốn dĩ được ví von cho nam giới. Có lẽ do mình tưởng tượng thế thôi chứ học hàm học vị của anh thì cũng đủ để cho thấy ý chí cầu tiến của anh nó như thế nào. Mà vả chăng, sự giáo dục anh nhận được từ gia đình đã giúp anh thành công trong xã hội. Một người Bố là giáo sư, biết cách giáo dục con thì con ông ta ít nhất cũng sẽ là giáo sư.

    Bây giờ mình có thể nướng đến hơn 7 giờ sáng mà không sợ trễ giờ làm. Từ nhà mình chỉ mất 10 phút để đến công ty. Đường lại thông thoáng. Quá khỏe.

    Những ai hiểu mình thật sự thì đều nhắn nhủ rằng “hãy cố gắng lên nhé”. Mình cảm động vì câu nói đó. Mình sẽ cố gắng để làm tốt tất cả những gì mình có thể. Giờ thì chả có gì để sợ sệt như trước. Cái vỏ của con một, cái tính cách của con một, nó đã trói mình suốt những năm qua bởi hằng tỷ những điều sợ sệt đôi khi hết sức vô lý. Anh nha sĩ nói “Là con gái, em phải mạnh dạn bước vào đời, đừng để lời nói của những gã đàn ông không ra gì làm ủy mị tâm hồn”. Mình cười nhẹ. Chắc chả đợi ai nói mình cũng hiểu điều đó. Mình đang rất sợ phải vướng vào mối quan hệ có tính sở hữu hay độc chiếm. Ngán. Mệt mỏi. Tự do muôn năm. Khi được tự do người ta sẽ trân quý và không bao giờ muốn mất nó nữa.

  • adminA

    Sắp Tết. Ra đường thấy nhộn nhịp mà sao lòng mình vẫn dửng dưng. Chẳng mong Tết. Càng ngày càng thấy Tết chán ngắt mặc dù đi làm lại mong nghỉ Tết.

    Nhạc Tết thường u uẩn. Có lẽ do ở miền Nam này, người ta thường nghe những bài nhạc Tết còn đọng lại từ thời chiến tranh. Tết trong chiến tranh. Chỉ có sự buồn thảm vì xa cách gia đình, người yêu. Tối qua chạy xe ngang Thiên Hòa, nghe hát live Câu Chuyện Đầu Năm chỉ thấy bài nhạc sao buồn não ruột. Tại nhạc hay tại lòng mình hổng có gì vui?

    Đang ngồi tư lự thì nhận được mail của cô bé làm chung phòng ngày trước. Một cái mail dài. Đọc mail thì mình mới hiểu lý do vì sao mình gọi cho cô bé mấy lần không được. Thì ra giai đoạn ấy, cô nàng trở về VN vì bị khủng hoảng cả sức khỏe lẫn tinh thần. Cũng may, bây giờ đã ổn và đã trở lại Malaysia. Cô bé yếu đuối nhưng luôn sẵn có tính nổi loạn. Đôi khi mình bắt gặp mình của quá khứ trong cô bé. Biết những điều phụ nữ không nên biết và thích làm những điều không giống người khác làm. Mình nhớ mãi câu trên bia mộ của người con gái 25 tuổi ở khu nghĩa trang Du Sinh: "Làm người thật khó!" Nhưng, làm phụ nữ có lẽ còn khó hơn.

  • adminA

    Ve vãn giống cái là chức năng thiên bẩm của giống đực. Chuyện rất ư là tự nhiên mà sao đôi lúc mình thấy không ưa được. Một gã supplier, sau khi mình đề nghị chuyển khoản thanh toán cho gã xong xuôi, gã mở màn bằng câu "Hôm nay em bắt anh dẫn em đi ăn đi". Ék, dzụ gì đây? Muốn mời đi ăn mà nói câu nghe mất cảm tình ghê nơi. Mình "gài độ" cho gã dẫn cả phòng đi ăn. Gã đồng ý nhưng lại thòng "Có em ngồi cùng anh thì được". Xin lỗi, chịu không nổi. Thế mà mình đánh giá gã là hiền và khù khờ khi mấy lần gã qua văn phòng mình họp. Biết bao giờ người ta sẽ thôi hát bài Lầm?

  • adminA

    Saigon, ngày 07 tháng 02...

    *Kỳ nghỉ Tết dài khiến tôi nhận ra rằng tâm mình đang dần được thanh thản. Tôi không mừng vì điều đó. Bớt mừng vui sẽ bớt đau khổ. Người ta hỏi tôi rằng có thể đánh giá được gì ở bản thân mình suốt một năm qua. Tôi mỉm cười với ba từ "không thành công". Thật ra tôi muốn né đi cụm từ "thất bại". Tôi không quan niệm "thất bại là mẹ thành công" như người ta vẫn thường nói. Với tôi, có thất bại mới biết thành công là như thế nào, có khổ đau mới biết hạnh phúc là như thế nào.

    Suốt 10 ngày nghỉ, tôi chỉ quanh quẩn với việc nội trợ và đọc sách. Tôi nấu nhiều món ăn mặc dù nhà tôi chỉ có 3 người. Tôi đọc tiểu thuyết thuộc dạng kinh điển mà tình cờ tôi thấy trong tủ sách của Má tôi. Trước đây tôi từng hững hờ với nó vì tôi đã tự nhồi vào đầu mình từ thuở còn đi học rằng "đọc tiểu thuyết là điều không tốt". Sau này tôi nhận ra những gì tôi nghĩ hoàn toàn sai. Có lẽ nó không tốt cho học sinh nhưng chính tiểu thuyết đã làm cho trí tưởng tượng của tôi được mặc sức bay bổng.

    Tôi thích bài Belle ngay từ lần đầu tôi xem nó trên Thúy Nga. Nó như mê hoặc tôi. Có cái gì đó cuốn hút một cách kỳ lạ. Tôi nghe đi nghe lại cả bản tiếng Việt và tiếng Pháp. Nó làm tôi khao khát đọc tác phẩm "Thằng Gù Nhà Thờ Đức Bà Paris".

    "Đọc bao giờ cũng là tự làm cô đơn mình" - BVP.

  • adminA

    Saigon, ngày 13 tháng 02...

    *Mọi việc đang dần đi vào guồng quay của nó sau kỳ nghỉ Tết. Tôi hài lòng với mình ngay hiện tại, ngay lúc này. Tôi ngồi ở bàn máy tính, bên phần ăn trưa và lấp đầy khoảng trống quanh mình bằng giọng chàng ca sĩ tôi ưa thích. Tôi nhớ lại chuyến về quê nghỉ Tết của mình. Tôi đi chung xe với gia đình người hàng xóm. Anh cũng lấp đầy không gian trong xe bằng giọng chàng ca sĩ này mặc cho lũ trẻ gào thét với mẹ chúng rằng "nhạc dở quá". Anh nói rằng đây là nhạc từ chiếc CD tôi đã tặng anh. Tôi mỉm cười. Tôi không nhớ rõ sự việc này. Tôi đã không còn tặng CD nhạc cho bạn bè kể từ khi tôi nghe nhạc trực tiếp trên internet.

    Ngày mai tôi lại bắt đầu cặm cụi với lớp học buổi tối của mình. Tôi lấy lớp học này trong sự tình cờ vì nghe lời rủ rê của con bạn thân. Nhưng khi lớp bắt đầu thì chỉ có mình tôi. Nó không học vì lý do hết sức gia đình rằng "chồng tui không cho học". Haiz, mệt với những thứ gọi là "chồng". Dạo này trên một tờ báo điện tử khá lớn, đăng đầy những bài tranh luận về gia đình và phụ nữ. Càng đọc càng thấy nực cười cho các tư tưởng thủ cựu của đàn ông Việt Nam. Nói cho đúng hơn, vì lề thói xã hội nên đàn ông mặc nhiên cho mình đủ thứ quyền. Quyền lớn tiếng, quyền bồ bịch, quyền quyết định mọi việc lớn nhỏ, quyền ghen tuông vô căn cứ, quyền ăn nhậu vô tổ chức, quyền muốn làm gì thì làm. Còn phụ nữ được những quyền gì mặc dù mọi người đã hiểu chữ bình đẳng gần 100 năm?

    Tự dưng một lúc nào đó tôi nhận ra mình không thể làm một người phụ nữ vừa lăn ra xã hội để tranh đua với đàn ông trong sự nghiệp rồi lại lăn về nhà và tất bật chuyện bếp núc, con cái. Nó quá sức chịu đựng của tôi. Nếu tôi quấn chặt đời mình vào hoàn cảnh tương tự như những phụ nữ ở xung quanh tôi thì tôi lấy đâu ra thời giờ cho bản thân mình? Tôi không còn thời gian để học, để đọc, để viết, để đi đây đó. Đôi khi tôi cho rằng tuổi tác không quan trọng nhưng có một thực tế rằng tôi không hợp với đàn ông cùng trang lứa. Những người quen biết tôi nhiều năm đều cho rằng đàn ông hơn tôi 10 tuổi vẫn chưa đủ khả năng mở được cánh cửa tâm hồn tôi. Tôi cũng không dám tin rằng người đàn ông hơn tôi 1 giáp tôi quen biết khoảng 1 tháng nay hợp với tôi mặc dù những gì anh thể hiện làm tôi rất hài lòng. Anh biết chơi piano và guitar. Anh biết sáng tác nhạc và hát. Anh thích làm thơ. Anh có sở học về Phật Pháp. Anh làm giáo sư cho 1 trường đại học lớn. Anh có một phòng mạch tư. Và quan trọng nhất, những gì tôi quan tâm anh đều biết và chúng tôi có thể nói chuyện với nhau nhiều giờ đồng hồ. Anh cũng có thể đàn hàng giờ cho tôi nghe tất cả những bài anh biết và thật ngẫu nhiên rằng chúng cũng chính là những bài tôi rất thích. Đôi khi trong lúc anh đàn, tôi xúc động thật sự. Xúc động vì nhạc hay xúc động vì tìm thấy tri kỷ?
    *

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB