Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Nhắn chúc mừng sinh nhựt còn bị xệ với cha nội lùn mã tử kia. Đúng là lưu manh mà.

    • Nè ông Hai, hôm nay là sinh nhựt ông, tui chúc ông sanh nhựt dzui dzẻ nha. Thêm một tuổi rồi, bớt kiu tui là lùn này lùn nọ đi, coi chừng tui hựn đó.
      - Xạo
      - Giề xạo?
      - Sinh nhựt hồi nào? Xí xọn, còn lâu mới tới ý. Xạo.
      - Đứa nào xạo dái trời cho nó bị sún răng, hoho.
      - Gần Têt mới tới kà, quên dồi bạn ơi
      - Quên cái mốc xì.
      - Có bồ mới chưa lùn ơi.
      - Chưa. Mệt chuyện bồ bịch. Ở không đi ghẹo trai điểm như ông dzui hơn cặp bồ.
      - ...
  • adminA

    Hôm nay thấy bồn chồn trong người quá. Chẳng hiểu tại sao. Sáng nay failed một dự án. Kệ xừ nó. Xa quá cũng chả muốn làm. Mất công đi công tác. Dạo này mình ngại phải đi xa.

    Sáng giờ mình chả làm được gì ra hồn. Gọi cho khách. Thằng khách nói chuyện nhanh quá. Chắc nó cỡ tuổi mình. Mà nó nói giọng nghe kỳ kỳ. Chữ "th" nó phát âm không được. Cứ như bọn vịt kìu í. Chả lẽ cái công ty đó mướn tụi vịt kìu sao ta? Thôi kệ nó. Vịt gì cũng được. Miễn có tiền trả là ok. Mình sẽ mài dao để cắt cổ tụi nó. Hãy đợi đấy!

  • adminA

    Út mài ké chị nhé!

  • adminA

    Mình đang nghĩ tới ngã ba đường. Mình lại nhớ lan man mấy câu thơ của gã lùn lưu manh cách đây 3 năm:

    "Bến khói em về mộng có vương
    Hồn anh đứng ngóng ngã ba đường
    "

    Gã ti toe làm nó ra chiều đắc ý. Mình bỉu môi: "bài đặt". Mình vẫn ưa dìm hàng gã để gã tru tréo: "con kia, mài có thôi chà đạp anh mài không hả?". Gã thách mình đối lại. Thật sự mà nói, thơ của gã quá hay. Mình có thể đối chuẩn niêm luật nhưng về nghĩa thì không. Gã không xài tử vận mà thơ mình vẫn phải tử. Mình cố làm vài bài nhưng cũng chả ra sao. Nó không bay bổng, không hình tượng được như thơ của gã. Chấp nhận thua. Thua một người có tài dù sao cũng là sự vinh hạnh.

    Chiếc xe cuộc đời lăn đi và không ít lần người ta phải đứng ở ngã ba đường. Sau những lần chọn sai đường đi, trong đầu người ta sẽ định rõ được con đường đúng. Và khi người ta biết mình nên đi đường nào thì dù có qua ngã ba ngã bảy người ta vẫn cứ thẳng đường, không cớ gì mà suy nghĩ đắn đo. Bài học cuộc đời luôn luôn đắt giá, nó phải trả bằng thời gian, bằng nước mắt, bằng cả sinh mệnh.

    Mình đang nghĩ về Zürich và những chiếc đồng hồ Rolex. Tuyết sẽ rơi vào mùa đông thay vì sương mù giăng khắp lối? Phụ nữ sẽ được quyền ưu tiên tuyệt đối và đàn ông thì đứng sau con cún? Wien khác Zürich ở điểm nào? Cả Wien và Zürich đều là những thành phố đứng top trên thế giới về chất lượng cuộc sống, thế sao mình lại từ chối Wien? Mình sẽ nhận lời Zürich chứ? Mình thấy tất cả đều như một giấc mơ nhưng đôi khi lại giống như một ác mộng. Ác mộng là thực còn mơ vẫn cứ là mơ thôi.

  • adminA

    Nhận nhiệm vụ viết mới lại dịch vụ của công ty để đăng lên web mà mãi mình chả có ý tưởng gì. Dường như việc liên quan đến sự viết mình chỉ làm một lần, đến lần thứ hai thì tịt ngòi.

    Mai là đưa ông Táo về giời. Mọi năm mình đều dặn Má mua thèo lèo cứt chuột để cúng rồi dành phần đó, mình về sẽ ăn cho bằng hết. Năm nay thì không cần. Răng mình đau, hàm cũng đau nốt, chả thiết ăn món đó nữa.

    Nhờ đau răng mà quen biết được một anh nha sĩ. Vẻ ngoài của anh thì hoàn toàn phù hợp với người trong mộng của mình. Không ốm, không mập. Cao vừa phải. Trắng trẻo. Đeo kiếng. Dáng vẻ thư sinh. Bọn bạn mình vẫn cười hô hố khi nghe đến những tên “trói gà không chặt” như thế. Ờ thì kệ tui, tui thích nho nhã thư sinh thì đã sao? Mỗi người có một khẩu vị riêng chứ.

    Nói chuyện với anh nha sĩ cũng thú vị. Anh khoe mình đủ thứ. Nào nhạc anh viết, thơ anh làm. Nhạc thì mình không có kiến thức nhạc lý nhưng thơ của anh thì mình cứ phải bụm miệng cười. Có ý có từ mà ghép vào với nhau nó chả phải thơ hay. Khổ thế! Đàn ông mà mơ mộng như anh thì cũng có cái hay và dở. Hay ở tâm hồn đa cảm, dễ cảm thông và độ lượng. Dở vì quá ướt át, nó lấn át hình tượng cây tùng cây bách vốn dĩ được ví von cho nam giới. Có lẽ do mình tưởng tượng thế thôi chứ học hàm học vị của anh thì cũng đủ để cho thấy ý chí cầu tiến của anh nó như thế nào. Mà vả chăng, sự giáo dục anh nhận được từ gia đình đã giúp anh thành công trong xã hội. Một người Bố là giáo sư, biết cách giáo dục con thì con ông ta ít nhất cũng sẽ là giáo sư.

    Bây giờ mình có thể nướng đến hơn 7 giờ sáng mà không sợ trễ giờ làm. Từ nhà mình chỉ mất 10 phút để đến công ty. Đường lại thông thoáng. Quá khỏe.

    Những ai hiểu mình thật sự thì đều nhắn nhủ rằng “hãy cố gắng lên nhé”. Mình cảm động vì câu nói đó. Mình sẽ cố gắng để làm tốt tất cả những gì mình có thể. Giờ thì chả có gì để sợ sệt như trước. Cái vỏ của con một, cái tính cách của con một, nó đã trói mình suốt những năm qua bởi hằng tỷ những điều sợ sệt đôi khi hết sức vô lý. Anh nha sĩ nói “Là con gái, em phải mạnh dạn bước vào đời, đừng để lời nói của những gã đàn ông không ra gì làm ủy mị tâm hồn”. Mình cười nhẹ. Chắc chả đợi ai nói mình cũng hiểu điều đó. Mình đang rất sợ phải vướng vào mối quan hệ có tính sở hữu hay độc chiếm. Ngán. Mệt mỏi. Tự do muôn năm. Khi được tự do người ta sẽ trân quý và không bao giờ muốn mất nó nữa.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB