Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Nhặt một bài khá sâu sắc từ vnexpress để chiêm nghiệm lại suy nghĩ của chính mình.

    'Cái tôi' và 'cái ta'

    Trò chơi xếp nhà của cha con tôi vẫn diễn ra như thường khi. Gia Linh – con gái tôi rất thích trò này. Có một điều hơi khác trong buổi tối hôm qua là cô bé nhất quyết không cho tôi đụng tay – “ Ba để Linh xếp nhà”. Hôm sau hỏi cô giáo mới vỡ lẽ: cô giáo tổ chức cuộc thi xem bé nào tự xếp mô hình nhanh nhất. Thế mới biết “cái tôi” của con gái đang hình thành, mặc dù chỉ mới 2 tuổi 3 tháng.

    Chợt suy nghĩ vu vơ về “cái tôi” và “cái ta” (tạm gọi như vậy không biết có trong từ điển không nữa ?).

    Nhà người bạn có đám tang, tôi đến giúp một tay, việc chẳng gì nặng nhọc, đơn giản là nhận đồ phúng điếu (vòng hoa, trái cây…) sắp xếp đúng vị trí. Nhưng chính tại đây lại thấy được “cái tôi” trong thực tế: tiếng xe máy nhà đối diện vẫn ầm ầm nổ máy, bóp còi inh ỏi…. lạc lõng, cẩu thả chen lẫn vào không gian có tiếng khóc, có mùi nhang khói và những lời nguyện cầu. “Cái tôi” hình như đã quá đà, “cái tôi” chỉ biết gia đình tôi, không gian của tôi mà trong đó có những “cái tôi” khác. Nghe đâu, nhà ấy là một gia đình trí thức.

    **Nhớ thời xưa khi tôi còn học lớp 6, nhìn Thầy giáo kính cẩn nghiêng mình, bỏ mũ khi đám tang một người xa lạ rước ngang qua, “cái tôi” của Thầy đã hòa chung vào “cái ta” của cuộc đời. Thưa Thầy, con vẫn nhớ mãi phút giây ấy để dạy con của mình. **

    Cuộc thi “Vietnam Idol 2010” đã khép lại nhưng dư âm của nó vẫn chưa dứt. Những lời bàn xôn xao về cô ca sĩ đã lay động hàng triệu trái tim người nghe, nhưng những lời phát biểu của các ca sĩ đàn anh, đàn chị mới đáng bàn hơn cả, hình như đâu đó trong lời nói của họ phảng phất “cái tôi” không thể chối bỏ được. Nỗi đau vấp váp trên đường đời, cái sĩ diện nhà nòi như những mũi kim chích vào chính họ, “cái tôi” của họ không thể hòa lẫn vào “cái ta” dù là rất ít.

    Xin được nói về “vòng đời” của những tờ vé số: Các công ty xổ số vẫn tiếp tục công việc kinh doanh của mình: phát hành, quay số…. Đội quân bán vé số ngày càng đông, giá trị tờ vé số cũng tăng tỷ lệ với giá trị thưởng, nhưng tội nghiệp nhất là những cụ bà, cụ ông vẫn hàng ngày rảo bước “Cô, chú mua vé số”, lưng của họ còng hơn vì quãng đường đi phải dài hơn. Thế mà họ vẫn miệt mài mưu sinh, “Cái tôi” không cho phép họ ngửa tay xin tiền. Xin hãy trân trọng họ.

    “Cái tôi” là bản năng. Con tôi muốn tự mình xếp ngôi nhà của bé cũng là một điều tự nhiên thôi. Nhưng con gái à, “Cái tôi” vừa là động lực giúp con vững bước trên đường đời, nhưng đôi khi nó chính là cái làm con lạc lõng giữa cuộc đời.

    Hãy cố gắng hài hòa giữa “cái tôi” và “cái ta” con nhé.

    Hiền Nguyễn

  • adminA

    Tối. Tan học. Rờ-mọt của ai đó đứng đầy cổng trường. Nhớ tựa đề bài thơ của thi sĩ Nguyễn Tất Nhiên "Chở em đi học trường đêm" rồi mỉm cười vu vơ. Chẳng rõ thời nay sự đón đưa có còn lãng mạn như thuở nào? Rồi lại nhớ những câu thơ của thi sĩ Nguyên Sa trong một bài nào đó không rõ tên:

    *"Tôi đợi em từ 8 giờ
    Bây giờ đã 9
    Có lẽ đã 9 giờ 5 phút

    Tôi không đếm thời gian bằng đôi mắt say mê của người biển lận đếm bạc vàng rồi cất vào tủ sắt
    Nhưng chắc em biết rằng thời gian đợi chờ - đợi chờ một người yêu

    • bao giờ cũng trôi qua rất chậm..."*

    Miên man với dòng ký ức Nguyên Sa. Cảm thấy ươn ướt mắt khi nhẩm lại bài thơ Nga:

    "Và em nhớ không, chúng mình đã hỏi nhau:
    Tại sao phải làm lễ tơ hồng
    Tại sao phải nhờ người ta buộc chỉ vào chân
    Khi tay em đã vòng ra đằng sau lưng anh
    Khi tay anh đã vòng ra đằng sau lưng em
    Người ta làm thế nào cắt được
    Bốn bàn tay chim khuyên!..."

    ...

    *"Em sẽ cười phải không em
    Vì không ai cấm được chúng mình yêu nhau!...
    Không ai cấm được anh làm những câu thơ anh thích
    Không ai cấm được anh làm cả bài thơ
    Với một chữ N
    Với một chữ G
    Và với một chữ A
    Người ta có thể đọc một câu, hai câu, hay cả ba
    Người ta có thể không thích
    (thì người ta không thích một mình)
    Nhưng người ta không cấm được anh yêu bài thơ của anh"

    (Nga)
    *
    Tại sao một bài thơ cầu hôn lại có thể buồn đến vậy?

    Và ở một bài khác, một người đàn ông đã trách móc cô tình nhân hời hợt của mình một cách nhẹ nhàng mà đau đến ngàn đời:

    *"2. Ðừng nói đến tình yêu trong tâm tưởng.

    Anh xin em nếu chẳng gối đầu trên tay anh thì cũng đừng giam đôi cánh tay to của loài dã điểu.
    Nếu bước chân anh chẳng được theo em thì hãy mặc con tuấn mã chạy trong rừng.

    Trong ngôi nhà ký ức dù em đặt anh giữa gian phòng chọn lọc, trong khu vườn kỷ niệm dù em cho anh miếng đất ưu tiên, tất cả với anh vẫn chỉ là nghĩa trang tình ái.
    Ðừng nói tới những câu thơ cũ với hình ảnh đôi chim liền cánh, cuộc hẹn hò kiếp sau, sự tưởng nhớ thường xuyên trong xa cách.

    Em dư biết giá trị liều thuốc an thần của những bài thơ nói về tình yêu kiếp khác, sao còn bắt anh chèo thuyền trong ảo tưởng ?

    Em dư biết cha mẹ sinh ra anh vốn là một đứa con hư chẳng biết tôn ai làm thần tượng, sao còn bắt anh tìm một chỗ ngồi riêng biệt cho em?

    Sao nỡ bắt anh về ẩn náu trong khu rừng kỷ niệm để loài thú cô đơn tiêu hao thân thể.
    Những tế ào úa mòn sẽ chẳng đủ nuôi loài ròi trong bữa tiệc thần kinh..."

    (Bài Giã Biệt)
    *
    Mình thích thơ Nguyên Sa cũng như ai đó từng tuyên bố thích thơ Vi Thùy Linh. Giá trị giới tính được tôn vinh thì hỏi ai mà chẳng thích cơ chứ?

  • adminA

    Tối qua lại có chuyện. Mình thấy buồn vì cứ toàn xảy ra những chuyện làm cuộc sống xáo trộn và tâm lý bất ổn. Mình khóc. Con em hỏi trong giấc ngủ chập chờn: “Gì á chị?”. Mình nạt nó: “Chị bị nghẹt mũi chứ gì”. Người ta bảo khi có chuyện ấm ức thì nên khóc để giải tỏa. Người hay kìm nén cơn giận sẽ có hàm răng và bàn tay rất xấu. Dĩ nhiên, mình sợ xấu. Thà khóc còn đỡ hơn. Đôi khi mình cố gắng để mạnh mẽ nhưng ở đâu đó, phần yếu đuối vẫn tồn tại một cách ngang nhiên đến phát cáu. Mình muốn giam nó lại, khóa bằng khóa 5 số, để nó mục rữa trong sự quên lãng.

    Khi người ta thương ai đó bằng tình cảm chân thành thì mãi mãi sẽ khó để quên đi. Lúc buồn nhất mình thường nghĩ đến nhân vật Naoko của Haruki. Sự ám ảnh về cái chết làm cô sống lây lất như một bóng ma vất vưởng và cuối cùng cũng tìm đến cái chết. Mình đã từng bần thần cả ngày khi nghe tin một cô bạn net tự sát. Mình đọc nhật ký của cô ấy từ ngày cô ấy còn sống. Mình không hiểu chuyện gì xảy ra xung quanh cuộc sống của cô ấy nhưng có gì đó rất nặng nề. Mình muốn chia sẻ với cô ấy nhưng từ net đến đời thực là khoảng cách quá lớn. Mình cũng không hiểu tại sao một người giỏi giang, xinh đẹp, thông minh, có công việc rất tốt lại chọn kết liễu đời mình như vậy. Sau cái chết của cô ấy, mình đã nghiệm ra một điều rằng “nếu ai đó tự sát nhiều lần mà không thành công thì họ sẽ có 1 lần được toại nguyện”. Cái chết của những người tự sát luôn là sự ám ảnh những người còn sống cho đến khi họ từ giã cõi đời.

  • adminA

    vậy là em biết rồi, em giống chị ở điểm dễ bị ảnh hưởng từ 1 người khác 🙂 vui vẻ chị nhé, đừng bận tâm quá nhiều! iu chị!

  • adminA

    Hôm nay là sinh nhật Má. Mình đã gửi tin nhắn chúc mừng sinh nhật nhưng giờ này chắc Má đang ngủ. Sáng mai mình sẽ gọi điện thoại sớm.

    Mình là đứa con duy nhất của Má nhưng mình không là một đứa con ngoan. Mình bướng. Lý do lớn nhất của sự bướng là vì muốn vùng khỏi sự kiểm soát của Má. Khi bước qua tuổi 28 mình mới nhận ra rằng tính cách của mình vừa giống Ba mà cũng vừa giống Má. Giống hết từ cái xấu lẫn cái tốt. Mình muốn sửa những cái xấu nhưng sự thực không dễ chút nào. Người ta nói cha mẹ sinh con trời sinh tính là không đúng. Mình nghiệm ra rằng tính cách con người sẽ phụ thuộc ít nhất 70% vào môi trường sống và sự giáo dục.

    Mình không được dạy nhiều về cách sống lẫn cuộc đời. Ba chỉ nói với mình những vấn đề vô thưởng vô phạt như địa lý, tự nhiên, lịch sử. Đến giờ mình vẫn còn nhớ cách Ba giảng cho mình hiểu về hiện tượng nhật thực, nguyệt thực trong khi mình chỉ mới là học sinh tiểu học, chưa được học về địa lý. Những câu chuyện về người ngoài hành tinh và quân đội Mỹ làm mình say mê nhiều nhất. Còn Má mình thì tập cho mình thói quen đọc. Hằng tuần Má nhờ Ba đạp xe đi mua báo Khăn Quàng Đỏ về cho mình. Mỗi khi đi Sài Gòn, Má mua cho mình cả lố truyện thiếu nhi đạt giải thưởng Văn Học Tuổi 20. Má không nói đọc nhiều có tác dụng gì, chỉ đơn giản là Má không muốn thấy mình đọc truyện tranh như các bạn. Nhưng thường cái gì càng cấm thì người ta sẽ càng làm. Mình vẫn mua truyện Sôn Gô Ku và Dũng sĩ Héc man mỗi tuần, giấu sau quyển tập để mở phòng khi Má có đi ngang cũng thấy mình đang nằm học bài.

    Má mình là người đọc rất nhiều. Đầu mục sách chính là tạp chí kiến thức ngày nay. Mỗi ngày Má đều đọc báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên. Đến giờ mình không hiểu vì sao Má chẳng bao giờ giải thích cho những câu thắc mắc của mình mà toàn chỉ sang Ba. Sau này mình nghiệm ra rằng Má mình không hề thích bàn hay tranh luận những vấn đề thuộc phạm trù vĩ mô. Cả những vấn đề thuộc về triết lý hay quy luật cũng vậy. Năm 23 tuổi, mình hỏi Má về thi sĩ Nguyên Sa. Má nói rằng không thích thơ Nguyên Sa vì ổng là một giáo sư triết học. Mình nói “triết hay mà Má”, Má phẩy tay “nhức đầu”. Mình nhận ra Má không muốn đào sâu sự suy nghĩ cho những vấn đề có vẻ trừu tượng. Chỉ những lần mình tranh luận với Ba về chính trị thì Má sẽ về phe mình. Má nói “Ba mày thấm nhuần mấy bài diễn văn của Trung Ương rồi”. Mình lăn ra cười. Đó là cái thời xa xưa khi mình vừa chập chững bước ra thế giới bên ngoài. Còn giờ đây, tuổi 30 đã sắp ập đến với mình. Ba Má đã già hơn rất nhiều. Má cũng thôi không đọc sách báo vì mắt kém. Ba cũng ít ra vườn vì sức khỏe yếu. Cuộc sống của mình giờ thuộc về nơi khác, suy nghĩ, thói quen, cách sống của mình cũng không còn là con bé của Ba Má như thuở nào. Nhưng có rất nhiều kỉ niệm về gia đình mà mình sẽ vẫn chực khóc khi nhớ về. Đó là ngày đầu tiên mình biết viết. Má dạy mình viết chữ i ngắn, mình khoe Ba. Ba khen làm mình thấy vui, viết liền tù tì cả trang giấy. Đó là những ngày sinh nhật mình hằng năm, bốn giờ sáng Má khều mình dậy. Má nói giờ này là giờ con sinh ra và mình luôn có những món quà mà mọi đứa hàng xóm thời đó đều ganh tị.

    Còn hai tuần nữa mình sẽ về với Ba Má. Mình sẽ ở lại thật lâu, lâu nhất mà mình có thể. Mình không muốn cuộc sống tất bật này cuốn đi những gì quý giá nhất đối với mình.

    Má sẽ làm cà ri gà cho con ăn như đã hứa nhe Má. Con thương Má nhất trên đời! I love you, Mama!

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB