Sáng nay, tình cờ đọc được mẩu thông tin thú vị:
Trong cuốn sách "7 loại hình trí thông minh", trên cơ sở phân tích những bằng chứng liên quan tới não và học thuyết về phân loại trí thông minh của TS. Howard Gardner, TS.Thomas Armstrong, tác giả cuốn sách, đã mô tả 7 loại hình trí thông minh của con người như sau:
1-Trí thông minh logic toán: Đây là loại trí thông minh liên quan tới con số (toán học) và mối quan hệ logic giữa các sự vật. Những người có trí thông minh này thường làm việc trong lĩnh vực liên quan tới con số (toán, vật lý, hóa học, ngân hàng, tài chính...)
2-Trí thông minh ngôn ngữ: Đây là loại trí thông minh liên quan tới năng lực sử dụng ngôn ngữ. Những người có trí thông minh này thường là nhà văn, nhà thơ, nhà báo, các nhà nghiên cứu trong lĩnh vực xã hội...
3-Trí thông minh không gian: Những người có trí thông minh này thường làm việc trong lĩnh vực nghệ thuật như kiến trúc, hội họa, điêu khắc, địa chất, vật lý thiên văn...
4-Trí thông minh cơ thể: Đây là loại trí thông minh liên quan tới vận động của thân thể thường có ở những vận động viên thể thao, nghệ sĩ múa...
5-Trí thông minh âm nhạc: Loại trí thông minh này thể hiện ở khả năng nghe nhạc, ghi nhớ nhanh giai điệu, sáng tạo ra các bản nhạc...
6-Trí thông minh về nội tâm: Thể hiện ở khả năng khám phá chiều sâu của bản thân...
7-Trí thông minh trong tương tác cá nhân: Những người có năng lực quan hệ với mọi người, nắm bắt được suy nghĩ của người khác, giỏi hợp tác, tập hợp mọi người, lãnh đạo...
Mặc dù phân chia như vậy, TS Thomas Amstrong cũng khẳng định một người có thể sở hữu nhiều loại trí thông minh, điều này lý giải tại sao có những người xuất sắc trong nhiều lĩnh vực.
Nhìn vào sự phân loại này thì mình chẳng thuộc loại thông minh nào. Sự thông minh ngày nay không còn ở kiến thức tích lũy mà là kỹ năng. Mình thiếu kỹ năng sống. Một sự thật buồn.
Mình nghe lại những bài Uyên Linh hát trong Idol. Nghe cô hát Take me to the river mà thấy muốn đập bàn, muốn lắc lư. Cảm giác tương tự như nghe Don't let me down của The Beatles. Có lẽ như nhiều người nhận xét, cách cô hát và trình diễn đã chạm vào cảm xúc của khán giả. Mình đã thấy nhòe nơi mắt khi xem cô hát Chỉ Là Giấc Mơ. Thật tuyệt vời! Nhưng mình lại đang hoài nghi rằng liệu có phải cô chỉ xuất thần khi thi thố? Nếu chỉ nghe thì cảm giác không thấy đặc biệt lắm bằng xem trình diễn. Dù sao thì cũng đáng tự hào rằng người Việt Nam hoàn toàn có thể hát những bài nhạc tiếng Anh bằng chất giọng người bản xứ. Anyway, we are proud of you, Uyen Linh!