Đi Vietculture. Gọi tứ tung rủ rê mà ai cũng từ chối. Thật ra đi một mình đối với mình không thành vấn đề nhưng cứ rủ để sau này họ khỏi bảo là "đi mà hỏng rủ".
Có một người hay nắm tay mình khi cả hai cùng đi bộ. Mình đã nghĩ đó là do thói quen của người ta. Nhưng đọc xong 'người tình Spunik' mình thấy có chút gì đó phải suy nghĩ. Cũng cần nên để ý những câu như 'chị mà là bạn gái em thì bảo đảm chị sẽ mập lên vì bị ép ăn hoài'. Nếu người thứ ba nghe được câu nói này họ sẽ nghĩ gì?
Trời chiều. Ngồi ở một vỉa hè trong khu Phú Thọ nhẩn nha với mấy món Huế. Bỗng thấy mình bị thôi thúc để đi tìm một ly nước mía đến kỳ lạ. Nhớ hoài những vần thơ của thi sĩ Nguyên Sa:
*"Mùa xuân buồn lắm em ơi
Anh vẫn đạp xe từ Saigon lên trường đua Phú Thọ
Đạp xe qua nhà em
Nhìn vào ngưỡng cửa
Nhà số 20
Anh nhớ má em hồng…
Anh nhớ nhà em có cửa sơn xanh
Có một hàng rào, có thầy, có mẹ…
Có ngựa chạy trong trường đua, người đi ngoài phố
Nên anh đạp xe đi
Rồi đạp xe về
Mà chẳng có đôi ta…
Mùa xuân buồn lắm em ơi
Mỗi lần đạp xe về anh vẫn nghe lòng bỡ ngỡ
Chiếc xe còn nguyên màu sơn xanh
Nhưng tâm hồn đã ngả sang màu sắt gỉ
Bởi vì từ Saigon lên tận trường đua Phú Thọ
Hết cả tiền uống một ly nước mía
Mà cũng không gặp em
Nên khát đắng linh hồn"...*
Cố công chạy lòng vòng nhưng chẳng có xe nước mía nào. Vì sao lại cần một ly nước mía đến vậy? Vì mình muốn bù chỗ khuyết vật chất của thi sĩ. Trong túi mình có đủ tiền để uống một ly nước mía. Thậm chí một trăm ly nước mía. Nhưng giờ đây, dù có nhiều tiền nhưng mình lại bất lực vì những xe nước mía đã biến mất quanh trường đua Phú Thọ. Thay vào đó là những xe nước giải khát khác với các nhãn hàng thời thượng có gaz lẫn không gaz. Cái gọi là công nghiệp hóa đã làm tiêu tan tham vọng một trăm ly nước mía của mình.
Người ta bảo mình ủy mị. Mình không cãi. Nói đúng mà. Mình đã từng ngồi suy ngẫm về cái tôi. Những tính cách, những sở thích, những thói quen, những thói xấu là ở đâu mà có? Mình đã tự trả lời được câu hỏi này rất lâu rồi. Người khác (có thể là một người lạ hoắc tự nhiên biến thành thân thiết) nghĩ rằng mình phải như thế này, như thế kia, như thế nọ để giống với họ và những người khác. Đối với mình, điều này là hoàn toàn không thể. Mình đâu có hoàn cảnh sinh ra, lớn lên và được giáo dục giống như họ. Mình khác biệt đó là điều tất nhiên. Con người ta chỉ có thể học cách để hòa hợp chứ không thể học cách để rập khuôn theo những người khác.
Mình đọc được khoảng 30 trang quyển 'tôi nói gì khi nói về chạy bộ'. Quyển này khác hoàn toàn với những quyển tiểu thuyết mà tác giả đã viết. Chẳng hiểu sao khi đọc nó mình lại liên tưởng về phố núi và cái bờ hồ dài 5km. Cả thành phố nhấp nhô chỉ có mỗi bờ hồ là tương đối bằng phẳng. Mình chưa bao giờ đi bộ hết chiều dài bờ hồ. Họa hoằn là một đôi lần đi được một nửa từ chợ ra vườn hoa hoặc từ vườn hoa ra chợ. Vây mà mình lại đang nghĩ nếu mỗi sáng thức dậy chạy một vòng quanh hồ thì chắc sẽ hay ho lắm. Sẽ hay ho chẳng kém gì anh chàng mơ mộng nào đó bỏ Saigon lên phố núi định cư chỉ vì muốn được ngồi đọc sách bên bờ hồ mỗi ngày. Hì, mình là người mơ mộng mà khi gặp anh chàng này thấy còn kém xa.
Sáng. Ngủ dậy trễ. Chạy vắt giò. Phóng xe như bay. May là sáng chủ Nhật nên đường phố còn vắng vẻ. Suýt tông anh kia ở khúc quẹo Miền Đồng Thảo. May mà cả hai thắng kịp. Để ý thời gian gần đây, mình có vẻ may mắn trong chuyện xe cộ trên đường. Bao nhiêu lần chạy tưởng cọ quẹt người ta nhưng đều né được. Có lần trời mưa, đang chạy nghe rầm rầm phía sau. Ngoái lại nhìn thấy 4 - 5 chiếc ngã lăn kềnh. Mấy người chạy trước mình cũng lạng quạng tay lái mà mình thì chẳng thấy gì. Có khi cũng do mình đi chậm. Nhớ lại những điều không may hồi năm ngoái. Mình thấy tất cả đều có liên quan đến một vấn đề duy nhất. Từ ngày nghiệm ra điều này, mình cố sống khác đi. Mình nghĩ, trong cuộc sống này, có rất nhiều điều trùng hợp ngẫu nhiên mà ta không giải thích được.
Đọc xong 'người tình Spunik', mình rút ra được một điều rằng nếu cuộc sống thiếu tương tác với xung quanh thì người ta dễ bị đẩy vào ngõ cụt. Mình biết cái ngõ cụt này. Nó khiến con người mang nhiều suy nghĩ tiêu cực, thâm chí bị ý nghĩ về cái chết đeo bám.
Một anh chàng nào đó băn khoăn về tình yêu thời hiện đại. Bài được đăng trên báo tuoitre hôm nay. Mình không biết có bao nhiêu người trẻ sẽ băn khoăn như anh ta? Tình yêu thời hiện đại: có tiền thì sợ tình yêu không chân thật mà không tiền lại chẳng ai thèm yêu. Thế thì làm thế nào để có tình yêu? Phải chăng ngày nay người ta yêu bản thân mình nhiều hơn? Có phải người yêu chỉ là một công cụ để tô vẽ lên bức tranh cuộc sống của họ thêm đầy đủ? Xét theo những gì mình góp nhặt được, cảm giác yêu một người nào đó là do người ta tự tạo ra trong não, trong những rung động cảm xúc của họ mà thôi. Yêu hay không yêu là do bản thân mỗi người tự quyết định (nhưng thường thì ít ai biết mình nên quyết định thế nào). Nếu người ta thấy thích ai đó ở một điểm nào đó thì là do những điểm ấy trùng với hình mẫu họ đã xây dựng sẵn trong trí tưởng tượng. Mình sợ nhất gặp phải tình huống này. Sợ thấy một người xa lạ bỗng trở nên thân quen vì người ta có những điểm trùng như vậy.