Đi xa về người cứ ngầy ngầy. Uể oải thật. Mở yahoo. Một gã nhào vô chat. Chat gì nhạt hơn nước ốc. Chán. Out luôn khỏi cần chào. Coi như mình rớt mạng đi. Sao đã có lúc mình từng có hứng thú về cái gã này mà giờ mình lại thấy nhạt nhẽo vậy không biết. Nhạt đến nỗi cái nick mình cũng thẳng tay xóa.
Nghe đi nghe lại "Em và Tôi" của Huy Hoàng. Nghe vì thích. Mỗi lần nghe là nghĩ đến anh thầy ở lớp học anh văn buổi tối trường Ngoại Thương. Hông biết sao mình lại áp đặt cái bài viết của Huy Hoàng này cho thầy. Có lẽ vì mình thích tâm hồn của Huy Hoàng và vẻ ngoài của anh thầy. Mình muốn ghép hai điều này lại với nhau. Thầy cao ráo, dáng thể thao, da sáng, kính cận, áo quần tươm tất, khá thời trang (toàn mặc An Phước và Pierre không thôi). Có lần thầy hỏi mình lúc tan lớp: "how far is your house?". Mình tỏ vẻ bí hiểm: "not really far". Trả lời xong mình đi tuốt ra bãi xe. Đúng ra thì mình bị bất ngờ vì không nghĩ thầy sẽ hỏi như vậy. Mình là người phản xạ khá kém trong giao tiếp, có những lúc cũng nhanh nhẩu nhưng có những lúc chẳng biết nói gì. Không lâu sau đó, thầy thông báo với lớp là phải chăm sóc người thân trong bệnh viện nên không thể tiếp tục đứng lớp được nữa. Cả lớp kéo nhau đi trà sữa -18°C để chia tay thầy. Đứa nào cũng quyến luyến nên lớp dường như đi đủ cả. Thầy cười bảo: "Chắc tôi là người già nhất ở cái quán trà sữa này quá".
Có khi nào mình tình cờ gặp lại thầy không nhỉ?
*Anh và tôi, mỗi người một nửa cuộc đời...

