Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Tự nghỉ làm sáng nay. Lý do chẳng có gì ngoài "due to my private issue". Cần buổi sáng để dọn dẹp nhà cửa và làm một vài việc lẽ ra phải làm trong ngày Chủ Nhật. Thèm đi bơi. Nếu sáng mai không đi đón Mama sớm thì có lẽ sẽ qua hồ một tí.

    Lâu lâu phải lướt qua mục điểm sách 1 lần. Thấy vài quyển hay hay. Có lẽ sẽ mua 1 hoặc 2 quyển. Thấy thích cái tựa "Gái đẹp trong tôi". Tò mò muốn biết đàn ông (Việt Nam) suy nghĩ gì về "gái đẹp". Nhất là "người đàn ông không chịu ... nhớn".

    Trích:
    *"Trong những năm phiêu bồng gió bụi, thi hào Nguyễn Du đã từng ngày ăn hoa cúc cầm cự qua cơn đói. Nhưng trong cái hoàn cảnh khắc nghiệt này, hoa chỉ là hoa. Với tôi, mỗi bông hoa là một nhan sắc. Thử nghĩ, lúc chia tay mà cái mùi hương từ trong thân xác lộng lẫy của nàng luôn quay về như một sự ám ảnh, phải làm gì để quên? "Xin đưa bông hoa ấy cho tôi/ bỏ vào miệng nhai/ từ đó/ nàng trong tôi nguyên vẹn hình hài". Như vậy là gọn và thực dụng"

    *Tỷ mình mới sáng ra đã để status "Luận anh hùng". Hớ hớ, bon chen xã hội đen nhảy vô đòi nghe ké. Tỷ mình là số một trong học thuyết "chủ nghĩa anh hùng truyện Kim Dung".

    Suy nghĩ về cái gì sẽ đem tới bbq. Có khi lười cũng chả thèm đi. Tưởng tượng xem J. sẽ như thế nào nếu mình không đi. "why, why" đến nhức cả đầu. Nếu mình nói "I'm lazy", hắn sẽ nói "you are a bad girl". Nếu mình nói "I'm busy in other issue", hắn sẽ nói "you are a liar". Sao đây ta? Đi hay không đi? Chắc chơi trò bứt cỏ quá.

    Đói rồi, kiếm gì ăn thôi. Mì gói ơi, ta nhớ mi.

  • adminA

    Mình muốn "Gái đẹp trong tôi". Ngay bây giờ. Ngay lập tức. Ngay tức thì. Huhu... Chạy hết 3 nhà sách mà hông có. Buồn gì đâu. Cả "tôi nói gì khi nói về chạy bộ" cũng hổng có. Ôi Haruki, i miss you.

  • adminA

    Trong một website chuyên giới thiệu về các quyển sách hay. Nếu ta search Murakami ta sẽ có 20 kết quả giới thiệu tác phẩm của Haruki với số lượng như sau:

    1. Rừng Nauy: 8
    2. Phía nam biên giới, phía tây mặt trời: 4
    3. Xứ sở kỳ diệu tàn bạo và chốn tận cùng thế giới: 2
    4. Người tình Sputnik: 2
    5. Kafka bên bờ biển: 1
    6. Ngầm: 1
    7. Biên niên ký chim vặn dây cót: 1
    8. Bóng ma ở Lexington: 1

    Mình đã đọc 1), 2), 3). Nếu để nhận xét thì cả 3 đều hay. Hay nhất trong cách hành văn. Nhiều người bị ảnh hưởng bởi tấn bi kịch trong Rừng Nauy. Mình cũng từng bị ảnh hưởng bởi nhân vật Naoko. Sau đó, khi đọc 'Phía tây biên giới, phía nam mặt trời' thì lại bị ảnh hưởng bởi vấn đề "con một". Tác giả đã nhận định rất đúng về cái bọn thất thường này. Đáng buồn là mình nằm trong cái bọn thất thường đó. Nhưng khi đọc tới 'Xứ sở kỳ diệu tàn bạo và chốn tận cùng thế giới' thì mình thấy quyển này làm mình thích hơn cả. Có thể nó khó đọc vì cốt truyện xoay quanh một câu chuyện khoa học viễn tưởng về não bộ. Nhưng điều đọng lại sau cùng mà mình thấy được là sự cô đơn của nhân vật chính. Anh ta cô đơn nhưng lại hạnh phúc với sự cô đơn. Anh ta hạnh phúc với căn hộ mà anh ta đang sống, với những chai rượu, với sách, với công việc là 1 toán sư, với sự gọn gàng ngăn nắp của một người có chuẩn mực.

    Bài cảm nhận của Nguyễn Chí Hoan về tác phẩm:

    Con vật-tương lai

    Tư duy nhị phân (“nhị nguyên” Âm-Dương vân vân...) có cái tiện ích ít ai ngờ: vì đã chia đôi, nó cho phép lắp ghép; chẳng hạn từ bộ đôi thái cổ hồn và xác cho đến cặp song sinh cùng trứng buổi sơ kỳ hiện đại con và người, tới những phái sinh tinh tế hơn như Con người là một con vật-lịch sử...

    Nhưng sự chia tách cũng là một biểu tượng cổ xưa về phân vân, lưỡng lự. Theo đó thì việc chứng minh sự tồn tại của bản thân con người nên là một nhận thức gián tiếp, đi đường vòng, thông qua việc xác nhận “phần hồn” vốn là cái không thấy được để khẳng định “phần xác” vốn là cái người vừa thụ hưởng lại vừa hay hoài nghi.

    Cuốn tiểu thuyết thật sự “tàn bạo diệu kỳ” này của Murakami kể một câu chuyện sinh động như vậy, đem lại một trải nghiệm văn chương “tàn bạo” về việc một ai đó trong chúng ta bỗng nhiên bị rơi vào cái hố đen của tiềm thức bên trong mình, mất hết ký ức và nhân thân trong một lựa chọn sống với cái Bản Ngã mơ hồ và bí ẩn.

    Không ai - không nhân vật nào - có tên tuổi trong câu chuyện “diệu kỳ” này: một “toán sư” - người đã được giải phẫu não để cấy những con chip siêu nhỏ biến hoạt động tư duy thành công cụ mã hóa các dữ liệu dạng số, phục vụ “cuộc chiến tranh thông tin” giữa các thế lực của nền công nghệ cao; một “ông giáo sư” cùng “cô cháu gái mũm mĩm”, hai “cô thủ thư” trong hai thế giới song song tồn tại, v.v...; nhưng lại có rất nhiều tên các bài hát, bản nhạc, nhạc sĩ, nhà văn và tác phẩm văn học nổi tiếng, các địa danh liên đới ở thành phố Tokyo, có sở thích cá nhân về màu sắc và các thói quen ẩm thực, v.v... những chứng từ về sự hiện diện cá biệt sinh động cụ thể của các nhân vật, những chi tiết và tình tiết nhân thân tách biệt với con người, những dấu vết của một tâm hồn đang đi đến chỗ chia tay không hẹn ngày gặp lại với kẻ mang tâm hồn ấy...

    Nhưng đừng hỏi kẻ đó là ai.

    Có thể rất nên hỏi: Tâm hồn là Ai?

    Ngay cả khi bạn đã đọc thấy các tình tiết về sự tách rời của nhân vật “toán sư” - người kể chuyện xưng “tôi” ở đây - với nhân vật Cái Bóng, “cái bóng” của anh ta. Một tình tiết nói lên ý nghĩa: khi người với “bóng” tách rời, chàng “toán sư” vốn yêu thích, am hiểu rất rộng về âm nhạc, từ khí nhạc cổ điển đến các dòng ca khúc hiện đại, lại không thể nhớ ra dù chỉ một giai điệu giản đơn và gắn bó nhất trong ký ức.

    Thay vào chỗ của âm nhạc là nỗi ám ảnh của ký ức về âm nhạc; cũng tương tự, là nỗi ám ảnh về tâm hồn.

    Nhưng chắc chắn ta không nên chộp lấy cái ý tưởng sáo mòn về một sự thèm khát “tâm hồn” - sự thèm khát mà ai đó đã tưởng tượng rằng giống như trong một mệnh đề nổi tiếng, là “linh hồn trong một thế giới không có linh hồn” (K. M).

    Chẳng có “sự giễu nhại” nào ở đây. Murakami không hề đơn giản hóa sự chia tách con người trên bình diện hiện tượng. Có thể thấy được nụ cười phê phán thấp thoáng trong những trang dài nhân vật “ông giáo sư” hùng biện giải thích cho nhân vật “toán sư” - mẫu thí nghiệm thành công nửa vời của ông ta - về các nghiên cứu trên não bộ con người, đưa ra một chuỗi lập luận nhân-quả pha trộn một số ý niệm của điều khiển học, của các chuyên ngành hẹp trong sinh học hiện đại và của nhân học trong nghiên cứu về tập tính; ngần ấy thứ đưa vào công cụ vạn năng của thời đại là computer để cho ra một mô hình xác suất về cấu trúc của tư duy cá thể; và bước nhảy siêu hình của nhà giả kim thuật hiện đại này được trình diễn trơn tru: mô hình cấu trúc của tư duy cá thể, xuất phát từ vô số thực nghiệm mô hình hóa các trải nghiệm của anh ta, thâu tóm toàn bộ cơ chế của tri giác và trải nghiệm nơi cá thể đó, thì tức là cái bản ngã của anh ta.

    Ta sẽ nhớ rằng Murakami viết cuốn sách này vào đầu những năm 1980. Deep-Blue lúc ấy chưa ra đời để biến kho tàng cờ vua thành cơ sở dữ liệu mà đấu với Kasparov; khái niệm “trí thông minh nhân tạo” - một nỗ lực mô phỏng bộ não người cho máy tính - mới xuất hiện trên chân trời thực tiễn của điều khiển học và ngành phỏng sinh học thì hình như chỉ vừa dứt tiếng kêu Eureka! Tuy nhiên sức mạnh vạn năng của computer vào lúc đó đã không còn có thể nghi ngờ, và nền tảng cho sự can thiệp vào thế giới vi mô đã được xây dựng ở cấp độ ống nghiệm.

    Nụ cười vừa lo âu vừa mỉa mai nhẹ nhàng đằng sau những trình diễn-tiểu thuyết cái báo cáo khoa học của nhân vật “ông giáo sư” là: sau hơn mười năm phát triển ngành sinh học phân tử, sinh lý học thần kinh và sinh lý não nói riêng (chuyên ngành của “ông giáo sư”) trên thực tế người ta đã không khẳng định được giả thiết cho rằng các hoạt động ý thức chỉ là kết quả trực tiếp của các quá trình sinh lý trong não bộ.

    Ý thức, tựa như một thực thể không thấy được, vẫn lởn vởn ở đó, nhưng không trùng khít với bộ não và không thể mô phỏng được.

    Nhưng nỗi lo lắng toát ra như mồ hôi của bản năng sâu kín: tư duy nhị phân không muốn bị kéo vào một giả hợp nhất nguyên, một mô hình nhất thống trả giá bằng sự triệt tiêu cái nửa kia của tồn tại - triệt tiêu ý thức.

    Nhân vật “ông giáo sư” bảo “toán sư” rằng: “Thể xác của anh có thể chết và ý thức hệ của anh có thể mất đi, nhưng tư duy của anh sẽ chuyển tiếp mãi mãi khoảnh khắc trực tiếp trước đó” (tr.428) và “Anh chớ quên anh không chết, anh chỉ mất ý thức mãi mãi” (tr.431).

    Các mâu thuẫn hiển nhiên về hình thức của nội dung những khái niệm “thể xác”, “tư duy”, “ý thức”, “sống” và “chết” trong những lập luận rất cuốn hút của “ông giáo sư” gặp nhau ở một điểm: chúng khẳng định loại bỏ những bất trắc của tương lai; tương lai theo nghĩa chặt chẽ nhất: là khoảnh khắc tiếp sau mỗi “khoảnh khắc trực tiếp trước đó”.

    Tương lai - đó là một tập quán thâm căn cố đế; vì nó mà người ta sống hoặc thấy cuộc đời là đáng sống. Như lời một bài hát cũ: “Những ngày xưa thân ái. xin buộc vào tương lai”.

    Chúng ta trông tới và trông lui theo cách ấy, trong khi Murakami kể chuyện này thành một biểu tượng kiểu Bayon: đồng thời thấy cả hai hướng [và với Bayon bốn mặt thì cả hai hướng cùng lúc tồn tại].

    Tôi không suy diễn. Mà trong cảm quan kiểu vẫn được gọi là “Phương Đông” như ở Thần đạo Nhật Bản, vẫn luôn luôn sống động, thì vị thần bản mệnh của anh sẽ sống một cuộc đời song hành như phiên bản thần thiêng của cuộc đời anh. Theo đó, tương lai đồng hành với ta, và nó là tương lai chỉ vì nó biết trước cái “khoảnh khắc trực tiếp” sau mỗi khoảnh khắc đang trôi đi này.

    Câu chuyện sinh đôi trong Xứ sở diệu kỳ tàn bạo và chốn tận cùng thế giới đã xây dựng trên mô thức đó.

    “Tôi tới thành phố vào một ngày xuân” (tr.23), câu trần thuật giản đơn và gợi cảm như vậy bấm nút tắt chiếc đồng hồ sinh học thông thường của nhân vật “toán sư” - Xin chào mừng, quý khách đã đến địa ngục!

    Ở câu chuyện song hành trên hàng thứ nhất, thời gian sống của “toán sư” trôi đi trong những biến cố đảo lộn, những hành động khi căng thẳng gấp gáp khi lững lờ bí ẩn; còn ở câu chuyện hàng thứ hai - trong cái “thành phố” lơ lửng như ở cõi hư vô kia - thì chỉ có bốn mùa thay đổi, mà thời gian không tồn tại nữa.

    Làm sao có thể như vậy được?

    Bởi lẽ những ai vào “thành phố” này đều phải rời bỏ cái bóng của mình - một “ông gác cổng” vâm váp lạnh lùng sẽ dùng dao tách bóng của anh ra khỏi anh, tách bằng một đường rạch trên đất dưới chân anh.

    Chúng ta quen sống với cảm nhận một thời gian khách quan, phi chủ thể. Muốn gạt bỏ thời gian, Murakami đưa nó vào cái bóng.

    Cũng chẳng quá xa lạ: chúng ta vẫn quen nghe rằng “Thời gian như bóng câu qua cửa sổ” [có người bảo “như vó câu”; tôi nghĩ “bóng câu” mới là văn chương hơn, tức là thực hơn].

    Cái Bóng bị tách ra mang theo thời gian. Và mang theo ký ức. Ở “xứ sở diệu kỳ...”, điều kỳ diệu là mỗi khoảnh khắc một hiện tại, cứ như thế đến vô cùng, không thể thay đổi nữa.

    Nhưng chủ điểm của câu chuyện về “xứ sở diệu kỳ tàn bạo...” không phải là vấn đề thời gian.

    Thực chất thì thời gian là quá lớn và quá trừu tượng, khiến người ta phải nắm bắt lấy nó một cách gián tiếp, thông qua một số biểu tượng hay vật biểu trưng. Và ở đó ta lại gặp tư duy nhị phân, với một hiệu ứng kỳ lạ: vật biểu trưng gánh lấy hầu hết gánh nặng giá trị và ý nghĩa - không thể có xác mà không có hồn. Nhưng không thể có người mà không có bóng lại là sự tái phát hiện của Murakami đối với ý niệm có tính chân lý cổ xưa kia.

    Thách thức - tiểu thuyết của ông là việc nhân vật “toán sư” chấp nhận việc chia tay cái bóng của mình trước ngưỡng cửa cuộc đào thoát khỏi “chốn tận cùng thế giới” - chia tay với thời gian tính của mình, bỏ lỡ cơ hội quay về thế giới bình thường, nhân vật tiểu thuyết này không phải đã thấy “xứ sở diệu kỳ tàn bạo...” là đáng để sống.

    Anh ta nói với bóng, về ý thức trách nhiệm của anh ta đối với cái “thành phố” quái gở này.

    Mà người ta nói đến trách nhiệm tức là nói đến một kỳ vọng, dù nhỏ nhất, về một tương lai.

    “Toán sư” chống lại một quan niệm về con người hiện thân cực đoan ở “ông giáo sư”. Anh ta muốn chứng tỏ không phải cái khoa học tinh vi của quyền lực công nghệ, cho dù đã can thiệp vào tận “lõi ý thức hệ” và “cấu trúc tư duy” mà có thể làm cho anh “mất ý thức mãi mãi”.

    Anh ta có thể rơi ra ngoài con vật - lịch sử, nhưng anh ta vẫn là một con vật - tương lai, và như thế không có gì có thể mất đi được.

    Nguyễn Chí Hoan

  • adminA

    Có người quăng lựu đạn. Mềnh chụp liền. Chưa biết lựu đạn có nổ hay hông. Chụp trước lấy cớ quăng lại đối tượng cái đã. :verycraz: Ai mà có tức óc ách thì gáng chịu nha cưng (liu liu).

    Để nói cho nghe nè...

    Dung nhan cưng đã lỡ zú (khí đá) mấy năm nay sao hổng zú típ cho hàng nó chín mùi mẫn? "Gái đẹp vừa thông minh vừa cổ điển" như mềnh mà hông sâu hàng, lại thích sâu hàng với chị nhơn nhớn tuổi. Ấy làm mềnh bất ngờ muốn chửi thề quá (ức chế). Nhớ lại câu chiện mà "ấy" đã kể cho mềnh nghe:

    *- Cô ấy có gì mà em hông có?

    • Cô ấy có anh.*

    Cô ấy có hàng zú (khí đá), còn em thì hổng có. Ôi giời đất ơi, mừng ơi là mừng.

    *"Đời em sẽ đẹp vì thiếu anh. Ngày dài sẽ làm mình ớn nhau..." *:thoisao:

    (Đề nghị hát theo bài Biển Tình của NS Lam Phương nhe)

    Mềnh đi ngủ.

    Written by Jasmin. Dấu chấm viết lúc 11:27PM (Giờ computer)

    Edit lúc 08:20AM (Giờ ăn sáng)

  • adminA

    Trích: Gái đẹp trong tôi

    1. PNX - Đêm đã khuya, thấp thoáng trong gió một làn hương.

    Với chàng Xuân Diệu của nửa đầu thế kỷ XX, tôi ngờ rằng chàng cũng chỉ đón nhận một cách rụt rè. Chàng phân bua: “Ai đem phân chất một mùi hương?”. Tâm hồn mỏng manh ấy không dám xúc phạm đến một cái đẹp trong veo như giọt nước mưa. Chỉ từ xa chiêm ngưỡng. Với tôi, thế hệ của chúng tôi đã khác. Những lúc ấy, không chỉ tận hưởng làn hương mà bao giờ tôi cũng khát thèm được ăn bông hoa đã tỏa ra hương quyến rũ ấy. Ăn hoa? Đói thì ăn. Trong những năm phiêu bồng gió bụi, thi hào Nguyễn Du đã từng ngày ăn hoa cúc cầm cự qua cơn đói. Nhưng trong hoàn cảnh khắc nghiệt này, hoa chỉ là hoa. Với tôi, mỗi bông hoa là một nhan sắc tốt tươi và phì nhiêu. Thử nghĩ, lúc chia tay mà cái mùi hương từ trong thân xác lộng lẫy của nàng luôn quay về như một sự ám ảnh, phải làm gì để quên? “Xin đưa bông hoa ấy cho tôi/ bỏ vào miệng nhai/từ đó/nàng trong tôi nguyên vẹn hình hài”. Như vậy là gọn và thực dụng.

    Đời sống này, thế kỷ này, khi đến với phái đẹp, người ta cũng đã thực dụng nhiều lắm rồi. Lại Xuân Diệu, thuở ấy, ông chỉ e dè thốt lên: “Em ơi, chớ phụ duyên trời đất/ Trang điểm vì ta chỉ một lần”. Chỉ một lần nàng tô son vẽ phấn là chàng đã hả hê lắm, sung sướng lắm. Xem ra thanh cao biết bao nhiêu. Và chàng Thái Can lúc thương xót cho một bông hoa từng bị vùi dập cũng chỉ nghiến răng khuyên lơn: “Em về điểm phấn tô son lại/ Ngạo với nhân gian một nụ cười”. Thì ra, giữa gái và trai, giữa âm và dương vẫn còn một khoảng cách.

    Khoảng cách ấy, ngày càng thu hẹp lại. Không là sự chiêm ngưỡng rất quân tử kia, rất cao thượng kia, vì tôi luôn nghĩ đến sự chiếm đoạt. Yêu? Nghĩ cho cùng là một sự chiếm đoạt, chiếm hữu. Vừa ích kỷ và cũng vừa bày tỏ cảm xúc trọn vẹn nhất. “Bàn tay năm ngón ngắn dài/ phiêu lưu trên một vùng thân xác/ em cứ nằm phong lưu và hát/ những ca khúc phụ tình/ bàn tay tôi đẫm ướt/ hơi thở của hoa hồng/ mùi hương của giới tính/ thì có làm sao không?”. Tôi đã thốt lên như thế. Và tự bảo rằng, chẳng việc gì phải nghi ngờ, nghi ngại dẫu biết là tình phụ. Nhưng vẫn chấp nhận. Bởi vì yêu. Vì thương. Vì nhớ. Đã bao giờ bạn nghe một ca từ rất sến nhưng không hề rẻ tiền:* “Tôi xin người cứ gian dối, nhưng xin người đừng lìa xa tôi”?* Tình yêu ấy chân thành lạ thường. Đáng khen lạ thường.


    Ảnh: CTV

    Tại sao lại chấp nhận một tình quên, luyến tiếc một tình phụ? Không gì lạ. Cái thân xác ấy đã là một ám ảnh không nguôi của dục vọng. “Tôi âm thầm ráo riết/ Phủ đầy giọt giọt hoa”. Ráo riết và cuồng nhiệt cũng là một cách tỏ tình trong im lặng.

    **2. Ngàn xưa ông bà ta bảo: “Một thương tóc bỏ đuôi gà/ Hai thương ăn nói mặn mà có duyên”. **Cái tóc đuôi gà ấy đã đổi thay. Thời của chàng Phạm Duy đã thấy “Này cô em Bắc kỳ nho nhỏ/ này cô em tóc demi garcon” - thì nay, tôi đã thấy tóc tém, thậm chí cái đẹp của mái tóc ấy là bốn mùa thay đổi như thời tiết. Chả việc gì phải nuôi dưỡng “tóc mai sợi vắn sợi dài” nữa. Mà phải thay đổi. Cái sự thay đổi từ mái tóc của người phụ nữ, khiến các đấng mày râu phải chết mê chết mệt. Hôm nay em tóc dài, sáng mai em tóc ngắn. Cũng là vui, là đẹp đấy thôi. Đỡ nhàm chán. Không thể ngày nào cũng ăn một món, dẫu là ngon.

    Ăn nói có duyên? Muốn cảm nhận cái duyên ấy như thế nào thì trong giao tiếp, ta phải hiểu nàng đã thốt gì trong lời vàng ý ngọc. Nhưng không phải lúc nào cũng thế. Táo tợn cho các cô nàng của thế kỷ này, do mối quan hệ xã hội, do được học hành chu đáo và cũng do làm những công việc mới mẻ vừa mới du nhập vào đất nước Đại Cồ Việt, họ đã...

    Gì nữa đây?

    Thưa, họ đã nói ngoại ngữ như bắp rang, ta cố gắng lắng nghe nhưng cũng chả hiểu gì sất, cứ như vịt nghe sấm. Lạ thật, dù không hiểu nhưng ta cũng đắm, cũng say. Bởi đôi môi ấy. Trịnh Công Sơn đã từng lắng nghe và cảm nhận tài tình: “Ngoài phố mùa đông, đôi môi em là đốm lửa hồng”. Cảm nhận là một sự chủ quan, chứ chưa hẳn đã hiểu. Mà nào ai có thể hiểu được người phụ nữ? Chính vì không thể hiểu nên thi ca, hội họa, tóm lại các loại hình nghệ thuật mới dào dạt ra đời - nhằm xác tín cái đẹp theo cách hiểu của từng người sáng tạo.

    Thế cái đẹp trong tôi là gì? Chẳng biết nữa. Chỉ biết rằng “vùng thi ca không có mái nhà và không biên giới/ nhân loại có chung một tiếng nói/ là tiếng kêu thương trên giường/ tiếng kêu rên chăn gối”. Đã yêu thì phải gọi. Chẳng lẽ ngậm câm như hến? Vô lý quá. Cũng quá vô lý khi ta phải nhìn một cái đẹp đã bị phủ bởi lụa là che chắn. Ông bà ta bảo: “Người đẹp vì lụa”. Tôi không thích. Cái đẹp ấy giả tạo lắm. Phải là... đẹp trên từng centimet của những vùng da thịt mà con mắt ta nhìn và bàn tay ta được phiêu du ở đó. Có như thế mới là sự tận hưởng tót vời để hát lên tình ca đôi lứa.

    3. Đọc tiểu thuyết Tàu, ta gặp gỡ biết bao người đẹp đổ nước nghiêng thành. Họ đẹp đến nỗi “nguyệt thẹn hoa nhường”“chim sa cá lặn”. Tôi ngờ rằng cái đẹp ấy chỉ dành cho những ai có vóc dáng “mình hạc xương mai”. Chẳng ngờ gì nữa, cứ lật những trang tư liệu về hội họa Trung Hoa, ta sẽ thấy cái cảm nhận không sai. Và cái đẹp từ văn chương đã du nhập vào trong đời sống để tạo nên thẩm mỹ chung cho nhiều người. Đó cũng là một trong giá trị cần thiết của nghệ thuật. Nói một cách biện chứng, “văn hóa khi đã đi sâu vào đại chúng cũng tác động như một sức mạnh vật chất”. Hình ảnh cái đẹp của người phụ nữ Việt trong nghệ thuật Việt Nam nhiều thập kỷ qua, tôi luôn nhìn thấy* “vai em gầy guộc nhỏ, như cánh vạc về chốn xa xôi”* (Trịnh Công Sơn). Một cái đẹp mong manh và dễ vỡ, buộc ta phải nâng niu và đôi lúc chỉ dám lặng lẽ chiêm ngưỡng một cách thành kính.

    Tôi không chỉ thích chiêm ngưỡng, vì thế tôi rất thích gặp gỡ những phụ nữ như bước ra từ trong tranh của thời Phục hưng. Chao ôi, bao nhiêu là phì nhiêu màu mỡ, bao nhiêu là đẫy đà ngồn ngộn như một lời mời gọi. Cuối cùng là gì? “em dũng mãnh uy quyền như con hổ/ ngấu nghiến cắn tôi/ tâm linh thi sĩ rách tả tơi/ đang gào lên sự chết”. Đừng rụt rè, đừng ngần ngại. Tôi không ngờ chàng Huy Cận khi xưa hay sầu lắm lại có thể viết được câu thơ rất lạ, rất mới và cũng rất mang tâm thế của giới trẻ hiện đại: “Thịt là hơi ấm da hơi thở/ Xương cọ vào xương bớt nỗi hàn”...

    Trong khi đó, mẫu hình của nàng Tố Tâm và chàng Đạm Thủy trong tiểu thuyết của Hoàng Ngọc Phách (1925) xem ra bạc nhược quá. Sao lúc ấy, thời khắc ấy họ không dâng hiến cho nhau để sau này khỏi tiếc nuối ngậm ngùi? Đạm Thủy thương tiếc đến nỗi bỏ ăn, quên ngủ mà thành bệnh. Nhưng ta không trách họ được. Họ không thể vượt qua thời đại họ đang sống. Nghĩ như thế mới thấy Kiều là một phụ nữ đầy cá tính và hiện đại. Lúc ấy, chính nàng đã buột miệng than thở một câu rất... đàn bà: “Biết thân đến bước lạc loài/ Nhụy đào thà bẻ cho người tình chung”. Bây giờ có thể rằng, để không phải chép miệng than vắn thở dài như thế, thế hệ @ đã thực hiện một cách chủ động chăng?

    Gì thì gì. Ai nói gì cũng mặc. Cái đẹp ấy đầu tiên và cuối cùng phải là một sự khỏe mạnh, khỏe khoắn của thân xác. Cho dù, theo thời gian, thẩm mỹ về cái đẹp của người phụ nữ có thể thay đổi, nhưng những người đang yêu sợ nhất điều gì? Người yêu bị ốm. Lúc ấy Roméo cũng lo sót vó cho Juliett, như chính chúng ta đấy thôi. Vì thế, nàng đẫy đà và khỏe mạnh cũng là yếu tố cần thiết. Nói như thế là một sự thực dụng. Tại sao không thực dụng khi tôi đang sống như nhân vật của Alexis Zorba “Đời người thì ngắn ngủi, sao lại có quá nhiều đàn bà đẹp?”.

    Lê Minh Quốc[

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB