Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    "Anh-chẳng-để-làm-gì

    Em không ai thèm rước..."

    Anh rớt xuống đây rồi, em có vớt anh không? :laypa:

    Chữ ký hay quá hen. Coi chừng tui đó nha ông Hai. :cluebat:

    **

    **

  • adminA

    Thầy mình dạo này viết truyện chưởng. Sao lại có người giỏi thế không biết. Thi phú thì đã thuộc bậc thượng thừa. Dùng ngay thể thơ khó nhất để lồng vào đủ thứ trò chơi chữ. Thầy hỏi mình có muốn học làm thơ lại không? À, chắc chắn là học rồi. Dù gì thì cũng chưa tốt nghiệp. Ba năm rồi còn gì. Tuy rằng mình có thể làm một bài thơ hoàn chỉnh, niêm luật, đối, cách dùng bằng trắc từng vị trí không sai nhưng chưa "ngon lành cành đào". Vẫn gượng gạo sao sao đó. Mình cảm thấy vậy. Ba năm không đụng, câu chữ cũng chai cứng. Haiz, kỳ này về nhà Má lại phải đem quyển Văn Đàn Bảo Giám và Nhập Môn Phật Học về. Mỗi lần nghĩ đến dọn nhà với đống sách là ngán.

    Nghe bài Má Hồng Đà Lạt. Giữa Tâm Đoan và Cẩm Ly thì mình chọn Tâm Đoan. Mình có cảm tình với Tâm Đoan "má bầu nhìn lâu muốn nhéo" hơn. Nhớ lại ấn tượng của mình với một cô bé Đà Lạt cách đây không lâu. Nét xinh xắn, nhìn là thấy "yêu" liền của cô bé gây cho mình sự chú ý đặc biệt. Cô không trang điểm, mà có lẽ không cần vì những đường nét trên mặt tuyệt vời quá rồi, da lại trắng như trứng gà bóc. Tóc cột xéo, hơi quăn, buông hững hờ trên vai. Khi cô cười thì bừng sáng cả căn phòng, sáng át cả nét ngăm đen xấu xí của anh chàng Ấn Độ bên cạnh. Nếu cô không phát biểu ý kiến vào những phút cuối cuộc họp thì có lẽ mình không nghĩ cô là người Việt Nam và cũng không nhận ra cô là người Đà Lạt. Cô cao ráo và đẹp như diễn viên, mà giống diễn viên xứ Kim Chi cơ. Lúc ấy mình thầm nghĩ, mẫu đàn ông nào sẽ phù hợp với cô? Cô có tất cả: tuổi trẻ, sắc đẹp, sự thông minh, học thức vả cả tiền bạc nữa. Một người con gái như vậy sẽ cần điều gì để cuộc sống hoàn hảo hơn?

    Có lẽ sẽ mất nhiều thời gian mình mới tìm lại được cảm xúc với Đà Lạt. Những cảm xúc khi đi lang thang một mình, cà phê một mình, ngồi bên bờ hồ một mình. Khi người ta càng già đi thì cảm xúc mơ mộng, lãng mạn bị thay thế dần bởi sự chai cứng, khô khan của những vết sẹo cuộc sống.

    *Chiều khuất nắng bước trên đồi,
    Âm thầm nghe lá rơi
    Làn gió cuốn xuyến xao buồn
    Ru hàng thông cô đơn
    (Quốc Dũng)
    *
    Sự cô đơn là cảm giác vĩnh cửu mà người ta có được khi ở Dalat. Nó không làm người ta buồn vời vợi khi nhớ về, chỉ là cảm giác nao nao, nhớ da diết, muốn tìm lại, muốn thỏa mãn chính mình. Đà Lạt vẫn ở đó, cảm xúc vẫn nơi đó, chỉ có con người là thay đổi.

  • adminA

    Mình đang mắc hội chứng "cuồng vì NBC". Có lẽ vậy. Bài gần đây nhất, anh phân tích vụ CHHV. Càng đọc càng thấy thấm thía. Ngôn từ giản dị mà dụng ý thâm sâu. Từ ngày anh đóng blog, mình "trực chiến" trong bbc để theo dõi tin tức về anh. Nhưng, chẳng có gì ngoài những lời bàn tán trái chiều nhau. Mong có ngày tái ngộ cùng anh. Thầm chúc anh mọi điều may mắn.

    ***Tạm biệt **

    •                                 *Chùa Thích Học Toán tạm đóng cửa từ ngày hôm qua. Bần đạo cáo lỗi với bạn  bè vì hành động đột ngột này.*
      
                                    *Nhờ vào cái sân chùa này, bần  đạo đã có chỗ để chia sẻ những suy nghĩ của  mình với bạn bè, và đổi lại  bần đạo cũng đã học được rất nhiều từ các bạn. *
      
                                    *Mỗi ngày đi qua, cái nhu cầu làm mới lại mình bằng sự tĩnh lặng trở  nên cần thiết hơn. *
      
                                    *Vậy bây giờ là thời điểm để dừng lại và suy nghĩ. Không thể dừng lại mà  không nói một lời chia tay.*
      
                                    *Hẹn có ngày tái ngộ,*
      
                                    *Thích Học Toán *
      
  • adminA

    Cuối tuần. Giải quyết xong một số việc tồn đọng. Thấy thơi thới. Má mình dặn phải ăn chay, đi chùa ngày rằm. Ăn chay thì được mà đi chùa thì hơi hơi lười biếng. Mình bảo mình bận đọc sách, bận học bài, haha... Má đành chào thua. Mà thực ra mình muốn có thời gian đọc sách thật. Mỗi lần đi thư viện, nhìn hàng hàng kệ sách, thấy mình nhỏ bé trước kiến thức nhân loại.

    Ăn cơm chay. Mình nhớ hoài tiệm cơm chay Hiển Đạt với món đậu hủ non chiên xả ớt nóng giòn. Chao ôi là ngon. Tiếc rằng chủ quán đã nghỉ bán. Mà hễ chỗ nào mình vừa phát hiện ra ăn ngon thì một thời gian sau thấy dẹp tiệm. Thiệt ngộ.

    Hôm nay BBC đăng bài của tác giả Huệ Đăng nói về bài viết chỉ trích NBC. Khá hay. Mình thích ai có suy nghĩ giống mình về anh NBC. Hehe. Huệ Đăng nghe như pháp danh của đệ tử Phật môn, cũng giống như mình, tên pháp danh bắt đầu bằng chữ Liên.

    Đang suy nghĩ về quyển sách sẽ tham gia chương trình trao đổi tại "Secret Garden". Sách của mình thì nhiều nhưng quyển nào cũng có mộc. Tặng người ta sách có mộc có sao hông ta? Mà hình như phải viết gì đó đại loại như "tặng bạn, kỉ niệm...". Éc, giống cái thửa lưu bút ngày xanh quá đi mất.

  • adminA

    Chân trái mình hơi có vấn đề. Nó làm mình phải thay đổi một số thói quen. Cân nhắc chuyện thể dục thể thao trong quỹ thời gian nhỏ hẹp 24 tiếng. Sau nhiều lần suy đi tính lại, mình quyết định đi bơi vào sáng chủ nhật. Phải nói là rất khó khăn khi thức dậy trước 6 giờ, vác ba lô ra khỏi nhà. Không dễ tí nào. Kể ra bơi buổi sáng tốt hơn nhiều so với buổi chiều. Vừa vắng vẻ, không khí lại mát mẻ, nhân viên ở hồ cũng niềm nở vui vẻ. Có mấy cô lớn tuổi, lâu lâu nhìn mình cười. Nhiêu đó thôi cũng thấy đời phơi phới. Kẹt nhất là lúc vừa bước lên khỏi nước. Mệt muốn xỉu, mắt hoa đi, tay chân run, bung đói ngấu nghiến, não cạn năng lượng. Biết là bơi buổi sáng sẽ gặp tình trạng này nhưng cũng chẳng thể ních đầy bụng rồi bơi. Ăn hay không ăn đều dở như nhau. Đành chấp nhận điều này để đạt điều kia. Cũng giống như việc chấp nhận sự khó nhọc, nguy hiểm hoặc cái chết để đổi lấy tự do.

    Dạo này mình hay nghe Elvis. Thích nhất buổi tối, ngồi nghe "Changing Partner" hay "Are you lonesome tonight". Nghĩ đến điệu Waltz. Thấy sự êm đềm, lả lướt về ngự trị. Thấy mình bớt khô khan với cuộc sống được tính toán trên từng giờ từng phút. Tuy không bằng những năm hoa mộng, suốt ngày chỉ biết nhạc và thơ, nhưng cũng được xem là tạm hợp với mong muốn của mình. Bớt ở trên mây, bớt lãng đãng với những suy nghĩ thiếu thực tế. Biết chạm chân vào đất để thấy cuộc đời có thể rất đẹp nhưng cũng có thể rất tồi.

    Lắc lư, lắc lư, lắc lư ... I gotta know.

    *"Ôi sao thấy anh cần em
    ngày đêm cô đơn ơi hỡi trái tim
    thì xin em hãy cứ cho anh về
    để cho anh long đong theo em, long đong theo em mãi mãi nhé..."

    *I gotta know

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB