Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Một tuần mới khởi đầu không mấy sáng sủa. Mình cứ muốn ngủ hoài. Có lẽ do tối qua thức khuya cùng Haruki. Mình vẫn đang đọc “Chốn tận cùng thế giới”. Chưa được một nửa và chỉ lờ mờ nhận ra chốn tận cùng thế giới là nơi người ta phải từ bỏ tâm hồn của mình. Cảm thấy ngày càng yêu Haruki hơn. Có thể tưởng tượng đó là người đàn ông trầm tính, có vốn hiểu biết sâu rộng và nếp sống thật thanh lịch. Mình ngưỡng mộ những người đàn ông như vậy.

    Trời u ám quá. Có gì đó thê lương của mùa đông. Chắc là do mình tưởng tượng. Sài Gòn thì làm gì có mùa đông cơ chứ. Bao lâu nữa thì mình sẽ rời khỏi Sài Gòn? Chắc là khi ấy mình sẽ nhớ Sài Gòn nhiều, nhớ hơn cả nỗi nhớ Đà Lạt. Người ta sẽ hạnh phúc hơn khi sống trong sự khát khao về cái mình không bao giờ đạt được hoặc đã mất đi hơn là nắm giữ.

    Có người xem tử vi cho mình rồi bảo rằng người chồng tương lai của mình sẽ là một người có duyên ăn nói. Mình nghiệm lại quá khứ và xung quanh. Chưa hề thấy ai có tài ăn nói làm mình thán phục. Mà vả chăng có thì họ cũng đã có nơi có chỗ. Thế thì chỉ còn khả năng là người ấy chưa xuất hiện. Nhưng mình cũng chẳng có ý chờ đợi ai, chuyện gì đến sẽ đến.

    Đầu tuần mình thường ghé blog của Ngô Bảo Châu xem anh ấy có viết gì mới không. Mình thích suy nghĩ của anh ấy khi cảm nhận một sự việc trong cuộc sống hằng ngày. Mình thích cả những tấm hình chụp anh ấy. Giản dị - điềm đạm - hiểu biết, đó là những gì một người đàn ông trí thức nên có.

    Thứ Hai, Tuần III, Tháng 12.

  • adminA

    Thứ Ba, Tuần III, Tháng 12

    Sài Gòn mưa bay lất phất sáng nay. Không đủ để ướt áo nhưng khung cảnh làm cho người ta dễ liên tưởng đến những buổi sáng mưa bay ở phố núi. Nhớ phố núi của Vũ Hữu Định: "may mà có em, đời còn dễ thương". Nghe sao mà ngọt đến lạ lùng.

    Lại sắp "win" một dự án nữa trong chùm dự án "giti". Mọi việc có vẻ rất khả quan. Mình cũng mong là sẽ "win" hoài hoài để mình lấy "power" cho công việc chứ nếu cứ "lost" mãi thì sẽ rất chán. Ghét động từ "chán" ghê nơi.

    Công việc của mình tuần này đầy ắp. Bài kiểm tra cũng đầy ắp. Mình vui vì được đầy ắp, hụ hụ.

    Now, let's go!

  • adminA

    Mình đã đọc xong “Tận Cùng Thế Giới”. Kết cuộc không quá đỗi nặng nề nhưng mình khóc. Khóc ở đoạn “người đàn ông 35 tuổi mệt mỏi ly dị” hát bài Danny Boy khi nằm bên cô tình nhân trong những tiếng đồng hồ cuối cùng trước khi bị mất ý thức hệ nguyên thủy. Cái chết được báo trước và người ta lúng túng, hụt hẫng.

    Mình thích nhân vật “người đàn ông 35 tuổi mệt mỏi ly dị” đó. Anh ta quá cô đơn. Cô đơn đến nỗi anh ta thấy mình hạnh phúc khi được cô đơn. Anh ta có nỗi cô đơn không thể diễn tả thành lời, không thể bật khóc. Anh ta không cô đơn vì anh ta ly dị: “Hai người có thể nằm chung giường nhưng khi nhắm mắt lại thì họ lại cô đơn”. Chính xác là vậy. Sự cô đơn trong tâm hồn mỗi người, nếu bằng một cách nào đó, nó sống mạnh mẽ thì không có cách gì để chia sẻ ngay cả với người thân yêu nhất.

    “But if you come and all the flowers are dying,
    If I am dead, as dead I well may be.
    You'll come and find the place where I am lying,
    And kneel and say an "Ave" there for me.”

    Thứ Hai, Tuần IV, Tháng 12*
    *

  • adminA

    Dòng thứ 20 trang 81 quyển "The Mind Map Book" viết "Dù với từ, hình ảnh, hay ý tưởng nào thì các liên kết trùng nhau của mọi cá thể chúng ta cũng đều rất ít - thật bí ẩn là tất cả chúng ta đều khác nhau".

    Nếu ai đó nói với mình rằng "bạn quá khác người" thì có nghĩa rằng họ đang nói 1 câu thừa thãi và chẳng có gì để bàn cãi thêm về vấn đề này. Tại sao mình phải giống người khác trong khi mình là một cá thể độc lập về tư duy?

  • adminA

    Mình nhận ra rằng xã hội này không ít người không có tư duy cầu tiến. Họ cho rằng những suy nghĩ của họ đã đúng và ý kiến theo hướng trái chiều của người khác là sai. Tối qua mình đã có dịp tranh luận với một người như vậy ở lớp học. Kết quả chẳng mấy khả quan, người ta vẫn theo quan điểm “trò thì biết gì mà nói”. Thật sự mình không thích kiểu tư duy như vậy. Quá chủ quan. Dù sao thì mình cũng sẽ chấm dứt chuyện này ở đây. Người không có ý tiếp thu thì có nói gì thêm cũng vậy.

    Sáng nay mình nghe “Don’t let me down”. Cảm nhận được vì sao ai đó từng kể nghe bài này thì phải đập bàn để rung rinh ly nước. Đúng là giai điệu của nó khiến người ta phải có hành động đó. Người ta nói: “Phụ nữ thường thích ở gần người đàn ông làm họ cười nhưng lại thường nhớ người đàn ông làm họ khóc”. Nhưng mình thì nhớ cả hai.

    Mình nhớ Rick vào một buổi tối cách đây 3 năm. Rick bệnh nặng trong mùa cúm và buộc phải ngưng công việc để quay về nước điều trị. Rick nói muốn gặp mình trước khi đi. Mình đã hẹn Rick ở Cõi Riêng. Ngồi mãi mới thấy Rick tới. Té ra là bị taxi chở chạy lòng vòng mặc dù từ Maximark đến Cõi Riêng chỉ 10 phút đi bộ. Mình bất chợt thấy Rick tội nghiệp một cách dễ thương. Đã 3 năm trôi qua. Rick vẫn nói “love you” mỗi khi viết email cho mình. Còn mình thì sao? Bao nhiêu cuộc tình qua tầm tay trong 3 năm? Rick lại đề cập về “future” nhưng giờ mình thấy quá sức mệt mỏi cho chuyện đó. “I don’t want to be hurt again, I don’t want to pay attention on any men”. Chẳng biết Rick có hiểu không?

    Thứ Tư, Tuần IV, Tháng 12

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB