Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    chúc chị sẽ có 1 ngày tuyệt vời và những dòng nhật ký nhiều niềm vui

  • adminA

    Một năm

    Một năm rồi đó anh
    Ngày anh trở về cát bụi
    Khi mất đi những gì thân thuộc nhưng bị mặc định là tầm thường, người ta trở nên hối tiếc
    Cuộc đời là sải tay dài sóng sượt những nỗi hối tiếc
    Em sẽ không khóc trong ngày này, năm nay, năm sau và cả nhiều năm sau nữa
    Có người đàn ông nào yêu em hơn anh?

    Người ta viết về anh và những người đàn bà đi qua đời anh
    Em được dự một phần trong đó
    Một phần nhỏ, đủ để đưa anh đến sự tận cùng của nỗi tuyệt vọng
    Điều mà em chưa bao giờ có thể tưởng tượng ra:
    Em là người đàn bà hận anh, yêu anh hay thương hại anh?

  • adminA

    Việc nhiều đồng nghĩa với tiền vào nhiều nhưng vào túi công ty còn túi mình thì vẫn thế. Mới đầu tháng mà mình ký được 3 cái hợp đồng. Cái nào cũng gần 10k oi-gô. Ố la la. Sếp lại bảo "sẽ tăng lương". Hic, nhưng đợi tới kỳ thì lâu quá đi mất.

    Ăn chè hột sen. Ngon. Cảm ơn người nấu. Hi vọng sẽ không bị buồn ngủ sớm vì nó. Tối nay mình còn phải xem bài để mai làm kiểm tra.

    Sáng nay nói chuyện với Rick về kế hoạch cho tương lai hai đứa. Mình không còn muốn nghĩ đến đám cưới với bất kỳ ai cho dù mình là đứa hay mộng mơ. Kỳ Duyên cũng đã nói trên mặt báo: "Hôn nhân chẳng thể giữ chân ai". Mình nghĩ câu này hoàn toàn đúng. Tại sao cứ phải kết hôn để rồi chia tay? Tình yêu đâu phải là vĩnh cửu. Con người luôn luôn thay đổi. Mình cũng thế. Có thể ngày xưa mình thấy Rick chẳng có gì hấp dẫn, mình xem thường khi Rick tung tiền ra để mua tình cảm, nhưng giờ mình lại thấy hành động đó là hợp lý. Đàn ông cần tình và đàn bà cần tiền. Chẳng thể nào ngồi mộng mơ về tình yêu bất diệt khi mà hằng ngày người ta vẫn phải ăn, mặc, đi lại, học hành và chi trả cho tất cả các nhu cầu khác. Trừ thời gian, mọi thứ đều có thể mua được bằng tiền.

  • adminA

    Gởi ông đọc nhựt ký của tui suốt 4 năm:

    • Hồi mình mới quen nhau, anh thấy em ngố lắm đúng không?
    • Không ngố, dễ thương.
    • Còn giờ?
    • Đanh đá, thực dụng.

    Em suy nghĩ nhiều về quãng thời gian 4 năm qua. Vì đâu mà em lại "tha hóa, biến chất" đến vậy? Em bắt anh trả "ông lùn" nhưng em lại chẳng là "con mắm" ngày xưa. Hổng công bằng xíu nào anh ha?

    Nhờ anh mà em biết đến Sang Mùa và Dạ Khúc. Thỉnh thoảng em vẫn nghe đi nghe lại Huy Hoàng trải lòng cùng Dạ Khúc: "Cần yêu hay cần thôi biết yêu"?

    Anh luôn tự hào anh là trai điểm (một), là hoàng tử bạch mã, hào hoa (phong dựt). Có thể ở nhiều khía cạnh, em thích anh. Thích nhất là được chửi bới, đay ghiến, chà đạp thoải mái mà anh lúc nào cũng có những câu trả lời độc địa nhất, độc quyền nhất.

    • em là tình yêu của anh
    • ò, tình yêu chó gặm xương
    • ò, vì xương rất cứng nên tình yêu là vĩnh cửu

    Anh là hàng hiếm, là kim cô, là hột xoài của ai ai đó em hổng cần biết.

    Nhưng, cũng có những lúc em thấy sợ khi con mãnh thú trong anh vùng dậy. Con thú đó tấn công người khác không thương tiếc vì người ta lỡ chọc tức nó. Em đã tự hỏi em: "Là anh đây sao?"

    Bao nhiêu lâu rồi anh chẳng viết gì như cái thuở "Em vẫn hoàng hoa một dáng khôi"? Em rất thích anh của ngày đó. Thích cả những bó hoa và sách anh tặng.

    Người ta không thể đi ngược để sống với quá khứ mà tiếp tục bước về phía trước cũng như chấp nhận mình đã thay đổi. Cách mình thay đổi là chính là sự phản ảnh những gì thực tế xảy ra xung quanh mình. Phần dễ thương vẫn còn, nhưng có lẽ đã bị lãng quên, bị vùi lấp như những nấm mồ vô tri vô giác. Rồi một ngày nào đó, "liệu bí mật ngôi mộ cổ" có được tìm thấy?

    Có lần anh hỏi em: "Tiêu chuẩn làm người yêu của em là gì?"

    Em vẫn thích nhất đoạn này trong bài 'Nga'. Mãi mãi thích.

    *"... Và em nhớ không, chúng mình đã hỏi nhau:
    Tại sao phải làm lễ tơ hồng?
    Tại sao phải nhờ người ta buộc chỉ vào chân?
    Khi tay em đã vòng ra đằng sau lưng anh
    Khi tay anh đã vòng ra đằng sau lưng em
    Người ta làm thế nào cắt được
    Bốn bàn tay chim khuyên! ... *"

    "Bốn bàn tay chim khuyên" thì cần gì tiêu chuẩn?

  • adminA

    Trời nóng. Hông ngủ được. Dạo net lung tung. Sắp nghiện net đến nơi dồi.

    Coi hình người ta đi chơi. Phát thèm đi chơi. Mà giờ chỉ thích đi chơi một mình. Sẵn sàng hát bài "Ta chẳng cần ai". Ủa, mà có bài này hông ta?

    Chắc sắp có vấn đề về thần kinh và nhân cách. Suốt ngày bị "cưỡng bức" tư tưởng bởi 1 con dê đội lốt pê đê và 1 con gái giả đò biến thái. Đứa thì sờ đùi, sờ lung tung. Đứa thì nhảy tưng tưng "chòi oi, trắng quá, trắng quá", i như con mịa Hội póng trong Để Mai Tính. Thấy mà phát pịnh.

    Lâu rồi không đọc sách nhà Phật. Tự thấy hơi lan man, quờ quạng. Giống như có pịnh mà quên uống thuốc. Lâu lâu cũng nghĩ vẩn vơ tại sao người ta phát khùng? Cấu tạo sinh học của não bộ bị íu chăng?

    Đi coi bài sửa của ông thầy khó tính. Làm môn đệ của ông này cũng thiệt khổ. Ổng bắt lỗi mà tưởng như đang ở ma trận, né chỗ này dính đạn chỗ kia. Mà sao lại mê ổng vậy hổng biết.

    Một trang web quen bị suspended. Mấy năm rồi chả ghé. Không biết bị từ hồi nào. Ngồi vắt óc cố nhớ 2 câu thơ trong chữ ký của anh admin. Quên mịa nó dồi. Vậy mà đã từng rất thích mới ghê. Thì ra cũng là chúa nhớ nhớ quên quên. Có khi lại "học quên để nhớ cho nhiều" cũng nên.

    Đi tiếp một web quen nữa. Tìm "người tình một thuở". Chẳng thấy bóng chim tăm cá. Đâu rồi Viens M'embrasser? Search lại post cũ của người ta. Từ 2009. Đọc mà thấy như còn đâu đây. Đàn ông biết hài hước thì luôn được phụ nữ chú í mà lị.

    Địn thọi di thụng tắt đài, hết pin. Làm biếng tìm cục sạc. Thôi đi ngủ. Nóng quá Má ơi. Ngủ lấy sức mai đi ăn bbq. Há há.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB