Hôm nay có người giận vì mình cợt đùa đó nha. Hông biết từ khi nào người ta đổi tánh? Cũng có khi do mình đổi tánh!? À, hình như khi đã quen uống cafe muối mà ngày nào quên bỏ muối tức thì sẽ nhăn mặt. Cái ngày mà người ta bảo mình 'làm ơn đừng ngọt ngào với anh, anh thấy bất an lắm' cũng đâu xa nhỉ. Giờ thì mới tếu táo một tí lại bảo 'em nói dối, em cợt đùa anh'. Là sao ta? Sao khó đỡ vậy ta? Ôi, anh mà nhõng nhẽo như thế thì em biết làm gì ngoài hôn anh hả cưng? (chết mài chưa :biggrin:)
Hôm nay mình bắt gặp một khái niệm mới: "dừng yêu". Khi chia tay một người yêu, hai người rẽ hai ngã (turn left, turn right) thì ở ngay cột mốc đó người ta gọi là dừng yêu. Mình thích khái niệm này. Mình muốn trích lại một đoạn tự sự của ai đó. Mình thích tâm hồn ẩn sau lời văn dịu dàng này.
Muội hỏi huynh mất gì? Kiếm gì hả?
"tôi vừa đánh mất một bông hoa", huynh có nói rồi mà. Bây giờ, cái huynh tìm kiếm không phải là cái hoa. Là vì huynh biết đã mất rồi. Thật sự huynh trải qua nhiều cảm giác khó tả, dường như huynh đã dần quen rồi, huynh cảm thấy đó là số mệnh. Tại huynh đa tình, đa đoan, tham lam nữa. Hỏng sao, cha mẹ sinh con, trời sinh tính mà. Rồi tự nhiên huynh cảm ơn chúa đã sắp xếp cho ai điều đúng đắn nhất, cảm ơn phật đã chỉ huynh điều tốt đẹp nhất. Huynh cũng xót xa lắm, nhưng luôn nghĩ "cuộc tình biến mất" thì cũng như những lóng đời dần qua, coi như đó là những đốt kỷ niệm, dù không kém phần đau đáu.
Huynh vừa mới đọc được câu thơ của ông Nguyễn Bính.
"Có lần tôi thấy một người đi
Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
Một mình làm cả cuộc phân li."
Huynh đọc mà cũng muốn liêu xiêu, cái cảm giác cô đơn thấm thía lạ kỳ. Người thi sĩ đại tài chỉ bằng những câu chữ đơn giản vẽ ra một bức tranh có đầy đủ nhân vật và cảm tính. Huynh cũng chỉ một mình đã làm mấy cuộc phân ly. Thấy người ta thi vị, còn mình ...cà chớn quá.
Muội có coi tivi chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" không? (search trên mạng hình như có trang web riêng). Huynh không theo dõi hết tất cả, không biết rành rẽ nhưng đại khái chương trình như một chiếc cầu nhân ái tìm kiếm, nối liền những người thân yêu vì hoàn cảnh mà thất lạc nhau từ rất lâu, có khi không một dấu vết nào để tìm lại. Trùng phùng tưởng như không bao giờ là sự thật. Nhưng Hóa công đôi khi nhân từ rốt cuộc cơ duyên cũng tạo nên điều kì diệu. Vượt lên trên hết là vì tình thân yêu, tình máu mủ vẫn canh cánh bên lòng, với lời nguyện cầu "còn mãi tìm nhau" nên họ vẫn không ngừng cố gắng truy tìm và đến đích. "Cuộc hội ngộ nào cũng lớn lao"!
Thế mà lại cũng có những cuộc chia ly làm người ta vứt số điện thoại của nhau. Rụt rè một tin nhắn. Sorri: "số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau". Rầu.
Huynh vẫn mong mọi người đừng bao giờ phải chia ly. Hai từ "chia ly" làm đớn đau như chảy máu.
Nghe một bản nhạc buồn mình mới thật sự thấm thía khi bản thân đã trải nghiệm sự mất mát.
Bây giờ cùng Nhị ca nghe bài "Một mình" nha. Nó nằm trong album "VÀ" của ca sỹ Quang Dũng, toàn bộ 11 bài nhạc là những lời tình đau. Giọng ca nồng ấm, buồn bã.. khiến người ta ngùi ngùi, nuối tiếc. Nhưng cũng cảm ơn những lời ca thâm trầm dìu dặt con người đến tột cùng yêu thương, trân trọng một tình yêu đánh mất để rồi biết giữ gìn điều tốt đẹp sắp tới.
Mai này...