Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Mỗi lần trèo lên sân thượng là mình lại nhớ có người từng bảo lên sân thượng nằm nếm trăng. Trăng có vị gì nhỉ? Nếu mà có vị gì thì chắc là do ô nhiễm không khí rồi. Nhất là khu Quận I đủ tứ tạp nham của Sài Gòn Tả Pín Lù. Mình không lên sân thượng nếm trăng. Mình lên để phơi quần áo. Một công việc hết sức bình thường và thú vị. Được quan sát cả khu phố. Thấy phi trường và phi cơ lên xuống ở đằng xa. Thấy trăng sáng vời vợi treo lơ lửng tầng không. Được gió mơn man luồn qua kẽ tóc. Cảm giác khoan khoái khó tả. Chục lần lên sân thượng là chục lần mình nghĩ đến một người nằm trên sân thượng ngửa mặt nếm trăng. Có thể tư thế lúc ấy còn dang tay dang chân kiểu ngũ mã phanh thây nữa ấy chứ. Chao ôi là khờ ung huyền.

    :nhapnhay:

  • adminA

    Hôm nay mình có 1 chiện dzui và 1 chiện hỏng dzui. Mình muốn nói về chuyện hỏng dzui trước.

    Số là hôm nay mình học môn Pháp luật. Chỉ là học với hình thức như cưỡi ngựa xem hoa, học sơ sơ để biết trên đời có một phạm trù gọi là pháp luật và những thứ hầm bà lằng thuộc về nó. Cô giáo là người miền Trung. Giọng cô khó nghe đã đành mà cô còn nói cực nhanh. Mà lớp mình thì cực ồn. Mạnh cô cô nói mạnh trò trò nói. Thế rồi cô bực quá. Thay vì giảng bài cô bảo đọc giáo trình và gọi trúng ai thì người đó phải trả lời câu hỏi của cô. Thiên lôi đánh đánh đứa nào đứa đó chết. Trong cuộc truy quét tội phạm lớp học (phạm tội nói chuyện trong giờ học) đã có vài chiến sĩ hy sinh (1 đỉm). Cuộc truy quét kết thúc khi cô gọi đến một bạn nữ và bạn này đã hết sức 'quả cảm', ngang nhiên đấu khẩu với cô (mà bạn í sai be bét, cả về lý lẫn về tình). Cuộc cãi cọ giữa đôi bên không biết đâu là điểm dừng. Giọng cô to, giọng bạn ấy cũng chả kém (mà theo mình thì cô chả cần phải nói lôi thôi với kiểu lý sự cùn đó). Cả lớp im phăng phắc. Mình thấy nghẹt thở. Mình không thích cãi nhau to tiếng lẫn không thích nghe thiên hạ cãi nhau. Ngoài những tiếng đốp chát qua lại mình còn nghe được tiếng máy lạnh chạy rè rè và tiếng cánh quạt máy bay vù vù. Những âm thanh hiếm có của ngày thường. Rồi cuối cùng một bên (tất nhiên là sinh viên) bị hạ gục và cả lớp phải lấy giấy ra làm bài kiểm tra. Khỏi nói cũng biết chả đứa nào làm trúng đáp án của cô. Vì mấy con sâu mà cả nồi canh được đem đổ. Oan ức quá Bao đại nhân ơi.

    Chiện dzui của mình là mình tìm thấy báo tuoitre có đăng những truỵên ngắn. Tuy là đăng rời rạc vài chương nhưng không sao, có truyện ngắn ngủn để coi là vui rồi (đang ngán truyện dài). Vài tác giả tên tuổi. Hà hà. Từ từ sẽ kiểm duyệt hết.

    Người ta đi chơi về bảo:

    • Em có gì vui hông?
    • Hông có anh em đâu có gì vui (xạo ke). Em chỉ biết làm việc và đọc sách thôi (mà anh về rồi em vẫn làm việc và đọc sách đó).
  • adminA

    Jasmin;48137:
    họn
    Ra Nha Trang nhớ mua dừa trái uống nhen pà. Ngọt cực kỳ. Hồi năm 2008 tui mua trong chợ 1 trái 7k, ngoài phố 15k, trong quán cafe 25k. Giờ thì chắc gấp rưỡi rồi. Hơi mắc nhưng đáng đồng tiền bát gạo.

    50k 1 chái đó bà!tự nhin ra nhatrang uống dừa? ở đây ko uống cho đã đi có 8k/trái, ra đó phải ăn hải sản, ăn nhọn mỏ lun mà cũng chưa tới nửa triệu! hí hí

  • adminA

    dieuphong;48185:
    50k 1 chái đó bà!tự nhin ra nhatrang uống dừa? ở đây ko uống cho đã đi có 8k/trái, ra đó phải ăn hải sản, ăn nhọn mỏ lun mà cũng chưa tới nửa triệu! hí hí

    8k/chái pự chà pá uống chua lè đó hả? 50k/chái chắc pà uống ở khách sạn five stars quớ.

    Có món ốc gì mà bán bằng lon, nhỏ xíu xìu xiu, nhỏ hơn ốc dừa nữa. Người ta xào sẵn. Tui thấy mấy đứa con nít ngoài Nha Trang mua ốc này dữ lắm. Chắc tại nhiều mà rẻ. Hình như có 5k hay 7k gì đó 1 lon. Chừng 2 lon là 3-4 đứa ngồi lễ cả buổi rồi. Tui đi Nha Trang vài lần, chưa có món nào ăn mà thấy ngon kể cả hải sản. Chỉ duy nhất 1 lần đi Bà Rịa theo dạng homestay, đi nguyên đám cả chục đứa. Hải sản mua tại vựa của người quen rồi nhờ người nhà chế biến dùm. Hai ngày ăn thả ga mà mỗi đứa tốn có 100k.

  • adminA

    Hôm nay có người giận vì mình cợt đùa đó nha. Hông biết từ khi nào người ta đổi tánh? Cũng có khi do mình đổi tánh!? À, hình như khi đã quen uống cafe muối mà ngày nào quên bỏ muối tức thì sẽ nhăn mặt. Cái ngày mà người ta bảo mình 'làm ơn đừng ngọt ngào với anh, anh thấy bất an lắm' cũng đâu xa nhỉ. Giờ thì mới tếu táo một tí lại bảo 'em nói dối, em cợt đùa anh'. Là sao ta? Sao khó đỡ vậy ta? Ôi, anh mà nhõng nhẽo như thế thì em biết làm gì ngoài hôn anh hả cưng? (chết mài chưa :biggrin:)

    Hôm nay mình bắt gặp một khái niệm mới: "dừng yêu". Khi chia tay một người yêu, hai người rẽ hai ngã (turn left, turn right) thì ở ngay cột mốc đó người ta gọi là dừng yêu. Mình thích khái niệm này. Mình muốn trích lại một đoạn tự sự của ai đó. Mình thích tâm hồn ẩn sau lời văn dịu dàng này.

    Muội hỏi huynh mất gì? Kiếm gì hả?

    "tôi vừa đánh mất một bông hoa", huynh có nói rồi mà. Bây giờ, cái huynh tìm kiếm không phải là cái hoa. Là vì huynh biết đã mất rồi. Thật sự huynh trải qua nhiều cảm giác khó tả, dường như huynh đã dần quen rồi, huynh cảm thấy đó là số mệnh. Tại huynh đa tình, đa đoan, tham lam nữa. Hỏng sao, cha mẹ sinh con, trời sinh tính mà. Rồi tự nhiên huynh cảm ơn chúa đã sắp xếp cho ai điều đúng đắn nhất, cảm ơn phật đã chỉ huynh điều tốt đẹp nhất. Huynh cũng xót xa lắm, nhưng luôn nghĩ "cuộc tình biến mất" thì cũng như những lóng đời dần qua, coi như đó là những đốt kỷ niệm, dù không kém phần đau đáu.

    Huynh vừa mới đọc được câu thơ của ông Nguyễn Bính.

    "Có lần tôi thấy một người đi
    Chẳng biết về đâu nghĩ ngợi gì
    Chân bước hững hờ theo bóng lẻ
    Một mình làm cả cuộc phân li."

    Huynh đọc mà cũng muốn liêu xiêu, cái cảm giác cô đơn thấm thía lạ kỳ. Người thi sĩ đại tài chỉ bằng những câu chữ đơn giản vẽ ra một bức tranh có đầy đủ nhân vật và cảm tính. Huynh cũng chỉ một mình đã làm mấy cuộc phân ly. Thấy người ta thi vị, còn mình ...cà chớn quá.

    Muội có coi tivi chương trình "Như chưa hề có cuộc chia ly" không? (search trên mạng hình như có trang web riêng). Huynh không theo dõi hết tất cả, không biết rành rẽ nhưng đại khái chương trình như một chiếc cầu nhân ái tìm kiếm, nối liền những người thân yêu vì hoàn cảnh mà thất lạc nhau từ rất lâu, có khi không một dấu vết nào để tìm lại. Trùng phùng tưởng như không bao giờ là sự thật. Nhưng Hóa công đôi khi nhân từ rốt cuộc cơ duyên cũng tạo nên điều kì diệu. Vượt lên trên hết là vì tình thân yêu, tình máu mủ vẫn canh cánh bên lòng, với lời nguyện cầu "còn mãi tìm nhau" nên họ vẫn không ngừng cố gắng truy tìm và đến đích. "Cuộc hội ngộ nào cũng lớn lao"!

    Thế mà lại cũng có những cuộc chia ly làm người ta vứt số điện thoại của nhau. Rụt rè một tin nhắn. Sorri: "số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin quý khách vui lòng gọi lại sau". Rầu.

    Huynh vẫn mong mọi người đừng bao giờ phải chia ly. Hai từ "chia ly" làm đớn đau như chảy máu.

    Nghe một bản nhạc buồn mình mới thật sự thấm thía khi bản thân đã trải nghiệm sự mất mát.

    Bây giờ cùng Nhị ca nghe bài "Một mình" nha. Nó nằm trong album "VÀ" của ca sỹ Quang Dũng, toàn bộ 11 bài nhạc là những lời tình đau. Giọng ca nồng ấm, buồn bã.. khiến người ta ngùi ngùi, nuối tiếc. Nhưng cũng cảm ơn những lời ca thâm trầm dìu dặt con người đến tột cùng yêu thương, trân trọng một tình yêu đánh mất để rồi biết giữ gìn điều tốt đẹp sắp tới.

    Mai này...

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB