Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    J bị tai nạn tối qua sau khi rời farewell party của công ty cũ. Nghe tin mà thấy rụng rời. Đúng là “chỉ mành treo mạng có hay ai”.

    Phòng mình hôm nay trang trí Noël với những chủ đề “thời thượng”: Mùa đông không lạnh, Chiếc khăn gió ấm, Giấc mơ tuyết trắng... Mình chợt nhớ đã từng rất ngạc nhiên khi ai đó mở bài “Chiếc khăn gió ấm” từ computer của mình. Huy Hoàng đã viết “tôi đã ngỡ rằng sự khác biệt có thể làm nên những thú vị cho tình yêu” nhưng mình phản đối ý nghĩ đó. Nên thận trọng với những sự khác biệt dù là nhỏ nhất.

    Tình cờ đọc một bài viết về “phụ nữ hiện đại”. Cảm thấy rất vui vì thật lâu mới có một bài bênh vực phụ nữ đến vậy.

    Tôi ủng hộ cách sống của phụ nữ hiện đại.

    Thực sự, phụ nữ cá tính cũng thú vị thật nhưng nhiều khi cũng mệt mỏi. Nếu bạn hiện đại, sống theo phong cách Tây, bạn sẽ thấy họ rất dễ chịu, thú vị khi nói chuyện và đương nhiên rất bình đẳng trong cách cư xử vì khả năng vượt qua nỗi buồn của họ rất nhanh. Bạn sẽ chẳng bận tâm đến chuyện cô ấy “ăn miếng trả miếng” với bạn. Bạn sẽ chẳng tự ái khi cô ấy luôn “sửa gáy” bạn. Bạn cũng sẽ chẳng thiếu tự tin khi cô ấy thông minh và giỏi hơn bạn. Và bạn cũng chẳng xấu hổ khi cô ấy kiếm tiền nhiều hơn bạn. Bạn có làm được điều đó không? Nếu được, chẳng còn gì phải bàn cãi, bạn sẽ hạnh phúc bên cô ấy.

    Chúng ta đang sống ở thế kỷ 21, trong một thế giới được trang bị hoàn hảo về mọi thứ. Chỉ cần một máy tính được nối mạng, bạn có thể biết mọi thông tin đang diễn ra trên thế giới. Phụ nữ cũng vậy, cũng có khả năng tìm hiểu và cập nhật rất nhiều thông tin như chúng ta, và họ còn “áp dụng” được cả quyền bình đẳng của phụ nữ phương Tây nữa. Vì thế, ngày càng nhiều phụ nữ thành công trong sự nghiệp. Họ cũng phải phấn đấu rất nhiều, tự hoàn thiện mình để được tôn trọng trong gia đình cũng như xã hội. Họ hoàn toàn có quyền đó. "Nếu bạn quá gia trưởng, e rằng bạn nên tự chỉnh mình, hoặc tìm một tuýp phụ nữ hiền thục, dịu dàng kiểu chỉ đâu đánh đấy, hay chồng nói gì cũng “đúng” cho an toàn. Bạn không thích vợ bạn mặc quần đùi, đi xỏ ngón, mặc áo hai dây phi xe trên đường? Không thích vợ mình khi chồng chưa nói hết câu đã cãi đôm đốp ? Không thích vợ nhanh nhảu quá, nói chẳng cần suy nghĩ, chẳng sợ ai đó sẽ mếch lòng? Phụ nữ hiện đại khó kiểm soát kiểu vậy lắm. Họ không phải là ô sin để bạn thích gì sai nấy, không phải nơi trút những cơn giận vô cớ, hay không phải “recycle bin” để bạn thích vứt “lời thừa” nào vào cũng được.

    Ai chẳng thích một người phụ nữ dịu dàng, nhẹ nhàng, yêu chồng, thương con, biết chăm lo cho gia đình và biết vun đắp cho tổ ấm. Tuýp phụ nữ đó giờ hiếm lắm. Mà nếu có, về sống với bạn thì cam ngọt cũng thành cam chua vì bạn cũng đâu hoàn hảo mà chờ người khác? Bây giờ, cô nào cũng thế, chưa bước chân về nhà chồng đã đòi “quyền bình đẳng” nên nhiều khi tôi sợ vai trò của cánh nam nhi chúng ta sẽ lâm nguy. Đã hết rồi cái thời phụ nữ thích ở nhà nội trợ, bàng quan chuyện kiếm tiền. Đã hết cái thời phụ nữ phải phụ thuộc vào tài chính của chồng. Mà nói thật nhé, đàn ông nên nắm giữ tài chính trong gia đình, nếu không, thỉnh thoảng “ngứa nghét” các quý phu nhân đáng kính sẽ “nướng” hết tiền cho mua sắm. Chẳng hạn như cô vợ tôi, làm bao nhiêu tiền thì toàn dùng để mua hàng hiệu hết. Ngồi nhà xem ti vi, thấy Best-Buy giới thiệu sản phẩm nào hay hay, là gọi điện mua liền. Mua xong, dùng một lần là vứt xó thậm chí, nhiều sản phẩm còn chưa sử dụng qua đã bỏ rồi. Lãng phí thế đấy, mà nhắc nhiều lần cô ấy cũng chưa để lọt tai vì em mua bằng tiền của em đấy chứ?

    Vợ tôi có cá tính đấy. Tôi không muốn cô ấy kiếm tiền nhưng cũng không ép cô ấy phải ở nhà. Tôi muốn cô ấy được thoải mái, tự do trong suy nghĩ. Tôi biện hiếm có nàng dâu nào thích sống với bố mẹ chồng. Đó là sự thật, bạn cứ thử nghĩ xem, ngay cả mình sống với bố mẹ đẻ còn chuyện này, chuyện kia, huống hồ một nàng dâu? Nàng Thoại Khanh chỉ có trong chuyện cổ tích, không có ngoài đời đâu. Vì thế, mặc dù tôi là con trai duy nhất, cô chị gái đã lấy chồng, mà tôi cũng phải mua nhà để hai vợ chồng sống riêng. Tôi cần có thời gian để hai thế hệ hòa hợp với nhau, để họ cùng chung một mục tiêu để còn chịu đựng nhau.

    Nói thật, tôi cũng không an tâm lắm khi vợ đi làm. Nếu vợ anh xinh đẹp đang tuổi chín muồi, anh có an tâm không? Hơn nữa, vợ anh lại có quá nhiều quan hệ xã hội, tiếp xúc với quá nhiều ông chủ trẻ? Lại thông minh, nhanh nhẹn thì anh có sợ mất không? Chắc chắn là có, nhưng biết sao được, chằng lẽ lại học mấy vị vua “chim quý phải nhốt ở lồng son, mình không ăn thịt được thì cũng chẳng thằng nào đụng tay vào được”? Nếu mất niềm tin thế, thì cũng chưa biết chừng nhé, không khéo bạn lại nuôi con của thợ điện, hay thợ nước đấy chứ? Đành tin nhau là chính thôi. Xã hội phức tạp, có quá nhiều cạm bẫy, nhưng cũng không vì thế mà “vợ bắt buộc phải ở nhà”?

    Một cô vợ cá tính thú vị hơn nhiều so với các cô theo kiểu Quỳnh, Dao trong “Tỏa nhị Kiều”. Tôi cũng có thời gian sống ở Mỹ, các cô gái Mỹ nào cũng cá tính, cũng sống theo kiểu hưởng thụ và sống cho bản thân mình. Nên chuyện của các cô gái Việt hiện đại đối với tôi bình thường, thậm chí còn tốt hơn nhiều nếu đem so với các cô gái phương Tây. Nói thực, nhiều khi tôi cũng cảm thấy mệt vì các cụ hay nhắc nhở kiểu sao con chiều vợ con thế, có ngày nó cưỡi lên đầu, lên cổ mất thôi . Nhưng các cụ cũng thuộc lớp người cũ, mà bây giờ chỉ có ở nông thôn hay miền núi mới có kiểu suy nghĩ đó. Vợ chồng tôi đưa ra những quy định rõ ràng cho nhau để tôn trọng nhau và giữ gìn mái ấm gia đình. Bốn năm chung sống, tôi thấy vẫn ổn, chưa xảy ra điều gì đáng tiếc. Tôi có công việc của tôi, cô ấy cũng vậy. Buổi tối chúng tôi cùng nhau ở nhà chơi với con, hoặc cùng nhau đi xem phim, thỉnh thoảng đi bar. Cuối tuần đưa các cháu về thăm ông bà nội. Mọi chuyện vẫn tốt đẹp. Chúng tôi luôn tôn trọng nhau. Tôi vẫn ủng hộ cho cách sống của phụ nữ hiện đại. Họ sẽ làm cho cuộc sống thú vị hơn nhiều.

    Thứ Bảy, Tuần II, Tháng 12

  • adminA

    Một tuần mới khởi đầu không mấy sáng sủa. Mình cứ muốn ngủ hoài. Có lẽ do tối qua thức khuya cùng Haruki. Mình vẫn đang đọc “Chốn tận cùng thế giới”. Chưa được một nửa và chỉ lờ mờ nhận ra chốn tận cùng thế giới là nơi người ta phải từ bỏ tâm hồn của mình. Cảm thấy ngày càng yêu Haruki hơn. Có thể tưởng tượng đó là người đàn ông trầm tính, có vốn hiểu biết sâu rộng và nếp sống thật thanh lịch. Mình ngưỡng mộ những người đàn ông như vậy.

    Trời u ám quá. Có gì đó thê lương của mùa đông. Chắc là do mình tưởng tượng. Sài Gòn thì làm gì có mùa đông cơ chứ. Bao lâu nữa thì mình sẽ rời khỏi Sài Gòn? Chắc là khi ấy mình sẽ nhớ Sài Gòn nhiều, nhớ hơn cả nỗi nhớ Đà Lạt. Người ta sẽ hạnh phúc hơn khi sống trong sự khát khao về cái mình không bao giờ đạt được hoặc đã mất đi hơn là nắm giữ.

    Có người xem tử vi cho mình rồi bảo rằng người chồng tương lai của mình sẽ là một người có duyên ăn nói. Mình nghiệm lại quá khứ và xung quanh. Chưa hề thấy ai có tài ăn nói làm mình thán phục. Mà vả chăng có thì họ cũng đã có nơi có chỗ. Thế thì chỉ còn khả năng là người ấy chưa xuất hiện. Nhưng mình cũng chẳng có ý chờ đợi ai, chuyện gì đến sẽ đến.

    Đầu tuần mình thường ghé blog của Ngô Bảo Châu xem anh ấy có viết gì mới không. Mình thích suy nghĩ của anh ấy khi cảm nhận một sự việc trong cuộc sống hằng ngày. Mình thích cả những tấm hình chụp anh ấy. Giản dị - điềm đạm - hiểu biết, đó là những gì một người đàn ông trí thức nên có.

    Thứ Hai, Tuần III, Tháng 12.

  • adminA

    Thứ Ba, Tuần III, Tháng 12

    Sài Gòn mưa bay lất phất sáng nay. Không đủ để ướt áo nhưng khung cảnh làm cho người ta dễ liên tưởng đến những buổi sáng mưa bay ở phố núi. Nhớ phố núi của Vũ Hữu Định: "may mà có em, đời còn dễ thương". Nghe sao mà ngọt đến lạ lùng.

    Lại sắp "win" một dự án nữa trong chùm dự án "giti". Mọi việc có vẻ rất khả quan. Mình cũng mong là sẽ "win" hoài hoài để mình lấy "power" cho công việc chứ nếu cứ "lost" mãi thì sẽ rất chán. Ghét động từ "chán" ghê nơi.

    Công việc của mình tuần này đầy ắp. Bài kiểm tra cũng đầy ắp. Mình vui vì được đầy ắp, hụ hụ.

    Now, let's go!

  • adminA

    Mình đã đọc xong “Tận Cùng Thế Giới”. Kết cuộc không quá đỗi nặng nề nhưng mình khóc. Khóc ở đoạn “người đàn ông 35 tuổi mệt mỏi ly dị” hát bài Danny Boy khi nằm bên cô tình nhân trong những tiếng đồng hồ cuối cùng trước khi bị mất ý thức hệ nguyên thủy. Cái chết được báo trước và người ta lúng túng, hụt hẫng.

    Mình thích nhân vật “người đàn ông 35 tuổi mệt mỏi ly dị” đó. Anh ta quá cô đơn. Cô đơn đến nỗi anh ta thấy mình hạnh phúc khi được cô đơn. Anh ta có nỗi cô đơn không thể diễn tả thành lời, không thể bật khóc. Anh ta không cô đơn vì anh ta ly dị: “Hai người có thể nằm chung giường nhưng khi nhắm mắt lại thì họ lại cô đơn”. Chính xác là vậy. Sự cô đơn trong tâm hồn mỗi người, nếu bằng một cách nào đó, nó sống mạnh mẽ thì không có cách gì để chia sẻ ngay cả với người thân yêu nhất.

    “But if you come and all the flowers are dying,
    If I am dead, as dead I well may be.
    You'll come and find the place where I am lying,
    And kneel and say an "Ave" there for me.”

    Thứ Hai, Tuần IV, Tháng 12*
    *

  • adminA

    Dòng thứ 20 trang 81 quyển "The Mind Map Book" viết "Dù với từ, hình ảnh, hay ý tưởng nào thì các liên kết trùng nhau của mọi cá thể chúng ta cũng đều rất ít - thật bí ẩn là tất cả chúng ta đều khác nhau".

    Nếu ai đó nói với mình rằng "bạn quá khác người" thì có nghĩa rằng họ đang nói 1 câu thừa thãi và chẳng có gì để bàn cãi thêm về vấn đề này. Tại sao mình phải giống người khác trong khi mình là một cá thể độc lập về tư duy?

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB