Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Tuần ký - Những suy nghĩ và trải nghiệm

  • adminA

    Một buổi tối nhiều cảm xúc. Xem "After Shock". Khóc như mưa. Khóc nấc lên thành tiếng. Khóc từ đầu đến cuối. Chưa bao giờ xem bộ phim nào mà cảm xúc nhiều đến thế. Tự thấy ngạc nhiên với chính mình. Xem phim, đọc truyện thì sướt mướt nhưng ngoài đời lại khô cứng, sẵn sàng nhìn người đối diện với cặp mắt lạnh lùng vô cảm. Mình không lý giải được điều này ở mình. Từ nhỏ đã vậy, mình hiếm khi trả lời khi người lạ hỏi chuyện. Đến mức bị đánh đòn, bị rầy vẫn không thay đổi được. Anh H. từng nói "em chỉ thay đổi khi có người nào đó đủ sức khiến em thay đổi". Mình cũng đang chờ người ấy đây, có lẽ sẽ là người rất bản lĩnh. Người ta thường nói "giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời".

    Mình đi vắng khỏi Sài Gòn 3 ngày. Ai đó nói "nhớ em quá". Phì cười. Đúng là ông ba xạo. Mình biết người ấy lâu chưa nhỉ? Hình như từ mùa hè 2007, khi mình từ Đà Lạt trở về sau kỳ nghỉ lễ 30/4 với một vài kỷ niệm viết thành thơ. Thế là đã 4 năm. Hai đứa đi một vòng loanh quanh rồi quay về chỗ cũ với trái tim có nhiều vết "cắn". Chẳng biết đứa nào ba trợn hơn đứa nào nhưng có người xàm xàm, chửi rủa, châm chọc mỗi ngày cũng thấy vui vui. Với người ấy, mình sống đúng với cái phần cà chớn trong mình.

    Đọc cẩn thận bài viết của anh NQH về Sài Gòn. Sài Gòn trong ký ức của anh cũng chính là Sài Gòn trong ký ức của mình thuở nhỏ. Bỗng dưng mình thích quan sát những người sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn. Thật thú vị là y như những gì anh NQH viết. Vậy mà, có những lúc mình quên bẵng Sài Gòn, cảm thấy chán ghét Sài Gòn, muốn rời xa Sài Gòn thật nhanh.

    Giở lại một bài nhạc đã từ lâu chẳng nghe:

    http://cache01.mp3.quechoa.com:88/sec/9081da00eedca2d95b43b2537d35be324dbed805/music/2/18/719d24877da0e1d2f9a5fb9c6d9ed994.mp3

    *"Tim em chưa nghe rung qua một lần
    Làn môi em chưa hôn ai cho thật gần
    Tình trần mong manh
    Như lá me xanh
    Ngơ ngác rơi nhanh

    Thu giăng heo may cho bóng cây lạnh đầy
    Người cho em nghe câu nhớ thương từng ngày
    Những ngày đợi chờ
    Trong nắng vu vơ
    Trong mắt ngây thơ "*

    (Trưng Vương khung cửa mùa thu - Tell Laura, I love her)

  • adminA

    Một khởi đầu tốt đẹp thì mọi thứ tiếp theo sẽ tốt đẹp.

    Sáng nay mình thức dậy đúng 6g. Lẽ ra là còn buồn ngủ đến híp mắt nhưng sợ nằm nướng hoài sẽ kéo qua luôn 8g. Mất 30 phút cho các công tác "rất riêng tư". Quảy ba lô xoài ra khỏi nhà. Ghé vào tiệm cơm chay "Rocker". À, hôm nay "Rocker" đứng quầy. Thật ra cũng chẳng mấy để ý tiệm cơm chay đâu nếu như mình không là con Phật. Bổn phận của con Phật là ăn chay ít nhất hai ngày trong tháng. Mình ăn chay tới 4 ngày lận. Ngoan quá xá quà xa rồi còn gì.

    Chưa bao giờ nói chuyện với "Rocker" dù mình ghé mua cơm hay ăn sáng hầu như hàng tuần. Sáng nay "Rocker" không mở rock như thường lệ mà mở Nguyên Khang. Tự dưng mình ngứa miệng:

    • Bộ anh thích nghe Nguyên Khang hả? (lẽ ra mình tính xoáy vô cái vụ nhạc rock và cơm chay chẳng ăn nhập gì nhau nhưng nghĩ lại nên thôi, dù sao cũng mới sáng sớm, có khi chưa mở hàng, cũng sợ bị rớt răng lắm :biggrin:)
    • (hơi sững) Ừ, giọng trầm ấm. Chị cũng thích Nguyên Khang hả?
    • (lắc đầu + cười) Không.
    • (hỏi lại cho có lịch sự) Vậy chị thích nghe ai nhất?
    • Trần Thái Hòa
    • Ồ, Trần Thái Hòa thì số một rồi, hát hay vô địch.
    • (cười khoái chí, hát hay mà còn vô địch, ông này đúng là xạo vô địch)

    Anh N. đi Hà Tiên dzìa cho mình tượng Phật Bà Quan Âm nhỏ. Trời, sao đúng ý tui ghê. Cám ơn N. Trần (trụi) - bí danh N. tồ tồ. Còn chưa đầy 1 tháng nữa là N. tồ về lại Germany, kể cũng nhanh thiệt.

    Có hôm boss hỏi vui:* "Nghe đồn dạo này phòng tụi em "khùng" lắm phải hông?"*
    N. tồ tồ nhanh miệng: *"Dạ, mà em khùng ít à." *(pó chíu với pa này luôn)


    Tan sở. Đi tậu đôi "nâng niu bàn chân vịt". Cả năm chưa mua giày. Phần vì thấy giày dép giờ dỏm quá. Pasteur gì mà đi mới vài lần thì giãn ra tét lét. Hồng Thạnh, T&T thì hai ba bữa đã tróc da. Mấy tháng nay đi dép lào. Hôm rồi về nhà bị Mama tịch thu đôi dép lào iu quí. Mama dụ khị bằng đôi dép khác Mama mới mua. Hic, mang cho Mama vui chứ nặng tổ xừ. Nhưng mà mang rồi khoe Mama mua thấy thinh thích sao sao đó. Thử hỏi có ai 30 tủi mà được Mama mua dép cho đi giống tui hông?

    Lâu rồi hông ghé "bàn chân vịt", giờ thì thấy khá hơn chút về mẫu mã. Chọn nhanh được 1 đôi nhưng hổng có màu mình thích. Đắn đo mãi rồi cũng quyết định chọn màu tương đương. Tím than, tím huế, tím sim, tím rịm chi chi đó thì kệ tía nó, miễn giúp mình qua hai mùa mưa nắng là vui rồi. Hehe... thế là có một đôi giày tàm tạm mà giá cả lại mềm. Chỉ tầm khoảng 1/2 những đôi mình đã mua ở Pasteur. Về chất lượng thì "hàng Việt Nam chất lượng cao", nghĩ chắc cũng chẳng tồi.


    Làm bài tập. Mò mẫm với Word 2007. Nóng máu thật. Mình chỉ quen 2003. Cuối cùng thì đành chấp nhận soạn phần nội dung, còn format thì đem vô văn phòng làm tiếp. Hừ hừ!


    Hôm nay có người bắt trúng tim đen mình. Hic. Mà thật ra thì ai tinh tế cũng sẽ nhận thấy thôi. Điều làm mình thấy dễ chịu nhất là người ta đã cho mình vài "advice" mà mình nghĩ là rất hữu ích. Thanks a lot my buddy :hug:

  • adminA

    chúc chị sẽ có 1 ngày tuyệt vời và những dòng nhật ký nhiều niềm vui

  • adminA

    Một năm

    Một năm rồi đó anh
    Ngày anh trở về cát bụi
    Khi mất đi những gì thân thuộc nhưng bị mặc định là tầm thường, người ta trở nên hối tiếc
    Cuộc đời là sải tay dài sóng sượt những nỗi hối tiếc
    Em sẽ không khóc trong ngày này, năm nay, năm sau và cả nhiều năm sau nữa
    Có người đàn ông nào yêu em hơn anh?

    Người ta viết về anh và những người đàn bà đi qua đời anh
    Em được dự một phần trong đó
    Một phần nhỏ, đủ để đưa anh đến sự tận cùng của nỗi tuyệt vọng
    Điều mà em chưa bao giờ có thể tưởng tượng ra:
    Em là người đàn bà hận anh, yêu anh hay thương hại anh?

  • adminA

    Việc nhiều đồng nghĩa với tiền vào nhiều nhưng vào túi công ty còn túi mình thì vẫn thế. Mới đầu tháng mà mình ký được 3 cái hợp đồng. Cái nào cũng gần 10k oi-gô. Ố la la. Sếp lại bảo "sẽ tăng lương". Hic, nhưng đợi tới kỳ thì lâu quá đi mất.

    Ăn chè hột sen. Ngon. Cảm ơn người nấu. Hi vọng sẽ không bị buồn ngủ sớm vì nó. Tối nay mình còn phải xem bài để mai làm kiểm tra.

    Sáng nay nói chuyện với Rick về kế hoạch cho tương lai hai đứa. Mình không còn muốn nghĩ đến đám cưới với bất kỳ ai cho dù mình là đứa hay mộng mơ. Kỳ Duyên cũng đã nói trên mặt báo: "Hôn nhân chẳng thể giữ chân ai". Mình nghĩ câu này hoàn toàn đúng. Tại sao cứ phải kết hôn để rồi chia tay? Tình yêu đâu phải là vĩnh cửu. Con người luôn luôn thay đổi. Mình cũng thế. Có thể ngày xưa mình thấy Rick chẳng có gì hấp dẫn, mình xem thường khi Rick tung tiền ra để mua tình cảm, nhưng giờ mình lại thấy hành động đó là hợp lý. Đàn ông cần tình và đàn bà cần tiền. Chẳng thể nào ngồi mộng mơ về tình yêu bất diệt khi mà hằng ngày người ta vẫn phải ăn, mặc, đi lại, học hành và chi trả cho tất cả các nhu cầu khác. Trừ thời gian, mọi thứ đều có thể mua được bằng tiền.

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB