Nhiều khi đang đi trên đường phố đông người Tôi giật mình sững lại Đột nhiên hiện về khuôn mặt thân quen đó Rồi lại lướt nhanh thoắt lạc giữa dòng người Anh rõ ràng không thể có ở đây Ai đó giống mà lại không thể giống Nhưng tôi vẫn muốn mãi được giật mình xúc động Được thấy anh nhiều ở chốn không anh Tôi cất đi những cái giật mình của một thời tôi yêu anh kỳ lạ Để sau này lỡ tôi chẳng còn gì cho anh nửa cả Tôi sẽ tặng anh những cái giật mình
st
Đà Lạt chiều từng cơn gió lạnh
Mỗi mình anh trên con phố nhỏ
Nhớ về em nay đã xa rồi
Nhớ ngày nao tay trong tay dạo phố
Mà giờ đây tìm mãi bóng hình em ...
Xuanhoi
**Anh đã ra đi một buổi chiều!
Nắng vàng héo hắt nỗi cô liêu...
Giờ đây phố vắng mình em bước...
Để lại cho em nỗi đau nhiều.....................
tymlx
**
Chào bạn! Có vẻ như bạn quan tâm đến cuộc trò chuyện này, nhưng bạn chưa có tài khoản.
Bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải cuộn qua cùng một bài đăng mỗi lần truy cập? Khi đăng ký tài khoản, bạn sẽ luôn quay lại đúng vị trí bạn đã xem trước đó và có thể chọn nhận thông báo về các bình luận mới (qua email hoặc thông báo đẩy). Bạn cũng có thể lưu lại các bài đăng yêu thích và bình chọn cho các bài đăng để thể hiện sự ủng hộ của mình đối với các thành viên khác trong cộng đồng.
Với sự đóng góp của bạn, bài viết này sẽ còn tuyệt vời hơn nữa 💗