tinhyeumaulaxanh;39771:
**Chờ Nhau Đến Bao Giờ
Mùa thu không thấy anh về nữa
Con phố dài thêm những bước chân
Ngọn gió cuối chiều buồn hiu hắt
Thổi ngược đời ta rất ân cần .
Anh ở bên trời nơi xa lắm
Ngày đã chìm theo những ước mơ
Ngàn dặm đường bay dài nỗi nhớ
Còn mãi chờ nhau đến bao giờ .
Kỷ niệm vùi chôn trang cổ tích
Tình cũng tàn phai như tháng năm
Và chút nỗi niềm nào ai biết
Im lặng cùng ta chiếc lá vàng .
Mùa thu không thấy anh về nữa
Tiếng đàn ai dạo khúc chờ mong
Chỉ có mình ta trên lối cũ
Chợt thấy heo may với muộn màng **
“… Lãng quên bao lâu rồi
Chưa được nghe em nói với anh
Về câu chuyện em yêu thích nhất
Anh đã suy nghĩ rất lâu
Và bắt đầu lo lắng
Có phải anh đã làm điều gì sai?
“… Em khóc nói với anh rằng,
Truyện cổ tích chỉ là trò lừa gạt
Anh không thể là hoàng tử của em
Có thể em sẽ không hiểu
Từ khi em nói yêu anh
Bầu trời của anh ngàn vạn ngôi sao đều tỏa sáng…”
…
“Anh nguyện biến thành thiên sứ
Mà em hằng yêu mến trong truyện cổ tích
Dang rộng vòng tay biến thành đôi cánh che chở cho em
Em phải tin
Tin rằng chúng mình sẽ được như trong truyện cổ tích
Hạnh phúc và vui vẻ bên nhau…”
Sẽ có một thiên sứ thay anh... yêu em !