Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Lãng Đãng

  • adminA

    Những điều em chưa nói

    Cuối cùng thì em cũng phải đưa ra quyết định cho mình, em nghĩ mình buồn vậy đủ rồi, cũng đã đến lúc tự đứng lên thôi….
    Nhìn lại hơn một năm qua, em thấy ngày nào tâm hồn cũng không vui, mặc dù cười nói thế đấy nhưng trong tâm lúc nào cũng buồn rười rượi, thỉnh thoảng còn làm cho người khác không vui theo, thấy mình làm vậy chẳng đúng chút nào, em thấy mình cứ ray rứt điều gì đó không rõ ràng, lý trí muốn kết thúc mọi chuyện và bắt đầu sang trang mới của cuộc sống, nhưng con tim lại chẳng chịu làm theo, nó cứ cố gắng, cứ hi vọng và đợi chờ một điều gì đó mà không bao giờ xảy ra. Hai bên giằng xé nhau làm cho em bao phen phát điên lên chẳng biết phải làm sao…
    Có lẽ ngày ấy anh vẫn còn nợ em một lý do để cho em quên. Giá như lúc chia tay anh cứ nói thẳng là “ anh không còn yêu em nữa, chúng mình chia tay nhé” thì có lẽ em đã không đau lâu đến như vậy
    Lúc chia tay anh chỉ nói “ chúng mình chỉ nên làm bạn, vì như vậy là tốt nhất cho em, vì tính tình của anh chỉ làm em khổ “ chỉ có một lý do như thế, và em đồng ý, nhưng sau đó mới là những ngày sóng gió trong em…
    Chắc có lẽ anh đã không biết em khóc nhiều như thế nào, không hiểu sao trong thời gian đó ngày nào em cũng khóc, ngày nào cũng phải uống thuốc để ngủ, buồn mà không thể chia sẻ cùng ai, ngay cả khóc mà em cũng chẳng có chỗ để khóc, em chỉ có thể khóc trên đường đi làm, trên đường đi về và khi đêm xuống tất cả đã chìm vào giấc ngủ, thì chỉ còn lại mình em và bóng đêm lúc đó em mới dám khóc.
    Chắc có lẽ anh đã không biết, em từng sống những ngày không còn là em, em nhớ lúc chia tay, anh có nói tâm trạng của anh lúc đó không ổn, chắc anh phải đi gặp chuyên gia tư vấn tâm lý, tự dưng em thấy lo sợ có chuyện chẳng lành, em sợ anh mệt mỏi điều gì đó nếu không có ai chia sẻ thì anh sẽ ra sao, em vừa hoang mang vừa lo lắng cho anh, vừa muốn biết anh nghĩ gì, thế là em đã sắp xếp một ngày để đi tư vấn tâm lý người mà anh muốn gặp, khi gặp họ em cũng không biết là mình cần tư vấn chuyện gì, em chỉ hành động theo cảm tính, em chỉ muốn nói với họ nếu anh có tới thì hãy khuyên nhủ anh, hãy giúp anh để anh có niềm vui mà sống. nhưng cuối cùng thì anh đã không đến đó…
    Chắc có lẽ anh đã không biết rằng em đã từng yêu anh nhiều hơn bản thân em . Em nhớ có lần, anh nói ngày hôm đó anh phải đi học cả ngày thế là chúng mình không được gặp nhau, lúc đó em thấy nhớ anh lắm, em chỉ nghĩ giá mà được gặp anh một chút thôi em cũng sẽ thấy vui, vậy là chiều hôm đó em quyết định chạy từ long thành lên Sài Gòn, khi chạy tới suối tiên thì trời mưa, em không đủ can đảm đi tiếp vì trời đã tối và nhất là em sợ làm phiền anh, chắc gì gặp em anh đã vui, thế là em đành quay về trong cơn mưa tầm tã…
    Thế đấy điều này nói không được , điều kia không nói được, mọi thứ cứ chất chứa trong lòng thêm mệt mỏi, thêm day dứt…Giá như em đừng nhạy cảm, đừng đa đoan, đừng cố tìm hiểu xem status hôm nay của anh thế nào, thì có lẽ tim em cũng không đau nhiều thế.
    Cuối cùng thì điều gì cũng có lý do của nó…
    Nói ra hết một lần để mãi mãi về sau sẽ không còn thấy đau, và khi đã có lý do quên thì chắc chắn em sẽ phải cố quên, khép lại tất cả, và để cho vết thương lành…..
    Cầu chúc những điều tốt đẹp sẽ đến với anh, và cám ơn những ngày đã qua…

  • adminA

    trời mưa và mình yêu những cơn mưa, những lúc thế này mình lại muốn đang ở dalat, ngồi nhâm nhi cafe với một ai đó, nghe một bản nhạc mà mình thích, hoặc chỉ là lặng im ngắm mưa, và biết chắc rằng bên cạnh đang có một người để không cảm thấy lạc lõng, chắc lúc đó trong lòng thấy nhẹ nhàng và yên bình lắm.
    ta nhớ và yêu nơi ấy đến nhường nào...

  • adminA

    alo cho em nhé pà chị nếu mún đi cafe.hihihi

  • adminA

    alo cho e nữa nhe chị..thấy..e cũng có có có tâm trạng zúng chị..:)

  • adminA

    Một bài thơ mà mình rất thích, chừa cho em một khe nhỏ cánh cửa dẫn vào giức mơ anh..

    *CHỪA CHO EM MỘT KHE NHỎ CÁNH CỬA DẪN VÀO GIỨC MƠ ANH……

    *### *Chừa cho em một khe nhỏ cánh cửa lách vào cơn mơ của anh đi...
    Em sẽ ùa vào cùng một ngàn vì sao nhớ...
    Cơn mơ của gã lãng du chưa từng nồng nàn hương cỏ...
    Xốn xang Em
    Em!
    Và Em...

    Để ngỏ lòng mình một lần thôi đi anh
    Chùng lại nghe ngoài kia "mưa giăng lá đổ"
    Có thể là sẽ quá nhiều bỡ ngỡ
    Đã quá lâu rồi... quên mất cách yêu thương

    Mở ra trước mắt anh là hàng vạn con đường
    Nẻo nào cũng là tự do, nẻo nào cũng là lang bạt
    Sa mạc
    Đồng xanh
    Phố thị
    Làng quê
    ... bát ngát...
    Biển rộng, sông dài cơn gió phiêu diêu...

    Lặng mà nghe tim em hát trăm điều
    Khi mùa thu lười biếng trôi qua ngoài ô cửa sổ
    Tường nâu...
    Mái đỏ...
    Hà Nội hao gầy...
    Hà Nội xanh xao...

    Có con chim nào cứ hót mãi trên cao
    Lẩn quất trong tàng cây hoa sữa
    Dường như mùa thu chỉ còn một nửa
    Em đi về mãi phía không anh...

    Mùa thu này sao quá hao hanh...
    Giữa nắng rát em mơ về một ngày sao đổi ngôi giữa miền băng giá...
    Giấc mơ cổ tích có thật
    "Chỉ một lần nhìn thấy sao băng, điều ước sẽ thành hiện thực"...
    Đã bao giờ anh tin không...?

    Em thì không...
    Người đàn bà vô thần trong đêm thắp lên ngọn nến
    Dệt những cánh sao bằng niềm tin đã từ lâu chết lịm
    Nhẩn nha buồn...

    Một ngàn vì sao nhớ...
    Một ngàn vì sao thương...
    Em ném lên trời cả nghìn thương và nhớ
    Cả nghìn đắm đuối yêu
    Cả nghìn bỡ ngỡ
    ...
    Yêu như chưa yêu lần nào...

    Nơi nào có trời đêm
    Nơi ấy có tinh tú...
    Dù mây có che khuất hay không
    Dải ngân hà vẫn còn ở đó
    Dù anh đi đến cùng trời cuối đất
    Ngàn vì sao của em vẫn sẽ theo anh...
    Soi trên những con đường có dấu chân anh
    Lặng lẽ sáng khi anh cần may mắn...
    Ngàn vì sao...
    Ngàn yêu thương tĩnh lặng
    Cháy suốt đêm dài...

    Một lần bên anh...
    Một lần yêu anh...
    Em chẳng cần gì hơn...
    Chừa cho em một khe nhỏ cánh cửa lách vào giấc mơ của anh đi...

    • VŨ QUỲNH HƯƠNG

Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB