Bỏ qua nội dung
📖 Trang viết

Lãng Đãng

  • adminA

    Em luôn tự nhủ rằng “ sống ở đời được bao nhiêu, rồi ai cũng phải xuôi tay nhắm mắt. bởi vậy ta hãy cố sống thật vui” nhưng đôi khi em cũng không làm được như vậy. thi thoảng em vẫn làm cho mình buồn, người buồn, có những lúc nỗi buồn quá lớn không biết sao để hóa giải và lúc đó em có nghĩ đến cái chết, chẳng phải là tự tử đâu, chỉ là nghĩ tới nó và nói giá như mà bây giờ được chết thì tốt nhỉ….

    Những lúc buồn em thường hay lấy cuốn sách Quẳng Gánh Lo Đi Mà Vui Sống của dịch giả Nguyễn Hiến Lê ra đọc trong đó có một chương mà em rất thích “ Đời cho ta một trái chanh, ta hãy làm một ly nước chanh ngon ngọt”.

    Em đa cảm nên em hiểu anh, có những thứ biết đó, đau đó nhưng cũng không thể làm được gì hơn….có những thứ phải tự mình đứng dậy, không ai có thể giúp được mình, nếu ai đụng vào, thì chỉ làm mình thêm co lại mà thôi….vậy anh hãy làm cho mình một ly nước chanh thật ngon từ trái chanh rất chua mà cuộc đời đã trao tặng nhé.

    Hãy sống và làm những điều mà mình cần, để có khi nhìn lại ta không phải nói giá như
    Những điều đi qua là những điều vô giá, em không tiếc, và không bao giờ hối hận khi quen anh, yêu anh….
    Hãy xem tất cả chỉ là những kỷ niệm có vui có buồn, nhưng nó đã làm ta hạnh phúc….

    Em sẽ luôn cầu nguyện cho anh được bình an…
    Sẽ thật cố gắng để không ảnh hưởng đến anh,… và anh cũng phải cố gắng sống thật vui vẻ nhé.!

    chào tạm biệt...

  • adminA

    Em tìm anh, anh tìm ai
    Để sầu rơi mãi, gầy vai em rồi

  • adminA

    trời lại mưa,
    Những cơn mưa bất chợt giống như nỗi buồn bất chợt đến...

  • adminA

    *có một lúc nào đó ta đứng trước một hoàn cảnh mà không biết sẽ đi về đâu, khi đó ta mới cảm nhận hết được sự sợ hãi và cô đơn đến nhường nào.....
    *

  • adminA

    ***TÔI CHỈ CÓ MÌNH TÔI ***

                *Tôi chỉ có mình tôi*
    

    Ở cũng vậy mà đi cũng vậy
    Bỗng một ngày nào đấy
    Tôi mặc kệ đời, đời chẳng cần tôi

    Tôi một mình, chỉ mỗi một mình thôi
    Đến cũng được mà đi cũng được
    Sống trên đời ai biết trước
    Bởi có khi thua được cũng bằng nhau

    Tôi một mình, có nhiều ít gì đâu
    Một hạt cát giữa vô cùng vũ trụ
    Vậy thôi là cũng đủ
    Cười khóc, buồn vui cho một kiếp người

    Tôi một mình mê mải rong chơi
    Giữa cuộc sống ngọt ngào và cay đắng
    Giọt nước mắt nào mằn mặn
    Chợt hóa hạt sương trên một nụ hồng

    Tôi một mình ngơ ngẩn số không
    Chỉ muốn một mai giật mình tỉnh giấc
    Làm một điều gì nhỏ nhặt
    Số không vu vơ thành có nghĩa cho đời

    Tôi một mình và chỉ một mình tôi
    Đời rộng lắm mà vòng tay hẹp quá
    Muốn được là tất cả
    Ôm cả trăng sao, ngày tháng vào lòng

    Tôi một mình ngơ ngác có và không
    Cái có chẳng cần, cái cần chẳng có
    Nên suốt đời lọ mọ
    Tự hỏi chính mình những chuyện vu vơ

    Tôi một mình nên cặm cụi làm thơ
    Trút vào đó những nỗi buồn vụn vặt
    *Sẽ có một ngày người ta cúi nhặt *
    Câu thơ vô tình góc phố bỏ quên

      • Võ Trung Hiếu -*
Chia sẻ
Đang online
Hết trang — Đà Lạt Hoa
Nhật ký cộng đồng · Powered by NodeBB